Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 35: Chúng ta nói chuyện chút đi

Cô há miệng định nói gì đó, kết quả Tống Mạch Xuyên lại nói thêm một câu: “Em là thân con gái, về muộn quá cậu em sẽ lo.”

Hứa Niệm Sênh bỗng nhiên nhận ra, lát nữa mình còn phải thương lượng đàng hoàng với Tống Mạch Xuyên, đều là người trưởng thành rồi, chắc không chơi trò mách lẻo đâu nhỉ?

Thế là cô im thin thít, tỏ vẻ ngoan ngoãn.

Nhìn hai người họ đi lên lầu, Hứa Niệm Sênh thở phào nhẹ nhõm, quay sang nhìn Lâm Nhất Lạc đối diện đang say khướt, say đến mức quên cả họ tên bạn trai cũ. Cô thở dài.

Tiểu Hứa tối nay tiêu tốn không ít tiền, Lâm Nhất Lạc dưới sự bầu bạn của trai đẹp tạm thời bước ra khỏi bóng ma thất tình, Hứa Niệm Sênh gọi lái xe thuê, nhìn cô ấy lên xe rồi mới quay người nhìn Tống Mạch Xuyên đang đứng ở cửa quán bar. Cô vẫn cảm thấy làm phiền người ta quá rồi. Chuyện về nhà, cô bắt taxi là được rồi. Nhưng quan hệ giữa Tống Mạch Xuyên và cậu cô quá tốt, cô sợ bị mách lẻo.

Tài xế của Tống Mạch Xuyên đang đợi bên đường, làm việc cho Tống Mạch Xuyên mấy tháng nay, Hứa Niệm Sênh đương nhiên nhận ra một số xe của anh. Cô ngoan ngoãn lên xe thắt dây an toàn, nhìn Tống Mạch Xuyên lên xe phía sau mình, còn rất tự nhiên hỏi thăm một câu: “Anh Cố không về nhà sao?”

Tống Mạch Xuyên mặt không đổi sắc: “Cậu ta là đàn ông, cũng ba mươi rồi, còn cần em phải lo à?”

Hứa Niệm Sênh thức thời ngậm miệng.

Tống Mạch Xuyên không biết nghĩ gì, đột nhiên nói: “Gọi người khác là “anh” nghe bon mồm thế, sao tới lượt tôi thì lại không thốt ra được?”

Vẫn còn so đo về cách xưng hô.

Hứa Niệm Sênh liếc nhìn anh một cái, tiếp tục tỏ ra thật thà: “Bỏng miệng.”

Tống Mạch Xuyên: “…”

Anh chợt nhớ ra tối nay cô hình như có uống chút rượu. Cho dù không uống bao nhiêu, nhưng với tửu lượng của Hứa Niệm Sênh thì hệ thống ngôn ngữ bị tê liệt cũng là chuyện có khả năng xảy ra.

Tống Mạch Xuyên không nói gì nữa, nhưng Hứa Niệm Sênh vẫn còn nhớ thương chính sự, cô quay đầu nhìn anh, nhìn một lúc lâu, cho đến khi đối phương nhận ra ánh mắt của cô, cũng quay đầu lại nhìn cô.

“Sao vậy?”

Hứa Niệm Sênh: “Chú sẽ không mách lẻo với cậu út đâu nhỉ?”

Tống Mạch Xuyên: “…”

Đáy mắt cô còn mang theo chút thăm dò, hiển nhiên là rất muốn nghe được câu trả lời khẳng định từ miệng anh.

Tống Mạch Xuyên “ừm” một tiếng.

Cô gái nhỏ tiếp tục do dự mở miệng: “Thế anh Cố thì sao ạ? Trông anh ấy không giống người biết giữ mồm giữ miệng cho lắm.”

Tống Mạch Xuyên cười: “Thế thì em nhìn đúng rồi đấy.”

Hứa Niệm Sênh im lặng. Rồi cô rút điện thoại ra, tìm tên Cố Chước.

Tống Mạch Xuyên hỏi: “Em định làm gì?”

Hứa Niệm Sênh nói thật: “Nhắc anh Cố giữ mồm.”

“…”

Tống Mạch Xuyên vươn tay cầm lấy điện thoại của cô, nói: “Tôi dặn cậu ta rồi, cậu ta sẽ không nói lung tung đâu.”

“Thật hay giả?”

“…Thật.”

Hứa Niệm Sênh yên tâm rồi, cô cầm lại điện thoại của mình từ tay Tống Mạch Xuyên, mãn nguyện chờ về nhà. Hôm nay ở bên ngoài cả ngày, sinh viên “đặc công” cũng biết mệt rồi.

Về đến cổng, Hứa Niệm Sênh tay xách nách mang túi to túi nhỏ bước vào cửa nhà, Tống Mạch Xuyên không đi theo vào, anh ngồi trong xe, nhìn bóng lưng cô chậm rãi biến mất trong tầm mắt mới dặn tài xế lái xe đi. Đêm Tết rất náo nhiệt. Trên đường Tống Mạch Xuyên về còn có người gọi điện rủ đi tăng hai, anh từ chối. Chút náo nhiệt này lúc nào chẳng có, cũng chẳng thiếu một mình anh.

Hôm sau, Hứa Niệm Sênh nhận được tin nhắn “hối cải” từ Lâm Nhất Lạc sau khi tỉnh táo, nói rằng cô ấy đã giác ngộ rồi. Đàn ông thôi mà, người này không được còn có người khác. Đàn ông hai chân đầy rẫy ngoài đường. Hứa Niệm Sênh khá hài lòng, nghĩ thông rồi là được, chứng tỏ tiền cô bỏ ra tối qua không uổng phí. Gọi hai anh đẹp trai tiếp chuyện cũng chẳng tốn bao nhiêu, đắt là đắt ở tiền rượu.

Nằm lì trên giường nửa ngày cuối cùng cũng chịu dậy, Hứa Niệm Sênh còn chưa xuống lầu đã nghe thấy tiếng khóc của Tiểu Nguyên Đán vọng lên từ dưới nhà. Âm thanh này dạo gần đây cô đã quen lắm rồi, đứa trẻ bé tí tẹo thế này, cách duy nhất để giao tiếp với thế giới bên ngoài chính là khóc. Vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn đều không phải người chỉ biết đến sự nghiệp, nhưng làm bố mẹ lần đầu, họ quả thực không có kinh nghiệm bằng các cô giúp việc trong nhà. Hứa Niệm Sênh nhìn thằng bé nước mắt lưng tròng còn kêu “ái chà” một tiếng. Bảo mẫu đang chuyên tâm thay tã cho em bé.

Hứa Cẩm Ngôn đã ngồi trước bàn ăn, còn có tâm trạng chào hỏi Hứa Niệm Sênh: “Hôm nay dậy sớm thế? Cũng định ra ngoài à?”

Hứa Niệm Sênh ngồi xuống: “Đói ạ, dậy ăn chút gì đó.”

Hứa Cẩm Ngôn hỏi cô: “Qua Tết cháu còn tiếp tục đi làm không?”

“Có chứ, tại sao lại không?” Hứa Niệm Sênh không hiểu.

Hứa Cẩm Ngôn: “Thì thấy cháu phải chạy luận văn mà, hỏi một câu, nếu bận quá thì nghỉ việc luôn đi, cũng đâu phải không cấp giấy chứng nhận thực tập cho cháu đâu.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Bây giờ là đầu tháng Ba, thực ra cô làm thêm khoảng một tháng nữa là cũng đến lúc nghỉ việc rồi. Cô cũng đâu có chuyển sang chính thức.

“Không sao đâu ạ, làm thêm một tháng nữa.”

Trong kỳ nghỉ Tết mua sắm không ít đồ, cũng ăn uống không ít, Hứa Niệm Sênh nhận ra cân nặng của mình không được kiểm soát tốt lắm, cô nhìn con số trên bàn cân, đau lòng quyết định chuyển về căn hộ đang thuê của mình sớm hơn. Cơm nước ở nhà ngon quá, cô hơi không kiềm chế được bản thân.

Hứa Cẩm Ngôn nghe cô tuyên bố dọn ra ngoài, cười thành tiếng. Anh ấy vừa cười, Tiểu Nguyên Đán trong nôi cũng “hừ” một tiếng như đang cười theo.

“Cháu xem em họ cháu cũng đang cười kìa ha ha ha…”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Hứa Cẩm Ngôn nói chuyện chẳng nể nang chút nào: “Trong nhà thiếu thiết bị tập gym à? Bản thân cháu lười tập thì trách ai?”

Làm cậu chỉ là quen mồm nói móc một câu thôi, thực tế thì Hứa Niệm Sênh có chuyển ra ngoài cũng vẫn ở trong thành phố này, con cái lớn rồi không ở nhà là chuyện rất bình thường, Hứa Cẩm Ngôn cũng chẳng quản. 

Lúc Hứa Niệm Sênh ra khỏi cửa tay xách nách mang, ngay cả đồ ăn vặt trong nhà cũng vơ vét đi sạch, Hứa Cẩm Ngôn nhìn cô bằng ánh mắt đầy nghi ngờ.

“Cháu như thế này mà dám nói muốn giảm cân à?”

Hứa Niệm Sênh lý không thẳng nhưng khí vẫn hùng hồn: “Cháu phòng trước cho khỏi họa, nhỡ đâu ngày nào đó vì giảm cân mà sắp chết đói trong phòng, đống này chính là thuốc cứu mạng của cháu.”

Hứa Cẩm Ngôn: “…”

Đôi khi thực sự rất tò mò cái tài nói hươu nói vượn này của cô rốt cuộc là học từ đâu ra.

Căn hộ đã gần mười ngày không có người ở, vừa vào đã thấy bí bách, Hứa Niệm Sênh mở cửa sổ thông gió một lúc lâu mới thấy không khí trong phòng trong lành hơn chút. Vừa về, cô bắt tay vào dọn dẹp sơ qua căn nhà trước, về gấp quá, chưa hẹn người đến dọn vệ sinh, đành phải tự thân vận động. Dọn dẹp xong nhà cửa, cô nằm ườn trên sofa bắt đầu suy nghĩ tối nay ăn gì. Nhịn đói thì chắc chắn không được rồi, mấy ngày Tết cũng đã ăn quá nhiều thịt cá, thiết nghĩ bây giờ cô nên ăn chút đồ thanh đạm, vậy nên quyết định gọi một món salad.

Kỳ nghỉ còn lại vài ngày. Hành Xuyên không khắt khe với thực tập sinh về vấn đề ngày nghỉ, nhân viên chính thức phần lớn đã quay lại làm việc, thực tập sinh vẫn được nghỉ thêm vài hôm nữa. Mấy ngày nay ở nhà chủ yếu là nghỉ ngơi và viết luận văn, cuộc sống xem như khá nhàn hạ.Chỉ là Hứa Niệm Sênh hơi đen đủi một chút, chân trước vừa dọn từ nhà về phòng trọ, chân sau chưa được hai ngày, vừa tỉnh dậy đã thấy đầu óc choáng váng, trong phòng rõ ràng đang bật lò sưởi mà vẫn thấy lạnh. Khó khăn lắm mới bò dậy đi rót cốc nước ấm để uống, lục lọi tìm hộp thuốc, kiếm viên thuốc hạ sốt uống tạm, sau đó đi vệ sinh rồi lại bò lên giường ngủ tiếp. Giấc ngủ này, cô thật sự ngủ say đến mức không biết trời trăng gì nữa.

Vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn cũng lần lượt quay lại làm việc, kỳ nghỉ thai sản của Tô Tiểu thực ra vẫn chưa hết, nhưng công việc không thể đợi quá lâu. Sự cạnh tranh trong môi trường công sở luôn khốc liệt, đặc biệt là vị trí càng cao thì càng phải có ý thức này. Hứa Cẩm Ngôn mang máng nhớ cô cháu gái trước đó ở nhà cứ kêu gào đòi cái túi xách nào đó, gần đây vừa khéo anh ấy đang định mua túi bộ sưu tập xuân hè cho vợ, tính tiện thể mua cho cô một cái, gửi ảnh bảo người đi chọn, nhưng đợi nửa ngày vẫn không thấy trả lời tin nhắn, điện thoại cũng không nghe. Hứa tổng lấy làm lạ, cô cháu gái này trước kia hễ cứ có tin nhắn là trả lời ngay lập tức, vậy mà lần này như thể đã bay màu, không biết đã đi đâu làm gì. Ban đầu anh ấy cũng không nghĩ nhiều, dù sao cũng là người lớn rồi, trời mưa thì tự biết chạy vào nhà thôi. Mãi cho đến khi Tống Mạch Xuyên gọi điện tới bàn chuyện hợp tác. Viễn Hàng và Hành Xuyên vốn là công ty anh em được công nhận trong ngành, hai bên vừa hợp tác vừa cạnh tranh.

Hứa Cẩm Ngôn nói một hồi thì nhắc đến chuyện riêng: “Đúng rồi, hôm nay con bé Niệm Sênh có liên lạc với cậu không?”

Bên kia im lặng một lát: “Liên lạc với tôi làm gì?”

“Cũng phải, cậu tuy là sếp của nó, nhưng có người bình thường nào nghỉ lễ mà còn giữ liên lạc với sếp đâu?” Hứa Cẩm Ngôn rất hiểu tâm lý người đi làm.

Tống Mạch Xuyên: “…”

“Sao vậy?” Giọng điệu nghe như chỉ tiện miệng hỏi thăm.

“Cả ngày hôm nay con bé không trả lời tin nhắn của tôi, gọi điện cũng không bắt máy, không biết lại đi đâu làm gì rồi.” Hứa tổng nghĩ mãi không thông.

Tống Mạch Xuyên: “Có cần tôi qua đó xem thử không?”

Hứa Cẩm Ngôn: “Hôm nay cậu bận không? Không bận thì qua xem giúp tôi.”

Anh ấy nói chuyện còn biết chừa đường lui cho người khac.

Tống Mạch Xuyên cười một tiếng: “Bận hay không cũng không thiếu được mấy phút này.”

“Được, vậy cậu thay tôi qua xem thử đi, lát nữa tôi gọi lại cho nó xem có nghe máy không.”

Đôi khi con cái ở bên ngoài phụ huynh hay dễ lo lắng. Hứa Cẩm Ngôn dù sao cũng làm phụ huynh mấy năm nay rồi, có một số thói quen chưa sửa được. Anh ấy lại đúng kiểu người không sợ làm phiền người khác, đặc biệt là những người bạn “oan gia” của mình.

Cúp điện thoại xong, Tống Mạch Xuyên nhìn chằm chằm màn hình máy tính một lúc, đúng lúc trợ lý Giang đi vào định đưa tài liệu cho anh. Anh chỉ nói ngắn gọn, bảo tài liệu cứ để lên bàn là được, anh ra ngoài có chút việc, lát trở về sẽ xem sau. Trợ lý Giang nghe xong không hiểu chuyện gì, chỉ là khi sếp có lịch trình mà anh ấy không biết thì chứng tỏ đó không phải là việc mà anh ấy nên quản. 

Chỗ ở của Hứa Niệm Sênh cách công ty rất gần, Tống Mạch Xuyên rất nhanh đã đến trước cửa nhà cô. Anh đứng gõ cửa hồi lâu nhưng không có ai ra mở cửa, bên trong nhà dường như không có ai. Hứa Niệm Sênh là con gái lại sống một mình, đồ đạc của cô đương nhiên sẽ không để ở cửa, Tống Mạch Xuyên đứng ở cửa gọi điện thoại cho cô. Bất ngờ thay, bên trong nhà có tiếng chuông điện thoại vọng ra.

“…”

Bình thường mà nói, người thời nay không ai ra đường mà không mang theo điện thoại, Hứa Niệm Sênh chắc chắn đang ở trong nhà. Tống Mạch Xuyên lại gõ cửa thêm hai cái, vẫn không có động tĩnh. Trong tình huống này, người bên trong hoặc là ngủ say như chết, hoặc là hôn mê bất tỉnh, nếu là khả năng thứ hai thì rất tệ. 

Tống Mạch Xuyên không biết lúc này có nên cảm thấy may mắn vì hôm trước đưa cô nhóc say rượu về, cô vừa dùng vân tay mở khóa, miệng vừa lẩm bẩm mật mã của mình hay không. Nếu không phải thế thì Tống Mạch Xuyên cũng không biết mình bị cô lải nhải đến mức nhớ luôn dãy số đó. Anh do dự một chút, vẫn nhấn mật khẩu. Cửa mở, bên trong hoàn toàn vắng lặng. Tống Mạch Xuyên từng đến đây rồi nên cũng quen cửa quen nẻo, biết phòng nào là phòng Hứa Niệm Sênh ngủ. Cửa phòng không đóng, có thể thấy trên giường có người nằm, anh bước lại gần, thấy trong chăn lấp ló nửa cái đầu, có người vào nhà cũng không phản ứng gì. Anh đưa tay sờ trán người trên giường, nóng hầm hập.

“…”

Tiếp theo, Tống Mạch Xuyên rất bình tĩnh lấy điện thoại ra liên lạc với người khác.

Hứa Niệm Sênh tỉnh lại trong trạng thái mơ màng, khoảnh khắc tỉnh lại nghe thấy bên tai có tiếng người nói chuyện, nhưng cô cũng không nhận thức được mình đang ở đâu. Trong tầm mắt của cô thấp thoáng bóng dáng của người lạ.

?

Nghe thấy Tống Mạch Xuyên đang cầm điện thoại nói chuyện.

“Ừ, sốt cao, đang truyền nước rồi, lát nữa cậu qua xem chút đi.”

Tống Mạch Xuyên đặt điện thoại xuống, chạm phải ánh mắt của người đang nằm trên giường.

“Tỉnh rồi à?”

Hứa Niệm Sênh cuối cùng cũng nhìn thấy người quen, nhưng hệ thống ngôn ngữ vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

“Tôi đang nằm mơ sao?”

Tống Mạch Xuyên bị cô chọc cười, anh nói: “Em sốt rồi.”

Hứa Niệm Sênh nhìn tay mình, bên giường còn treo bình truyền dịch, nhưng nhìn xung quanh vẫn là phòng mình.

“Bệnh viện sao lại trông giống hệt chỗ tôi ở vậy?”

Lúc cô nói chuyện còn mang giọng mũi, nghe có chút đáng yêu.

Bác sĩ ở bên cạnh dặn dò Tống Mạch Xuyên những điều cần chú ý.

Khi Hứa Niệm Sênh tỉnh lại lần nữa, bình truyền đã gần hết, cô cũng hạ sốt rồi. Nhìn thấy bác sĩ và Tống Mạch Xuyên trong nhà mình, cuối cùng cô mới chậm rãi nhận ra: “Sao chú vào được đây?”

Phản xạ của cô dài đến mức có thể quấn quanh trái đất nửa vòng rồi.

Tống Mạch Xuyên nhìn cô chằm chằm: “Bây giờ biết sợ rồi à?”

Hứa Niệm Sênh cũng không phải người không có não, cô đương nhiên nhận ra tình hình hiện tại là gì, đại khái là trong lúc cô sốt sống dở chết dở, Tống Mạch Xuyên đã đến gọi bác sĩ tư nhân cho cô.

“Lần trước em say rượu cứ đọc mãi dãy mật khẩu nhà.” Tống Mạch Xuyên nói, “Đợi khỏi ốm rồi nhớ thay mật khẩu đi nhé.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Tại sao lại nhắc đến chuyện khiến tinh thần cô suy sụp trong lúc cơ thể cô đang yếu ớt thế này chứ?

Bác sĩ đi rồi, Tống Mạch Xuyên vẫn còn ở đó, lát sau cậu cô cũng đến. Hứa Cẩm Ngôn đứng bên giường với vẻ mặt không thể hiểu nổi nhìn cô: “Sáng nay thấy không khỏe sao cháu không gọi cho cậu hoặc mợ, cháu chỉ biết ngủ thôi à?”

Hứa Niệm Sênh: “Cháu uống thuốc rồi.”

Sáng nay cô biết mình hơi không khỏe, dậy tìm thuốc hạ sốt uống rồi, nhưng hình như không có tác dụng gì.

“…”

Hứa Cẩm Ngôn cũng không nói nhiều, lúc đến đây đã mua sẵn bữa tối. Đúng vậy, trời đã tối rồi. Hứa Niệm Sênh một mình cháo trắng dưa muối, nghe Hứa Cẩm Ngôn và Tống Mạch Xuyên bàn bạc lát nữa đi ăn gì, càng nghe càng thấy mình đáng thương.

Hứa Cẩm Ngôn nói: “Khỏi mất công thèm. Bây giờ cái gì ăn được, cái gì không, tự cháu còn không biết à?”

“…”

Hứa Niệm Sênh đứng ở cửa tiễn cậu và Tống Mạch Xuyên, hai người bọn họ hẹn nhau đi ăn tối rồi, để lại mình cô ở nhà xem tin nhắn điện thoại. Trên điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ, trong đó có hai cuộc là của Tống Mạch Xuyên. Từ miệng cậu cô, Hứa Niệm Sênh mới thực sự biết được nguyên do Tống Mạch Xuyên xuất hiện hôm nay, đôi khi thật không biết quan hệ giữa anh và cậu cô rốt cuộc tốt đến mức độ nào nữa. Tống Mạch Xuyên, người tốt.

Tối không dám tắm, nhưng người đổ mồ hôi ướt nhẹp, Hứa Niệm Sênh rất khó chịu, chỉ có thể lau người qua loa, đợi mai tính tiếp. Điện thoại báo có tin nhắn thoại của Tống Mạch Xuyên, vừa ấn mở, giọng nói trầm thấp truyền ra, nhắc cô uống thuốc. Hứa Niệm Sênh nghe xong, phản ứng đầu tiên là ném điện thoại sang một bên. Người đàn ông tên Tống Mạch Xuyên này chỉ cần dùng giọng nói cũng có thể quyến rũ người khác. Mấy phút sau, cô nhặt lại điện thoại, ngoan ngoãn soạn một đoạn văn cảm ơn nhỏ gửi cho sếp.

Tống Mạch Xuyên trả lời lại một câu: [Không cần khách sáo.]

Cô không khách sáo mới là lạ.

Lúc nằm trên giường, một vài ký ức bỗng ùa về. Ban ngày lúc Tống Mạch Xuyên vào không phải cô hoàn toàn không hay biết gì, bây giờ lờ mờ nhớ lại có người áp tay lên trán cô. Chỉ là lúc đó đầu cô nặng trịch, mắt không mở nổi, nhưng lúc người đó ghé lại gần, cô vẫn cảm thấy hơi thở trên người có chút quen thuộc. Hứa Niệm Sênh lật người trên giường, muộn màng bắt đầu kiểm điểm lại tính cảnh giác với nguy hiểm của mình. Một người đàn ông đã vào nhà như thế rồi mà cô vẫn chẳng có phản ứng gì, không biết là do sốt đến hồ đồ hay là có vấn đề gì nữa.

Trước lúc chìm vào giấc ngủ, cô vẫn còn tự nhủ ngày mai mình phải đổi mật khẩu cửa mới. Nhưng đợi tới ngày hôm sau tỉnh dậy, thanh máu đã nạp đầy, trong bộ não của cô chỉ còn lại đúng một ý nghĩ: phải đi tìm đồ gì bỏ bụng. Kết quả còn chưa kịp suy nghĩ ăn gì, cậu cô đã gọi điện đến: “Hôm nay đừng ăn đồ dầu mỡ đấy. Cậu cho người mang cơm tới, đề phòng mày ăn linh tinh.”

“…”

Đừng có hiểu cô quá thế chứ!

Sự sụp đổ của người trưởng thành chỉ trong một khoảnh khắc, Hứa Niệm Sênh gào lên một tiếng, lên án: “Cháu đã là người lớn rồi, cậu bớt quản cháu ăn gì đi!”

Đổi lại là tiếng cười khinh bỉ của cậu cô: “Mày có thành bà lão tám mươi tuổi thì cậu vẫn là cậu của mày.”

Hứa Niệm Sênh thốt ra một câu đại nghịch bất đạo: “Lúc đấy ai biết cậu có đang nằm trên giường không hay đã nằm dưới đất sâu rồi chứ?”

Hứa Cẩm Ngôn: “…”

Là người đang ăn bám, cô biết điểm dừng, nhanh tay cúp máy trước khi cậu cô kịp mắng. Tẩu thoát thành công!

May mà đồ ăn hôm nay tuy trông có vẻ nhạt nhẽo nhưng vị cũng khá ngon. 

Hứa Niệm Sênh lại thẫn thờ thêm một ngày nữa, đón chào những ngày đi làm sau Tết. Lúc này sinh viên thậm chí còn chưa phải quay trở lại trường, vậy mà dân đi làm thì đã phải quay trở lại guồng công việc, thật đau khổ! Ngày đầu tiên đi làm lại, vừa bước vào cửa công ty đã bất ngờ chạm mặt sếp càng khiến người ta đau khổ hơn.

Tống Mạch Xuyên lúc đó đang cầm điện thoại xem gì đó, liếc mắt nhìn qua, bắt gặp ánh mắt của cô gái nào đó đang nỗ lực thu nhỏ sự tồn tại của mình. Cả tòa nhà này đều là của Hành Xuyên, bình thường anh chẳng bao giờ đi chung thang máy của nhân viên, thế nên lúc này anh lên tiếng: “Hứa Niệm Sênh, sang bên này.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cô vốn nghĩ chỉ cần tới sát thang máy là an toàn, nào ngờ vẫn bị gọi thẳng tên, phản ứng đầu tiên là sững sờ, sau đó là miễn cưỡng đi tới. Cô vẫn còn nhớ chức vụ hiện tại của mình là gì, tuy rằng Tống Mạch Xuyên có tới mấy thư ký và trợ lý, nhưng cô vẫn là thư ký của anh.

Hứa Niệm Sênh nở nụ cười giả lả: “Tống tổng, chào buổi sáng ạ.”

“Chào,” Ánh mắt Tống Mạch Xuyên rơi vào cốc Americano đá trên tay cô, “Mới khỏi đã uống đồ lạnh?”

Bên ngoài lúc này vẫn lạnh thấu xương. Đồ uống lạnh vào mùa này quả thực không bán chạy bằng mùa hè, nhưng không có nghĩa là không bán được.

Hứa Niệm Sênh chột dạ một giây, sau đó lại nhớ ra người trước mặt không phải cậu cô, chỉ là sếp thôi. Lưng lại lén lút thẳng lên, nở nụ cười thành kính với sếp, nhưng không ngăn được việc cô coi cốc Americano đá trong tay là thuốc cứu mạng. Đồng hồ sinh học đảo lộn khoảng nửa tháng rất khó điều chỉnh lại, không uống chút gì đó thì thật sự không làm việc nổi.

Hứa Niệm Sênh cùng Tống Mạch Xuyên đi thang máy lên, kẻ trước người sau bước ra, năm mới, đối mặt với những gương mặt quen thuộc, Hứa Niệm Sênh chào hỏi cũng coi như nhiệt tình.  Trợ lý Giang trong kỳ nghỉ Tết hình như đã tán đổ crush, thành công thoát kiếp FA, cười đến là tươi roi rói. 

Sau khi ra khỏi thang máy, hai người rẽ theo hai hướng khác nhau, thế nhưng vẫn không ngăn được việc Tống Mạch Xuyên quay đầu lại nhìn cô gái nhỏ đang hồ hởi nhiệt tình chào hỏi tất cả các đồng nghiệp ở văn phòng. Trừ anh. Cái chức sếp này làm ngày càng không có cảm giác tồn tại rồi. Ngày đầu tiên đi làm lại, anh bỗng có cảm giác muốn tạm thời rời khỏi thế giới này một chút.

Hứa Niệm Sênh thực sự không ngờ vừa mới đi làm lại đã bận tối mắt tối mũi như vậy. Buổi trưa, cô hẹn nhóm thực tập sinh cùng đi ăn trưa. 

Lý Tư Cửu dùng giọng điệu vô cùng khó tin hỏi cô: “Chỉ nghỉ Tết một cái thôi mà, sao cảm giác cả người cậu như được tẩm bổ ấy nhỉ?”

Hứa Niệm Sênh sờ mặt: “Có sao? Tớ ăn Tết kỹ quá hả?”

Đồ ăn ở nhà mấy ngày Tết thực sự rất ngon.

Lý Nhất Nhiên gật đầu, góc nhìn của trai thẳng nói chuyện thẳng thắn hơn, cậu ta nói: “Xinh hơn rồi.”

Trong số thực tập sinh chỉ có hai cô gái, nhan sắc đều không tệ, nhưng so với Lý Tư Cửu lớn lên trong gia đình trung lưu bình thường, Hứa Niệm Sênh dễ thu hút sự chú ý của người khác hơn, bởi vì bọn họ từng thấy cô lên xe Rolls-Royce, biết gia thế của cô tuyệt đối không đơn giản. Nói thật, trong đám thực tập sinh thực ra cũng có người từng muốn theo đuổi Hứa Niệm Sênh, con người mà, ai chẳng muốn bớt phấn đấu vài năm. Hứa Niệm Sênh cũng là người thông minh, cách từ chối của cô rất kín đáo. Ví dụ như hôm nay xách cái túi mấy chục nghìn tệ, mai lại đổi cái mười mấy vạn, không được nữa thì tiếp tục xách cái đắt hơn. Chỉ cần là người có lòng, sẽ đi tra xem giá những món đồ cô dùng ở mức nào. Người biết điều thì sẽ tự động rút lui, người không biết điều thì để sau tính tiếp. Địa vị xã hội đích thực là thứ khó vượt qua nhất. Có người nỗ lực nửa đời người cũng chưa chắc đã chen chân được vào một cái vòng tròn nào đó. Như cậu của Hứa Niệm Sênh, anh ấy đúng là chó ngáp phải ruồi, đầu tiên là bám được bạn cùng phòng, sau đó còn lấy được vợ giàu, cộng thêm bản thân thực sự có tài, anh ấy đúng là con cưng của trời rồi. Muốn mượn người khác để leo lên, tự bản thân mình cũng phải có bản lĩnh mới được.

Các thực tập sinh nhắc đến chuyện một tháng nữa có suất chuyển chính thức, chỉ có ba suất. Lý Nhất Nhiên chắp tay: “Các bạn ơi, đến lúc đó ai có bản lĩnh người nấy dùng nhé, bị loại cũng đừng đau lòng buồn bã, có kinh nghiệm thực tập ở Hành Xuyên, còn sợ không tìm được việc sao?”

Vừa nói xong cậu ta đã bị mắng: “Cái tên này, cậu nói cứ như là đã nắm chắc được một suất chính thức không bằng, muốn ăn đòn đấy à?”

Lý Nhất Nhiên cười ha hả: “Cái đấy gọi là ôm hy vọng hão ấy mà.”

“…”

Đôi khi thấy người khác tự tin thái quá như thế, nắm đấm giơ ra cũng không đấm được.

Hứa Niệm Sênh đứng ngoài chủ đề này, cô không quan tâm suất chuyển chính thức có tăng thêm hay tiêu chuẩn đánh giá là gì. Cô nhỏ giọng hỏi một câu khiến người ta nghẹt thở: “Tiến độ luận văn của mọi người thế nào rồi?”

“…”

Hứa Niệm Sênh hỏi câu này thuần túy là muốn xem tiến độ của mọi người để cầu sự an tâm, kết quả hỏi xong ai cũng im lặng. Xem ra đều kẻ tám lạng người nửa cân. Đồng chí Tiểu Hứa yên tâm rồi.

“Mọi người đều chưa bắt đầu à?” Có người lại hỏi một câu.

Lý Tư Cửu: “…Tối qua vừa gửi báo cáo đề cương cho thầy, không biết thầy đã mở ra xem chưa nữa.”

Hứa Niệm Sênh: “Báo cáo đề tài một nghìn chữ rồi.”

“…”

Nghe xong, nếu mọi người không cố ý giả heo ăn thịt hổ, thì đúng là kẻ tám lạng người nửa cân thật. Trong lòng mọi người đều biết nặng nhẹ, bình thường mà nói, nhà trường sẽ không gây khó dễ chuyện luận văn tốt nghiệp, miễn là đừng tệ quá.

Hứa Niệm Sênh ăn trưa xong quay về chỗ ngồi nhắm mắt dưỡng thần, nhưng nhắm mắt lại cảm thấy trong đầu rối bời, suy nghĩ rất nhiều thứ, nhưng không có việc chính yếu nhất. Lúc nghĩ luận văn, khi thì ảnh tốt nghiệp, lúc thì là công việc, thậm chí còn có lúc lóe lên hình ảnh Tống Mạch Xuyên. Người làm công ăn lương có ai mà không điên chứ. Hứa Niệm Sênh không hề ngạc nhiên về việc mình nghĩ đến Tống Mạch Xuyên, cho dù bản thân cô có thể trốn tránh thì từ khi vào làm ở Hành Xuyên, sự tiếp xúc giữa hai người ngày càng nhiều. Lúc đầu ngượng ngập là vì cảm thấy con người quả thực thiếu dũng khí đối mặt với đoạn quá khứ muốn quên đi. Bây giờ ngượng ngập là vì cảm thấy nhân tính không chịu nổi chút khích bác nào. Cô là người không chịu được cám dỗ, huống chi sau mấy năm gặp lại, Tống Mạch Xuyên càng ngày càng quyến rũ hơn xưa. Con người ta tuyệt đối không thể sa chân ngã xuống một cái hố những hai lần. Cô đã không còn là Hứa Niệm Sênh mười tám tuổi năm xưa nữa, khi ấy còn hành động bốc đồng theo cảm tính, bây giờ tuy vẫn chưa hết bốc đồng nhưng đã biết khoảng cách giữa cô và anh lớn đến mức nào. Lần say rượu đó cô đúng là đã có hành động vượt quá giới hạn với Tống Mạch Xuyên, cho nên chột dạ. Tống Mạch Xuyên không nhắc đến, chứng tỏ anh đã cho qua rồi. Nhưng đạo hạnh của cô chưa cao tới mức có thể quên được. Thôi bỏ đi, còn một tháng nữa là cô nghỉ việc rồi. Đến lúc đó, một năm có thể gặp Tống Mạch Xuyên vài lần vào các dịp lễ tết cũng là chuyện hiếm có, cô không cần phải canh cánh trong lòng. Nghĩ thông suốt điểm này, Hứa Niệm Sênh gõ mõ điện tử trên điện thoại vài phút, đeo tai nghe, không ảnh hưởng đến người khác, cô cảm thấy tâm trạng bình thản hơn chút.

Ngày đầu tiên đi làm lại, kết thúc bằng một giờ tăng ca.

Hứa Niệm Sênh: Tạch!

Khoảnh khắc bước ra khỏi tòa nhà công ty, cô dường như còn nhìn thấy ông bà tổ tiên nhà mình đang vẫy gọi.

Trước khi tan làm cô đã đặt một suất đồ ăn ngoài, lúc này lại lững thững xách đồ ăn đi về chỗ ở. Một ngày bình thường vô vị cứ thế trôi qua.

Mấy ngày sau đó cũng đại khái như vậy. Chỉ là trong nhóm thực tập sinh, ngày nào cũng có người “cày cuốc” đến tám chín giờ chưa tan làm. Bọn họ vì tranh suất chuyển chính thức mà ai nấy đều rất liều mạng, đặc biệt là Lý Tư Cửu, cô ấy thực ra được coi là ứng cử viên có điều kiện tổng hợp khá tốt, tính kỷ luật cao, lại tích cực làm việc, quả thực là sự tồn tại như được buff thêm sức mạnh. So với cô ấy, Hứa Niệm Sênh ngoại trừ hai ngày đầu đi làm lại có tăng ca, sau đó bắt đầu đi làm và tan làm đúng giờ. Cô rất buông thả, tràn đầy vẻ bất cần kiểu “cái công việc khốn kiếp này bà đây làm đủ rồi”.

Mãi đến vài ngày sau, thư ký Vương đột nhiên tìm đến cô: “Em gái tốt của chị, chị nhờ em một việc.”

Có lẽ là biểu cảm của thư ký Vương trông quá mức nịnh nọt, Hứa Niệm Sênh hơi thấp thỏm: “Chị ơi, có gì chị cứ nói thẳng, chị thế này em hơi sợ.”

“Tối nay Tống tổng có một bữa tiệc xã giao, em có thể thay chị đi một chuyến không?” Thư ký Vương chắp hai tay, “Hôm nay là sinh nhật chị, đã hẹn bạn bè đi ăn rồi.”

Sinh nhật mà còn phải tăng ca. Nghe thôi đã thấy trai rơi lệ gái sụt sùi.

Hứa Niệm Sênh nhận ra mình đang trải nghiệm nhân tình thế thái chốn công sở, công bằng mà nói, thư ký Vương bình thường đối xử với cô khá tốt, có đồ ăn vặt cũng không quên chia cho cô. Nhưng chuyện làm thay công việc cho đồng nghiệp này, có lần một thì dễ có lần hai.

“Làm ơn làm ơn đi mà em gái tốt của chị,” Thư ký Vương đáng thương nói, “Trà chiều hôm nay, chị mời, được không?”

Hứa Niệm Sênh nhớ lại cả phòng thư ký, hình như đúng là chỉ có thực tập sinh như cô là rảnh nhất. Trước đó cũng khá bận, nhưng gần đây thư ký Lê hết cữ rồi, cô ấy có thời gian làm việc tại nhà, khối lượng công việc của Hứa Niệm Sênh giảm đi không ít. Cuối cùng vì không chịu nổi những tiếng “em gái tốt của chị” của thư ký Vương, Hứa Niệm Sênh vẫn đồng ý.

Thư ký Vương đúng là người tốt, đãi cô một bữa trà chiều không hề qua loa chút nào. 

Chập tối, lúc Tống Mạch Xuyên chuẩn bị đi, nhìn thấy Hứa Niệm Sênh lẳng lặng đi theo sau, có chút ngạc nhiên.

“Thư ký Vương tìm em đi thay à?”

Hiển nhiên là anh cũng đã biết chuyện thư ký Vương từ chối tăng ca tối nay. Những chuyện bàn giao công việc nội bộ lặt vặt, anh sẽ không tra hỏi cặn kẽ. 

Hứa Niệm Sênh thành thật gật đầu. Nói đến mấy tháng thực tập này, những thứ cô học được quả thực không ít, người ra đến chốn công sở mới nhận ra, giao tiếp trong trường học và ngoài xã hội ít nhiều cũng khác nhau. Nói về mấy tháng thực tập của Hứa Niệm Sênh, có thể tóm gọn lại là “khóa nâng cao EQ cấp tốc”.

Tống Mạch Xuyên không có ý kiến gì, để mặc cô gái nhỏ đi theo sau.

Tối nay Trợ lý Giang cũng không có mặt. Chỉ có Hứa Niệm Sênh và Tống Mạch Xuyên. Mấy tháng qua vẫn luôn là Tống Mạch Xuyên dẫn cô cùng đi tiệc làm ăn, cho nên cô cũng đã dần quen rồi. Cô thậm chí có thể đứng bên cạnh sếp và trò chuyện vui vẻ với khách hàng.

Tống Mạch Xuyên nghe cô gái nhỏ thao thao bất tuyệt giảng giải dự án và tán gẫu với khách hàng, không biết tại sao lại dâng lên một cảm giác thành tựu khó tả. Cảm giác như nhà có nuôi một cô con gái vậy, dù rằng đó không phải là con của anh.

Hứa Niệm Sênh cảm thấy tửu lượng của mình tuy kém, nhưng không đến mức một ngụm cũng không uống được, khách hàng bên kia đã mời rồi, cô định uống một ngụm tượng trưng. Kết quả vừa nâng ly, một bàn tay khác đã giữ chặt cô lại, sau đó ly rượu trong tay cô bị người khác cướp đi mất.

?

Tống Mạch Xuyên nói với đối phương: “Trần tổng, tôi kính ông một ly.”

Hứa Niệm Sênh bị mất ly rượu trong nháy mắt như bị đẩy xuống ngồi mâm trẻ con.

Đợi tiệc tàn, hai người bước ra khỏi phòng bao, Hứa Niệm Sênh đi sau sếp nửa bước. Qua cái Tết trở lại, cô lại biến thành một đứa trẻ tự kỷ. 

Sau khi đi làm Hứa Niệm Sênh ăn mặc khá thời trang, gu ăn mặc thường xuyên được các chị trong văn phòng khen ngợi. Hôm nay cô mặc đồ phối đen trắng kinh điển, một chiếc áo gile kẻ caro bàn cờ đen trắng, bên trong là áo giữ nhiệt màu đen ôm sát, bên dưới là chân váy dài màu đen, áo khoác ngoài màu trắng. Không may là, sếp cô hôm nay cũng mặc đồ đen trắng. Áo khoác đen quần đen, bên trong mặc áo len trắng, mặc dù chỉ là cách phối đơn giản nhất, nhưng mặc lên người Tống Mạch Xuyên lại thấy có cảm giác cao cấp. Thoạt nhìn hai người họ đi cùng nhau khá đẹp đôi.

Bây giờ nhiệt độ buổi tối ở thành phố Du vẫn thấp, gió lạnh thổi vù vù, người đi đường bên ngoài ai nấy đều quấn chặt áo khoác rảo bước. Hứa Niệm Sênh vừa ra ngoài đã cảm nhận được sự thay đổi nhiệt độ, cô bất giác rùng mình một cái, trong đầu nghĩ là phải về sớm nghỉ ngơi. Kết quả cúi đầu đi, không nhìn đường phía trước, lơ đễnh đâm sầm vào người đằng trước. Cô ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của sếp.

?

Tống Mạch Xuyên nói: “Chúng ta nói chuyện chút đi?”


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 35: Chúng ta nói chuyện chút đi
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...