Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 3: Ước nguyện lớn nhất của người hiện đại: xóa sạch lịch sử trò chuyện

Bắt gặp đôi mắt hờ hững kia, đầu óc Hứa Niệm Sênh trống rỗng trong chốc lát. Giây phút ấy dường như có điều gì đó trào dâng trong tâm trí cô, nhưng lại như chẳng có gì cả, cảm giác như mọi thứ đều đã được an bài. Đôi mắt của người đàn ông này luôn có sức mê hoặc lòng người, mỗi khi nhìn chằm chằm vào ai đều rất dễ khiến người ta sinh ra ảo giác rằng trong mắt anh chỉ có mình đối phương. 

Nhưng đó không phải là trọng tâm. Từ khoảnh khắc gặp lại người đàn ông này, tất cả ký ức về quá khứ muốn quên đi bỗng ùa về như thác chảy. Hứa Niệm Sênh xấu hổ đến mức tưởng như đầu ngón chân sắp đào ra được cả một căn biệt thự Barbie xa hoa ngay tại chỗ. Cô nghiêm túc suy nghĩ: hay là giết người diệt khẩu?

“Bẻ cong là sao?” Đúng lúc này, Hứa Cẩm Ngôn đang ngồi phía trước quay đầu lại, đôi mắt có vài phần giống với Hứa Niệm Sênh nhìn chằm chằm vào cháu gái mình, “Cháu ở bên ngoài giao du với kiểu người gì đấy?”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Người đàn ông bên cạnh vẫn không rời mắt, dường như anh cũng đang đợi câu trả lời của cô. 

Bằng một sự thần kỳ nào đó, Hứa Niệm Sênh bỗng nhiên lại bình tĩnh lạ thường trước ánh mắt của hai người đàn ông này, có lẽ cô cho rằng lúc nước sôi lửa bỏng, khí thế của cô không thể thua kém được. Cô cất giọng bình tĩnh, quả quyết, tốc độ khá nhanh: “Chỉ là nhân vật 2D thôi ấy mà.”

Hứa Cẩm Ngôn bị bất ngờ không kịp phản ứng: “Nhân vật 2D là gì?”

Hứa Niệm Sênh nói liền một hơi: “Là những người đàn ông ưu tú hội tụ cả tài năng lẫn nhan sắc nhưng thực chất là không có thật. Muốn cơ bụng, có cơ bụng, muốn cơ ngực, có cơ ngực, cần hiền lành thì có hiền lành, cần lạnh lùng thì có lạnh lùng, muốn bám người, có bám người, lên được phòng khách, xuống được phòng bếp.”

Cô nói liên thanh như đang bắn rap. 

Hứa Cẩm Ngôn gật gù như đúng rồi: “Ừ đúng thế. Sao cháu biết cậu của cháu cũng là người như vậy?”

Hứa Niệm Sênh nghiêm túc trả lời: “Lương tâm của cháu không cho phép cháu đồng tình theo điều đó.”

Người đàn ông ngồi bên cạnh cô nghe thấy vậy liền bật cười. 

Tuy nhiên, tiếng cười ấy nhanh chóng bị tiếng của Hứa Cẩm Ngôn vì thẹn quá hóa giận át đi: “Hứa Niệm Sênh, cậu khuyên mày nên suy nghĩ kỹ trước khi nói.”

Trông cứ như sắp lên mặt giáo huấn Hứa Niệm Sênh một bài đầy tình yêu và năng lượng tích cực vậy. 

Hứa Niệm Sênh: “…”

Dù ông trời có hạ giá xuống đây thì nhân vật 2D vẫn là vô địch!

Thực tế làm gì có người đàn ông nào có thể đáp ứng được những tiêu chuẩn cao ngút trời như thế chứ? Không một ai!

Hứa Cẩm Ngôn răn đe cháu gái đừng ăn nói linh tinh, lo chuyên tâm học hành cho tốt, bớt giở mấy trò vớ vẩn đi. 

“Cháu tự có sách để đọc, cậu cứ tự lo cho cậu đi là được rồi.” Một cô gái đã thi được lên cao học như cô không biết sợ là gì.

Hứa Cẩm Ngôn tức đến bật cười: “Đủ lông đủ cánh rồi đấy nhỉ? Nói thật đi xem nào, dạo này mợ của cháu cứ mải chơi cái game hẹn hò gì đấy, có phải là do cháu vẽ đường không?”

Hứa Niệm Sênh im lặng, biểu cảm trên mặt rất thờ ơ như thể không liên quan gì đến mình. 

Đúng là cô đã giới thiệu trò chơi đó, nhưng người chơi không phải là cô mà là Trịnh Văn Tĩnh. Cô ấy là một cây bút viết tiểu thuyết người lớn hạng bét với vẻ ngoài thì mềm mại đáng yêu nhưng bên trong tâm hồn thì vô cùng đen tối, ngày nào cũng phải chơi vài ván game hẹn hò để tận hưởng niềm vui của hậu cung. Dần dần, Hứa Niệm Sênh ít nhiều cũng bị ảnh hưởng, tự mình “thưởng thức” dăm ba nhân vật “tình nhân quốc dân”. 

Hứa Cẩm Ngôn rõ ràng rất có ý kiến: “Mày chơi một mình được rồi, còn làm hỏng cả vợ của cậu làm gì!”

Sự oán giận của Hứa Cẩm Ngôn không chỉ xuất phát từ việc ghen tuông mà còn vì vợ anh ấy không chỉ tự chơi một mình mà còn tải game về điện thoại của anh ấy nữa. Ngày nào Hứa tổng cũng phải tranh thủ đăng nhập vào game làm nhiệm vụ ngày cho vợ, bất kể anh ấy có đang ở công ty hay đi đâu. Có lần trợ lý đi vào, tình cờ nhìn thấy sếp đang chơi game hẹn hò liền dùng ánh mắt cực kỳ phức tạp nhìn anh ấy. Hứa tổng khi ấy thực sự cảm thấy thanh danh của mình đã bị tổn hại nặng nề.

“Còn vừa rồi là chuyện gì?” Cuối cùng Hứa Cẩm Ngôn cũng quay trở lại vấn đề chính, “Cháu có xích mích gì với bạn học à? Cái cậu thanh niên ăn mặc như thằng ngốc kia có quan hệ gì với cháu?”

Ý của anh ấy chính là anh chàng tên Lý Phương Nhiên kia. 

Sắc mặt Hứa Niệm Sênh rất bình tĩnh. Cô đáp: “Không có bất cứ quan hệ gì cả.”

Hứa Cẩm Ngôn liếc nhìn cháu gái qua gương chiếu hậu trong xe một lúc, không biết trong lòng đang nghĩ gì, dường như đã đấu tranh rất lâu mới quyết định mở lời: “Hứa Niệm Sênh, cháu nghe cho kỹ này. Mấy tên đàn ông hào nhoáng ngoài kia, nhất là những kẻ cứ nhăm nhe vào sinh viên đại học như cháu, phần lớn đều là bọn lừa đảo muốn lấy tình hoặc tiền. Một đứa mà ngay cả Gaode Maps cũng không biết dùng như mày chính là đối tượng dễ bị lừa nhất đấy.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Sinh viên đại học cũng có tự trọng, cô giận thật rồi!

Cô lẳng lặng nhìn người phía trước, sau đó cãi lại: “Cháu chỉ thích người mặt đẹp dáng ngon thôi, muốn bị lừa cũng phải đáp ứng được tiêu chuẩn chứ?”

Hứa Cẩm Ngôn cười khẩy: “Không thể lừa được mày chứ gì? Có trách thì phải trách nhà họ Hứa đã cho mày khuôn mặt khả ái này, để bây giờ mày tự mãn tận trời như vậy đúng không?”

Hứa Niệm Sênh: “?”

Hình như cậu đang khen cô? Không chắc lắm, nghe thêm chút nữa xem sao.

Hứa Cẩm Ngôn cảm thấy trong quá trình trưởng thành của Hứa Niệm Sênh, dường như những hiểu biết của anh về cô cháu gái này chưa đủ, giờ nổi hứng lên lại muốn tìm hiểu thêm chút ít về gu thẩm mỹ của cô.

“Vậy, cháu nói xem thế nào mới là đẹp? Kiểu như cậu của cháu đúng không?”

Hứa Niệm Sênh là một cô gái thật thà, dù khuôn mặt của cậu nhà cô đúng là đẹp thật, nhưng đã nhìn hơn hai mươi năm rồi nên cũng thành quen mắt thôi.

“Bình thường thôi.”

Hứa Cẩm Ngôn không nghe được câu trả lời mong muốn: “?”

Sau đó, Hứa tổng lại nhếch môi hừ một tiếng: “Hứa Niệm Sênh, cậu thấy mày hình như thiếu đi một thứ rồi.”

“Thiếu gì?”

“Thiếu đòn.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cô khịt mũi: “Cậu à, cái đó gọi là bạo lực gia đình đấy.”

Hứa Cẩm Ngôn: “Để cậu cho mày xem thế nào mới là bạo lực gia đình!”

Chỉ có điều hiện tại bọn họ vẫn còn đang ngồi trong xe, một trước một sau đều thắt dây an toàn, cho nên những lời đe doạ của anh ấy cũng chỉ là lời nói suông. 

Hứa Cẩm Ngôn đột ngột chuyển hướng, không định để bạn thân của mình được yên thân: “Con nhóc thối này bây giờ cũng kén chọn quá nhỉ? Cả người ngồi bên cạnh cháu mà cũng không lọt được vào mắt à? Muốn cơ bụng hay cơ ngực? Cậu ta có tất đấy.”

Hứa Cẩm Ngôn hoàn toàn không biết cô cháu gái này đã từng giấu anh ấy làm những chuyện động trời gì. 

Từ lúc lên xe, Hứa Niệm Sênh đã luôn cố ý không nhìn sang bên cạnh, nhưng người ngồi cạnh cô thực sự quá thu hút. Bây giờ, hậu quả của việc cố ý không nhìn là cậu út nổi loạn của cô trực tiếp ra ám hiệu. Có cơ ngực nữa à? Thế thì mắt cô khó mà nghe lời lắm. Cô càng cố gắng né tránh lại càng không nhịn được. Thôi thì chỉ liếc một cái thôi. Chiếc sơ mi trắng trên người Tống Mạch Xuyên căn bản không thể che được vóc dáng của anh. Chỉ một cái liếc nhẹ thôi, Hứa Niệm Sênh cảm giác như mình có thể nhìn thấu tất cả.

Hứa Niệm Sênh: Ôi đỉnh nóc kịch trần!

Ngay lúc cô vội vàng dời tầm mắt, người đàn ông bên cạnh đột nhiên mở miệng: “Nhìn gì thế?”

Giọng Tống Mạch Xuyên sau hơn ba năm vẫn trầm ấm đúng chuẩn giọng “tra nam” mà Hứa Niệm Sênh hay bắt gặp trong tiểu thuyết. Ai nghe cũng tưởng anh mang tình ý trong đó, dễ gây nghiện như rượu rum.

Hứa Niệm Sênh theo phản xạ thu ánh nhìn về, còn khẽ né sang phía cửa xe.

“Không nhìn gì cả.” Vị trí mà cô vừa nhìn chằm chằm không phù hợp với giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội. Hơn nữa Tống Mạch Xuyên đã sớm nằm trong danh sách đen của cô, cô cảm thấy tốt nhất là nên ít giao thiệp với người này. Hồi trẻ người nông nổi, cô đã bị khuôn mặt này làm cho si mê, nhưng bây giờ Hứa Niệm Sênh đã va vấp nhiều, trở thành tấm chiếu từng trải rồi, ngoài kia thiếu gì đàn ông chứ? Vả lại, dù gì mấy anh 2D vẫn ngon nghẻ hơn. 

Nhóm chat của phòng ký túc các cô vẫn rất rôm rả. Trịnh văn Tĩnh vẫn đang phát huy tối đa trí tưởng tượng của một tác giả truyện H hạng chót, không ngừng ghép đôi Tống Mạch Xuyên với đủ loại tiểu mỹ thụ da trắng dáng xinh và các tình tiết nóng bỏng. 

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cô lẳng lặng nghiêng người, thầm nghĩ có lẽ nên đi thay sang màn hình chống nhìn trộm thôi. Lại nghĩ, có lẽ ước nguyện lớn nhất của người hiện đại là xóa sạch lịch sử trò chuyện. Cô bỗng cảm thấy vô cùng đồng cảm. Con người ta, ai rồi cũng phải chết, nhưng không thể nào chết vì mất mặt được. 

Ngay lúc cô đang che che giấu giấu màn hình điện thoại, chiếc xe đã dừng lại. Đã đến nơi rồi. Sau khi khởi nghiệp thành công không lâu, Hứa Cẩm Ngôn đã mua một căn biệt thự nhỏ ở khu Lâm Tú Hoa Viên làm nhà cưới, không quên dành ra một phòng cho cô cháu gái nổi loạn của mình.

“Mạch Xuyên, cậu có muốn vào nhà chơi một lát không? Dạo này vợ tôi cứ nhắc tên cậu suốt.” Hứa Cẩm Ngôn chủ động có lời mời bạn thân.

Tống Mạch Xuyên khựng lại: “Nhắc tôi làm gì?”
Hứa Cẩm Ngôn đã xuống xe, giọng nói còn mang theo oán trách: “Còn không phải là vì cái mặt của cậu à? Vợ tôi nói thai phụ trong thời gian bầu bí nên ngắm người đẹp nhiều hơn, có như vậy thì sinh con ra mới đẹp được. Trên đầu giường còn bày đầy ảnh chụp của mấy gã trai trẻ và nam tài tử nào ấy, cô ấy còn bảo cậu cũng đẹp, nhìn nhiều một chút, sau này con chúng tôi cũng đẹp như cậu thì tốt.”
Tống Mạch Xuyên: “…”

Ở bên cạnh, Hứa Niệm Sênh dịu dàng dùng ánh mắt thương cảm nhìn cậu của cô, còn “tốt bụng” chêm một câu: “Cậu, con mình đẻ ra mà lại giống người khác thì chẳng phải to chuyện à?”
Trời ơi, thảo nguyên xanh mướt kia phải rộng đến mức nào đây.

Bị chính tưởng tượng trong đầu mình chọc cười, cô còn bồi thêm một câu khác: “Cậu à, gen nhà họ Hứa mình cũng đâu có tệ, cần gì đi ngưỡng mộ người ta.” 

Kết quả, cô nhận một cái cốc vào đầu. 

Hứa Cẩm Ngôn nhìn đâu cũng thấy chướng mắt: “Ngày thường nghỉ lễ không về nhà thì thôi đi, bị bắt quả tang ở bên ngoài lôi về, chưa bước qua cửa đã bắt đầu chọc điên cậu mày. Thử làm cậu tức chết đi, để xem mày có phải ra đường uống gió Tây Bắc không?”
“Sao mà thế được?” Hứa Niệm Sênh hùng hồn bào chữa cho mình: “Nếu cậu có mệnh hệ gì, cháu nhất định sẽ là người đầu tiên khuyên mợ đi lấy chồng khác.”

Hứa Cẩm Ngôn: “…”

Đừng ai cản anh ấy, tối nay người cậu này nhất định phải dùng gia pháp xử lý nội bộ lục đục!
“Hứa Cẩm Ngôn.” Đúng lúc này, một giọng nữ dịu dàng vang lên từ cửa: “Đêm hôm rồi, anh còn phát điên gì đấy?”
Nghe thấy giọng nói ấy, Hứa Niệm Sênh lập tức biết quân cứu viện tới rồi. Cô né khỏi móng vuốt của cậu út, như con chim sổ lồng lao vội về phía người đẹp đang đứng ở cửa. 

“Mợ ơi!” Giây phút này, cô cháu gái tinh nghịch bỗng nhiên lại biến thành đứa bé ngoan hiểu chuyện đến lạ. 

“Sênh Sênh, cháu về rồi đó hả?” Người đẹp mừng ra mặt, đưa tay xoa mặt cô, “Vào nhà nhanh đi. Cháu gầy đi nhiều rồi, cái tội bình thường cứ không chịu về nhà cơ.”

Hứa Cẩm Ngôn vốn còn định dạy dỗ đứa cháu nghịch ngợm một trận: “…”
Bên cạnh, Tống Mạch Xuyên được chứng kiến từ đầu đến cuối toàn bộ cảnh này, khóe môi anh cong lên, cất giọng từ tốn: “Đi thôi, vừa rồi chẳng phải cậu định mời tôi vào nhà ngồi chơi sao?”


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 3: Ước nguyện lớn nhất của người hiện đại: xóa sạch lịch sử trò chuyện
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...