Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Chương 8: Vỏ Sò Kỳ Lạ
Hàn Cừ đã nhắc đến sự thay đổi mấy lần, những từ như “Cẩn thận” giống như cơn mưa mùa thu dính nhớp, làm ướt lớp áo sát người, mang đến cảm giác ẩm ướt không thể xua tan được. Đột nhiên Lẫm Đông có chút mất kiểm soát, không làm chủ được cảm xúc của mình, cậu nhìn thẳng vào mắt Hàn Cừ, “Đội trưởng Hàn, tôi vẫn chưa hỏi anh, dạo trước có phải anh cũng từng đến khu chợ đêm không?”
Ánh mắt cậu cảm nhận được ở “Vũ Lâm Tình” lần trước, vẫn luôn như một bí ẩn chưa có lời giải, cứ lẩn quẩn trong lòng cậu.
Dường như Hàn Cừ không hề thay đổi thái độ vì giọng điệu của Lẫm Đông đột ngột thay đổi, anh ung dung gật đầu, “Đúng vậy, Cục trị an đã dẫn tôi đi xem xét khắp nơi, hôm đó cậu đang biểu diễn ở ‘Vũ Lâm Tình’.”
Câu trả lời dễ dàng có được như vậy, nhưng Lẫm Đông lại cảm thấy hụt hẫng, giọng nói cũng nhỏ dần, “Anh cũng không chào tôi một tiếng.”
Hàn Cừ nhíu mày.
“Hôm đó tôi cứ bồn chồn không yên, cảm thấy có người đang nhìn mình, nghe người ta nói Lý Đông Trì mời cảnh sát Hoa Quốc sang giao lưu, tôi đã… tôi đã nghĩ liệu người đó có phải là anh không.” Lẫm Đông rụt vai lại, “Tôi không nhìn thấy anh, nhưng anh lại thấy tôi, anh không gọi tôi. Nếu không phải sau đó tôi đến Cục trị an gửi bưu kiện, tình cờ gặp anh, có phải anh định giả vờ như chưa từng gặp tôi ở thị trấn Sa Vũ không?”
Giọng Hàn Cừ trầm xuống, “Sao có thể?”
Lẫm Đông ngẩng đầu nhìn anh, “Nhưng hôm đó anh đã không chào tôi.” Cậu cũng không hiểu mình bị làm sao, cứ như bị ma ám mà cố chấp vào cái lời chào có cũng được không có cũng chẳng sao đó. Mối quan hệ giữa cậu và Hàn Cừ, trong mắt bất kỳ ai cũng đều là cực kỳ có duyên phận, như Bạch Nhất nói, bọn họ còn có một “đứa con”. Nhưng bọn họ lại luôn bỏ lỡ nhau, Hàn Cừ là đá ngầm dưới nước, còn cậu chỉ là bèo dạt trôi lững lờ theo dòng nước, sóng tới, gió thổi, là cậu lại chẳng thể chạm vào Hàn Cừ được nữa.
Trong lòng có một giọng nói vang lên, đừng nói những lời này với Hàn Cừ, thật khó coi, thật vô vị. Hơi thở của Lẫm Đông trở nên gấp gáp, trên mặt cũng ửng hồng, cậu đang cố gắng kìm nén cảm xúc đột nhiên dâng trào, nhưng dường như không mấy tác dụng, hiệu quả thực sự rất nhỏ.
“Gặp lại cậu, thấy cậu sống tốt, tôi cũng rất vui.” Hàn Cừ đến gần Lẫm Đông, bóng anh gần như bao phủ lấy cậu, “Hôm đó bên cạnh còn có người khác, tôi cũng vừa mới đến thị trấn Sa Vũ không lâu, định ổn định xong xuôi rồi mới đến tìm cậu.”
Đã lâu Lẫm Đông không bị ai nhìn chăm chú như vậy, hai tay cậu vòng ra sau lưng, mười ngón tay dần dần từ nắm chặt thành quyền chuyển sang thả lỏng, dường như Hàn Cừ chỉ dùng vài câu đơn giản đã hóa giải được nỗi bất an trong lòng cậu.
“Xin lỗi.” Lẫm Đông xoa trán, “Vừa rồi tôi… không biết đang phát bệnh thần kinh gì nữa.”
“Thế này mà là phát bệnh thần kinh gì.” Hàn Cừ nắm lấy cánh tay cậu, nhẹ nhàng gỡ bàn tay cậu đang cố ý che chắn kia, hai người lại nhìn nhau, “Có chuyện gì thì cứ nói ra sẽ tốt hơn, đừng cứ giữ mãi trong lòng.”
Một lát sau, Lẫm Đông gật đầu.
“Còn gì muốn hỏi nữa không?” Hàn Cừ mỉm cười trở lại.
Đương nhiên là Lẫm Đông vẫn còn có điều muốn hỏi, nhưng sau khi cân nhắc, chỉ hỏi một câu, “Đội trưởng Hàn, sao anh không ở lại trong nước?”
Hàn Cừ dựa người vào cạnh bàn, “Chẳng phải cậu đã biết rồi sao, bên này mời chúng tôi sang giao lưu, Lý Đông Trì đích thân lập danh sách.”
“Trong danh sách có anh.” Hiểu biết của Lẫm Đông về Lý Đông Trì chỉ giới hạn qua lời kể của người khác, “Chắc chắn cũng có mấy người Đội trưởng Trần và Minh Hàn, nhưng chỉ có mình anh đến.”
Hàn Cừ duỗi hai chân ra, cười thở dài, “Những người khác đều từ chối rồi, Trần Tranh và Minh Hàn bận phá án khắp tỉnh Hàm, chẳng nể mặt Lý Đông Trì chút nào.”
Lẫm Đông nói: “Anh cũng có thể…”
“Cũng phải cử một người đến để thể hiện thành ý chứ, không thì Lý Đông Trì lại làm loạn lên.” Hàn Cừ nửa đùa nửa thật, “Nói thật, mấy người Trần Tranh bọn họ sang đây cũng chẳng có tác dụng gì, cái mớ điều tra hình sự đó, bên này bây giờ còn chưa dùng đến. Nhưng tôi thì khác.”
Lẫm Đông nói: “Anh là cảnh sát của đội đặc nhiệm.”
Hàn Cừ nhướng mày nhìn cậu, “Đúng vậy, tôi còn chưa đến mà Luke đã sắp xếp cho tôi nhiệm vụ huấn luyện cảnh sát của đội đặc nhiệm rồi.”
“Vậy anh, sẽ ở đây bao lâu?” Tim Lẫm Đông đập nhanh dần khi hỏi câu này.
“Chắc cũng phải ba tháng.” Hàn Cừ nghĩ rồi lại nói, “Có lẽ nửa năm cũng không chừng.”
Lẫm Đông không nhịn được mà cong môi cười, cậu tự cho rằng mình không hề để lộ chút nào, nhưng ánh sáng trong mắt đã lọt vào đáy mắt Hàn Cừ.
“Khụ khụ—” Triệu chứng cảm của Lẫm Đông lại tái phát, thuốc tìm ra để đưa cho Hàn Cừ uống, ngược lại bị Hàn Cừ đẩy lại cho cậu. Uống thuốc xong, Lẫm Đông cầm chìa khóa xe lên, “Để tôi đưa anh về.”
Hàn Cừ lắc đầu, “Cậu bị cảm vẫn chưa khỏi hẳn, nghỉ ngơi nhiều vào.”
Lẫm Đông không chịu, “Ở đây ban đêm không gọi được taxi đâu, anh không thể đi bộ về được.”
Hàn Cừ hất cằm về phía chiếc xe máy ở cổng sân, “Vậy anh Đông Đông, cho tôi mượn xe máy một hôm nhé?”
Lẫm Đông đang cầm chìa khóa ô tô, “Anh đi xe máy về à?”
“Có cho mượn không đây?”
Đã nói đến nước này rồi, Lẫm ĐSo có thể không cho mượn. Đưa Hàn Cừ ra ngõ Tình Thiên, chào nhau rồi chúc nhau ngủ ngon. Lúc xe máy đã khởi động, Lẫm Đông mới nhớ ra, áo khoác của Hàn Cừ vẫn còn ở nhà mình, không trả lại cho anh được.
“Không sao.” Hàn Cừ vẫy tay, “Lần sau rồi nói.”
Tiếng động cơ gầm lên, chiếc xe máy lướt qua một vệt sáng đỏ trong con ngõ đông đúc, quanh co, cho đến khi bóng dáng Hàn Cừ hoàn toàn biến mất, Lẫm Đông mới quay người vào sân. Bếp lò vẫn đang cháy, Bạch Nhất đã dùng bếp lò nấu mì gói, còn trước đó, Hàn Cừ đã dùng bếp lò để sắc thuốc. Lẫm Đông nhìn chằm chằm vào ánh lửa lập lòe một lúc, định mua cho Bạch Nhất một cái bếp điện từ, sau này cái bếp lò này sẽ không cho Bạch Nhất dùng nữa.
Khi Hàn Cừ về đến gần Cục trị an, từng chiếc xe cảnh sát hú còi lao vút qua, mặt mày Luke rạng rỡ, vừa nhìn thấy Hàn Cừ liền vênh váo đi tới, “Hàn tiên sinh, đội ngũ của tôi dẫn dắt không tồi chứ? Ha ha ha!”
Hàn Cừ khách sáo với anh ta vài câu, lúc đang định về chỗ ở thì Luke lại kéo anh lại, “Hàn tiên sinh, ít hôm nữa ngài đến thành phố Tiêu Lưu, gặp được Lý Đông Trì…”
Hàn Cừ cười nói: “Yên tâm, trị an của thị trấn Sa Vũ bây giờ thế nào, mọi người đều thấy rõ.”
Luke cười lớn, “Vậy thì tốt, vậy thì tốt! Hành động hôm nay cũng nhờ Hàn tiên sinh hỗ trợ, việc huấn luyện cũng giúp tôi không ít!”
Viện điều dưỡng đối diện xéo xéo với Cục trị an chính là nơi ở Luke sắp xếp cho các cảnh sát đến giao lưu, nói là viện điều dưỡng, nhưng thực chất là một nhà vườn tư nhân được cải tạo lại, may mắn là không bị phá hủy trong chiến tranh, sau khi trang trí lại, là một trong những công trình kiến trúc coi được nhất của thị trấn Sa Vũ.
Hàn Cừ không buồn ngủ, anh dựa vào cửa sổ suy nghĩ, trên chiếc bàn cách đó không xa có đặt chìa khóa xe máy của Lẫm Đông. Thị trấn Sa Vũ chẳng có cảnh đêm gì đáng nói, hướng ngõ Tình Thiên tối om một mảng. Không lâu sau, điện thoại rung lên, Hàn Cừ bắt máy, trêu chọc: “Bên cậu mấy giờ rồi, còn rảnh để gọi điện cho tôi à?”
Giọng nói quen thuộc vang lên, “Ban ngày tôi rảnh chắc? Ai cũng nhàn rỗi chơi bời lêu lổng như cậu bây giờ à?”
Hàn Cừ nói: “Thế ai là người đã đẩy cái kẻ nhàn rỗi chơi bời lêu lổng này ra để đối phó với Lý Đông Trì?”
Đầu dây bên kia đáp rất nhanh, “Rõ ràng là cậu tự nguyện. Gần đây thế nào? Không mệt mỏi quá đấy chứ? Mệt thì về đây cho tôi.”
Hàn Cừ nói: “Ối chà, bây giờ biết quan tâm đến anh em tốt rồi đấy.”
“Gặp Lẫm Đông rồi à?” Đối phương mất kiên nhẫn, đi thẳng vào vấn đề.
Tay Hàn Cừ đang nghịch chìa khóa chợt khựng lại, phản ứng cũng chậm mất một nhịp, “Ừm.”
“Cậu…” Dường như Đối phương đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp, “Cậu còn sợ cậu ấy không?”
Hàn Cừ “Chậc” một tiếng, “Lão Trần, nói vậy mà nghe được đó hả? Tôi sợ cậu ấy cái gì chứ?”
Điện thoại bên kia chính là bạn tốt của Hàn Cừ, Trần Tranh, người đã đưa anh về nước sau khi anh hoàn thành nhiệm vụ nằm vùng và bị thương nặng vào đầu năm. Nghe vậy, Trần Tranh cũng “Chậc” một tiếng, “Lời này là chính miệng Lẫm Đông nói ra mà, cậu ấy cảm thấy cậu và tất cả chúng tôi ở chung đều bình thường, chỉ riêng với cậu ấy là gượng gạo.”
“Đó không phải….” Hàn Cừ thở dài, cũng không định giải thích gì với Trần Tranh, mối quan hệ giữa anh và Lẫm Đông vô cùng vi diệu, đối với anh, không thể xếp Lẫm Đông vào loại bạn bè, cũng không thể xếp vào đồng đội, người thân, cho đến tận hôm nay, anh cũng không thể đưa ra một định nghĩa chính xác cho Lẫm Đông.
Thời gian anh mất đi ý thức dài đằng đẵng, từ ICU đến phòng bệnh đặc biệt, trước khi sắp tỉnh lại, thực ra anh có cảm nhận mơ hồ về thế giới bên ngoài, rất nhiều người đến thăm anh, tụ tập bên cạnh anh, cầu nguyện cho anh có thể tỉnh lại. Anh nghe không rõ giọng nói của bọn họ, bọn họ cứ như thủy triều bao vây lấy anh, giằng co lôi kéo anh ra khỏi tay tử thần. Anh rất mệt, dường như cứ thế ngủ thiếp đi cũng không sao cả.
Nhưng mỗi khi thủy triều rút đi, sẽ có một vỏ sò ở bên cạnh ngắm nhìn anh. Vỏ sò đơn độc lẻ loi, khi trong phòng bệnh có người khác, vỏ sò đó sẽ biến mất. Vỏ sò rất thích thì thầm với anh, rất kỳ lạ, anh không nghe thấy, nhưng lại cảm nhận được.
Vỏ sò cũng như thủy triều, mong đợi anh chuyển nguy thành an. Ngày anh tỉnh lại, người đầu tiên anh nhìn thấy khi mở mắt chính là vỏ… không, là Lẫm Đông.
Năm giác quan của anh còn chưa thể thích ứng với thế giới bên ngoài sau khi tỉnh lại, tất cả cảm nhận của anh đều rất chậm chạp, nhưng anh nhìn thấy điện thoại từ trong tay Lẫm Đông rơi xuống, nhìn thấy vẻ mặt vừa kinh ngạc lại vui mừng trên mặt Lẫm Đông. Ban đầu anh không thể đặt dấu bằng ở giữa Lẫm Đông và vỏ sò, chờ đến khi đầu óc chậm rãi xử lý thông tin, anh muốn gọi tên người trước mặt, lại nhìn thấy Lẫm Đông nhặt điện thoại lên, lao ra cửa bỏ chạy.
Sau đó bác sĩ, y tá và các cảnh sát đội đặc nhiệm canh giữ bên cạnh anh tràn vào phòng bệnh, thủy triều dâng lên cuốn trôi mất vỏ sò của anh.
Sau khi tỉnh lại là đủ các loại kiểm tra, trị liệu, phục hồi chức năng, người đến thăm anh càng nhiều hơn, vỏ sò rất ít lộ diện, không còn ở bên giường anh thì thầm nữa, nhưng anh thường xuyên nhìn thấy vỏ sò ở ngoài hành lang. Giống như lúc hôn mê vậy, anh có thể cảm nhận được sự tồn tại của vỏ sò mọi lúc. Anh muốn hỏi vỏ sò xem lúc đó đã nói với anh những gì, nhưng vỏ sò phát hiện ánh mắt của anh thì sẽ quay đầu bỏ đi.
Vỏ sò thật kỳ lạ.
Tôi không sợ cậu ấy, là cậu ấy sợ tôi mới đúng. Trong lòng Hàn Cừ phản bác lời Trần Tranh nói.
“Gặp được là tốt rồi, lần này hai người phải nói rõ ràng với nhau đi, đỡ cho cậu ngày nào cũng lo được lo mất.” Trần Tranh chỉ điểm.
Tất nhiên là Hàn Cừ không đồng tình, “Tôi lo được lo mất lúc nào? Tôi chỉ là…”
“Buồn rầu.” Trần Tranh nói trước lời anh định nói: “Được rồi, cậu đã nói vô số lần rồi, cậu sắp thành hoàng tử u sầu luôn rồi đấy.”
Hàn Cừ nói: “Đêm hôm khuya khoắt cậu gọi điện thoại cho tôi chỉ để chế nhạo tôi thôi à? Minh Hàn đâu? Để tôi nói chuyện với cậu ấy.”
“Cậu và em ấy thì có chuyện gì mà nói?” Đầu dây bên kia rõ ràng có tiếng động của một người khác, nhưng người nói vẫn là Trần Tranh, “À, hôm qua Lý Đông Trì có tìm tôi, hỏi cậu khi nào thì đến thành phố Tiêu Lưu.”
Hàn Cừ nói: “Bên thị trấn Sa Vũ còn có chút việc, xong rồi tôi sẽ qua đó.”
Giọng điệu của Trần Tranh lại bắt đầu đầy ẩn ý, “Cậu biết liệu là được. Lão Hàn, cậu đến nước M chuyến này tương đương với đang trong kỳ nghỉ lại cứ đòi đi làm thêm, Luke cũng không cho cậu bất kỳ nhiệm vụ cụ thể nào, ngày nào cậu xử lý xong chuyện riêng của cậu thì về đi.”
“Nói bậy gì thế, tôi đi công tác đàng hoàng.” Hàn Cừ cười, “Gì mà cứ đòi đi làm thêm, là Lý Đông Trì cứ đòi tôi đến.”
Trần Tranh cười anh, “Được được, cậu cứ nói thế này với Lẫm Đông đi.”
Tôi thật sự đã nói rồi, còn vừa mới nói xong. Hàn Cừ nghĩ.
………………
“Đại Đông Logistics” có rất nhiều xe máy, Hàn Cừ lấy đi một chiếc cũng không ảnh hưởng đến việc đi lại của Lẫm Đông. Liên tiếp mấy ngày nhàn rỗi trôi qua, bệnh cảm của Lẫm Đông đã khỏi hẳn, các nhân viên khác bị cúm cũng lần lượt quay lại làm việc. Lẫm Đông không vội đòi xe máy từ chỗ Hàn Cừ, thậm chí còn cảm thấy một chiếc xe máy thôi mà, tặng cho Hàn Cừ thì tốt hơn, dù sao thì thời gian Hàn Cừ ở lại thị trấn Sa Vũ cũng không dài không ngắn, có phương tiện đi lại, đi đâu cũng tiện.
Các dự án của thị trấn nhỏ cũng không vì dịch cúm mà dừng lại, Lẫm Đông vừa trở lại làm việc, một buổi sáng đã ký được ba hợp đồng, buổi chiều lại nhận được điện thoại của Bạch Nhất, nói là có một khoản tiền đã nửa tháng rồi vẫn chưa thanh toán xong, ông chủ là thương nhân từ phía Bắc nước M đến, tên là Ôn Tỉnh, là người gian manh xảo quyệt.
Lẫm Đông nghe thấy cái tên này thì đã lộ vẻ khó chịu. Bạch Nhất là trợ thủ đắc lực của cậu, nhưng không phải chuyện gì cậu cũng lấy ra nói với cậu ta. Tên Ôn Tỉnh này là người cậu quen khi vừa mới đến thị trấn Sa Vũ, nói tiếng Trung rất lưu loát, mấy năm trước có làm ăn ở Hoa Quốc.
Lúc đó cậu mới chân ướt chân ráo đến, Ôn Tỉnh còn nhiệt tình giúp đỡ, nhờ sự giới thiệu của Ôn Tỉnh, cậu đã nhận được vài hợp đồng làm ăn, dần dần có được mối quan hệ riêng, cũng ký kết vài hợp đồng với gã ta. Lúc đó, cậu rất biết ơn Ôn Tỉnh, còn chủ động mời gã ta ăn cơm.
Cũng chính trong bữa tiệc lần đó, Ôn Tỉnh rượu vào lời ra, cuối cùng để lộ cái đuôi cáo của mình. Hóa ra, lúc gã ta ở Hoa Quốc đã biết cậu, tất nhiên là khi đó không có cơ hội tiếp xúc với cậu, bây giờ vô tình gặp lại ở nước M, gã ta lập tức nảy sinh ý đồ xấu, mượn men rượu động tay động chân.
Lẫm Đông ngay lập tức trở mặt với Ôn Tỉnh, cậu úp cả một đĩa thận xào cay lên đầu gã ta. Sau khi cơn giận nguôi ngoai, cậu lại không khỏi lo lắng. Dù sao thì Ôn Tỉnh cũng là người nước M, là người bản địa, trị an của nước M lại kém xa trong nước, nếu thật sự chọc giận gã ta, nói không chừng ngày nào đó bố mẹ cậu sẽ nhận được hũ tro cốt của cậu.
Cậu đến nước M, không phải muốn bỏ mạng ở đây.
May mà sau khi tỉnh rượu, Ôn Tỉnh cũng không tìm cậu gây sự, còn vì chuyện say rượu làm càn mà xin lỗi cậu, còn việc có thèm muốn cậu hay không lại không nhắc một chữ. Cậu muốn chấm dứt việc hợp tác với Ôn Tỉnh, nhưng giữa bọn họ có hợp đồng ràng buộc, không phải nói muốn chấm dứt là chấm dứt ngay được. Sau khi Bạch Nhất bắt đầu làm việc, cậu đã đem những công việc có liên quan đến gã ta giao cho Bạch Nhất xử lý, đã rất lâu rồi cậu không trực tiếp liên lạc với Ôn Tỉnh.
Bạch Nhất nói Ôn Tỉnh đặc biệt keo kiệt, tính toán chi li, nhưng Lẫm Đông biết gã ta tính toán không phải vì chút lợi ích nhỏ nhoi đó, gã ta ở trong giới cũng không có tiếng xấu nợ tiền nong của ai. Ôn Tỉnh làm như vậy, chẳng qua là cố tình gây khó dễ cho cậu, muốn cậu phải đích thân đến giải quyết mà thôi.
Rắc rối này cuối cùng vẫn phải do cậu tự mình đối mặt, Lẫm Đông trấn an Bạch Nhất qua điện thoại, “Cậu không cần lo nữa, để tôi đi tìm Ôn Tỉnh đòi tiền.”
Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
