Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 87: Nhật ký trạng thái tinh thần “tươi đẹp” của Hứa tổng

Ngay lúc này, Hứa Niệm Sênh đang tập trung cao độ cùng bạn trai chơi một trò chơi nhỏ dành cho hai người. Lúc trước chuyển sang nhà mới, không biết ai đã tặng một chiếc máy chơi game làm quà mừng tân gia, hai ngày nay Hứa Niệm Sênh mới lôi ra để chơi cùng Tống Mạch Xuyên. Về khoản chơi game, cả hai người đều không hề tệ, thế là càng chơi càng hăng, đến mức cô chẳng buồn chú ý đến chiếc điện thoại đang rung lên bần bật. Hay đúng hơn là điện thoại đã bị cô tiện tay quăng trong phòng ngủ, thậm chí còn chẳng mang ra phòng khách.

Bữa tối họ đã đặt đồ ăn bên ngoài. Nghe thấy chuông cửa vang lên, cả Hứa Niệm Sênh lẫn Tống Mạch Xuyên đều nghĩ là đồ ăn tới. Cô chọc chọc người bên cạnh.

“Anh đi mở cửa đi.”

Tống Mạch Xuyên đặt đồ trong tay xuống. Anh không phải kiểu người ở nhà lười đến mức không muốn nhúc nhích. Hơn nữa khoảng nửa tiếng trước đúng là họ có gọi đồ ăn, nên khi đi tới cửa, anh thậm chí không hề nghĩ tới khả năng bên ngoài sẽ là người khác. Vì vậy, anh cũng chẳng thèm nhìn màn hình hiển thị đã vặn tay nắm cửa mở toang.

Khoảnh khắc cửa mở ra, bầu không khí dường như đông cứng lại. Ánh mắt Tống Mạch Xuyên khựng lại ngay khi chạm phải người đang đứng ở cửa. Anh sững sờ, và người đứng bên ngoài cũng có biểu cảm tương tự.

Nhưng điểm khác biệt là Hứa Cẩm Ngôn chưa bao giờ tưởng tượng đến việc khi mình ghé thăm cháu gái lại phát hiện ra người mở cửa lại là một người đàn ông. Càng không ngờ tới việc người đàn ông này trông lại… quen mắt đến thế. Theo bản năng, anh ấy lùi lại một bước, ngẩng đầu nhìn số nhà và số tầng, dường như đang tự hỏi mình có đi nhầm chỗ hay không. 

Tuy nhiên, điều trớ trêu là vài giây đối mặt trong im lặng đã thu hút sự chú ý của Hứa Niệm Sênh. Đang giờ cơm, cô cũng đã đói, thấy bạn trai đi lấy đồ ăn mà mãi chẳng nghe tiếng nói hay động tĩnh gì, thật kỳ lạ. Thế là cô đứng dậy, tiện miệng gọi một tiếng: “Tống Mạch Xuyên, đồ ăn chưa tới à?”

Vừa nói, Hứa Niệm Sênh vừa xỏ chân vào đôi dép bông hình thỏ của mình, bước về phía cửa xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Vừa đi đến nơi có thể nhìn thấy cửa chính, cả tiếng nói lẫn hành động của cô đều dừng bặt.

Ánh mắt Hứa Cẩm Ngôn thuận thế rơi lên người cô gái nhỏ đứng cách Tống Mạch Xuyên không xa. Đồng thời, một chi tiết đáng chú ý khác là trang phục trên người họ: Cả hai đều mặc quần đen và áo hoodie trắng có mũ cùng kiểu dáng, ngay cả dép lê dưới chân cũng là đồ đôi.

Sự im lặng bị phá vỡ bởi tiếng gọi “Cậu út” đầy vẻ không chắc chắn của Hứa Niệm Sênh.

Trong vòng hai phút ngắn ngủi này, không biết trong đầu Hứa Cẩm Ngôn đã xoay chuyển bao nhiêu suy nghĩ. Ánh mắt anh ấy cứ đảo qua đảo lại giữa người bạn thân và cô cháu gái. Những chuyện trước đây vốn chưa hiểu rõ giờ dường như đã sáng tỏ, hoặc giả lại có thêm vài điều khiến anh ấy càng thêm mờ mịt.

Hứa Niệm Sênh nghe rõ mồn một tiếng cười mỉa mai của cậu mình:

“Hứa Niệm Sênh, có phải cậu già rồi nên mắt mũi kèm nhèm không? Nếu không sao cậu lại thấy cái thứ chó má Tống Mạch Xuyên này đang mặc đồ đôi với cháu xuất hiện ở nhà cháu thế kia?”

“…”

Trong một trận im lặng khác, Tống Mạch Xuyên lên tiếng:

“Hay là… vào nhà trước đã?”

Anh không hề tỏ ra chột dạ, thái độ với tình huống hiện tại cũng rất thản nhiên.

Từ khi quen biết đến nay, mối quan hệ giữa Hứa Cẩm Ngôn và Tống Mạch Xuyên cơ bản là rất hòa thuận. Đầu tiên là bạn cùng phòng đại học, sau đó là đối tác sự nghiệp, bạn bè trong cuộc sống, sự tin tưởng của Hứa Cẩm Ngôn dành cho Tống Mạch Xuyên không kém gì người nhà. Nhưng hiện thực trước mắt đang tát thẳng vào mặt Hứa Cẩm Ngôn: Anh ấy đã nhìn nhầm người rồi.

Ánh mắt Hứa Cẩm Ngôn dán chặt vào Tống Mạch Xuyên. Hai người cao ngang nhau, cái nhìn đối đầu này mang theo không ít tia lửa điện. Rõ ràng bàn tay đang xách túi quà của Hứa Cẩm Ngôn đang siết chặt, gân xanh mơ hồ nổi lên, chỉ có sự giáo dưỡng mới giúp anh ấy kiềm chế được cơn thịnh nộ.

Hứa Niệm Sênh từ sau câu hỏi của cậu đã hoàn toàn hóa thành người câm, bộ não của cô đang bị quá tải đến mức sắp bốc cháy.

Đúng lúc này, cửa thang máy mở ra. Cậu shipper mặc đồng phục giao đồ ăn xách bữa tối của họ bước nhanh tới, vừa hay nhìn thấy hai người đàn ông đang đối đầu trước cửa. Bước chân cậu ta rõ ràng khựng lại, nhưng tòa nhà này là một tầng một hộ, không có ai khác. Vì vậy cậu ta hỏi: “Là anh chị đặt đồ ăn phải không?”

Tống Mạch Xuyên bình tĩnh nhận lấy túi đồ, thậm chí còn hỏi Hứa Cẩm Ngôn: “Cậu có muốn vào ăn cùng không? Tôi đặt khá nhiều món.”

Hứa Cẩm Ngôn giận đến mức sắp bật cười.

Cửa đóng lại. Chẳng ai tâm trí đâu mà quan tâm đến túi quà Hứa Cẩm Ngôn mang tới. Cả ba ngồi quanh bàn ăn, chỉ có Hứa Cẩm Ngôn khoanh tay trước ngực, đối diện anh là cô cháu gái và người bạn thân ngồi sát bên nhau. Mặc bộ đồ này vào, trông Tống Mạch Xuyên chẳng thấy chênh lệch tuổi tác bao nhiêu với Sênh Sênh, thậm chí trông tên này còn trẻ ra vài tuổi. Hứa Cẩm Ngôn đánh mắt qua lại giữa hai người, cuối cùng hóa thành một tiếng cười khẩy. Hứa Niệm Sênh cảm thấy không khí này giống hệt như lúc giáo viên chủ nhiệm đi tuần tra lớp tự học khi lớp đang mất trật tự, cả lớp im phăng phắc dưới cái nhìn “tử thần”.

“Vậy ra, đây chính là đối tượng giấu giấu diếm diếm suốt nửa năm trời, không dám nói cũng không dám đưa ra ánh sáng của cậu?” Câu này là hỏi Tống Mạch Xuyên.

Hứa Niệm Sênh ngẩng đầu lên biện minh một câu: “Cậu út, là cháu không cho anh ấy nói, cậu đừng…”

Lời chưa dứt, Hứa Cẩm Ngôn đã cắt ngang: “Hứa Niệm Sênh, cháu im ngay cho cậu! Cậu cho phép cháu nói chưa? Việc gì phải nói thay nó? Cháu bao nhiêu tuổi, nó bao nhiêu tuổi, cháu còn đòi làm chủ thay nó à?”

Hứa Niệm Sênh “tắt đài” luôn. Kẻ ngốc cũng thấy được lúc này Hứa Cẩm Ngôn đang điên tiết đến mức nào. 

Tống Mạch Xuyên chưa kịp mở lời, Hứa Cẩm Ngôn đã tự mình hồi tưởng lại: “Tuổi còn nhỏ, bình thường bận rộn, khi nào có cơ hội thích hợp sẽ giới thiệu cho tôi biết… Tống Mạch Xuyên, sao cậu không đợi tôi chết đi rồi ra trước mộ tôi mà kể về cái hành vi thú tính cậu đã làm hả?”

Cơn giận bốc lên đầu khiến người ta tự nguyền rủa cả chính mình.

“Tôi còn tự hỏi đối tượng của cậu làm nghề gì, gia đình thế nào mà lại không dám đưa ra ánh sáng, cứ như dắt ra gặp người là “sập phòng” không bằng,” Hứa Cẩm Ngôn chẳng cho ai cơ hội chen lời, “Hóa ra là sập ngay căn nhà của tôi.”

Vừa mở cửa ra, nóc nhà của anh ấy đã đổ ụp xuống như thế đấy. 

Chuyện này đúng là Hứa Niệm Sênh và Tống Mạch Xuyên đuối lý, nên cả hai đều im lặng. Nhưng dù cùng im lặng, trạng thái của họ lại khác nhau. Tống Mạch Xuyên trông thản nhiên hơn, đối với anh việc này dường như không phải chuyện quá lớn.

Sức chiến đấu của Hứa Cẩm Ngôn chưa dừng lại ở đó: “Tống Mạch Xuyên, lúc cậu quen Hứa Niệm Sênh thì nó mới bao nhiêu tuổi? Khi đó nó mười bảy đúng không? Cậu cũng dám nghĩ à?”

Bây giờ anh ấy cứ nhìn thấy đồ đạc của một người đàn ông khác trong căn nhà này là lại thấy nhức mắt. Hai người này ít nhất đã lén lút qua lại sau lưng anh ấy vài tháng trời, và trong thời gian đó, người làm cậu như anh ấy đã bao nhiêu lần nghe Tống Mạch Xuyên lấy lý do “muốn ở bên bạn gái” để từ chối ra ngoài. Càng nghĩ càng muốn đem cái tên này đi chôn cho rảnh nợ.

Tâm trạng của Hứa Cẩm Ngôn thực ra không khó hiểu. Hứa Niệm Sênh từ lúc bé tí đã được anh ấy bế bồng trên tay, tận mắt nhìn con bé lớn lên. Chưa kể những năm nay anh ấy dốc sức đổ tiền vào nuôi nấng con bé như công chúa, giờ đùng một cái phát hiện “bắp cải nhà mình” bị tên trộm ngay bên cạnh nẫng mất. Trước đây Hứa Cẩm Ngôn thường nói cháu gái của mình có đùa giỡn tình cảm của vài người đàn ông bên ngoài cũng là chuyện bình thường, nhưng đó là nói chơi vậy thôi. Chứ thực tế con bé làm sao đấu lại được với “đẳng cấp” như Tống Mạch Xuyên?

Tống Mạch Xuyên bị mắng một trận tơi bời cũng không hề cáu kỉnh. Thực tế là ngay cả bố mẹ anh cũng đã lâu lắm rồi không mắng anh xối xả như thế này.

“Hứa Cẩm Ngôn, chúng tôi không phải quen nhau cho vui, là lưỡng tình tương duyệt. Cậu không thể mãi coi Sênh Sênh là trẻ con được, em ấy tự biết mình đang quen với ai.”

Dưới gầm bàn, tay anh khẽ nắm lấy tay Hứa Niệm Sênh, ngón cái xoa nhẹ lên mu bàn tay cô như để trấn an. Ngay lúc này, chỉ cần đầu óc Hứa Cẩm Ngôn còn tỉnh táo một chút là biết phải tìm ai tính sổ.

Thế nhưng, sau khi Tống Mạch Xuyên nói xong, Hứa Cẩm Ngôn lại cười khẩy: “Cậu còn nói nó à? Cậu biết cậu đang tán tỉnh ai không? Cậu định tính vai vế với tôi thế nào?”

Câu nói này hoàn toàn mang tính mỉa mai. 

Nhưng vừa dứt lời, Tống Mạch Xuyên im lặng một lát, rồi đột ngột thốt ra một câu không chút báo trước: “Cậu út.”

Hứa Cẩm Ngôn: “…”

Anh ấy nổi hết cả da gà da vịt.

“Thật là kinh tởm.” Đây là nhận xét của Hứa Cẩm Ngôn.

Đối với việc này Tống Mạch Xuyên không nói gì. Có lẽ anh đã chuẩn bị tâm lý từ lâu rồi, nên việc gọi bạn thân là “cậu út” anh tiếp nhận rất tốt. Người không tiếp nhận nổi cũng chỉ có Hứa Cẩm Ngôn, kẻ vừa mới biết tin bạn thân và cháu gái mình “dây dưa” với nhau.

“Hai người rốt cuộc là dây dưa với nhau từ lúc nào?” Sau một hồi xả giận, Hứa Cẩm Ngôn dường như đã bình tĩnh lại đôi chút để bắt đầu thẩm vấn các vấn đề khác.

Tống Mạch Xuyên vẫn câu trả lời cũ: “Hai bên cùng rung động, thế là ở bên nhau thôi.”

Cách nói “Hai bên cùng rung động” hay “lưỡng tình tương duyệt” có lẽ không hoàn toàn chính xác. Chính xác mà nói, ở những thời điểm khác nhau, họ từng đơn phương thích đối phương. Chỉ là Hứa Niệm Sênh trước đây không có năng lực chịu đựng và sự chủ động như Tống Mạch Xuyên, hễ nhắm trúng là sẽ theo đuổi tới cùng. Lúc đó cô quá tự ti và nhạy cảm trong sự ngưỡng mộ ấy.

Hứa Cẩm Ngôn tiếp tục cười khẩy:

“Quen nhau từ khi nào?”

Tống Mạch Xuyên định mở lời thì Hứa Cẩm Ngôn quát: “Hứa Niệm Sênh, cháu nói đi!”

“… Tháng Chín ạ.” Đúng vào khoảng thời gian bắt đầu học cao học.

Thời gian này khớp với thời điểm Hứa Cẩm Ngôn biết Tống Mạch Xuyên “thoát ế”. Nghĩ lại, những hành động trước đây khi anh ấy thiếu cảnh giác nhờ Tống Mạch Xuyên giúp đỡ, chăm sóc cháu gái giờ đây chẳng khác nào “gậy ông đập lưng ông”. Anh ấy đã nhìn lầm người, lại còn tự tay rước sói vào nhà.

Sức tấn công của Hứa Cẩm Ngôn lúc này cực mạnh, anh ấy hừ một tiếng: “Nếu hôm nay cậu không bắt quả tang, có phải hai đứa định chờ đến lúc chia tay cũng không thèm nói cho cậu biết đúng không?”

Ý tứ câu này rất rõ ràng: Hứa Cẩm Ngôn hoàn toàn không xem trọng mối quan hệ này. Tống Mạch Xuyên trong mắt anh ấy bây giờ cũng chẳng còn đáng tin nữa. 

Hứa Niệm Sênh định nói gì đó nhưng lại thôi.

Một lúc sau, Tống Mạch Xuyên trả lời: “Hiện tại tình cảm của chúng tôi rất ổn định, không có ý định chia tay. Nếu cậu thực sự có oán khí gì thì cứ trút lên đầu tôi đây này.”

“Tất nhiên là tôi phải trút lên đầu cậu rồi,” Hứa Cẩm Ngôn không chút nể nang, “Con bé còn nhỏ thì hiểu được bao nhiêu sự đời, cậu lớn hơn nó ngần ấy tuổi mà không có não à?”

Hứa Cẩm Ngôn hoàn toàn quên mất rằng, lúc ban đầu khi nghe tin bạn thân đang theo đuổi một cô gái trẻ hơn nhiều tuổi, thái độ của anh ấy không phải như thế này. Ngoại hình, gia thế và năng lực của Tống Mạch Xuyên đều nằm trên đỉnh kim tự tháp, dù tuổi tác có lớn hơn chút nữa mà tìm một cô gái ngoài đôi mươi cũng là chuyện dễ hiểu. Dù sao chuyện này là thuận mua vừa bán, điều kiện tổng thể của Tống Mạch Xuyên quá tốt, riêng gương mặt đó thôi đã đủ khiến các cô gái mê mẩn rồi, cách đối nhân xử thế cũng không chê vào đâu được, việc được yêu thích là chuyện bình thường.Nhưng Hứa Cẩm Ngôn vạn lần không ngờ tới, có một ngày cô gái bị “dụ dỗ” đó lại là người nhà mình. Bản chất con người chính là tiêu chuẩn kép. Bây giờ anh ấy thấy Tống Mạch Xuyên chẳng giống con người, mà cũng chẳng phải thứ gì tốt lành.

Tống Mạch Xuyên không để tâm đến cái lườm nguýt của Hứa Cẩm Ngôn, thậm chí còn hỏi một câu: “Có ở lại ăn tối không?”

Ngay cả Hứa Niệm Sênh cũng không nhịn được cảm thán tâm lý của Tống Mạch Xuyên đúng là quá vững.

Hứa Cẩm Ngôn hừ khinh miệt: “Nhìn hai cái mặt này mà tôi nuốt trôi cơm mới là lạ.”

“…”

Hứa Niệm Sênh định nói gì đó, Hứa Cẩm Ngôn bỗng nhiên hỏi một câu: “Bây giờ hai đứa coi như là sống chung rồi à?”

Sống chung. Từ này vang lên bên tai khiến Hứa Niệm Sênh sững người. 

Tống Mạch Xuyên trả lời một cách thận trọng: “Không hẳn.”

Hứa Cẩm Ngôn: “…”

Anh ấy cũng là đàn ông, có chuyện gì mà không hiểu chứ? Anh ấy cười lạnh: “Tối nay cậu cút về nhà mình mà ở cho tôi. Căn nhà này mua cho nó là để cậu rảnh rỗi chạy qua đây hẹn hò đấy à?”

Việc chia rẽ uyên ương thực chất không hề dễ dàng. Trước đây Hứa Cẩm Ngôn từng đoán cháu gái mình quen một anh bạn trai khá giàu có, anh ấy cũng biết Tống Mạch Xuyên đã có người yêu, nhưng lại chưa từng kết nối hai người này lại với nhau. Nghĩ đến cảnh hai người này yêu nhau ngay dưới mũi mình suốt mấy tháng trời, Hứa Cẩm Ngôn giận đến mức phát cười.

“Được thôi.” Tống Mạch Xuyên đồng ý rất dứt khoát. Rõ ràng sau khi chuyện tình cảm bị phát hiện, vị thế của Hứa Cẩm Ngôn trong mắt anh càng có sức nặng hơn.

“Vậy cậu có ăn tối cùng không?” Tống Mạch Xuyên lại hỏi.

Hứa Cẩm Ngôn lúc này đang cực kỳ cáu kỉnh, hễ chạm là nổ: “Tôi ăn hay không thì liên quan gì đến cậu? Tôi bây giờ có tâm trạng ăn à?”

Tống Mạch Xuyên: “Tôi và Sênh Sênh đói rồi, cậu không ăn thì chúng tôi ăn.”

Hứa Cẩm Ngôn: “…”

Anh ấy liếc nhìn Hứa Niệm Sênh, giọng điệu không thèm che giấu sự ác cảm dành cho người đàn ông kia: “Cháu thấy chưa? Cái loại đàn ông này bây giờ còn chẳng coi bề trên của cháu ra gì, cháu còn hy vọng sau này nó đối xử tốt với cháu được bao nhiêu?”

“Đàn ông đối xử tốt với mình là thứ rẻ mạt nhất, nhất là cái loại không thiếu tiền như nó,” Hứa Cẩm Ngôn chẳng coi Tống Mạch Xuyên ra gì, trực tiếp nói xấu trước mặt, “Cháu đừng có nghĩ đây là đàn ông tốt, Thượng Đế căn bản là không sản xuất ra cái loại sản phẩm gọi là “đàn ông tốt” đâu.”

Chẳng trách người ta nói trạng thái tinh thần của Hứa tổng luôn rất “tươi đẹp” (ý mỉa mai là thất thường/điên khùng), một khi đã nói năng không kiêng dè thì ngay cả bản thân mình anh ấy cũng không tha.

Tống Mạch Xuyên thản nhiên nghe Hứa Cẩm Ngôn bôi đen mình, đồng thời ân cần bày bát đũa cho Hứa Niệm Sênh. Thân phận phụ huynh của Hứa Cẩm Ngôn đúng là rành rành ra đó, anh không thể phản bác lấy một câu, hơn nữa lúc này nói gì cũng chỉ là đổ thêm dầu vào lửa. Đánh trận ở thế bất lợi thế này thì chỉ có chịu thiệt mà thôi.

Cơm nước bưng ra vẫn còn nóng hổi, Hứa Niệm Sênh cảm thấy bữa cơm này ăn có chút gian nan. Nhưng may mà Hứa Cẩm Ngôn không nhìn họ chằm chằm quá lâu. Anh ấy lạnh mặt đứng dậy, không quên để lại một câu: “Tống Mạch Xuyên, ăn xong thì tự cút về. Tôi chờ xem hai đứa yêu đương kiểu này có yêu cho ra hồn không.”

“…”

Hứa Niệm Sênh chẳng có cơ hội để lên tiếng. Hứa Cẩm Ngôn mang theo một bụng oán khí rời đi. Anh ấy không trực tiếp chia rẽ uyên ương, cũng biết chuyện này không dễ giải quyết.

Tống Mạch Xuyên an ủi Hứa Niệm Sênh: “Không sao đâu, cậu em chắc về nhà buồn bã ỉ ôi mấy hôm là ổn.”

Hứa Niệm Sênh thở dài: “Anh không hiểu đâu, cậu ấy nhỏ mọn lắm, giận thật rồi thì không dỗ được đâu.”

Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này không thể trách Hứa Cẩm Ngôn nổi giận. Anh ấy là một người cậu rất có trách nhiệm. Cháu gái làm gì, chỉ cần không vi phạm pháp luật, người cậu này cơ bản đều có thể gánh vác được. Ngặt nỗi con bé lại dính vào một người mà anh ấy không thể xoay xở nổi.

Sau khi ăn xong, Tống Mạch Xuyên thực sự dọn dẹp rác xong rồi rời đi. Dù sao Hứa Cẩm Ngôn cũng là trưởng bối của Hứa Niệm Sênh, người ta vất vả chăm bẵm một bông hoa đang kỳ nở rộ thì đùng một cái bị hái mất, là ai thì cũng sẽ nổi điên thôi. Tống Mạch Xuyên ôm lấy Hứa Niệm Sênh, vỗ vỗ đầu cô: “Đừng lo, bên phía cậu em cứ để anh đi dỗ. Em về nhà cứ nói chuyện bình thường với cậu là được, oán khí của cậu ấy là nhắm vào anh thôi.”

“… Anh định dỗ thế nào?”

Tống Mạch Xuyên ho nhẹ một tiếng: “Anh gọi thêm vài tiếng cậu nữa, cố gắng gọi cho đến khi cậu ta quen tai thì thôi.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Tối hôm đó, Hứa Niệm Sênh nhận được cuộc gọi video từ mợ út, nhắc đến chuyện của cô và Tống Mạch Xuyên. Tô Tiểu rõ ràng bình tĩnh hơn Hứa Cẩm Ngôn nhiều. Sau khi trải qua cơn chấn động từ tin tức mà chồng mang về, cô ấy đã lấy lại sự điềm tĩnh, giờ đây đang dùng thân phận nữ trưởng bối để nói chuyện với cháu gái.

“Sênh Sênh, cháu cũng đừng trách cậu cháu nổi giận như vậy. Trước đây anh ấy luôn nghĩ người mà Tống Mạch Xuyên cưới chắc chắn phải là kiểu tiểu thư khuê các, môn đăng hộ đối, trưởng bối hai nhà quen biết và có ràng buộc lợi ích,” Tô Tiểu dừng lại một chút, “Nhà chúng ta tuy miễn cưỡng đáp ứng được điều kiện này, nhưng xét thuần túy trên góc độ lợi ích thì không phải là lựa chọn tối ưu. Anh ấy chỉ lo cháu bị phụ bạc thôi.”

Gia thế như họ, không biết có bao nhiêu người ban đầu thề non hẹn biển rồi cuối cùng cũng tan đàn xẻ nghé. Những đôi lứa bị chia cắt không hẳn vì quá chênh lệch, mà chỉ cần một tiêu chuẩn nào đó không đạt là có thể dẫn đến cảnh có duyên không phận. Trong vòng tròn xã hội của họ, chuyện này quá đỗi bình thường.

“Cháu và Tống Mạch Xuyên yêu đương thực ra không có gì sai, dù sao cậu ta cũng là một người rất ưu tú. Chỉ có điều đừng có quá mù quáng, nếu không cháu sẽ dễ bị tổn thương tâm lý.”

Quan điểm của Tô Tiểu rất rõ ràng: Cô ấy cho rằng ở tuổi của Hứa Niệm Sênh, cứ tận hưởng tình yêu là được, không cần suy nghĩ quá nhiều về tương lai xa xôi.

Hứa Niệm Sênh lén lút hỏi một câu: “Mợ út, vậy cậu cháu bây giờ thế nào rồi? Người… vẫn ổn chứ ạ?”

Tiếng ê a của Tiểu Nguyên Đán vang lên bên cạnh Tô Tiểu, cho thấy Hứa Cẩm Ngôn hiện không trông con, cũng không có mặt ở đó, không biết đang “emo” ở góc nào.

“Cậu cháu không sao,” Giọng Tô Tiểu nghe có vẻ bình thản đến mức tê liệt, cô ấy nói, “Cậu cháu đang ở trong phòng làm việc viết bản kế hoạch. Anh ấy nói trong vòng năm năm tới phải đánh sập tập đoàn Tống Thị, để Tống Mạch Xuyên phải sang nhà mình ở rể.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cậu của cô nói năng ngày càng “điên” thật rồi.


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 87: Nhật ký trạng thái tinh thần “tươi đẹp” của Hứa tổng
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...