Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Chương 75: Em đang sờ gì đấy?
Hứa Niệm Sênh thay đồ xong liền đi ra ngoài tính sổ với Tống Mạch Xuyên.
Cô kéo cổ áo xuống, lời lẽ thẳng thừng: “Anh xem việc tốt anh làm này!”
Tống Mạch Xuyên hơi nhướng mắt lên, anh đã nhìn thấy. Da cô vốn trắng trẻo, chẳng bao giờ phải dãi gió dầm sương, từ bé đến lớn luôn được thương yêu chiều chuộng, da non thịt mềm. Tối qua ánh sáng rất yếu, Tống Mạch Xuyên cũng không chắc mình có để lại dấu vết gì không, nhưng bây giờ thì anh đã biết. Trên nền da trắng nõn xuất hiện hai vết hồng nhạt, một đậm một nhạt. Vì da trắng nên sự chênh lệch màu sắc nhìn rất rõ ràng. Anh nhìn chằm chằm hai giây, nhớ lại lời dối trá tối qua anh đã nói rằng mình sẽ chỉ trồng một quả dâu tây mà thôi, anh đột nhiên cười thành tiếng: “Xin lỗi em, tối qua ánh sáng không tốt, lần sau bật đèn rồi hôn nhé.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Anh nói thản nhiên, chẳng hề có lấy một chút hối lỗi.
Hứa Niệm Sênh không muốn để ý đến anh nữa, định bỏ đi thì bị Tống Mạch Xuyên kéo tay lại, cô mất thăng bằng ngã thẳng vào lòng anh. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Tống Mạch Xuyên cúi đầu hôn cô. Đang là ban ngày, nụ hôn của anh có vẻ đơn thuần hơn nhiều, có lẽ anh thực sự chỉ muốn hôn thế thôi.
Hứa Niệm Sênh hợp tác với anh thêm một lúc rồi đẩy anh ra, cô nói: “Em phải về trường rồi.”
Sáng nay cô còn có hẹn với đồng đội, bây giờ không còn nhiều thời gian, bọn họ sẽ phải đi khá vội. Tóm lại, Hứa Niệm Sênh không muốn đến muộn.
Tống Mạch Xuyên liếc nhìn đồng hồ đeo tay, lại cúi xuống hôn tiếp, anh nói: “Kịp mà.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Anh dính người quá. Hứa Niệm Sênh cũng không biết có phải vì Tống Mạch Xuyên là cây sắt nở hoa hay không, nhưng quả thực anh vẫn luôn là người chủ động trong mối quan hệ này.
“Lần sau khi nào em rảnh?” Lúc ở trên xe, Tống Mạch Xuyên bỗng hỏi.
Hứa Niệm Sênh im lặng, hai người còn chưa tạm biệt mà anh đã hỏi tới lần hẹn sau rồi. Nghe câu hỏi này xong cứ có cảm giác như thể chỉ có mỗi mình cô bận, trong khi rõ ràng Tống Mạch Xuyên cũng thường bận không thấy bóng dáng đâu. Nếu để cô tự mô tả, vậy thì sự bận rộn của cô mang tính giai đoạn, còn sự bận rộn của Tống Mạch Xuyên là liên tục. Nhưng vì người ta đã hỏi như vậy, cô đành nói một câu rất phù hợp với thân phận hiện tại của mình: “Cái này còn phải xem tiến độ hoàn thành của dự án hiện tại nữa, đợi em xong việc sẽ nói với anh nhé.”
Câu nói này nghe còn thương mại hơn cả cách nói chuyện thường ngày của Tống Mạch Xuyên với khách hàng. Anh bị bạn gái chọc cười. Sao anh cứ thấy mình giống với phi tần trong hậu cung được chờ được truyền lên sủng hạnh vậy?
“Được thôi.” Tống tổng cũng nhiệt tình phối hợp đáp lại.
Về tới cổng trường, Hứa Niệm Sênh vội vàng xuống xe, chỉ kịp để lại cho Tống Mạch Xuyên một nụ hôn chia tay thoáng qua như chuồn chuồn đạp nước, sau đó ba chân bốn cẳng chạy vào trường. Tống Mạch Xuyên dõi theo bóng lưng cô cho tới khi khuất hẳn rồi mới lái xe đi.
Hứa Niệm Sênh tiếp tục bận rộn với công việc của mình, nếu không phải làm bài tập thì cũng đang trên đường đi làm bài tập. Mắt cô luôn nhức mỏi vì phải đọc luận văn. Mấy người bạn đồng môn khác cũng không khá hơn cô là bao, đồ dưỡng sinh giữ mạng trong phòng thí nghiệm lại thay đổi, biến thành Americano đá, hay còn gọi là sản phẩm dưỡng sinh cấp cứu. Ngày nào cô cũng có thể không xem điện thoại trong nhiều giờ liền, bất kể là ai đang tìm cô ở đầu dây bên kia đều được hưởng đãi ngộ vào “ngồi” trong tin nhắn chờ, ai thực sự có việc cần tìm cô gấp thì sẽ tự gọi điện tới. Khi quỹ thời gian không đủ dùng, người ta thường sẽ cảm thấy một ngày trôi vèo cái là qua. Hứa Niệm Sênh cảm thấy tóc cô đã rụng cả một nắm to nhưng thời gian vẫn trôi qua nhanh quá.
Người dân ở thành phố Du dần khoác lên áo khoác ấm, có hai ngày trời mưa phùn lất phất, thời tiết trở nên cực kỳ lạnh, đôi khi Hứa Niệm Sênh còn không muốn ra khỏi cửa. Vòng sơ loại diễn ra vào tháng Mười Một. Trước đây Hứa Niệm Sênh còn nghĩ lần sau không biết khi nào có thể tranh thủ hẹn Tống Mạch Xuyên, dù sao những lần hẹn hò trước đều do anh chuẩn bị, cô cảm thấy mình cũng nên vì anh sắp xếp một lần. Nhưng kết quả là, không phải cô bận thì Tống Mạch Xuyên cũng phải đi công tác. Điều này dẫn đến việc khi Tống Mạch Xuyên muốn gửi đồ nội thất cho cô, Hứa Niệm Sênh cũng không thể có mặt, đành phải trực tiếp báo mật khẩu cho anh, để anh toàn quyền liên hệ người gửi đến. Tống Mạch Xuyên cũng đành bó tay với cô bạn gái quá bận rộn của mình, anh không thể vì một chút thời gian bầu bạn mà trở thành hòn đá cản đường cô được.
Vì ngoài giờ làm việc càng có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn, nên Tống Mạch Xuyên cũng có tham gia vài buổi xã giao không quá quan trọng. Cũng có những lúc anh bị người quen biết trêu chọc vài câu, nhưng cùng với số lần bị trêu chọc tăng lên, không biết sao lại có người đồn rằng anh đã chia tay bạn gái.
“…”
Tống Mạch Xuyên lười giải thích chuyện tình cảm của mình với người khác, giải thích thì thành dư thừa, không giải thích thì lại dẫn đến việc gặp phải mấy kẻ không có não, cho rằng anh cần được chữa lành vết thương lòng sau chia tay. Bọn họ cảm thấy anh ngồi ở đó, toàn thân bao trùm cảm giác sa sút sau thất tình, một số người chẳng hiểu trong đầu chứa cái gì lại cho rằng anh đang cần được xoa dịu trái tim. Mà cách thức xoa dịu cho anh, nếu không phải là dâng phụ nữ tới tay anh thì cũng tự mình sáp lại. Sau vài lần như vậy, Tống Mạch Xuyên dứt khoát không ra ngoài vào buổi tối nữa, hại não quá rồi.
Cố Chước đã hỏi anh rất nghiêm túc về vấn đề này: “Rốt cuộc cậu với Sênh Sênh bị làm sao vậy? Ai đời yêu đương mà không đi hẹn hò, bình thường cậu bận thì thôi đi, cuối tuần cậu cũng không đưa bạn gái đi chơi, hai người cãi nhau hay là chia tay thật rồi?”
Tống Mạch Xuyên: “…”
Khi biết lý do Tống Mạch Xuyên không hẹn hò mà vẫn có thời gian đi xã giao là vì bạn gái quá bận, Cố Chước sửng sốt một lát rồi bắt đầu cười, cười rất lớn tiếng.
“Ha ha ha xin lỗi, là tôi đã quá cổ hủ rồi. Sênh Sênh nhìn là biết kiểu phụ nữ sự nghiệp, không có thời gian để ý đến cậu cũng là chuyện rất bình thường.”
Trong vòng bạn bè của họ, hễ nói đến tình yêu sẽ luôn là một người đàn ông hoặc phụ nữ xoay quanh người kia. Phải thừa nhận rằng nhiều khi, tiền là một thứ vô cùng tốt. Tất nhiên, không phải không tồn tại những cặp vợ chồng xứng đôi vừa lứa, ngang sức ngang tài, nhưng thật tình cũng có quá nhiều những cặp lấy hôn nhân làm vỏ bọc.
Sau khi biết chuyện tình cảm của Tống Mạch Xuyên không có vấn đề gì, Cố Chước hài lòng mang theo tin đồn nhảm bỏ đi. Nếu anh ấy không tự rời đi, Tống Mạch Xuyên cũng sẽ đuổi anh ấy cút.
Hứa Niệm Sênh hoàn toàn không biết danh tiếng của Tống Mạch Xuyên hiện tại như thế nào. Từ khi nhập học, cô đã từ chối rất nhiều lời mời đi chơi, bây giờ lại càng lười xem tin nhắn nhóm. Nhất là trong giai đoạn then chốt nước đến chân mới nhảy, Hứa Niệm Sênh căn bản chỉ xem điện thoại một lần vào sáng, trưa và tối, còn lại lúc nào cũng bận bù đầu. Hơn nữa, những lúc cô dùng điện thoại cũng chỉ để tra cứu hoặc làm một vài việc khác. Muốn nhận được thành quả trong thời gian ngắn, lẽ đương nhiên phải bỏ ra sự nỗ lực tương xứng. Hứa Niệm Sênh thông minh hơn người bình thường, nhưng còn lâu mới đạt đến tiêu chuẩn của một thiên tài, nên vẫn phải nỗ lực.
Chuyện cô đi thi đấu thì gia đình cũng biết, Hứa Cẩm Ngôn còn hỏi một cách nghiêm túc rằng cuộc thi này có cần khán giả không, anh ấy có thể huy động công ty hỗ trợ.
“…”
Hứa Niệm Sênh liền hỏi cậu cô có phải đang tính dùng tiền mở cửa sau lót đường cho cô không.
Cậu út nhà cô nhếch môi cười khẩy: “Nghĩ gì thế hả, chỉ là nhớ lại hồi xưa cậu mày đi học hình như cũng có tham gia, năm đầu chẳng giành được giải gì, giờ cậu muốn qua đó khoe khoang một chút, biết đâu lúc đó còn có thể lên sân khấu nói vài câu.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Thần kinh.
Cô không quan tâm cậu cô nói đùa hay nói thật, với danh tiếng và thực lực hiện tại của Viễn Hàng, Hứa Niệm Sênh không hề ngạc nhiên nếu cậu cô làm ra chuyện gì đó.
Vì vòng sơ loại kéo dài khoảng bốn ngày, và trong thời gian này phải hoàn thành việc mô hình hóa, viết luận văn và các công việc khác, cho nên thời gian thật sự không hề dư dả. Đội của họ có cả nam lẫn nữ, lúc cần trao đổi công việc mà không thể mặt đối mặt mọi lúc mọi nơi quả thực rất phiền, sau khi bàn bạch, họ quyết định đặt phòng khách sạn vài ngày. Ở trường thì buổi tối vẫn rất bất tiện, phòng thí nghiệm cũng có quy định về giờ mở cửa. Bọn họ lục tục dọn vào khách sạn vào ngày thi đấu. Khách sạn do Hứa Niệm Sênh đặt, cô đặt hai căn suite. Khi biết hạng phòng cô đặt, ai nấy đều há hốc mồm kinh ngạc. Cho đến tận khi cô giải thích rằng đây là thẻ trải nghiệm khách sạn mà người khác tặng trước đó, không dùng cũng phí, bọn họ mới tin. Hứa Niệm Sênh quả thực không lừa họ, chỉ là thời hạn thẻ người ta tặng là miễn phí trọn đời, và thẻ đó không phải tặng cô mà là tặng cho Tô Tiểu, còn cô chẳng qua cũng chỉ là người hưởng ké.
Mục Hi Gia và Hoắc Thừa đều đã có kinh nghiệm với các cuộc thi tương tự nên cũng mang lại một sự an tâm rất lớn cho toàn đội.
Ngày đầu tiên của cuộc thi. Thời gian bắt đầu đề tài là buổi tối, họ không lãng phí nhiều thời gian vào việc lựa chọn đề, sau khi chọn xong, tiếp theo là phân chia công việc cho từng phần. Trong số bốn người họ, người thực sự nước đến chân mới nhảy chỉ có Hứa Niệm Sênh và Trương Vãn Phi, còn Mục Hi Gia và Hoắc Thừa đã từng có kinh nghiệm thi đấu, cũng đã chuẩn bị suốt một thời gian tương đối dài cho cuộc thi này. So với hai người họ, Hứa Niệm Sênh và Trương Vãn Phi miễn cưỡng được coi là có tác dụng thêu hoa trên gấm. Hai người họ chịu trách nhiệm giải quyết các vấn đề tương đối đơn giản. Môn toán của Hứa Niệm Sênh luôn khá tốt, khi thực sự cần dùng đến thì không quá chật vật. Ngoài việc giải đề, Hoắc Thừa còn chịu trách nhiệm xây dựng khung cơ bản của bài luận, anh ta cũng là người phụ trách viết luận.
Trong những cuộc thi như thế này, gần như mọi đội đều không thể tránh khỏi việc thức khuya. Mấy ngày liên tục đều thức khuya tra cứu tài liệu, Hứa Niệm Sênh đau váng cả đầu. Đến ngày cuối cùng, mấy người họ tụm lại một chỗ cùng nhau sửa chữa mô hình và mã code, cải thiện bài luận và kiểm tra định dạng, thảo luận đến khô cả nước bọt, cuối cùng gửi cho giáo sư Trần xem xét. Khi ông ấy nói không có vấn đề gì nữa, họ mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi bài luận và các tài liệu hỗ trợ khác được nộp mà không có lỗi gì, Trương Vãn Phi nhìn các tập tin trên màn hình máy tính của bọn họ, cuối cùng thốt ra giọng nói yếu ớt: “Những ngày sắp tới em không muốn phải nhìn thấy đống phần mềm này nữa đâu.”
Mắt Hứa Niệm Sênh đã đầy tơ máu, cảm giác toàn thân yếu ớt vô cùng. Mấy cuộc thi thức khuya và động não lâu như thế này mà diễn ra thêm vài lần nữa, e là cô không chịu nổi. Tín điều của người trẻ hiện đại là: có thể thức khuya, nhưng không thể thức khuya làm việc và học tập.
Lúc này ai cũng cần ngủ bù, Hứa Niệm Sênh ôm máy tính về phòng ngủ, sau đó ngủ một giấc quên cả trời đất. Sau khi ngủ dậy, cô hẹn ba đồng môn ăn cơm ở khách sạn rồi cùng nhau bắt taxi về trường.
Về tới trường, Hứa Niệm Sênh mới chợt nhớ ra hình như đã mấy ngày không liên lạc với Tống Mạch Xuyên, không biết anh ấy đang làm gì. Cô lấy điện thoại ra xem lịch sử trò chuyện, phát hiện nội dung trò chuyện của họ dừng lại từ ba ngày trước.
“…”
Cũng không hẳn, Tống Mạch Xuyên vẫn gửi tin nhắn đến mỗi ngày, chỉ có điều cô chưa từng phản hồi lấy một lần. Mấy ngày nay cô không xem điện thoại nhiều, và cũng đã báo trước với anh rồi, nhưng bây giờ nhìn lại mới thấy, hình như cô có hơi lạnh nhạt với anh thật. Có câu nói thế nào nhỉ, đang yêu mà dừng liên lạc ba ngày thì mặc định chia tay.
“…”
Cô trực tiếp gọi điện thoại cho anh. Chuông reo không lâu thì được bắt máy, tiếng nhạc nền ở đầu dây bên kia khá to, Hứa Niệm Sênh nghe thấy cả giọng nói chuyện của đàn ông và phụ nữ.
“Sênh Sênh, xong việc rồi à?” Người bạn trai ưu tú nào đó trong thời gian bạn gái bận rộn vẫn luôn giữ thái độ quan tâm nhưng không làm phiền, điểm này có lẽ đã vượt xa không ít đàn ông.
Hứa Niệm Sênh khựng lại, “Ừm” một tiếng: “Anh đang bận à?”
Tống Mạch Xuyên liếc nhìn khung cảnh náo nhiệt trong phòng bao. Đối tác lần này là một người hơi lớn tuổi, thích ca hát, thư ký đã sắp xếp một buổi karaoke. Lúc này, cấp dưới nam của anh và người ta đang song ca đầy nhiệt huyết bài hát kinh điển của Phượng Hoàng Truyền Kỳ. Những lúc thế này, dường như không có bất kỳ khoảng cách thế hệ nào giữa 7x và 9x.
Tống Mạch Xuyên đứng dậy đi ra ngoài, nói với cô: “Em có mệt không?”
Hứa Niệm Sênh: “?”
“Nếu không quá mệt…” Tống Mạch Xuyên dừng lại một chút, rồi nói: “…Tối nay anh qua đón em nhé?”
Họ đã không gặp nhau nhiều ngày rồi.
Hứa Niệm Sênh đang nằm trên giường gọi điện thoại, nghe vậy đầu óc như bị buộc phải hoạt động một chút.
“Vậy mấy giờ anh xong?” Cô nghĩ mình nên đặt đồng hồ báo thức để dậy vừa kịp lúc anh đến.
Tống Mạch Xuyên quay lại nhìn khách hàng và cấp dưới vẫn đang quẩy tưng bừng trong phòng bao, một lát sau nói: “Một tiếng nữa đến trường em được không?”
Bây giờ vẫn chưa quá muộn.
Hứa Niệm Sênh suy nghĩ một chút rồi khẽ nói: “Vậy em đợi anh, anh đến thì gọi điện cho em nhé.”
“Được.”
Cúp điện thoại, Tống Mạch Xuyên quay trở lại phòng bao. Bất kể lúc anh ra hay khi anh vào, đều có người chú ý đến.
“Tống tổng vừa nghe điện thoại của ai thế? Trông tâm trạng của anh rất tốt.” Cấp dưới của đối tác trêu chọc một câu.
Những lời đùa cợt trong các buổi giải trí như thế này thường thấy, Tống Mạch Xuyên cười một tiếng, rồi nhìn về phía đối tác vừa kết thúc một bài hát: “Cao tổng, lát nữa tôi phải đi đón một người, ông cứ chơi vui vẻ nhé.”
Cao tổng cũng là người từng trải, nhìn biểu cảm của Tống Mạch Xuyên liền biết là việc riêng, mà lại không phải việc riêng bình thường.
“Đón bạn gái à?” Ông ta theo phản xạ nói một câu.
Tống Mạch Xuyên cười gật đầu thừa nhận. Anh nói: “Cô ấy bận một thời gian rồi, giờ thì, cuối cùng cũng nhớ đến tôi.”
Cao tổng lúc này lại trào dâng cảm xúc, ông ta đưa tay vỗ vai Tống Mạch Xuyên nói: “Người trẻ các cậu ấy à… Hồi tôi còn trẻ, khi vợ tôi còn chưa đồng ý cưới tôi, cô ấy làm ca đêm, tôi còn phải lóc cóc đạp xe đạp đi đón cô ấy. Nhưng số tôi cũng may mắn, cuối cùng cô ấy chịu gả cho tôi, vừa hay tôi lại có thêm chút tài vận. Ấy thế mà bây giờ con gái tôi thi lại toàn đứng chót bảng khiến người ta tức chết, hại tôi không có mặt mũi nào đi họp phụ huynh cho con bé.”
Cao tổng rõ ràng là một người đàn ông rất hạnh phúc, trong lời nói ẩn ý đều là khoe vợ. Mặc dù con gái làm ông ta đau đầu, nhưng cô bé khỏe mạnh, hoạt bát dễ thương. Sống trong một gia đình như vậy, tương lai của cô bé không chỉ có một con đường.
Tống Mạch Xuyên đã nói như vậy, Cao tổng không thể không cho anh đi. Anh nán lại phòng bao thêm nửa tiếng rồi mới rời đi, lúc đó không khí trong phòng bao đang rất sôi nổi. Không chỉ người của phía Cao tổng, ngay cả nhân viên của anh cũng say sưa hát quên trời đất. Các bài hát của vài ca sĩ nổi tiếng được hát đi hát lại, hát đến mức ai nấy đều quên mất công việc, vô tư ôm vai bá cổ nhau như anh em thân thiết.
Hứa Niệm Sênh bị điện thoại của Tống Mạch Xuyên gọi dậy. Cô vừa cúp điện thoại xong thì lăn ra ngủ ngay, không nghe thấy chuông báo thức mình đã đặt. Cô mơ màng nghe điện thoại. Giọng Tống Mạch Xuyên vang lên: “Sênh Sênh, anh ở dưới lầu rồi.”
Cô “ừm” một tiếng, nói: “Đợi em một chút, em xuống ngay.”
Cúp điện thoại, Hứa Niệm Sênh đứng dậy đi rửa mặt, buộc mình phải tỉnh táo lại. Cô đang ở trạng thái ngủ không đủ giấc, đầu óc nặng trịch không thể tả, bất cứ lúc nào cũng có thể ngủ lại. Rất khó chịu. Cô xỏ giày, xách chiếc túi đeo chéo lớn đã sắp xếp xong xuống lầu.
Xe của Tống Mạch Xuyên đỗ ngay dưới ký túc xá, là một chiếc xe rất khiêm tốn. Hứa Niệm Sênh nhìn logo xe, không phải là thương hiệu lớn. Cô nghĩ, hôm nay anh có một cuộc xã giao bên ngoài, đáng lẽ không nên lái chiếc xe này mới phải. Tiểu Hứa hoàn toàn không biết, bạn trai cô đã nghĩ đến việc lái xe vào trường, nên đặc biệt gọi tài xế về lái một chiếc xe ít nổi bật hơn đến đây. Cũng chỉ là trông có vẻ “bình thường” thôi, nhiều thương hiệu đều có dòng cao cấp của nó.
Hứa Niệm Sênh mở cửa ghế sau lên xe. Tống Mạch Xuyên vẫn mặc quần áo đi xã giao, khoảnh khắc cô định dựa vào, anh còn đưa tay chắn lại. Anh nói: “Trên người anh có mùi thuốc lá.”
Trong phòng bao có người hút thuốc, mặc dù không hút ở bên trong, nhưng Tống Mạch Xuyên đã nói chuyện với đối tác, đứng khá gần, trên người anh chắc chắn có ám mùi khói thuốc.
Hứa Niệm Sênh vẫn dựa vào, cô tìm một tư thế thoải mái hơn.
“Không sao, em còn chưa tắm mà.” Có thể chịu đựng được.
Tống Mạch Xuyên thấy cô không bận tâm, cũng mặc kệ.
Hứa Niệm Sênh dựa vào chắc chắn, không quên lẩm bẩm một câu: “Đến nơi thì gọi em dậy nhé.”
Tức là không có ý định nói chuyện trên xe.
Tống Mạch Xuyên nghĩ cũng được, cô ngủ cứ ngủ, anh ở bên cạnh nắm tay bạn gái. Lần gặp trước hình như đã rất lâu rồi.
Hứa Niệm Sênh ngủ rất ngon, trong tình trạng hiện tại, âm thanh không quá chói tai đều không thể làm phiền giấc ngủ của cô. Trên đường đi đương nhiên có chút xóc nảy, nhưng chuyển động nhỏ này hoàn toàn không thể đánh thức cô được. Không biết đã qua bao lâu, bên tai cô có tiếng người nói chuyện.
“Sênh Sênh dậy đi.”
Cô mở mắt, theo phản xạ lại nheo lại.
Khi mở mắt ra lần nữa, cô đưa tay dụi mắt. Tài xế đã không còn trên xe, bây giờ trong xe chỉ có Hứa Niệm Sênh và Tống Mạch Xuyên. Cô ngẩn người một lúc mới phản ứng: “Đã đến rồi à?”
“Đến rồi,” Tống Mạch Xuyên nhẹ giọng nói, đưa tay xoa đầu cô, “lên nhà rồi ngủ tiếp.”
“Anh đừng có xoa đầu em, mấy ngày rồi em chưa gội đầu.”
“…”
Hứa Niệm Sênh lúc này hiếm khi có chút lười biếng, cô mơ hồ nói một câu: “Em ngủ trên xe cũng được.”
Tống Mạch Xuyên nghe vậy bật cười: “Không muốn động đậy thì anh có thể bế em lên, cõng cũng được.”
Dĩ nhiên anh không nói đùa, không chỉ nói mà còn làm bộ muốn ôm cô.
Hứa Niệm Sênh cuối cùng cũng có chút động tĩnh: “Anh đừng mà, em tự xuống xe đi bộ.”
Đây không phải là khu vực riêng tư gì, nếu để người khác bắt gặp anh bế cô lên, cô thực sự không dám ngẩng đầu nhìn ai nữa.
Tống Mạch Xuyên xách túi đeo chéo của Hứa Niệm Sênh, vòng tay ôm cô vào thang máy. Chỉ đứng trong thang máy thôi mà Hứa Niệm Sênh cũng đứng không vững, trọng lượng cơ thể dồn hết vào người bạn trai, nhưng Tống Mạch Xuyên cũng không bận tâm.
Vừa bước vào cửa, Hứa Niệm Sênh rất tự giác chạy về phòng khách mà cô từng ở.
Tống Mạch Xuyên: “…”
“Đói không, có muốn ăn gì không?” Anh kéo cổ tay bạn gái hỏi.
Hứa Niệm Sênh lắc đầu: “Không ăn, em không đói.”
Việc cô cần làm bây giờ là gội đầu, tắm rửa rồi ngủ một giấc thật ngon. Sáng mai không có lớp, lịch trình buổi chiều ban đầu là đến phòng thí nghiệm làm chân chạy vặt, nhưng vì họ vừa hoàn thành cuộc thi, Hứa Niệm Sênh và Trương Vãn Phi đều không bị gọi đến tên, có thể ngủ đến khi nào tự nhiên tỉnh. Ngày hôm sau lại là cuối tuần, tính ra cô có tận ba ngày nghỉ. Vì vậy, tối nay khi Tống Mạch Xuyên hỏi có muốn anh đón không, Hứa Niệm Sênh mới đồng ý.
Có lẽ vì não bộ đã quá tải suốt một thời gian dài, Hứa Niệm Sênh tắm xong vẫn cảm thấy đầu óc lơ mơ, nhưng tóc cô vẫn còn ướt, cần phải sấy. Cô đã mang theo quần áo thay ra trước khi ra khỏi phòng, lúc này cô đang mặc đồ ngủ, tìm máy sấy tóc. Cô đã quên mất lần trước dùng xong để máy sấy tóc ở đâu, hoặc là cô giúp việc sau đó dọn dẹp phòng đã cất nó đi đâu đó. Thực sự không tìm thấy, Hứa Niệm Sênh đành bỏ cuộc, cô ra khỏi phòng, đi đến phòng Tống Mạch Xuyên. Định gõ cửa, nhưng phát hiện anh không đóng cửa. Đây là lần đầu tiên cô được nhìn thấy bố cục phòng ngủ căn hộ này của anh. Lúc trước ở đây cô cũng từng liếc qua hai lần, nhưng đều là nhìn từ bên ngoài cửa vào, còn lần này, cô đứng ngay cửa nhìn vào bên trong.
“Tống Mạch Xuyên?” Hứa Niệm Sênh gọi một tiếng.
Một lát sau, có người trong phòng thay đồ đáp lại: “Sao thế?”
Rất nhanh có người bước ra, Tống Mạch Xuyên rõ ràng hành động nhanh hơn Hứa Niệm Sênh rất nhiều, anh không chỉ đã tắm xong mà còn sấy khô tóc, cả người khoan khoái.
Hứa Niệm Sênh: “Em không tìm thấy máy sấy tóc trong phòng đó, qua đây mượn bên anh.”
Tống Mạch Xuyên nhìn mái tóc dài của cô: “Qua đây.”
Hứa Niệm Sênh: “?”
Theo sau anh bước vào phòng, cô mới dần nhìn rõ bố cục phòng ngủ của anh. Mặc dù cũng là phòng ngủ chính được nối liền với phòng tắm và phòng thay đồ, nhưng so với căn biệt thự Tống Mạch Xuyên đưa cô đến lần trước, nơi này rõ ràng mang phong cách tối giản hơn. Ở bên kia, phong cách thiên về màu kem sang trọng, mang hơi hướng cung đình châu Âu. Trước kia cô còn nghĩ, xem ra phong cách anh thích cũng tương đối đa dạng.
Tống Mạch Xuyên bảo Hứa Niệm Sênh ngồi xuống, anh lấy máy sấy tóc đến đứng sau lưng cô để phục vụ. Sau đó, tiếng máy sấy ù ù vang lên. Cảm giác không phải tự mình sấy tóc thật sự rất tuyệt, Hứa Niệm Sênh chống cằm chờ Tống Mạch Xuyên sấy tóc xong. Tóc cô rất dài, sấy khô khá tốn công, đôi khi Hứa Niệm Sênh không đủ kiên nhẫn chờ tóc khô hoàn toàn, sấy khoảng bảy phần khô là cô dừng lại để tóc khô tự nhiên. Bây giờ đang vội đi ngủ, sự kiên nhẫn của cô càng ít đến thảm thương.
Cuối cùng không biết qua bao lâu, tiếng máy sấy trên đầu dừng lại, Hứa Niệm Sênh định đứng dậy về phòng ngủ. Tống Mạch Xuyên kéo tay cô lại, nói một câu: “Ngủ ở đây đi, giường bên kia chưa được dọn, còn phải đợi nữa.”
Chuyện ngủ chung chăn chung gối này, đã có lần một thì sẽ có lần hai, đây lại còn là lần thứ ba rồi. Hứa Niệm Sênh không chần chừ mấy giây, lên giường. Cô rất tự nhiên chui vào chăn, đầu chạm gối, nhắm mắt lại. Việc sau đó Tống Mạch Xuyên nằm xuống bên cạnh, còn tiện thể ôm cô vào lòng, Hứa Niệm Sênh hoàn toàn không có ấn tượng gì. Thực ra bây giờ vẫn còn sớm, cuộc sống về đêm của nhiều người mới bắt đầu. Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ của hai người họ.
Giấc ngủ này rất sâu, khi Hứa Niệm Sênh tỉnh lại, rèm cửa sổ lờ mờ rọi vào ánh sáng. Cô theo phản xạ động đậy một chút, phát hiện cảm giác tay không đúng. Lòng bàn tay phải theo bản năng còn sờ đi sờ lại kiểm tra, phát hiện thứ tay cô chạm vào là rãnh cơ bắp. Cảm giác này… Hứa Niệm Sênh phát hiện tay mình không biết từ lúc nào đã luồn vào trong áo ngủ của Tống Mạch Xuyên, vừa rồi còn luồn đến vị trí rất xấu hổ.
“…”
Phản ứng đầu tiên của cô là muốn lén lút rụt tay về. Nhưng vừa mới rụt được một nửa, đột nhiên bị người ta nắm lấy tay.
“Em đang sờ gì đấy?”
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
