Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Chương 4: Chú Tống
Mợ của Hứa Niệm Sênh tên là Tô Tiểu, là bạn học cùng lớp đại học của Hứa Cẩm Ngôn và Tống Mạch Xuyên, rất xinh đẹp, học hành cũng rất giỏi. Hiện tại cô ấy đang mang thai nên ở nhà làm việc từ xa, nhưng mỗi lần ra ngoài xã giao, người khác sẽ gọi cô ấy là Tô tổng.
Thời điểm theo đuổi vợ, Hứa Cẩm Ngôn lấy hoàn cảnh tuổi còn trẻ mà phải nuôi cháu gái nhỏ ra làm cái cớ cho bộ dạng tội nghiệp của mình, cho đến tận khi cuối cùng cũng thành công tán đổ, gặp mặt hai bên gia đình rồi, Tô Tiểu mới biết cô cháu gái kia của anh ấy đã học lên đến đại học từ lâu. Cũng vì thế, không ít lần Hứa Cẩm Ngôn đã bị vợ đánh cho một trận.
Tô Tiểu hiện giờ đã mang thai được hơn sáu tháng, bụng đã nhô lên thấy rõ, nhưng trông dáng vẻ của cô ấy lại càng thêm dịu dàng. Thấy Hứa Niệm Sênh đến, cô ấy liền gọi cô vào cùng ăn khuya với mình. Phụ nữ mang thai thường hay đói về đêm, thế nên cô ấy đã dặn cô giúp việc trong nhà mỗi tối lại chuẩn bị thêm một chút đồ ăn khuya, vừa hay tối nay Hứa Niệm Sênh được hưởng ké.
“Mạch Xuyên cũng tới à?”
Tống Mạch Xuyên đi tới, cười cười: “Qua thăm em bé một chút.”
Càng nghe, Hứa Niệm Sênh lại càng cảm thấy có gì sai sai, nhưng dường như cũng chỉ có mình cô cảm thấy vậy.
Tô Tiểu mỉm cười, vỗ nhẹ lên bụng: “Bé cưng, chú Tống tới thăm con. Nếu là con trai, sau này lớn lên phải đẹp trai như chú Tống đây nhé, biết chưa?”
Hứa Niệm Sênh bất ngờ nghe được câu này, không kịp chuẩn bị tinh thần, sặc ngay ngụm canh vừa nuốt, ngơ ngơ ngác ngác ngẩng đầu lên nhìn ba người trước mặt.
Tô Tiểu nói xong lại quay sang nhìn Hứa Niệm Sênh, lại vỗ bụng thêm một cái nhẹ nữa: “Bảo bối, nếu con là con gái thì hãy xinh gái giống chị họ của con nhé.”
Nghe thấy câu này, Hứa Niệm Sênh thở phào nhẹ nhõm.
Ngược lại, Hứa Cẩm Ngôn dường như đã quá quen với cảnh này, chẳng lấy làm lạ trước những lời vợ nói: “Đã bảo rồi mà, cô ấy chỉ mong có được một đứa con thật xinh thôi.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cô nhắn một tin vào nhóm chat của phòng ký túc rồi tập trung uống canh. Canh này vốn dĩ được chuẩn bị riêng cho Tô Tiểu, bình thường nếu cô ấy uống không hết sẽ đợi Hứa Cẩm Ngôn về xử lý hộ. Tối nay xem như Hứa Niệm Sênh được hưởng lợi lớn.
Cô giúp việc trong nhà vẫn chưa ngủ, chu đáo rót nước cho Hứa Cẩm Ngôn vừa về tới nhà và cả chú Tống của đứa bé trong bụng bà chủ đến chơi nhà giữa đêm. Uống xong cốc nước, Hứa Cẩm Ngôn ôm vợ lên lầu, không quên dặn dò một câu: “Hứa Niệm Sênh, lát nữa nhớ tiễn anh Tống ra về đấy nhé, người ta khó khăn lắm mới ghé chơi nhà một chuyến, đừng có bất lịch sự đấy.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cậu út cao quý, cậu út giỏi giang, vợ con ấm êm ở trên lầu, lại bắt cháu gái đi tiễn khách à?
Thấy không còn việc gì nữa, cô giúp việc lại quay về phòng nghỉ. Dưới phòng khách, ngoại trừ Hứa Niệm Sênh đang uống canh, chỉ còn lại Tống Mạch Xuyên đang ngồi trên ghế sô pha. Bầu không khí ngượng ngùng vô cùng. Tuy Hứa Niệm Sênh đã không còn là cô gái vì thất tình mà khóc lóc thảm thiết như xưa nữa, nhưng đối mặt với lịch sử đen tối của tuổi trẻ dại khờ là nỗi đau mà bất cứ người trưởng thành nào cũng phải trải qua. Cô uống cạn chỗ canh còn lại trong bát rồi đặt bát sang một bên đợi cô giúp việc rảnh rỗi đến dọn sau. Vấn đề đặt ra bây giờ là, làm thế nào để cô có thể “đuổi khéo” vị khách đang ngồi trên ghế sô pha kia ra ngoài.
Tống Mạch Xuyên không hề xa lạ gì với căn biệt thự nhỏ này của Hứa Cẩm Ngôn. Kể từ khi Hứa Niệm Sênh vào đại học, có khi cả năm cô chẳng về nhà lấy một lần nào trừ những dịp lễ tết đặc biệt. Sang đến năm ba lại còn quá đáng hơn, ngay cả ngày lễ cũng vùi đầu ở thư viện trường, có khi Hứa Cẩm Ngôn muốn mời cô về cũng không được. Vậy nên, Tống Mạch Xuyên, vừa là bạn học đại học, vừa là đối tác kinh doanh, lại trở thành vị khách thường xuyên ghé qua đây hơn. Anh và Hứa Cẩm Ngôn là bạn cùng phòng suốt bốn năm đại học. Khoản vốn đầu tiên để Hứa Cẩm Ngôn khởi nghiệp của cả tiền đầu tư của Tống Mạch Xuyên, vì vậy công ty hiện giờ có cả cổ phần của anh.
Tống Mạch Xuyên học vượt cấp, tính ra thì anh nhỏ hơn Hứa Cẩm Ngôn hai tuổi, nhưng dù thế thì năm nay anh cũng đã hai mươi tám tuổi rồi. Vẻ cuốn hút của anh vẫn còn đó, thậm chí càng trở nên quyến rũ hơn sau bao nhiêu thăng trầm sóng gió của những năm gần đây. Đối với Hứa Niệm Sênh, Tống Mạch Xuyên là mối tình đầu chết yểu của cô khi mười tám tuổi.
Năm Hứa Niệm Sênh mười bảy tuổi, gia đình cô gặp biến cố, khi ấy, cô vừa lên lớp 12, người thân duy nhất còn có thể nương tựa bám víu chỉ có cậu út Hứa Cẩm Ngôn của cô, khi ấy cũng mới tốt nghiệp đại học chưa được bao lâu, đang trong giai đoạn dốc hết mình khởi nghiệp. Cũng chính Hứa Cẩm Ngôn đã giúp cô làm thủ tục chuyển trường, để cô hoàn thành chương trình học cuối cấp tại trường Trung học số 1 thành phố Giang. Tuy nhiên, một nam thanh niên chỉ mới hơn hai mươi tuổi rất khó có thể chu toàn mọi việc để chăm lo cho cháu gái được. Thời điểm đó, họ vẫn chưa sống ở đây. Hứa Cẩm Ngôn đã chạy vạy khắp nơi, mua được một căn hộ nhỏ ba phòng ngủ rộng chừng một trăm mét vuông gần trường Trung học số 1 thành phố Giang, còn cho Hứa Niệm Sênh một khoản tiền tiêu vặt kha khá, thuê thêm một cô giúp việc lo việc bếp núc trong nhà, còn bản thân lại vất vả làm ăn, thường xuyên đi sớm về khuya. Thời điểm đó, anh ấy đang ở trong giai đoạn phát triển sự nghiệp, nhiều lúc bận rộn đến mức Hứa Niệm Sênh sống cùng một nhà cả tháng trời mà không thấy mặt cậu út đâu. Bình thường bảy giờ sáng, Hứa Niệm Sênh đã đến trường học, buổi tối chỉ về nhà sau khi kết thúc giờ tự học, về đến nhà cũng nhanh chóng tắm rửa rồi lên giường đi ngủ. Hứa Cẩm Ngôn thường về nhà sau mười hai giờ đêm, cả người nồng nặc mùi rượu, về đến nhà là lăn ra ngủ, đến khi tỉnh dậy thì Hứa Niệm Sênh đã lại đến trường rồi, trước khi đi học, cô còn chu đáo pha sẵn cho cậu út một ít nước mật ong để trong bình giữ nhiệt.
Trong quãng thời gian đó, phòng ngủ thứ ba trong nhà được Hứa Cẩm Ngôn chuẩn bị sẵn cho Tống Mạch Xuyên. Anh là đối tác làm ăn, đồng thời cũng là bạn thân từ hồi đại học của Hứa Cẩm Ngôn, thỉnh thoảng cũng ghé qua ngủ nhờ. Thực ra việc một cô gái trẻ sống chung nhà với hai người đàn ông có nhiều điều bất tiện, bản thân Hứa Cẩm Ngôn cũng không giỏi chăm sóc cho người khác, chỉ là khi ấy hai cậu cháu bọn họ chỉ có thể nương tựa vào nhau mà sống.
Mãi đến sau này Hứa Niệm Sênh mới biết, Tống Mạch Xuyên là một công tử bột chính hiệu, gia đình anh có đủ vốn liếng để anh có thể thử sức dù có thất bại. Trong khoảng thời gian mấy năm đó, thị trường tài chính trực tuyến phát triển mạnh đến mức đáng sợ, Hứa Cẩm Ngôn cũng không phải là đối tượng đầu tư duy nhất của Tống Mạch Xuyên. Cho đến bây giờ, Hứa Niệm Sênh vẫn còn nhớ như in cái ngày cậu út dẫn cô đến căn hộ đó. Hứa Cẩm Ngôn mở cửa, trong phòng khách có một nam thanh niên trẻ tuổi đang ngồi trên ghế sô pha, mặc một chiếc áo polo kẻ sọc phối với một chiếc quần đen đơn giản. Bộ đồ trên người anh rất bình thường nhưng lại có vẻ gì đó rất sang. Người kia nhìn thấy Hứa Cẩm Ngôn kéo theo chiếc vali màu hồng của Hứa Niệm Sênh bước vào, khẽ nhướng mày: “Ồ, đây là cháu gái của chúng ta đấy à?”
Lúc đó, Tống Mạch Xuyên đã có chút gì đó rất hấp dẫn, khiến Hứa Niệm Sênh đứng sau lưng cậu út bất ngờ liếc mắt nhìn anh, trái tim vô thức đập nhanh hơn hai nhịp. Nhưng đó cũng chỉ là một sự ấn tượng ban đầu rất đỗi bình thường. Khi đó, Hứa Niệm Sênh vẫn chưa thoát ra được khỏi nỗi đau mất cả cha lẫn mẹ, trong đôi mắt cô là một màu xám xịt, không có lấy một chút ánh sáng.
Hứa Cẩm Ngôn mắng đối phương một câu: “Biến đi, cháu gái cái gì, đừng có nhận bừa. Con một trong nhà mà còn đòi nhận họ hàng lung tung!”
Sau đó, anh ấy quay sang giới thiệu với Hứa Niệm Sênh: “Đây là Tống Mạch Xuyên, bạn cùng phòng đại học của cậu. Sau này thỉnh thoảng cậu ta sẽ ghé qua đây ở ké, cháu cứ gọi chú Tống là được.”
“Chú Tống?” Anh chàng trẻ tuổi cất giọng phản đối bằng chất giọng nghe rất hay.
Hứa Cẩm Ngôn hừ một tiếng: “Cậu là bạn của tôi, còn đòi cái gì nữa? Muốn leo lên làm bề trên chắc?”
Nhưng cô cháu gái của anh ấy lại “bán đứng” cậu út: “Anh Tống.”
Hứa Cẩm Ngôn: “?”
Tống Mạch Xuyên nhoẻn miệng cười, một nụ cười tuyệt đẹp. Anh nói: “Hứa Cẩm Ngôn, cậu xem, mắt nhìn của cô nhóc này tốt hơn cậu nhiều.”
Hứa Cẩm Ngôn: “…”
Thấy Hứa Niệm Sênh còn có tâm trạng đối đầu với mình, điều này khiến cậu út của cô thấy yên tâm hơn hẳn.
Nguyên năm học lớp 12 đó, Hứa Niệm Sênh vẫn luôn gọi người ta là “anh Tống”.
Hiện tại, Hứa Niệm Sênh chầm chậm đi đến bên chiếc ghế sô pha trong phòng khách. Tống Mạch Xuyên đang cúi đầu, bàn tay phải với những ngón tay thon dài nhẹ nhàng véo sống mũi, không giấu được vẻ mệt mỏi. Trên người anh thoang thoảng mùi nước hoa nam, xen lẫn chút hơi men, chắc tối nay anh đã uống không ít rượu.
“Chú Tống, để cháu tiễn chú ra cửa.” Như một tiếng sấm rền giữa trời quang, cô đột nhiên cất tiếng.
Động tác véo sống mũi của Tống Mạch Xuyên đột ngột dừng lại. Anh ngẩng đầu nhìn cô, lặp lại cách xưng hô vừa rồi: “Chú Tống?”
Giọng anh trầm thấp rất nam tính. Nếu ở trên mạng mà nghe được giọng nói thế này, có lẽ Hứa Niệm Sênh sẽ để lại bình luận đại loại như: [Nghe anh nói xong em muốn bầu luôn rồi.]
Hứa Niệm Sênh bị đôi mắt sâu thẳm ấy nhìn chằm chằm, hô hấp như ngưng trệ vài giây. Sau đó, cô cố giữ nét mặt bình tĩnh, nói một cách rất tự nhiên: “Chú bằng vai phải lứa với cậu của cháu mà. Gọi là chú Tống thì có vấn đề gì ạ?”
Không cho anh có cơ hội phản bác, cô lại nói tiếp: “Dù gì chú cũng không phải là thanh niên mới ngoài hai mươi nữa. Nếu thật sự không thích cháu gọi chú là chú Tống, vậy thì cháu sẽ gọi là Tống tổng như người ta ạ.”
Có lẽ Tống Mạch Xuyên chẳng thể nào ngờ được chỉ mới bẵng đi ba năm, anh từ “anh Tống” chuyển thành “chú Tống”. Cô bé từng mang vẻ ngoài mong manh, yếu đuối, dễ tổn thương ngày nào giờ đây cũng đã biết nói lời đanh đá với anh. Chợt nghĩ ra điều gì đó, anh bật cười, nói: “Được, vậy cháu tiễn chú ra cửa đi.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Thật sự muốn nhận danh xưng này à?
Tống Mạch Xuyên đi trước, cách anh hai bước là Hứa Niệm Sênh theo sau. Vừa ra đến cửa, khi Tống Mạch Xuyên bước chân ra ngoài, Hứa Niệm Sênh đã nhanh miệng nói trước: “Chúc chú Tống ngủ ngon, đi thong thả!”
Sau đó, cô dứt khoát đóng sầm cửa lại.
Đứng ở bên ngoài, Tống Mạch Xuyên nhìn cánh cửa đóng chặt, khóe miệng khẽ nhếch lên, tâm trạng trông có vẻ rất tốt.
“Cô nhóc này cũng thù dai ra phết.”
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
