Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 9: Hàn Cừ Cứ Thế Xuất Hiện Trở Lại Trước Mặt Cậu…

Dự án Ôn Tỉnh đầu tư nằm ở phía Tây thị trấn Sa Vũ, đi về phía Tây nữa là vùng hoang vu hẻo lánh. Cậu phải chuẩn bị tâm lý mất mười phút mới dám bấm số điện thoại đã lâu không liên lạc kia. Khi điện thoại sắp tự ngắt, Ôn Tỉnh mới chịu bắt máy. Nếu chỉ nghe giọng nói thôi thì người ta sẽ tưởng đây là một người đàn ông dịu dàng, lịch lãm. “Tiểu Lẫm, sao có thời gian gọi cho anh thế? Tìm anh có việc gì à?”

 

Lẫm Đông hừ lạnh một tiếng: “Ông chủ Ôn nói đùa rồi, người của tôi vừa mới hỏi anh về chuyện tiền nong, chẳng lẽ anh không biết tôi tìm anh vì chuyện gì sao?”

 

Không ngờ gã ta lại cười sang sảng: “Tiểu Lẫm à, cậu hiểu lầm anh rồi. Không phải anh đây không muốn trả khoản tiền này cho cậu. Danh tiếng của Ôn Tỉnh tôi ở thị trấn Sa Vũ này, chắc cậu cũng từng nghe qua rồi, anh đâu phải loại người nợ tiền người khác mà không trả?”


 

Lẫm Đông thờ ơ: “Danh tiếng của anh tôi không quan tâm, tôi chỉ quan tâm tiền của tôi có còn nằm trong túi anh hay không.”

 

“Ha ha ha, Tiểu Lẫm à, mới một thời gian không gặp, sao lại trở nên gay gắt thế?”

 

“Lúc tôi gay gắt hơn anh chưa từng thấy sao? Nói đi, khi nào thì chuyển tiền?”

 

Ôn Tỉnh im lặng một lát: “Tiểu Lẫm, anh phải giải thích rõ ràng cho cậu. Hợp đồng chúng ta đã ký lúc đầu yêu cầu cậu phải đích thân theo sát dự án của anh, nhưng cậu thì sao, lại giao hết việc cho Tiểu Bạch rồi mặc kệ. Anh biết cậu bận, không lo xuể, nhưng anh cũng đâu có làm khó cậu, phải không?”


 

Lẫm Đông nghe mà thấy buồn nôn, nhưng vẫn phải nghe tiếp.

 

“Việc thực hiện cụ thể cậu không tham gia, anh đây cũng không tính toán. Nhưng đến khâu thanh toán cuối cùng, cậu phải tự mình đến, yêu cầu này của anh không quá đáng chứ?” Ác ý trong giọng nói của Ôn Tỉnh đã lộ ra rồi.

 

Lẫm Đông không do dự, dứt khoát hỏi: “Anh đang ở đâu? Hôm nay có tiện gặp mặt không?”

 

Ôn Tỉnh cười nói: “Khách sạn Tây Vũ, anh ở đó chờ cậu cả ngày.”


 

Không đợi gã ta nói xong, Lẫm Đông đã cúp máy. Cảm giác buồn nôn cuộn lên trong người, khiến cậu nổi cả da gà. Khách sạn Tây Vũ chính là khách sạn do Ôn Tỉnh xây dựng, khu vực đó cùng với khách sạn này có rất nhiều dự án của gã ta. Hôm nay cậu đến đó chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.

 

Nhưng việc này nhất định phải giải quyết. Tiền không phải là vấn đề chính, kể cả cho dù Ôn Tỉnh có cố tình không trả tiền, cậu dùng tiền tiết kiệm của mình bù vào chỗ thiếu hụt của “Đại Đông Logistics” là được. Nhưng sự tồn tại của gã ta khiến cậu như mắc cái xương trong cổ họng. Cậu và Ôn Tỉnh đều sẽ hoạt động lâu dài ở thị trấn Sa Vũ, nếu không cho gã ta nếm mùi đau khổ, người này sẽ luôn như một cái bóng hôi thối ám ảnh xung quanh cậu.


 

Trước khi ra ngoài, Lẫm Đông nhanh chóng thay quần áo, cậu mặc thêm một chiếc áo chiến thuật có lớp chống đạn bên trong, kẹp một con dao găm chiến đấu vào lớp lót. Nếu là ở trong nước, trang bị như thế này cậu chỉ có thể tiếp xúc khi đóng phim, nhưng ở nước M lại là vật dụng bắt buộc phải có. Thậm chí ở thị trấn Sa Vũ còn có rất nhiều người có súng, có người có giấy phép, có người sở hữu bất hợp pháp. Cậu không có súng, nên dao găm là vật không thể thiếu được.

 

Lúc giắt dao găm xong, cậu chợt khựng lại một chút, lấy con dao ra ngắm nghía. Người đầu tiên dạy cậu dùng dao găm phòng thân là Hàn Cừ.


 

Lúc đó cậu theo Hàn Cừ học tư thế, kỹ năng khống chế đơn giản của cảnh sát đặc nhiệm, chưa từng nghĩ đến việc dùng dao. Nhưng lúc nghỉ ngơi, anh lấy ra một con dao găm chiến đấu, xoay tròn như xoay bút. Cậu tò mò muốn giật lấy xem thử, nhưng anh chỉ nhẹ nhàng gạt tay một cái đã chặn được động tác của cậu.

 

Cậu tức tối phàn nàn: “Có lấy của anh đâu mà, xem cũng không cho à? Đội trưởng Hàn cao to thế mà bụng dạ hẹp hòi vậy!”

 

Hàn Cừ múa dao thành hoa kiếm trước mặt cậu, cuối cùng như muốn đâm vào tim cậu, dọa cậu không dám động đậy. Nhưng khi ngọn tóc bị gió từ lưỡi dao thổi tung bay rơi xuống, ngực cậu khẽ động, con dao đã thu lại vẻ sắc bén, lặng lẽ nằm gọn trong túi áo trước ngực cậu.


 

“Ồ ồ ồ! Anh bỏ vào thế nào vậy? Vừa nãy mũi dao còn chĩa vào tôi mà? Tôi muốn học!” Cậu phấn khích chạy quanh Hàn Cừ, “Đội trưởng Hàn bụng dạ rộng lượng, dạy tôi đi!”

 

“Rốt cuộc là đội trưởng Hàn bụng dạ rộng lượng hay hẹp hòi hả?” Hàn Cừ khoanh tay, vênh váo hỏi.

 

Cậu bị màn biểu diễn của Hàn Cừ làm cho mê mẩn, chỉ muốn mau chóng học được, mù quáng tâng bốc nịnh nọt: “Rộng lượng! Đội trưởng Hàn chỗ nào cũng rộng lượng hết!”


 

Bây giờ nhớ lại, hình như Hàn Cừ đã cạn lời một lúc, lấy lại con dao: “Cậu cứ làm thế này, rồi thế này… Dừng! Đừng có chĩa mũi dao lung tung vào người khác!”

 

Nhiệm vụ huấn luyện ngày hôm đó bị gián đoạn bởi tình tiết bất ngờ này. Cậu lóng ngóng học được chút kỹ năng dùng dao sơ đẳng, quyến luyến không rời con dao của anh, suýt chút nữa mở miệng xin Hàn Cừ rồi. Hàn Cừ đã sớm nhìn thấu suy nghĩ của cậu, anh cất dao đi: “Cái này không tặng cậu được.”

 

“Biết rồi biết rồi! Cái này giống như súng của các anh, không được để mất.” Cậu bĩu môi.


 

“Vẫn khác với súng,” Hàn Cừ nói. “Súng thì tuyệt đối không được rơi vào tay những người không thể kiềm chế bản thân, nhưng dao găm thì người bình thường vẫn có thể dùng để phòng thân.”

 

Sau khi Lẫm Đông vào đoàn phim Vũ Sự, cậu đã theo chỉ đạo hành động học cách dùng dao găm một thời gian dài. Trong đoàn phim, súng là đạo cụ, nhưng dao găm thì không. Cho đến khi đóng xong vai Vũ Phong, cậu đã có thể dùng dao găm để tự vệ và tấn công cơ bản.

 

Đến nước M, không ít người giới thiệu mối mua súng ống cho cậu, nhưng cuối cùng cậu chỉ chọn dao găm để chiến đấu. Lần này mang theo bên người là một trong số những con dao cậu có, số còn lại đã được cậu giấu ở các góc khác trong cửa hàng và nhà.


 

Xe chạy về hướng khách sạn Tây Vũ, mặt trời đã ngã về phía Tây, ánh mắt Lẫm Đông ngày càng tối lại. Giữa đường, Bạch Nhất gọi điện thoại đến, hỏi cậu đang ở đâu, cậu ta muốn đi theo. Lẫm Đông không đồng ý: “Cậu trông cửa hàng là được rồi, chỉ là đi đòi nợ thôi, việc này mà còn không giải quyết được thì tôi làm ông chủ làm gì nữa.”

 

Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng Lẫm Đông lại thấp thỏm không yên. Cậu là kẻ ngoại lai, còn gã ta là rắn độc ở địa phương, làm gì có chuyện kẻ ngoại lai đối đầu trực diện với rắn độc địa phương. Chỉ là, cậu không có lựa chọn nào tốt hơn.

 

Khách sạn Tây Vũ chỉ mở cửa một nửa, khi màn đêm buông xuống, ánh đèn lờ mờ khắp khách sạn khiến nơi này trông có vẻ bất tường. Lẫm Đông đi theo thuộc hạ của Ôn Tỉnh trên hành lang trang trí theo phong cách cổ điển, trên những bức tranh tường hai bên dường như vẽ ra những câu chuyện tôn giáo tà ác. Lẫm Đông không nhìn ngang liếc dọc, cực kỳ cẩn thận, tay đặt ở vị trí có thể rút dao ra bất cứ lúc nào.

 

Một cánh cửa mở ra, Ôn Tỉnh “tươi cười niềm nở” đón cậu: “Tiểu Lẫm, đã lâu không gặp.”

 

Lẫm Đông nhìn quanh, trong tầm mắt có năm tên vệ sĩ ăn mặc kín mít đứng đó. Còn Ôn Tỉnh thì lại dường như không hề phòng bị, gã ta lại mặc một bộ đồ ngủ rộng thùng thình. Lẫm Đông cau mày, cậu đến đòi nợ, kẻ thiếu nợ lại mặc đồ ngủ, ý đồ bẩn thỉu không thèm che giấu.

 

“Hợp đồng tôi ký, tiền tôi tự mình đích thân đến đòi. “Lẫm Đông không thể lùi bước, “Ông chủ Ôn muốn quy trình thế nào cứ nói thẳng.”

 

Ôn Tỉnh cầm một con dao lên, nhưng lại không vội vàng mà gọt quả đào tỉa hoa: “Tiểu Lẫm, vội gì chứ, nước M không có loại quả ngọt này đâu, đây là anh nhờ người gửi từ Hoa Quốc sang đấy, nếm thử không?”

 

Lẫm Đông quay mặt đi, nước đào văng qua mặt cậu, lớp cơ mỏng manh bên dưới áo chống đạn lập tức căng cứng.

 

“Căng thẳng thế làm gì? Chúng ta cũng coi như bạn bè chí cốt rồi.” Dường như Ôn Tỉnh rất đau lòng vì Lẫm Đông từ chối, “Chuyện lần trước anh cũng đã xin lỗi cậu rồi, cũng đã lâu không xuất hiện trước mặt cậu. Lần này cứ coi như bạn cũ gặp nhau, vui vẻ một chút, không tốt sao?”

 

Lẫm Đông liếc nhìn gã ta, cười lạnh: “Bạn cũ nào gặp nhau mà mặc đồ ngủ? Ông chủ Ôn, anh cũng tùy tiện quá rồi đấy.”

 

Gã ta dang hai tay: “Đây chẳng phải là anh muốn thể hiện sự thân thiện với cậu sao?”

 

Lẫm Đông nhìn những tên vệ sĩ đang nhìn chằm chằm như hổ rình mồi: “Thân thiện mà có cả vệ sĩ?”

 

Ôn Tỉnh mặt dày nói: “Đương nhiên là sợ cậu lại bổ vỡ đầu anh lần nữa.”

 

Lẫm Đông gần như đã mất hết kiên nhẫn: “Ông chủ Ôn, tôi đến đây để yêu cầu anh thanh toán các khoản nợ ngay lập tức.”

 

Ôn Tỉnh chậm rãi nói, “Không vội…”

 

Lẫm Đông đột nhiên áp sát lại, tay phải bóp cổ Ôn Tỉnh, kéo gã ta ra chắn trước mặt mình. Cậu cảm nhận được người gã ta cứng đờ, tim đập rất nhanh. Cùng lúc đó, đám vệ sĩ cũng rút súng ra. Cậu tập trung cao độ, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh. Trước khi ra tay, cậu đã tính toán góc độ, ở vị trí này, dù vệ sĩ có nổ súng thì người bị thương cũng là Ôn Tỉnh. Mà tên này lại rất quý trọng mạng sống của mình, vậy nên cậu đã cược rằng gã ta không dám để vệ sĩ nổ súng.

 

“Tiểu Lẫm, cậu làm gì vậy? Có gì anh em mình từ từ nói!” Giọng Ôn Tỉnh run rẩy.

 

Lẫm Đông siết chặt cổ gã ta. Hôm nay dù chỉ là hư trương thanh thế, cậu cũng nhất định phải khiến cho Ôn Tỉnh sợ hãi mình. Hợp đồng gì, luật pháp gì, trong mắt tên cáo già như Ôn Tỉnh hoàn toàn chẳng đáng để nhắc tới, chỉ có sợ hãi mới khiến gã ta ngoan ngoãn. Trước đây cậu đã quá e dè, nên mới để gã ta được đằng chân lân đằng đầu. Cậu phải trở thành một kẻ điên, những trải nghiệm khi bị tổ chức tội phạm bắt cóc trong quá khứ sớm đã biến cậu thành một kẻ điên rồi, cậu còn sợ Ôn Tỉnh sao?

 

“Tôi chuyển tiền ngay đây, cậu, cậu, cậu, cậu thả tôi ra trước đã!” Ôn Tỉnh run rẩy gọi thư ký, một người đàn ông đeo kính ôm máy tính xông vào. Ôn Tỉnh vội vàng chỉ đạo anh ta chuyển khoản, ra lệnh cho vệ sĩ không được nổ súng.

 

Từng giây từng phút trôi qua vô cùng dày vò. Nghe thấy âm thanh chuyển khoản thành công, Lẫm Đông vẫn chưa buông Ôn Tỉnh ra. Mồ hôi lạnh của gã ta dính nhớp trên người cậu, cậu cố nén cảm giác khó chịu, ghé vào tai gã ta nói: “Ông chủ Ôn, hôm nay anh đã biết tôi là người thế nào rồi chứ?”

 

Gã ta vội vàng nói: “Biết rồi biết rồi! Tiểu Lẫm, không, Lẫm tổng, ông chủ Lẫm! Lần hợp tác này của chúng ta rất vui vẻ, sau này, sau này tôi tuyệt đối không cản đường cậu nữa!”

 

“Vậy thì dễ nói thôi, mọi người đều làm ăn ở thị trấn Sa Vũ cả.” Lẫm Đông từ từ lùi lại, “Nước sông không phạm nước giếng, tốt cho cả anh lẫn tôi mà.”

 

“Vâng vâng vâng!”

 

Trước khi buông Ôn Tỉnh ra, Lẫm Đông hạ giọng: “Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

 

Ôn Tỉnh bị đẩy một cái cho lảo đảo, nhìn bóng lưng Lẫm Đông nhanh chóng rời đi, trong mắt gã ta lóe lên sát ý, quát lớn: “Đứng đó làm gì? Đây là địa bàn của ai? Đuổi theo cho tao!”

 

Tiếng bước chân dồn dập đuổi theo sau lưng, Lẫm Đông nhíu chặt mày. Ôn Tỉnh vừa mới bị cậu làm cho mất mặt như vậy đã lập tức muốn trả thù. Xem ra ở nơi như nước M này, những lời uy h**p đe dọa theo cách cậu biết không có nhiều tác dụng, e rằng chỉ có…

 

“Vút vút——” Đạn đột nhiên bay sượt qua tai, tiếng gió rít khiến người ta lạnh sống lưng. Lẫm Đông ngã xuống đất lăn mấy vòng, những viên đạn tóe lửa và bụi đất mù trời ở ngay bên cạnh. Tài sản lớn nhất mà cậu thu được khi đóng vai Vũ Phong có lẽ chính là kỹ năng thực chiến, đặc biệt là né tránh đạn và leo trèo bằng tay không. Lẫm Đông vừa chạy vừa né, một viên đạn bắn trúng vào vai cậu, va vào lớp chống đạn, lực đẩy cực lớn suýt chút nữa đã khiến cậu ngã nhào. Động tác của cậu khựng lại trong giây lát, đây là lần đầu tiên cậu bị đạn thật bắn trúng.

 

Sau khi phản ứng lại, Lẫm Đông vội vàng tăng tốc, cậu dùng hết sức bình sinh để chạy trốn. Đám vệ sĩ đuổi theo sát nút phía sau, dường như khách sạn sắp khai trương này muốn dùng máu của cậu để tế lễ.

 

Lẫm Đông nhanh chóng rẽ vào một góc cua, cách đó không xa có một cửa sổ, nếu trèo ra ngoài và may mắn thì có thể thoát hiểm. Nhưng mà, một tên vệ sĩ đột nhiên lao ra, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào người cậu ở cự ly gần. Lẫm Đông kinh hãi tột độ, nhưng phản xạ theo bản năng của cơ thể lại nhanh hơn đầu óc, con dao găm luôn dùng để phòng thân được rút ra, trước khi tên vệ sĩ kịp bóp cò, nó đã đâm xuyên qua cổ tay hắn ta.

 

Một tiếng hét thảm thiết vang lên, tên vệ sĩ ôm tay ngã xuống đất. Lẫm Đông không kịp suy nghĩ, rút dao ra, chạy lấy đà vài bước rồi phi thân nhảy ra ngoài cửa sổ, rơi xuống ban công tầng dưới. Còn chưa kịp đứng vững, đạn đã bắn vỡ kính cửa sổ tầng trên, mảnh vỡ rơi xuống như mưa đá.

 

Một luồng ánh sáng trắng chói mắt đột nhiên chiếu vào sân thượng, Lẫm Đông theo phản xạ giơ tay lên che mắt. Tiếng súng đột ngột dừng lại, mọi thứ như thể bị nhấn nút tạm dừng.

 

“Coi trời bằng vung rồi phải không? Dám gây sự trong địa bàn của tao hả?” Một tiếng quát lớn hùng hồn vang lên, nói bằng tiếng nước M. Tiếp đó, Lẫm Đông nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát. Khi đồng tử dần thích nghi với ánh sáng mạnh, Lẫm Đông nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy vị Tổng cục trưởng Luke của Cục trị an trông như khủng long bạo chúa đang gầm thét, ba chiếc xe cảnh sát đậu trước khách sạn. Đột nhiên, giữa rất nhiều cảnh sát nước M, cậu nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

 

Hàn Cừ đang nhìn về phía ban công, vẻ mặt hoàn toàn khác với lần gặp trước, lạnh lùng, cứng rắn. Đối với Lẫm Đông, đây là một Hàn Cừ xa lạ, nhưng trong tưởng tượng của cậu thì cậu đã từng gặp một Hàn Cừ như thế này vô số lần.

 

Chắc chắn là Hàn Cừ đã thấy cảnh cậu nhảy xuống. Cậu rất muốn đi về phía anh, nhưng chân không biết là bị gãy hay bị trật khớp, vừa bước một bước đã đau buốt đến tận tim.

 

Hàn Cừ thấy cậu di chuyển khó khăn, dường như chân mày lại càng nhíu chặt hơn, anh lập tức chạy về phía sân thượng.

 

Lẫm Đông gọi một tiếng “Đội trưởng Hàn”, Hàn Cừ đã biến mất khỏi tầm mắt. Giây tiếp theo, bóng người mặc đồ đen vụt qua mép ban công, anh cứ thế xuất hiện trở lại trước mặt cậu.


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 9: Hàn Cừ Cứ Thế Xuất Hiện Trở Lại Trước Mặt Cậu…
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...