Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 33: Cô gái nhỏ say rồi

Mấy cô tiểu thư đúng là thú vị thật. Không chỉ xinh đẹp mà còn toát ra khí chất tự nhiên trong từng cử chỉ. Khi họ kể về những dự án gần đây đang làm, quả thật khiến Hứa Niệm Sênh mở mang tầm mắt. Có vài thương hiệu mới khá quen tai, nếu họ không phải là người sáng lập thì cũng là cổ đông.

Thời gian trôi qua rất nhanh. Ban đầu Hứa Niệm Sênh quy kết việc mình càng nói chuyện càng buồn ngủ là do nhàm chán, nhưng rõ ràng những người xung quanh cũng uống cùng loại đồ uống với cô mà người ta lại chẳng hề hấn gì. Mãi cho đến khi ông chủ tìm đến tận góc nhỏ để “vớt” cô về.

Khi Tống Mạch Xuyên tới, bên cạnh Hứa Niệm Sênh đã chẳng còn mấy người. Ở những dịp thế này, cô cũng đâu quan trọng đến mức tất cả mọi người đều phải vây quanh mình.

Lúc này cô mới ý thức được mình đã uống rượu. Mấy chị em nói mấy ly cô vừa uống liên tục kia chính là rượu, một loại thức uống hơi giống trà Long Island, có điều vị rượu nhạt đến mức gần như không cảm thấy, nhưng nồng độ cồn thì lại không hề thấp. Hứa Niệm Sênh vừa rồi còn dựa vào lòng cô gái xinh đẹp bên cạnh một lúc lâu, còn nheo mắt khen người ta thơm quá, sau đó, má cô được người ta thơm lại một cái. Ui cha, cô bị hôn rồi. Người ta còn bảo cái đồ “tiểu yêu tinh” này sao mà đáng yêu, khiến người khác thích thế không biết. Xung quanh vang lên tiếng cười đùa không dứt.

Khi Tống Mạch Xuyên đến tìm người, Hứa Niệm Sênh đang ngồi trên ghế sofa, ánh mắt có chút ngây ngô mờ mịt, kiểu tóc vất vả lắm mới làm xong giờ đã hơi rối. Có hai lọn tóc không nghe lời rũ xuống phía trước. Tống Mạch Xuyên nhìn thấy, thuận tay vén ra sau giúp cô, cả quá trình này chỉ kéo dài một hai giây, tay anh cũng không chạm vào Hứa Niệm Sênh, nhưng ánh mắt của những người xung quanh nhìn anh lại có vẻ hơi lạ.

“Uống rượu rồi à?”

Tống Mạch Xuyên chưa từng thấy dáng vẻ sau khi uống rượu của Hứa Niệm Sênh ra sao, nhưng ánh mắt của cô lúc này trông có vẻ không được thông minh cho lắm.

Chuyện cần bàn trong tiệc tối cũng đã hòm hòm, anh hỏi cô: “Tôi đưa em về trước nhé? Cậu mợ em vẫn chưa thể rời đi bây giờ được.”

Vốn dĩ người là do anh đưa đến, đương nhiên cũng phải do anh đưa về.

Chỉ là sau khi Hứa Niệm Sênh nghe thấy hai chữ “về nhà”, cô bỗng ôm chặt lấy người đẹp bên cạnh, nói: “Tôi không về đâu, tôi muốn về nhà với chị xinh đẹp cơ.”

Tống Mạch Xuyên: “…”

Cô gái xinh đẹp bị ôm lấy bên cạnh: “…”

Người đẹp kia hiển nhiên không dám đắc tội Tống Mạch Xuyên, cô ấy có chút hoảng sợ, nhưng Hứa Niệm Sênh lại ôm khá chặt, tay nhỏ còn nắm lấy tay cô ấy.

Lúc này Tống Mạch Xuyên vẫn chưa biết cô nhóc này sau khi uống rượu sẽ biến thành dạng gì. Theo lời kể của bạn cùng phòng đồng chí Tiểu Hứa, Hứa Niệm Sênh uống rượu vào thực ra cũng không quậy phá lắm, cô chỉ thích tìm người để dính lấy thôi. 

Tống Mạch Xuyên đương nhiên không lạ lẫm gì với những cảnh tượng này, bao năm qua, phản ứng của con người sau khi say anh đã chứng kiến không ít. Anh bước lên một bước, ôn tồn nhỏ nhẹ dỗ cô nhóc về nhà ngủ, người đẹp bên cạnh cũng hùa vào khuyên nhủ theo. Hứa Niệm Sênh chưa say đến mức bất tỉnh nhân sự, cô mơ màng nhìn chằm chằm vào mặt Tống Mạch Xuyên một lúc lâu, cuối cùng cũng chịu vươn tay ra. Tống Mạch Xuyên thuận thế nắm lấy, cổ tay mảnh khảnh đặt trong lòng bàn tay anh. Anh rất tự nhiên khoác chiếc áo khoác lông trắng lên người cho cô, sau đó chào hỏi những người xung quanh một tiếng rồi dìu người đi ra ngoài. Cô đi loạng choạng, phần lớn trọng lượng đều đè lên người anh.

Theo kế hoạch ban đầu, lẽ ra còn một lúc lâu nữa Tống Mạch Xuyên mới rời đi, tài xế vừa báo có việc phải đi ra ngoài một lát, anh đành dìu người lên xe, cùng ngồi trong xe đợi tài xế quay lại. Anh gọi điện cho Hứa Cẩm Ngôn.

Cũng chẳng biết Hứa Cẩm Ngôn tin tưởng vào nhân phẩm của người bạn là anh đến mức độ nào mà có thể trả lời anh trong điện thoại thế này: “Con bé say rồi à? Vậy lát nữa cậu nhớ đưa nó vào tận nhà, đừng để nó tự đi vào nhé. Say rồi, khéo còn quên mất đường đi đấy.”

Đầu dây bên kia hình như có người đang nói chuyện với Hứa Cẩm Ngôn, anh ấy rất nhanh liền cúp máy.

Tống Mạch Xuyên quay đầu nhìn cô gái nhỏ, chạm phải ánh mắt của cô. Trên mắt cô có thoa chút phấn nhũ, lúc này dưới ánh đèn trong xe cứ lấp lánh bling bling, trông khá đẹp mắt.

“Còn biết tôi là ai không?” Tống Mạch Xuyên hỏi.

Hứa Niệm Sênh chỉ cảm thấy trước mắt đột nhiên xuất hiện hai Tống Mạch Xuyên, phản ứng đầu tiên là gật đầu, sau đó lại nhanh chóng lắc đầu.

Tống Mạch Xuyên: “…”

Chút rượu cô uống ban nãy tác dụng khá chậm nhưng không hề nhẹ, bây giờ đã ngấm, hơi men bốc thẳng lên đầu.

Tống Mạch Xuyên không nói gì, để đảm bảo an toàn, anh định thắt dây an toàn cho cô. Thế là anh nghiêng người sang, cánh tay vươn ngang qua, trong tư thế này, khoảng cách giữa anh và Hứa Niệm Sênh xích lại gần nhau là điều chắc chắn. Tay vừa nắm lấy dây an toàn để kéo qua, anh không để ý thấy đôi mắt cô gái nhỏ khẽ chớp một cái, đôi hàng mi khẽ quét lên quét xuống.

Bên má bỗng xuất hiện một vật thể lạ, đầu óc chậm chạp của Hứa Niệm Sênh căn bản chưa kịp phản ứng, cô cứ thế thuận theo tự nhiên mà há miệng cắn một cái.

“Shh…!”

Tống Mạch Xuyên hiển nhiên cũng không ngờ tới chuyện này, trên mặt truyền đến cảm giác đau đớn, kèm theo xúc cảm từ đôi môi dán lên, anh nhất thời không kịp phản ứng. 

Cô gái nhỏ chỉ há miệng cắn một miếng, ý thức được miếng mồi này “không ngon” liền nhả ra.

Tống Mạch Xuyên quay đầu nhìn cô, một tay kéo dây an toàn qua, tay còn lại sờ lên mặt mình, vẫn còn sờ thấy vết răng.

“…”

Anh vươn tay véo má cô gái nhỏ. Cảm giác cũng khá mềm. Nhìn mặt nhỏ vậy mà vẫn có chút thịt.

“Hứa Niệm Sênh, em là chó con à, sao lại cắn người lung tung thế?”

Đồng chí Tiểu Hứa ấy mà, người thì say rồi đấy, nhưng não bộ của cô vẫn còn khả năng nhận diện trong vô thức xem đâu là từ ngữ mắng chửi mình, đáng sợ vô cùng. Cô giơ tay gạt phăng bàn tay đang nhéo má mình ra, trừng đôi mắt tròn xoe như mèo con nhìn đối phương, cuối cùng để nâng cao khí thế của bản thân, cô còn vươn tay túm lấy cà vạt của Tống Mạch Xuyên, giật mạnh người ta lại gần.

“Chú mới là cún con ấy,” Đồng chí Tiểu Hứa rượu vào lời ra, cô kéo ông chủ lại gần sát mình, vênh váo đắc ý nói, “Mau gọi tôi một tiếng chủ nhân đi.”

Ai mà biết được một người say rượu có thể to gan đến mức nào. Nhưng trước mắt, trong không gian không lấy gì làm rộng rãi của chiếc xe, khoảng cách như thế này thực sự không thể coi là khoảng cách xã giao bình thường được nữa. Trái lại, nếu gạt bỏ những mối quan hệ khác giữa họ sang một bên, thì tình cảnh này lại có vẻ hơi ám muội.

Ánh mắt Tống Mạch Xuyên rơi trên khuôn mặt cô gái nhỏ, có thể thấy màu môi hồng hào, khuôn mặt không tì vết. Rất đẹp. Anh không phải kiểu đàn ông hay đi so sánh ngoại hình của phụ nữ, nhưng quả thực ở trong tình cảnh này, gu thẩm mỹ nói cho anh biết, người trước mắt là một cô gái vô cùng xinh đẹp.

Bầu không khí trở nên yên tĩnh.

Anh rũ mắt xuống, cũng chẳng bận tâm việc cà vạt của mình đang bị người ta nắm chặt trong tay, cất lời: “Đợi ngày mai tỉnh rượu hẵng tới tìm tôi bắt gọi.”

“Tại sao chứ?” Cô gái nhỏ thắc mắc.

Ánh mắt Tống Mạch Xuyên chạm vào mắt cô, anh tỏ ra khá kiên nhẫn giải thích: “Để xem mai em còn dám làm chủ của chó nữa không.”

Mạch não của đồng chí Tiểu Hứa hiện tại căn bản không thể hiểu nổi câu nói này, cô chớp chớp mắt, sau đó Tống Mạch Xuyên nắm lấy tay cô, gỡ cà vạt ra.

“Buồn ngủ thì ngủ một lúc đi, về đến nhà tôi gọi.” Tống Mạch Xuyên nhẹ giọng nói.

Một lát sau, tài xế quay lại, Hứa Niệm Sênh đã nhắm mắt ngủ say, gương mặt nghiêng về phía Tống Mạch Xuyên. Trong suốt quãng đường về sau, ánh mắt Tống Mạch Xuyên luôn nhìn ra ngoài cửa sổ. Chỉ là trên cửa kính xe thỉnh thoảng lại phản chiếu khuôn mặt say ngủ của cô gái nhỏ bên cạnh.


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 33: Cô gái nhỏ say rồi
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...