Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Chương 63: Bạn gái là sinh viên đại học
Thời gian không biết đã trôi qua bao lâu, Hứa Niệm Sênh đứng dậy, chỉnh lại váy áo trên người mình. Chiếc váy cô đang mặc có chất liệu không dễ nhăn, sau khi chỉnh tề, cô bắt đầu lục túi xách để trang điểm lại. Son môi của cô đã biến mất hoàn toàn. Trong khi loay hoay với những việc này, cô vẫn liếc nhìn Tống Mạch Xuyên, chiếc áo sơ mi trên người anh nhăn nhúm không ít, đặc biệt là phần vải trước ngực, vừa rồi bị cô nắm chặt khá lâu, giờ dùng tay vuốt phẳng hình như cũng không có tác dụng gì.
“…”
Hứa Niệm Sênh thoáng trầm mặc. Nhưng khi ánh mắt cô rơi vào khuôn mặt Tống Mạch Xuyên, cô lại sững người, cuối cùng lên tiếng: “Anh đi rửa mặt trước đi.”
Tống Mạch Xuyên: “Hả?”
Anh hơi khó hiểu, nhưng vẫn nghe lời cô đi vào phòng vệ sinh rửa mặt. Trong gương, trên khuôn mặt đó, không chỉ có đôi môi dính màu son vốn không thuộc về anh, mà ngay cả những chỗ khác trên mặt cũng lờ mờ thấy vết son rõ ràng. Những vết tích này thuộc về ai thì không cần phải nói nữa. Vả lại, đâu ai quy định khi hôn chỉ được hôn môi. Nhưng vì Hứa Niệm Sênh có trang điểm nên cô không cho hôn bậy, cũng chỉ có mặt anh là có thể hôn.
Trong phòng vệ sinh của căn hộ này còn chưa được sắm sửa các loại đồ dùng vệ sinh cá nhân, Tống Mạch Xuyên chỉ có thể dùng nước sạch cố gắng lau mới có thể xóa sạch được vết son môi, nhưng cũng vì thế đã khiến da mặt anh ửng đỏ. Lúc anh vừa bước ra, Hứa Niệm Sênh liếc mắt nhìn qua, sau đó không kìm được còn nhìn thêm vài lần. Trên mặt anh dính nước, tóc mái lòa xòa trước trán cũng vậy, cộng với vết đỏ trên mặt, ai không biết còn tưởng cô vừa làm gì anh.
“…”
Hứa Niệm Sênh im lặng đưa một tờ khăn giấy qua, giờ cô không dám nhìn môi anh nữa, mỗi lần nhìn là trong đầu lại hiện lên cảnh tượng vừa rồi. Đây được coi là nụ hôn đầu tiên của họ sau khi xác định mối quan hệ, khác với cái chạm môi nhẹ nhàng trên xe lần trước, cô nhìn đồng hồ trên điện thoại mới đành phải chấp nhận, họ đã hôn nhau gần một tiếng đồng hồ ở đây. Cũng có thể không lâu đến vậy, nhưng chắc chắn là hơn nửa tiếng. Giống như những đôi trai gái mới yêu, chỉ muốn dính lấy nhau mọi lúc mọi nơi. Nhưng rõ ràng, mối tình này mới chỉ kéo dài một tuần. Hứa Niệm Sênh nghiêm túc tự vấn bản thân mình, cô nhớ rõ mình đâu phải là người như vậy.
Tống Mạch Xuyên lau khô mặt, nhìn lại bạn gái, cô đã trang điểm xong, màu son mới làm gò má cô trông hồng hào hơn.
“Chúng ta đi thôi.” Hứa Niệm Sênh nói.
Xem nhà đã gần như xong rồi.
Tống Mạch Xuyên “ừ” một tiếng, cầm điện thoại lên, khi chuẩn bị ra khỏi cửa, đột nhiên lại dồn Hứa Niệm Sênh vào cánh cửa, cúi đầu nhìn cô. Hứa Niệm Sênh chưa kịp phản ứng, theo bản năng lấy tay che miệng lại khi anh cúi xuống. Giọng nói vang lên dưới lòng bàn tay cô: “Không được hôn nữa, khó khăn lắm em mới trang điểm lại được.”
Tống Mạch Xuyên cười khẽ, anh đưa tay kéo tay cô xuống, nửa dụ dỗ nửa dỗ dành: “Anh sẽ không làm trôi son môi của em, chỉ hôn một cái thôi.”
Trong không gian kín đáo này, việc nam nữ có quan hệ thân mật làm gì cũng là chuyện bình thường, Hứa Niệm Sênh cảm nhận được sự tiếp xúc trên môi. Quả thật đúng như lời Tống Mạch Xuyên nói, anh chỉ nhẹ nhàng chạm vào, nặng hơn một chút so với cái chạm môi thoáng qua, nhưng vẫn trong giới hạn chấp nhận được của cô, cô theo bản năng nhắm mắt lại, chỉ khi môi họ tách nhau mới mở mắt ra.
Hứa Niệm Sênh cảm thấy, ánh mắt của Tống Mạch Xuyên khi nhìn cô như thể đang cố ý quyến rũ cô vậy. Anh đưa tay ra nắm lấy tay cô, nhẹ giọng nói: “Đi thôi, anh đưa em về trường.”
Cô không nói gì, lặng im đi bên cạnh anh. Vừa rồi bọn họ hôn nhau lâu như thế, không chỉ có môi cô tê dại, mà ngay cả đầu óc cô cũng mê loạn, đến bây giờ vẫn còn đang quá tải.
Tống Mạch Xuyên đưa cô lên xe, tiện thể hỏi Hứa Cẩm Ngôn đã mua cho cô mấy chỗ đậu xe khi mua nhà. Hứa Niệm Sênh ít nhiều vẫn còn chút ấn tượng, cô đáp: “Ba chỗ, sao thế?”
Hứa Cẩm Ngôn mua cho cô tận ba chỗ đậu xe liền nhau, không phải là nghĩ sau này cô sẽ có đến tận 3 chiếc xe, mà là nghĩ lỡ như trình đậu xe của cô quá gà, thế thì muốn đậu ngang hay dọc là tùy ý cô cả. Lúc đầu, nghe được lý do này, Hứa Niệm Sênh đã cảm thấy mình bị sỉ nhục ê chề. Nhưng nghĩ lại thì thôi, người ăn bám thì cần gì đến lòng tự trọng?
Tống Mạch Xuyên trả lời “Không có gì”, sau đó xe chầm chậm lăn bánh. Hứa Niệm Sênh lại tiếp tục lặng im. Từ đầu đến cuối, tay cô vẫn luôn được Tống Mạch Xuyên nắm chặt, có lẽ anh đang chậm rãi trả lời những tin nhắn không dứt, tay phải gõ chữ, tay trái lại không muốn buông ra.
Suy nghĩ của Hứa Niệm Sênh vẫn còn đắm chìm trong cảnh tượng ở trong căn hộ của cô. Cảm giác đầu óc trống rỗng khi hôn, lúc đó đầu cô hoàn toàn trống rỗng, bây giờ nhớ lại, lại thấy hình như có một cảm giác trống rỗng khó tả. Cô không chắc liệu những đôi yêu nhau khác có trao đổi cảm nhận sau khi hoàn thành một việc rất thân mật hay không. Vì vậy, Hứa Niệm Sênh quay đầu nhìn Tống Mạch Xuyên mấy lần muốn nói gì đó, nhưng khi quay lại thì lại không biết nên mở lời thế nào. Mấy lần như vậy, dù Tống Mạch Xuyên có phản ứng chậm chạp đến đâu, anh cũng nên cảm nhận được. Thế là, lần tiếp theo cô quay sang nhìn, vừa đúng lúc anh tắt màn hình điện thoại, quay đầu nhìn thẳng vào mắt cô: “Sao vậy?”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Thực ra cũng không có gì, chẳng qua là bây giờ cô hơi muốn nói chuyện với anh.
Thế là cô hỏi: “Ngày mai anh định làm gì?”
Tống Mạch Xuyên dường như đã suy nghĩ vài giây, sau đó rất nhanh đã đưa ra câu trả lời cho cô: “Ở công ty tăng ca.”
Và rồi anh nhận được ánh mắt đầy cảm thông từ bạn gái. Cuối tuần mà, ai lại đi tăng ca chứ?
Tống Mạch Xuyên: “…”
“Còn em, ngày mai có kế hoạch gì?”
Thật ra ngày mai Hứa Niệm Sênh không có kế hoạch gì, nhưng so với việc bạn trai phải tăng ca, nếu cô nói mình không có gì làm có vẻ sẽ hơi vô công rỗi nghề nhỉ? Vậy nên cô nói: “Đến thư viện học bài.”
Còn đi lúc mấy giờ thì phải xem tối nay cô nghỉ ngơi thế nào đã.
Nghe được câu trả lời này của cô, Tống Mạch Xuyên bật cười, không biết nghĩ đến điều gì.
“Anh cười cái gì?”
“Không có gì,” giọng Tống Mạch Xuyên đầy ý cười, “chỉ là không ngờ, đến tuổi này rồi mà bạn gái anh vẫn còn đang đi học.”
Kỳ diệu thật đấy.
Hứa Niệm Sênh: “…”
Anh cũng đâu đã già lắm, vẻ ngoài trông chỉ hai mươi mấy tuổi, xem ra trong nhiều năm tới vẫn sẽ giữ được khuôn mặt này. Còn cô chỉ là chưa bước ra khỏi khuôn viên trường, khó tránh khỏi mang chút hơi thở sinh viên, nhưng không hề trẻ con. Chỉ có một điểm hơi khó xử là, ở tuổi của Tống Mạch Xuyên, mọi người đều bảo anh nên sớm lấy vợ sinh con, còn ở tuổi của Hứa Niệm Sênh, nếu cô dám nói muốn sinh con, đảm bảo cậu cô sẽ đánh cho cô thành đồ què quặt. Đây có lẽ là vấn đề tuổi tác hiện tại không thể hòa giải được. Không hiểu sao Hứa Niệm Sênh bỗng nhiên lại thấy trong mắt Tống Mạch Xuyên ánh lên đôi phần hụt hẫng. Hoặc cũng có thể là ảo giác.
“Vậy thì anh hãy chuẩn bị tâm lý là em có thể sẽ học lên tiến sĩ nhé,” Cô liếc anh một cái không vui, “Anh cứ từ từ mà trải nghiệm cảm giác yêu đương với một sinh viên đi.”
Nghe khá hài hước. Tống Mạch Xuyên bị cô chọc cười. Anh cười lên cũng rất đẹp trai.
Đoạn đường từ căn hộ của Hứa Niệm Sênh đến Đại học Du không xa, rất nhanh xe đã chạy đến cổng trường. Lần này Hứa Niệm Sênh thực sự không muốn cho xe lái vào, cô nói: “Em đi giày cao gót đâu phải không đi bộ được, dù sao anh cũng không được lái xe vào.”
Tống Mạch Xuyên không còn cách nào khác, đành phải chiều theo cô. Anh xuống xe đi cùng cô vào. Công tác kiểm tra người ngoài ở cổng trường Đại học Du khá nghiêm ngặt, cách ăn mặc của Tống Mạch Xuyên rõ ràng là người đi làm, anh và Hứa Niệm Sênh đứng cùng nhau trông rất xứng đôi, hơn nữa, vì trong tay cô đang ôm một bó hoa lớn, những sinh viên đi ngang qua không nhịn được nhìn thêm vài lần. Sau khi vào được bên trong, hai người tay trong tay chầm chậm bước đi trong khuôn viên trường. Ban đầu, cả hai đều rất ăn ý không ai lên tiếng. Cho đến khi Hứa Niệm Sênh như chợt nảy ra ý nghĩ, buột miệng hỏi: “Tống Mạch Xuyên, hồi đại học anh có từng dắt tay bạn gái đi dạo quanh trường vào buổi tối không?”
Tống Mạch Xuyên: “…”
Anh giơ bàn tay đang đan chặt của hai người lên, nói: “Mối tình đầu đang ở đây này.”
Hứa Niệm Sênh nheo mắt lại. Rõ ràng là cô cố ý nói câu đó. Chủ yếu là cô không tin Tống Mạch Xuyên hồi đại học thực sự chưa từng yêu đương với một cô gái nào. Ví như cô, từ hồi đại học đã rất bận rộn, tham gia hết cuộc thi này đến bài giảng khác, làm hết bài tập nhóm này đến luận văn kia, vậy mà trong tình huống đó, cô vẫn có thể dành thời gian yêu vài ngày. Mặc dù bạn trai cũ bây giờ hơi giống vết nhơ trong quá khứ của cô, nhưng Hứa Niệm Sênh vẫn tin rằng khả năng cô đơn ở đại học là có, chỉ là với người như Tống Mạch Xuyên thì không thể nào không có người chủ động theo đuổi.
“Trước đây anh thực sự không yêu đương sao?” Hứa Niệm Sênh hỏi, còn làm ra vẻ độ lượng: “Anh cứ nói thật, em sẽ không giận đâu.”
Mặc dù cô hơi làm màu, nhưng những lời cô nói cũng là thật, bất kể Tống Mạch Xuyên đã yêu đương với ai, đã làm gì trong quá khứ, tất cả đều là chuyện đã qua rồi.
Tống Mạch Xuyên cười khẽ: “Em rảnh thì về hỏi cậu em đi, cậu ta biết hồi đại học anh bận làm gì đấy.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cô hỏi cậu cô làm gì? Còn chê cô chưa đủ tội lỗi à? Vậy nên, Hứa Niệm Sênh không nói thêm gì nữa.
Ban đêm trong khuôn viên trường, nhiều nơi ánh sáng không tốt lắm, đèn đường có lẽ đã cũ, ánh sáng hắt ra vàng vọt, mặc dù mới khai giảng không lâu, nhưng các cặp đôi trong trường đại học không ít, họ đi dọc đường, có thể gặp vài cặp đôi đi cùng nhau, hoặc là những cặp đôi đang thủ thỉ tâm tình ở góc khuất. Trước đây Hứa Niệm Sênh nhìn thấy những cảnh này thì không có cảm xúc gì, thường thì cô sẽ chẳng tò mò xem rốt cuộc các cặp đôi ấy đang làm gì ở những nơi tối đèn ấy. Nhưng từ khi yêu đương, đặc biệt là bây giờ, đi ngang qua cùng bạn trai, cô lại cảm thấy không giống trước. Rất khác biệt. Không biết Tống Mạch Xuyên có để ý đến những cặp đôi nhỏ đó không, nhìn vẻ mặt anh dường như không có gì thay đổi.
Mãi cho đến khi đi đến đoạn đường cuối cùng dẫn về khu ký túc xá của mình, Hứa Niệm Sênh nhẹ nhàng nói: “Em đến nơi rồi.”
Lẽ ra Tống Mạch Xuyên nên buông tay, nhưng cô lại thấy dường như anh không có ý định buông tay ra, cô cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm chặt. Đột nhiên, Tống Mạch Xuyên bước đến gần hơn, dang tay ôm cô vào lòng.
Hứa Niệm Sênh: “?”
Giữa thanh thiên bạch nhật, dù cho dưới lầu ký túc xá nghiên cứu sinh buổi tối không có nhiều người qua lại, nhưng cũng không phải không có ai. Hứa Niệm Sênh không quen lắm, cô ngước mắt nhìn Tống Mạch Xuyên.
Tống Mạch Xuyên lúc này mở lời: “Mai em có muốn đến công ty tăng ca cùng anh không?”
“Mang bài tập của em theo, đến văn phòng của anh học thì sao?”
Hứa Niệm Sênh theo bản năng muốn từ chối: “Em không muốn, mọi người đều biết em, vậy chẳng phải là…”
“Không phải ở Hành Xuyên,” Tống Mạch Xuyên ngắt lời cô, “đến trụ sở chính của Tống thị, họ không biết em.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cô vẫn cảm thấy không ổn lắm.
Lúc này, Tống Mạch Xuyên lại tung ra một chiêu mới: “Tăng ca đã rất khổ rồi, bạn gái không muốn đến bầu bạn với anh sao?”
Hứa Niệm Sênh: “… Anh đang trói buộc đạo đức em đấy à?”
Tống Mạch Xuyên cười khẽ: “Sao lại thế được, em nghĩ anh như vậy sao?”
Hứa Niệm Sênh còn muốn nói gì đó, anh lại nói tiếp: “Thứ Ba tuần sau anh phải đi công tác vài ngày, ngày mai em đến ở bên anh một chút được không?”
Thành thật mà nói, những người đang yêu sẽ không thấy những lời đối thoại như vậy là sến sẩm hay gì cả. Hứa Niệm Sênh vừa sợ người đi ngang qua nhìn thấy cô và Tống Mạch Xuyên đang ôm ấp nhau ở đây, vừa băn khoăn không biết có nên đi hay không. Ban đầu cô không định đi, nhưng nếu tính cả mấy ngày anh đi công tác, lần gặp mặt tiếp theo của họ có lẽ sẽ là cuối tuần sau.
“Vậy anh gửi địa chỉ cho em đi.”
Tống Mạch Xuyên: “Ngày mai anh sẽ cho tài xế qua đón em.”
Hứa Niệm Sênh không nói gì nữa.
Tống Mạch Xuyên buông cô ra, nói lời chúc ngủ ngon: “Ngủ sớm nhé, ngủ ngon.”
Dưới lầu ký túc xá nữ, Hứa Niệm Sênh vẫy tay với bạn trai, sau đó quay lưng bước vào. Nói đi cũng phải nói lại, vẻ ngoài của Tống Mạch Xuyên dù đặt ở đâu cũng nổi bật, trên đường đi đương nhiên cũng có người liếc nhìn về phía họ. Trong đêm tối, dù không thể nhìn rõ mặt, nhưng cặp đôi này đi trong khuôn viên trường chỉ khiến người ta cảm thán xứng đôi.
Tống Mạch Xuyên đang đi một mình ra ngoài thì nhận được điện thoại của bố mẹ. Cuộc điện thoại này anh đã biết trước sau gì cũng đến.
Bà Triệu ở đầu dây bên kia thăm dò: “Con trai, nghe nói gần đây con đang yêu ai à?”
Tống Mạch Xuyên không phủ nhận, nhiều người đã đồn ầm lên rồi, giờ anh phủ nhận cũng không có ý nghĩa gì.
Vừa nghe anh đích thân thừa nhận, bà Triệu không khỏi dịu giọng lại: “Là cô gái nhà nào thế? Rảnh rỗi thì dẫn về nhà ăn cơm đi?”
Tống Mạch Xuyên cười khẽ: “Mẹ, vội thế ạ?”
Bà Triệu nghĩ đến tin tốt này thì không còn vội được nữa, bà cười ha hả: “Không phải muốn người ta xem tình hình nhà mình sao, con cũng lớn rồi, đừng có làm lỡ thanh xuân người ta, nên cưới thì cứ cưới, sinh con chậm hai năm cũng được, mẹ với bố con vẫn có thể chờ được mà.”
Hầu như phụ huynh nhà nào cũng đều mong ngóng con cái sớm dựng vợ gả chồng, sinh con đẻ cái.
Tống Mạch Xuyên từ chối lời đề nghị của bà Triệu: “Nói sau đi mẹ, giờ chưa vội.”
Bà Triệu nhắc khéo con trai: “Còn hai tháng nữa là con đã hai mươi chín rồi đấy, chẳng lẽ con không có chút lo lắng nào về tuổi tác à?”
“Mẹ, con không lo.”
Bà Triệu: “Con không lo, chẳng lẽ bạn gái con cũng không hả?”
Nói về vấn đề này, bố mẹ Tống Mạch Xuyên nghĩ rằng cô gái mà con trai họ chọn phải có kinh nghiệm và tâm lý tương đương với anh, vì vậy tuổi tác tự nhiên cũng phải xấp xỉ.
Tống Mạch Xuyên nhếch mày: “Cô ấy không lo.”
Bạn gái anh lo gì chứ?
Lúc này anh vừa đi đến gần sân vận động, bên cạnh là sân bóng rổ, các nam sinh đại học trẻ tuổi mặc áo bóng rổ chạy khắp sân, trông rất năng động và tràn đầy sức sống. Chỉ là giai đoạn này của Tống Mạch Xuyên đã qua lâu rồi.
Bà Triệu ở bên kia dường như cũng nghe thấy động tĩnh bên này, bà thuận miệng hỏi: “Con đang ở đâu thế, sao mà ồn ào vậy?”
Tống Mạch Xuyên: “Ở trong trường, bên cạnh là sân bóng rổ.”
Câu trả lời này nghe qua thì không có vấn đề gì, nhưng bà Triệu bên kia đột nhiên khựng lại: “Con đến trường làm gì, muộn thế này còn có dự án gì để đàm phán sao?”
“Không phải,” Tống Mạch Xuyên đã đi ra khỏi sân bóng rổ, phía sau vẫn là một tràng ồn ào, anh nhẹ giọng nói, “Con vừa đưa bạn gái về trường.”
“…”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, không nghe thấy tiếng động nào, cứ như thể điện thoại đã bị cúp. Cho đến khi trong điện thoại vang lên giọng nói đầy phẫn nộ của bố ruột anh: “Tống Mạch Xuyên, con nên nhớ, con là người chứ không phải loại súc vật.”
Tống Mạch Xuyên: “…”
Sinh viên đại học thường chênh nhau chừng bốn tuổi. Nói cách khác, thông thường, sinh viên năm nhất khoảng mười tám tuổi, sinh viên sắp tốt nghiệp khoảng hai mươi hai tuổi. Nếu bạn gái anh là sinh viên năm cuối thì còn đỡ, còn nếu là sinh viên năm nhất, vậy thì Tống Mạch Xuyên ăn mắng cũng là đáng đời. Nhưng hai vị phụ huynh lại lỡ bỏ qua mất một kiểu sinh viên nữa là nghiên cứu sinh. Tống Doãn Châm có lẽ đã suy nghĩ hồi lâu mà vẫn không hiểu, tại sao con trai mình lại thích người nhỏ tuổi như vậy?
Tống Mạch Xuyên cảm thấy bố mẹ anh cũng có định kiến sâu sắc về anh.
“Con có yêu đương nghiêm túc không đấy?” Giọng bố anh lại vang lên, nhưng nghĩ lại thấy không đúng, liền đổi cách hỏi, “Người ta có yêu đương nghiêm túc không?”
Tống Mạch Xuyên: “…”
“Bố, mẹ,” Tống Mạch Xuyên đã đi ra khỏi cổng trường và đang đi về phía xe của mình, anh nói, “Hai người đừng lo lắng chuyện con yêu đương với ai, nếu thật sự muốn bế cháu, hôm nào con sẽ nuôi một con chó hoặc mèo ở nhà.”
“…”
Đó mà gọi là cháu à?
Cuộc gọi này kết thúc bằng việc vợ chồng bà Triệu bực bội cúp máy. Có lẽ sau đêm hôm đó, kỳ vọng của bố mẹ Tống Mạch Xuyên về việc uống rượu mừng của con trai đã không còn cao nữa, nó dám yêu đương cả sinh viên đại học, họ còn mong đợi gì vào đám cưới nữa? Dù sao thì trong vài năm tới cũng không thể làm ông bà nội được. Hai ông bà già cũng đã nghĩ thông suốt rồi.
Ngay tối hôm đó, Tống Mạch Xuyên nhận được thông báo, nói vợ chồng chủ tịch đã dắt tay nhau đi du lịch vòng quanh thế giới rồi, trong thời gian tới, anh phải tự mình gánh vác công ty. Lúc này Tống Mạch Xuyên vừa về đến nhà.
“…”
Hứa Niệm Sênh về đến ký túc xá thì tuần tự tẩy trang, rửa mặt, tắm rửa, sau khi hoàn thành tất cả những việc này, cô còn tìm tài liệu một lúc, xem vài trang slide bài giảng do giáo sư gửi, buồn ngủ rồi thì leo lên giường ngủ, trước khi ngủ còn nhớ gửi tin nhắn chúc ngủ ngon cho bạn trai, hoàn toàn không biết bạn trai cô bên kia vì một cuộc điện thoại với bố mẹ mà thu hoạch được vài tháng bận rộn hơn trong tương lai. Khi tin nhắn chúc ngủ ngon của cô được gửi tới, Tống Mạch Xuyên đang đi tắm, đợi khi anh đọc được tin nhắn thì cô đã tắt điện thoại và chìm vào giấc mộng. Chất lượng giấc ngủ của Hứa Niệm Sanh tối nay khá tốt, vừa nhắm mắt là gần như ngủ ngay. Cô nghĩ về việc ngày mai sẽ đến Tống thị, trước khi ngủ vẫn còn băn khoăn nên mặc quần áo gì, nhưng chưa nghĩ xong thì cô đã ngủ thiếp đi. Kết quả là trong giấc mơ, cảnh tượng buổi tối ở căn nhà mới xuất hiện nhiều lần, điều khiến cô cảm thấy xấu hổ nhất là, trong giấc mơ đó, cô còn tự động nối tiếp cốt truyện.
“…”
Còn về việc cốt truyện tiếp theo là gì thì… thôi, không kể được.
Hứa Niệm Sênh bàng hoàng tỉnh dậy, cứ nằm trên giường nhìn chằm chằm lên trần nhà ngẩn người, có lẽ đang suy nghĩ về cuộc đời, nhưng nghĩ mãi vẫn không thông, cô quyết định thức dậy hẳn. Sau khi vệ sinh cá nhân, cô nghĩ một lúc rồi lấy ra một chiếc quần jean mặc vào, kết hợp với một chiếc áo ngắn, dưới chân mang một đôi giày thể thao màu trắng. Nói là đi cùng Tống Mạch Xuyên đi làm, thực chất là biến địa điểm hẹn hò thành văn phòng của anh.
Gần trưa, tài xế tới đón Hứa Niệm Sênh, khi cô được đưa tới trụ sở Tống thị đã là gần giờ cơm trưa. Trên đường đi thấy buồn chán, cô liền gửi cho Tống Mạch Xuyên thực đơn đặt hàng trên điện thoại. Lúc muốn ăn sườn xào chua ngọt, lúc muốn ăn tôm hùm Úc, lúc lại muốn ăn xiên que chiên ở vỉa hè, sau đó lại nói muốn uống nước ngọt. Tống Mạch Xuyên có lẽ vẫn đang bận, không trả lời tin nhắn của cô. Hứa Niệm Sênh cũng không bận tâm, cô cứ gửi liên tục. Dù sao thì ngần ấy thứ, nhìn thế nào cũng không thể ăn hết trong một bữa, chẳng qua là cô đang đói quá thôi. Khi người ta đói, ai cũng nghĩ mình có thể ăn hết cả một con bò. Hứa Niệm Sênh cũng vậy. Cô thậm chí còn chuyển tiếp cho Tống Mạch Xuyên những nhà hàng mà cô thấy ngon trên mạng nhưng chưa từng đến ăn, cứ nói muốn thử.
Vị trí trụ sở Tống thị còn ở trung tâm hơn Hứa Niệm Sênh tưởng tượng, khó mà diễn tả được cái khái niệm cả một chuỗi mấy tòa nhà chọc trời đều là lãnh địa của Tống thị. Tóm lại, nếu để cô tự đến lần đầu tiên, chắc chắn cô sẽ bị lạc. Cuối tuần ở đây ít người hơn, nhưng hầu như tòa nhà nào cũng có người ra vào. Không có công ty lớn nào mà không có cạnh tranh, khi Hứa Niệm Sênh tìm đến quầy lễ tân trước, nghe nói cô tìm Tống Mạch Xuyên, cô lễ tân nhìn cô chằm chằm vài giây, ánh mắt đầy vẻ sốc kinh ngạc như vừa hóng được tin lớn. Có lẽ đã được dặn dò trước, bỏ qua bước gọi điện lên văn phòng tổng giám đốc hỏi thăm, cô lễ tân tự mình hướng dẫn Hứa Niệm Sanh đến trước thang máy. Cô ấy dẫn Hứa Niệm Sênh đến thang máy ở giữa, trực tiếp bấm số tầng cho cô, và dùng giọng nói dịu dàng ngọt ngào nói với cô rằng ra khỏi thang máy cứ rẽ trái đi thẳng là sẽ thấy văn phòng tổng giám đốc. Việc tìm đường này không quá khó đối với Hứa Niệm Sênh, chỉ là khi đi lên, cô đã nghĩ đáng lẽ ra trước khi đến đây, cô nên đeo sẵn khẩu trang mới phải. Không phải là cô không biết độ tò mò của con người lớn đến mức nào, trước đây khi cô thực tập, ngày nào cô cũng bám vào nhóm hóng chuyện để chống đỡ công việc.
Thang máy từ từ dừng lại, Hứa Niệm Sênh mang theo tâm trạng thấp thỏm bước ra ngoài, sau đó rẽ trái. Trái với dự đoán của cô, ở đây rất ít người, khắp nơi đều yên tĩnh, yên tĩnh đến mức cô còn tự hỏi Tống Mạch Xuyên có ở đây không. Đi thẳng về bên trái, Hứa Niệm Sênh nhanh chóng nhìn thấy văn phòng tổng giám đốc. Cô gõ cửa, một lát sau có giọng nói quen thuộc vọng ra: “Mời vào.”
Mở cửa, Hứa Niệm Sênh nhìn thấy bạn trai mình đang ngồi ở bàn làm việc, khoảnh khắc cô mở cửa, anh cũng ngẩng đầu nhìn cô.
“Em đến rồi à?”
Tống Mạch Xuyên gõ lách cách trên bàn phím một lúc, nhấn phím Enter, sau đó đứng dậy khỏi ghế. Anh rất tự nhiên cầm ba lô giúp cô. Ba lô khá nặng, bên trong đựng máy tính của cô và những thứ lặt vặt khác.
“Đi rửa tay rồi ăn cơm thôi.”
Lúc này, Hứa Niệm Sênh mới để ý thấy trên bàn có hộp cơm.
Đây là lần đầu tiên cô đến trụ sở chính của Tống thị, sau khi rửa tay xong, cô vẫn băn khoăn nói với Tống Mạch Xuyên: “Em đến đây thật sự không sao chứ? Nhân viên công ty anh nhìn thấy em có bị ảnh hưởng gì không?”
Một cô gái trẻ tới tận công ty tìm người, rõ ràng có quan hệ không bình thường với Tống Mạch Xuyên.
Nghe cô hỏi vậy, Tống Mạch Xuyên cười khẽ: “Không sao đâu.”
Đợi cô ngồi xuống, anh lướt điện thoại xem tin tức gì đó, nhịn cười nói với Hứa Niệm Sênh: “Bọn họ bây giờ đang tưởng anh tìm một cô bạn gái là sinh viên nghèo nhưng xinh đẹp và ngây thơ, mắng anh là Đ* c*m th* đội lốt người đấy.”
Hứa Niệm Sênh: “?”
Tống Mạch Xuyên đưa điện thoại cho cô, Hứa Niệm Sênh nhận ra đó là một tài khoản lạ khác, hầu hết mọi người trong nhóm chat đều không đổi tên hiển thị. Nhóm chat này rõ ràng là một nhóm buôn chuyện ngoài giờ. Trong những dòng tin nhắn đến, Có người nói bạn gái “tiểu bạch hoa” của Tống Mạch Xuyên đã tìm đến tận nơi. Những tính từ họ dùng để miêu tả Hứa Niệm Sênh là: xinh đẹp, đơn thuần, dễ bị lừa, gia cảnh bình thường. Xem đến đây, Hứa Niệm Sênh cúi xuống nhìn bộ đồ trị giá mấy chục nghìn tệ trên người mình mà trầm mặc. Yêu cầu về gia cảnh bình thường của mọi người đã cao đến mức này rồi sao?
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Story
Chương 63: Bạn gái là sinh viên đại học
10.0/10 từ 27 lượt.
