Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 61: Có phải rảnh quá rồi không?

Sáng sớm hôm sau Hứa Niệm Sênh mở điện thoại, thấy tin nhắn Tống Mạch Xuyên báo về nhà lúc khoảng một giờ đêm qua. Ngày đầu tiên yêu nhau, anh đã báo cáo hành tung. 

Lúc cô còn đang mơ màng dụi mắt trên giường, điện thoại rung lên một cái, tin nhắn của Tống Mạch Xuyên cũng tới ngay sau đó. Anh gửi một tin nhắn thoại đến, nội dung rất ngắn gọn. Hứa Niệm Sênh mở ra nghe thấy mấy chữ: “Chào buổi sáng.”

“…”

Hứa Niệm Sênh cuối cùng cũng thực sự nhận ra, cô đã thoát ế, và bạn trai của cô còn rất tự giác báo cáo hành tung của mình. 

Cô cũng đáp lại một câu “Chào buổi sáng” rồi dậy đi rửa mặt. Cô thoát ế thì cũng chẳng khác gì bình thường, hôm nay là thứ Hai, cô phải đi học, Tống Mạch Xuyên cũng phải đi làm. Hứa Niệm Sênh đột nhiên nhận ra sự khác biệt giữa tình yêu học đường và kiểu tình yêu này là gì, tình yêu cùng trường chỉ cần không có tiết là có thể gặp mặt.

Buổi sáng khi đi học cô vẫn còn nghĩ về chuyện này, sau đó mới điều chỉnh lại trạng thái của mình. Những người có thể trở thành đồng môn của cô đều là cao thủ trong số những cao thủ, Hứa Niệm Sênh đương nhiên không thể dậm chân tại chỗ được. Trong lớp, Trương Vãn Phi ngồi bên cạnh cô. Họ cùng một giáo sư hướng dẫn, quan hệ thân thiết cũng là điều bình thường, hơn nữa, tính cách của cậu ta cũng khá thú vị. Từ đầu tới cuối buổi, cậu ta liên tục ngáp dài, sau khi tan học còn hỏi Hứa Niệm Sênh đã làm gì vào cuối tuần vừa rồi. 

Hứa Niệm Sênh: “…”

Chẳng lẽ lại bảo với cậu ta là cô bận đi hẹn hò sao?

“Chẳng làm gì cả, sao thế?”

Trương Vãn Phi nhìn chằm chằm sắc mặt cô rất lâu, cuối cùng gật đầu đồng tình: “Quả nhiên là không nên thức khuya, nhìn sắc mặt cậu tốt hơn tôi nhiều.”

Nói rồi, cậu ta còn tự mô tả mình giống như con trâu vàng cày ruộng hai mươi năm ở quê.

“…”

Chẳng qua là tối qua cậu ta ở quán bar dẩy đầm lâu quá thôi. 

Buổi chiều Hứa Niệm Sênh định đến thư viện tự học, Trương Vãn Phi nói cậu ta phải về ngủ bù, nếu không hồn vía sẽ bay mất. Thú thực, cô khá khâm phục cậu bạn này, trong giai đoạn sức cùng lực kiệt này mà vẫn nhất quyết không bỏ bê việc chính. 

Ngày thứ Hai này, Hứa Niệm Sênh bận rộn học hành, Tống Mạch Xuyên cũng bận rộn với hàng đống công việc. Có lẽ công ty nào cũng sẽ bận nhất vào ngày thứ Hai, cảm tưởng cứ xoay vòng như con quay không nghỉ. Tình cảnh ấy, Hứa Niệm Sênh cũng đã được trải nghiệm trong giai đoạn thực tập ở Hành Xuyên, cô cảm thấy ngày đầu tuần có lẽ chính là thời gian khổ sở nhất của dân đi làm. 

Trong nhóm chat, khi bài luận văn một lần nữa bị trả về, Mục Hi Gia không kìm được nữa phát ra tiếng thét ai oán, gửi hàng đống sticker gào thét, lăn lộn. Hai vị sư huynh năm hai tiến sĩ lặng lẽ gửi biểu tượng đồng cảm với nỗi khổ ấy. Ngay cả Hứa Niệm Sênh và Trương Vãn Phi tự đặt mình vào hoàn cảnh đó, tự tưởng tượng xong lại tự mình đau khổ. 

Buổi tối, khi Hứa Niệm Sênh đang ì ạch gõ code, một cuộc điện thoại của Tống Mạch Xuyên gọi đến. Cô khựng lại vài giây rồi mới bấm nghe.

“Sênh Sênh?”

Hứa Niệm Sênh lên tiếng: “Tống Mạch Xuyên, chào buổi tối.”

Giọng điệu của cô nghe khá căng thẳng và gượng gạo một cách khó hiểu, Tống Mạch Xuyên dường như cũng nghe ra được, giọng anh mang theo ý cười: “Em đang làm gì vậy?”

Hứa Niệm Sênh liếc nhìn máy tính của mình, thầm thở dài: “Không làm gì cả.”

Nghe giọng anh có chút mệt mỏi, cô bèn hỏi: “Anh mới tan làm à?”

“Ừ, anh vừa về đến nhà.”

Lịch trình hôm nay của Tống Mạch Xuyên có thể nói là bận rộn, ngay cả bài đăng trên vòng bạn bè của trợ lý Giang cũng toát lên dáng vẻ của người bận đến mức sống dở chết dở. Sếp bận, nhân viên nào có thể an nhàn rảnh rỗi? 

Hứa Niệm Sênh cảm thấy Tống Mạch Xuyên dường như vô cùng bận rộn trong tháng Sáu, có lẽ đúng như cậu cô nói, Tống thị đang có ý định để thái tử gia trẻ tuổi này tiếp quản, bây giờ anh có muốn rảnh cũng không được.

“Anh có thể gọi video không?” Tống Mạch Xuyên đột nhiên hỏi.
Nghe câu hỏi này, Hứa Niệm Sênh theo bản năng nhìn lại mình trong gương. Cô đã tắm xong, đang mặc chiếc váy ngủ màu hồng in hình kem ốc quế, trông hơi trẻ con. Tiểu Hứa thoáng trầm ngâm, hình như cô không có bộ đồ ngủ nào khác trưởng thành hơn nữa. 

“Được.”

Cúp máy chưa được hai giây, cuộc gọi video của Tống Mạch Xuyên đã tới, cô phải dành vài giây đấu tranh tư tưởng rồi mới chấp nhận. Nói ra cũng hơi kỳ lạ, cô và anh đâu phải là bạn qua mạng gặp mặt ngoài đời, vậy mà bây giờ một cuộc gọi video lại khiến cô thấy xấu hổ. 

Khuôn mặt Tống Mạch Xuyên xuất hiện trên màn hình điện thoại. Anh về đến nhà có lẽ đã rửa mặt qua, trên mặt còn vương chút nước, trên người mặc áo sơ mi đen, cổ áo có một vòng chữ cái tiếng Anh mạ vàng, cà vạt cũng chọn màu nâu đỏ. Sau khi về đến nhà, anh đã nới lỏng cà vạt, thuận tiện cởi luôn nút áo trên cùng. Từ góc độ này còn có thể nhìn thấy cả cơ ngực anh như chứng minh cho cả một quá trình luyện tập chăm chỉ. 

Hứa Niệm Sênh: “…”

Đôi mắt cô rất biết cách tự động khóa chặt mục tiêu.

Tống Mạch Xuyên đã được nhìn thấy Hứa Niệm Sênh xuất hiện ở đầu dây bên kia, cô xõa mái tóc dài sang hai bên, khuôn mặt trắng trẻo, trông rất ngoan hiền. 

“Học thạc sĩ thấy thế nào rồi?” Anh hỏi.

Vừa nghe thấy điều này, mặt Hứa Niệm Sênh lập tức khổ sở, mặc dù mới khai giảng không lâu, nhưng bất kể chuyên ngành nào, ai rồi cũng sẽ than phiền đau khổ. Trước khi Tống Mạch Xuyên hỏi, cô cũng đã than thở một trận đã đời với bạn cùng phòng đại học rồi. Nói chung, giáo sư hướng dẫn tốt, đồng môn cũng tốt, nhưng những thứ phải học trong chuyên ngành này thực sự rất ba chấm. Diệp Điềm Điềm học cùng chuyên ngành với cô nhưng khác trường cũng có chung nỗi ai oán với cô khi quyết định học lên cao học. 

Hứa Niệm Sênh luyên thuyên nói với Tống Mạch Xuyên một số vấn đề chuyên môn, cô thực sự đau đầu. Tống Mạch Xuyên, với tư cách là người học chuyên ngành gần giống với cô thời đại học, ít nhiều cũng có phần đồng cảm với cô. 

Vấn đề học tập đã quan tâm xong, vậy thì đến vấn đề cuộc sống cá nhân.

“Có đàn anh đàn em nào muốn làm quen em không?” Tống Mạch Xuyên đột nhiên hỏi, “Cậu nhóc đàn em tỏ tình với em lúc chụp ảnh tốt nghiệp thế nào rồi?”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Sao anh lại cứ nhớ mãi một nhân vật qua đường từ mấy tháng trước vậy?

Nhắc đến cậu đàn em đó, sau này Hứa Niệm Sênh cảm thấy tin nhắn hỏi thăm mỗi ngày của cậu ta thực sự không ổn, vì vậy trước khi khai giảng, cô đã tìm cơ hội nói chuyện thẳng thắn với đối phương một lần, giải thích rõ ràng rằng cô không hề có tình cảm với cậu ta. Kể từ đó, tin nhắn của cậu ta gửi tới cô không trả lời nữa. Sau hôm khai giảng, có một lần bọn họ tình cờ chạm mặt ngay dưới chân tòa nhà thí nghiệm, cậu đàn em đó vẫn vui vẻ chào hỏi cô như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Khoảnh khắc đó, Hứa Niệm Sênh bỗng có cảm giác tội lỗi. Để tránh mọi chuyện đi xa hơn, cô đã nói lại quan điểm của mình với cậu ta sau lần gặp thứ hai. Tính đến bây giờ, có lẽ cậu ta cũng đã buông xuôi rồi. 

Hứa Niệm Sênh trả lời: “Lâu rồi không liên lạc, em cũng không rõ tình hình cậu ta thế nào.”

Cô mới chợt ngẫm lại, ngày chụp ảnh tốt nghiệp, rốt cuộc Tống Mạch Xuyên có ý gì với cô?

Hai người nói chuyện gần nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng vẫn là Hứa Niệm Sênh cúp máy trước. Cô chưa thích nghi kịp với nhịp điệu yêu đương này. Mối tình trước của cô dù kết thúc chóng vánh nhưng cũng từng gọi điện thoại tám chuyện, chỉ là khi đó cô còn đang ở ký túc xá bốn người nên không đồng ý yêu cầu gọi video với bạn trai cũ. Ở ký túc xá mà gọi video rất dễ làm lộ thông tin riêng tư của các bạn trong phòng. Hơn nữa, tình cảm lúc đó của cô với bạn trai cũ cũng chưa phát triển đến mức có thể gọi video mọi lúc mọi nơi. Nhưng với Tống Mạch Xuyên thì khác, hai người đã quen nhau mấy năm trời, cô có thể dễ dàng chấp nhận lời mời gọi video của anh. Cũng không biết đây có được tính là tiêu chuẩn kép hay không nữa.

Sau khi cúp điện thoại, Tống Mạch Xuyên lại ngồi thêm một lúc rồi mới đứng dậy đi tắm. Khi đã nằm lên giường, anh mở danh sách đấu giá mới được gửi đến chưa lâu. Theo lời Cố Chước, anh bây giờ giống như cây sắt nở hoa, đã nở là nở sum suê không có chỗ đậu. Anh gửi tin nhắn cho một trợ lý nào đó của mình đang trong giờ tan làm, bảo người ta bớt thời gian đi đến thủ đô để đấu giá một bộ trang sức cho mình. Hiện tại, Tống Mạch Xuyên đã có thêm nhiều trợ lý và thư ký, mỗi người lại đảm nhiệm phụ trách một mảng công việc khác nhau. Dạo này anh cũng bận, thật sự không thể sắp xếp thời gian tự tham gia đấu giá được. 

Trước cuối tuần, Hứa Niệm Sênh nhận được một món quà do Tống Mạch Xuyên cử người đến tặng. Người mang đến là một phụ nữ có vẻ ngoài thanh nhã, mặc đồ công sở chuyên nghiệp, đối phương mỉm cười với Hứa Niệm Sênh, sau đó đưa hộp quà trong tay cho cô. 

“Xin chào Hứa tiểu thư, đây là món quà Tống tổng đã chọn cho cô.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cô không ngờ đến chuyện này, cũng không biết Tống Mạch Xuyên đang làm trò gì. Người mang quà đến lần này cô chưa từng gặp qua, nhưng trông dáng vẻ của đối phương rõ ràng là người đã đi làm nhiều năm, tác phong chuyên nghiệp như những người mà Tống Mạch Xuyên thường dẫn theo bên mình. Nhìn cô ấy không giống với những chị thư ký mà Hứa Niệm Sênh từng quen biết, đoán chừng rất có thể là nhân viên của trụ sở chính Tống thị. 

Cô ôm hộp quà đi lên lầu, quay đầu lại thấy người phụ nữ đó đang gọi điện thoại, hình như đang báo cáo tiến độ với sếp. Về đến phòng ký túc, Hứa Niệm Sênh mới mở hộp quà ra, bên trong lại là một bộ trang sức ngọc bích màu tím.

“…”

Cô im lặng rất lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được gọi điện cho Tống Mạch Xuyên, anh nhanh chóng bắt máy. Cô hỏi anh: “Tống Mạch Xuyên, anh tặng bộ trang sức này là có ý gì?”

Tống Mạch Xuyên: “Thích không?”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cô thật không dám nghĩ nếu mình nói “Không thích” thì sẽ giả tạo được đến mức nào. 

“Không dưng tự nhiên anh tặng thứ này làm gì?” Giọng cô dịu đi một chút, thể hiện sinh động cái gì gọi là “nhận của người thì mềm tay, ăn của người thì mềm miệng”. 

Tống Mạch Xuyên bật cười: “Em thích là được rồi, dạo này anh khá bận, có thể sẽ không có thời gian ở bên em, đành tặng em một món quà nhỏ vậy.”

Bình thường Hứa Niệm Sênh ít khi thất có món quà nào nhỏ mà lại trị giá hàng chục triệu thế này. Cô cũng chẳng phải là tấm chiếu mới chưa trải sự đời, dù sao thì cô cũng đã từng thấy những món trang sức tầm cỡ này trong két sắt của mợ cô mấy lần. 

“Anh không cần phải như vậy,” Hứa Niệm Sênh nhớ lại một tuần hẹn hò, cô tự thấy mình cũng không chủ động lắm, bây giờ nhận được quà của Tống Mạch Xuyên, lại càng cảm thấy mình đối xử với anh quá lạnh nhạt, “Em cũng rất bận.”

“Cuối tuần em đã có kế hoạch gì chưa?” Tống Mạch Xuyên tự nhiên bỏ qua chủ đề đó, bắt đầu hỏi về cuối tuần của cô.

Cuối tuần này cô quả thực đã có kế hoạch rồi. Tuần sau đã là kỳ nghỉ Trung thu và Quốc khánh rồi, Hứa Niệm Sênh nghĩ, cô muốn trước kỳ nghỉ phải trang trí xong căn nhà nhỏ của riêng mình. 

“Em đi xem nhà mới.” Cô đáp. 

Cô tràn đầy kỳ vọng vào căn nhà mới của mình, bây giờ còn chưa thấy ảnh thực tế nên rất muốn tới đó mở hộp mù. Nếu mọi thứ ổn thỏa, sau này cô có thể chuyển qua ở bất cứ lúc nào, nghĩ thôi đã thấy sướng rơn người, như vậy thì cô sẽ không cần về nhà làm phiền không gian riêng tư của cậu mợ mỗi khi đến kỳ nghỉ nữa. 

Tống Mạch Xuyên nghe vậy, hỏi: “Mai đi xem à?”

Hứa Niệm Sênh ừm một tiếng, bây giờ cô không có việc gì làm, cho dù cuối tuần có phải tăng ca làm việc gì, đó cũng là chuyện mà mấy sư huynh oan gia của cô phải lo. 

“Vậy em định lúc nào đi?”

Hứa Niệm Sênh nhạy bén nhận ra anh có ý khác, cô hỏi lại: “Anh định đi xem cùng em đấy à?”

Anh im lặng một lúc rồi đáp: “Sáng mai anh còn bận chút việc, phải đi đánh golf với mấy bậc trưởng bối, chắc là phải sau bữa tối mới rảnh được, vậy có được không?”

Kế hoạch ngày mai của Hứa Niệm Sênh vốn là ngủ đến khi tỉnh tự nhiên, sau đó dậy gọi đồ ăn ngoài, rồi mới từ từ tính chuyện ra ngoài.

“Được.”

ống Mạch Xuyên tiếp lời: “Vậy mai anh sẽ đến đón em đi ăn tối, sau đó đi xem nhà.”

Hứa Niệm Sênh không có ý kiến.

Phải đến tận khi cúp máy rồi, cô mới chợt nghĩ ra một chuyện: ngày mai có lẽ là buổi hẹn hò đầu tiên của cô và Tống Mạch Xuyên sau khi chính thức ở bên nhau. 

“…”

Buổi tối, Tiểu Hứa bắt đầu suy nghĩ xem ngày mai nên mặc quần áo gì. Hứa Niệm Sênh gần như chẳng nghĩ được gì cho nên hồn, gần đây cô ăn ngon ngủ yên, nhiệm vụ học tập nặng nề, dễ buồn ngủ, vừa qua mười hai giờ là mắt cô chống không lên được nữa. Nhìn bản nháp dở dang trên máy tính, cô lặng lẽ thở dài, cuối cùng vẫn dứt khoát gập máy tính lại. Nếu muốn hoàn thành mọi việc cùng lúc thì chắc chắn tối nay cô phải thức khuya, nhưng bây giờ cô thật sự không thể thức thêm được nữa. Nghĩ vậy, cô quyết định tắt đèn, lên giường, đi ngủ. Trước khi ngủ cô vẫn nghĩ về buổi hẹn hò ngày mai, nhưng lúc này đầu óc cô muốn đình công, bất cứ ý nghĩ nào không liên quan đến việc học đều không thể chống chọi lâu được. Hứa Niệm Sênh cứ thế ngủ thiếp đi. 

Cuối tuần rảnh rỗi không có việc gì làm nên Hứa Niệm Sênh không đặt báo thức, cứ thế ngủ một mạch đến khi tự tỉnh. Sau khi thức dậy, cô tiện thể xem tin nhắn chào buổi sáng của Tống Mạch Xuyên. Ngoài tin nhắn của anh, còn có tin nhắn của Lâm Nhất Lạc nằm lạc lõng trong một loạt các tin nhắn chờ đọc. Dạo gần đây cô ấy thường thức tới tận khuya, có mấy lần nửa đêm lang thang trên mạng, Hứa Niệm Sênh vẫn còn thấy nick đối phương sáng đèn. Lâm Nhất Lạc rủ cô tối nay đi uống rượu. Hứa Niệm Sênh vừa nhìn là biết cô ấy lại có chuyện, lần trước như vậy là dịp Tết, Lâm Nhất Lạc đã khiến cô bị Tống Mạch Xuyên và Cố Chước bắt gặp ở quán bar. Bây giờ đã hơn nửa năm trôi qua, sau khi tốt nghiệp Lâm Nhất Lạc tương đối thành công trong ngành kinh doanh của gia đình, cô ấy lại là một người khá năng nổ trên mạng xã hội, những ngày này chắc hẳn đã sống khá tốt. Nhưng bất kể cô ấy có chuyện gì, cứ tuân theo nguyên tắc đến trước được trước, Hứa Niệm Sênh vẫn không thể cho Tống Mạch Xuyên leo cây được, thế là cô khéo léo nói với Lâm Nhất Lạc tối nay cô đã có việc bận rồi. 

Hứa Niệm Sênh vốn cho rằng giờ này cô tiểu thư Lâm Nhất Lạc chắc chắn vẫn còn đang ngủ say, không ngờ tin nhắn cô vừa gửi đi, giây sau một cuộc điện thoại từ Lâm cô nương đã gọi tới.

 “Hứa Niệm Sênh, cậu nói cho tớ nghe xem rốt cuộc cậu bận gì mà nỡ lòng từ chối tớ hả?”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cô im lặng vài giây, cuối cùng vẫn lựa chọn nói thật: “Tớ có hẹn với người khác rồi.”

“Rốt cuộc là ai? Là yêu quái phương nào đã chiếm mất vị trí của trẫm trong lòng nàng?”

Hứa Niệm Sênh: “… Bạn trai tớ.”

Đầu dây bên kia hình như đột nhiên im lặng. Một lát sau, giọng Lâm Nhất Lạc run rẩy vang lên: “Cậu cua được đàn ông từ lúc nào vậy?”

Hứa Niệm Sênh: “…”

“Cũng không lâu lắm, hẹn hò được một tuần rồi.” 

Lâm Nhất Lạc hình như lập tức gạt chuyện của mình sang một bên: “Không phải chứ, bạn trai cậu là ai vậy? Bạn học đại học à?”

“Cũng không phải,” Hứa Niệm Sênh không biết phải nói với cô ấy thế nào, “Cậu còn nhớ lần cậu say rượu ở quán bar dịp Tết không?”

“Nhớ,” Lâm Nhất Lạc lúc này hình như đang hồi tưởng lại, “Hai anh chàng trai bao đó cũng được đấy.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cả đêm dài mà không nhớ được gì, chỉ nhớ mỗi trai bao. 

“Vậy cậu có nhớ lúc đó ai ngồi cạnh tớ không?” Hứa Niệm Sênh hỏi.

Vấn đề này, quả thực khiến Lâm Nhất Lạc phải hồi tưởng kỹ lưỡng, lúc đó cô ấy đã say rồi. 

“Tớ nhớ ngồi cạnh cậu có hai anh đẹp trai, nhưng cụ thể đẹp thế nào thì không nhớ.”

Hứa Niệm Sênh cảm thấy cô ấy có nhớ hay không cũng không quá quan trọng, chỉ cần có chút ấn tượng là được. 

“Ừ, bạn trai tớ là một trong hai người đó.”

Lâm Nhất Lạc: “…”

Im lặng một lúc lâu, cô ấy đột nhiên nói: “Vẫn là cậu có mắt nhìn hơn.” 

Hứa Niệm Sênh: “Không phải cậu nói không nhớ mặt mũi trông thế nào à?”

Nhắc đến điều này, Lâm tiểu thư lại rất tự tin: “Tớ không nhớ rõ họ trông như thế nào, nhưng ít nhiều vẫn có khái niệm về hai chữ “đẹp trai” đấy nhé.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Thế cũng được.

“À mà, cậu có chuyện gì muốn nói với tớ thế?”

Lâm Nhất Lạc thở dài một hơi: “Bây giờ thì không nữa rồi.”

Hứa Niệm Sênh: “?”

“Thì là chuyện bạn trai cũ của tớ đấy, dạo gần đây hình như anh ta nghe ngóng được về sản nghiệp nhà tớ rồi, tìm đến làm hòa với tớ, còn bảo là anh ta có thể chuyển tới đây phát triển sự nghiệp.”

“Tớ cũng đâu phải là kẻ ngốc, chia tay nửa năm rồi quay lại cầu xin, chẳng phải vì anh ta bước chân vào đời rồi mới nhận ra chỉ dựa vào năng lực của mình thì trong thời gian ngắn không thể làm nên trò trống gì, nên mới nhớ đến tớ à…”

Hứa Niệm Sênh ngắt lời cô ấy: “Cho nên cậu định tìm tớ để than vãn về bạn trai cũ à?”

Lại một hồi im lặng, cô nghe thấy cô bạn thân cẩn thận nói: “Dù sao cũng hẹn hò mấy năm, tớ vẫn còn chút tình cảm, lúc trước đã do dự có nên cho anh ta một cơ hội không.”

Nhưng tốc độ nói của cô ấy lại nhanh chóng tăng lên: “Nhưng cậu yên tâm, bây giờ tớ thay đổi ý định rồi. Bạn trai cậu đánh đâu thắng đó như vậy, nếu sau này tớ kéo một người đàn ông kém cỏi hơn bạn trai của cậu tới ra mắt, chẳng phải sẽ tự làm mình tự ti đến mức u sầu, vặn vẹo, gào thét điên cuồng à.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cô ấy có thể tự mình nghĩ thông suốt điều này cũng tốt. 

Hứa Niệm Sênh cúp điện thoại, quay lại giường nằm. Cũng lạ, nói chuyện với Lâm Nhất Lạc xong cô cảm thấy tỉnh táo hơn nhiều. Nằm thêm vài phút, Tống Mạch Xuyên cũng đã trả lời tin nhắn của cô, hỏi cô đã dậy chưa, đã gọi đồ ăn ngoài chưa. Kỳ thực, cô vẫn chưa nghĩ ra ăn gì. Tống Mạch Xuyên liền nói để anh gọi đồ ăn ngoài cho cô. Hứa Niệm Sênh bèn đặt điện thoại xuống, bắt đầu dậy rửa mặt chờ đồ ăn giao đến. Bạn trai nói muốn gọi đồ ăn ngoài, cô đương nhiên không từ chối, Tống Mạch Xuyên hình như cũng không có ý định cho cô từ chối. Giây trước cô vừa nói mình không biết ăn gì, giây sau anh đã gọi đồ ăn xong hết rồi.

Khoảng nửa tiếng sau, Hứa Niệm Sênh xuống lầu nhận đồ ăn mà bạn trai gọi giao đến. Nhận hàng xong cô còn chụp một bức ảnh gửi cho Tống Mạch Xuyên. Anh cũng chụp một bức ảnh gửi lại cho cô, bối cảnh là ở trên bàn ăn, có vài người cũng lọt vào ống kính, đều là người lớn tuổi, có cả nam lẫn nữ, nhưng có hai người Hứa Niệm Sênh nhìn qua cảm thấy quen mắt, hình như cô đã từng thấy họ trong một dịp nào rồi. Nghĩ mãi cuối cùng cũng nhớ ra, cô đã từng thấy trên tạp chí ở nhà cô. Gia đình cô đặt mua tạp chí kinh tế lâu năm, cậu mợ cô có rảnh rỗi hay không cũng đều cầm một cuốn đọc, thỉnh thoảng Hứa Niệm Sênh cũng lấy ra xem. Mặc dù đầu óc của cô không có hứng thú với những thứ này, nhưng đôi khi buồn chán cũng lật xem, có những khuôn mặt xuất hiện trên đó với tần suất khá cao, cô cũng có ấn tượng. Kia hình như là một nhà kinh tế học nào đó. Tống Mạch Xuyên hỏi cô buổi tối muốn ăn món Trung hay món Tây hoặc món khác. Hứa Niệm Sênh nhìn túi đồ ăn ngoài trên tay, bao bì rất đẹp, có thể thấy là món Trung, thế là gửi tin nhắn bảo anh cứ tập trung ăn cơm trước đi, đừng xem điện thoại nữa.

Bên kia, tại bàn ăn của Tống Mạch Xuyên, xung quanh đều là những người lớn tuổi hơn anh rất nhiều. Thấy anh thường xuyên cúi đầu nhìn điện thoại, vẻ mặt không giống đang làm việc, bèn có người mở lời trêu chọc: “Mạch Xuyên dạo này có người yêu rồi à?”

Câu nói này vừa được thốt ra, ánh mắt của những người khác đều đổ dồn vào Tống Mạch Xuyên. Những người có mặt đều là những người lớn tuổi đã chứng kiến anh lớn lên. 

Nghe vậy anh khẽ cười: “Bác Văn tinh mắt thật.”

Ý là ngầm thừa nhận.

Mặc dù những người có mặt đều có tiếng nói nhất định trong lĩnh vực của mình, nhưng về bản chất con người thì cũng gần giống nhau, thích tám chuyện, thích mai mối cho con cháu.

“Mạch Xuyên có bạn gái rồi à? Con gái nhà ai thế?”

“Ôi chao hôm trước bác đánh cờ với ông nội cháu, ông cụ còn đang lo sốt vó chuyện cưới xin của cháu đấy, cứ bảo bác giới thiệu con gái cho cháu thôi. Đấy, bác đã nói ông ấy lo hão rồi mà,” Một người khác lên tiếng, “Bác còn muốn giới thiệu học trò của bác cho cháu đấy, cô bé đó xét về gia thế, học vấn, nhân cách đều tốt, bác cứ nghĩ sao người như cô bé đó sao mãi mà không tìm bạn trai chứ.”

Trông có vẻ rất tiếc nuối. 

Tống Mạch Xuyên là người trẻ tuổi duy nhất có mặt, lại đến một độ tuổi khá nhạy cảm, hôn sự của anh trở thành trọng tâm chú ý của nhiều người. Ở trong tình huống này, vậy mà sắc mặt anh vẫn rất bình tĩnh, chỉ cười nhẹ, trả lời điềm đạm: “Chắc chắn sẽ có cơ hội giới thiệu cô ấy với mọi người ạ.”

Hứa Niệm Sênh nào hay biết, trong lúc cô đang ăn cơm, tin tức Tống Mạch Xuyên thoát ế đã được truyền khắp nơi. 

Tống Mạch Xuyên vừa rời khỏi buổi tiếp xúc với mấy vị trưởng bối, lập tức có người gửi tin nhắn cho anh. 

[Anh Tống! Bố em nói anh có bạn gái rồi hả? Anh có bạn gái rồi? Anh có bạn gái rồi thật á?]

[Ôi anh ơi, anh trai ruột của em ơi! Anh có bạn gái rồi sao không nói sớm? Anh mà nói sớm thì dạo này em đã chẳng về nhà rồi, trần đời có ai vì bước chân trái vào nhà mà bị mắng như em đâu cơ chứ?]

[Anh Tống, anh quen cô tiểu thư nhà nào thế? Nhà cô ấy có chị em gái gì không? Em muốn làm em rể của anh.]

[…]

Không chỉ có tin nhắn riêng bị oanh tạc mà ngay cả các nhóm chat cũng bùng nổ. Dường như việc Tống Mạch Xuyên thoát ế là một chuyện kinh thiên động địa không thể tin được. Trong đó, bạn gái của Tống Mạch Xuyên là ai trở thành trung tâm của mọi cuộc thảo luận. 

Tống Mạch Xuyên: “…” 

Anh có lẽ không ngờ mấy vị trưởng bối vừa rồi lại nhanh miệng đến thế, mới một lát thôi mà chuyện đã lan truyền rồi. Điều khiến Tống Mạch Xuyên cạn lời nhất là đám người hóng hớt không sợ chuyện lớn kia, không biết họ rảnh rỗi đến mức nào nữa, chuyện giải trí trên mạng nổ ra mỗi ngày cũng chẳng thấy họ hứng thú gì, giờ thì từng người một muốn làm Sherlock Holmes. Chuyện này xem ra đã lan truyền đi rất xa. 

Buổi chiều, Hứa Niệm Sênh vốn định trang điểm, nhưng trong lúc trang điểm, tin nhắn nhóm chat trong điện thoại cứ nhảy liên tục, còn có một số tin nhắn từ người khác nữa. Cô mở ra xem, đập vào mắt là tin nhắn có người hỏi cô có biết bạn gái Tống Mạch Xuyên là ai không.

“…”

Cô lướt lên mấy trăm tin nhắn trong nhóm, phát hiện chủ đề ban đầu là một người trong nhóm hốt hoảng truyền tin Tống Mạch Xuyên thoát ế rồi. Sau đó đã phát sinh ra đủ thứ chuyện khác, trong đó rõ ràng nhất là: Rốt cuộc là ai đã cướp mất nam thần của họ. Hứa Niệm Sênh im lặng rất lâu, trong lòng thật sự rất muốn hỏi, đám người này có phải rảnh quá rồi không? 


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 61: Có phải rảnh quá rồi không?
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...