Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Chương 34: Nếu cô có tội…
Ngày hôm sau, khi chuông báo thức vang lên, Hứa Niệm Sênh ngồi bên giường tự khởi động lại chính mình mất chừng mười phút, cuối cùng cảm thấy CPU của mình cháy khét lẹt rồi. Cô đúng là, tuyệt đối không được uống rượu, nhất là càng không được ở bên ngoài uống lung tung. Say mất kiểm soát hành vi thì thôi đi, nhưng vì sao cô lại không bị mất trí nhớ? Vì sao chứ? Chỉ vỏn vẹn mười phút hồi tưởng mà cảm giác còn dài hơn hai mươi mốt năm cuộc đời của cô. Chuyện trong tiệc tối cơ bản có thể bỏ qua không tính, nhưng cảnh tượng trong xe, những lời nói càn rỡ to gan lớn mật của cô, rồi cả cảnh Tống Mạch Xuyên dìu cô lên lầu khi về đến khu chung cư, tất cả đều hiện rõ mồn một trước mắt. Trời ơi, cô muốn chết quách đi cho xong! Chưa bao giờ cô có khao khát muốn xóa sổ một người khỏi cuộc đời mình như bây giờ. Tối qua rốt cuộc cô đã nói cái gì! Đã làm cái gì vậy trời!
Đêm qua về đến cửa nhà, cô dùng vân tay mở khóa, sau đó dưới sự giám sát và nhắc nhở của Tống Mạch Xuyên mới đi tẩy trang rửa mặt, váy trên người cũng chẳng thay, cứ thế ngủ một mạch đến sáng. Bộ váy có giá trị lên tới bảy con số cứ thế bị cô làm cho nhăn nhúm.
“…”
Nhìn điện thoại, hôm nay còn không phải là cuối tuần, cô lại càng suy sụp hơn. Lại lần nữa muốn chết. Đôi khi phận làm công ăn lương thật sự rất mong manh.
Cô nhìn chằm chằm vào điện thoại một lúc lâu, cuối cùng mang theo tâm trạng vô cùng phức tạp, ấn mở khung chat với Tống Mạch Xuyên.Tin nhắn xin nghỉ phép đã viết đi sửa lại nhiều lần nhưng mãi vẫn không đủ dũng khí để gửi đi.
Khi cô còn đang do dự, đối phương đột nhiên gửi đến một tin: [Tỉnh chưa?]
Hứa Niệm Sênh: “…”
Lúc này giả chết có còn kịp không?
Cô còn đang nghĩ nên trả lời thế nào thì bên kia trực tiếp gọi điện tới. Cô run rẩy bấm nghe, đầu tiên là một thoáng im lặng, sau đó giọng nói của Tống Mạch Xuyên vang lên từ điện thoại.
“Tỉnh táo chưa?”
“…”
Bây giờ nghe thấy giọng nói này cô có cảm giác ngón chân mình sắp bắt đầu đào móng công trình lớn rồi. Thôi thì rửa tội cho xong đi!
Giọng Hứa Niệm Sênh vẫn còn khàn đặc vì say rượu, cô khẽ “ừ”.
“Vừa nãy gõ chữ lâu như vậy là muốn gửi tin nhắn gì? Muốn xin nghỉ hay là đến nhận tội?”
Hứa Niệm Sênh suýt chút nữa thì quỳ xuống lạy anh. Cô im lặng.
Nhưng Tống Mạch Xuyên dường như rất kiên nhẫn, ở đầu dây bên kia, anh cũng im lặng.
Không biết qua bao lâu, Hứa Niệm Sênh cuối cùng cũng mở miệng: “Tống tổng, nếu tôi nói, tôi là người hễ uống rượu vào là sẽ quên sạch, không nhớ bất cứ chuyện gì, anh…”
“Tôi tin.” Tống Mạch Xuyên ngắt lời cô.
Hứa Niệm Sênh: “…”
“Vậy nên,” giọng Tống Mạch Xuyên tiếp tục vang lên, “hôm nay có đi làm được không?”
Đường đi lại hẹp hơn rồi Tống tổng ơi.
Hứa Niệm Sênh há miệng muốn nói gì đó, anh lại nói tiếp: “Có thể đi muộn, nhưng không thể vắng mặt.”
Nô lệ tư bản nghe xong mà nước mắt lưng tròng.
Sau khi cúp điện thoại, đồng chí Tiểu Hứa hoàn toàn tỉnh táo, cô thay chiếc váy đáng thương trên người ra, sáng sớm tinh mơ đã phải đi tắm rửa. Tỉnh táo hẳn, cô vội vàng thay quần áo, vơ lấy đồ đạc rồi phóng ra ngoài. Tống Mạch Xuyên rất chu đáo, tối qua còn cẩn thận giúp cô sạc điện thoại.
Trên đường đi làm, đầu óc Hứa Niệm Sênh chỉ nghĩ đến chuyện sắp được nghỉ Tết, có xấu hổ mấy thì cố nhịn chút là xong. Đằng nào cũng là thực tập sinh, cùng lắm thì xin nghỉ việc thôi. Đằng nào cũng còn phải đi học ba năm nữa, cô có thể block Tống Mạch Xuyên thêm ba năm. Qua ba năm sau, ai rồi cũng quên hết cảnh tượng xấu hổ này thôi.
Khi thực sự bước chân vào cửa công ty, Hứa Niệm Sênh nhìn điện thoại, muộn khoảng mười phút. Vẫn trong phạm vi kiểm soát được. Cô tiện tay mua bữa sáng và cà phê Americano ở dưới lầu, sau đó quay về chỗ ngồi, tiếp đó cả buổi sáng không thấy bóng dáng Tống Mạch Xuyên đâu. Hứa Niệm Sênh vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa không quên thỉnh thoảng liếc nhìn về phía văn phòng tổng giám đốc. Sau đó mới biết, sáng nay anh không đến công ty.
“…”
Được lắm!
Biết sếp không có mặt, Hứa Niệm Sênh hoàn toàn yên tâm.
Buổi trưa, cậu cô còn nhắn tin hỏi thăm một câu, hỏi tối qua về thế nào. Tất nhiên là về nhà an toàn, nhưng tinh thần thì… không ổn lắm. Nhưng cũng chẳng quan trọng nữa, Hứa Niệm Sênh đương nhiên không thể kể cho cậu út nghe chuyện say rượu tối qua được.
Ông chủ vắng mặt, không chỉ có Hứa Niệm Sênh được thở phào nhẹ nhõm mà ngay cả các anh chị đồng nghiệp tốt bụng cũng được thoải mái theo. Trạng thái như vậy kéo dài đến tận chiều, ông chủ chỉ tồn tại trong điện thoại, thật tốt biết bao.
Nhưng Hứa Niệm Sênh vạn lần không ngờ tới, khi còn một tiếng nữa là hết giờ làm, Tống Mạch Xuyên lại dẫn khách hàng xuất hiện trong công ty. Họ đã đi vào phòng họp. Thư ký Vương vừa khéo đang ở lầu dưới chạy việc vặt, thế nên Hứa Niệm Sênh phải nhận chân bưng trà mang vào cho sếp và khách hàng. Bưng khay đồ uống đứng trước cửa hít sâu hai cái, cô mới có can đảm gõ cửa đi vào.
Cầm đồ uống đứng trước cửa hít thở sâu hai hơi, Hứa Niệm Sênh mới có dũng khí gõ cửa đi vào. Chỉ là khoảnh khắc nhìn thấy Tống Mạch Xuyên, cô mới nhận ra công tác tư tưởng tốt đến đâu vào lúc này cũng chẳng có tác dụng gì. Bởi vì mối tình đầu của cô là Tống Mạch Xuyên, nên trước mặt anh, Hứa Niệm Sênh luôn mang theo chút ngượng ngập, biểu hiện cụ thể là đa số thời gian cô không muốn tỏ ra quá ngu ngốc trước mặt sếp. Nhưng là một nhân viên mới, cô làm sao có thể tránh khỏi việc ở ngay trước mặt sếp mà mắc sai lầm? Còn chuyện tối qua… không phải là sai lầm nữa, mà là tự tìm đường chết. Hứa Niệm Sênh rất nỗ lực ổn định cảm xúc, đặt đồ lên bàn xong thì lễ phép lui ra ngoài.
Trước khi tan làm, vừa định lẻn vào phòng vài sinh trốn việc vài phút, vừa định đứng dậy thì thấy sếp và khách hàng đã ra ngoài, Hứa Niệm Sênh lập tức dừng động tác, ngồi tại chỗ im thin thít. Hôm nay cô đã hạ quyết tâm nhìn thấy sếp là quay đầu chạy. May mà Tống Mạch Xuyên là người lịch thiệp, anh không tìm đến cô, cũng chẳng hề đả động gì đến những hành động to gan táo bạo của cô tối qua. Cuối cùng, Hứa Niệm Sênh tan làm suôn sẻ. Liên lạc trên điện thoại của cô với Tống Mạch Xuyên hôm nay cũng chỉ dừng lại trước giờ làm.
May quá, chỉ còn một ngày nữa là được nghỉ Tết rồi. Sau ngày hôm nay, cô sẽ không phải gặp anh trong khoảng mười ngày, rất hài lòng.
——
Ở phía bên kia, Tống Mạch Xuyên nhìn chiếc khuyên tai nhặt được trong xe mà trầm mặc. Chiếc khuyên tai này rất quen mắt, là đôi mà Hứa Niệm Sênh đeo tối qua, hơn nữa còn do chính tay anh chọn, cho nên đương nhiên là anh nhận ra. Chỉ là cả một đôi mà bây giờ chỉ có đúng một chiếc nằm trơ trọi trong lòng bàn tay anh.
Tống Mạch Xuyên đương nhiên biết cô gái nhỏ cả ngày hôm nay đều trốn tránh anh, mỗi lần nhìn thấy anh, trong ánh mắt cô lộ rõ vẻ chột dạ.
Tối qua đưa cô về, anh quả thực đã rất vất vả. Giữa nam và nữ ít nhiều có khác biệt, có nhiều việc anh không tiện làm, chỉ có thể nhỏ giọng dỗ dành cô tự mình tẩy trang rửa mặt, cô nghe hiểu hết, nhưng cơ thể đã say không kiểm soát được, đi lại loạng choạng, chỉ cần không chú ý một chút là sẽ ngã lăn đùng ra đất. Tống Mạch Xuyên hết hồn, vội vàng vươn tay đỡ người, nhưng nào ngờ cô gái nhỏ lại trực tiếp nhào vào lòng anh, miệng còn lẩm bẩm khen anh thơm quá, hỏi anh bình thường dùng nước hoa gì.
“…”
Vì cô đã say rồi, nên anh cũng không phân biệt được đây có phải là trêu chọc hay không.
Sau đó, Tống Mạch Xuyên về nhà, lúc tắm rửa anh mới phát hiện ra trên người mình có in một dấu son môi, một nửa in trên cổ áo, nửa còn lại in trên xương quai xanh của anh, nhìn rất mờ ám. Ai mà ngờ được đây thực sự là do vô tình in lên chứ. Nhìn mình trong gương, anh khẽ nhếch môi cười, sau đó mở vòi nước. Dòng nước xối lên người, cuốn theo dấu son môi trôi đi mất.
Cầm chiếc khuyên tai lẻ loi trong tay, Tống Mạch Xuyên không vội trả lại cho chủ nhân của nó. Bây giờ không thích hợp. Ít nhất là hai ngày nay Hứa Niệm Sênh không muốn gặp người sếp này.
Cuối cùng, chiếc bông tai được gửi trả lại nhà họ Hứa qua tay người khác vào tối hôm bắt đầu nghỉ Tết. Tống Mạch Xuyên là một người rất biết chừng mực, ngày đó Hứa Niệm Sênh tỏ tình với anh rồi kéo anh vào danh sách chặn, thực ra không chỉ có mình cô né tránh, ngay cả anh cũng thế, bây giờ cũng vậy.
Chỉ là đồng chí Tiểu Hứa vừa đón kỳ nghỉ dài, vừa bước vào cửa nhà đã nghe thấy tiếng cậu cô gọi: “Tống Mạch Xuyên nói cháu có đồ bỏ quên trên xe cậu ấy, vừa nãy đã phái tài xế mang đến cho cháu rồi, tự xem đi.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Mở hộp ra, khi nhìn thấy bên trong chỉ có một chiếc khuyên tai đơn độc, Hứa Niệm Sênh vẫn không khỏi cảm thấy lòng bàn tay nóng ran. Một số ký ức tưởng chừng đã chết vào lúc này bắt đầu tấn công cô dồn dập. Hôm nay cô vẫn chưa có đủ dũng khí đối mặt với bản thân mình của đêm hôm đó. Cô nhớ đêm đó mình hình như còn cắn vào mặt người ta một cái, nói một câu hơi khó nghe thì, hành động đó của cô gọi là lưu manh. Hơn nữa còn rất dễ khiến Tống Mạch Xuyên hiểu lầm là cô vẫn chưa hết hy vọng với anh. Hứa Niệm Sênh quyết định gần đây vẫn nên giả chết ở nhà thì tốt hơn.
Trong nhà thực ra không yên tĩnh lắm, có một em bé gần hai tháng tuổi, ồn ào chút cũng là bình thường. Tết đến, vợ chồng cậu mợ mua cho con trai cả đống đồ đỏ rực. Tiểu Nguyên Đán sau khi đi qua giai đoạn mới chào đời, bắt đầu có da có thịt thì càng ngày càng đẹp trai, khuôn mặt nhỏ trắng trẻo, má hồng hào, ngũ quan cuối cùng cũng lộ ra chút ưu điểm từ cha mẹ, nhìn kỹ sẽ thấy giống Tô Tiểu hơn chút. Kỳ nghỉ Tết của Hứa Niệm Sênh chỉ xoay quanh ba hoạt động chính: ăn, ngủ, trêu em. Trong nhà này, địa vị của cô và cậu em họ đang quấn tã lót là tương đương nhau, vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn khi mua đồ cho con còn không quên mua cho cô một bộ.
Hứa Niệm Sênh: “…”
Đêm giao thừa, Hứa Niệm Sênh theo thông lệ chúc Tết cậu mợ, chúc Tết người lớn trên toàn thế giới, không quên chúc Tết đám bạn thân theo kiểu gợi đòn. Từ cậu mợ, cô nhận được bao lì xì đỏ, từ bạn bè lại nhận được lời mắng chửi.
Hứa Niệm Sênh: Thỏa mãn rồi.
Một ngày không cà khịa bạn bè, cô chắc chắn sẽ ngứa ngáy không yên.
Nhìn ví tiền rủng rỉnh, cô bỗng thấy Tết về thật tuyệt.
Đang định ra ngoài xem chương trình Xuân Vãn thì điện thoại cô nhận được một bao lì xì ngoài dự kiến. Lì xì của Tống Mạch Xuyên.
“…”
Theo lý mà nói, tối nay cô đã đắn đo cả buổi xem có nên chúc tết sếp không, nhưng còn chưa bói ra kết quả thì người ta đã gửi lì xì tới rồi. Không phải là kiểu lì xì có giới hạn chỉ hai trăm tệ của ứng dụng, mà là chuyển khoản. Hứa Niệm Sênh thở dài, lẳng lặng chọn một đoạn lời chúc tốt lành từ trong ghi chú sẵn, sửa lại xưng hô một chút rồi gửi cho Tống Mạch Xuyên. Đây là lời văn mẫu thông dụng nhất những ngày này, nhưng cô đoán chắc sẽ chẳng ai để ý đâu.
Hôm nay cô nhận được không chỉ có lì xì của vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn. Bạn bè của cậu mợ cô tự cho mình có vai vế cao hơn Hứa Niệm Sênh một bậc, ai cũng gửi lì xì mừng năm mới tới, số tiền không hề nhỏ. Sau khi hỏi ý kiến cậu mợ, Hứa Niệm Sênh đều nhận hết. Nhưng chỉ riêng lì xì của Tống Mạch Xuyên, cô thật sự không biết nên nhận hay không, trong lòng ít nhiều vẫn thấy lấn cấn. Cũng không cần hỏi ý kiến cậu cô, cậu cô biết chắc chắn sẽ bảo cô nhận ngay lập tức.
Hứa Niệm Sênh chần chừ mãi không bấm nhận, Tống Mạch Xuyên đã gọi điện thoại tới, cô luống cuống tay chân bấm nghe, đầu bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp của anh: “Giao thừa vui vẻ.”
Giọng nói đó rơi vào tai, giống như mang theo hơi ấm, Hứa Niệm Sênh lẳng lặng đưa điện thoại ra xa tai một chút, cười gượng hai tiếng: “Tống tổng, giao thừa vui vẻ, chúc chú năm mới phát tài phát lộc!”
Tống Mạch Xuyên khẽ cười: “Nói lời may mắn như vậy nhưng lì xì tôi gửi thì mãi không nhận à?”
“Nhiều quá ạ.”
“Tôi nghe nói đám Cố Chước cũng gửi lì xi cho em, nhưng sao đến của tôi thì lại không dám nhận?”
Hứa Niệm Sênh thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: “Bây giờ chúng ta là mối quan hệ cấp trên cấp dưới, chú gửi nhiều như vậy không thích hợp.”
Trong giọng Tống Mạch Xuyên vẫn mang theo ý cười, anh nói: “Nhận đi, bây giờ không phải giờ làm việc, em định phân biệt đối xử tôi với đám Cố Chước đấy à?”
Đương nhiên là phải phân biệt đối xử rồi. Chỉ là lời này Hứa Niệm Sênh không dám nói. Cô cũng không thanh cao đến mức thật sự chê tiền của Tống Mạch Xuyên, chỉ là thấy phiền phức, Tống Mạch Xuyên chưa có con, cô muốn bảo cậu cô đáp lễ lại cũng chẳng có lý do.
Hứa Niệm Sênh vâng dạ nửa ngày, cuối cùng ngay trong lúc gọi điện thoại, dưới sự giám sát của Tống Mạch Xuyên mà bấm nhận chuyển khoản. Chưa từng thấy có Thần Tài nào ngang ngược thế này. Tay bấm nhận tiền, nhưng trong bụng cô thầm nghĩ, không biết cái người này có bị gì không nữa.
Hứa Niệm Sênh cầm điện thoại chạy xuống lầu xem Xuân Vãn, mặc dù càng lớn càng thấy Xuân Vãn không hay bằng hồi nhỏ, nhưng vẫn muốn xem, đơn thuần là muốn xem năm nay có trò vui gì mới không. Mọi năm tầm này, Hứa Niệm Sênh đều ngồi trước tivi, hai vị tổng tài trong nhà đôi khi ôm máy tính ngồi mỗi người một bên, chủ yếu là bầu bạn. Năm nay Hứa Cẩm Ngôn đang bận ôm con trai dỗ ngủ. c* cậu rất đáng yêu. Hứa Niệm Sênh vừa nựng má em họ hai cái, thằng bé đã được chuyền vào tay cô.
“?”
Hứa Cẩm Ngôn đứng dậy vươn vai: “Hai đứa tranh thủ bồi dưỡng tình cảm nhé, cậu đi tắm đây.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Được thôi.
May mà nhóc con hôm nay khá ngoan, mặc đồ đỏ rực rỡ, mắt nhỏ mũi nhỏ miệng nhỏ đều đáng yêu muốn xỉu, chỉ là vẫn còn bé quá, cả người mềm mềm, ấm ấm. Bế em họ trên tay, giữa chừng Hứa Niệm Sênh còn tranh thủ lên mạng trả lời tin nhắn, các nhóm chat đang tranh nhau lì xì, cư dân mạng dùng kính lúp soi Xuân Vãn đã bắt đầu sáng tạo meme mới rồi, cô xem mà cười ngặt nghẽo. Quả nhiên lên mạng xem Xuân Vãn vui hơn xem trực tiếp nhiều. Cười một trận đã đời, cô cúi xuống nhìn, em họ đã ngủ say rồi. Một cục sữa thơm tho, sinh ra đã đẹp, lông mi dài ơi là dài, nhìn cưng muốn xỉu.
Bé con đã ngủ rồi, Hứa Niệm Sênh tự nhiên không dám động đậy nữa, ngồi im như tượng ôm bé con tiếp tục xem chương trình Xuân Vãn, tiếng tivi đã vặn nhỏ đi một chút, mãi cho đến khi mợ cô đi tới nói: “Sênh Sênh, đưa Tiểu Nguyên Đán cho mợ đi, lát nữa cháu cũng lên nghỉ sớm, đừng thức khuya quá đấy.”
Hứa Niệm Sênh xưa nay vẫn thường dạ vâng cho có chuyện, chẳng thèm nghĩ ngợi mà gật đầu, kết quả liền nhận lại được ánh nhìn chằm chằm đầy sát khí từ mợ út.
“…”
Hứa Niệm Sênh: “… Trước hai giờ sáng, cháu nhất định sẽ đi ngủ.”
Cô đã rất thành thật rồi!
Quả nhiên Tô Tiểu không nghĩ nhiều nữa. Dù gì cô ấy cũng đã từng trải qua độ tuổi này của cháu gái.
Thế là cô ngồi ở phòng khách xem hết Xuân Vãn, sau mười hai giờ tiếp tục nhắn tin chúc mừng năm mới với bạn bè, tán gẫu với vài người cố định về một chủ đề nào đó, thậm chí trong số này còn có bạn thực tập sinh quen ở công ty. Trò chuyện xong vẫn chưa thấy buồn ngủ, cô tự khoác áo khoác chạy lên sân thượng xem pháo hoa ở đằng xa. Tuy rằng nhà nước đã kiểm soát tình hình bắn pháo hoa nổ trong dịp Tết khá nghiêm ngặt, nhưng dù gì cũng không ít nhà lắm tiền, kiểu gì cũng có người đốt. Hứa Niệm Sênh một mình hóng gió lạnh trên đó nửa tiếng, cuối cùng chịu không nổi phải xuống lầu. Xuống lầu xong thấy hơi đói, giờ này còn lọ mọ vào bếp tầng một tìm đồ ăn, ăn qua loa chút gì đó rồi lại lén lút lên lầu, lúc lên cầu thang nghe thấy tiếng trẻ con khóc vọng ra từ phòng tầng hai, Hứa Niệm Sênh theo bản năng khom lưng xuống, leo cầu thang càng thêm lén lút. Cô và vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn không ở cùng một tầng, nhưng sợ gây ra tiếng động khiến họ nghe thấy, sau khi về phòng an toàn, Hứa Niệm Sênh mới thở phào nhẹ nhõm. Đánh răng, dưỡng da, đi ngủ.
——
Bên kia thành phố Du, người bận rộn trả lời tin nhắn trên điện thoại không chỉ có một mình cô.
Tại căn nhà tổ của nhà họ Tống. Không khí bên trong nhà rất náo nhiệt. Những người quanh năm bôn ba lăn lộn khắp nơi nay đều đã trở về nhà quây quần. Trong đám con cháu thế hệ trẻ, Tống Mạch Xuyên là người xuất sắc nhất, căn bản không ai dám đứng ra phản bác, dù là anh chị em bên trên hay bên dưới, ai nấy cũng chỉ biết ngước nhìn.
Tết nhất, trẻ con trong nhà cũng đông. Bố mẹ Tống Mạch Xuyên tuy chỉ sinh mỗi mình anh, nhưng tính lên trên, thế hệ ông nội anh thì có mấy người con. Cũng không phải ai cũng chỉ sinh một đứa, như Tống Diệc Hoành, bên trên anh ta còn có một người chị gái tên Tống Mật. Tống Mật lớn hơn Tống Mạch Xuyên một tuổi, đã kết hôn với một người đàn ông nước ngoài, sinh được cô con gái lai, năm nay vừa tròn ba tuổi, là cục cưng của cả nhà. Ông cậu Tống Diệc Hoành cà lơ phất phơ cũng hết cách trước mặt cô cháu gái. Các em trai em gái khác không phải đang đi học thì cũng đang cắp sách đến trường, đoạn giữa bị đứt gãy độ tuổi, khiến cho Tống Mạch Xuyên hiện tại hai mươi tám tuổi vẫn còn độc thân trở nên có chút lạc lõng.
Ông nội Tống nhắc đến việc mình có một người bạn vong niên, lớn hơn Tống Mạch Xuyên hai tuổi, làm ở Bộ Ngoại giao, hỏi anh có cân nhắc gặp mặt không.
Tống Mạch Xuyên rót trà cho ông nội, nói: “Ông ơi, cô gái ưu tú như vậy còn cần ông giới thiệu đối tượng sao, Tết nhất chắc bà mối đạp bằng ngạch cửa nhà cô ấy rồi.”
Bên cạnh anh là Tống Diệc Hoành mồm miệng rất ngứa đòn: “Anh, anh cũng ưu tú mà, giờ chẳng phải cũng cần ông lo liệu chuyện xem mắt sao ha ha ha ha…”
Lời còn chưa nói hết đã bị chị gái ruột đá cho một cái: “Đến lượt mày lên tiếng à? Làm gì cũng không xong, suốt ngày chơi với đám bạn xấu, còn có mặt mũi cười người khác.”
Cô bé lai ba tuổi bên cạnh cười ngô nghê.
“…”
Tống Mạch Xuyên nói chuyện vài câu lại cúi đầu nhìn điện thoại.
Tống Mật cũng chú ý tới, lúc này trêu chọc một câu: “Mạch Xuyên, tối nay sao xem điện thoại nhiều thế, có biến à?”
Cô ấy vừa nói xong, ánh mắt của mấy vị trưởng bối đều đổ dồn vào Tống Mạch Xuyên.
Đáng tiếc là dưới những ánh mắt đó, sắc mặt Tống Mạch Xuyên cũng chẳng có gì thay đổi, anh đứng dậy nói: “Con ra ngoài gọi một cuộc điện thoại.”
Sau lưng anh, Tống Diệc Hoành còn không quên lầm bầm hai câu: “Nếu có biến thì đã thoát ế từ lâu rồi, anh họ có điều kiện thế nào chứ, còn có người phải do dự sao? Chắc lại là mấy việc công ty thôi…”
Sau đó là màn Tống Mạch Xuyên gọi điện cho Hứa Niệm Sênh. Kết thúc cuộc gọi, anh nhìn vào những nhóm chat trong điện thoại, đám Cố Chước còn đang so bì trong nhóm xem Tết này lì xì cho cháu gái lớn bao nhiêu, Hứa Cẩm Ngôn còn đổ thêm dầu vào lửa bảo bọn họ lì xì nhiều chút, tiện thể lì xì cho con trai anh ấy luôn. Lì xì của con trai anh ấy đương nhiên không thể thiếu, chỉ là ông bố này quá “gợi đòn”, mọi người rất ăn ý chuyển khoản lì xì thẳng cho Tô Tiểu. Tống Mạch Xuyên đứng ở ban công hóng gió một lúc. Vừa nãy gọi điện thoại đi, nghe thấy giọng cô gái nhỏ, anh còn cảm thấy khá vui.
Dưới lầu vẫn chuyện trò rôm rả, nhà họ Tống thực ra nói cho cùng cũng hơi truyền thống, ông cụ Tống tuy đã nghỉ hưu lâu rồi nhưng lễ tết vẫn yêu cầu con cháu về tụ họp đông đủ. Một phần tài nguyên trong gia tộc vẫn nằm trong tay người già, chỉ nhìn vào chút đồ đó thôi, cũng đủ để nhiều người bày ra dáng vẻ con hiền cháu thảo. Tống Mạch Xuyên thì không cần nhìn những thứ đó, nhưng thăm hỏi người già thì vẫn phải thăm, chỉ là mỗi lần về nhà đều trốn không được bị giục cưới. Nghe nhiều cũng thấy phiền. Tống Mạch Xuyên căn bản không sốt ruột chuyện này, nhưng người nhà anh lại cứ cái kiểu hoàng đế chưa vội, thái giám đã vội, nhất là khi một cậu em họ nhỏ hơn anh vài tuổi năm nay cũng định kết hôn.
Tống Mạch Xuyên hóng gió lạnh một lát, sau đó xuống dưới tiếp chuyện mọi người, mãi đến khi người già không thức khuya được về phòng nghỉ ngơi trước, anh cũng về phòng tắm rửa. Sau nửa đêm, anh nhận được một lời chúc năm mới ngoài dự kiến. Cô gái nhỏ chắc là nhận lì xì xong ý thức được phải làm chút việc lễ nghi, qua không giờ liền gửi lời chúc tới, lần này trông có vẻ chân thành hơn chút, ít nhất không giống kiểu copy-paste lắm. Anh cũng trả lời một câu: [Chúc mừng năm mới.]
——
Hứa Niệm Sênh không biết đã bao lâu rồi không được nghỉ kỳ nghỉ dài như thế này. Trong nhà không bắt cô phải làm gì cả, chỉ cần mấy ngày đầu năm cô chịu khó dậy sớm đi thăm họ hàng, chào hỏi vài câu là được, những lúc khác cô muốn làm gì thì làm. Trong kỳ nghỉ Tết an nhàn như vậy dễ khiến người ta sinh ra tâm lý lười biếng.
Trong nhóm lớp, cán bộ lớp còn không quên chuyển lời thông báo của phòng giáo vụ, đều là về luận văn tốt nghiệp. Giáo viên hướng dẫn thì đã chốt từ sớm rồi, chuyện Hứa Niệm Sênh được tuyển thẳng nghiên cứu sinh các bạn học đều biết, thành tích chuyên ngành bốn năm đại học của cô ai cũng thấy rõ, giáo viên hướng dẫn luận văn cũng là thầy cô quen biết. Chỉ có một điều, không ai có thể giữ được trạng thái tinh thần tuyệt đối bình thản khi sắp tốt nghiệp cả. Nhà trường đã gửi trước các thông báo về việc thu hồi giấy chứng nhận thực tập. Hứa Niệm Sênh đã quen với việc vùi đầu vào học hành, cái Tết này mới qua được một nửa cô đã bắt đầu lên mạng đọc tài liệu chạy số liệu.
Về tiến độ luận văn tốt nghiệp, mỗi người mỗi khác, nhưng đa số những người mắc bệnh trì hoãn sẽ kéo dài đến tháng ba tháng tư mới bắt đầu nghĩ đề tài. Điểm thi cao học vừa ra, nhiều người đang sống dở chết dở. Bạn cùng phòng duy nhất thi nghiên cứu sinh của Hứa Niệm Sênh là Diệp Điềm Điềm chính là một trong số đó, điểm của cô ấy cũng tạm, nhưng vẫn đang đợi điểm sàn quốc gia. Thông thường với số điểm đó của cô ấy thì việc vào vòng phỏng vấn không thành vấn đề.
Dịp Tết đến, Hứa Cẩm Ngôn và Tô Tiểu có rất nhiều bữa tiệc cần tham gia, có bữa thì đi cùng nhau, có bữa thì không. Mấy kèo vui chơi riêng tư, họ sẽ gọi Hứa Niệm Sênh, sau đó vì bạn bè ai cũng muốn xem bé Nguyên Đán, hai vợ chồng còn cãi nhau một trận xem ai được đưa con đi chơi.
“…”
Cuối cùng chơi oẳn tù tì, Hứa Cẩm Ngôn thắng, được đưa con trai đi cùng, còn Tô Tiểu một mình xinh đẹp ra ngoài.
Hứa Niệm Sênh từ chối lời mời ra ngoài của hai vợ chồng họ, cô có thời gian ra ngoài thà đọc thêm hai bài báo khoa học còn hơn, giáo viên hướng dẫn thỉnh thoảng lại hỏi một câu về báo cáo đề tài khiến người ta hoang mang lắm.
Bên kia Hứa Cẩm Ngôn hùng dũng oai vệ bế con trai được quấn thành một cục đi ra ngoài, vừa vào phòng bao, một đám đàn ông lập tức nhao nhao đòi bế. Vì anh ấy đã tuyên bố sẽ đưa cục cưng đi cùng nên đám đàn ông trong phòng bao đều không dám hút thuốc. Tống Mạch Xuyên nhìn ra sau lưng Hứa Cẩm Ngôn, không thấy người khác đâu.
Cố Chước đưa tay sờ má bé Nguyên Đán, cười hớn hở: “Bảo bối, chú lì xì lớn nhé.”
Anh ấy tiện miệng hỏi một câu: “Cháu gái chúng ta không đến sao? Tôi còn đặc biệt chuẩn bị hai bao lì xì đây này.”
Hứa Cẩm Ngôn: “Nó đang ở nhà viết luận văn tốt nghiệp, con bé vất vả lắm mới muốn học hành, gọi nó ra làm gì, thật lòng muốn lì xì thì đưa tôi cầm về chuyển cho nó, đảm bảo không biển thủ.”
Bên cạnh lập tức có người bóc mẽ: “Vừa nãy có phải ông đã biển thủ tiền lì xì của con trai ông rồi không?”
“Cái này gọi là giữ hộ, các ông thì hiểu cái gì?” Hứa Cẩm Ngôn nói năng trơ trẽn: “Trẻ con bé tí thế này, ông đưa lì xì cho nó có tác dụng gì, còn không được yêu thích bằng bình sữa của nó đâu.”
“…”
Thật không biết xấu hổ.
Tống Mạch Xuyên cười khẽ.
Bé Nguyên Đán thỉnh thoảng dừng chân chốc lát trong lòng các chú, cuối cùng rơi vào lòng bố nuôi. Tống Mạch Xuyên và bé con mắt to trừng mắt nhỏ một hồi lâu, bạn nhỏ cái gì cũng không ăn được, thậm chí còn chưa ngồi dậy được, được quấn kín mít trong một đống quần áo. Cũng vì nhóc con này, đèn trong phòng được bật ở mức ánh sáng dịu nhất, chỉ sợ hơi sáng một tí sẽ ảnh hưởng tới mắt trẻ nhỏ. Trong đám người đang có mặt ở đây, hình như cũng chỉ có mình Tống Mạch Xuyên là điềm đạm nhất. Bố ruột của em bé lúc này đang chơi bài với người khác rồi. Tư thế bế trẻ con của Tống Mạch Xuyên nay đã thành thục hơn nhiều, trước kia con cái của các anh chị em họ trong nhà anh cũng chưa từng được anh bế nhiều như thế này, có lẽ là vì người đầu tiên được bế Tiểu Nguyên Đán sau khi bé con rời khỏi phòng sinh là anh nên khi nhìn một sinh linh đỏ hỏn biến thành một nhóc tì trắng trắng hồng hồng như bây giờ, anh cũng đôi chút cảm xúc.
Tiểu Nguyên Đán đã ngủ rồi. Hôm nay em bé đúng là thiên thần nhỏ, ra ngoài ngoại trừ lúc đói thì ư a hai tiếng, còn lại thì ngoan ngoãn nằm im cho bế, cũng có thể là thấy môi trường lạ nên tò mò, đôi mắt nhỏ đảo qua đảo lại.
Người bên cạnh chế nhạo Tống Mạch Xuyên: “Cậu bây giờ trông còn giống ông bố bỉm sữa hơn cả Hứa Cẩm Ngôn.”
Tống Mạch Xuyên đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng, ý là đừng làm ảnh hưởng giấc ngủ của nhóc con.
Hứa Cẩm Ngôn bấy giờ mới chợt nhìn con trai, còn đang tiếc nuối đứng dậy từ chỗ ngồi: “Các cậu cứ chơi tiếp đi, tôi đưa con trai về nhà ngủ đây.”
“Về sớm thế?”
Hứa Cẩm Ngôn: “Một đám không phải trông con như các ông ở đây nói mát cái gì, cũng tại các ông đòi xem thằng bé nên mới đưa tới đấy, giờ tôi phải về rồi.”
Anh ấy nói đi là đi, chẳng chút lưu luyến.
Khi định bế con từ trong vòng tay Tống Mạch Xuyên, Tống Mạch Xuyên hỏi: “Cậu uống rượu rồi, bế con có vững không đấy?”
Hứa Cẩm Ngôn: “…Tôi chỉ mới uống có hai ngụm thôi.”
Hứa Cẩm Ngôn tự đòi về sớm, Tống Mạch Xuyên cô đơn lẻ bóng, Tết ở nhà cũ hai ba ngày, sau đó lại về chỗ ở của mình, chẳng ai quản anh mấy giờ về nhà. Anh ngồi trong một góc uống rượu, không mấy hứng thú với những câu chuyện của người khác.
Cố Chước cầm ly rượu đến nói chuyện với anh, tay đặt lên vai anh: “Tống tổng này, sao lại uống rượu giải sầu một mình thế, có chuyện gì nói ra cho tôi vui vẻ tí xem nào?”
Tống Mạch Xuyên huých khuỷu tay sang bên cạnh, lười để ý đến anh ấy.
Cố Chước trời sinh tính tình ngả ngớn, lúc này thấy cảm xúc Tống Mạch Xuyên không đúng lắm, càng hăng hái: “Cậu bây giờ trông cứ như thiếu nữ hoài xuân ấy, thâm trầm gớm.”
Tống Mạch Xuyên dựa lưng ra sau, rượu trong ly sóng sánh theo thành ly, liếc mắt nhìn sang bên cạnh: “Cậu không thấy chán à?”
Cố Chước đương nhiên không chán, cả người anh ấy đều đang rất vui vẻ.
“Thì tại lâu quá không tâm sự với cậu, qua đây quan tâm chút, đừng có mà không biết điều nhé.”
Tống Mạch Xuyên: “…”
Để ý đến anh ấy mới là có bệnh.
Dịp Tết, ai nấy đều chơi rất điên, đám công tử nhà giàu này trong túi không thiếu tiền, những chai rượu đắt tiền cứ thế mở hết chai này đến chai khác, thậm chí còn mở toang cửa phòng bao nhìn sang mấy phòng bên cạnh, biết đâu còn gặp người quen. Ở chốn ăn chơi này gặp người quen không phải chuyện gì hiếm lạ. Cố Chước nói dạo gần đây đang để ý tới một mảnh đất, hỏi ý kiến Tống Mạch Xuyên thế nào.
Tống Mạch Xuyên miết nhẹ chiếc nhẫn trên ngón trỏ, hỏi: “Trả nổi phí tư vấn của tôi không mà dám hỏi lung tung?”
Cố Chước: “…”
“Được được được, giá trị con người của Tống tổng cao quá rồi nhỉ? Nào, bao tiền? Tôi mua của cậu một giờ.”
Đúng lúc nhạc trong phòng bao vừa dứt, chính là lúc chuyển bài, câu này của Cố Chước vang lên giữa khoảng lặng hoàn hảo. Sợ Không gì đáng sợ bằng sự im lặng đột ngột. Ngay sau đó, cả phòng bao cười ồ lên như sấm rền.
“Anh Cố, anh bảo muốn mua gì cơ?” Có người cười lớn đến trêu chọc, “Anh giờ chơi lớn thế cơ à? Còn dám mua cả Tống tổng nữa cơ đấy.”
“Không phải chứ, hai anh giờ đều đang độc thân, có phải là có ý đồ gì không đấy? Ai chồng ai vợ đây?”
Những người khác cũng hùa theo.
Cố Chước trực tiếp đá người đó một cái: “Bọn tôi đang bàn công việc, bớt qua đây làm phiền đi.”
Người bị đá cũng không giận, còn không quên trêu chọc thêm hai câu.
Cố Chước móc điện thoại chuyển khoản cho Tống Mạch Xuyên: “Rồi đấy sếp Tống, một tiếng này của cậu coi như bị tôi mua đứt rồi, còn bày đặt làm cao nữa thì trả lại tiền cho tôi.”
“Không đủ,” Tống Mạch Xuyên đặt ly rượu xuống, “Vừa tung tin đồn nhảm về tôi, danh tiếng của tôi quan trọng lắm, thêm chút phí tổn thất danh dự và phí tổn thất tinh thần nữa.”
Cố Chước: “?”
Anh ấy giận quá hóa… giận thêm, tức khí móc điện thoại ra chuyển khoản thêm một lần nữa. Đêm nay, trong cả phòng bao, ngoại trừ mấy người thua tiền, thì Cố Chước là người chi nhiều tiền nhất. Tống Mạch Xuyên, cái tên tư bản này trong kỳ nghỉ lễ vẫn kiếm được một khoản từ tay người khác, vô cùng hài lòng bán rẻ một giờ thời gian của mình.
Tết đến xuân về, thế giới cũng hòa bình hơn hẳn. Nhưng riêng Hứa Niệm Sênh, với tư cách là sinh viên sắp tốt nghiệp, cô lại chẳng được sống bình yên chút nào. Dịp Tết đương nhiên không thể tăng thêm khối lượng công việc cho giáo viên, cô kiên trì được vài ngày thì dưới sự cám dỗ của bạn bè, đã vứt bỏ luận văn, chải chuốt trang điểm ra ngoài chơi. Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, Hứa Niệm Sênh cảm thấy mình như chú chim sổ lồng. Vốn định bảo tài xế nhà đưa đi một đoạn, nhưng bạn cô bảo gần đây gia đình mới mua xe cho, cô ấy sẽ lái xe qua đón Hứa Niệm Sênh. Thế là Hứa Niệm Sênh hí hửng đứng ở đầu đường chờ đợi.
Khi một chiếc BMW màu trắng dừng lại trước mặt, Hứa Niệm Sênh vẫn còn hơi ngỡ ngàng, người đến đón cô là bạn cấp ba, bạn cô đã lớn đến mức có thể lái xe đến đón cô rồi. Chỉ có cô! Vẫn không dám lái xe ra đường!
Cô gái xinh đẹp sành điệu ở ghế lái hạ kính xe xuống, khuôn mặt búng ra sữa, đi ra ngoài trông vẫn giống học sinh cấp ba, Hứa Niệm Sênh có trong nháy mắt còn lo cô ấy ra đường bị kiểm tra lỗi chưa đủ tuổi lái xe.
“Người đẹp, đi đâu vậy? Chị chở cưng một đoạn nhé?” Người ngồi ghế lái huýt sáo một tiếng, “Người đẹp đừng lo, chị không phải người tốt đâu.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cô lên xe thắt dây an toàn, vừa lẩm bẩm: “Lâm Nhất Lạc, bây giờ mày càng ngày càng hết đáng yêu rồi.”
Người ngồi ghế lái cười ha hả: “Thấy tao ngầu không?”
Hứa Niệm Sênh bị cô ấy chọc cười: “Ừ, ngầu, ngầu lắm.”
Lâm Nhất Lạc là bạn cùng bàn của Hứa Niệm Sênh hồi lớp 12, tình cảm thân thiết. Cô ấy tuy là người thành phố Du nhưng thi đại học ở tỉnh ngoài, chỉ khi lễ Tết mới về nhà.
“Nhà mày làm ăn khấm khá thật đấy,” Lâm Nhất Lạc vừa nói vừa đặt tay lên vô lăng, “Khu này không phải ai cũng ở nổi đâu, bố tao trước đây cũng muốn mua, hỏi giá xong thì không nhắc đến nữa.”
Hứa Niệm Sênh ngẩng đầu nhìn chiếc BMW mới cóng: “Mày cũng có kém đâu, nhà, xe đều có cả rồi.”
Lâm Nhất Lạc cười e thẹn: “Ui dào, thường thôi mà, toàn của nhà cho đấy.”
Hai cô gái nhỏ có không ít chỗ để lượn lờ, đầu tiên là đi dạo trung tâm thương mại, ăn uống cả ngày, trên tay xách mấy túi đồ. Bọn họ không thiếu tiền, đối với chuyện mua sắm cũng đạt được sự thống nhất về gu thẩm mỹ, thích gì thì mua nấy. Trong quá trình trưởng thành của Hứa Niệm Sênh, điều kiện kinh tế của bố mẹ đều không tệ, ngay cả sau khi bố mẹ qua đời, cô được người cậu lớn hơn chín tuổi nuôi nấng, cũng chưa bao giờ bị nhồi nhét quan niệm phải tiết kiệm tiền. Sau khi Hứa Cẩm Ngôn khởi nghiệp thành công thì càng không thể để cô tiết kiệm. Cô không phung phí xa hoa, nhưng cũng không phải người để bản thân chịu thiệt thòi.
Lâm Nhất Lạc kể cho Hứa Niệm Sênh nghe chuyện ở trường, cô ấy không định thi nghiên cứu sinh cũng không định thi công chức, chỉ nghĩ tốt nghiệp xong về nhà kế thừa gia nghiệp. Cô ấy xoa má Hứa Niệm Sênh: “Bảo bối, tối nay mình tìm một quán bar nhẹ nhàng ngồi đi được không? Tao muốn tâm sự quá.”
Tâm sự thì không thành vấn đề.
“Nhưng mày còn phải lái xe mà?”
“Thì gọi tài xế lái hộ là được.”
Hứa Niệm Sênh nghĩ cũng đúng. Cũng lâu rồi cô không ra ngoài hẹn hò cùng ai. Mấy năm nay nói nhanh thì không nhanh, nói chậm cũng không chậm, thoáng cái mọi người đều sắp tốt nghiệp đại học rồi.
Lâm Nhất Lạc và Hứa Niệm Sênh tìm một chỗ, gọi hai ly rượu. Hứa Niệm Sênh khắc cốt ghi tâm chuyện tửu lượng kém và nết rượu càng kém của mình, không dám gọi mấy loại rượu mạnh. Nhưng đợi uống được hai ngụm, ca sĩ trong quán bắt đầu hát mấy bài trữ tình, cô mới biết tại sao Lâm Nhất Lạc cứ nằng nặc đòi đi uống rượu. Cô ấy thất tình rồi.
“…”
Cụm từ “mùa tốt nghiệp chia ly” chưa bao giờ là một lời nói đùa!
Lâm Nhất Lạc tốt nghiệp xong sẽ về thành phố Du định cư lâu dài, bạn trai cũ là người bản địa ở thành phố nơi cô ấy học, cậu ta cũng muốn ở lại địa phương lập nghiệp. Giữa hai người bắt buộc phải có một người thỏa hiệp.
Lâm Nhất Lạc khóc bù lu bù loa: “rước kia anh ấy bảo tốt nghiệp sẽ đi du lịch với tao, bây giờ lại bảo tốt nghiệp phải bận làm việc kiếm tiền mua nhà.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Lâm Nhất Lạc nói trước giờ chưa từng nói chuyện gia cảnh với bạn trai cũ, nhưng đối phương chắc cũng nhìn ra được gia cảnh cô ấy cũng khá giả. Sắp tốt nghiệp, hai người mới bắt đầu nói về dự định tương lai của nhau, lúc ấy mới chợt nhận ra có những bất đồng không thể chấp nhận được. Không thống nhất được thì chỉ có nước chia tay. Cũng không thể nói vấn đề là từ ai, yêu xa quả thật ngay cả chó cũng khó mà yêu được, huống chi là kiểu yêu xa định sẵn sẽ kéo dài mãi mãi.
Hứa Niệm Sênh, với tư cách là một quân sư quạt mo có kinh nghiệm yêu đương gần như bằng không, lúc này chỉ có thể vỗ vỗ vào tay đối phương mà nói: “Nghĩ đến gia sản nhà mày đi, nghĩ đến tiền tiêu vặt hàng tháng của mày đi, còn buồn nữa không?”
Lâm Nhất Lạc: “…”
Cô ấy nước mắt lưng tròng ngẩn người ra, một lát sau lại tiếp tục òa khóc: “Tao giàu thế này rồi mà vẫn không giữ được một người đàn ông hu hu hu…”
Hứa Niệm Sênh: “?”
Cô phải nghĩ cách thôi.
Hứa Niệm Sênh gọi quản lý tiếp thị đến, nói: “Có thể tìm hai anh đẹp trai qua đây trò chuyện cùng bạn tôi không, cần người EQ cao, làm cho cô ấy vui là được.”
Thế là, tại bàn xuất hiện hai anh chàng điển trai mặc sơ mi trắng, tướng mạo sạch sẽ, trên người có mùi nước hoa dễ ngửi, giọng nói đều hay, một giọng trầm ấm một giọng trẻ trung, nói chuyện dịu dàng lại ngọt ngào. Không phí công Hứa Niệm Sênh đã khui hai chai rượu. Cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, kết quả vừa quay đầu, hình như cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm. Đảo mắt nhìn ra sau mấy lần, không có vấn đề gì, kết quả quay lại ngước mắt nhìn lên tầng hai, thấy Tống Mạch Xuyên và Cố Chước cùng mấy người đang đứng ở lan can trên đó, rũ mắt nhìn cô. Hứa Niệm Sênh chỉ quen Tống Mạch Xuyên và Cố Chước, những người khác thì không quen. Nhưng Cố Chước còn rất chu đáo làm động tác cụng ly từ xa, cười với cô nữa.
“…”
Tới quán bar chơi mà gặp phải ma rồi!
Thành phố Du to đùng như vậy, Đông Tây Nam Bắc, bốn phương tám hướng, tại sao lại để cô đụng phải bọn họ trong cái quán bar bé tí tẹo này chứ?
Một lát sau, cái bàn nhỏ của Hứa Niệm Sênh lại xuất hiện thêm hai người ngồi. Lâm Nhất Lạc vừa uống thêm hai ly, mở to đôi mắt không mấy tỉnh táo cố gắng nhìn chằm chằm hai người đàn ông bên cạnh Hứa Niệm Sênh một hồi lâu, cuối cùng mếu máo lên án: “Tại sao người mẫu nam mày gọi lại đẹp trai hơn của tao, mày thêm tiền rồi hả?”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Nếu cô có tội, xin hãy để pháp luật trừng trị cô, chứ không phải là cô gọi trai đẹp giải sầu cho bạn thân lại bị người quen bắt gặp thế này. Làm tròn lên thì Tống Mạch Xuyên và Cố Chước cũng được tính là một nửa bậc cha chú của cô rồi.
Cố Chước cười hì hì: “Hai cô bé các em chơi ở đây chán chết, có muốn lên phòng bao của các anh không, anh bảo quản lý gọi mấy em trai đẹp trai nhất ở đây qua chơi cùng.”
Vừa nói dứt lời đã bị người bên cạnh gằn giọng: “Câm cái miệng chó của cậu lại.”
Cố Chước: “…”
Tống Mạch Xuyên quay đầu nhìn Hứa Niệm Sênh, qua cái Tết, người trông không thay đổi nhiều lắm, nhưng vui vẻ hoạt bát hơn lúc đi làm nhiều. Đây này, còn tiêu tiền gọi cả mẫu nam nữa cơ mà.
“Chuyện gì đây?” Anh hỏi cô.
Hứa Niệm Sênh sợ bị người ta mách lẻo. Dù bố mẹ cô đều không còn nhưng trong nhà vẫn còn có cậu út, gia phong nghiêm khắc, cô thật sự sợ cậu út sẽ đánh què chân cô. Thế là cô thành thật trả lời: “Bạn tôi thất tình, gọi người khác đến nói chuyện cùng cậu ấy thôi.”
“Không được sao ạ?” Còn giả nai hỏi thêm một câu.
Đồng chí Tiểu Hứa cũng chỉ bỏ tiền ra mua giá trị cảm xúc thôi mà, không phải là làm chuyện thiếu đứng đắn đâu.
Tống Mạch Xuyên: “…”
Đối diện Lâm Nhất Lạc vẫn đang chìm đắm trong cảm xúc của mình, cô ấy khóc hu hu: “Tao buồn quá…”
Anh chàng mẫu nam số 1: “Chị ơi, bạn trai cũ của chị đẹp trai lắm không? Có đẹp bằng em không?”
Lâm Nhất Lạc nhìn cậu ta một cái, khựng lại, rồi lắc đầu.
Anh chàng mẫu nam số 2: “Trước kia anh ta đối xử với chị tốt lắm sao? Không bao giờ chọc chị giận, không bao giờ nhìn cô gái khác à?”
Lâm Nhất Lạc: “…”
Chủ yếu là cô ấy cũng không dám đảm bảo mình không nhìn trai đẹp khác.
“Chị ơi, bạn trai cũ của chị đều không tốt bằng bọn em, không xứng với chị, chúng ta không nhớ đến anh ta nữa, được không?”
Một tràng lời nói tuôn ra, toàn là kỹ thuật, không có tình cảm. Nhưng Lâm Nhất Lạc ít nhiều cũng đã bị tẩy não rồi, chí ít thì cũng đã nín khóc. Chỉ có Hứa Niệm Sênh bị ánh mắt của hai người đàn ông bên cạnh nhìn chằm chằm, ít nhiều cũng thấy áp lực.
Cố Chước thích thú vuốt cằm: “Vẫn là tiền của các cô gái chưa bước ra khỏi cổng trường dễ kiếm hơn.”
Trong cái vòng tròn này của họ, trai đẹp mà thực sự chịu chơi, kiếm tiền thì kiếm thật đấy, nhưng cũng không phải không có rủi ro. Nhưng nếu gặp phải cô nhóc “ngốc nghếch lắm tiền” như Hứa Niệm Sênh, thì đúng là trúng mánh lớn. Tệ nhất là kiếm một khoản rồi chia tay, tốt hơn thì biết đâu còn được làm rể hào môn.
Hứa Niệm Sênh không chịu nổi bên cạnh còn lù lù hai người, cô hỏi khéo: “Anh Cố, tối nay các anh đến đây chơi sao?”
Cố Chước ngồi ở ngoài cùng, cách một Tống Mạch Xuyên mà trả lời cô: “Cũng gần như thế. Vốn là còn hẹn cả cậu của em cơ, nhưng mà cái tên đấy bảo phải cùng mợ em đi tập gym, không thèm đi cùng đám ế vợ như bọn anh.”
“…”
Hứa Niệm Sênh: “Vậy để bạn bè các anh chờ trên đó có vẻ không hay lắm nhỉ?”
Cô đã cố gắng nói khéo lắm rồi đấy.
Tống Mạch Xuyên và Cố Chước đều là những kẻ tinh ranh lăn lộn trong chốn thương trường danh lợi từ nhỏ, làm sao có thể không hiểu ý tứ trong lời nói của cô, cô nhóc đang chê hai gã đàn ông bọn họ làm phiền thời gian của chị em bạn dì rồi. Cố Chước mỉm cười: “Được được được, hai anh không để bạn bè leo cây nữa, giờ lên luôn đây.”
Thực tế thì, những người bạn trong phòng bao kia, đa số là ôm tâm tư muốn kết giao, Tống Mạch Xuyên và Cố Chước chịu đến đã là nể mặt lắm rồi.
Tống Mạch Xuyên đứng dậy, lại quay đầu nói với Hứa Niệm Sênh một câu: “Lúc nào về thì nhắn tôi một tiếng, tôi đưa em về.”
Hứa Niệm Sênh: “?”
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
