Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Chương 77: Bỏ trốn
Phụ nữ luôn đặc biệt nhạy cảm với quần áo và trang sức. Bộ váy dạ hội mà Hứa Niệm Sênh đang mặc là tác phẩm của một nhà thiết kế nổi tiếng lừng lẫy trên trường quốc tế, ngay khi vừa ra mắt, đã có không ít nữ minh tinh muốn mượn để bước lên thảm đỏ. Chỉ là suốt thời gian dài không thấy xuất hiện trên người ai, ai ngờ hôm nay lại được Hứa Niệm Sênh mặc.
Bên cạnh, Tô Tiểu đang khoác tay Hứa Cẩm Ngôn, bộ váy dạ hội của cô ấy cũng không hề kém cạnh, không hề thua kém bộ của Hứa Niệm Sênh, nhưng rõ ràng, bộ của Hứa Niệm Sênh có tính thảo luận cao hơn.
Đó là một chiếc váy voan đen, trên nền voan là kỹ thuật thêu vô cùng tinh xảo, thiết kế mang hơi hướng hoa văn Đôn Hoàng của Trung Quốc, màu sắc đối chọi rõ rệt, không phải ai cũng có thể “gánh” nổi. Khi công khai ý tưởng thiết kế, nhà thiết kế từng nói đã tham khảo bích họa Đôn Hoàng và lấy đó làm cảm hứng. Trước đó, những ngôi sao có ý định sở hữu chiếc váy này đều có địa vị không hề thấp.
Hứa Niệm Sênh đương nhiên biết bộ váy dạ hội trên người mình có ý nghĩa gì. Ngay từ lúc váy được đưa tới tay cô, cô đã biết lai lịch của nó. Chỉ là bạn trai đã tặng rồi, cô không mặc thì lại phụ tấm lòng của anh. Nói ra thì buồn cười, rõ ràng là sinh nhật Tống Mạch Xuyên, nhưng người nhận quà lại giống cô hơn.
“…”
Lúc còn ở nhà, Tô Tiểu đã nhìn chằm chằm Hứa Niệm Sênh rất lâu, cuối cùng vẫn hỏi về lai lịch chiếc váy. Sự nhạy bén của cô ấy đối với xu hướng thời trang rõ ràng là sắc sảo nhất trong nhà, huống chi chiếc váy trên người Hứa Niệm Sênh có độ nhận diện rất cao, Tô Tiểu biết cũng không có gì lạ. Với khả năng của Tô Tiểu, cô ấy muốn có được chiếc váy này không phải là quá khó. Nhưng rơi vào tay Hứa Niệm Sênh thì khác. Nếu không mượn danh cậu mình, hiện tại cô chưa có khả năng mua được chiếc váy này. Đây không chỉ là vấn đề giá cả. Quan hệ, địa vị, danh tiếng, tiền bạc, có những thứ chính là biểu tượng của thân phận. Hứa Cẩm Ngôn làm được, Tô Tiểu cũng làm được, nhưng vấn đề là chiếc váy này chẳng liên quan gì tới hai người họ. Người ngoài có thể cho rằng Hứa Cẩm Ngôn hoặc Tô Tiểu bỏ tiền lớn tặng lễ phục cho cháu gái, nhưng trong lòng họ hiểu rất rõ.
Hứa Niệm Sênh không thể giấu được, chỉ nói là bạn tặng.
Bạn. Rất đáng suy ngẫm. Một người bạn tặng món quà lớn như vậy thì sao có thể là bạn bè bình thường. Vì bữa tiệc tối nay rất quan trọng, Hứa Cẩm Ngôn còn chưa kịp “mổ xẻ” người “bạn” kia của cháu gái.
Hứa Niệm Sênh theo cậu mợ đi gặp Tống Mạch Xuyên.
Tối nay Tống Mạch Xuyên đúng nghĩa là tâm điểm của đám đông, bị vây quanh chúc tụng không ngớt, không biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp tiến lên mời rượu. Mặc dù rõ ràng phần lớn là nhiệm vụ do phụ huynh giao cho, nhưng cũng không ít người thật lòng hy vọng anh có thể liếc nhìn mình thêm một cái. Một người như anh rất khó để không khiến người ta rung động. Với điều kiện của Tống Mạch Xuyên, anh được coi là “trần nhà” trong chuyện liên hôn. Hôm nay anh mặc một bộ vest đen, nhưng áo khoác được thêu mảng lớn mây lành và hạc trắng, mang chút phong vị quốc phong, khác hẳn thường ngày. Không biết có phải tạo hình hay không, anh còn đeo kính, trông thậm chí có vài phần nho nhã.
Hứa Cẩm Ngôn bế con, dắt vợ tiến lên chúc mừng.
“Chúc mừng nhé, lại tiến thêm một bước trên con đường hướng tới tuổi ba mươi.”
Tống Mạch Xuyên: “…”
Anh nhếch mép: “Cảm ơn.”
Hứa Cẩm Ngôn tiện tay đưa con trai cho Tống Mạch Xuyên bế: “Nào nào, bế thằng nhóc này chúc mừng sinh nhật cậu đi.”
Hứa Nguyên Đán hôm nay ăn mặc rất đáng yêu, nằm trong lòng Tống Mạch Xuyên ê a một tràng, tuy chẳng biết nhóc nói gì, cứ coi như toàn lời chúc tốt lành.
Những người xung quanh hùa theo vài câu.
“Con trai của Hứa tổng trông thông minh quá, đáng yêu ghê.”
Nói là nói vậy, trong lòng không tránh khỏi có người chua xót: rõ ràng đầu thai cũng là một nghệ thuật. Một đứa trẻ chưa đầy một tuổi, vừa sinh ra đã có cấu hình cha mẹ mạnh như vậy, chưa kể mạng lưới quan hệ của họ, sau này chơi cùng chắc cũng toàn con cái trong giới này, từ nhỏ đã là trung tâm chú ý, thử hỏi có ai nhìn mà không ghen tị?
Là nhân vật chính của tiệc sinh nhật, Tống Mạch Xuyên đương nhiên không rảnh để giữ trẻ, nên Hứa Nguyên Đán nhanh chóng trở lại vòng tay bố. Tô Tiểu và Hứa Niệm Sênh tối nay đều không tiện bế trẻ con, nên tối nay đứa bé đã được mặc định là “phụ kiện đính kèm” của Hứa Cẩm Ngôn.
Xong màn chào hỏi, Hứa Niệm Sênh lặng lẽ định rút lui, Tống Mạch Xuyên bỗng gọi cô lại: “Sênh Sênh, không định chúc anh một câu sinh nhật vui vẻ à?”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Đột nhiên gọi đích danh cô giữa bao nhiêu người, ý gì đây?
Chỉ là mọi người đều biết quan hệ giữa Tống Mạch Xuyên và cậu cô rất thân, quen cô cũng là chuyện quá bình thường.
Hứa Niệm Sênh đành cười nói một câu: “Chúc anh sinh nhật vui vẻ.”
“Giờ gọi tên còn chẳng buồn gọi, vô lễ thế à?” Tống Mạch Xuyên hờ hững bắt bẻ.
Những người xung quanh phát ra tiếng cười thiện ý: “Đúng đó em gái Sênh Sênh, giờ không chào người ta nữa rồi.”
Hứa Niệm Sênh chỉ có thể nuốt cơn nghiến răng kia xuống, cười bổ sung một câu: “Anh Tống, sinh nhật vui vẻ.”
Hài lòng chưa?
Tống Mạch Xuyên vừa lòng rồi. Anh cười nhận tiếng “anh Tống”, sau đó không trêu cô nữa.
Thế là Hứa Niệm Sênh rất tự nhiên rời xa tâm điểm đám đông. Cô gặp không ít gương mặt quen, trong đó có nhiều người trước đây chỉ gặp một hai lần, nhưng trong hoàn cảnh xã giao này, ai nấy đều nhiệt tình với cô khác thường, như thể đã quen biết nhiều năm. Chỉ có thể nói, những người có mặt đều là người tinh tế, biết quan hệ nào cần nắm, người nào tốt nhất nên ít tiếp xúc. Những người như Tống Mạch Xuyên hay Hứa Cẩm Ngôn đều thuộc dạng khó tiếp cận, vậy “đi đường vòng” dĩ nhiên là bắt đầu từ người bên cạnh họ. Hứa Niệm Sênh, là một trong số ít người thân của Hứa Cẩm Ngôn, lại là một cô gái nhỏ trông có vẻ đơn thuần, bắt chuyện với cô đương nhiên là cách tốt nhất. Hệ quả là Hứa Niệm Sênh lại nhận thêm không ít danh thiếp, cả nam lẫn nữ. Nhưng khi nhận danh thiếp, cô bỗng có cảm giác, ngoảnh đầu nhìn lại, kết quả từ rất xa đã chạm phải ánh mắt Tống Mạch Xuyên. Thấy cô nhìn mình, anh còn nâng ly rượu khẽ gật về phía cô, rồi mới uống một ngụm. Khoảnh khắc ấy, đuôi mày anh như khẽ nhếch, trong vẻ nho nhã lại thêm mấy phần phong lưu bất cần, mang tư vị trai hư. Tim Hứa Niệm Sênh bất ngờ bị câu mất nhịp, đập loạn lên.
Chỉ là rất nhanh, bên cạnh cô có người tới, vô cùng tự nhiên: “Này, em gái Sênh Sênh.”
Hứa Niệm Sênh quay đầu, thấy Tống Diệc Hoành ăn mặc phô trương nổi bật. Cô nhận ra người này là vì anh ta thường xuyên xuất hiện trong vòng bạn bè của người khác, rất nhiều ảnh chụp chung có mặt anh ta. Hứa Niệm Sênh thậm chí còn nhớ mình và Tống Diệc Hoành có chung một nhóm chat. Anh ta cũng là người hoạt động rất tích cực trong nhóm.
Hứa Niệm Sênh chưa kịp mở lời, người kia đã tự giới thiệu: “Em có ấn tượng về anh không? Anh là em họ của Tống Mạch Xuyên, Tống Diệc Hoành.”
Hứa Niệm Sênh đương nhiên có ấn tượng, cô đáp: “Chào anh.”
Tống Diệc Hoành được lòng người không phải không có lý do. Ngoài cái thân phận kia, bản thân anh ta nói chuyện trên trời dưới biển, chỉ cần không phải chuyện nghiêm túc, cái gì cũng nói được. Hứa Niệm Sênh phải thừa nhận điều này, anh ta đúng là rất biết nói chuyện. Cô không phản đối việc kết bạn với người này.
Chỉ là khi cô và Tống Diệc Hoành đang trò chuyện rất vui vẻ, lúc này vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn đang ngồi cách Tống Mạch Xuyên không xa lại bắt đầu thì thầm.
Hứa Cẩm Ngôn: “Tống Diệc Hoành? Không phải chứ?”
Tô Tiểu: “…Có khả năng, nhưng vẫn thấy không nên.”
Con trai của họ không hiểu bố mẹ đang nói gì, cũng hùa theo “ê a” một tiếng vui vẻ.
Hứa Cẩm Ngôn giảng giải với con trai: “Đừng làm ồn nữa, Tiểu Nguyên Đán, bố mẹ đang thảo luận xem chị con kiếm được đối tượng thế nào đây.”
Vốn dĩ hai người họ không định can thiệp vào chuyện yêu đương của cháu gái, nhưng một người có thể kiếm được chiếc váy dạ hội phiên bản giới hạn toàn cầu thì kiểu gì cũng phải là người có danh tiếng, địa vị. Một người như vậy nếu sau này chia tay trong hòa bình thì không sao, nếu xảy ra chuyện không vui, chắc chắn sẽ có lời ra tiếng vào, điều này là chắc chắn. Nếu nhìn xa hơn, thậm chí còn có khả năng liên hôn, mặc dù bản thân Hứa Cẩm Ngôn không có quan niệm về liên hôn, hồi đó anh còn muốn ở rể nhà họ Tô cơ. Hơn nữa, tâm cơ của Hứa Niệm Sênh không thể đấu lại hầu hết những người có mặt ở đây, cô giỏi lắm cũng chỉ có chút thông minh vặt, Hứa Cẩm Ngôn chỉ sợ cô bị người ta lừa.
Tống Mạch Xuyên trò chuyện với người khác xong, đột nhiên nghe thấy hai vợ chồng cách đó không xa đang thì thầm nhỏ to gì đó, anh dường như còn nghe thấy tên Hứa Niệm Sênh, vì vậy hỏi một câu: “Hai người đang nói gì vậy?”
Trong những khoảnh khắc buôn chuyện như thế này, Tống Mạch Xuyên trong quan niệm của Hứa Cẩm Ngôn không phải là người ngoài, mặc dù anh quen Hứa Niệm Sênh lúc cô gái nhỏ đã gần trưởng thành, nhưng điều đó không ngăn cản Hứa Cẩm Ngôn coi anh như trưởng bối của Hứa Niệm Sênh.
“Tống Mạch Xuyên, cậu nói xem, thằng em họ cậu là có ý gì vậy?”
Tống Mạch Xuyên không hiểu: “Ý gì là ý gì?”
Hứa Cẩm Ngôn “chậc” một tiếng: “Cậu có biết chiếc váy trên người Hứa Niệm Sênh là ai thiết kế không?”
“Biết.” Anh mua, sao có thể không biết?
“Vấn đề là, váy không phải tôi mua, cũng không phải mợ nó mua. Cậu nói xem Hứa Niệm Sênh có tiền riêng cũng kha khá, nhưng chiếc váy này không phải cứ có tiền là lấy được. Nó cũng không nhờ hai bọn tôi giúp,” Hứa Cẩm Ngôn phân tích rành rọt, “Nó nói là bạn tặng. Nhưng bạn kiểu gì mà đốt tiền lên người nó thế? Ngoài đối tượng yêu đương ra thì còn ai nữa?”
Hứa Cẩm Ngôn gần như có thể chắc chắn, đối tượng của cháu gái hoặc anh quen, hoặc từng nghe qua. Đương nhiên cũng có thể cô bé đang yêu xa, người ta không phải người ở thành phố Du, nhưng phạm vi hoạt động của Hứa Niệm Sênh chỉ có bấy nhiêu chỗ, Hứa Cẩm Ngôn không tin cô có thể yêu một người ở xa đến thế.
Tống Mạch Xuyên nghe xong phân tích thì trầm mặc một chút, đang định nói gì đó, thì Hứa Cẩm Ngôn đã tiếp lời: “Gần đây em họ cậu có đến tìm cậu giúp đỡ gì không?”
Nghĩ lại thấy không đúng, Hứa Cẩm Ngôn lại nói: “Mà cũng không phải, Tống Diệc Hoành là cái loa phóng thanh, cậu ta mà yêu đương thật lại có chuyện nhịn được không nói à?”
Nói tới nói lui, nghi ngờ về Tống Diệc Hoành đã giảm bớt.
Lúc này Tống Mạch Xuyên nhàn nhạt nói: “Tống Diệc Hoành chắc không có bản lĩnh đó, cũng không nghe nói gần đây có yêu đương với ai.”
Chỉ dăm ba câu, nghi ngờ về Tống Diệc Hoành đã giảm xuống đáng kể.
Hứa Cẩm Ngôn thật sự muốn biết gần đây cháu gái yêu đương kiểu gì, chỉ là làm người lớn, có vài lời không tiện nói quá thẳng, kẻo trẻ con sinh phản kháng.
Tống Mạch Xuyên vốn còn muốn nói gì đó, nhưng lúc này sự chú ý của Hứa Cẩm Ngôn lại quay về phía anh, nhân vật chính của bữa tiệc.
“Sinh nhật cậu mà bạn gái không tới sao?”
Một câu hỏi khiến nhân vật chính rơi vào im lặng.
Ai cũng biết, thực ra không ít người, đặc biệt là những gia đình có con gái đến tuổi kết hôn, trong bữa tiệc này đều đang theo dõi Tống Mạch Xuyên, muốn thăm dò xem cô bạn gái bí ẩn của anh rốt cuộc là ai. Nếu gia thế bình thường, chưa đính hôn, thì điều đó có nghĩa là vẫn còn khả năng khác trong chuyện hôn nhân. Đương nhiên, ngay cả khi đã đính hôn rồi cũng có thể hủy hôn. Họ không tin nhà họ Tống có thể trơ mắt nhìn Tống Mạch Xuyên cưới một người phụ nữ không có gia thế. Những người ở tầng lớp này, họ được hưởng tài nguyên của gia đình, tự do trong tiền bạc và tình cảm, gần như có mọi loại tự do, nhưng duy nhất chuyện hôn nhân lại có quá nhiều điều phải cân nhắc.
Tống Mạch Xuyên uống một ngụm rượu, rất bình tĩnh trả lời câu hỏi của Hứa Cẩm Ngôn: “Cô ấy đến rồi.”
Hứa Cẩm Ngôn: “?”
Đừng nói là anh, ngay cả Tô Tiểu cũng lập tức nhìn về phía đám đông trong sảnh, cố gắng tìm kiếm cô bạn gái bí ẩn của Tống Mạch Xuyên trong số những cô gái trẻ đẹp đó.
“Đừng tìm nữa, không nói cho hai người biết đâu.” Tống Mạch Xuyên tiện tay thêm rượu cho hai người họ.
Mặc dù mang theo con nhỏ, nhưng tửu lượng của cặp vợ chồng này đều không tệ, lại có tài xế, uống một chút rượu không thành vấn đề.
“…”
“Thật không biết cậu giấu giếm cái gì,” Hứa Cẩm Ngôn cằn nhằn, “đôi khi tôi nghi ngờ bạn gái cậu rốt cuộc có tồn tại hay không, hay là cậu bịa ra để đối phó gia đình, tránh đi xem mắt?”
Tống Mạch Xuyên nghe vậy nhướng mày, “Nếu cậu nghĩ vậy thì tôi cũng chịu.”
Hứa Cẩm Ngôn: “…”
Câu nói này nghe thôi cũng khiến DNA người ta muốn lên tiếng rồi. Nắm đấm cứng lại.
Bên kia, Hứa Niệm Sênh đang trò chuyện rất vui vẻ với người bạn mới, đột nhiên cảm thấy điện thoại rung, cô mở điện thoại ra xem, là tin nhắn đến từ bạn trai cô.
Tống Mạch Xuyên: [Tối nay về nhà với anh không?]
Nhìn thấy câu này, Hứa Niệm Sênh theo phản xạ nhìn về phía trung tâm đám đông tìm bóng dáng Tống Mạch Xuyên. Anh đang cúi đầu nói chuyện với người bên cạnh, hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ vừa nhắn cho cô một tin nhắn đầy hàm ý như thế. Nhưng cũng vừa lúc này, một cô gái ăn mặc lộng lẫy ngồi xuống bên cạnh anh. Thực ra xung quanh Tống Mạch Xuyên không thiếu người, cũng không có chỗ trống, chỉ là vừa có người đứng dậy, nên có người chớp lấy cơ hội ngồi xuống. Cô gái đó và họ chắc hẳn là quen biết, hoặc ít nhất cũng biết thân phận của nhau. Mục tiêu của cô gái đã quá rõ ràng. Không biết Tống Mạch Xuyên nghĩ gì, anh đặt ly rượu xuống, từ tay Hứa Cẩm Ngôn bế lấy Hứa Nguyên Đán. Cô gái muốn lại gần, nhưng chào đón cô ta là một em bé mũm mĩm đáng yêu. Hứa Nguyên Đán không hiểu gì cả, còn nhoẻn miệng cười toe toét với chị gái xinh đẹp.
“…”
Trước mặt một đứa trẻ đáng yêu như vậy mà còn đi quyến rũ đàn ông, cô gái kia suýt nữa không giữ được biểu cảm. Đương nhiên, em bé cũng là một chủ đề tuyệt vời, cô ta dường như muốn dùng em bé làm điểm khởi đầu để bắt chuyện với Tống Mạch Xuyên, bàn tay sắp chạm vào má Hứa Nguyên Đán.
Tống Mạch Xuyên bỗng nhíu mày, né đi: “Đừng chạm vào mặt trẻ con, móng tay cô dài quá.”
Cô gái nhìn bộ nail mình đặc biệt làm, nhất thời cạn lời.
“Hình như là con gái nhà ai thì phải?” Bên cạnh, Tống Diệc Hoành nhìn theo hướng Hứa Niệm Sênh, thấy quen quen, nghĩ một lúc liền nhớ ra, “À, con gái út nhà họ Trần.”
Biểu cảm anh ta trở nên thú vị, như cười khẽ: “Nhà đó cũng gan thật, đến cả anh tôi mà cũng dám câu, coi anh ấy là kẻ ngu à.”
Hứa Niệm Sênh dường như nghe thấy được chuyện hóng hớt, liền thu lại ánh mắt, “Sao vậy?”
Tống Diệc Hoành và Hứa Niệm Sênh vốn dĩ là người cùng trang lứa, có nhiều chủ đề chung, giờ có chuyện để hóng, lại càng hứng thú hơn. Nếu không phải hoàn cảnh không tiện nhai hạt dưa, anh ta đã muốn vốc một nắm vừa nhai vừa kể.
“Nhà cô ta gặp rắc rối rồi,” Tống Diệc Hoành đưa cho Hứa Niệm Sênh một miếng bánh nhỏ, tiện tay rót nước trái cây, rất chu đáo, “nhưng không phải lỗi của cô ta, chủ yếu là bố cô ta. Ở ngoài bao nuôi phụ nữ sinh con riêng chưa đủ, dự án gần đây lại gặp vấn đề, nói không chừng là phải vào trong, giờ nhiều lắm chỉ là giãy chết thôi.”
Hứa Niệm Sênh cảm thấy hứng thú, cũng không quan tâm bạn trai bên kia có bị phụ nữ khác quấn lấy hay không.
“Vấn đề gì?”
“Chẳng qua là tham lam, ăn của đút lót của người ta, làm công trình mà dám tùy tiện thay đổi vật liệu, bây giờ tiến độ đã hơn nửa mà xảy ra chuyện, cả tòa nhà đó thành nhà nguy hiểm, chuyện này mà ra, nhà họ dù có bán hết tài sản cũng chưa chắc đền nổi, những người hợp tác với họ đúng là gặp xui xẻo lớn.”
Bản thân Tống Diệc Hoành là một phú nhị đại chỉ chuyên ăn chơi, không lo thiếu tiền, nhưng tiền ai mà không thích? Tuy nhiên, họ làm việc đều có một ranh giới, cái gì có thể đụng, cái gì không, người có đầu óc đều biết rõ.
Hứa Niệm Sênh im lặng một chút: “Vậy bây giờ là…”
Tống Diệc Hoành tiếp tục “phổ cập”: “Cô kia là con gái út nhà họ, nói là con út nhưng thật ra không phải do bà vợ kia sinh, không biết nhận về từ lúc nào. Xinh xắn đúng không?”
Hứa Niệm Sênh gật đầu.
“Anh trai cô ta cũng là một người vô dụng, lúc này thì phải xem cô gái nhỏ này có tìm được chỗ dựa không,” Tống Diệc Hoành tặc lưỡi, “Nói vậy chứ, nếu anh họ anh mà mềm lòng, chịu giúp, chắc cũng móc được khoản tiền đó. Tệ nhất là nhà họ Trần sụp đổ, cô gái này vẫn có thể tiếp tục sống kiểu không lo tiền.”
Thì ra là vậy… Hứa Niệm Sênh lại một lần nữa thấy rõ Tống Mạch Xuyên đúng là một miếng “bánh thơm” cỡ nào.
“Không được đâu,” Tống Diệc Hoành tự phủ định, “câu anh ấy còn không bằng câu anh, anh ấy đâu có ngu mà làm chuyện đó?”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Người này vừa rồi có phải đã tự chửi mình không?
“Sênh Sênh, chuyện anh họ anh có đối tượng, em biết không?”
“Biết.” Giọng Hứa Niệm Sênh bình thản.
“Vậy anh ấy lại càng không thể bị câu được,” Tống Diệc Hoành không biết đã gắn cho anh họ mình bao nhiêu lớp filter, “anh ấy không nông cạn thế, cũng không thích người xinh đẹp.”
Hứa Niệm Sênh: “?”
Cô ngừng lại: “Anh có hiểu lầm gì về anh trai mình không?”
“Tuyệt đối không. Trước đây không biết bao nhiêu mỹ nữ đuổi theo anh ấy, đẹp như minh tinh ấy, anh ấy chẳng thèm động lòng. Giờ yêu đương còn giấu giấu giếm giếm, có khi là thấy đối tượng nhan sắc bình thường nhưng anh ấy lại yêu chết đi sống lại, nên mới giấu.”
Hứa Niệm Sênh bây giờ mới hiểu, tại sao đôi khi Tống Mạch Xuyên nhắc đến các em trai em gái của mình lại dùng một câu đánh giá khó nói: “Không thông minh lắm”.
Người này nhìn thế nào cũng không giống một người thông minh.
Đang trong quá trình ăn dưa, Hứa Niệm Sênh không quá so đo tiểu tiết, hỏi tiếp: “Vậy anh nghĩ anh trai anh nên quen kiểu người thế nào?”
Tống Diệc Hoành thật sự nghiêm túc phân tích: “Theo hiểu biết của anh về anh họ, anh ấy không phải người nông cạn, chỉ nhìn mặt là không thể. Dáng vẻ ra sao anh không biết, nhưng đối tượng của anh ấy chắc chắn là một tiểu thư khuê các, khí chất thư hương đậm đà.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cô chưa từng nghĩ mình lại có thể liên quan đến từ “khí chất thư hương” đâu.
Điện thoại của Hứa Niệm Sênh lại rung lên vào lúc này, cô vừa rồi chưa trả lời tin nhắn của Tống Mạch Xuyên, anh lại gửi tin nhắn đến giục. Cô nhìn về phía Tống Mạch Xuyên lúc nãy, phát hiện anh không biết đã rời khỏi chỗ ngồi từ lúc nào, đang bế Hứa Nguyên Đán đứng trước cửa sổ sát đất ngắm cảnh, cậu bé nhảy nhót trong vòng tay anh, có thể thấy là đang cười. Từ góc nhìn của Hứa Niệm Sênh chỉ có thể nhìn thấy lưng anh. Không biết tại sao, khoảnh khắc đó cô đột nhiên cảm nhận được một luồng “cảm giác người chồng” mạnh mẽ từ Tống Mạch Xuyên. Nói một cách đơn giản, là rất quyến rũ. Khoảnh khắc người đàn ông kiên nhẫn với trẻ con cũng rất cuốn hút.
Hứa Niệm Sênh nhìn thấy câu hỏi trên màn hình điện thoại, Tống Mạch Xuyên hỏi cô đang nói chuyện gì với Tống Diệc Hoành mà nhập tâm thế.
Cô trả lời: [Đang nói về mệnh đào hoa của Tống tổng.]
Bên kia, Tống Mạch Xuyên vừa nhìn điện thoại, vừa bế trẻ, một tay nhắn lại. Tiểu Nguyên Đán bây giờ đã rất biết ôm cổ người lớn, nó tự mình ôm rất chắc chắn.
Tống Mạch Xuyên: [?]
Hứa Niệm Sênh không trả lời nữa.
Phía Tống Mạch Xuyên, bố mẹ anh đi tới, có vẻ rất hứng thú với đứa trẻ trong lòng anh. Hứa Nguyên Đán nhanh chóng rơi vào vòng tay xa lạ. Ông Tống và bà Triệu vô cùng yêu thích những em bé mũm mĩm tròn trịa như thế này, bế con nhà người ta khó tránh khỏi có chút ghen tị. Nhân tiện cũng thúc giục tiến độ của Tống Mạch Xuyên. Tống Mạch Xuyên đã luyện thành công phu “tai trái vào tai phải ra” trong việc bị giục cưới giục sinh, bề ngoài anh vẫn lắng nghe bố mẹ nói, nhưng thực chất trong đầu không nghe lọt một câu nào.
Ông Tống: “Ông nội con chỉ mong con kết hôn sinh con thôi, sức khỏe ông cụ không tốt, con nhất định phải để ông nội cứ phải bận tâm chuyện này sao?”
Tống Mạch Xuyên: “Con kết hôn đâu phải là làm phép, đâu thể giúp ông nội kéo dài tuổi thọ?”
“…”
Lời này mà để ông cụ nghe thấy thật sự có thể khiến ông cụ tức đến đổ bệnh.
Bà Triệu không phải là phe “ràng buộc đạo đức”, bà là phe “ước nguyện”. Bà nhìn đứa bé mắt tròn xoe, mũm mĩm trong vòng tay, rồi ước nguyện với con trai: “Mẹ chỉ muốn có một đứa cháu như thế này, trai hay gái gì cũng được.”
Tống Mạch Xuyên trầm mặc giây lát, nói: “Con lát nữa đi hỏi Hứa Cẩm Ngôn với Tô Tiểu xem có thể cho mình mang đứa trẻ về nhà nuôi mấy ngày không, để hai người thỏa mãn cơn ghiền bế cháu.”
Và sau đó anh bị mắng.
Hai người bế đứa bé đi, họ đi tìm vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn, có lẽ chủ đề nói chuyện cũng là về đứa bé.
Tống Mạch Xuyên đứng yên tại chỗ một lúc lâu.
Nhóm trò chuyện của Hứa Niệm Sênh và Tống Diệc Hoành đã tăng lên năm người, chủ yếu là đủ loại bát quái. Tin tức của họ nhạy bén đến không ngờ. Nhưng đúng lúc này, Hứa Niệm Sênh nhận được tin nhắn của Tống Mạch Xuyên. Mi mắt cô khẽ giật, rồi đứng dậy xin phép rời đi. Sau đó cô bước trên đôi giày cao gót rời khỏi sảnh lớn. Ở đây có rất nhiều người, ai cũng bận rộn với công việc giao tiếp xã hội của mình, không mấy người chú ý Hứa Niệm Sênh rời đi rồi đi đâu.
Cô theo chỉ dẫn trong điện thoại của Tống Mạch Xuyên, từ một cửa bên khác đi ra ngoài. Ánh đèn ở đây thưa thớt, ngay cả người thích yên tĩnh cũng chẳng ghé tới. Cô cảm thấy hơi sợ. Nhưng rất nhanh, cô thấy bên tường có một đốm lửa, sau đó là làn khói lượn lờ. Một bóng người cao gầy đứng ở đó, quay đầu lặng lẽ nhìn cô. Đây là lần đầu tiên Hứa Niệm Sênh thấy Tống Mạch Xuyên hút thuốc. Trong ánh đèn vàng vọt, anh trông có vẻ cô đơn nhưng cũng đầy quyến rũ.
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Story
Chương 77: Bỏ trốn
10.0/10 từ 27 lượt.
