Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 78: Thử nhẹ nhàng một chút

Hứa Niệm Sênh nhìn thấy anh dụi điếu thuốc vào gạt tàn.

Thật ra chuyện Tống Mạch Xuyên hút thuốc cũng chẳng khiến cô bất ngờ chút nào. Đừng nói là anh, ngay cả cậu và mợ của cô cũng từng hút, chỉ là từ sau khi quyết định chuẩn bị mang thai thì hai người ấy không còn đụng đến nữa. Hứa Niệm Sênh thừa nhận khoảnh khắc Tống Mạch Xuyên hút thuốc rất đẹp trai, khiến nguyên tắc ghét mùi thuốc lá trước đây của cô hơi lung lay một chút.

Tống Mạch Xuyên đi tới nắm tay cô, nhận ra thần sắc của cô, anh mỉm cười hỏi: “Ghét anh hút thuốc à?”

Hứa Niệm Sênh khựng lại một chút, sau đó lắc đầu.

Ngay sau đó, đầu cô bị ai đó búng nhẹ một cái: “Đã tránh ra rồi còn nói không ghét?”

Hứa Niệm Sênh ôm đầu “ao” một tiếng. Vừa rồi cô tránh đi chỉ là hành vi theo bản năng, còn thuận tiện nín thở nên chẳng ngửi thấy gì cả. Lúc này, cô chậm rãi ghé sát vào người Tống Mạch Xuyên, chóp mũi kề gần vị trí cổ áo anh, giống như một con thú nhỏ nhẹ nhàng ngửi vài cái. Có mùi thuốc lá, nhưng lẫn với mùi nước hoa trên người anh, hôm nay là hương trà. Vẫn có thể chấp nhận được.

“Cũng ổn ạ.” Hứa Niệm Sênh đưa ra câu trả lời khách quan.

Tống Mạch Xuyên cười khẽ, sau đó hỏi: “Chúng ta đi bây giờ nhé?”

Hứa Niệm Sênh: “?”

Bây giờ sao?

“Không tiếp khách nữa sao?”

Tống Mạch Xuyên dắt tay cô đi ra ngoài: “Sẽ có người tiếp.”

Thế là bữa tiệc sinh nhật này, khi chưa đến mười hai giờ, nhân vật chính đã dắt bạn gái bỏ chạy.

Tài xế đã đợi sẵn bên cửa. Tống Mạch Xuyên và Hứa Niệm Sênh đều đã uống chút rượu, lúc này họ đều không thích hợp để lái xe. Không ai chú ý đến việc nhân vật chính của bữa tiệc đã rời đi.

Trên xe, Tống Mạch Xuyên hỏi mượn điện thoại của Hứa Niệm Sênh. Cô không hiểu chuyện gì, rồi nhìn thấy anh mở khung trò chuyện với cậu cô, gửi đi một câu “Cháu có việc nên xin phép về trước”.

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cậu cô bây giờ ước chừng vẫn đang bận tiếp khách, không có thời gian xem điện thoại, lúc xem được chắc là lúc định ra về rồi.

Hứa Niệm Sênh nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, nhất thời còn có chút thẫn thờ, hai người họ cứ thế mà đi sao? Cô cũng không phải người không hiểu chuyện, Tống Mạch Xuyên với tư cách là nhân vật chính ngày hôm nay, không biết có bao nhiêu người đang nhìn anh, anh cứ thế dẫn cô đi, liệu có ảnh hưởng gì không?

Hứa Niệm Sênh nói ra nỗi lo lắng của mình với Tống Mạch Xuyên, đổi lại là một tiếng cười khẽ của anh. Lúc này anh vẫn đang nắm tay cô, dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật nói: “Chúng ta như thế này trông có giống đang vụng trộm không?”

Một câu nói khiến Hứa Niệm Sênh im lặng. Đâu chỉ có giống, mà là cực kỳ giống. Hứa Niệm Sênh thậm chí còn nảy sinh ảo giác mình có phải là “yêu cơ” nào đó không, bữa tiệc sinh nhật của người ta mà cô lại kéo anh đi “đưa nhau đi trốn”.

Tống Mạch Xuyên nhìn Hứa Niệm Sênh không nói lời nào, anh tự cười một mình, cũng chẳng biết cười cái gì. Hứa Niệm Sênh có chút nghi ngờ có phải anh đã say rồi không. Tối nay không biết bao nhiêu người mời rượu anh, tửu lượng anh có tốt đến đâu cũng không thể coi rượu là nước lọc mà uống được.

Tống Mạch Xuyên im lặng một hồi lâu, Hứa Niệm Sênh cũng giữ im lặng theo, nhưng giữa đường, anh bỗng nhiên lại nhắc đến chuyện trong bữa tiệc: “Em và Tống Diệc Hoành nói chuyện khá vui vẻ nhỉ.”

Không biết là đang ăn giấm gì nữa.

Hứa Niệm Sênh: “Anh ấy là em họ của anh, em nói chuyện hợp với anh ấy thì có vấn đề gì sao?”

“Không có,” Tống Mạch Xuyên nói, “Vậy hai người đã nói gì?”

“Nói về anh và tiểu thư nhà họ Trần kia, thảo luận xem hai người có khả năng phát triển mối quan hệ khác không.”

Tống Mạch Xuyên: “…”

Anh biết ngay từ miệng Tống Diệc Hoành chẳng thốt ra được câu nào ra hồn mà.

“Còn gì nữa không?”

Hứa Niệm Sênh nhớ lại một chút, cuối cùng nói với Tống Mạch Xuyên: “Anh ấy nói anh không phải là người nông cạn, bạn gái của anh có lẽ trông không được xinh lắm.”

Tống Mạch Xuyên nghe xong, ánh mắt bình tĩnh lướt qua gương mặt người bên cạnh, bất chợt cười một tiếng: “Anh thấy mình là một người khá nông cạn đấy.”

Anh nông cạn = Cô xinh đẹp.

Hứa Niệm Sênh cảm thấy rất hài lòng. Cô đưa tay nắm ngược lại tay Tống Mạch Xuyên, rồi cầm tay anh nghịch ngợm. Tống Mạch Xuyên tuyệt đối là một tác phẩm nghệ thuật đẹp mắt, ngón tay rất đẹp. Hôm nay anh không đeo bất kỳ đồ trang sức nào trên ngón tay, nhưng trên cổ tay trái vẫn đeo chiếc đồng hồ Hứa Niệm Sênh tặng, cùng mẫu với chiếc cô đang đeo, mua hôm hai người đi dạo phố. Chỉ là nhiệt độ ban đêm hiện giờ rất thấp, bên ngoài váy dạ hội của Hứa Niệm Sênh còn khoác thêm khăn choàng, cũng không mấy người đặc biệt chú ý đến việc cả hai đều đeo đồng hồ gì, ít nhất là không nhiều người liên hệ hai người họ với nhau.

Về đến chỗ ở của Tống Mạch Xuyên. Trong thang máy đi lên chỉ có hai người. Lúc này Hứa Niệm Sênh vẫn đang thất thần, đến khi được Tống Mạch Xuyên nắm tay kéo ra ngoài. Ra khỏi thang máy đi được một đoạn, cô mới nhận ra bước chân anh nhanh hơn.

Vừa vào cửa, Hứa Niệm Sênh bất ngờ bị ép vào sau cánh cửa, Tống Mạch Xuyên hôn xuống. Cảm nhận được vị bạc hà trong miệng anh, cô mới chợt nhận ra tại sao lúc nãy trên xe anh lại ăn kẹo bạc hà, còn hỏi cô có muốn không. Hứa Niệm Sênh không có hứng thú ăn kẹo bạc hà vào ngày lạnh giá này nên đã từ chối.

Nụ hôn của Tống Mạch Xuyên rất gấp. Một tay anh đặt trên eo cô, tay kia kéo tay cô vòng lên cổ mình. Hứa Niệm Sênh đứng không vững, nhưng tay anh đỡ lấy người cô, gần như toàn bộ trọng lượng cơ thể cô đều dựa vào anh. Cô thực ra không uống bao nhiêu rượu, nhưng hôn với Tống Mạch Xuyên lại có cảm giác mình sắp say đến nơi rồi.

Khi môi tách ra, hai người thực ra vẫn kề sát nhau. Trán Tống Mạch Xuyên áp vào trán cô, rồi Hứa Niệm Sênh đột nhiên cảm thấy người mình nhẹ bẫng, khẽ kêu lên một tiếng, theo phản xạ vòng tay ôm lấy cổ anh.

Tống Mạch Xuyên bế cô đến sô pha, giữa chừng giày cao gót của Hứa Niệm Sênh rơi mất một chiếc, trước sô pha lại rơi nốt chiếc còn lại. Cô ngồi trên đùi anh, duy trì tư thế bế kiểu công chúa.

Tống Mạch Xuyên khẽ hôn lên tay cô, khàn giọng hỏi: “Quà sinh nhật của anh đâu? Em vẫn chưa đưa cho anh.”

Bây giờ anh đang đòi quà bạn gái một cách công khai. Hứa Niệm Sênh còn nhớ cách đây không lâu cô đã tặng Cố Chước một đôi khuy măng sét, Tống Mạch Xuyên đã để ý chuyện đó rất lâu. 

Dĩ nhiên Hứa Niệm Sênh có chuẩn bị quà. Cô mở chiếc túi mang theo bên mình, lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Hình dáng chiếc hộp trông rất cổ điển, chỉ nhìn kiểu dáng là có thể đoán được bên trong đựng cái gì. Hứa Niệm Sênh mở nó hướng về phía Tống Mạch Xuyên, đập vào mắt là một đôi nhẫn nằm cạnh nhau.

Nhẫn bạc, rõ ràng là kiểu nam nữ, chiếc lớn thì rộng hơn một chút, mặt cắt ngang của nhẫn được đính một vòng kim cương ở giữa. Kiểu nam và nữ trông gần giống nhau, chỉ là chiếc của nữ trông nhiều kim cương hơn một chút.

Tống Mạch Xuyên có lẽ ban đầu không đoán được bạn gái sẽ tặng nhẫn, anh còn hỏi một câu: “Ý em là gì?”

“Nhẫn đôi tình nhân đấy.”

Hứa Niệm Sênh nói: “Em nhờ nhà thiết kế chỉnh sửa lại. Người ta bảo thời gian gấp quá không làm kịp, em còn phải trả thêm tiền. Bên trong có khắc chữ cái đầu trong họ của hai chúng ta. Anh thích không?”

Mắt Tống Mạch Xuyên nhìn chằm chằm vào đôi nhẫn đó, hồi lâu không nói gì.

Hứa Niệm Sênh thực ra đã cân nhắc rất lâu về món quà sinh nhật tặng cho anh. Anh không thiếu thứ gì, vào ngày sinh nhật của anh, không biết bao nhiêu người suy đoán sở thích của anh để tặng đủ thứ, cô mà đi mua mấy món đồ xa xỉ thì thật quá tầm thường. Lúc đó Hứa Niệm Sênh còn đang chuẩn bị cho cuộc thi mô phỏng, mỗi ngày đều tranh thủ thời gian trao đổi bản thảo thiết kế với nhà thiết kế, chiếc nhẫn này mới đến tay cô cách đây hai ngày, muộn chút nữa là không kịp rồi.

“Anh không thích sao?” Hứa Niệm Sênh đưa tay chọc vào lồng ngực Tống Mạch Xuyên, biểu cảm của anh không nhìn ra là thích hay không.

Tống Mạch Xuyên cuối cùng cũng lên tiếng: “Em đeo vào cho anh xem.”

Hứa Niệm Sênh nghe vậy, lấy chiếc nhẫn của anh ra khỏi hộp, cầm tay trái anh, nhắm ngay ngón giữa, đeo vào rất trơn tru, vừa khít. 

Tống Mạch Xuyên cụp mắt nhìn chiếc nhẫn mới xuất hiện trên tay trái, đưa tay lấy chiếc nhẫn còn lại trong hộp, anh tự nhiên đeo vào cho Hứa Niệm Sênh. Hai bàn tay đặt cạnh nhau, Tống Mạch Xuyên cười khẽ, khẽ cắn vào tai Hứa Niệm Sênh: “Em lén đo size tay anh từ bao giờ thế?”

Lén gì chứ? Hai người ngủ chung giường mấy đêm rồi, muốn có cơ hội chẳng phải rất dễ sao?

Hứa Niệm Sênh không trả lời câu hỏi này, Tống Mạch Xuyên trông cũng không quá quan tâm đến câu trả lời, mười ngón tay trái của anh đan chặt với cô, anh cúi đầu định hôn cô. Nhưng điện thoại của anh lại bất ngờ đổ chuông vào đúng lúc này. Hứa Niệm Sênh thấy anh nhíu mày, vốn định ngắt cuộc gọi ngay lập tức, nhưng sau khi nhìn thấy tên người gọi, anh khựng lại, nói khẽ với cô: “Đợi anh một chút.”

Sau đó anh cứ thế giữ nguyên tư thế này mà nghe điện thoại.

Không biết đầu dây bên kia đã nói gì, Hứa Niệm Sênh phát hiện chân mày anh nhíu chặt hơn. Điện thoại có lọt ra vài âm thanh, chỉ là cô nghe không rõ lắm, cô cũng không có hứng thú nghe nội dung mấy dự án công ty anh. Cô bèn cúi đầu nghịch tay anh, sau đó lại ngước mắt đưa tay vuốt phẳng nếp nhăn giữa lông mày của anh. Hàng lông mày của Tống Mạch Xuyên giãn ra, nhưng ngay sau đó anh nắm lấy tay cô, là bàn tay trái đang đeo nhẫn. Anh đưa tay lên môi mình, lặng lẽ hôn nhẹ lên vị trí ngón giữa đeo nhẫn. Hứa Niệm Sênh không biết miêu tả khoảnh khắc này như thế nào, chỉ cảm thấy lúc này chỉ có hai người bọn họ, tim cô đập loạn nhịp điên cuồng.

Tống Mạch Xuyên một tay nắm tay cô, một tay tiếp tục nghe điện thoại, lát sau cô nghe thấy anh nói một câu: “Tôi biết rồi.”

Cúp máy xong, anh đặt điện thoại sang một bên, không nói lời nào liền đưa tay xoay mặt Hứa Niệm Sênh lại hôn. Nhưng rất nhanh anh lại buông ra, đối diện với đôi mắt long lanh nước của cô, anh đưa tay nới lỏng cà vạt. Tống Mạch Xuyên trầm giọng nói: “Anh có chút việc phải xử lý, em đi tắm trước được không?”

Khoảnh khắc câu nói này thốt ra, Hứa Niệm Sênh luôn cảm thấy có chút ẩn ý, nhưng cũng có thể chỉ là ảo giác của cô. Cô ừ một tiếng.

Sau đó Tống Mạch Xuyên cầm điện thoại đi vào phòng làm việc của anh, trước khi đi không quên lấy đôi dép lê của cô từ tủ giày đặt xuống dưới chân cô.

“Đừng đi chân trần trên sàn nhà, lạnh đấy.”

Hứa Niệm Sênh ngồi trên ghế sô pha một lúc lâu mới đứng dậy vào phòng, là phòng khách mà trước đây cô từng ở. Không biết là suy nghĩ gì, nhưng đến nay cô vẫn chưa bao giờ tắm ở phòng của Tống Mạch Xuyên.

Vì trước đó ở đây mấy ngày, trong nhà anh đã chuẩn bị đủ đồ trang điểm và dưỡng da cô hay dùng, sản phẩm tẩy trang đương nhiên cũng không thiếu. Tối nay lúc làm tóc có xịt chút keo vuốt tóc, nên giờ cô còn phải gội đầu, tốn khá nhiều thời gian. Tất nhiên, điều tốn thời gian nhất vẫn là vì cô đang suy nghĩ mông lung. Những lưu ý khi qua đêm tại nhà bạn trai, trên mạng có cả đống, đa số đều mang một ý nghĩa: muốn làm thì làm, đảm bảo an toàn, trải nghiệm không ổn thì đá, người lớn chỉ sàng lọc, không vòng vo.

So với những người khác, biểu hiện trước đây của Tống Mạch Xuyên chẳng khác nào Liễu Hạ Huệ, những chị em tính tình nóng nảy có lẽ đã kết án “tử hình” cho anh rồi. Trước đây Tống Mạch Xuyên bảo Hứa Niệm Sênh ở lại, đều rất đơn thuần là muốn ôm đi ngủ, cùng lắm là hôn hít ôm ấp, không có hành động nào khác quá giới hạn. Hứa Niệm Sênh cũng không biết ý của anh là gì. Nhưng nghĩ lại, tối nay thì… hình như cũng không phải là không được. heo lời Trịnh Văn Tĩnh mà nói, bao giờ cô tìm được một anh bạn trai đẹp trai mà có thể giữ kẽ quá một tuần thì cô ấy xin thua. Đàn ông thực sự đẹp trai bày ra trước mắt, làm gì có ai là không thèm thuồng. Hứa Niệm Sênh yêu đương chưa được bao lâu, nhưng tính ra, sự dây dưa của cô và Tống Mạch Xuyên đã kéo dài mấy năm rồi.

Cuối cùng tắm xong, Hứa Niệm Sênh đắn đo một hồi lâu, vẫn mặc vào chiếc váy hai dây ren màu trắng đó. Đó không phải là váy ngủ gợi dục, nó có thể mặc ra ngoài được, chỉ là… rất gợi cảm. Thời tiết này mà dám mặc thế này ra khỏi cửa thì đúng là một “hảo hán”. Hứa Niệm Sênh nhìn mình trong gương, tóc sau khi sấy khô thì xõa tung tự nhiên, mặt mộc hoàn toàn, nhưng vốn dĩ cô đã xinh đẹp, có trang điểm hay không cũng không khác biệt lắm. Cô c*n m** d*** một cái, sắc môi nhanh chóng trở nên đỏ mọng, đôi mắt mang theo chút long lanh nước. Chính cô cũng không biết tại sao mắt mình lại thành ra thế này. Cổ áo hơi thấp, lộ ra một khoảng trắng ngần, lớp ren trước ngực càng làm cho phong cảnh lấp ló theo kiểu “muốn che lại càng lộ”. Váy dài đến trên đầu gối một chút, đôi chân của Hứa Niệm Sênh cũng rất đẹp. 

Cô cảm thấy mặc như vậy đi ra ngoài có chút quá lộ liễu, bèn mở cửa nhìn ra ngoài. Phòng khách không có ai, phòng làm việc của Tống Mạch Xuyên đóng chặt, cửa phòng ngủ đang mở, không có người. Anh vẫn ở trong phòng làm việc.

Hứa Niệm Sênh dùng điện thoại gửi cho Tống Mạch Xuyên một tin nhắn, muốn mượn một chiếc áo của anh. Quần áo của cô ở chỗ anh thực sự không đủ nhiều.

Tống Mạch Xuyên nhắn lại bảo cô cứ tự vào mà chọn. Thế là Hứa Niệm Sênh không khách sáo nữa. Cô nấn ná trong phòng thay đồ của anh một lúc, cuối cùng chọn một chiếc áo sơ mi đen đơn giản khoác lên.

Hứa Niệm Sênh vừa từ phòng thay đồ bước ra thì gặp Tống Mạch Xuyên đi vào. Chắc là anh vừa xong việc, lúc vào còn đưa tay ấn nhẹ vào sống mũi. Khi đối diện với Hứa Niệm Sênh, ánh mắt anh tự nhiên rơi trên người cô, lúc nhìn thấy đôi chân trần lộ ra ngoài không khí, anh khẽ nhíu mày nhưng không nói gì.

Anh bình thản nói với cô: “Anh đi tắm trước đã.”

Hứa Niệm Sênh khựng lại khi nghe câu đó, ánh mắt của Tống Mạch Xuyên rất có sức nặng, nhưng anh lại chẳng có phản ứng gì. Câu nói đó cũng không nghe ra ý tứ gì khác. Hứa Niệm Sênh cứ thế nhìn anh vào phòng tắm, đóng cửa. Thực ra khả năng cách âm bên trong rất tốt, cô không nghe thấy động động tĩnh gì nhiều, dĩ nhiên bây giờ cô cũng không có tâm trí nghĩ đến chuyện đó, cô cúi đầu nhìn lại cách ăn mặc của mình. Váy ren hai dây trắng + Áo sơ mi của bạn trai. Cách phối đồ này theo lý mà nói có thể khiến đối phương mê mệt. Thế mà Tống Mạch Xuyên chỉ nhìn một cái rồi thôi sao? Hứa Niệm Sênh bắt đầu hoài nghi cuộc đời, rốt cuộc là vấn đề sức hút của cô hay là bản thân Tống Mạch Xuyên theo trường phái yêu đương Plato? Tiểu Hứa nghĩ nửa ngày không ra, cuối cùng nằm trên giường lướt điện thoại. Thôi kệ đi. Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.

Hứa Niệm Sênh lướt điện thoại trên giường một lúc, bỗng nhiên nghe thấy bên phòng tắm có tiếng động, khóa cửa bị vặn ra, giọng nói của Tống Mạch Xuyên truyền đến: “Sênh Sênh, anh quên lấy quần áo rồi, em có thể giúp anh lấy bộ đồ ngủ qua đây không?”

Hứa Niệm Sênh nghe thấy câu này vẫn chưa kịp phản ứng, nhưng khi nhận ra anh gọi cô làm gì, cô vẫn đồng ý.

“Anh muốn bộ nào?” Cô nhìn về hướng phòng tắm, cửa đang mở một khe nhỏ.

“Em lấy đại bộ nào cũng được.” Tống Mạch Xuyên trả lời.

Thế là Hứa Niệm Sênh lại vào phòng thay đồ của anh. Quần áo của anh được sắp xếp rất có trật tự, đồ ngủ cũng để cùng một chỗ, treo theo bộ. Cô lấy đại một bộ, sau đó là… món đồ bên trong.

“…”

Cô mở ngăn kéo ra, đến ngăn thứ hai thì tìm thấy, cũng là lấy đại một cái.

Khe cửa phòng tắm vẫn còn mở, Hứa Niệm Sênh đứng ngoài cửa gọi một tiếng: “Em mang qua đây.”

Thế là cánh cửa đó mở rộng hơn một chút, một cánh tay còn vương hơi nước vươn ra. Lúc này Hứa Niệm Sênh thực sự không nghĩ nhiều, cô đưa quần áo qua. Chỉ là bàn tay đó vươn ra, giây tiếp theo sau khi chạm vào quần áo, đột nhiên nắm chặt lấy cổ tay cô, dùng lực, cô không tự chủ được mà ngã về phía trước, cánh cửa đó mở toang trong nháy mắt. Hứa Niệm Sênh không một chút phòng bị, cứ thế bị kéo vào trong, lúc vào thậm chí còn phát ra một tiếng hét chói tai, mắt nhắm tịt lại không dám nhìn.

“Cạch” một tiếng, cửa phòng tắm được đóng lại. Nhiệt độ bên trong này còn cao hơn cả phòng ngủ, cô vừa vào đã cảm thấy ấm áp. Cô không nói rõ được bây giờ là căng thẳng hay là tâm lý gì, bộ quần áo vốn cầm trong tay bị Tống Mạch Xuyên lấy đi, hai tay cô đều dùng để che mắt, sợ nhìn thấy cảnh tượng k*ch th*ch nào đó.

Cho đến khi Tống Mạch Xuyên cười khẽ: “Sênh Sênh, mở mắt ra.”

“Em không mở.” Hứa Niệm Sênh rất có khí phách mà thốt ra một câu như vậy.

Tiếng cười của Tống Mạch Xuyên càng thêm phóng túng, anh đưa tay kéo hai bàn tay đang che mắt của cô ra, nhưng dù vậy, mắt cô vẫn nhắm nghiền.

“Anh cũng có khỏa thân đâu.” Tống Mạch Xuyên nói.

Nghe thấy câu này, Hứa Niệm Sênh mới thử mở một con mắt ra, phát hiện trên người Tống Mạch Xuyên thực ra có quấn áo choàng tắm, vừa rồi để kéo cô vào, một bên tay áo còn bị anh xắn lên.

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cô gần như thẹn quá hóa giận, nhưng giọng điệu lại cực kỳ bình tĩnh: “Anh có bệnh à?”

Tống Mạch Xuyên cười một tiếng, anh dồn cô vào trước bồn rửa mặt, phía sau cô là một tấm gương lớn, trên bồn rửa mặt trống một khoảng rộng. Áo choàng tắm trên người anh cũng không mặc chỉnh tề, trước ngực lỏng lẻo, phong cảnh bên trong gần như phơi bày hào phóng trước mắt cô. Lúc này trên người Tống Mạch Xuyên vẫn còn vương hơi nước, ngọn tóc cũng ướt, còn có vài giọt nước nhỏ xuống. Nhưng ánh mắt từ đôi mắt đào hoa của anh nhìn cô không giống ngày thường, ánh mắt sâu thẳm, khóe miệng còn ngậm ý cười, nhưng ánh mắt đó giống như đang nhìn một con mồi đã nằm gọn trong tay. Hứa Niệm Sênh cảm nhận được thế ép sát của Tống Mạch Xuyên. Cô hơi căng thẳng nín thở. Vòi hoa sen vừa rồi có lẽ chưa vặn chặt, lúc này vẫn đang nhỏ nước tí tách, tiếng nước không lớn nhưng lọt vào tai cô lại cực kỳ rõ ràng.

Ánh mắt Tống Mạch Xuyên rơi trên người cô, cuối cùng cũng đưa ra một chút đánh giá về cách ăn mặc tối nay của bạn gái.

“Em mặc đồ của anh trông cũng đẹp lắm,” Đầu ngón tay của Tống Mạch Xuyên lướt qua chiếc sơ mi đen bên ngoài, móc lấy dây áo của chiếc váy bên trong, anh nói, “Thích thì sau này có thể mặc thường xuyên.”

Ý của câu này đại loại là sau này phòng thay đồ của anh sẽ mở cửa cho cô.

Hứa Niệm Sênh ngửa người ra sau một chút, chỉ là phía sau cô gần như không còn không gian để lùi lại nữa. Tống Mạch Xuyên áp sát tới, nụ hôn chưa rơi xuống nhưng hơi thở đã đến trước, hơi thở nóng hổi phả vào vùng da cổ của cô, khiến cô hơi không chịu nổi.

“Xịt nước hoa gì mà thơm thế?” Tống Mạch Xuyên khẽ áp sát vào cổ cô.

Hứa Niệm Sênh nhìn vào mắt Tống Mạch Xuyên, nhỏ giọng nói: “Lọ anh tặng đó.”

Tống Mạch Xuyên nghe vậy ngẩn ra một chút, trong ấn tượng anh chỉ tặng cô một lọ nước hoa, là vào sinh nhật tháng Năm của cô, lọ nước hoa đặt làm riêng tặng kèm với chiếc xe. Lúc đó anh vẫn còn bị bủa vây bởi những cảm xúc quá mãnh liệt, cẩn trọng thử lòng, tặng đồ cũng không dám quang minh chính đại.

“Em có biết lọ nước hoa đó có ý nghĩa gì không?” Tống Mạch Xuyên hỏi.

Hứa Niệm Sênh khựng lại, mới nhỏ giọng nói một câu: “Biết ạ.”

Tống Mạch Xuyên có lẽ không ngờ cô lại biết, đưa tay xoa đầu cô hỏi: “Biết từ khi nào?”

Câu hỏi này, Hứa Niệm Sênh vẫn trả lời anh: “Ngày thứ hai sau sinh nhật thì em đã biết rồi.”

Chỉ là lúc đó cô thực sự không dám nghĩ nhiều theo hướng này. 

Với Tống Mạch Xuyên, tâm tư nhỏ nhặt khi tặng quà này được đối phương thấu hiểu là một chuyện rất hạnh phúc. Anh cười trầm thấp, đi tìm môi cô, vừa hôn vừa đưa tay vòng qua eo cô, dùng lực một cái, Hứa Niệm Sênh được nhấc bổng lên ngồi trên bồn rửa mặt. Tư thế hôn trở nên thuận tiện hơn, Hứa Niệm Sênh lén mở mắt nhìn anh một cái, anh hôn rất say đắm. Trong phòng tắm yên tĩnh đến mức tiếng hôn nhau của họ cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Hứa Niệm Sênh ngồi trên bồn rửa mặt, hai chân kẹp lấy hai bên eo của anh.

Không biết qua bao lâu, Tống Mạch Xuyên rời khỏi môi cô, vùi đầu vào cổ và xương quai xanh của cô. Cảm giác ngứa ngáy nhẹ nhàng từ cổ bắt đầu như lan truyền khắp toàn thân, hơi thở của cô ngày càng nặng nề, lọt vào tai anh càng thêm rõ rệt. Chiếc sơ mi đen trên người cô làm bằng chất liệu trơn bóng, trong quá trình đó đột nhiên tuột ra sau, ngay cả một bên dây áo trắng của cô cũng rơi xuống. Bầu không khí trong phòng tắm ái muội đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Hứa Niệm Sênh dần cảm nhận được một bàn tay thuận theo đùi cô đi lên, ngón tay không biết từ lúc nào đã móc lấy một bên dây ren mỏng, cô căng thẳng đưa tay ấn lấy động tác của bàn tay đó.

Tống Mạch Xuyên cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn cô.

“Sênh Sênh?”

Hứa Niệm Sênh: “Em…” 

Cô không biết diễn tả tâm trạng bây giờ thế nào.

Tống Mạch Xuyên hôn lên môi cô, khàn giọng nói: “Sênh Sênh, chúng ta thử nhẹ nhàng một chút thôi được không?”

Thế là Hứa Niệm Sênh nhanh chóng biết được “thử nhẹ nhàng một chút” anh vừa nói có nghĩa là gì.

Anh đưa tay vặn nhỏ đèn phòng tắm, sau đó đột nhiên nhấc cả hai chân cô lên bồn rửa mặt, dây ren bị kéo ra, tà váy trắng trượt lên trên, Tống Mạch Xuyên cúi người xuống…

Không biết bao lâu sau, trong phòng tắm vang lên tiếng nức nở nhè nhẹ và tiếng rè rè của bàn chải điện. Sau đó là tiếng súc miệng, Tống Mạch Xuyên cất bàn chải, đi vài bước, cúi người định hôn cô gái đang thút thít, tay đặt trên chân cô, chỉ là lúc này cơ thể cô vẫn chưa hồi lại được, vẫn không kìm được mà run rẩy, cô nghiêng đầu tránh né nụ hôn của anh.

Tống Mạch Xuyên cười, anh nói: “Anh đã đánh răng rồi mà, sao vẫn không cho hôn?”

“Tối nay đánh răng hai lần rồi, em làm ơn đi, cho anh hôn một cái.”

Trước khi kéo cô vào đã đánh một lần. Vừa rồi lại một lần nữa.


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 78: Thử nhẹ nhàng một chút
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...