Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 62: Hẹn hò

Hứa Niệm Sênh đã trang điểm và ăn mặc chỉnh tề khi nhận được điện thoại của Tống Mạch Xuyên vào buổi tối. Ban đầu cô muốn anh đợi ở cổng trường, nhưng khi nhấc máy, anh lại nói anh đang ở dưới lầu. Hứa Niệm Sênh nhìn xuống, có một chiếc xe màu trắng đỗ dưới lầu, trông rất lạ, có lẽ là một chiếc xe khác của Tống Mạch Xuyên. Trước khi ra khỏi phòng, cô còn do dự giữa vài chai nước hoa, cuối cùng vẫn chọn một chai nước hoa có mùi ngọt màu hồng xịt vài nhát, sau đó mới bước ra ngoài.

Tống Mạch Xuyên đang đợi trong xe, Hứa Niệm Sênh vừa ra khỏi thang máy, gần như ngay lập tức anh đã bắt được bóng dáng cô. Hôm nay cô mặc một chiếc váy trắng kiểu sườn xám cách tân, mái tóc dài thường xõa xuống nay được búi lên, trên váy đính vài hạt ngọc trai, cùng với họa tiết thêu kim tuyến, kiểu dáng chiếc váy này tôn lên vóc dáng cô một cách hoàn hảo. Dưới chân cô mang một đôi giày cao gót màu trắng. Hứa Niệm Sênh còn trang điểm rất đẹp, màu son không quá đậm, màu đỏ đó trông rất quyến rũ. Lúc này Tống Mạch Xuyên thầm mừng vì đã lái xe vào trong, khoảng cách từ ký túc xá của cô đi đến cổng trường không hề gần, nếu để cô phải đi bộ một quãng đường xa như vậy thì cô sẽ mỏi chân lắm. 

Hứa Niệm Sênh rất tự nhiên ngồi vào ghế phụ lái, sau khi ngồi xuống, cô quay người lại mới phát hiện Tống Mạch Xuyên hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi màu đỏ rượu.

“…”

Tống Mạch Xuyên thường mặc áo sơ mi màu đen và trắng, nhưng thỉnh thoảng cũng mặc màu khác, chỉ là rất ít. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh mặc màu đỏ rượu, hai nút áo trên cùng không cài, đã vậy hôm nay anh còn đeo kính. Lần trước cô thấy anh đeo kính là khi đi du lịch, cô ngủ quên trong phòng chiếu phim trong phòng suite của anh, lúc đi ra thì thấy anh đang đeo kính gọng vàng làm việc, lúc đó cô đã rất bất ngờ. Nhưng hôm nay, anh mặc áo sơ mi màu đỏ rượu kết hợp với kính mắt trông có vẻ phong trần hơn hẳn. 

Tống Mạch Xuyên vươn tay nắm lấy tay Hứa Niệm Sênh, cúi đầu nhìn chiếc vòng tay ngọc trai và ngọc lục bảo trên tay cô, khẽ cười: “Đeo trang sức anh tặng đấy à?”

Hỏi thừa. Không chỉ vòng tay, bông tai và dây chuyền trên cổ cô cũng là cả bộ trang sức mà anh đã tặng trước đó. 

Vì anh đã nhìn ra, Hứa Niệm Sênh cũng không thèm giả vờ làm gì nữa, cô đưa tay ra phía trước, hỏi anh: “Đẹp không?”

“Đẹp,” Tống Mạch Xuyên dùng ngón cái nhẹ nhàng xoa mu bàn tay Hứa Niệm Sênh, cúi đầu nhìn tay cô, “Sao không đeo nhẫn?”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cô rụt tay về, lười nói chuyện với anh. 

Trong bộ trang sức đó có một chiếc nhẫn ngọc lục bảo, thiết kế rất đẹp, Hứa Niệm Sênh cũng rất thích, chỉ tiếc là vòng nhẫn không điều chỉnh được, sau khi đeo thử từng ngón tay, cuối cùng cô mới phát hiện ngón áp út là vừa nhất. Thế là cô dứt khoát không đeo. Tống Mạch Xuyên rõ ràng biết rất rõ về những món đồ mình đã tặng, Hứa Niệm Sênh cuối cùng cũng nhận ra, món quà anh gửi đến có lẽ thực sự là do chính tay anh chọn. 

“…”

Có lẽ vì nghĩ đến bạn gái đã đặc biệt đeo trang sức do mình tặng, tâm trạng Tống Mạch Xuyên khá tốt. Anh đưa Hứa Niệm Sênh đến một nhà hàng Tây. Nhà hàng này cần phải đặt chỗ trước, anh báo với nhân viên phục vụ thông tin đặt chỗ của mình, sau đó họ được dẫn đến một khu vực phía sau rèm. 

Lúc này, Hứa Niệm Sênh mới hỏi anh về chuyện xảy ra ngày hôm nay. Cô hỏi: “Hôm nay em thấy mọi người bàn ra tán vào chuyện anh thoát ế, rốt cuộc là sao vậy?”

Buổi chiều khi trang điểm, nhìn thấy đủ thứ tin nhắn trong nhóm, cô nhất thời câm nín không nói nên lời. Những tin nhắn riêng trên WeChat, cô còn chưa dám trả lời, căn bản là không biết phải trả lời thế nào. Bây giờ hỏi Tống Mạch Xuyên xong cô mới biết nên trả lời ra sao. 

Tống Mạch Xuyên là người rất nhạy bén, anh ngẩng đầu nhìn cô: “Có người hỏi em à?” 

Hứa Niệm Sênh gật đầu. 

“Cậu em cũng đã gọi hỏi anh rồi.” Anh lại bồi thêm một câu nữa. 

Hứa Niệm Sênh: “…”

Hứa Cẩm Ngôn gọi điện trực tiếp đến hỏi.

“Tống Mạch Xuyên, bây giờ cậu thành ngôi sao lớn rồi à?” Hứa Cẩm Ngôn chậc chậc hai tiếng, “Sao cậu hẹn hò mà một đám người cứ như paparazzi tìm đến tôi dò la tin tức thế? Tôi là quản lý hay trợ lý của cậu à?”

Là cậu.

Tống Mạch Xuyên chưa kịp nói gì, anh ấy đã hỏi tiếp: “Cậu cưa đổ cô bé nhà người ta rồi à?”

Anh “ừm” thay cho câu trả lời.

Hứa Cẩm Ngôn tiếp lời: “Dù sao cũng cưa đổ rồi, vậy rốt cuộc là con gái nhà ai thế?” 

Đoán chừng người này không có ý định phát tán tin tức ra ngoài, nhưng vấn đề này, vợ chồng anh ấy đều đặc biệt quan tâm. Một quả dưa to có thể ăn được, hà cớ gì lại chối không ăn chứ?

Tuy nhiên, trong chuyện này, Tống Mạch Xuyên lại nói: “Có cơ hội tôi sẽ giới thiệu với cậu sau, bây giờ vẫn chưa tiện lắm.”

Hứa Cẩm Ngôn: “?”

“Này, rốt cuộc cậu tìm được ai mà bí ẩn thế hả?”

Tống Mạch Xuyên đương nhiên không thể nói với anh ấy được, ít nhất là bây giờ vẫn chưa thể. 

Hứa Cẩm Ngôn buột miệng chửi thề mấy câu, trước khi cúp máy còn mắng Tống Mạch Xuyên là đồ chó. 

Những cuộc điện thoại sau đó gần như liên tiếp nhau, Hứa Cẩm Ngôn vừa cúp điện thoại, giây sau điện thoại của Cố Chước đã gọi tới. Không có mấy ai dám gọi điện trực tiếp để hóng hớt với chính chủ như vậy, mà hai người này đều là một trong số đó. 

“Tống Mạch Xuyên, cậu được đấy nhỉ, yêu đương một cái là khiến bố mẹ tôi thẳng thừng tống cổ tôi ra khỏi nhà luôn.” Cố Chước nghiến răng nghiến lợi buộc tội anh: “Tối qua tôi hiếm hoi lắm mới có khi muốn về nhà ăn một bữa cơm gia đình với hai cụ, lúc ấy vẫn còn đang cười nói hòa thuận lắm, ấy vậy mà hôm nay tin cậu thoát ế vừa lọt đến tai bố tôi, ông ấy đã lớn tiếng chửi tôi là đồ ba lăng nhăng rồi kìa.”

Tống Mạch Xuyên: “Chú Cố nói sai chỗ nào à?”

Cố Chước: “…”

“Tôi cùng lắm là phong lưu chút thôi, làm gì có bắt cá nhiều tay đâu.”

Tống Mạch Xuyên không bình luận về phong cách sống cá nhân của anh ấy, thậm chí còn muốn nói một câu: đáng đời. 

“Nói lại, là em gái Sênh Sênh à?” Cố Chước hỏi.

“Ừ.”

Là một trong số ít người biết chuyện, Cố Chước cảm thấy cái miệng mình kín đến mức có thể vào cục mật vụ, điều duy nhất không tốt là gần đây Hứa Cẩm Ngôn tìm anh ấy nói về chủ đề này, Cố Chước cũng thấy lương tâm bị cắn rứt, chưa nói được mấy câu đã vội cố gắng chuyển chủ đề. Không dám tưởng tượng vẻ mặt của Hứa Cẩm Ngôn sẽ thế nào khi biết Tống Mạch Xuyên tơ tưởng đến cháu gái mình. Đáng lẽ ra hôm đó anh ấy không nên tò mò như vậy. 

Cố Chước vẫn giữ giọng điệu cà lơ phất phơ: “Được rồi, miệng người anh em này kín thế nào thì cậu cũng biết rồi, sau này chuyện bại lộ thì tự cậu gánh đi nhé, đừng có nói tôi biết gì cả.”

Tống Mạch Xuyên: “…”

Đây rõ ràng là một cuộc gọi rất vô nghĩa. 

Lý do Tống Mạch Xuyên hẹn hò lại gây sự chú ý của nhiều người như vậy rất đơn giản, bao năm qua anh cô đơn đến mức khiến người khác tưởng anh không thích con người, đột nhiên thoát ế khiến ai nấy đều hiểu anh đang hẹn hò một cách nghiêm túc. Chỉ có điều, vì cuối cùng cây sắt cũng nở hoa nên người ta chắc chắn sẽ còn tò mò thêm một thời gian nữa, lâu dần thành quen tự nhiên sẽ thấy bình thường. 

Nghe Tống Mạch Xuyên nhắc đến Hứa Cẩm Ngôn, Hứa Niệm Sênh ngồi im thin thít. Anh kể sơ qua cho cô nghe về chuyện xảy ra hôm nay trên bàn ăn, hóa ra đều là vì các bậc trưởng bối đều quan tâm hơi thái quá, thực tế không ai đoán ra được bạn gái của Tống Mạch Xuyên là ai. Đằng nào hai người cũng không bám dính lấy nhau suốt cả ngày.

“Yên tâm, vài ngày nữa họ sẽ hết tò mò thôi.” Anh nói.

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cô không quá bận tâm đến chuyện này, chỉ là cảm giác hẹn hò mà cả thiên hạ đều biết, không biết người ta còn tưởng cô đang hẹn hò với ngôi sao nào đó.

Ngồi trong phòng bao, mỗi người cầm một thực đơn gọi món, sau đó người phục vụ còn mang đến một chai rượu vang đỏ.

Hứa Niệm Sênh: “?”

Tống Mạch Xuyên nói với cô: “Lát nữa tài xế sẽ lái xe.” 

Bữa ăn này quả thực có chút lãng mạn, Hứa Niệm Sênh nhận được một bông hồng Manta do nhân viên phục vụ mang đến, cô nhìn xung quanh, chỉ có bàn của cô là có hoa. Vì vậy, cô nhìn Tống Mạch Xuyên, hỏi anh: “Anh tặng à?”

Tống Mạch Xuyên hỏi: “Thích không?”

Cô nở nụ cười: “Chỉ tặng một bông hoa thôi à?”

Anh nhướng mày, không trả lời.

Nhân viên phục vụ rót rượu cho cả hai người. Hứa Niệm Sênh không phải là không thích uống rượu, chỉ là tửu lượng của cô không tốt lắm, những trò hề cô làm ra sau khi say cũng rất xấu hổ, nhưng nếu có người đi cùng, uống một chút vẫn được. Rượu vang đỏ bình thường cô cũng không uống thường xuyên, Hứa Niệm Sênh nhấp một ngụm nhỏ, cảm thấy vẫn chấp nhận được. Chỉ là cô còn chưa uống được mấy ngụm, má đã trông hồng hào hơn lúc nãy.

Tống Mạch Xuyên: “…”

Anh thở dài một hơi, cầm lấy ly của cô: “Sao em uống kém thế?”

Hứa Niệm Sênh: “…Xin lỗi?”

Hệ thống ngôn ngữ xem ra đã bắt đầu loạn cào cào rồi đấy. 

Tuy nhiên, Hứa Niệm Sênh không đòi uống tiếp, cô vẫn tập trung ăn bữa ăn của mình. Cô không biết rằng ánh mắt của Tống Mạch Xuyên đã đặt ở trên khuôn mặt cô một lúc lâu. Có lẽ vì má hơi ửng hồng, dưới ánh đèn của nhà hàng, khí chất trên người cô trở nên dịu dàng hơn, thật khiến người ta khó lòng rời mắt. Nhưng Hứa Niệm Sênh không phải là không nhận ra, một lúc lâu sau, cô ngẩng đầu đối diện với ánh mắt Tống Mạch Xuyên, sau đó dứt khoát dùng tay trái chống cằm đối diện với anh, tần suất chớp mắt cũng chậm lại.

Tống Mạch Xuyên hỏi cô: “Không ăn nữa à?” 

Cô lắc đầu: “No rồi.”

Anh ừm một tiếng, chuẩn bị đi tính tiền thì Hứa Niệm Sênh đột nhiên lên tiếng: “Kia là gì thế?”

“Đâu?”
Cô chỉ vào bên trong cổ áo anh, ngay chỗ xương quai xanh. Tống Mạch Xuyên cúi đầu cũng không nhìn thấy, cho đến khi Hứa Niệm Sênh ghé sát lại gần nheo mắt nhìn một lúc, cuối cùng chợt nhận ra: “Anh có một nốt ruồi trên xương quai xanh kìa.”

Anh có một nốt ruồi nhỏ màu đen ở vị trí hơi gần vào trong một chút trên xương quai xanh bên trái. 

Cô cứ nhìn chằm chằm vào đó, mấy lần ngập ngừng định nói, cuối cùng lại thôi. Nốt ruồi ở vị trí này, trông thật gợi cảm một cách kỳ lạ. Nhưng thực ra cô không say, ý thức rất tỉnh táo, cô biết cái gì nên nói, cái gì không. 

Tống Mạch Xuyên goi nhân viên tới thanh toán, sau đó định đỡ Hứa Niệm Sênh. Cô đã đứng dậy trước anh một bước, còn không quên mang theo bông hồng mà mình đã chê bai. Chỉ đến khi hai người đi đến trước xe, Hứa Niệm Sênh vừa mở cửa ghế sau ra, lập tức nhìn thấy một bó hồng Manta thật lớn đang nằm trên ghế. Trên bó hoa đó còn quấn đèn nhỏ, lúc này cả bó hoa đang phát sáng. Cô bất ngờ sững lại. 

Giọng nói Tống Mạch Xuyên mang theo ý cười vang lên phía sau: “Thế nào, bó này đủ lớn không?” 

Hứa Niệm Sênh: “…”

Sao mà không đủ được chứ, sắp chiếm hết cả một chỗ ngồi rồi.

Hứa Niệm Sênh cố gắng bình tĩnh lên xe, không nhịn được đưa tay chạm vào hoa. So với bó hoa, bông hoa trên tay cô trông đặc biệt bé nhỏ và dễ thương. Tống Mạch Xuyên lên xe theo sau cô, sau đó anh thấy bạn gái mình đang ôm bó hoa, dường như cô loay hoay muốn đặt nó ở giữa, còn mình thì ngồi sang bên kia. 

Tống Mạch Xuyên: “?”

Anh vươn tay ngăn hành động của Hứa Niệm Sênh: “Anh tặng hoa không phải để hoa làm bóng đèn đâu.” 

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cô lặng lẽ rút tay về.

Sau đó tài xế lái xe, Hứa Niệm Sênh gần như ngồi ở vị trí giữa, hai chân khép lại đặt sang một bên, tay cũng đặt trên đùi, còn tay Tống Mạch Xuyên rất tự nhiên vươn qua, nắm lấy tay cô. Không phải đan mười ngón, nhưng anh dường như có hứng thú với bàn tay cô, cứ nắm lấy chơi đùa suốt dọc đường, ngón cái nhẹ nhàng xoa lòng bàn tay cô. Hứa Niệm Sênh cảm thấy hơi nhột, muốn rụt lại. Tống Mạch Xuyên nhận ra hành động của cô, đột ngột nắm chặt hơn nữa. Cứ lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy, Hứa Niệm Sênh cảm thấy Tống Mạch Xuyên giống như một thợ săn tinh quái, ban đầu cố ý lơi lỏng cảnh giác, khiến cô cảm thấy có cơ hội thoát, nhưng một khi cô hành động muốn trốn thoát, anh lại đột ngột vồ lấy bắt giữ, cuối cùng cô đành từ bỏ ý định, mặc kệ anh đùa nghịch tay mình. 

Căn hộ mới của Hứa Niệm Sênh, cô cũng chưa đến mấy lần, ban đầu nghĩ rằng khi vào sẽ phải tìm đường, không ngờ tài xế của Tống Mạch Xuyên đã lái xe đến dưới tòa nhà của cô một cách chính xác.

Hứa Niệm Sênh: “…”

Được rồi, tài xế nhà người ta còn thông thạo đường xá hơn cô.

Bấm thang máy lên lầu, Hứa Niệm Sênh không ôm hoa xuống xe, Tống Mạch Xuyên đứng bên cạnh cô, tay vẫn nắm lấy tay cô. Cách đây một thời gian khi lắp cửa và khóa, cô đã tranh thủ đến lấy dấu vân tay, lúc này trực tiếp mở khóa bằng vân tay. 

Căn hộ này dù sao cũng được trang trí theo gu thẩm mỹ của Hứa Niệm Sênh, mặc dù cô không quá để tâm đến nhưng quả thực cũng đã khiến nhà thiết kế phải hủy đi vài bản thiết kế mới ra được thành phẩm. Bởi vậy, bây giờ vừa bước chân vào, Hứa Niệm Sênh liền cảm thấy đặc biệt phấn khích. Tổng thể căn hộ đều được bài trí theo phong cách ấm cúng, từ phòng ngủ, phòng thay đồ, đến phòng làm việc, phòng khách, hay nhà bếp, tất cả đều có chung một phong cách. Toàn bộ đồ nội thất đều do Hứa Cẩm Ngôn chọn, nhưng có phải chính tay anh ấy chọn hay không thì không chắc. Dù sao thì Hứa tổng cũng có không ít trợ lý và thư ký, chỉ không biết ai mới là người xui xẻo đó thôi. 

Hứa Niệm Sênh vào nhà dạo xem một vòng, cuối cùng đi tới ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách, cả người ngả hẳn ra sau, thoải mái dựa vào lưng ghế. Cô thậm chí còn rất nhiệt tình mời bạn trai tự do tham quan nhà mình: “Tống Mạch Xuyên, anh cứ thoải mái mà xem nhé, đừng khách sáo.”

“…’

Tống Mạch Xuyên quả thực đi một vòng khắp căn hộ. Có mấy phòng đều đang để mở cửa, nhìn vào trong, anh thật sự không biết rốt cuộc trong lòng Hứa Niệm Sênh hay là cậu út của cô có tồn tại một nàng công chúa, bởi lẽ chiếc giường trong phòng ngủ rõ ràng mang đậm nét công chúa, ga giường còn chưa trải, đồ dùng trên giường chắc là chưa mua. Phòng thay đồ thì rất lớn, có lẽ một thời gian dài nữa cũng khó mà lấp đầy được. Trong nhà bếp có cả tủ lạnh, lò nướng và lò vi sóng, bát đĩa nồi niêu xoong chảo đều có đủ, chỉ là việc sau này Hứa Niệm Sênh có tự nấu ăn hay không lại là một vấn đề khác. Hứa Niệm Sênh dự tính sẽ dọn vào nhà mới ở luôn từ dịp Quốc khánh, dù sao căn nhà này được trang trí xong cũng đã thông gió được một thời gian rồi, nhưng cậu cô lại bảo cứ đợi thêm một thời gian nữa. Theo lời cậu cô nói, dù gì cô cũng không ở trong căn hộ của mình lâu dài, đợi thêm đến kỳ nghỉ đông thì sẽ ổn thôi. 

Tống Mạch Xuyên xem xong một vòng quay lại phòng khách, ngồi xuống bên cạnh Hứa Niệm Sênh. Sự hiện diện của anh không hề thấp, ban đầu Hứa Niệm Sênh còn đang chơi điện thoại, nhưng ngay khi người này đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, cô dần cảm thấy không thoải mái. Ngẩng đầu lên, quả nhiên cô bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn mình.

“Anh nhìn em làm gì?” Anh không có điện thoại để chơi hay sao thế?
Thực ra cô vẫn biết, tối nay điện thoại của anh vẫn liên tục nhận được tin nhắn mới, nhưng hình như anh liếc thấy không có việc gì chính đáng, bèn tắt âm điện thoại đi. 

“Nhìn cũng không cho nhìn à, keo kiệt thế?” Tống Mạch Xuyên vừa nói vừa không hề dời mắt đi nửa li.

Anh đã như vậy rồi, Hứa Niệm Sênh cũng nhất quyết không nhượng bộ, anh nhìn cô thì cô cũng nhìn anh. Nhưng cứ nhìn nhau lâu như vậy, không khí hình như có chút không ổn, đáng tiếc Tiểu Hứa là người rất cứng đầu, cô không dời mắt, nhưng cơ thể thành thật dịch sang bên cạnh một chút. Đôi mắt Tống Mạch Xuyên giống như vực sâu, có thể hút hồn người ta vào trong chốc lát. Hứa Niệm Sênh vô thức nuốt nước bọt. Hành động này đương nhiên là rất nhỏ, nhưng họ ngồi không quá gần nhau, bất cứ thay đổi nào trên mặt cũng đều có thể nhìn thấy. Ánh mắt cô vô thức chuyển sang đôi môi anh. Hình dáng đôi môi anh rất đẹp, màu sắc cũng không tối, trông rất khỏe khoắn. Tống Mạch Xuyên dường như quyết tâm so kè với cô, từ đầu đến cuối không hề dời ánh mắt. 

Xung quanh rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức hai người có thể nghe thấy tiếng thở của đối phương, thậm chí hô hấp của Tống Mạch Xuyên nghe có vẻ còn nặng nề hơn cả Hứa Niệm Sênh. Tiếng thở này càng nghe càng cảm thấy không đúng lắm. Trong cuộc so kè này, Hứa Niệm Sênh chỉ có thể chọn đầu hàng trước. Cô lẩm bẩm “Em đi xem nhà vệ sinh sửa đến đâu rồi” rồi đứng dậy định bỏ chạy. Nhưng kết quả là cô không chạy được, thứ nhất là chân cô đang mang một đôi giày cao gót, cần chút thời gian mới đứng dậy vững vàng được, thứ hai là Tống Mạch Xuyên còn nhanh hơn cô, một tay đã kéo cô lại phía sau, Hứa Niệm Sênh mới đứng dậy được một nửa, gót chân còn chưa kịp dùng lực, đã bị kéo ngã ngồi vào lòng anh.

“…”

Lần này khoảng cách lại gần hơn, khuôn mặt hai người gần sát nhau không chỉ một chút. 

Hứa Niệm Sênh: “…Anh định làm gì?” 

Tống Mạch Xuyên đầu tiên cúi đầu nhìn cô một lúc, rồi nói: “Giúp anh tháo kính ra.”

Câu nói này giống như mang theo một hàm ý ám chỉ nào đó, truyền vào tai Hứa Niệm Sênh theo cách mà cô có thể hiểu được. Hai tai cô nóng lên, ánh mắt lóe lên một lúc, chậm chạp không hành động. Tống Mạch Xuyên lúc này dường như đặc biệt kiên nhẫn, anh lặng lẽ chờ đợi. 

Hứa Niệm Sênh không nhịn được quay mặt đi trước, miệng lẩm bẩm: “Anh phiền chết đi được.”

Mấy cặp đôi mới yêu nhìn nhau làm sao nhịn được không cười chứ? Tóm lại là cô không nhịn được. Lúc này cô đang cúi người cười. Tống Mạch Xuyên cong khóe mắt nhìn cô cười, nhưng khoảng cách giữa hai người vẫn không kéo giãn. 

Cười gần đủ, Hứa Niệm Sênh ngồi thẳng người dậy, vừa quay đầu lại lại đối diện với ánh mắt Tống Mạch Xuyên. Anh đặc biệt đẹp trai khi ánh mắt mang theo ý cười. Chỉ tiếc là trên mặt anh đeo kính, hơi cản trở cô nhìn vào mắt anh. Im lặng một lát, Hứa Niệm Sênh vẫn từ từ nâng tay lên. Khoảnh khắc cô tháo kính của anh ra, hai tay cô hơi run nhẹ, chiếc kính được đặt trên bàn trà phía trước họ. Chẳng qua cô cũng chỉ đặt đại ra đó, bây giờ đã là lúc nào rồi, ai còn nhớ phải giữ gìn cẩn thận thứ gì nữa. 

Hứa Niệm Sênh vừa mấp máy môi chưa kịp nói gì, Tống Mạch Xuyên đã không cho cô cơ hội nữa, anh cúi xuống, hôn lên môi cô. Đầu tiên là môi chạm môi, rất nhẹ nhàng. Sau đó Hứa Niệm Sênh cảm thấy ẩm ướt, cảm giác môi lưỡi tiếp xúc truyền đến, cô mở mắt, nhìn Tống Mạch Xuyên nhắm mắt đắm chìm. Nhưng rất nhanh, anh dường như nhận ra điều gì đó, mở mắt nhìn cô một cái, sau đó đưa tay che mắt cô lại. Tầm nhìn bị chặn, lông mi cô vô thức run rẩy, quét qua lòng bàn tay anh. Hứa Niệm Sênh nhắm mắt lại, đôi hàng mi vẫn run run. Hai tay cô vô thức chống lên ngực Tống Mạch Xuyên, môi lưỡi tiếp xúc càng lúc càng sâu, Hứa Niệm Sênh phát ra những âm thanh khiến cô cảm thấy xấu hổ trong cổ họng, tay vô thức nắm chặt. Một luồng hơi nóng không ngừng dâng lên, khiến hai má cô nóng bừng. 

Nụ hôn của Tống Mạch Xuyên từ sự dịu dàng lúc ban đầu dần trở nên mãnh liệt hơn, đặc biệt sau khi nhận được sự đáp lại của Hứa Niệm Sênh, tay anh buông xuống, đặt lên eo cô. Hứa Niệm Sênh càng hôn càng cảm thấy cơ thể mềm nhũn, cô không giữ được mà ngả ra phía sau. Sợ cô bị đập đầu, Tống Mạch Xuyên còn đưa tay đỡ, sau đó buông ra, gáy cô vừa vặn gối lên tay vịn. Thế là cục diện từ ngồi hôn chuyển thành nằm hôn. 

Tống Mạch Xuyên quỳ một chân g*** h** ch*n Hứa Niệm Sênh, một chân cô còn đặt trên sàn, động tác này khiến chiếc váy trên người cô cũng bị kéo lên một chút. Hứa Niệm Sênh hôn đến mức hơi hụt hơi, cô đưa tay đẩy Tống Mạch Xuyên ra, sau đó môi hai người tách rời. Cô th* d*c, lồng ngực phập phồng. 

Hơi thở Tống Mạch Xuyên cũng nặng nề, nhưng anh nhìn Hứa Niệm Sênh từ trên cao xuống, đôi mắt hoa đào tràn đầy d*c v*ng ẩn hiện, một lúc sau anh khẽ cười: “Tối nay học cách lấy hơi trước nhé?”

“…”

Hứa Niệm Sênh giống như nhân vật trong trò chơi vừa sử dụng kỹ năng và đang trong thời gian hồi chiêu, cô cần thêm thời gian để từ từ hồi phục, còn Tống Mạch Xuyên thì giống như đã gian lận, anh không có thời gian hồi chiêu. Tay anh vẫn đặt trên eo cô, một cái nắm tay dường như ôm trọn cả vòng eo người đẹp. 

Không lâu sau, anh lại trầm giọng hỏi: “Luyện thêm chút nữa nhé?”

Lời này nghe như đang thương lượng với cô, nhưng không đáng kể. 

Hôn thực ra là một hoạt động rất dễ gây nghiện. Hứa Niệm Sênh trước đây tuy có thể hiểu, nhưng chưa bao giờ có trải nghiệm sâu sắc như vậy. Cô hoàn toàn không nhớ mình và Tống Mạch Xuyên đã hôn nhau bao lâu trong căn hộ mới này, chỉ nhớ sau đó kiểu tóc búi của cô bị rối, trâm cài tóc rơi thẳng ra ngoài. Mái tóc dài xõa xuống, Tống Mạch Xuyên đưa tay vuốt tóc cô, động tác dịu dàng nhưng gấp gáp, có khoảnh khắc đó, Hứa Niệm Sênh thậm chí không phân biệt được mình đang ở đâu. Cảm giác mơ hồ, hỗn loạn đó thực sự quá mạnh mẽ.

Tống Mạch Xuyên bế cô lên đùi mình tiếp tục hôn. Không khí quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức những âm thanh mà họ có thể nghe thấy đều quá nhỏ, tiếng thở dồn dập bên tai, sự hiện diện rất rõ ràng của đối phương. Cuối cùng Hứa Niệm Sênh cũng đã học được cách lấy hơi. Không thể nói rõ rốt cuộc là ai nghiện hơn ai, giữa chừng có dừng lại, nhưng trong khoảng th* d*c của hai người, Hứa Niệm Sênh bị ánh mắt Tống Mạch Xuyên quyến rũ, lại không kìm được cúi người xuống. Cuối cùng, cô ngồi trên đùi Tống Mạch Xuyên nghỉ ngơi. 

Cảm giác mệt mỏi chợt ùa đến, Hứa Niệm Sênh muốn quay người lấy điện thoại xem giờ, nhưng vừa mới động đậy, lập tức bị người ta giữ lại. Cô khựng lại, còn chưa kịp nói gì, Tống Mạch Xuyên đã ghé sát vào tai cô và nói: “Đợi chút, để anh bình tĩnh lại.”

Giọng anh khàn hơn hẳn ngày thường, mang theo một loại ma lực quyến rũ đến mị hoặc. Hứa Niệm Sênh chậm nửa nhịp mới hiểu ý của anh, cả người như bị ai nấu chín, ngồi yên không dám nhúc nhích nữa. 

Tống Mạch Xuyên vòng tay ôm cô, cúi đầu vùi vào cổ Hứa Niệm Sênh, cười khàn khàn, không có tiếng động lớn, nhưng hơi thở phả ra liên tục trên da cô. Hơi nhột.


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 62: Hẹn hò
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...