Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Chương 2: Bẻ cong gì cơ?
Khi tiết mục của Hứa Niệm Sênh vừa kết thúc, bên dưới liền vang lên tiếng vỗ tay rần rần kèm theo tiếng huýt sáo phấn khích. Cô vẫn giữ nét mặt rất bình thản, trên trán lấm tấm mồ hôi. Ở một khoảnh khắc tạo dáng cuối cùng, đuôi mắt cô khẽ cong lên, hoàn toàn khác với vẻ quyến rũ lạnh lùng ban nãy, nụ cười duyên dáng này kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm của cô đã hớp hồn bất cứ ai đứng bên dưới. Thậm chí có người còn thắc mắc, liệu đây có phải là một ngôi sao nhỏ nào đó lên sân khấu quậy cho vui hay không. Đèn phía sau nhấp nháy, Hứa Niệm Sênh sau khi xuống sân khấu thì đi thẳng mà không ngoảnh đầu nhìn lại thêm một lần nào. Dọc đường quay trở về bàn, cô đã khéo léo từ chối vài người cả nam lẫn nữ lân la tiến đến bắt chuyện.
Thực ra màn trình diễn vừa rồi không phải do cô chủ đích muốn thể hiện. Tối nay, cô ra ngoài chỉ vì bạn cùng phòng tên Phương Mạn nói có một quán bar mới mở theo phong cách cyberpunk rất đáng ghé thử một lần. Trước đó, Hứa Niệm Sênh bận rộn chuẩn bị hồ sơ học lên cao học, bây giờ rốt cuộc mới được rảnh rang đôi chút nên mới đến đây góp vui. Đi cùng cô ngoài ba người bạn cùng phòng thì còn có một vài thành viên khác trong câu lạc bộ người mẫu của Phương Mạn. Đã tham gia câu lạc bộ người mẫu thì làm sao lại không có trai xinh gái đẹp với đôi chân dài miên man cho được? Nhưng trớ trêu là, trong đó còn xen lẫn vài mối quan hệ phức tạp khó nói.
Trong câu lạc bộ có một cậu ấm là con nhà trâm anh thế phiệt từng theo đuổi Hứa Niệm Sênh, hôm nay cũng có mặt ở đây, hơn nữa bên cạnh còn có bạn gái. Hay nói một cách kịch tính hơn là, chỉ mới hai tuần trước, cậu ta vừa mới trút hết tâm can nói rằng sẽ không sống nổi nếu thiếu cô, ấy vậy mà chỉ vài ngày sau đó, cậu ta đã lao đầu vào lưới tình với cô bạn gái hiện tại. Thực ra Hứa Niệm Sênh cũng chẳng bị ảnh hưởng gì, chỉ có bà mai Phương Mạn sau khi “được” cậu ấm kia liên tục làm phiền nhờ cô ấy giúp đỡ cậu ta tán tỉnh cô là thấy bực mình. Vừa thấy đối phương xuất hiện cùng bạn gái mới, mặt cô ấy sa sầm xuống, đen như đít nồi. Những lúc như thế này, cô ấy chỉ biết cảm tạ trời đất, cảm ơn chính mình vì trước đó chưa từng lần nào đứng ra giúp cậu ta cưa đổ Hứa Niệm Sênh.
Một nhóm nam thanh nữ tú ngồi quây lại chơi mấy trò chơi nho nhỏ. Hứa Niệm Sênh xui xẻo chơi thua, bạn gái của cậu ấm kia biết cô là ai nên cứ dây dưa mãi, dùng chiêu khích tướng bắt cô chọn thử thách mạo hiểm, chính là phải lên sân khấu nhảy một bài trước đám đông. Hứa Niệm Sênh không uống được nhiều, uống xong cũng dễ mất kiểm soát, vốn dĩ chẳng cần để tâm đến mấy trò khích tướng này. Nhưng cô gái kia cứ liên tục dùng những lời lẽ mỉa mai ẩn ý, ám chỉ cô nhát gan không dám chơi, thế nên cuối cùng cô cũng đồng ý, dù gì cũng chẳng phải thử thách gì khó nhằn. Chỉ có điều, việc cô đồng ý chấp nhận thử thách, đối với cô rất dễ nhưng với người khác lại chỉ có thể dùng một câu để nói: sốc ngang sốc ngửa. Những người có mặt ở đây đều biết Hứa Niệm Sênh trời sinh có một khuôn mặt mang đậm chất nghệ sĩ, vậy mà lại lao đầu vào cái hố khổng lồ mang tên khối Khoa học kỹ thuật, trở thành một cô gái “bách khoa” chính hiệu. Suốt mấy năm đại học, cô chưa từng xuất hiện trong bất kỳ buổi biểu diễn văn nghệ hay tham gia bất cứ câu lạc bộ màu mè hoa lá nào ở trường. Cô cứ ngày ngày đắm mình vào thế giới khoa học và kỹ thuật bao la rộng lớn, mấy năm liền vẫn luôn là đóa hoa lạnh lùng trên núi cao của Đại học Du.
Hứa Niệm Sênh đứng dậy, cởi bỏ áo khoác ngoài, bên trong là một chiếc áo sơ mi trắng chỉnh tề nghiêm túc. Danh sách trúng tuyển học lên cao học của Đại học Du đã được công bố, hôm nay cô tới trường gặp giáo sư hướng dẫn để trao đổi một số vấn đề nên ăn mặc có phần trang trọng, dưới chân còn mang một đôi giày cao gót đế vuông màu đen. Bộ đồ này không thể nào làm lu mờ được nhan sắc xinh đẹp của cô, trái lại còn làm cô trở nên rất đặc biệt giữa nơi này. Cô thản nhiên ném lại một câu “Cứ đợi đó” đầy phóng khoáng rồi dần hòa lẫn vào trong đám đông, sau đó thì xuất hiện trên sân khấu với tiết mục vừa rồi. Dáng vẻ của cô khi ở trên sân khấu toát lên một vẻ quyến rũ đến lạ, hoàn toàn khác biệt so với cô của ngày thường. Tới khi Hứa Niệm Sênh quay trở về chỗ ngồi, tiếng hò reo phấn khích nhất được phát ra từ ba cô bạn cùng phòng của cô, thậm chí cô còn chưa về tới nơi đã nghe thấy tiếng của họ. Mấy cậu con trai ngồi cạnh vốn chẳng hề quen thân cũng kích động nói lớn: “Vì chị mà si, vì chị mà cuồng, vì chị mà đâm đầu vào tường!”
Hùng hồn nhất có lẽ phải kể đến màn hô vang như xé phổi của cô bạn cùng phòng tên Trịnh Văn Tĩnh của cô: “Chị ơi, làm em đi này!”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Có cần lố vậy không?
“Bảo bối Niệm Sênh của tôi ơi, sao mày nhảy giỏi thế mà chưa từng nói cho chị em biết hả? Trời ơi, cái đêm hội của trường hoành tráng vậy mà mày không tham gia, tiếc quá…” Trịnh Văn Tĩnh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Hứa Niệm Sênh xoa lấy xoa để, bao nhiêu lời vàng ý ngọc cứ thế tuôn ra không ngớt, biểu hiện chẳng khác nào con cún con trung thành với chủ.
Nghe được câu này, Hứa Niệm Sênh ngẩn người, sau đó cô cúi đầu, nhìn người hâm mộ nhỏ mới nổi của mình từ trên cao, đưa tay nâng cằm Trịnh Văn Tĩnh lên, hạ giọng xuống: “Sao nào, bảo bối bị chị đây mê hoặc rồi à?”
Trịnh Văn Tĩnh đã bị điệu nhảy của Hứa Niệm Sênh hớp mất hồn vía, chẳng thèm đếm xỉa trong câu nói này của cô có bao nhiêu phần trêu chọc.
Người ngồi bên cạnh là Diệp Điềm Điềm cũng không nhịn được ngước lên nhìn Hứa Niệm Sênh, tóc xoăn bồng bềnh màu đen, áo sơ mi trắng phối với quần tây đen, kết hợp với thái độ hờ hững cùng nụ cười đó, đậm chất lãng tử phong trần. Từ nay về sau, hình mẫu người tình trong mộng của cô đã có khuôn mặt cụ thể.
Hứa Niệm Sênh vẫn đang trêu chọc bạn cùng phòng, mấy tên con trai bên kia cứ nhìn cô chằm chằm đến ngẩn người, tâm tư của cậu công tử nhà giàu mới tạm lắng xuống lại đột nhiên trở nên xôn xao. Cô bạn gái của cậu ta mặt mày xanh mét, không nhịn được cơn giận: “Lý Phương Nhiên, anh nhìn cái gì mà nhìn?”
Lời này vừa thốt ra, bầu không khí sôi nổi lập tức bị phá vỡ.
Lý Phương Nhiên chính là cậu công tử nhà giàu kia, cậu ta đương nhiên nhận ra mình đã thất thố, nhưng bị bạn gái bóc mẽ trước mặt mọi người như vậy, cậu ta tự nhiên cũng cảm thấy xấu hổ và tức giận: “Em lên cơn gì thế, có nhiều người ở đây như vậy, ủng hộ bạn bè một chút thì có gì sai?”
“Ủng hộ cái kiểu đó à? Anh nhìn cô ta cứ như mắt dính chặt vào người cô ta rồi ấy!”
Thấy hai người sắp cãi nhau, những người bên cạnh vội vàng can ngăn, nhưng cô gái đã nhẫn nhịn cả một buổi tối hoàn toàn không chịu buông tha, thậm chí còn chĩa mũi nhọn về phía Hứa Niệm Sênh.
“Cô quyến rũ bạn trai người khác thì có gì hay ho? Nhất thiết phải hèn hạ như vậy sao?”
Hứa Niệm Sênh: “?”
Những người có mặt ở đây ngoài ba người bạn cùng phòng, những người khác không thân thiết với Hứa Niệm Sênh lắm, sau khi nghe câu này, ba người bạn cùng phòng của cô theo bản năng đứng lên muốn bảo vệ cô.
Hứa Niệm Sênh từ từ ngước mắt lên, lúc này mới nghiêm túc nhìn đối phương, rồi cười khẩy một tiếng: “Tôi quyến rũ ai cơ?”
Không đợi đối phương tiếp tục làm ầm ĩ, cô lại chậm rãi bổ sung một câu: “Cũng chỉ có mình cô coi cậu ta là bảo bối.”
Ba người bạn cùng phòng đang định bênh vực Hứa Niệm Sênh: “…”
Hoàn toàn không có đất dụng võ.
Hứa Niệm Sênh bấy lâu nay vẫn chỉ cần dùng cái miệng của cô thôi đã đủ giết người không cần dao. Đối phương bị chọc tức như vậy thì làm sao chịu được, có lẽ là do men rượu bốc lên, liền nghiến răng nghiến lợi giơ tay giơ chân lao về phía Hứa Niệm Sênh, hiển nhiên là muốn tát vào khuôn mặt xinh đẹp kia của cô. Thế nhưng cô ta không có cơ hội đó, sức mạnh mà Hứa Niệm Sênh đã không có dịp phô diễn trong ba năm qua cuối cùng cũng có đất thể hiện, cô dứt khoát tóm lấy cổ tay của Dư Nhược bẻ ngược ra sau, làm cô ta đau đến nhe răng.
“Hứa Niệm Sênh!” Cậu ấm nhà giàu kia sốt ruột: “Tôi thay mặt Dư Nhược xin lỗi cậu về chuyện tối nay. Xin cậu bỏ qua cho cô ấy.”
Dư Nhược là bạn gái cậu ta.
Hứa Niệm Sênh nghe vậy cũng thôi không làm gì quá lên nữa, lập tức buông tay cô ta ra ngay trước mặt mọi người. Bàn của họ ở bên này có động thái ồn ào đã thu hút sự chú ý của nhân viên. Nếu vẫn còn tiếp tục làm căng, chắc chắn bảo vệ sẽ đến tống cổ họ ra ngoài. Cô vừa buông tay ra, Dư Nhược đã vội nhào vào lòng bạn trai, xem như đã học được một bài học.
Hứa Niệm Sênh thở hắt ra một hơi, vô duyên vô cớ bị người ta nhắm đến, có ai mà không bực mình? Cô liếc nhìn mấy cô bạn cùng phòng, nói nhỏ: “Thấy chưa, chị của các cưng ngầu nhỉ?”
“…”
“Hứa Niệm Sênh!”
Đúng lúc đó, một giọng nam đột nhiên xuyên qua đám đông ồn ào lọt vào tai Hứa Niệm Sênh khiến cô giật bắn người. Không chỉ có mình cô, những người khác cũng nghe thấy tiếng gọi này, theo bản năng nhìn về phía phát ra âm thanh. Hứa Niệm Sênh chầm chậm quay đầu nhìn lại, bắt gặp một hình bóng rất đỗi quen thuộc, sau đó hơi nhìn chếch sang, ngay lập tức nhận ra còn một người cũng quen thuộc không kém. Bên cạnh người vừa gọi cô là người đàn ông đã nhiều năm rồi cô không gặp lại, anh của bây giờ trông càng mê người hơn. Vừa bắt gặp ánh mắt của anh, toàn thân cô bỗng như hóa đá.
Một lúc sau, trước mặt bao nhiêu người, Hứa Niệm Sênh cố nặn ra một nụ cười trông méo xẹo còn xấu hơn cả khóc: “Cậu, sao cậu lại ở đây?”
Đứng ở cách đó vài bước, Hứa Cẩm Ngôn cười khẩy: “Cậu mà không ở đây thì làm sao biết cháu gái nhà mình giờ đủ lông đủ cánh thế này rồi?”
Có ai hiểu được cảm giác bị người giám hộ bắt quả tang đang tụ tập chơi bời ở quán bar lúc nửa đêm không?
Cảm ơn đã hỏi, người thì đang ngồi trên xe mà tâm hồn đã treo tít trên mây.
Mười phút sau, Hứa Cẩm Ngôn sắp xếp tài xế đưa ba cô bạn cùng phòng của cháu gái anh ấy về trường. Vì Hứa Niệm Sênh thỉnh thoảng có đăng ảnh lên WeChat, mà nhiều nhất chính là ảnh chụp với các bạn cùng phòng, thế nên Hứa Cẩm Ngôn đã nhanh chóng nhận ra cháu gái đi cùng ba người bạn kia, cũng nhìn ra được cô vừa xảy ra xích mích với mấy người khác. Tuy trong người đang phừng phừng lửa giận, nhưng Hứa tổng vẫn không quên bênh vực người nhà, tới lúc ra về cũng chỉ sắp xếp xe đưa bạn của Hứa Niệm Sênh về mà thôi. Cũng chính vì thế mà bây giờ cả hai cậu cháu nhà anh ấy phải ngồi nhờ xe của người khác. Để bày tỏ sự tức giận và khiến đứa cháu gái ngỗ ngược nhận ra lỗi của mình, Hứa Cẩm Ngôn ngồi vào ghế phụ lái, để cô ngồi ở ghế sau mà suy ngẫm cho thật kỹ. Thế là trong tình thế tuyệt vọng, Hứa Niệm Sênh bị đẩy xuống ngồi cạnh người đàn ông cô đã âm thầm cầu khấn đừng bao giờ gặp lại nữa.
Trong xe rất yên tĩnh, tay lái của tài xế rất ổn định, điện thoại của Hứa Niệm Sênh liên tục nháy sáng báo tin nhắn đến, nhóm chat phòng ký túc của cô như sắp vỡ tung.
Văn Tĩnh rất dịu dàng: [Má ơi, lần đầu tiên trong đời tao được ngồi trên một chiếc Roll-Royces sang trọng thế này. Công chúa Sênh Sênh, tao yêu mày chết mất thôi.]
Ước mộng bao nuôi một anh chồng hiền lành của Mạn Mạn: [Sênh Sênh, cậu của mày đẹp trai quá, sao bọn tao chưa nghe mày nhắc đến bao giờ?]
Điềm Điềm muốn lên bờ: [Người bên cạnh cũng đẹp nữa!]
Văn Tĩnh rất dịu dàng: [Bảo bối, cậu của mày có bạn gái chưa? Nếu vẫn chưa thì để tao làm mợ của mày đi nhỉ? Còn nếu không được thì anh đẹp trai bên cạnh cậu của mày cũng có được, dù gì tao cũng không biết xấu hổ đâu, tao có là cũng vẫn có thể ăn thịt thiên nga được.]
…
Đọc được tin nhắn này, Hứa Niệm Sênh ngước lên len lén nhìn người đàn ông bên cạnh, trầm ngâm suy nghĩ. Một cảm giác trẻ con rằng cô muốn trả thù bỗng nhiên trỗi dậy, vậy là cô cúi xuống lúi húi bấm điện thoại với vẻ mặt gian manh.
Sênh Sênh bất tận: [Cảm ơn đã hỏi, tao có mợ rồi nhé, cậu tao bây giờ đã thành một ông già rồi, đừng có thèm khát nữa.]
Sênh Sênh bất tận: [Còn người kia ấy à, chúng mày cũng quên luôn đi. Theo như quan sát và tìm hiểu sâu rộng của phóng viên Tiểu Hứa, khả năng cao người này không thích phụ nữ.]
Bịa chuyện cũng vui ra phết. Hai câu vừa gửi đi xong, trái tim của ba thiếu nữ xuân thì liền vỡ vụn. Hứa Niệm Sênh vẫn còn định bịa thêm vài câu nữa, cố gắng hết sức hạ thấp uy tín của những người xung quanh trong nhóm chat. Đúng lúc này, Trịnh Văn Tĩnh gửi đến một tin nhắn thoại. Hứa Niệm Sênh trong một chốc lỡ quên mất bầu không khí cực kỳ yên tĩnh bên trong xe lúc này, tay nhanh hơn não bấm nghe. Giây tiếp theo, giọng nói chân thành tha thiết của Trịnh Văn Tĩnh vang lên rất rõ ràng qua điện thoại của Hứa Niệm Sênh, vang vọng khắp xe.
“Nếu đã là người đàn ông định sẵn không thể có được như thế, chẳng thà anh ta bị bẻ cong luôn cho rồi.”
Không khí trong xe ngay lập tức như đóng băng. Hứa Niệm Sênh hoảng hốt, luống cuống bấm tắt tin nhắn thoại, sau đó len lén liếc nhìn sang bên cạnh với vẻ chột dạ. Đúng lúc này, người đàn ông bên cạnh đang nhắm mắt nghỉ ngơi đã mở mắt, bắt gặp cái nhìn lén lút của cô, anh cất giọng trầm trầm: “Bẻ cong gì cơ?”
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
