Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Chương 76: Phú bà Tiểu Hứa
Giọng Tống Mạch Xuyên vang lên, đầu Hứa Niệm Sênh thoáng sững người, cảm giác bị bắt quả tang khi đang làm chuyện xấu rõ ràng đến mức khiến cô không biết phải nói gì. Tư thế này nhìn thế nào cũng giống như cô đang sàm sỡ anh vậy.
“Nếu em nói, em cũng không biết tay mình tại sao lại ở đây, anh có tin không?” Hứa Niệm Sênh hỏi nhỏ.
Cô muốn rụt tay về, tiếc là Tống Mạch Xuyên không cho cô cơ hội này. Vốn dĩ sức anh đã lớn hơn cô, lúc này Hứa Niệm Sênh có giãy cũng không thoát, dứt khoát buông xuôi.
“Anh tin.” Tống Mạch Xuyên cũng chẳng biết là tin thật hay tin giả, dường như anh cười khẽ một tiếng. Chỉ là tay Hứa Niệm Sênh vẫn không được buông ra.
Một lát sau, cô lại nghe giọng anh vang lên: “Vậy em thấy… cảm giác thế nào?”
Hứa Niệm Sênh: “?”
Cô có sờ nghiêm túc đâu mà biết?
“Không trả lời được à?” Tống Mạch Xuyên bỗng nhiên buông tay, Hứa Niệm Sênh còn chưa kịp hoàn hồn thì lòng bàn tay cô lại lần nữa dán sát lên da anh. Anh nói, “Vậy thì để em sờ lại cho kỹ.”
Toàn thân Hứa Niệm Sênh đột nhiên cứng đờ, không biết nên động hay không nên động, một lát sau, cô rụt tay lại như thể đang chạy trốn, tiện thể còn lật người, muốn tránh xa khỏi anh. Tuy nhiên Hứa Niệm Sênh quên mất, hiện tại họ đang ngủ chung một chăn, dù có lật người cũng không cách xa được bao nhiêu.
Tống Mạch Xuyên đột nhiên đưa tay kéo cô lại.
Hứa Niệm Sênh: “…”
“Anh không phải đi làm sao?” Cuối cùng cô đành đổi sang một chủ đề khác.
Cô cảm thấy mình tỉnh dậy khá sớm, còn muốn ngủ thêm một giấc nữa, tạm thời chưa muốn dậy.
Môi Tống Mạch Xuyên nhẹ nhàng chạm vào sau gáy Hứa Niệm Sênh, sống mũi cũng thuận thế cọ nhẹ lên làn da chỗ đó. Cô chỉ cảm thấy người mình cứng lại, không dám động.
“Chưa đến giờ.” Anh nói.
Hứa Niệm Sênh “ừm” một tiếng, không nói gì nữa, nhưng một lúc sau lại đột nhiên quay người ôm lấy anh, vùi đầu vào lòng anh. Tống Mạch Xuyên rất tự nhiên đưa tay ôm lấy cô, lòng bàn tay xoa lên đầu cô, nhẹ nhàng xoa từng chút một. Trên người Tống Mạch Xuyên có một mùi hương thoang thoảng, hơi giống mùi sữa tắm của anh, lại hơi giống mùi nước hoa anh thường dùng. Thơm lắm. Quả là một người bạn trai thơm tho.
Ôm được một lúc, chuông báo thức của Tống Mạch Xuyên reo lên, anh tắt chuông rồi định dậy, Hứa Niệm Sênh đành phải buông tay. Nói gì thì nói, thân hình của Tống Mạch Xuyên ôm vào thật sự rất thoải mái. Cô còn có chút luyến tiếc.
Tống Mạch Xuyên vào nhà vệ sinh trước, người bị Hứa Niệm Sênh ôm ban nãy liền đổi thành cái gối của anh. Rèm cửa phòng ngủ vẫn luôn kéo kín, Hứa Niệm Sênh mơ mơ màng màng ngủ tiếp, lờ mờ nghe thấy tiếng anh tắm rửa xong rồi lại vào phòng thay đồ. Nhưng cô vẫn không mở mắt ra nhìn.
Mãi đến khi Tống Mạch Xuyên ăn mặc chỉnh tề chuẩn bị ra ngoài, anh đi đến bên giường cúi xuống hôn lên má Hứa Niệm Sênh một cái, sau đó mới rời đi. Cô có chút ấn tượng với mấy chi tiết này, nhưng không nhiều. Giấc ngủ bù này của cô kéo dài, thời gian cứ thế trôi qua.
Khoảng gần trưa, Hứa Niệm Sênh mới chậm rãi tỉnh lại. Xung quanh tối mờ mịt, có cảm giác ngủ đến mức quên cả tháng ngày. Cô mò điện thoại, nheo mắt nhìn giờ trên đó. Trưa rồi. Hứa Niệm Sênh không nhớ lần cuối cùng mình được ngủ sảng khoái như vậy là khi nào. Cô lăn lộn trên giường vài vòng cho tỉnh hẳn rồi mới dậy.
Tiểu Hứa sau khi ngủ đủ có thể nói là tinh thần sảng khoái, vệ sinh cá nhân xong ngồi ở phòng khách xem điện thoại, thấy tin nhắn của Tống Mạch Xuyên từ hơn mười giờ sáng, dặn cô tỉnh dậy thì báo một tiếng. Bây giờ đã hơn mười hai giờ rồi.
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cô gửi đi một biểu tượng cảm xúc.
Không lâu sau Tống Mạch Xuyên đã trả lời, nói rằng anh đang trên đường về, đã mua cơm hộp về ăn cùng cô. Hứa Niệm Sênh không biết hôm nay anh làm việc ở công ty nào, nếu là Hành Xuyên thì chắc chắn sẽ đến rất nhanh. Cô bây giờ vẫn mặc đồ ngủ, còn đang phân vân có nên thay quần áo hay không, nhưng nghĩ ban ngày không ra ngoài nên cô từ bỏ. Đôi khi nghĩ, yêu đương lâu rồi thì có bao nhiêu hình tượng đều sẽ lộ ra cả, Tống Mạch Xuyên chỉ thấy một mỹ nhân mặt mộc không chút chăm chút mà thôi, anh nên biết đủ mà hài lòng mới phải. Thế là Hứa Niệm Sênh thản nhiên nằm trên sofa lướt điện thoại, cho đến khi nghe thấy tiếng mở cửa. Cô bật dậy như cá chép hóa rồng, bò lên tựa lưng sô pha nhìn bạn trai xách đồ bước vào. Cô không buộc tóc mà để xõa ra, trông rất dịu dàng, mắt nhìn thẳng vào Tống Mạch Xuyên, hay nói đúng hơn là nhìn vào bữa cơm trên tay anh.
Tống Mạch Xuyên bật cười: “Đói rồi à?”
Hỏi thừa.
Hứa Niệm Sênh vẫn sử dụng cách nói phóng đại: “Đói, anh mà không về nữa, bạn gái anh sẽ chết đói ở nhà mất.”
Không thể không nói, ngủ chung giường vẫn có chút tác dụng. Quan hệ của hai người trong khoảng thời gian này, dù số lần gặp mặt không nhiều, vẫn có bước nhảy vọt về chất. Yêu đương rốt cuộc là quá trình hai người trở nên thân mật.
Hứa Niệm Sênh rửa tay và ngồi vào bàn, bắt đầu xoa tay chờ ăn.
Tống Mạch Xuyên hỏi tối nay cô có muốn ra ngoài ăn không, Hứa Niệm Sênh thành thật lắc đầu, cô chắp hai tay lại: “Em xin anh đó, hôm nay em thực sự không muốn ra ngoài, ngày mai đi nhé.”
Vẻ mặt cô thực sự đáng yêu, linh động và hoạt bát, Tống Mạch Xuyên cười nói: “Được, vậy tối nay cô giúp việc đến nấu ăn, em muốn ăn gì thì nói trước với anh.”
Cái này thì dễ rồi. Hứa Niệm Sênh không có ý kiến gì.
Ăn trưa xong không lâu, Tống Mạch Xuyên tiện thể ngủ trưa nửa tiếng ở nhà. Hứa Niệm Sênh vừa ngủ dậy không lâu, cô không buồn ngủ, nhưng cũng nằm cạnh anh một lúc.
Tống Mạch Xuyên lo Hứa Niệm Sênh ở nhà buồn chán, cho cô quyền ra vào phòng làm việc, mật khẩu máy tính cũng nói với cô. Hứa Niệm Sênh nghe mật khẩu máy tính thì chậc một tiếng: “Anh không sợ em tiết lộ bí mật của anh à, dù sao nhà em với anh cũng coi như cùng ngành mà.”
Phản ứng của Tống Mạch Xuyên sau khi nghe câu này là bật cười: “Những bí mật thực sự không được xem có mật khẩu khác, với trình độ hiện tại của em thì chắc là không phá được đâu, cứ yên tâm chơi.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cô vừa bị cà khịa đấy sao?
Chờ Tống Mạch Xuyên ra ngoài làm việc, Hứa Niệm Sênh bắt đầu tham quan những nơi trong căn hộ mà trước đây cô chưa từng đặt chân đến. Vì anh đã nói cô cứ tự nhiên, nên cô cũng không thèm khách sáo với anh nữa. Cô đã tò mò về một nơi rất lâu rồi, đó là phòng thay đồ của Tống Mạch Xuyên.
Vì thế, Tiểu Hứa ở nhà một mình liền vào phòng thay đồ của bạn trai “tham quan sơ sơ”. Đúng như tưởng tượng, phòng thay đồ của Tống Mạch Xuyên thật sự rất rộng. Vẫn còn rất nhiều chỗ trống. Hứa Niệm Sênh nhìn thấy các loại áo sơ mi, áo len và quần được xếp ngăn nắp, cà vạt và khuy măng sét cũng có nơi đặt riêng. Rõ ràng, trong khoản sắp xếp đồ đạc, Tống Mạch Xuyên có trật tự hơn Hứa Niệm Sênh rất nhiều.
Bên cạnh có một chiếc tủ kính, bên trong trưng bày các loại nước hoa của Tống Mạch Xuyên. Hứa Niệm Sênh không thể không thừa nhận, số nước hoa của anh nhìn còn nhiều hơn của cô, trong đó có mấy chai là bản sưu tầm đã ngừng sản xuất.
“…”
Tiểu Hứa kinh ngạc tột độ.
Phòng thay đồ của Tống Mạch Xuyên, xét trong giới nam giới, quả thực là tồn tại rất xuất sắc. Hứa Niệm Sênh không ở lại lâu.
Thời gian trôi qua rất nhanh, đặc biệt là đối với những người đang nghỉ phép. Buổi chiều Hứa Niệm Sênh chỉ xem hai tập phim cung đấu, trời đã dần tối. Cô giúp việc đang nấu ăn trong bếp, còn gọt sẵn trái cây cho cô. Cuộc sống nhỏ bé này của cô có thể nói là rất sung sướng.
Tống Mạch Xuyên có lẽ là về nhà ngay sau khi tan làm, tối nay không có lịch xã giao, về đến nhà hôn Hứa Niệm Sênh một cái trước, cô vừa ăn dâu tây xong, miệng toàn mùi dâu tây. Hứa Niệm Sênh tiện tay đút cho anh một quả dâu tây. Tống Mạch Xuyên cúi đầu ăn, nhìn thấy bộ phim cung đấu đang chiếu trên TV, nhất thời có chút im lặng. Anh biết bộ phim này, đây là tác phẩm quốc dân, bố mẹ anh cũng từng mê một thời gian, ở nhà ăn cơm thường xuyên gặp cảnh đang chiếu, nên dù không xem kỹ, anh cũng đại khái biết nội dung. Nhưng Tống Mạch Xuyên vẫn hỏi một câu hỏi tương đối tò mò: “Em xem lại lần thứ mấy rồi?”
Hứa Niệm Sênh “à” một tiếng, sau đó hồi tưởng lại trong đầu, cô hít hà một tiếng: “Chắc là bốn hay năm lần gì đó?”
Cô đã rất kiềm chế rồi, người rảnh thật sự thì mỗi kỳ nghỉ đông hè đều mang kính lúp ra xem lại một lần. Khảo cổ những bộ phim kinh điển có thể nói là một trong những sở thích của cư dân mạng hiện đại. Cho nên cô dùng nó như một chương trình thư giãn thì cũng không có vấn đề gì.
Tống Mạch Xuyên dứt khoát ngồi xuống xem cùng Hứa Niệm Sênh. Mức độ xem nghiêm túc của cô có thể sánh ngang với việc đi học, hoặc đôi khi đi học còn không thể tập trung như vậy.
“Hôm nay em đã làm những gì?” Tống Mạch Xuyên quan tâm hỏi một câu.
Hứa Niệm Sênh nói sơ qua, lược bỏ chuyện mình lại quay về giường nằm thêm hơn một tiếng. Một số chuyện không cần thiết phải nói ra.
Tống Mạch Xuyên hỏi: “Mai có muốn đi mua sắm không?”
Từ “mua sắm” đối với Hứa Niệm Sênh nghe có hơi xa lạ, cô cũng không nhớ lần cuối cùng mình đi trung tâm thương mại là khi nào. Nhưng cô vẫn lắc đầu: “Không đâu, mai là cuối tuần, đi ra ngoài dễ gặp người quen lắm.”
Chỉ riêng trong nhóm của cô đã thấy mấy chị em hẹn nhau ngày mai đi mua sắm rồi. Tuy thành phố Du không nhỏ, nhưng trung tâm thương mại phù hợp để đi dạo thật ra có mấy cái đâu, xác suất gặp phải quen biết thật sự quá cao.
Tống Mạch Xuyên: “…”
Đôi lúc anh sẽ nghi ngờ, có phải mình đang yêu một nữ minh tinh hay không, chính là cái kiểu yêu đương mà chỉ cần công khai một cái sẽ bị bế lên hot search. Nhưng mối bận tâm của Hứa Niệm Sênh ít nhiều cũng có lý, nên mặc dù anh cảm thấy vấn đề không phải là không thể giải quyết, nhưng vẫn tôn trọng ý kiến của bạn gái. Điều này khiến anh không tránh khỏi nghĩ tới những người xung quanh mình, bbạn trai hay bạn gái của họ luôn tìm mọi cách để được công nhận thân phận. Đến khi rơi vào mình, anh mới phát hiện ra bản thân cũng chẳng làm gì khác được. Khó khăn lắm mới yêu được, cuối cùng lại phải yêu trong bóng tối.
“Chúng ta đi nơi khác mua sắm.” Tống Mạch Xuyên nói.
Anh dường như khá chấp niệm với chuyện đi mua sắm, Hứa Niệm Sênh nghĩ một chút rồi cũng đồng ý.
Tối đến, khi Hứa Niệm Sênh tinh thần phấn chấn định sang phòng khách trải giường thì bị Tống Mạch Xuyên chặn ở cửa phòng ngủ.
“Giường anh ngủ không thoải mái à?” Anh hỏi.
Đại ý là chỉ cần Hứa Niệm Sênh mở miệng nói không thoải mái, anh sẽ đổi giường ngay.
Hứa Niệm Sênh: “… Thoải mái mà.”
“Vậy tại sao lại muốn về ngủ ở phòng kia?”
Tại sao? Làm gì có tại sao! Đương nhiên là trai đơn gái chiếc ở chung một phòng dễ sinh chuyện lửa gần rơm mà!
Hứa Niệm Sênh mở miệng muốn nói gì đó, lại sợ Tống Mạch Xuyên nghĩ cô đang ám chỉ điều gì, nên dứt khoát im lặng.
Tống Mạch Xuyên tiếp tục: “Em ngủ tay chân lạnh thế nào không biết à, tự ngủ thì mấy giờ mới ngủ được.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Đúng là còn một điểm khiến người ta không thể phản bác, người đàn ông này thực sự rất ấm áp vào mùa đông.
Tống Mạch Xuyên khẽ hỏi: “Ở lại ngủ với anh nhé?”
Anh nói bằng giọng điệu này là phạm quy rồi.
Hứa Niệm Sênh không kiên định nổi, bị Tống Mạch Xuyên dắt tay về phòng anh.
“…”
Thôi thì, ôm đàn ông ngủ cũng chẳng có gì không tốt.
“Ngủ” mà Tống Mạch Xuyên nói quả thực rất trong sáng. Hai đêm liền Hứa Niệm Sênh không phát hiện anh có động tác gì không đứng đắn, nhiều nhất chỉ là hôn hôn ôm ôm trước khi ngủ. Vốn dĩ cũng chẳng có gì, cho đến khi ngày hôm sau cô lướt mạng thấy một bài đăng nói rằng quen bạn trai được hai tháng, muốn tiến thêm một bước mà không biết mở lời thế nào. Theo mô tả thì bọn họ đã hôn hôn ôm ôm, thậm chí ngủ chung rồi, nhưng đối phương vẫn như Liễu Hạ Huệ, tuyệt đối không vượt ranh giới. Hứa Niệm Sênh thấy có một bình luận như thế này: [Bạn phải phân biệt anh ta là đang nhịn hay là thật sự không muốn. Trường hợp đầu tôi kính anh em là ninja, trường hợp sau tôi khuyên bạn sớm tính đường lui, tám phần là không được.]
“…”
Thoạt nhìn bài đăng này có vẻ giống như cô đăng vậy. Chỉ là cô cảm thấy bình luận kia quá võ đoán. Tình huống này không áp dụng cho tất cả mọi người, ít nhất thì Tống Mạch Xuyên có một gương mặt rất… có khả năng sinh sản.
Vì Hứa Niệm Sênh nói không muốn mua sắm ở trung tâm thương mại thành phố Du, Tống Mạch Xuyên đã cho tài xế lái xe đi khá xa, sang tận thành phố bên cạnh. Thật ra cũng không khác mấy, Hứa Niệm Sênh mặc áo khoác gió có mũ to che kín mặt, còn chuẩn bị khẩu trang cho cả hai. Tống Mạch Xuyên cũng rất phối hợp, mặc thêm áo khoác đen.
Lần cuối cùng Hứa Niệm Sênh đi mua sắm là lần trước. Hoạt động của các cặp đôi khi đi dạo phố chẳng qua cũng chỉ có mua mua mua và ăn ăn ăn. Miệng thì nói không muốn mua, cuối cùng Hứa Niệm Sênh vẫn xách hai túi bước ra khỏi cửa hàng hàng hiệu. Lâu rồi không mua túi, cô cũng không để ý có mẫu mới gì, nghĩ tới bức tường đầy túi ở nhà, cảm thấy mình chắc không còn hứng thú với túi xách nữa. Hôm nay đi dạo mới phát hiện, có người ngoài miệng nói không có hứng, nhưng động tác cầm túi vẫn vô cùng thuần thục, đáng sợ thật sự.
Hôm nay Tống tổng quẹt thẻ có vẻ rất sảng khoái.
Đến khi vào một cửa hàng đồ nam, cuối cùng Hứa Niệm Sênh cũng được ngồi xuống. Cô ngồi trước phòng thử đồ, chờ bạn trai bước ra, trình diễn “kỳ tích Mạch Xuyên”. Cảm giác mỗi lần nhìn bạn trai đẹp trai bước ra như mở hộp mù thật sự rất tuyệt. Cô hiểu được niềm vui đó rồi. Nhân viên bán hàng đứng bên khen tới mức khô cả miệng, trông như quyết tâm chốt bằng được đơn này. Có một chiếc sơ mi màu đen, thiết kế khá đặc biệt, ngực và cổ tay đều có chi tiết ren, nhìn là biết không phải loại Tống Mạch Xuyên có thể mặc trong dịp nghiêm túc. Có một chiếc sơ mi màu đen, thiết kế khá đặc biệt, ngực và cổ tay đều có chi tiết ren, nhìn là biết không phải loại Tống Mạch Xuyên có thể mặc trong dịp nghiêm túc. Cô không nói nhất định phải giữ lại, chỉ là ánh mắt vô thức cứ dán vào chiếc áo đó. Cuối cùng Tống Mạch Xuyên quyết định lấy chiếc áo ấy, Hứa Niệm Sênh mới thôi nhìn. Thế là cô hào hứng đi quẹt thẻ.
Tống Mạch Xuyên: “?”
Hứa Niệm Sênh nhất định muốn trải nghiệm cảm giác làm phú bà quẹt thẻ cho bạn trai. Cô nói như vậy người khác nhìn cô sẽ tràn đầy ánh mắt ngưỡng mộ. Ngoại hình của Tống Mạch Xuyên quá ưu việt, đeo khẩu trang vào trông còn hơi giống người mẫu. Hứa Niệm Sênh đứng cạnh quẹt thẻ càng khiến cô giống một phú bà thâm tàng bất lộ.
“…”
Được thôi.
Vì thế Tống Mạch Xuyên cảm nhận được những ánh mắt vi diệu xung quanh, đặc biệt là khi vào cửa hàng đồng hồ. Hứa Niệm Sênh nhìn trúng một cặp đồng hồ đôi, hỏi giá xong liền muốn quẹt thẻ.
Đúng lúc này Tống Mạch Xuyên có điện thoại, anh ra ngoài nghe máy. Khi quay lại thì thấy một chàng trai trẻ, ngoại hình không tệ đang nhét danh thiếp cho bạn gái mình. Anh đi đến gần vừa lúc nghe thấy người ta đang tự giới thiệu: “Chị ơi, nhìn em đi mà, em mới hai mươi tuổi thôi, còn trẻ lắm…”
Hai mươi tuổi đã nghĩ đến việc ăn bám rồi sao? Cũng thông minh đấy.
Thấy Tống Mạch Xuyên quay lại, người kia vẫn cứng đầu nhét danh thiếp cho Hứa Niệm Sênh, rồi quay người đi ra bằng cửa xoay bên kia, thậm chí còn không dám đối mặt với Tống Mạch Xuyên. Ngoại hình của Tống Mạch Xuyên dù không phải kiểu thiếu niên tràn đầy sức sống, nhưng cũng không hề thua kém ai. Đúng là kiểu người mà phú bà sẵn lòng đầu tư.
“Em thích kiểu người như vậy à, Sênh Sênh?”
Đột nhiên nghe câu này, Hứa Niệm Sênh có chút toát mồ hôi hột.
“Đương nhiên là không rồi.” Cô vội vàng phủ nhận.
Tống Mạch Xuyên “ừm” một tiếng, giọng không nghe ra nhiều cảm xúc, anh nói: “Tốt nhất là không phải.”
Ngay sau đó, vừa ra khỏi cửa tiệm, anh liền ném tấm danh thiếp vào thùng rác.
Hứa Niệm Sênh: “…”
Anh ấy cũng là một người hẹp hòi nhưng kiểm soát cảm xúc rất tốt.
Bị bắt chuyện chỉ như một đoạn xen nhỏ, không ảnh hưởng nhiều đến lịch trình cả ngày. Chỉ là những khoản chi tiêu sau đó, Tống Mạch Xuyên không để Hứa Niệm Sênh trả nữa, mỹ danh là sợ người khác biết anh có một cô bạn gái phú bà. Sự cạnh tranh giữa đàn ông cũng đủ khốc liệt rồi. Hứa Niệm Sênh lại có chút tiếc nuối, cô thực sự thích cảm giác Tống Mạch Xuyên đứng cạnh, rồi cô thanh toán. Người khác sẽ dùng ánh mắt “cô ấy xinh thế mà còn nuôi được người đàn ông đẹp trai như vậy” để ngưỡng mộ cô. Theo đánh giá của Tống Mạch Xuyên, cảm giác được bạn gái chi tiền cho mình quả thực rất tốt, nhưng chuyện có người đào góc tường thì thật sự khiến người ta khó chịu.
Đi mua sắm cả ngày, đến khi lên xe về nhà, Hứa Niệm Sênh đã không còn muốn nói chuyện nữa. Cô giống như một thiết bị điện tử đã được sạc đầy vào ngày hôm trước, nhưng lại bị tiêu hao hết năng lượng trong ngày hôm nay. Thể lực của Tống Mạch Xuyên tốt hơn cô, nhưng trong thời gian ngắn, hai người chắc đều rất ăn ý… không hẹn lần đi dạo tiếp theo.
Cuối tuần trôi qua rất nhanh. Vốn dĩ Chủ nhật Tống Mạch Xuyên cũng ở nhà cùng Hứa Niệm Sênh, nhưng bị một cuộc gọi từ nhà gọi về nhà cũ, sau đó thậm chí không kịp ăn tối cùng cô. Sức khỏe của ông cụ Tống vẫn còn ổn, nhưng bệnh cũ không ít, gần như cứ một thời gian lại phải vào viện một lần. Không chỉ Tống Mạch Xuyên, mà đám con cháu trong nhà cũng phải theo vào viện tụ họp.
Tống Mạch Xuyên ở bệnh viện cả đêm, sau đó trực tiếp bỏ lỡ việc đưa Hứa Niệm Sênh về trường. Hứa Niệm Sênh có tay có chân, xác nhận anh không rảnh thì tự gọi xe về.
Tuần mới bắt đầu, các thành viên phòng thí nghiệm hấp hối tuần trước lần lượt hồi phục trạng thái tràn đầy sức sống. Biểu hiện trực quan nhất là Trương Vãn Phi lại nhuộm một màu tóc mới, tím nhạt độ bão hòa thấp, rất thời thượng. Tâm trạng của giáo sư Trần rất phức tạp, thậm chí còn hỏi cậu ta có phải định nhuộm đầu mình thành bảng màu dopamine hay không.
Trương Vãn Phi lập tức tỏ vẻ gặp được tri kỷ: “Thầy, sao thầy biết hay vậy?”
Giáo sư Trần: “…”
Mục Hi Gia nhìn màu tóc của sư đệ đầy ngưỡng mộ, lại nghĩ tới số phận sắp tốt nghiệp của mình, cuối cùng vẫn quyết định chờ thêm. Chỉ chưa đầy một năm nữa thôi, anh ta vẫn nhịn được.
Thời gian của Hứa Niệm Sênh không hề rảnh rỗi, bên Tống Mạch Xuyên cũng rất bận, dẫn đến sau cuối tuần, hai người vẫn trong trạng thái tụ ít ly nhiều. Tuy nhiên, sinh nhật Tống Mạch Xuyên lại là vào giữa tháng Mười Một, không phải cuối tuần. Nhà họ Tống kiểu gì cũng sẽ tổ chức một bữa tiệc. Năm ngoái Hứa Niệm Sênh còn thay cậu út đi một chuyến, năm nay Hứa Cẩm Ngôn không cần cô thay nữa, trực tiếp dắt cả nhà đi.
Về phần Hứa Niệm Sênh, cô thực sự nhận được một tấm thiệp mời do trợ lý mới của Tống Mạch Xuyên đưa tới. Cô cũng không hiểu anh làm vậy để làm gì. Dù có thể hiểu tiệc phải có thiệp mới vào được, nhưng anh hoàn toàn có thể nói thẳng với cô. Lặng lẽ gửi một tấm thiệp mời tới, làm như bọn họ còn khá khách sáo vậy. Cô chụp ảnh tấm thiệp mời, sau đó gửi cho Tống Mạch Xuyên.
Tống Mạch Xuyên hồi âm ngay: [Em có rảnh đến tham gia không?]
Hứa Niệm Sênh không hiểu vì sao anh lại nghĩ cô không rảnh. Theo lẽ thường, sinh nhật bạn trai, dù thật sự không có thời gian, cô cũng sẽ cố gắng sắp xếp.
Cô gửi lại một biểu tượng cảm xúc mèo con bắn tim. Ý là có rảnh.
Thực ra đi kèm với thiệp mời, còn có một bộ đầm dạ hội. Hứa Niệm Sênh tuyệt đối không phải người thiếu lễ phục dự tiệc trang trọng. Ý nghĩa của việc Tống Mạch Xuyên tặng bộ này quá rõ ràng, anh hy vọng vào tối hôm sinh nhật mình, cô sẽ mặc bộ lễ phục ấy.
Địa điểm tiệc sinh nhật của Tống Mạch Xuyên giống năm ngoái, vẫn ở căn biệt thự đó, chỉ là tổ chức long trọng hơn, có lẽ vì năm nay anh chính thức tiếp quản sản nghiệp gia tộc, địa vị trong giới cũng càng thêm quan trọng. Đến dự có rất nhiều ông lớn trong các ngành nghề khác nhau, những chiếc xe sang đỗ trước cửa khiến người ta hoa mắt, một số chiếc xe sang hàng chục triệu mà chỉ thấy trên mạng ở đây lại xếp thành hàng như được bán sỉ. Trong một hiện trường so kè như vậy, xe của cậu Hứa cũng hòa nhập hoàn hảo. Chỉ là so với người khác khoe xe, khoe trang sức hay khoe bạn trai bạn gái, thì việc anh ấy ôm trong lòng một em bé mũm mĩm ngoan ngoãn rõ ràng “đánh bại” tất cả. Hứa Nguyên Đán còn nhỏ tuổi đã là một em bé bình tĩnh trước mọi tình huống, nằm sấp trong lòng bố, hoàn toàn không hề sợ người lạ.
Về phần Hứa Niệm Sênh, cô mặc lễ phục dạ hội do Tống Mạch Xuyên tặng, khoảnh khắc bước vào cửa đã trở thành một trong những tiêu điểm.
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Story
Chương 76: Phú bà Tiểu Hứa
10.0/10 từ 27 lượt.
