Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 7: Hàn Cừ Chính Trực, Kiên Cường Từ Trong Cốt Lõi….

Lẫm Đông kinh ngạc nhìn Hàn Cừ, Hàn Cừ thản nhiên giải thích: “Nhưng giờ tôi không ăn hết cả bát được.”

 

Trái tim Lẫm Đông như thắt lại, câu hỏi cậu vẫn luôn canh cánh trong lòng từ sau khi gặp lại đã buột miệng thốt ra: “Vết thương của anh…”

 

“Đã khỏi rồi.” Hàn Cừ nhanh chóng cắt ngang lời cậu, “Khỏi hoàn toàn rồi.”

 

“À, vậy thì tốt rồi.” Lẫm Đông thở phào nhẹ nhõm.


 

Cuối cùng cũng có khách sộp tới, chủ quán vui vẻ đi làm kem. Đứa bé chạy lung tung va phải Lẫm Đông đang thất thần, Hàn Cừ đổi chỗ, che chắn cho cậu ở bên trong.

 

“Cậu lo lắng cho vết thương của tôi à?” Rõ ràng là một câu hỏi, nhưng giọng điệu của Hàn Cừ lại không giống đang như hỏi.

 

Lẫm Đông ngạc nhiên trước sự đột ngột và thẳng thắn của anh, cậu ngập ngừng, “Chuyện này, lúc anh trở về bị thương nặng như vậy, ai thấy mà chẳng lo lắng chứ. Huống hồ…” Lẫm Đông mím môi, “Huống hồ tôi cũng xem như là nửa người trong cuộc.”


 

Một lát sau, Hàn Cừ nói: “Xin lỗi vì đã kéo cậu vào chuyện này.”

 

Lẫm Đông lắc đầu nguầy nguậy, “Không phải, Đội trưởng Hàn, người không nên nói xin lỗi nhất chính là anh. Hơn nữa, lúc đó nếu không có anh, tôi cũng đã mất mạng từ lâu rồi.”

 

Hàn Cừ quay đầu lại, dưới ánh đèn đêm, ánh mắt anh trông đặc biệt tĩnh lặng. “Khi thực hiện nhiệm vụ, tôi đưa ra bất kỳ quyết định nào cũng không hề thấy có gánh nặng tâm lý, tôi biết rất rõ đó là sứ mệnh mà tôi và đồng đội của mình phải gánh vác. Nhưng lần liên lụy đến cậu thì lại khác.”


 

Ngón tay Lẫm Đông dần siết lại, móng tay bấm vào lòng bàn tay, “Bởi vì tôi không phải đồng đội của anh, phải không?”

 

“Tôi đã làm phiền đến cuộc sống của cậu.” Hàn Cừ nói: “Nói rộng ra là, làm phiền đến cả cuộc đời cậu.”

 

“Nhưng cuộc đời của tôi…” vốn dĩ chẳng có gì đáng kể.

 

Lẫm Đông cúi đầu rũ mắt xuống, không nói tiếp nữa. Cuộc đời của cậu không hề tỏa sáng rực rỡ vì trở thành ngôi sao, ngược lại, trước khi rời khỏi showbiz, cậu luôn cảm thấy cuộc sống phù phiếm của người nổi tiếng thật nhạt nhẽo, bỏ thì thương vương thì tội. Khoảnh khắc tỏa sáng nhất của cậu là khi đóng vai Vũ Phong, một cảnh sát, nhưng đó cũng chỉ là diễn, không phải trải nghiệm thật. Giờ đây, điều khiến cậu day dứt nhớ lại chính là việc vô tình bị cuốn vào nhiệm vụ nằm vùng của Hàn Cừ, dù khi bị bọn tội phạm uy h**p, cậu đã hành xử như một tên hề, nhưng đó mới là con người thật của cậu.


 

Lẫm Đông chậm rãi thở ra một hơi, lời trong lòng cậu không có cách nào nói ra với Hàn Cừ được, cũng như cả đời này cậu chẳng thể nào dũng cảm, mạnh mẽ được như Hàn Cừ. Người như Hàn Cừ, tất nhiên cũng khó mà hiểu được sự nhỏ bé của một người dân thường như cậu.

 

“Cuộc sống của cậu rất tốt.” Hàn Cừ lại đột nhiên nói tiếp lời cậu, “Dường như dù ở trong bất cứ hoàn cảnh nào, cậu cũng có thể sống tốt.”

 

Lẫm Đông hơi bất ngờ, chớp chớp mắt, nhưng cậu chưa kịp suy nghĩ nhiều hơn, chủ quán đã bưng kem lên. Đó đúng là một bát kem khiến trẻ con phải phát thèm, kem vun cao ngất, điểm xuyết vụn sô cô la và trái cây, bên dưới còn lót một lớp bánh phô mai, dù là hai người ăn cũng dư dả.


 

Lẫm Đông bưng bát kem, nhìn quanh, xung quanh quán không có chỗ ngồi. Hàn Cừ chỉ vào quán bún đông khách ở phía đối diện xéo xéo với quán kem, cái bụng rỗng cả nửa ngày của Lẫm Đông lập tức réo lên.

 

Thị trấn Sa Vũ có rất nhiều quán bún. Vừa ngồi xuống, Lẫm Đông liền gọi cho mình một bát bún cay chân giò, sau đó xin một cái bát không, múc một phần ba kem sang bát đó. Hàn Cừ nhìn động tác của cậu, đột nhiên bật cười. Lúc này cậu mới ngẩng đầu lên, nhìn Hàn Cừ một lát, không biết anh đang cười cái gì.

 

“Tôi chia kem ra trước đã.” Cậu thử giải thích, “Anh muốn phần nào?”


 

Bát kem trông hoàn hảo lúc này đã bị múc đi trông hơi xấu xí, một bát lớn một bát nhỏ như hai mẹ con. Dường như Hàn Cừ thực sự suy nghĩ một chút rồi hỏi, “Lúc cậu múc ra thì định đưa tôi phần nào?”

 

Lẫm Đông lặng lẽ đẩy bát nhỏ về phía Hàn Cừ. Hàn Cừ lại cười, “Nhưng tôi nhớ, bữa kem này là cậu mời tôi mà. Sao lại cho tôi ăn phần nhỏ?”

 

Biết rõ Hàn Cừ đang nói đùa, Lẫm Đông vẫn vội vàng giải thích, “Anh nói không ăn hết cả bát mà, tôi ăn được…” Nói đến mấy chữ cuối, giọng c** nh* dần, bực bội nghĩ, mình đang tính toán cái gì vậy chứ?


 

“Cậu hết cảm chưa?” Hàn Cừ đột nhiên hỏi, Lẫm Đông lập tức như bị điểm huyệt, không phải sợ Hàn Cừ, mà là đột nhiên nhớ đến trong tủ lạnh còn thuốc chưa uống, nghĩ vậy, khí thế lập tức yếu đi.

 

“Lần này tôi ăn bát lớn này.” Hàn Cừ kéo bát lớn về phía mình, múc một thìa kem đưa vào miệng.

 

Lẫm Đông cũng ăn một miếng, cũng được, thơm ngọt, vị sữa rất đậm.

 

“Ở đây có bún gì ngon?” Hàn Cừ hỏi.


 

Lúc nãy Lẫm Đông lơ đãng, bây giờ mới phát hiện Hàn Cừ chưa gọi bún. Ánh mắt cậu dừng trên cánh tay Hàn Cừ, anh mặc áo sơ mi dài tay, cơ bắp được lớp vải che kín. “Anh thử bún bò nước trong xem? Bò ở đây ngon lắm, hầm rất ngọt.”

 

Hàn Cừ không có ý kiến gì, hai người tự múc kem ăn. Lẫm Đông miệng thì nói ăn hết cả bát, nhưng ăn vài miếng đã thấy ngấy, bèn đặt sang một bên, đợi lát nữa ăn cay rồi ăn tiếp.

 

Khi hai bát bún được bưng lên, Hàn Cừ lại có ý kiến. Chỉ thấy anh nhìn bát bún nước trong veo của mình, rồi lại nhìn bát bún dầu đỏ sôi sùng sục của Lẫm Đông, khẽ nheo mắt. Mí mắt Lẫm Đông giật giật, “Sao thế?”


 

Hàn Cừ nếm thử một miếng thịt bò và một đũa bún, “Cậu so với trước đây khác rồi.”

 

Tim Lẫm Đông giật thót, vẻ mặt cũng thờ ơ đi một chút, “Ừm.”

 

Âm tiết đơn điệu, khó lòng bao hàm hết cảm xúc thật sự trong lòng cậu, dường như có thứ gì đó không nắm chắc được nghẹn lại ở cổ họng, Lẫm Đông cau mày, cảm giác bực bội khó hiểu bỗng dâng lên trong lòng.

 

Nhưng ngay sau đó, Hàn Cừ nói: “Kem thì đòi ăn phần nhiều nhất, bún thì ăn chân giò, rồi bắt tôi ăn bò nước trong nhạt nhẽo.”

 

Trong lời nói còn mang theo ý cười thoải mái, cảm xúc đang bị siết chặt của Lẫm Đông lập tức được cởi bỏ, cậu nhìn về phía Hàn Cừ, Hàn Cừ vẫn đang cười: “Ăn nhiều thế cũng không thấy béo hơn trước, vậy chẳng phải trước kia chịu khổ vô ích à?”

 

“Khác mà.” Lẫm Đông thả lỏng, giơ tay lên cho Hàn Cừ xem cơ bắp của mình, “Trước kia là hết cách, lên hình phải gầy mới đẹp, còn bây giờ…” Nói rồi, cậu tự cười trước. Khi còn là ngôi sao, mỗi miếng ăn vào đều phải tính calo, tính toán làm sao để tiêu hao hết calo, ăn rất ít, không thể nào lên cơ được. Còn bây giờ không còn kiềm chế việc ăn uống, bù đắp lại những gì đã thiếu trước đây, nhưng lại làm nhiều công việc tốn sức lực hơn, vô tình lại luyện được cả đám cơ bắp – đương nhiên, mặc quần áo vào trông vẫn gầy.

 

“Không thể so với của anh được.” Lẫm Đông nghĩ đến cơ bắp của Hàn Cừ, cảm thấy hơi xấu hổ vì múa rìu qua mắt thợ, không so nữa, thu tay về, thầm nghĩ, tôi là vì nghĩ cho cơ bắp của anh nên mới gọi bò cho anh đấy.

 

Dường như Hàn Cừ hiểu được ý tứ của cậu, “Cảm ơn anh Đông Đông.”

 

Lưng Lẫm Đông vừa thả lỏng một chút lại bắt đầu căng cứng, “Anh… đừng gọi như thế.”

 

Hàn Cừ nói: “Tại sao? Lúc bọn họ gọi thế cậu cũng đâu có phản đối.”

 

Lẫm Đông không nói được lý do, cúi đầu húp bún. Bún cay chân giò ở quán này ngon ở chỗ cay, Lẫm Đông ăn vội, miệng và chóp mũi nhanh chóng đỏ lên, mồ hôi trên trán lấp lánh dưới ánh đèn. Hàn Cừ nhìn một lúc, cũng cúi đầu ăn.

 

Đầu lưỡi cay rát, Lẫm Đông vội ăn một miếng kem lớn, cứ thế nóng lạnh đan xen mà vớt hết sợi bún cuối cùng, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Hàn Cừ đã ăn xong từ lâu.

 

Im hơi lặng tiếng không một tiếng động, Lẫm Đông thầm oán trách một câu.

 

Lúc trả tiền, Lẫm Đông định móc ví thì bị Hàn Cừ giành trước, Hàn Cừ còn quay lại cười với cậu, “Kem là cậu mời.”

 

Dù sao nước M cũng là quốc gia vừa mới tạm ngừng chiến loạn, thị trấn Sa Vũ ngoài khu chợ đêm ra, những nơi khác về đêm rất ít thấy người trên đường. Lẫm Đông chở Hàn Cừ đi trên con đường vắng tanh, đang định hỏi Hàn Cừ xuống ở đâu thì lại nghe thấy anh đang ngâm nga hát.

 

Hàn Cừ rõ ràng chẳng có chút năng khiếu âm nhạc nào, giai điệu sắp lệch đi tận Tây Thiên lấy kinh rồi. Nhưng càng như vậy, Lẫm Đông lại càng muốn nghe xem anh đang hát bài gì. Tập trung chú ý, chuyên tâm lắng nghe, cuối cùng Lẫm Đông cũng nghe ra, Hàn Cừ đang hát một bài nhạc pop đã lỗi thời từ lâu, chắc phải nổi tiếng lắm vào hai mươi năm trước.

 

Trước mắt Lẫm Đông hiện lên hình ảnh Hàn Cừ thời niên thiếu – mặc dù cậu chưa từng gặp, cậu trai đạp xe đạp, đeo tai nghe có dây, nhạc bật rất to, cậu trai cũng hát rất to, gió ven đường thổi tung vạt áo đồng phục, cậu trai ấy cảm thấy mình cực ngầu.

 

Lẫm Đông bất giác cong môi cười trong dòng suy tưởng vu vơ của mình. Cậu chưa bao giờ nghĩ mình hiểu Hàn Cừ, nhưng cậu tin chắc rằng trong cốt lõi chính trực, kiên cường của anh vẫn có một chút tự luyến và thích thể hiện. Đây là ấn tượng ban đầu của cậu về Hàn Cừ khi anh dạy cậu đóng vai Vũ Phong, sau này khi nhiệm vụ nặng nề vén màn, cậu cũng không thấy người hùng Hàn Cừ và Hàn Cừ thích thể hiện có gì mâu thuẫn.

 

“Đến rồi.” Giọng Hàn Cừ vang lên từ phía sau, Lẫm Đông nhìn kỹ lại, vậy mà cậu đã lái xe máy về đến ngõ Tình Thiên rồi, nhưng mục đích ban đầu cậu chở Hàn Cừ là đưa anh về chỗ ở cơ mà!

 

“Đội trưởng Hàn, anh ở đâu?” Lẫm Đông dừng xe, chống chân trái giữ xe máy.

 

Hàn Cừ cười nói: “Giờ mới hỏi, có phải hơi muộn rồi không?”

 

Là tại anh hát đó, lại còn hát lệch tông như thế, làm tôi phân tâm. Lẫm Đông nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt vẫn giữ thái độ khách sáo của người trưởng thành, “Lái quen đường rồi, giờ cũng chưa muộn, thị trấn cũng chỉ có từng này, anh ở bên Cục trị an đúng không? Tôi…”

 

Lời chưa dứt, Hàn Cừ liên tiếp hắt hơi mấy cái. Lẫm Đông ngẩn ra, “Đội trưởng Hàn, anh cũng bị cảm à?”

 

Ăn nhiều kem quá? Hay là bị mình lây? Lẫm Đông lập tức cảm thấy áy náy, vội nói: “Trong tiệm tôi có thuốc và nước nóng, anh uống xong tôi đưa anh về.”

 

“Cho tôi cốc nước nóng là được rồi, thuốc thì thôi đi.” Hàn Cừ đi theo Lẫm Đông xuyên qua ngõ Tình Thiên, đến cửa hàng “Đại Đông Logistics”. Bạch Nhất vẫn đang đối chiếu sổ sách, không ngẩng đầu lên gọi một tiếng “Anh Đông Đông”, đến khi phát hiện có tiếng động của người khác mới quay lại, “Ố! Anh Hàn!”

 

“Tiểu Bạch, vẫn đang bận à?” Giọng Hàn Cừ rất thân quen.

 

Lẫm Đông nhìn hai người, rót nửa cốc nước từ bình giữ nhiệt ra thử, không nóng lắm, cậu nói với Hàn Cừ: “Anh ngồi chút, tôi đun ít nước. Bạch Nhất, thuốc của tôi đâu?”

 

Bạch Nhất lập tức lấy từ trong ngăn kéo ra, “Thuốc gì của anh, đây là anh Hàn mang đến cho anh đấy!”

 

Lẫm Đông vừa nhấc ấm nước lên, “Hả?”

 

Bạch Nhất nói: “Hôm qua anh ở nhà nghỉ ngơi, anh Hàn lại đến thăm anh, còn mua thuốc nữa, sáng nay anh chẳng phải đã uống rồi sao?”

 

“Đội trưởng Hàn.” Lẫm Đông nhất thời không biết nói gì.

 

“Không sao, tôi tưởng cậu ở đây.” Hàn Cừ nói, “Hôm qua tiện đường qua xem sao.”

 

Bạch Nhất nói thay cho anh Đông Đông của mình: “Mặt tiền này chỉ lúc bận quá mới ngủ lại thôi, anh của em có nhà vườn lớn lắm đấy! Sân rộng lắm!”

 

Hàn Cừ rất có hứng thú: “Ồ?”

 

“Anh đừng nghe cậu ta nói bậy.” Lẫm Đông gấp sổ sách lại, đuổi Bạch Nhất đi, “Ở một thôn nhỏ ngoài thị trấn, một cái sân viện nhà nông thôi.”

 

Hàn Cừ gật đầu, “Lúc nào rảnh dẫn tôi đi tham quan.”

 

Bạch Nhất còn phải về nhà làm việc nhà, Lẫm Đông về rồi, cậu ta cũng muốn chuồn sớm, “Anh Hàn, lần sau lại đến chơi nhé.”

 

Lẫm Đông không hiểu sao thấy ngượng ngùng, nước sôi xong vội vàng rót cho Hàn Cừ một cốc, nhưng Hàn Cừ đã đi tới bên tủ lạnh. Đồng tử Lẫm Đông run lên, thầm nghĩ không lẽ nào, Hàn Cừ đột nhiên mở cửa tủ lạnh, “Để tôi kiểm tra xem, thuốc có…”

 

Hai bát thuốc cuối cùng vẫn còn nguyên vẹn đặt bên trong, bọc màng bọc thực phẩm, chờ đợi một bệnh nhân nói dối nào đó.

 

Hàn Cừ đóng cửa tủ lạnh, khoanh tay nhìn Lẫm Đông. Vẻ mặt anh tuyệt đối không thể gọi là nghiêm túc, thậm chí còn có chút ý xem kịch. Nhưng Lẫm Đông lại như bị bắt quả tang làm chuyện xấu, “Cái đó, Đội trưởng Hàn, anh…”

 

“Nghe tôi giải thích?” Hàn Cừ mỉm cười bổ sung nốt lời cậu định nói.

 

Lẫm Đông giãy giụa một lúc, cuối cùng nhận ra hiện thực không thể lấp l**m được, cậu ôm đầu, tung ra chiêu cuối cùng là sự chân thành, “Anh vất vả sắc thuốc giúp tôi, tôi rất cảm kích, mấy bát trước cũng uống hết rồi. Nhưng thuốc này thật sự… quá đắng!”

 

Hàn Cừ bắt chước giọng điệu của cậu, “Quá đắng!”

 

Lẫm Đông chắp hai tay lại, “Xin lỗi, lần sau tôi không lãng phí như vậy nữa.”

 

“Lần sau đừng để bị ốm mới đúng.” Hàn Cừ bưng bát đi đến bên bồn rửa, đổ hết thuốc đi. Ban ngày Lẫm Đông chỉ mong trong tủ lạnh không có bát thuốc này, lúc này lại thấy đau lòng, “Anh cứ thế đổ đi à?”

 

“Vậy để lại cho chúng nó sinh con đẻ cái à?” Hàn Cừ tiện tay rửa sạch bát.

 

Lẫm Đông nghẹn họng, “Anh… thật biết nói đùa.”

 

“Cậu thì lại trở nên cẩn thận hơn rồi.” Hàn Cừ lau nước trên tay, đi đến trước mặt Lẫm Đông.


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 7: Hàn Cừ Chính Trực, Kiên Cường Từ Trong Cốt Lõi….
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...