Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 50: Nó Cũng Là Minh Chứng Cho Lòng Dũng Cảm Không Sợ Hãi Của Em

10 giờ tối, Lẫm Đông nằm trên giường trong khách sạn, thò một cánh tay ra khỏi chăn. Ngoài phòng khách vang lên tiếng đóng cửa, là Hàn Cừ vừa nhận bữa tối mới gọi. Cậu vươn vai, những dấu vết hiện rõ trên cánh tay khiến cậu ngẩn ra một chút, vội vàng rụt lại. Tiếng bước chân của Hàn Cừ ngày càng gần, cậu ló nửa mặt ra. Hàn Cừ giả vờ gõ vào cánh cửa vốn đang mở, “Ra ngoài ăn hay để anh mang vào cho em?”

 

“Anh cứ để bên ngoài đi.” Lẫm Đông vừa mở miệng, giọng đã khàn đặc, vành tai lập tức đỏ bừng lên, “Anh ăn trước đi, em ra ngay.”

 

Nhưng Hàn Cừ không chiều ý cậu, đi đến bên giường, bế người đang trốn trong chăn lên.


 

“Ấy——” Cậu vừa bị nhấc bổng lên đã la lên, “Em đi được mà!”

 

“Anh muốn bế, sao nào?”

 

“…Ồ, vậy thì, anh bế đi.”

 

Hàn Cừ nhìn người đang đỏ bừng mặt trong lòng mình, mỉm cười. Phòng suite của khách sạn không lớn lắm, chỉ vài bước là đến quầy bar trong phòng khách. Anh tìm đệm lót cho Lẫm Đông, nhưng cậu lại xoa eo, “Em không muốn ngồi, đứng một lát dễ chịu hơn.”


 

Hàn Cừ gật đầu, “Được, không thoải mái thì nói với anh.”

 

Bây giờ Lẫm Đông nghe không nổi những lời như vậy, cậu vội vàng mở nắp hộp thức ăn ra, mùi bít tết vừa tỏa ra, cậu lập tức thấy đói, dao nĩa di chuyển lia lịa.

 

Hôm nay đáp hai chuyến bay, chỉ ăn qua loa hai bữa nhạt nhẽo trên máy bay. Sau khi gặp Hàn Cừ vốn định đi ăn trước, nhưng cả hai đều không kìm được lòng, vừa về đến khách sạn là không ra ngoài nữa.


 

Cậu cắm cúi ăn, Hàn Cừ hứng thú nhìn cậu ăn, còn cắt một ít phần của mình đút cho cậu. Lẫm Đông ăn một miếng trên nĩa của mình, lại ăn một miếng trên nĩa của Hàn Cừ, lúc cảm thấy hơi no bụng rồi tốc độ ăn mới chậm lại, lúc này cậu mới phản đối: “Đội trưởng Hàn, anh đang cho cún ăn đấy à?”

 

Hàn Cừ nhướng mày, “Gọi anh là gì?”

 

“Đội…..” Lẫm Đông gọi Đội trưởng Hàn quen rồi, đổi cách xưng hô không dễ dàng như vậy.


 

“Vừa nãy rõ ràng đã gọi, còn gọi năm lần.” Hàn Cừ tiếp tục cắt bít tết, “Bây giờ lại lắp bắp rồi.”

 

Hơi thở Lẫm Đông nghẹn lại nơi cổ họng, mặt càng nóng hơn, “Chuyện, chuyện đó không giống nhau.”

 

“Ừm, dù sao cũng là ở trên giường.” Hàn Cừ lại đưa miếng bít tết đến bên miệng Lẫm Đông.

 

“Em gọi! Em gọi là được chứ gì!” Cậu không chịu nổi lời nói của Hàn Cừ, giọng vừa to vừa khàn hét lên: “Anh Hàn Cừ!”


 

Hàn Cừ cúi đầu cười, “Vỡ giọng rồi kìa anh Đông Đông.”

 

Ăn xong bữa tối muộn như bữa khuya này, đã gần 11 giờ. Mục đích ban đầu cậu đặt khách sạn là vì lười về nhà dọn dẹp, muốn nghỉ ngơi cho khỏe rồi mới về căn nhà đã phủi bụi cả năm kia. Nhưng lúc này ở cùng Hàn Cừ, lại là xa cách lâu ngày gặp lại, không chừng lát nữa lại phải lên giường gọi anh Hàn Cừ.

 

“Em muốn về nhà với anh.” Cậu vòng tay qua cổ Hàn Cừ nói, “Ký túc xá của anh là anh ở một mình phải không? Có được dẫn người về ở qua đêm không?”


 

Hàn Cừ chạm vào trán cậu, “Nghĩ gì thế, tất nhiên là không được dẫn người về ở ký túc xá qua đêm rồi.”

 

“À…” Cậu có chút thất vọng.

 

“Nhưng nhà thì được phép dẫn người về ở qua đêm.” Anh cười nói.

 

Mắt Lẫm Đông mở to, tròn xoe, Hàn Cừ nói: “Anh chỉ thấy ở ký túc xá tiện thôi, chứ không phải không có nhà.”


 

Những năm qua Hàn Cừ đã cống hiến cho bộ cảnh phục trên người, Lạc Thành không hề bạc đãi anh, mà tài sản lão Hàn để lại cũng đủ để anh cơm ăn áo mặc không lo. Anh đã mua nhà từ mấy năm trước, nhưng thời gian ở không nhiều, trang trí cũng rất đơn giản.

 

Lẫm Đông bước vào, trong lòng lập tức dâng lên một cảm giác mãn nguyện và chua xót vì được như ý nguyện. Sống mũi cậu có hơi cay, lúc quay đầu nhìn Hàn Cừ, đôi mắt càng thêm sáng ngời vì có chút lệ long lanh.

 

“Dẫn em đi tham quan.”


 

Hàn Cừ nắm tay cậu, “Được.”

 

Căn nhà này rộng khoảng hơn một trăm mét vuông, phòng ngủ phòng khách đều giống như những gia đình bình thường, nhưng chỉ có phòng làm việc là mang đậm “phong cách Hàn Cừ”. Đầu tiên là sách không có mấy cuốn, ban công bên ngoài cửa lùa đặt một bộ dụng cụ tập thể lực gia đình. Ánh mắt cậu dừng lại trên tủ sách, kinh ngạc “A” lên một tiếng.

 

Ở đó đặt những chiếc cúp, huy hiệu danh dự mà Hàn Cừ nhận được, nhưng nhiều hơn lại là những món đồ chơi trông có vẻ đã cũ, nào là khối xếp hình, máy chơi game, robot biến hình, thậm chí còn có quả bóng đá bị xì hơi và đôi găng tay cũ rách.


 

“Ông cụ mua cho anh đó.” Gương mặt Hàn Cừ nở nụ cười dịu dàng, “Hồi nhỏ tuy chỉ có một người thân, nhưng đồ chơi anh muốn đều có được. Không nỡ vứt, chuyển một ít từ quê lên đây, tủ sách không để hết được, trong phòng chứa đồ còn nữa. Đợt nghỉ dưỡng năm ngoái, anh tìm từng cái ra chơi lại một lượt, lắp pin vào vẫn còn chạy được.”

 

Giữa những món đồ chơi có đặt một tấm ảnh đã ố vàng, ông lão tóc bạc trắng bướng bỉnh và cậu bé cấp hai gầy đến mức khó tin.

 

Cậu vội vàng cầm khung ảnh lên, so sánh qua lại giữa cậu bé trong ảnh và Hàn Cừ.

 

Hàn Cừ cười nói: “Đó là hồi cấp hai mà, đang tuổi trổ giò, cao vọt lên nhanh chóng, cơ bắp chưa theo kịp, trông như cây sào.”

 

Lẫm Đông nhớ lại mình cũng có khoảnh khắc tương tự, chỉ là không trổ giò mạnh mẽ như Hàn Cừ. “Mấy người như cậu nhóc này, em chỉ cần một đấm là có thể hạ gục mười người.” Cậu nói rất chắc chắn.

 

“Không được đâu.” Hàn Cừ chỉ vào lão Hàn, “Ông cụ không cho phép.”

 

Cậu nhìn lão Hàn mà mình không có duyên gặp mặt, khẽ nói: “Ông ơi, chào ông.”

 

“Ông nội, đây là Lẫm Đông mà con đã kể với ông.” Hàn Cừ ôm vai Lẫm Đông, “Là người quan trọng nhất đối với con.”

 

Tim Lẫm Đông khẽ run lên, cậu nghiêng đầu nhìn Hàn Cừ, anh nhìn thẳng vào mắt cậu, “Có phải không?”

 

Lẫm Đông rũ mắt, “Anh cũng vậy.”

 

Đi đến phía bên kia của phòng làm việc, ánh mắt cậu lại một lần nữa dừng lại. Bên trong cửa kính chính là chiếc mũ mà Hàn Cừ đã tặng cậu!

 

Trước khi đến thành phố Nguyệt Văn, cậu sắp xếp trang bị, những thứ không cần thiết đều không mang theo, nhưng đến lúc sắp đi, cậu vẫn lấy chiếc mũ màu tím đó ra, áp chặt vào trái tim mình. Cứ coi như nó là bùa hộ mệnh đi, cậu đã nghĩ như vậy.

 

Trong lúc đối phó với Dã Minh, Lưu Đương và những người khác, cậu chưa từng lấy chiếc mũ ra, lúc đó ngày nào thần kinh cậu cũng căng như dây đàn, lần nào trở về chỗ ở cậu cũng đều sờ sờ chiếc mũ, áp mặt vào đó, rất nhanh lại có thêm động lực.

 

Ngày đưa A Cẩn trốn thoát, cậu để chiếc mũ trên người, chỉ nhớ lúc lăn xuống vách núi, nhìn thấy chiếc mũ dính máu, rơi xuống dưới ghế. Ý thức cậu mơ hồ, không thể nhặt nó lên. Sau khi tỉnh lại trong bệnh viện, cậu không bao giờ nhìn thấy chiếc mũ nữa, đoán chắc là đã bị mất trong khu rừng đó rồi, không chừng đã bị Ôn Tỉnh đốt thành tro bụi.

 

“Sao nó lại…” Cậu mở cửa kính, lấy chiếc mũ ra. Trên mũ có một lỗ thủng, xung quanh là những sợi len bị đứt, trên hình bông tuyết vốn sạch sẽ mơ hồ nhìn thấy vết bẩn không thể giặt sạch.

 

“Anh nhặt được.” Hàn Cừ nhíu mày, nỗi sợ hãi khi phát hiện chiếc mũ trong xe lại ùa về, nhưng khi ánh mắt dịch lên, nhìn thấy biểu cảm sinh động của Lẫm Đông, nỗi sợ hãi lập tức tan biến, “Nên mang về đặt cùng với chúng.”

 

Tìm lại được vật đã mất, cậu lại một lần nữa áp chiếc mũ vào tim, nhìn vào ngăn tủ đặt chiếc mũ, ở đó còn đặt ba tấm huy chương của Hàn Cừ. Cậu nhẹ nhàng cầm một tấm lên, cảm thấy trong tay mình nặng trĩu, cực kỳ có trọng lượng. Tiếp đó, cậu lại cầm hai tấm còn lại lên, bọc chúng vào trong chiếc mũ.

 

Chúng là những tấm huy chương quan trọng nhất trong sự nghiệp cảnh sát đặc nhiệm của Hàn Cừ, chứa đựng máu, mồ hôi, và cả mạng sống mà Hàn Cừ suýt phải đánh đổi.

 

Cậu trân trọng đặt chúng về chỗ cũ, nhưng lại không đặt chiếc mũ về vị trí ban đầu. Hàn Cừ lại lấy chiếc mũ từ tay cậu, đặt lại chỗ cũ.

 

“Em…” Cậu vừa định mở miệng thì Hàn Cừ đã nói: “Nó cũng là minh chứng cho lòng dũng cảm không sợ hãi của em, lòng dũng cảm không sợ hãi của một người dân bình thường, chẳng phải càng hiếm có và quý giá hơn sao?”

 

Lẫm Đông nuốt nước mắt đang chực trào vào trong lòng, “Phải, em cũng rất dũng cảm. Em xứng đáng.”

 

Đã quen với những ngày tháng căng thẳng và k*ch th*ch ở nước M, mấy ngày đầu mới về nước, cậu có chút không quen, ban ngày trốn trong nhà không muốn ra ngoài, mong chờ Hàn Cừ về “tăng ca”. Nửa tháng sau, cậu nghỉ ngơi đủ rồi, về quê thăm bố mẹ, lại gặp mặt cố vấn tài chính của mình. Một năm qua, tài sản của cậu không những không bị hao hụt, mà còn tăng trưởng đáng mừng.

 

Hơn hai tháng sau khi Hàn Cừ về nước, Lẫm Đông không chỉ ở lại để suy nghĩ về tương lai của mình với anh, mà còn lên kế hoạch cho sự nghiệp. Cậu không ở lại nước M nữa, nhưng công việc vẫn gắn bó mật thiết với nước M, về lâu dài, còn mở rộng ra nhiều quốc gia hơn. Cậu muốn làm thương mại xuất nhập khẩu, đối tác bên nước M đã xác định xong, là Lâm Đốn đã sớm để mắt đến “Đại Đông Logistics”, thị trường hiện tại đã được xây dựng xong. Thời đi học, cậu đã phụ lòng mong đợi của giáo viên tiếng Anh đối với mình, nhưng giờ đây lại bằng con đường khác mà trở về điểm cũ, thật sự có thể đi đến nhiều quốc gia hơn để xem rồi.

 

Giữa mùa hè rực rỡ, Lẫm Đông bắt đầu bận rộn, cứ cách vài ngày cậu lại đi công tác, Hàn Cừ cũng thường xuyên bay trên trời, Lẫm Đông cố tình điều chỉnh lại lịch trình, để có thể tình cờ gặp Hàn Cừ ở sân bay.

 

Hàn Cừ mặc một bộ đồ tác chiến, Lẫm Đông mặc vest cao cấp, cậu ngồi trong xe bấm còi với anh. Ban đầu Hàn Cừ rất kinh ngạc, sau đó mỉm cười đi tới, tay đặt lên cửa xe, cúi người, “Vị đại gia này, em đang đợi ai thế?”

 

“Không đợi ai cả, tóm được ai đẹp trai, dáng chuẩn là bắt lên xe.” Lẫm Đông mở khóa, “Anh đẹp trai này, có muốn lên xe không?”

 

Hàn Cừ còn chưa kịp đóng cửa xe, Lẫm Đông đã hôn tới.

 

“Ấy, vị đại gia này——” Hàn Cừ cười, nói: “Sao lại vội vàng thế?”

 

“Hôm nay làm thêm giờ nhé anh Hàn Cừ.”

 

Chiếc xe lướt qua đường cao tốc sân bay trong ánh hoàng hôn rực rỡ của mùa hè, khi vào trung tâm thành phố Lạc Thành, màn đêm đã buông xuống. Đang là kỳ nghỉ hè, trên màn hình lớn ở khu thương mại có rất nhiều hoạt động ủng hộ của người hâm mộ, màn hình lớn nhất là hình ảnh của một ngôi sao đang nổi tiếng hiện nay. Mà ở đó, không chỉ ở đó, tất cả các màn hình trong khu thương mại, đã từng không ngừng phát quảng cáo của Lẫm Đông.

 

Nếu nói lúc rút khỏi giới giải trí có phần bốc đồng, thì bây giờ cậu đã hoàn toàn buông bỏ, nhìn gương mặt xa lạ tinh xảo trên màn hình, giống như người qua đường nhìn một ngôi sao không quen biết, chẳng có cảm xúc gì.

 

Nhưng đột nhiên, Hàn Cừ mở cửa sổ xe, nhìn về phía một cây cầu vượt. Lẫm Đông cũng có chút tò mò, “Anh nhìn gì vậy?”

 

“Đó là…” Hàn Cừ nói: “Mau dừng lại một chút.”

 

Lẫm Đông tấp xe vào lề, cùng Hàn Cừ nhìn sang đó. Trên cầu vượt có khoảng mười mấy người trẻ tuổi đang đứng, giơ điện thoại chụp màn hình đối diện. So với những màn hình khổng lồ ở khắp trung tâm thành phố, màn hình ở nơi hẻo lánh này không mấy bắt mắt.

 

Lẫm Đông nhìn thấy khuôn mặt của mình, kinh ngạc há hốc miệng.

Đó là một đoạn video do fan cắt ghép, sử dụng tư liệu của Vũ Phong và các nhân vật khác. Cuối video, có một dòng phụ đề: Lẫm Đông, chúng em đợi anh trở về.

 

Trên cầu vượt vang lên một tràng reo hò, các fan chụp ảnh chung với màn hình xong, lần lượt rời đi, lại có một nhóm fan mới đến check-in.

 

Hàn Cừ tìm kiếm từ khóa rồi đưa điện thoại cho Lẫm Đông xem. Hóa ra, đây là hoạt động chiếu màn hình ủng hộ do fan của Lẫm Đông tự tổ chức, Lạc Thành là một trong những thành phố chiếu màn hình, nội dung tương tự hôm nay đã xuất hiện ở hơn ba mươi thành phố.

 

Lẫm Đông không còn là ngôi sao, hoạt động ủng hộ có thể nói là fan tự mua vui, nếu không đi ngang qua đây, cậu căn bản sẽ không nhìn thấy. Nhưng lúc này, Lẫm Đông bỗng thấy sống mũi mình cay cay.

 

“Có muốn đến chào hỏi bọn họ không?” Hàn Cừ nói.

 

Lẫm Đông lắc đầu, “Không cần, điều mà ngôi sao không nên làm nhất chính là xuất hiện trong cuộc sống của fan. Em đã rút khỏi giới giải trí từ lâu rồi, càng không nên làm vậy.”

 

“Cũng phải.” Xe đã khởi động lại, Hàn Cừ lại hỏi: “Vậy em có muốn quay lại không?”

 

Lẫm Đông vẫn lắc đầu, “Sẽ không.” Nhưng một lát sau, cậu lại nói: “Sau này thời cơ chín muồi, em muốn đầu tư vào công ty giải trí quản lý nghệ sĩ, làm người đứng sau hậu trường.”

 

Hàn Cừ cười nói: “Vậy thì tốt.”

 

“Hửm? Tốt cái gì?”

 

“Con người em rất dễ vướng bận, có công ty giải trí rồi, sẽ bị trói chân ở đây. Đỡ cho em chạy khắp nơi trên thế giới rồi lại chạy đi mất không về.”

 

Lẫm Đông bật cười thành tiếng, “Chẳng phải em đã bị trói buộc rồi sao? Bị ai trói thì em không nói đâu.”

 

“Nói đi nói đi!”

 

“…”

 

“Thật sự không nói à?”

 

“Biết rồi còn giả vờ hỏi nữa à anh Hàn Cừ.”

 

Chiếc xe chạy qua cầu vượt, hướng về phía màn hình rực rỡ kia. Lẫm Đông của hiện tại và quá khứ gặp gỡ ngắn ngủi, giao nhau, rồi cậu lại bỏ lại màn hình phía sau, lao về phía màn đêm rực rỡ huy hoàng hơn.

(Hết)


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 50: Nó Cũng Là Minh Chứng Cho Lòng Dũng Cảm Không Sợ Hãi Của Em
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...