Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 49: Lúc Cậu Đi, Mang Theo Cả Người Ẩm Ướt. Nay Trở Về, Trời Đã Trong Xanh Không Một Gợn Mây

Công viên giải trí ở thành phố Thiên Sơn đã khai trương, đây là công viên giải trí thực sự đầu tiên ở nước M. Sau khi xem khẩu hiệu quảng cáo, cậu đã xác nhận lại với ông chủ Phổ mấy lần: “Chắc chắn không phải quảng cáo lừa đảo đấy chứ? Ngay cả thành phố Tiêu Lưu cũng chưa có sao?”

 

“Chưa có! Chỗ chúng ta thật sự là cái đầu tiên!” Ông chủ Phổ rất tự hào, nháy mắt ra hiệu với Lẫm Đông, “Không ngờ tới phải không? Chúng ta còn đi trước cả Lý Đông Trì một bước dài luôn rồi đấy! Đừng thấy thành phố Tiêu Lưu có đủ loại hình giải trí, nhưng lại không có công viên giải trí quy mô lớn, đúng là không nghĩ cho trẻ con gì cả!”

 

Cậu gọi điện thoại cho A Dương. Dạo trước A Dương theo chân cảnh sát đặc nhiệm đi khắp các thị trấn phía Bắc, nơi vấn nạn buôn người nghiêm trọng nhất, lập được công lớn, hiện đang về thành phố Tiêu Lưu nghỉ ngơi, rất nhanh lại phải lên đường đi tìm em gái.


 

“Đúng là chưa có thật!” A Dương xác nhận lời của ông chủ Phổ, “Công viên thiếu nhi thì có một cái, nhưng nhỏ lắm. Cơ mà tôi nghe nói nhà đầu tư bên này được thành phố Thiên Sơn truyền cảm hứng, cũng định làm một cái lớn hơn. Hê hê, đến lúc đó nếu tôi tìm được em gái về, tôi sẽ dẫn con bé đi chơi!”

 

Lẫm Đông nói: “Vậy dẫn cô bé đến thành phố Thiên Sơn chơi trước đi, cái ở Tiêu Lưu không biết còn phải xây bao lâu nữa, chỗ chúng tôi khai trương rồi.”

 

A Dương im lặng một lát rồi phấn chấn nói: “Tôi nhất định sẽ tìm được con bé!”


 

Ba ngày sau khi khai trương, công viên giải trí Thiên Sơn đón một đoàn khách đặc biệt – những đứa trẻ của Trường học Calis. Cậu và thầy Calis đã tìm một đội xe để đưa bọn trẻ đến thành phố Thiên Sơn an toàn.

 

Lần đầu tiên cậu đi từ thị trấn Sa Vũ đến Thành phố Thiên Sơn và ngược lại, con đường tồi tệ xóc nảy khiến hồn cậu như muốn lìa khỏi xác. Giờ đây, nhờ nỗ lực của các nhà đầu tư và chính quyền địa phương, đường đã được sửa xong, chiếc xe chở đầy trẻ nhỏ chạy rất êm ái. Những đứa trẻ mất người thân này lần đầu tiên rời quê hương sau chiến tranh, nhưng không còn phải chịu cảnh bôn ba như trước nữa. Chúng hát ca trên xe, không biết mệt mỏi.

 

Suốt đường đi Tề Tuệ cứ bám lấy Lẫm Đông, hào hứng kể những chuyện gần đây xảy ra ở trường học, còn khoe với cậu bộ quần áo Hàn Cừ gửi từ Hoa Quốc sang. Tốc độ trưởng thành của cậu nhóc thật đáng kinh ngạc, tiếng Hán đã nói rất lưu loát rồi, thậm chí còn biết “kiểm tra” Lẫm Đông nữa.


 

Nhìn bộ quần áo Hàn Cừ tặng Tề Tuệ khiến cậu phải bật cười, đó là bộ đồ lái xe tải phiên bản trẻ em, không biết Hàn Cừ mua ở đâu ra.

 

“Cái này là anh trai nhờ em chuyển cho anh.” Tề Tuệ lục lọi trong túi một hồi lâu, lấy ra một chiếc túi nhỏ tinh xảo, trịnh trọng đặt vào lòng bàn tay Lẫm Đông, “Anh Đông Đông, mau xem đi.”

 

Hàn Cừ nhờ Tề Tuệ chuyển giúp? Cậu rất tò mò. Sau khi anh về nước, bọn họ không hề mất liên lạc, mới hôm kia còn nhắn tin cho nhau, Hàn Cừ đang bày trò gì vậy?


 

Mở chiếc túi nhỏ ra, một chiếc khuyên tai có tạo hình hơi khoa trương một chút trượt vào lòng bàn tay cậu. Đó là một bông tuyết sắc cạnh, nhưng khác với những bông tuyết thường thấy, ở trung tâm của nó có một trục xương thanh mảnh, tựa như lưỡi kiếm sắc bén giữa trời đông giá rét, xung quanh được bao bọc bởi một vòng xoáy khí lưu chuyển động, càng làm nổi bật thêm vẻ lạnh lẽo sắc bén đó.

 

“Oa!” Tề Tuệ kinh ngạc thốt lên: “Đẹp quá đi! Đây là một bông tuyết đang nhảy múa phải không anh?”

 

“Nhảy múa?” Lẫm Đông nhướng mày, cậu không nghĩ đến tầng ý nghĩa này.


 

“Đúng rồi, nó đang xoay vòng vòng kìa! Nó xoay vui vẻ quá, nó xịn quá đi!”

 

Cậu cầm chiếc khuyên tai lên, đưa ra trước ánh nắng, bông tuyết từ từ xoay tròn, trong suốt lấp lánh. Cậu nheo mắt, khóe môi cong lên, nở nụ cười hạnh phúc.

 

Tề Tuệ vẫn còn đang “Xịn quá xịn quá”, cậu cất khuyên tai đi, dạy dỗ: “Toàn học tiếng lóng trên mạng, không phải xịn, mà là đẹp lắm.”


 

Tề Tuệ nghịch ngợm nói: “Xịn xịn! Anh Đông Đông xịn!”

 

“…”

 

Xe buýt chạy thẳng vào công viên giải trí. Vừa xuống xe, lũ trẻ nhìn vòng đu quay khổng lồ, thuyền hải tặc, con lắc lớn – những thứ quá to lớn đối với chúng, kinh ngạc đến ngây người. Ông chủ Phổ như chó chăn cừu lùa chúng lên chơi. Rất nhanh, ngay cả đứa nhát gan nhất cũng dám ngồi lên thuyền hải tặc.


 

“Tàu hỏa nhỏ!” Trên vòng đu quay, Tề Tuệ nhìn thấy đoàn tàu trên mặt đất, “Anh Đông Đông, tàu hỏa nhỏ của chúng ta!”

 

“Là của công viên giải trí.” Lẫm Đông nói: “Lát nữa có muốn đi không?”

 

Tề Tuệ nghĩ ngợi, rồi tham lam nói: “Hôm nay em muốn chơi hết những trò mà trường học không có, tàu hỏa nhỏ để về nhà rồi chơi sau!”


 

Lẫm Đông cười nói: “Em cũng biết tính toán ghê nhỉ.”

 

Tề Tuệ dựa vào lòng cậu, “Anh Đông Đông, anh trai đang làm gì nhỉ?”

 

“Chắc là đang đi làm, bận lắm.”

 

“Anh trai đáng thương quá, không được ngồi vòng đu quay.”


 

“Ừm.” Cậu vừa đồng tình xong thì lại nghe Tề Tuệ nói: “Chúng ta chọc tức anh ấy đi!”

 

“?”

 

Tề Tuệ đã giơ điện thoại của Lẫm Đông lên –thỉnh thoảng cậu bé vẫn lấy điện thoại của Lẫm Đông chơi game – ống kính bắt trọn khung cảnh một lớn một nhỏ, cùng bầu trời và mặt đất phía sau, “Yeah!”

 

Một phút sau, Hàn Cừ đang nghe lãnh đạo “tụng kinh” thì nhận được tin nhắn –

 

[Đông Đông: Tề Tuệ nói, chúng ta chọc tức anh trai đi!]

 

Anh bật cười thành tiếng. Trần Tranh ngồi cạnh cũng đang họp mà buồn ngủ rũ rượi, liếc mắt nhìn anh một cái, khẽ hỏi: “Xem gì mà cười thế? Cho tôi cười với?”

 

Hàn Cừ cất điện thoại đi, “Cậu không có bạn trai à?”

 

Trần Tranh: “…Cậu bị điên à?”

 

Một ngày không đủ cho lũ trẻ vui chơi, ông chủ Phổ hào phóng mời chúng ở lại khách sạn gần công viên, chơi thêm hai ngày nữa. Lẫm Đông vẫn luôn ở bên cạnh, chơi hết một lượt những trò mà nhiều năm rồi cậu chưa chơi, mấy thứ như con lắc lớn, cả đời này cậu không muốn ngồi lại lần nữa.

 

“Anh Đông Đông, anh sắp về nước ạ?” Tề Tuệ rất thông minh, sau khi Lẫm Đông cùng cậu bé lái thêm một chuyến tàu hỏa dưới chân núi của trường học, cậu bé nhìn Lẫm Đông hỏi.

 

Lẫm Đông xoa đầu cậu bé, “Ừm, nhưng không phải là anh không đến nữa, chúng ta sẽ còn gặp lại mà.”

 

Tề Tuệ rất không nỡ, nhưng hít một hơi thật sâu, cậu bé tỏ ra rất dũng cảm, “Anh Đông Đông, lớn lên em sẽ đến ‘Đại Đông Logistics’ làm tài xế! Như vậy anh sẽ là ông chủ của em!”

 

Lẫm Đông vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, “Không phải nói lớn lên muốn làm cảnh sát đặc nhiệm như anh trai sao?”

 

Cậu nhóc ngày nào cũng phân vân giữa việc làm tài xế xe tải và cảnh sát đặc nhiệm, khó xử nói: “Vậy em làm tài xế xe tải bán thời gian!”

 

“Đều tốt cả.” Lẫm Đông muốn bế Tề Tuệ lên, nhưng đứa trẻ lớn nhanh quá, cậu đã bế không nổi nữa rồi, “Cuối năm anh quay lại, chắc chắn sẽ không bế nổi em nữa rồi.”

 

Mắt Tề Tuệ sáng rực, “Cuối năm anh sẽ đến ạ?”

 

“Anh đầu tư nhiều tiền vào đây thế này, chẳng lẽ mặc kệ à?” Lẫm Đông cười nói: “Nếu anh trai có thời gian, anh sẽ đưa cả anh ấy đến.”

 

“Tuyệt vời —— Đến lúc đó em sẽ lái xe tải đón các anh!”

 

“Không dám ngồi, không dám ngồi đâu!”

 

Việc xây dựng ở thị trấn Sa Vũ vẫn tiến triển từng ngày, những mảnh đất hoang và làng mạc xung quanh thị trấn đều được quy hoạch, con hẻm Tình Thiên cũng thay đổi rất lớn, các cửa hàng nhỏ đã chuyển đi, “Đại Đông Logistics” liên tục mở rộng, chiếm gần nửa con hẻm.

 

“Cậu chủ Lẫm.” Lâm Phú đang chuẩn bị đi giao hàng, thấy Lẫm Đông đi tới, liền xuống xe chào hỏi. Anh ta không còn là vệ sĩ nữa, đã rất quen với thân phận mới là nhân viên của “Đại Đông Logistics”. Vì xuất thân là lính đánh thuê, lại trông rất hung dữ, Bạch Nhất thường cử anh ta và Kali đi giải quyết chuyện tiền nong với những khách hàng xảo quyệt khó nhằn, chưa từng chịu thiệt lần nào.

 

“Chào anh.” Lẫm Đông cười nói: “Trên đường chú ý an toàn nhé.”

 

“Biết rồi, đi đây.”

 

Chưa đến văn phòng của Bạch Nhất, Lẫm Đông đã nghe thấy tiếng mắng chửi, “Thằng nhóc kia, tôi không cho cậu ngủ hay sao?”

 

Lẫm Đông đứng ngoài nghe một lúc, Bạch Nhất đang mắng Hoàng Tam. Hoàng Tam bị ông lão Hoàng và hai người anh trai áp giải đến chỗ này làm công, đã cải tà quy chính, người rất thông minh, giúp Bạch Nhất xử lý sổ sách, không thích nói nhiều, mọi khoản tiền đều khớp, chỉ có một tật xấu duy nhất là lúc nào cũng gà gật, mặt mày ủ rũ như đưa đám.

 

“Tôi không ngủ, tôi chỉ trông giống như đang ngủ thôi.” Lúc mới đến Hoàng Tam không nói tiếng nào, bây giờ đã biết cãi lại Bạch Nhất vài câu rồi.

 

Lẫm Đông đẩy cửa bước vào, Hoàng Tam thấy cứu tinh, lập tức chuồn mất. Bạch Nhất lớn tiếng gọi: “Anh! Anh đến rồi!”

 

“Còn gọi anh, ra dáng ông chủ chút đi Bạch tổng.” Bây giờ Lẫm Đông không thường đến hẻm Tình Thiên nữa, cậu nhìn quanh một lượt.

 

“Anh giao ‘Đại Đông Logistics’ cho em, nhưng trong lòng em, anh mãi mãi là anh trai của em!” Bạch Nhất nói.

 

“Được được.” Lẫm Đông cười, không tranh cãi với cậu ta.

 

“Anh, ngày kia em đi tiễn anh.” Bạch Nhất không đợi cậu từ chối, “Công việc em sắp xếp xong hết rồi, em có thời gian mà.”

 

“Được.” Lẫm Đông đi một vòng, dần dần cảm thấy có chút không nỡ. Lúc cậu mới đến nước M, thị trấn Sa Vũ hỗn loạn nghèo đói, cậu cũng chỉ có một mặt tiền cửa hàng nhỏ xíu, bây giờ “Đại Đông Logistics” đã là công ty vận tải có uy tín và tầm ảnh hưởng, các dự án bất động sản cậu đầu tư cũng lần lượt đơm hoa kết trái, những trở ngại trong thương mại xuất nhập khẩu cũng đã được dọn sạch.

 

Quan trọng hơn, trên suốt chặng đường đã qua, cảm giác mông lung, tự ti, mặc cảm tội lỗi… những cảm giác tiêu cực, không xứng đáng ấy đã tan biến hoàn toàn. Dù cậu không phải là anh hùng như Hàn Cừ, Vũ Phong, nhưng cậu cũng đã giúp đỡ cho những đứa trẻ ở trường học Calis, giải cứu A Cẩn, và nhiều người giống A Cẩn cũng được cứu nhờ cậu. Nguồn vốn cậu mang đến đã trở thành một dòng suối nhỏ giúp thị trấn Sa Vũ, thành phố Thiên Sơn vượt qua tổn thương. Bạch Nhất, Bạch Thiểm, và không ít người khác đã có một tương lai đáng để theo đuổi.

 

Cuối cùng, cậu hoàn toàn có thể chắc chắn rằng, mình có thể đứng bên cạnh Hàn Cừ.

 

“Anh, tối nay về nhà em ăn cơm nhé, khó khăn lắm Bạch Thiểm mới được nghỉ một ngày, đã làm món anh thích ăn rồi.” Bạch Nhất đã quyết tâm, dù cậu không đồng ý cũng phải kéo cậu đi.

 

Nhưng Lẫm Đông cũng không cần cậu ta kéo, “Được thôi.”

 

Bạch Thiểm đã là người khâm liệm nổi tiếng gần xa, sự xuất sắc của cô bé đã khiến mọi người dần quên đi mất Lẫm Đông, đây chính là điều cậu mong muốn. Cùng bận rộn trong bếp với Bạch Thiểm còn có A Cẩn, bây giờ cô đã làm trợ lý cho Bạch Thiểm, khả năng ứng biến tuy hơi kém, nhưng làm việc rất chắc chắn, những khách hàng lớn tuổi rất hài lòng về cô.

 

Lẫm Đông cũng vào bếp làm một đĩa cánh gà kho tàu, Bạch Thiểm cười nói: “Lần trước anh Hàn chê xa, còn cố tình đổi chỗ ngồi để ăn.”

 

Cậu nghĩ đến cảnh tượng đó, ánh mắt dịu dàng, “Về sẽ làm cho anh ấy ăn.”

 

Một bàn cơm nhà thịnh soạn, Bạch Nhất ăn mà mắt đỏ hoe, “Anh…”

 

Lẫm Đông vội vàng thi triển pháp thuật ngắt lời cậu ta, “Anh mới dỗ Tề Tuệ xong, cậu cũng cần phải dỗ à?”

 

Bạch Nhất nuốt nước mắt vào trong, “Thôi được rồi, anh yên tâm về đi, lần sau đến, đồ nội thất mới em nhất định sẽ đóng xong cho hai người.”

 

“Đồ nội thất mới gì?”

 

“Đồ nội thất cưới của anh với anh Hàn đó!”

 

Nhắc đến đồ nội thất, tủ quần áo và giường do Hàn Cừ đóng, Lẫm Đông đã đóng thùng gửi đi trước rồi, bây giờ có lẽ đang lênh đênh trên biển, một thời gian nữa mới về đến trong nước. Chỗ ở tại nước M vẫn là ngôi nhà vườn nhỏ của bọn họ, nhưng hai món đồ nội thất đó, cậu vẫn không nỡ để chúng lại đây.

 

Hai ngày sau, cậu xử lý xong mọi công việc, được Bạch Nhất đưa đến thành phố Tiêu Lưu. Ngày hôm sau, cậu đáp chuyến bay sớm nhất về nước, máy bay hạ cánh xuống Lạc Thành.

 

Lạc Thành đã vào hè, nhiệt độ buổi chiều còn cao hơn cả thị trấn Sa Vũ, giữa cái nóng oi ả, cậu lại khoan khoái hít một hơi thật sâu. Năm ngoái rời đi cũng vào mùa này, Lạc Thành mưa lớn liên miên, lúc cậu đi, mang theo cả người ẩm ướt. Nay trở về, trời đã trong xanh không một gợn mây.

 

Lẫm Đông không về chỗ ở, mà thuê một phòng khách sạn, gột rửa hết mệt mỏi trên người, buộc mái tóc dài lên, soi gương đeo chiếc bông tuyết xoay vòng kia lên, lại lấy ra cặp kính râm cỡ lớn nhất, che đi nửa khuôn mặt.

 

Lạc Thành đang tổ chức một sự kiện thương mại cấp quốc gia, bên ngoài hội trường đậu rất nhiều xe cảnh sát, các cảnh sát đặc nhiệm được huấn luyện bài bản đang làm nhiệm vụ. Cậu đỗ xe xong, ngồi trong xe quan sát.

 

Không lâu sau, một cảnh sát đặc nhiệm cao lớn rắn rỏi từ trong hội trường bước ra, anh đeo kính râm, trông có vẻ là chỉ huy.

 

Lẫm Đông bất giác nhếch môi cười.

 

Vị cảnh sát đặc nhiệm nhìn giống chỉ huy đó đã hoàn thành nhiệm vụ ban ngày, đang bàn giao ca với một chỉ huy khác, bọn họ nói chuyện vài câu rồi vẫy tay rời đi. Cậu nhấn ga, bám theo sau.

 

Vị chỉ huy cảnh sát đặc nhiệm đó đi chưa được mấy bước đã bị các đồng đội đang nghỉ ngơi chặn lại, bọn họ đang tỉ thí, nhất quyết đòi so tài với anh. Anh có uy tín rất cao trong đội, tính tình lại hòa đồng, thường xuyên bị kéo lại giao đấu. Anh mỉm cười, tháo kính ra, cởi áo khoác ném cho đồng đội, lập tức chơi trò xa luân chiến ngay tại chỗ.

 

Lẫm Đông lặng lẽ xuống xe, tìm một cái cây thích hợp để ẩn nấp, trốn vào đó.

 

Các đồng đội lần lượt thất bại, lại la hét đòi tiếp tục, nhưng vị chỉ huy cảnh sát đặc nhiệm kia lại thản nhiên đeo kính râm lại, “Các cậu, còn phải luyện thêm.”

 

Giữa những tiếng reo hò cổ vũ của mọi người, vị chỉ huy cảnh sát đặc nhiệm kia đi về phía lề đường. Cái cây Lẫm Đông đang nấp ở ngay bên đường. Tim cậu bỗng đập nhanh hơn, ngay cả chính bản thân cậu cũng thấy thật khó tin.

 

Rõ ràng, đây đã không còn như năm đó nữa.

 

Khi đó cậu cũng lén lút nhìn Hàn Cừ như thế này, một đội trưởng uy nghiêm như vậy, cậu căng thẳng cũng là điều khó tránh khỏi. Thời gian trôi qua, tình cảnh tương tự, cậu có gì mà phải căng thẳng chứ.

 

Hàn Cừ đến gần hơn, lúc đi ngang qua cây đại thụ, cậu theo bản năng dịch người mấy bước, giấu mình khỏi tầm mắt của anh. Hàn Cừ đi qua, dường như không phát hiện ra cậu. Cậu thở phào nhẹ nhõm, lúc đang định lao ra dọa Hàn Cừ một phen, thì sau lưng bỗng bị một bóng đen bao phủ, một bàn tay chống lên thân cây. Cậu sững sờ, chưa kịp quay người lại, đã nghe thấy giọng nói quen thuộc ghé sát vào tai cậu: “Phần tử đáng ngờ này ở đâu ra vậy?”

 

“Anh…” Cậu áp sát vào người Hàn Cừ quay lại. Hàn Cừ đang đeo kính râm, cậu không nhìn thấy ánh mắt của anh, nhưng khóe môi anh đang nhếch lên, vẻ mặt vênh váo như thể đã phát hiện cậu từ lâu.

 

“Anh thấy em từ lúc nào?” Lẫm Đông vẫn không nhịn được hỏi.

 

“Lúc em xuống xe.” Hàn Cừ lại đến gần hơn một chút, thu hết vẻ lúng túng của cậu vào mắt.

 

“Nhanh vậy sao?”

 

Hàn Cừ nhướn mày, cười nhạo Lẫm Đông: “Mấy cái kỹ năng mèo cào của em.”

 

Lẫm Đông thất bại ‘chậc’ một tiếng, ngay lập tức nghĩ ra cách trả đũa, cậu vòng tay ôm lấy eo Hàn Cừ, “Em về tìm anh đúng hẹn rồi đây.”

 

Quả nhiên Hàn Cừ cứng người lại ngay lập tức. Cậu cười đến nỗi bông tuyết bên tai cũng từ từ xoay tròn, như đang nhảy một điệu nhảy tao nhã uyển chuyển. Không đợi Hàn Cừ lên tiếng, Lẫm Đông đột nhiên đưa tay ra, tháo kính râm của anh xuống. Đội trưởng đội cảnh sát đặc nhiệm nhanh nhẹn hơn cả báo săn, vậy mà lại không kịp che giấu được xúc động trong mắt mình, anh đã bị lột bỏ lớp ngụy trang, đôi mắt nhất thời mở hơi to, chẳng còn chút uy phong nào cả.

 

“Trả lại cho anh.” Nhìn nhau một lúc lâu, Hàn Cừ mới nặn ra được một câu.

 

Lẫm Đông để hai tay ra sau lưng, không trả. Hàn Cừ nghiêng người định lấy, Lẫm Đông ngẩng đầu lên, hôn lên đôi môi vừa vặn hướng về phía mình.

 

Bóng cây lay động dưới ánh nắng, các cảnh sát đặc nhiệm cách đó không xa nhìn về phía này, nhưng ánh sáng quá chói mắt, lại có thân cây che khuất, bọn họ không nhìn ra được chuyện gì.

 

Gió đã ngừng thổi, tiếng lá cây xào xạc cũng theo đó mà dừng lại. Hàn Cừ vuốt lại mái tóc Lẫm Đông vừa bị anh làm rối, “Về nhà thôi, phần tử đáng ngờ này.”


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 49: Lúc Cậu Đi, Mang Theo Cả Người Ẩm Ướt. Nay Trở Về, Trời Đã Trong Xanh Không Một Gợn Mây
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...