Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Chương 60: Bạn gái
Sau khi Tống Mạch Xuyên đóng cửa phòng lại, trên tay anh vẫn còn ôm một cái gối. Anh đi về phía phòng làm việc đã lâu không được sử dụng của mình, mở cửa. Bên trong phòng không có mùi lạ, vì thường xuyên có người đến dọn dẹp nên trong phòng thậm chí còn thoang thoảng mùi hương tinh dầu. Anh kéo chiếc ghế sô pha trong phòng làm việc ra, biến nó thành một chiếc giường. Khoảnh khắc đặt lưng nằm xuống, không hiểu sao lại anh cảm thấy vận mệnh tương lai của mình có thể sẽ gắn bó mật thiết với chiếc giường sô pha này. Tối nay thậm chí còn hơi giống bị vợ đuổi ra phòng làm việc ngủ vậy. Thế là anh mở điện thoại, gửi một lời cảm ơn khó hiểu đến người bạn đã kết hôn từng giới thiệu mình mua chiếc ghế này.
Bạn anh: “?”
Đùa chứ, có bệnh à?
Tống Mạch Xuyên không ngủ sớm như vậy, anh ngồi trước bàn làm việc mở máy tính, xử lý một lúc công việc.
Về phần Hứa Niệm Sênh ở phòng bên, sau đó cô vệ sinh cá nhân đơn giản rồi lại leo lên giường. Chiếc giường ở đây khá thoải mái, nhưng có lẽ vì đây là lãnh địa của Tống Mạch Xuyên, nên cô cảm thấy xung quanh đều tràn ngập hơi thở của anh. Lúc đầu cô còn nghĩ mình sẽ không ngủ được, dù sao vấn đề Tống Mạch Xuyên ném cho cô trước khi ngủ không hề đơn giản. Nhưng có lẽ do hôm nay khá mệt cộng thêm đang đến kỳ, cô đặt điện thoại xuống không được bao lâu đã mơ màng ngủ thiếp đi.
Bình thường vào ngày cuối tuần cô sẽ không đặt báo thức, nên cô cứ thế ngủ một mạch đến khi tự tỉnh dậy vào sáng hôm sau. Việc đầu tiên khi tỉnh dậy là kiểm tra xem có bị rò rỉ ra ngoài không. Thấy không có, Hứa Niệm Sênh thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng, chiếc chăn trên người trượt xuống, cô thấy cổ áo trước ngực mình mở toang.
“…”
Buổi tối trước khi ngủ cài hết cúc áo thì hơi khó thở, Hứa Niệm Sênh bèn cởi hai cúc. Chỉ là chiếc áo này thực sự quá rộng, cô ngủ có ngoan hay không thì không biết, nhưng chiếc áo sơ mi này bị cô làm nhăn nhúm hết cả. Cô nhìn giờ trên điện thoại, mới phát hiện đã hơn chín giờ, gần mười giờ rồi.
“…”
Đây là nhà người ta, sao cô lại ngủ nướng được đến tận giờ này chứ?
Chịu thua số phận, cô cài lại cúc áo, Hứa Niệm Sênh đứng dậy đi rửa mặt, xong xuôi, cô mới có cảm giác tỉnh táo trở lại. Động tác mở cửa phòng của cô rất nhỏ, cô vẫn khẽ thò đầu ra trước định âm thầm quan sát, kết quả lại nhìn thấy Tống Mạch Xuyên đã dậy và mặc quần áo chỉnh tề, đang ngồi trên ghế sô pha nhâm nhi cà phê, trên tay anh cầm máy tính bảng, hình như đang đọc một bài báo nào đó trong ngành. Cửa phòng vừa mở, anh đã nhận ra, quay đầu lại, đối diện với ánh mắt Hứa Niệm Sênh.
“Tỉnh rồi à?” Khi Tống Mạch Xuyên nhìn về phía cô, Hứa Niệm Sênh vẫn còn cảm giác hơi mơ màng.
Cô chầm chậm bước ra, anh liền bỏ hết công việc đang làm xuống.
“Ăn sáng không?”
Tất nhiên là phải ăn rồi.
Lúc này, Hứa Niệm Sênh mới chú ý đến các loại đồ ăn sáng đặt trên bàn: có sữa đậu nành và quẩy, có bánh bao hấp, bánh bao chiên và cả há cảo, cháo hình như cũng có hai phần, sandwich và cà phê cũng có. Nhưng đồ ăn không chỉ có thế này.
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cô nhìn Tống Mạch Xuyên, dùng giọng điệu rất khó tả hỏi anh: “Chỉ có hai chúng ta ăn sáng thôi mà?”
Tống Mạch Xuyên đương nhiên biết trên bàn không phải là phần ăn cho hai người, anh nói: “Em cứ chọn cái em thích ăn là được.”
Hứa Niệm Sênh không biết anh nghĩ gì, cô ngồi xuống, bưng một bát cháo đến trước mặt mình. Trong bát là cháo hải sản, cô ăn rất từ tốn. Sức ăn buổi sáng của cô thực sự không lớn, nhiều nhất cũng chỉ ăn mỗi thứ một ít.
Tống Mạch Xuyên thì có vẻ ăn rất ngon miệng, anh cũng bưng một bát cháo khác đến trước mặt.
Suốt bữa ăn sáng, Hứa Niệm Sênh có thể nhận thấy ánh mắt Tống Mạch Xuyên thường xuyên đặt trên mặt cô, không phải kiểu nhìn lén, trái lại, anh nhìn cô một cách công khai. Khi vô tình chạm mắt, cô là người quay mặt đi trước.
“…”
Thời gian ăn sáng không kéo dài lâu, Hứa Niệm Sênh chợt nhớ ra chuyện cô đã hứa với Tống Mạch Xuyên đêm qua, cô đã nói là hôm nay sẽ trả lời anh. Tối qua trước khi ngủ cô còn nghĩ mình sẽ trằn trọc đến hai ba giờ sáng, kết quả chất lượng giấc ngủ quá tốt, nằm xuống nhắm mắt, mở mắt ra đã là một ngày mới. Thật khó để đánh giá.
Sau bữa sáng, Hứa Niệm Sênh âm thầm đứng dậy đi dạo một vòng trong phòng khách, dạo xong cô tự mở cửa ra sân để đi dạo một vòng. Tối qua trời đổ mưa to, thời tiết hôm nay cũng âm u, cô đi dạo một vòng mới phát hiện sân vườn nhà Tống Mạch Xuyên không được chăm sóc nhiều, nhưng bãi cỏ thì trông rất bằng phẳng. Sân rất rộng, có lẽ các tiện ích vẫn chưa được hoàn thiện hoàn toàn. Hứa Niệm Sênh đi dạo một vòng rồi quay đầu lại thì thấy Tống Mạch Xuyên đang đứng ở cửa nhìn cô. Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều không quay đi. Bước chân cô chợt khựng lại ở đó, không biết có nên đi về hay không. Cuối cùng anh là người bước về phía cô trước.
Hôm nay Tống Mạch Xuyên có lẽ không có ý định xử lý công việc gì, anh mặc rất thoải mái, một chiếc quần dài màu xám đậm kết hợp với áo phông trắng, trông không hề giống với Tống tổng tinh anh thường ngày, ngược lại trông giống như nhân cách thứ hai của anh đang lộ diện. Hứa Niệm Sênh nghe thấy anh hỏi: “Sênh Sênh, em thích hoa gì?”
?
Chưa kịp để cô mở miệng trả lời, anh đã nói: “Sau này có thể trồng một khu ở đây.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Ai tính chuyện sau này với anh chứ?
Cô hé môi, một lát sau vẫn nói: “Anh thích trồng gì thì trồng.”
Tống Mạch Xuyên bật cười.
Anh thay đổi cách ăn mặc này, không chỉ trông trẻ hơn mà còn đẹp trai hơn rất nhiều. Tiếc là khuôn mặt này vẫn quá ưu tú, là kiểu người mà nếu đăng lên mạng sẽ bị các phú bà săn đón. Hứa Niệm Sênh không nhịn được nhìn thêm hai lần. Sở thích cá nhân của cô không có định nghĩa tuyệt đối, nhưng Tống Mạch Xuyên ăn mặc như thế này thật sự phải gọi là của hiếm của quý. Ừm, đại khái là vậy.
Hứa Niệm Sênh còn chưa nói gì, Tống Mạch Xuyên đã tự mình bổ sung: “Sau này có thể thường xuyên mặc cho em xem.”
“…”
Cô lập tức bày ra vẻ mặt không cảm xúc: “Anh thích mặc gì thì mặc.”
Tống Mạch Xuyên lại không chấp nhặt thái độ của cô.
Khu biệt thự này còn khá mới, có người đến ở, nhưng không nhiều. Họ đứng trong sân nhà mình, bên ngoài cũng không có nhiều tiếng động. Đúng lúc này, Tống Mạch Xuyên nhắc đến chuyện tối qua: “Tối qua suy nghĩ thế nào rồi?”
Thời tiết âm u, hôm nay rất có khả năng sẽ tiếp tục mưa. Khi anh nói xong câu đó, một làn gió nhẹ thổi qua, làm quần áo của cả hai người hơi lay động. Anh đưa tay về phía Hứa Niệm Sênh: “Vào trong rồi nói đi.”
Hứa Niệm Sênh không để anh nắm tay, Tống Mạch Xuyên cũng không có phản ứng gì, anh cười khẽ một tiếng thu tay lại, sau đó đi theo cô vào nhà.
Vào trong nhà, Hứa Niệm Sênh càng im lặng hơn. Cô cau mày, rõ ràng vẫn đang suy nghĩ một vấn đề rất nghiêm túc, nhưng thần sắc trông như đang rối bời chuyện gì đó. Lúc này, Tống Mạch Xuyên thiếu gì chứ tuyệt đối không thiếu kiên nhẫn. Anh thậm chí còn có hứng thú rót cho cô một cốc nước đường đen không biết đã nấu từ lúc nào, vẫn còn nóng.
Hứa Niệm Sênh: “…”
Mặc dù cô không ghét nước đường đen, nhưng trước đây hiếm khi uống trong kỳ kinh nguyệt.
Hứa Niệm Sênh ôm cốc nước đường đen bằng cả hai tay để suy nghĩ, Tống Mạch Xuyên ở bên cạnh nhìn cô. Anh là người thường xuyên phải đối mặt với các buổi xã giao, đôi khi, thái độ của người khác khi đưa ra quyết định có thể cho anh biết một số câu trả lời. Mặc dù anh biết kỹ năng nhỏ này không phù hợp và không nên được sử dụng trong tình cảm, nhưng nếu cô muốn từ chối anh, thì trên mặt cô sẽ không xuất hiện vẻ mặt rối bời như thế này. Chỉ là thời gian trôi qua đã khá lâu, Hứa Niệm Sênh vẫn không mở lời, nước đường đen đã uống hết một nửa.
Cuối cùng, Tống Mạch Xuyên lại cười trước: “Rốt cuộc là chuyện gì khiến em khó quyết định đến vậy, nói ra tôi nghe xem nào?”
Anh cũng muốn biết, điều lo lắng lớn nhất trong lòng cô là gì?
Hứa Niệm Sênh ngước mắt lên, đôi mắt đào hoa của Tống Mạch Xuyên đang mỉm cười nhìn cô, anh dường như đã đoán được câu trả lời mà cô vẫn chưa thể nói ra.
“Anh không sợ tôi từ chối anh sao?” Hứa Niệm Sênh hỏi ngược lại.
“Sợ chứ,” Tống Mạch Xuyên nhẹ giọng đáp, “Nhưng tôi có thể tiếp tục theo đuổi.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Anh phiền thật đấy.
Cô lại im lặng, một lúc lâu sau đó, cô cuối cùng cũng đặt cốc nước đường đen xuống, hơi dựa người về phía Tống Mạch Xuyên, nhỏ giọng thương lượng với anh: “Nếu, t… em nói là nếu, nếu chúng ta ở bên nhau, chuyện này có thể không nói với cậu em được không?”
Tống Mạch Xuyên: “?”
Anh không ngờ điều khiến cô rối rắm cả buổi sáng lại không phải là vấn đề thích anh hay không, mà là Hứa Cẩm Ngôn.
“Ý em là, thân phận của tôi sắp chuyển từ người theo đuổi thành tình nhân bí mật phải không?” Anh hỏi nhỏ.
Hứa Niệm Sênh: “…”
Mặc dù cô không có ý đó, nhưng nghe có vẻ cũng đúng là vậy.
Hứa Niệm Sênh nghe thấy Tống Mạch Xuyên cười khẽ, không rõ cảm xúc của anh là gì, ngược lại cô nghe anh hỏi một câu: “Trong mắt em, hẹn hò với tôi lại là chuyện không thể để người khác biết đến vậy sao, Sênh Sênh?”
Vừa nói, anh vừa ghé sát lại đưa tay vén lọn tóc rủ xuống trán cô. Đầu ngón tay khẽ lướt qua má Hứa Niệm Sênh, mặt cô nóng bừng, lùi lại một chút.
Nhưng nghĩ lại cô vừa rồi chưa nói gì cả, chưa đồng ý gì cả, Hứa Niệm Sênh nhanh chóng lấy lại sự tự tin: “Anh cũng có thể không hẹn hò.”
Không hẹn hò?
Ánh mắt Tống Mạch Xuyên sâu hơn một chút, dường như anh còn nhếch mép.
“Được thôi, bí mật thì bí mật, bạn gái.”
Hai từ cuối cùng thốt ra lọt vào tai Hứa Niệm Sênh, cô vẫn chưa kịp phản ứng, giống như chậm mất nửa nhịp. Cô chợt nhận ra chỉ trong vài giây vừa rồi, mối quan hệ giữa cô và Tống Mạch Xuyên đã thay đổi một cách chóng mặt. Khi Hứa Niệm Sênh nhìn Tống Mạch Xuyên, anh cũng đang nhìn cô. Bốn mắt nhìn nhau, cô vẫn đang cố thích nghi với mối quan hệ vừa thay đổi của họ. Kết quả là cô nghẹn lại rất lâu, chỉ thốt ra một câu: “Em phải về trường rồi.”
Tống Mạch Xuyên: “…”
Hay lắm, cô bạn gái khó khăn lắm anh mới theo đuổi được, vậy mà đã vội nông nóng về trường rồi.
Tống Mạch Xuyên lúc này nhấc một túi giấy trên ghế sô pha đưa cho cô, nói: “Thay quần áo đi, anh đưa em về.”
Đôi lúc người ta không thể ép buộc cưỡng cầu một điều gì đó quá mức, đạo lý này Tống Mạch Xuyên rất hiểu, tiến độ này đối với anh đã rất hài lòng rồi.
Hứa Niệm Sênh nhìn vào trong túi, là một chiếc váy mới.
Tống Mạch Xuyên nói: “Kích cỡ chắc là vừa với em.”
Cô thật sự không biết sáng nay anh đã thức dậy sớm đến mức nào, anh không chỉ mua một bàn đồ ăn sáng, mà còn mua cho cô một chiếc váy mới. Nói về sự chu đáo, anh không có gì để chê trách.
Chỉ là nhắc đến quần áo, Hứa Niệm Sênh chợt nhớ đến một chuyện khác: “Quần áo em thay ra tối qua đâu rồi?”
Cô chỉ nhớ tối qua vứt cùng với túi ở gần cửa, sau đó thì không có gì nữa, vừa nãy ở sau cửa cũng không thấy.
Tống Mạch Xuyên dùng giọng điệu rất tự nhiên nói: “Anh đã giặt rồi.”
Hứa Niệm Sênh: “?”
“Anh giặt rồi?”
“Sao thế?”
Hứa Niệm Sênh phản ứng hơi mạnh, cô hỏi: “Giặt bằng máy giặt à? Chiếc váy đó bị dính máu, không thể trực tiếp cho vào máy giặt được…”
“Anh biết,” Tống Mạch Xuyên ngắt lời cô, mặt vẫn điềm nhiên, “Cho nên anh đã giặt tay trước, sau đó mới cho vào máy giặt.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Lúc xác nhận quan hệ với Tống Mạch Xuyên cô còn không có cảm giác xấu hổ này, vậy mà bây giờ cô lại cảm thấy muốn tạm thời rời khỏi Trái Đất một thôi. Cô không biết có nên cảm thấy may mắn vì tối qua lười giặt nên đã vứt luôn đồ lót đi không, nếu không bây giờ cô đã muốn biến mất trước mặt Tống Mạch Xuyên rồi.
“Nhưng anh cũng không thể nào chưa nói năng gì đã tự tiện giặt quần áo của em chứ.” Lại còn là quần áo bị dính bẩn khi cô đến kỳ nữa.
Tống Mạch Xuyên: “Anh giặt quần áo cho bạn gái mình thì có vấn đề gì đâu?”
Hứa Niệm Sênh sắp xù lông rồi: “Sáng! Nay! Vẫn! Chưa! Phải! Mà!”
Tống Mạch Xuyên bị phản ứng của cô chọc cười, anh đưa tay xoa đầu cô: “Được rồi được rồi, cứ coi như là làm quen trước một chút.”
Động tác v**t v* và lời nói xuôi tai này đã thành công khiến Hứa Niệm Sênh xù lông hơn nữa, cô cảm thấy mất mặt. Ai đời hẹn hò lại bỏ qua quá trình tìm hiểu mà trực tiếp giúp giặt quần áo dính bẩn nhạy cảm như vậy chứ! Hứa Niệm Sênh cảm thấy mối quan hệ yêu đương của họ quá mong manh, cô thậm chí muốn tạm thời chấm dứt nó ngay bây giờ.
Tống Mạch Xuyên lại không bận tâm việc cô cứ mãi tranh cãi về vấn đề chừng mực, đối với anh đó chỉ là tiện tay giặt quần áo thôi, cô muốn tính toán thì cứ tính đi, như vậy họ cũng sẽ có thêm thời gian ở bên nhau. Tuy nhiên, Hứa Niệm Sênh vẫn nhanh chóng đẩy anh ra, cầm lấy túi quần áo và đi thẳng vào phòng, bỏ lại anh ở đằng sau bật cười khe khẽ.
Hứa Niệm Sênh dựa vào cửa phòng ngủ của Tống Mạch Xuyên hít thở sâu vài lần, sau đó nhìn mình trong gương, mới phát hiện không biết từ lúc nào, hai má cô đã hồng lên.
“…”
Cô lề mề trong phòng ngủ nửa ngày mới bước ra, Tống Mạch Xuyên không hề vội vàng, không có ý định giục giã gì cả. Hơn nữa anh dường như lúc nào cũng có việc để làm, khi Hứa Niệm Sênh bước ra, cô thấy anh đang gõ tin nhắn trả lời người khác trên điện thoại, tâm trạng trông có vẻ rất tốt. Nhưng khi cô vừa bước ra, anh vẫn quay lại nhìn cô ngay lập tức. Chiếc váy Tống Mạch Xuyên mua là kiểu họa tiết caro đen trắng khá thường ngày, có thiết kế thắt eo, chiều dài đến đầu gối, tổng thể trông rất hợp với Hứa Niệm Sênh.
Anh nhìn cô một lúc, rồi nói một câu: “Rất đẹp.”
Hứa Niệm Sênh đương nhiên biết chiếc váy đẹp.
Thị hiếu thời trang của Tống Mạch Xuyên chưa bao giờ tệ, thậm chí có thể nói là vượt trội so với phần lớn đàn ông cùng tuổi. Ngay cả cậu của cô trước khi kết hôn cũng không ăn mặc đẹp như bây giờ, đều là nhờ vợ chê bai dạy dỗ mà ra cả đấy.
Trước lời khen của anh, cô lưỡng lự một lát rồi nói: “Cảm ơn.”
Tống Mạch Xuyên bật cười: “Anh khen em đẹp, không phải khen váy đẹp.”
“…”
Có gì khác nhau sao? Việc gì anh phải nhấn mạnh như thế?
Tống Mạch Xuyên đưa tay ra, Hứa Niệm Sênh lúc đầu có chút không hiểu, cho đến khi anh nói: “Anh nắm tay bạn gái mình, có cần phải xin phép không?”
“…”
Hứa Niệm Sênh nghe xong im lặng không trả lời, nhưng cuối cùng vẫn đưa tay ra cho anh nắm. Khoảnh khắc lòng bàn tay cô áp vào lòng bàn tay Tống Mạch Xuyên, anh rất tự nhiên luồn ngón tay vào kẽ ngón tay cô, trở thành mười ngón đan vào nhau, nắm rất chặt. Hứa Niệm Sênh vô thức cúi đầu nhìn bàn tay hai người đang nắm lấy nhau, khoảnh khắc này cô vẫn cảm thấy hơi không chân thật. Vậy là cô và anh đã thật sự hẹn hò rồi. Việc xác nhận mối quan hệ chỉ mới diễn ra hơn mười phút, cô vẫn chưa hoàn toàn thích nghi với danh phận này. Tuy nhiên, Tống Mạch Xuyên rõ ràng không nghĩ như vậy, anh chủ động đến mức khiến Hứa Niệm Sênh cảm thấy họ đã hẹn hò từ rất lâu rồi.
Trên xe, Tống Mạch Xuyên phải lái xe, tay Hứa Niệm Sênh được giải phóng tự do. Dù đã xác nhận mối quan hệ, cô vẫn cảm thấy cách cả hai ở bên nhau dường như không có sự thay đổi nào quá lớn vào lúc này. Cho đến khi đang ở trên xe, điện thoại cô reo lên, là Hứa Cẩm Ngôn gọi đến. Cô lập tức nhìn Tống Mạch Xuyên, dặn dò anh như lo sợ kẻ trộm: “Lát nữa anh đừng mở miệng nói chuyện nhé.”
Tống Mạch Xuyên: “…”
Có người rõ ràng là đã có danh phận nhưng bỗng nhiên lại trở thành bí mật không được công khai, còn chẳng bằng không có danh phận.
Hứa Cẩm Ngôn gọi điện đến để nói chuyện về căn hộ của Hứa Niệm Sênh.
“Nhà mới đã hoàn thành việc trang trí, đồ đạc cũng gần như đã được chuyển vào rồi. Cháu có rảnh thì qua xem còn thiếu gì không, cậu sẽ cho người mang đến.”
Có một người cậu sẵn sàng chi tiền thế này, ai mà không thích? Giọng Hứa Niệm Sênh khi nói chuyện với cậu ruột không tự chủ được trở nên ngọt ngào, thậm chí cuối cùng còn hiếu thảo dặn dò cậu nghỉ ngơi nhiều hơn, đừng để bị mệt.
Tống Mạch Xuyên ở bên cạnh nghe toàn bộ quá trình: “…”
Thật nực cười, cô bạn gái mới quen của anh còn chưa bao giờ dùng giọng điệu này nói chuyện với anh.
Sau khi cúp điện thoại, Hứa Niệm Sênh không giấu được vẻ vui mừng. Cô tiểu thư nhỏ vừa sở hữu căn hộ rộng rãi đầu tiên trong đời này, lúc này làm gì còn nhớ đến chuyện khác?
Trước mặt có đèn đỏ, Tống Mạch Xuyên dừng xe trước, sau đó quay đầu nhìn Hứa Niệm Sênh: “Sắp vào nhà mới mà vui đến thế à?”
Hứa Niệm Sênh: “Chứ còn gì nữa?”
“Anh cũng tặng em một căn, em có thể dùng giọng điệu vừa rồi nói chuyện với anh vài câu không?”
Giọng điệu của anh nghe như đang thương lượng.
Hứa Niệm Sênh “ơ’ một tiếng, nhớ ra cô vừa rồi đang làm nũng với cậu mình.
“Anh bị bệnh à?” Cô cau mày.
Tống Mạch Xuyên bị mắng nhưng lại bật cười, hơn nữa còn cười rất sảng khoái.
Hứa Niệm Sênh thật sự không hiểu buồn cười ở chỗ nào, còn muốn nói gì đó, thì đèn xanh đã bật, anh lại tiếp tục nhìn đường lái xe.
“…”
Nghĩ đến việc căn hộ của mình sắp có thể vào ở, sau này cuối tuần có thể về lãnh địa của mình, tâm trạng Hứa Niệm Sênh trở nên cực kỳ tốt. Chuyện cô vừa có bạn trai hôm nay dường như đã bị cô tạm thời quên mất.
Cho đến khi xe dừng trước cổng trường, Hứa Niệm Sênh không cho Tống Mạch Xuyên lái xe vào trong. Theo quy định, xe lạ không được phép vào trường, dù Tống Mạch Xuyên có thể vào được, nhưng cô vẫn không muốn tạo ra ngoại lệ này. Vừa định xuống xe, cô phát hiện cửa không mở được, bèn nhìn sang người đàn ông ở ghế lái.
Phong cách ăn mặc hôm nay của Tống Mạch Xuyên thực sự toát lên vẻ trẻ trung, anh cười với Hứa Niệm Sênh: “Cứ thế xuống xe à, em thực sự coi anh là tài xế đấy à?”
Hứa Niệm Sênh: “…Ý gì?”
“Coi anh là tài xế cũng được, trả ít tiền xe đi chứ.”
Tống Mạch Xuyên rời tay khỏi vô lăng, nghiêng người lại gần Hứa Niệm Sênh, ánh mắt đầy ẩn ý. Ban đầu Hứa Niệm Sênh có thể chưa hiểu hàm ý này, nhưng ánh mắt anh quá mức tr*n tr**, thành công khơi gợi lại cho cô nhớ chuyện ở tiệc sinh nhật Cố Chước lần trước, ánh mắt anh lúc đó hơi giống bây giờ.
“…”
Khuôn mặt Tống Mạch Xuyên toát lên vẻ vui vẻ, khóe môi hơi nhếch lên, tim Hứa Niệm Sênh cũng run lên theo ánh mắt anh. Ký ức quay về lúc họ hôn nhau trước đó, cô khựng lại. Tay cô đặt trên cửa xe, dây an toàn đã tháo, do dự một lát vẫn nghiêng người đến gần, đối diện với ánh mắt Tống Mạch Xuyên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má anh.
“Thế này được chưa?”
Tống Mạch Xuyên dường như không nhịn được cười khẽ một tiếng: “Hôn thêm cái nữa.”
Hứa Niệm Sênh bèn ghé sát lại một lần nữa, nhưng anh đột nhiên quay đầu khi cô sắp hôn lên má anh, thế là cô không kịp phòng bị, hôn trúng vào môi anh, một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn đạp nước.
“…”
Tống Mạch Xuyên bật cười thành tiếng sau khi đạt được mục đích, anh mở cửa xe cho cô. Hứa Niệm Sênh vội bước xuống xe mà không biết mặt mình đã đỏ lên như cà chua chín. Thời điểm này người ra vào trường không nhiều, cô vừa xuống xe đã vội vàng đi vào trường như thể có thứ gì đó đang đuổi theo cô phía sau, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi loạn xạ.
Phản ứng này kéo dài suốt buổi chiều, Hứa Niệm Sênh vẫn chưa hoàn toàn thích nghi được. Cho đến khi nằm xuống nửa tiếng vào buổi tối, cô lại đột ngột ngồi dậy trên giường. Cô cầm điện thoại gọi đi một cuộc, một lát sau điện thoại được kết nối, bên kia vẫn có thể nghe thấy tiếng nhạc nền và tiếng ồn ào của nhiều người nói chuyện.
“Sênh Sênh, em chưa ngủ à?”
Hứa Niệm Sênh đối diện với đầu dây bên kia, lẩm bẩm như đang nói với chính mình: “Em nằm mơ, mơ thấy hình như chúng ta ở bên nhau rồi, giấc mơ này là thật sao?”
Sau một hồi im lặng, bên kia truyền đến tiếng cười khẽ, sau đó anh dường như đã chuyển đến một nơi yên tĩnh hơn.
“Là thật,” Giọng Tống Mạch Xuyên lúc này đặc biệt rõ ràng, “Chúng ta ở bên nhau rồi, bạn gái, là anh đã mặt dày theo đuổi em đấy.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Sự bốc đồng khi cô gọi điện lúc nãy dường như sụp đổ hoàn toàn vào khoảnh khắc này, cô lắp bắp rất lâu: “Vậy… bây giờ anh vẫn đang đi xã giao à?”
Tống Mạch Xuyên “ừm” một tiếng: “Với em họ của anh, Tống Diệc Hoành. Em đã gặp nó ở tiệc sinh nhật anh vào năm ngoái rồi, còn nhớ không?”
Thực ra Hứa Niệm Sênh không nhớ rõ lắm, nhưng cũng có chút ấn tượng, em họ của Tống Mạch Xuyên lúc đó ở tiệc sinh nhật có vẻ khá nổi bật, chỉ là lúc đó cô vừa đến đã tìm góc nhỏ để trốn, sau đó còn được Tống Mạch Xuyên đưa đi ăn riêng nữa, cô thực sự không nhớ rõ mặt em họ của anh trông như thế nào.
“Nhớ… chứ?”
Tống Mạch Xuyên tựa vào góc tường cười một tiếng: “Không sao, nó không quan trọng, không nhớ cũng không sao.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
“Lát nữa anh còn phải đi đường, về đến nhà sẽ nhắn tin cho em, em ngủ trước đi.”
Cô mơ màng nói một câu “chúc ngủ ngon” rồi cúp máy.
Sau đó Tống Mạch Xuyên quay trở lại phòng riêng. Căn phòng đầy rẫy cảnh tượng quỷ dị khiến người ta tối sầm mặt, biết thì là cậu ấm cô chiêu quậy phá, không biết còn tưởng họ đã chơi đồ đấy. Anh vừa trở lại chỗ ngồi, Tống Diệc Hoành đã sấn sổ đến.
“Anh, vừa nãy anh nghe điện thoại của ai đấy, giọng anh dịu dàng đến mức không còn giống anh nữa,” Anh ta đã uống rượu, nói năng hơi tùy tiện: “Giờ anh nói chuyện cũng biết bôi mật lên miệng rồi à?”
Tống Mạch Xuyên: “…”
Anh đẩy mạnh cái đầu chó của Tống Diệc Hoành đang ghé sát lại. Anh ta lại ngay lập tức sáp tới: “Anh, em nói thật đấy, nếu anh có tình ý với ai thì mau dẫn người ta về nhà đi. Ông nội bây giờ phát rồ đến mức muốn lôi em ra hòa thân rồi. Em mới bao lớn đâu mà bắt kết hôn cái gì chứ?”
Tống Mạch Xuyên, người có bạn gái còn ít tuổi hơn cả Tống Diệc Hoành: “…”
Một câu nói đã bắn trúng tim đen.
Anh hừ một tiếng, sự dịu dàng dành cho bạn gái vừa nãy đều tan biến hết: “Ông nội giới thiệu cho chú, chú cũng phải tự ngẫm xem mình có xứng với người ta không đã chứ, vậy mà còn ở đây chê bai à?”
Tống Diệc Hoành: “?”
Một chút tình anh em cũng không có sao anh? Anh nói thật luôn đấy à?
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
