Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 32: Có lúc người ta thật sự rất bất lực


Anh mở cửa xe, đón tiên nữ nói giọng địa phương lên xe, tay không quên đặt lên khung cửa xe để tránh cô đụng đầu.


Vào trong xe, Hứa Niệm Sênh mới thực sự cảm thấy mình được sống lại.


Tống Mạch Xuyên cũng lên xe theo, cửa xe đóng lại, tài xế liền tự giác lái xe đi.


Địa điểm tổ chức tiệc tối cách đây khá xa, bây giờ lại đúng vào giờ cao điểm, chắc chắn sẽ mất kha khá thời gian mới tới nơi. 


Hứa Niệm Sênh vẫn còn bận tâm chuyện sếp chưa trả lời tin nhắn, cô liền hỏi lại một lần nữa. Bản thân cô cũng có một vài bộ trang sức đắt tiền, nhưng khi người mua cho cô là Tống Mạch Xuyên thi cảm giác rất lạ. Kết quả, sếp nghe vậy, quay đầu nhìn cô từ đầu đến chân một lượt, cuối cùng mở miệng: “Chiếc váy em đang mặc còn đắt hơn cả bộ trang sức, sao em chỉ để ý mỗi trang sức thôi vậy?”


Hứa Niệm Sênh: “…”


“Chiếc váy này chú cũng mua luôn à?”


Tống tổng nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, giọng còn mang theo ý “có vấn đề gì sao”.


Hứa Niệm Sênh im lặng, nhưng cảm thấy mình phải nói gì đó, thế là dùng ánh mắt “đang nhìn một ông chủ phá gia chi tử” nhìn anh: “Chú biết dù chú mua rồi thì tôi cũng chỉ có thể mặc được một lần thôi đúng không?”


Tống Mạch Xuyên lại “ừ”.


Hứa Niệm Sênh lại một lần nữa muốn liều mạng với đám người có tiền. Cô bỗng nhiên cảm thấy mệt mỏi, không nói gì nữa.


Tống Mạch Xuyên bỗng bật cười: “Tiêu tiền của sếp mà còn không vui sao?”


Hứa Niệm Sênh có lý lẽ riêng của mình, cô nói: “Chú thì hiểu cái gì? Chôm chỉa được của sếp vài trăm, vài nghìn đã là lời, tôi có thể chui vào chăn cười thầm cả ngày cũng được. Nhưng đây là bao nhiêu tiền rồi? Tôi có gánh nặng tâm lý.”



Nói cho cùng, giữa cô và Tống Mạch Xuyên, dù là mối quan hệ cấp trên cấp dưới hay bạn bè, hay thêm cả mối quan hệ lợi ích với Hứa Cẩm Ngôn, anh cũng không cần phải chi nhiều tiền như vậy.


Tống Mạch Xuyên nói: “Tối nay đi bàn chuyện làm ăn, nếu thành công thì số tiền tôi kiếm được còn nhiều hơn gấp bội số tôi bỏ ra. Vả lại, em đẹp, tôi là sếp cũng có chút mặt mũi.”


Có lẽ đây chính là tầm nhìn của một người làm sếp, một câu nói khiến Hứa Niệm Sênh cảm giác số tiền đó chẳng phải tiêu cho cô, mà là một khoản đầu tư ban đầu để đạt hiệu quả sau cùng. Cô cũng tự nghĩ thông rồi, dù gì tối nay người đẹp ngất ngây cũng là cô.


Trước khi đến đây, Hứa Niệm Sênh cũng đã tìm hiểu về bữa tiệc này, lượng khách mời rất hùng hậu, hầu hết đều là các nhân vật tai to mặt lớn, thậm chí những minh tinh tuyến một cũng tìm cách có được một tấm vé mời. Vị trí của Hứa Niệm Sênh cũng rất rõ ràng, cô chỉ là một bình hoa, xuất hiện với tư cách bạn đồng hành của Tống Mạch Xuyên, đến để mở rộng tầm mắt, tiện thể giao lưu một chút, còn lại là chuyện của sếp cô.


Khi vào cửa, Tống Mạch Xuyên xuất trình thiệp mời. Tấm thiệp mời trông hơi quen mắt, hình như trước đây cô đã thấy hai tấm tương tự ở nhà. Lúc chuẩn bị đi vào trong, anh đột nhiên dừng bước, Hứa Niệm Sênh không hiểu gì, ngẩng đầu nhìn anh.


Tống Mạch Xuyên cúi đầu, nhìn vào cánh tay mình, hỏi cô: “Không định khoác tay tôi sao?”


Hứa Niệm Sênh: “…”


Xin lỗi Tống tổng, lần đầu tiếp nhận nhiệm vụ này, cô chưa quen lắm.


Khoác tay thì khoác tay, có gì đâu. 


Lúc khoác tay lên, Hứa Niệm Sênh còn có chút cảm khái. Thời gian thật đáng sợ. Hứa Niệm Sênh năm mười tám tuổi, khi mới chớm nở tình yêu, sau khi nhận ra tình cảm của mình, ngay cả dũng khí nhìn thẳng vào mắt Tống Mạch Xuyên cũng không có. Vậy mà giờ đây, cô lại có thể tự nhiên bước đi bên cạnh anh như thế này. Không nhớ là đã đọc câu nói này ở đâu, rằng khi yêu một người, phản ứng đầu tiên của đa số mọi người là nảy sinh cảm giác tự ti ở các mức độ khác nhau. Không biết câu này có đúng với tất cả mọi người không, nhưng với cô trước đây, là hoàn toàn đúng. Đến mức bây giờ, khi đối mặt với Tống Mạch Xuyên, đôi khi cô vẫn có chút dao động cảm xúc. Dù cô hay tự giễu mắt nhìn người tệ, Hứa Niệm Sênh vẫn phải thừa nhận: Tuổi trẻ đừng gặp người quá xuất chúng, nếu không những người bạn gặp sau này đều chỉ là người bình thường. Nghe hơi sến, nhưng cũng là lời thật lòng. Lý do khi phát hiện bạn trai cũ là đồ tệ mà cô không quá đau là vì… cô vốn không đặt vào đó bao nhiêu tình cảm hay kỳ vọng.


Tống Mạch Xuyên không phải là một nhân vật nhỏ bé. Sự xuất hiện của anh đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người, Hứa Niệm Sênh đứng bên cạnh anh cũng vậy. Một đôi trai tài gái sắc, mô tả như vậy không hề quá lời. Tống Mạch Xuyên đẹp trai một cách rất đặc biệt, ít nhất là trong giới đồng nghiệp của anh. 


Tuy nhiên, trong dịp này, điều khác biệt là Hứa Niệm Sênh cũng đã nhìn thấy vài gương mặt quen thuộc.


“Mạch Xuyên đến rồi à?” Người vừa đến khá thân thiết với Tống Mạch Xuyên, vươn tay vỗ vai anh, sau đó nở nụ cười với Hứa Niệm Sênh, “Tiểu Hứa cũng đi cùng à, vừa nãy tôi còn thấy cậu và mợ cháu, sao không đi cùng người lớn mà lại đi với ông chủ đen đủi này?”


Hứa Niệm Sênh: “…”



Tống Mạch Xuyên cười khẽ: “Đừng nói lung tung, tôi đen đủi chỗ nào? Cậu hỏi cô ấy xem, tôi có đen đủi không?”


Hứa Niệm Sênh đang mặc đồ do sếp chi trả: “…”


Đen đủi chỗ nào chứ? Đây rõ ràng là Thần Tài!


Mãi một lúc sau, Hứa Niệm Sênh mới mở miệng chào người nọ: “Chào anh Cố.”


Cô chào hỏi rất đúng mực, giống hệt một đứa trẻ được người lớn đưa đi xã giao.


Hôm nay cô ăn diện rất lộng lẫy, xinh đẹp và thu hút sự chú ý.


Cố Chước cười nói: “Tiểu Hứa hôm nay thật xinh đẹp.”


Người ta khen ngợi một cách rộng rãi, Hứa Niệm Sênh cũng vui vẻ chấp nhận.


Những người có mặt thấy Cố Chước không mấy để ý Tống Mạch Xuyên mà lại cười nói vui vẻ với một cô gái trẻ, họ tự nhiên sững sờ. Có người đang đoán thân phận của Hứa Niệm Sênh, những người đã từng gặp cô lúc này đã xì xào bàn tán.


Cố Chước là một người không quá đứng đắn, anh ấy cười hỏi Hứa Niệm Sênh: “Đã gọi là anh rồi, vậy thì anh Cố đây không ngại thấp hơn cậu út nhà em một bậc. Này, sếp của em nhạt nhẽo lắm, hay là qua đây làm bạn đồng hành với anh Cố đi?” Tống Mạch Xuyên lên tiếng: “Cố Chước, cậu trắng trợn cướp người vậy sao?”


“Nói gì vậy, tôi đang hỏi ý kiến của Tiểu Hứa, cậu không có quyền can thiệp vào tự do cá nhân của em ấy chứ?”


Hứa Niệm Sênh: “…”


Đủ rồi đấy, nếu còn đứng đây, cô sẽ bị người ta xem như khỉ diễn xiếc mất.


Tống Mạch Xuyên rõ ràng cũng nghĩ như vậy, anh nói: “Muốn mời người ta làm bạn nữ thì để lần sau đi, thời gian tối nay của Tiểu Hứa là của tôi rồi.”



Cố Chước cũng không thực sự muốn tranh người với Tống Mạch Xuyên. Anh ấy cũng đã có bạn đồng hành, chỉ tới trêu cho vui thế thôi. Chỉ là anh ấy không biết, khi Tống Mạch Xuyên dẫn Hứa Niệm Sênh đi vào trong, vừa đi vừa nói với cô: “Bình thường ít tiếp xúc với Cố Chước chút. Cái tên này ba lăng nhăng, mồm mép không được câu nào đứng đắn.”


Hứa Niệm Sênh: “…”


Cô đã nhìn ra rồi.


Tống Mạch Xuyên thấy cô không nói gì, tưởng cô gái nhỏ thật sự bị cái vẻ ngoài hoa hòe đó làm cho mê hoặc, nên anh còn tận tình bổ sung một câu: “Đàn ông không thể chỉ nhìn mặt, hơn nữa Cố Chước đã động dao kéo rồi.”


Hứa Niệm Sênh: “?”


Cô buột miệng nói ra câu cửa miệng gần đây: “Thật hay giả vậy?”


Tống Mạch Xuyên: “…”


“Lúc cậu ta hai mấy tuổi từng rất thích chơi xe mô tô, có lần xui xẻo gặp phải một tai nạn xe khá nghiêm trọng, đâm vào cây bên đường, mặt bị thương nặng.” 


Những lời sau đó không cần nói nhiều.


Cái đầu nhỏ của Hứa Niệm Sênh không biết đang nghĩ gì, cô bỗng nhiên buột miệng: “Vậy chú hai mươi mấy tuổi thích chơi gì?”


Cô nhớ khi mình quen Tống Mạch Xuyên, anh đã hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi rồi.


Tống Mạch Xuyên cười khẽ: “Thích chơi máy bay, đi thi bằng lái máy bay.”


Hứa Niệm Sênh: “…”


Rất nhanh sau đó họ không còn rảnh để trò chuyện nữa, Tống Mạch Xuyên bận tiếp đãi các đối tác của mình, Hứa Niệm Sênh giữa chừng gặp được cậu và mợ mình, lại bị kéo đi xã giao một phen, tiện thể bị hỏi thăm những vấn đề cá nhân như có người yêu chưa. Khó nói lắm.



Hứa Niệm Sênh thực ra không ở một mình quá lâu. Người bạn mới quen trong tiệc đầy tháng của Tiểu Nguyên Đán vào Tết Dương lịch đã tìm đến trò chuyện cùng. Mặc dù chỗ cô đang đứng chỉ là một góc nhỏ không bắt mắt, nhưng vẻ ngoài của cô tối nay đủ để trở thành điểm nhấn trong đám đông. Nơi nào có người, nơi đó đủ náo nhiệt. Hứa Niệm Sênh đương nhiên hiểu rằng sự đối đãi được trở thành trung tâm đám đông này là nhờ cậu và mợ cô. Tính ra, mối quan hệ bên nhà họ Tô của mợ cô mới thực sự có tầm ảnh hưởng. Bên nhà cô, cậu cô mới là người trèo cao. Tuy nhiên, nói cho cùng, Hứa Niệm Sênh chỉ là một người thân bình thường có cổ phần ở Viễn Hàng mà thôi. Việc người ta kéo cô vào chơi là vì cô là cháu gái của Hứa Cẩm Ngôn, chuyện cổ phần thì chắc không nhiều người biết.


Trong bữa tiệc có rất nhiều đồ uống, phần lớn là rượu. Hứa Niệm Sênh cẩn thận chọn một loại đồ uống trông giống nước có ga, nhấp ngụm đầu tiên không thấy vị rượu, cô yên tâm. Còn khá ngon. Cô còn chưa ăn tối, nên giờ ăn một chút đồ ngọt để lót dạ. Nước uống ngon, Hứa Niệm Sênh uống một ly lại gọi thêm một ly nữa để từ từ thưởng thức. Các cô gái xinh đẹp bên cạnh đang buôn chuyện phiếm mới nghe ngóng được, cô nghe rất say sưa, không chỉ là chuyện của giới giải trí mà còn có không ít chuyện của giới hào môn. Có một chàng trai trẻ trông khá được mắt đến xin thông tin liên hệ của Hứa Niệm Sênh, còn chào hỏi vài câu với mấy cô thiên kim xung quanh, có vẻ đều quen biết nhau. Hứa Niệm Sênh lúc đó cảm thấy đầu hơi nặng, liền để đối phương quét mã thêm bạn bè. Sau khi người đó rời đi, cô thiên kim bên cạnh lập tức nói: “Đừng đồng ý kết bạn với anh ta, không phải người tốt đâu.”


Hứa Niệm Sênh ngửi thấy mùi chuyện phiếm.


Cô tiểu thư nhận xét sắc bén: “Cái loại người như anh ta mà dám đến gần, cậu út nhà cậu chắc chắn sẽ đánh gãy chân anh ta đấy.”


Chuyện cậu út nhà cô vì cháu gái mà mất một thương vụ, hình như trừ cô ra, ai cũng biết.


Hứa Niệm Sênh là người rất biết nghe lời.


Vì cô xuất hiện với tư cách bạn đồng hành của Tống Mạch Xuyên, có người bắt đầu buôn chuyện về mối quan hệ giữa cô và Tống Mạch Xuyên.


Một tiểu thư nào đó hỏi cô: “Tống tổng có thích phụ nữ không thế? Trước kia tôi còn đẩy thuyền anh ấy với cậu út của cậu nữa cơ.”


Hứa Niệm Sênh: “…”


Thuyền nào cũng đẩy được, chỉ toàn là hại người!


Hứa Niệm Sênh không biết gì cả, cũng không thể nói gì, cô sợ ngày mai vừa bước chân trái vào công ty liền bị đuổi đi. Cô chỉ có thể nói mình và Tống Mạch Xuyên tuyệt đối là mối quan hệ cấp trên cấp dưới trong sáng.


Mấy cô bạn bên cạnh lộ vẻ thất vọng, rõ ràng là rất không hài lòng vì không có chuyện phiếm để nghe.


Họ: “Hay là cậu bịa ra đi? Bọn tôi thích nghe kiểu đó.”


“…”


Có lúc người ta thật sự cảm thấy rất bất lực.


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 32: Có lúc người ta thật sự rất bất lực
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...