Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 48: Tình Yêu Là Thứ Không Quan Trọng Trong Cuộc Đời Anh, Nhưng Lẫm Đông Thì Không Phải Vậy

“Tính đến hôm nay, đã có 215 phụ nữ và trẻ em bị mắc kẹt tại thành phố Nguyệt Văn được giải cứu, cảnh sát sẽ tiếp tục hành động. Chúng tôi đã phỏng vấn cố vấn đến từ phía cảnh sát, ngài Dã Minh…”

 

Tin tức thắng lợi mỗi ngày được truyền về. Hành động của cảnh sát đặc nhiệm dưới trướng Lý Đông Trì tại thành phố Nguyệt Văn và các khu vực lân cận đã trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi của người dân nước M. Nội dung liên quan được phát đi phát lại trên TV, vừa là để chia sẻ niềm vui với những người dân tuân thủ pháp luật, vừa là để răn đe những phần tử phạm tội.

 

Lẫm Đông dừng động tác đang thu dọn hành lý lại, nhìn về phía “người quen” trên TV. Những ngày sau khi tỉnh lại, cậu đã biết rõ những chuyện xảy ra sau khi mình bị thương. Người tên Dã Minh này, cậu vẫn luôn dè chừng, người này quá thông minh, có tầm nhìn xa hơn hẳn đám Lưu Đương. Nhưng dù vậy, cậu cũng không ngờ Dã Minh lại nhanh chóng đứng về phía cảnh sát như thế.


 

Nói đi cũng phải nói lại, lúc cậu hoạt động ở thành phố Nguyệt Văn, Dã Minh khoanh tay đứng nhìn cũng coi như là đã giúp cậu một tay. Giờ đây Dã Minh thao thao bất tuyệt trước ống kính, nụ cười hòa nhã che giấu dã tâm trong mắt, trở thành nhân vật đại diện được người dân yêu thích nhất của phía cảnh sát.

 

Hàn Cừ làm xong thủ tục xuất viện thì quay lại phòng bệnh, nhìn theo ánh mắt Lẫm Đông về phía TV, anh đánh giá: “Kẻ này rất có dã tâm.”

 

Lẫm Đông gật đầu, tắt TV, “Em thu dọn xong rồi.”


 

Hôm nay là ngày Lẫm Đông xuất viện. Lý Đông Trì muốn giữ cậu và Hàn Cừ ở lại thành phố Tiêu Lưu thêm một thời gian, nhưng Lẫm Đông muốn nhanh chóng quay về thị trấn Sa Vũ. Một là vì đã ở thành phố Tiêu Lưu quá lâu, hai là còn một lời hứa chưa thực hiện – đưa A Cẩn đi thăm A Công.

 

Lý Đông Trì vẫn còn ở thành phố Nguyệt Văn, anh ta đã sắp xếp một chiếc máy bay để đưa bọn họ đi. A Dương biết tin Lẫm Đông sắp đi, vội gọi video đến. Cậu ta đã mặc đồng phục cảnh sát đặc nhiệm nước M, “Cậu chủ Lẫm, anh giữ gìn sức khỏe nhé, sau khi tôi hoàn thành nhiệm vụ sẽ đến thăm anh ngay!”

 

Bạch Nhất và Bạch Thiểm đã quay về thị trấn Sa Vũ trước. Trên máy bay, ngoài Lẫm Đông, Hàn Cừ, A Cẩn, còn có Lâm Phú và Kari. Quan hệ thuê mướn giữa bọn họ và Lẫm Đông đã chấm dứt, nhưng sau khi trải qua chuyện này, cả hai đều nguyện ý tiếp tục làm việc cho Lẫm Đông. Lẫm Đông định tạm thời sắp xếp cho bọn họ làm việc ở “Đại Đông Logistics”.


 

Máy bay xuyên qua tầng mây, Lẫm Đông nhìn mây một lúc, dần cảm thấy hơi buồn ngủ. Hàn Cừ ôm vai cậu, khẽ nói: “Chợp mắt một lát nhé?”

 

Cậu “Ừm” một tiếng, tựa vào vai Hàn Cừ. Ngón tay Hàn Cừ vỗ nhẹ nhịp nhàng lên cánh tay cậu. Giây lát sau, cậu bật cười khe khẽ. Hàn Cừ nhướng mày, “Sao thế?”

 

“Anh đang dỗ trẻ con ngủ đấy à?” Lẫm Đông ngẩng mặt lên.


 

“Thế thì không vỗ nữa.”

 

Một lát sau, Lẫm Đông nói: “Thôi, anh cứ vỗ tiếp đi.”

 

Khóe môi Hàn Cừ khẽ cong lên.

 

Thị trấn Sa Vũ không có sân bay, Bạch Nhất đã sớm lái xe đến thành phố nhỏ lân cận đợi sẵn. Vừa thấy Lẫm Đông, mắt cậu ta đỏ lên, nước mắt còn chưa kịp rơi ra đã bị Lẫm Đông gọi một tiếng “Ông chủ Bạch”.


 

Bạch Nhất bị sặc nước bọt, kinh ngạc trợn tròn mắt. Lẫm Đông đi tới, giới thiệu Lâm Phú và Kari cho cậu ta, “Đồng nghiệp mới tôi tuyển về này, lát nữa cậu sắp xếp nhé.”

 

Có người ngoài ở đó, Bạch Nhất rất biết chừng mực, không phản bác lại tiếng “Ông chủ Bạch” của Lẫm Đông, chỉ là, lòng dạ cậu ta rối bời suốt quãng đường lái xe, cứ mãi suy nghĩ xem Lẫm Đông có ý gì. Giữa đường Hàn Cừ phải đổi lái với cậu ta, chiếc xe mới an toàn về đến thị trấn Sa Vũ.

 

Đã gần tối, Bạch Nhất chuẩn bị sẵn cơm nước ở hẻm Tình Thiên, nhưng Lẫm Đông lại nói: “Hôm nay không được, mọi người cứ về trước đi, tôi còn có việc.”


 

A Cẩn trải qua bao gian truân, cuối cùng cũng trở về mảnh đất quê hương – thị trấn Sa Vũ, nhưng lại giống như một người xa lạ, cô bất an nhìn ngắm những con đường đã thay đổi quá nhiều. Hàn Cừ nhìn cô, rồi lại nhìn Lẫm Đông. Lẫm Đông nói với cô: “Đi thôi, đến thăm em trai cô.”

 

Trên đường đến khu mộ trong làng, không ai nói gì. Lẫm Đông nhìn A Cẩn qua gương chiếu hậu mấy lần, cô cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt luôn đau buồn. Phản ứng của A Cẩn rất chậm chạp. Bác sĩ ở thành phố Tiêu Lưu đã chẩn đoán cho cô, có thể cả đời này cô cũng không hồi phục được, nhưng bác sĩ cũng nói, cô không ngốc nghếch, vẫn có thể tự lo liệu cuộc sống, chỉ là, cô đã tự phong bế bản thân, nên việc tiếp nhận mọi thứ từ thế giới bên ngoài cũng trở nên chậm hơn.


 

Lẫm Đông cảm thấy, có lẽ cô đã nhận ra A Công không còn nữa.

 

Hoàng hôn đỏ như máu, trên ngọn đồi hoang, cuối cùng ngôi mộ cô độc đó cũng đợi được người thân duy nhất của mình về. A Cẩn v**t v* tấm bia mộ mỏng manh, không rơi một giọt nước mắt, dường như cuối cùng cũng đã nhận được câu trả lời vốn đã rõ ràng từ lâu. Mãi một hồi lâu sau, cô đứng dậy, cúi người trước Lẫm Đông, “Lẫm tiên sinh, A Công đã…”

 

Lẫm Đông không hề giấu giếm. Trong suốt quá trình kể lại, cảm xúc của A Cẩn rất bình thản. Lẫm Đông nói: “Xin lỗi, bất hạnh của cậu ấy có một phần trách nhiệm của tôi.” A Cẩn, người trước nay phản ứng rất chậm với mọi chuyện, lần này lại lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuôn rơi, “Lẫm tiên sinh, là A Công có lỗi với cậu. Người làm hại chúng tôi là số phận, cậu đối với nó, đối với tôi, đã là tận tình tận nghĩa rồi.”


 

A Cẩn lại cúi người lần nữa, nước mắt rơi xuống đất, “Xin lỗi.”

 

Nhà của A Cẩn và A Công đã sớm không thể ở được nữa. Lẫm Đông vốn định tạm thời để cô ở khách sạn, nhưng Bạch Thiểm lại lái xe tới, “Anh, giao người cho em đi. Chỗ em có ký túc xá, cũng đang cần người. Chị A Cẩn cứ ở tạm đó trước, xem có việc gì có thể phụ giúp được không.”

 

Cô gái trước mặt rạng rỡ phóng khoáng, đã không còn là cô bé hay kể khổ với cậu ngày nào. Trong thời gian cậu không ở thị trấn Sa Vũ, Bạch Thiểm đã dẫn dắt công ty dịch vụ tang lễ tiến về phía trước, thuê lại hai căn nhà cạnh nhà họ Bạch để làm nơi ở tạm cho nhân viên.


 

Lẫm Đông nhẹ nhàng đẩy A Cẩn về phía trước, “Được, vậy anh giao cô ấy cho em.”

 

Bạch Thiểm làm động tác bắn tim với Lẫm Đông và Hàn Cừ.

 

Cuộc tiễn đưa và hành trình trở về náo nhiệt, cuối cùng chỉ còn lại hai người và màn đêm yên tĩnh. Hàn Cừ nhìn Lẫm Đông, “Đi đâu đây?”

 

Lẫm Đông nói một địa điểm khiến Hàn Cừ hơi bất ngờ, “Lái xe đến trường học Calis đi.”

 

“Giờ đến thăm Tề Tuệ à?” Thằng bé vẫn chưa biết Anh Đông Đông mà nó mong nhớ đã bị thương.

 

Lẫm Đông lắc đầu, “Hôm nay không làm phiền Tiểu Tuệ nữa. Em muốn đưa anh đi xem một thứ ở dưới chân núi…. đó vốn là món quà em tặng anh.”

 

Giờ này bọn trẻ đã về trường học hết, sân chơi dưới chân núi không một bóng người. Hàn Cừ còn chưa dừng xe đã nhìn thấy đầu tàu hỏa dưới ánh đèn đường. Chú hổ con màu đỏ mở to đôi mắt tròn xoe, không biết đứa trẻ nào lại còn cài cho nó hai cái nơ bướm.

 

“Tàu hỏa.” Hàn Cừ khẽ nói.

 

“Em nhờ ông chủ dự án bên thành phố Thiên Sơn đặt làm, định lắp trong sân nhà để tạo bất ngờ cho anh, nhưng mà…” Lẫm Đông ngừng lại, những hình ảnh lúc đó lại ùa về tâm trí, cậu cố chấp trốn tránh, Hàn Cừ cũng để lại chiếc tủ quần áo đã đóng xong rồi rời đi. Nhưng giờ đây, những rối rắm đó đã tan biến như bọt biển, cậu mỉm cười, “Nhưng mà sân nhà vẫn nhỏ quá, không chứa nổi cái vật khổng lồ này. Nên em đã bàn bạc với thầy Calis, gửi nó đến đây.”

 

“Để ở đây là tốt nhất.” Hàn Cừ đi về phía đầu tàu, nắm lấy tay vịn, nhảy lên. Lẫm Đông đứng bên dưới, ngẩng đầu nhìn anh. Anh cúi người, chìa tay ra, “Lên đây.”

 

Lẫm Đông vừa nắm lấy tay anh liền bị kéo lên.

 

“Trước đây anh lái tàu hỏa giỏi lắm đấy.” Hàn Cừ nghiêm túc quan sát bảng điều khiển, quay lại xác nhận với Lẫm Đông, “Chúng ta lái được chứ?”

 

Lẫm Đông nén cười, “Đương nhiên là được, vốn dĩ là tàu của anh mà.”

Hàn Cừ lục lại ký ức tuổi thơ xa xôi, nhấn nút khởi động, nhưng đầu tàu không hề có phản ứng. Cuối cùng Lẫm Đông cũng bật cười thành tiếng, “Đội trưởng Hàn, anh có biết lái không đấy?”

 

“Anh biết mà, đợi chút, để anh xem lại đã.” Sau một hồi xem xét, cuối cùng Hàn Cừ cũng xác định, cái đầu tàu này phải điều khiển bằng bảng điều khiển trung tâm, còn đống trước mặt này đều là đồ giả. “Đồ chơi bây giờ làm thông minh quá, đến tự tay lái cũng không được, đây không phải là lừa trẻ con sao?”

 

Lẫm Đông cười đến chảy cả nước mắt, “Có khả năng nào là cái tàu chúng ta ngồi hồi nhỏ cũng là đồ giả không?”

 

Hàn Cừ trợn mắt, “Hả…” Lần cuối cùng lái tàu, cậu bé Hàn vẫn còn là học sinh tiểu học. Cậu bé ngây thơ chưa bao giờ nghĩ rằng con tàu của mình không phải do mình tự lái. Lớn lên không tiếp xúc nữa nên càng không nghĩ đến vấn đề này.

 

Lẫm Đông gục mặt lên vô lăng, hé một mắt nhìn khoảnh khắc giấc mơ của Hàn Cừ tan vỡ.

 

Một lát sau, tay Hàn Cừ đặt lên đầu cậu, xoa xoa mái tóc vẫn còn rất ngắn của cậu, cứng miệng nói: “Khác chứ, loại anh chơi hồi nhỏ chắc chắn tự lái được, anh chắc chắn đấy.”

 

Lẫm Đông không giãy giụa, cứ nhìn anh trong lúc anh cố tình làm động tác mạnh bạo. Rất nhanh, Hàn Cừ dừng lại, cùng cậu gục mặt lên vô lăng.

 

Bốn bề tĩnh lặng, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng cười của trẻ con từ trên núi vọng xuống.

 

“Mấy ngày nữa anh phải về nước rồi.” Lúc nghiêm túc, ánh mắt Hàn Cừ trở nên sâu thẳm, “Anh muốn đưa em về cùng.”

 

Lẫm Đông nói: “Đội trưởng Hàn, anh có biết lời mời này của anh có ý nghĩa gì không?”

 

“Anh biết.” Hàn Cừ chăm chú nhìn Lẫm Đông, hình ảnh Lẫm Đông bê bết máu lại hiện lên trong đầu, anh bất giác nhíu mày.

 

Chuyến đi đến nước M lần này, ban đầu trong danh sách không có tên anh, nhiệm vụ của anh là ở lại trong nước dưỡng thương. Nhưng khi tin tức Lẫm Đông ở thị trấn Sa Vũ, nước M truyền về, anh đã không chút do dự đề nghị được đến nước M.

 

Ban đầu, anh chỉ muốn xác nhận Lẫm Đông có an toàn hay không, hỏi xem tại sao cậu lại đến một nơi nguy hiểm như vậy. Lẫm Đông là người đầu tiên anh nhìn thấy sau khi tỉnh lại, trong thời gian nằm viện, cậu luôn lén lút nhìn anh. Dù miệng không thừa nhận, nhưng trong lòng anh vẫn đặc biệt để ý đến Lẫm Đông. Sự để ý này lại trở thành “sợ” trong mắt Lẫm Đông, còn khiến cả đám Trần Tranh đều biết.

 

Lẫm Đông không từ mà biệt, để lại cho anh những nghi vấn thật lớn, và cả… cảm giác khó chịu. Anh đến thị trấn Sa Vũ để “tình cờ gặp” vỏ sò của mình, tự cho rằng đó chỉ là quan tâm đến bạn bè, nhưng từ ngày nào đó đã vượt qua giới hạn, chính anh cũng không tìm ra được điểm giới hạn đó nữa. Có lẽ từ khoảnh khắc anh xem Lẫm Đông là vỏ sò, cậu đã chiếm một vị trí đặc biệt nhất trong lòng anh rồi.

 

Vũ Phong là con của bọn họ, anh dễ dàng chấp nhận phép ẩn dụ hoang đường này, cũng đã sớm nhận ra rằng, mình thực sự rất thích Lẫm Đông. Năm đó chính là vì có cảm tình nên anh mới dạy Lẫm Đông bắt chước mình. Lúc đó anh đang gánh vác nhiệm vụ, vốn không phải người kiên nhẫn gì, nhưng hành động lén lút và cả dáng vẻ nhe nanh múa vuốt của Lẫm Đông đều hấp dẫn anh.

 

Chỉ là, bất kể là lúc đó hay sau này, dường như tình yêu luôn là một phần không mấy quan trọng trong cuộc đời anh. Anh không quá cần nó, có nhiều thứ khác có thể thay thế tình yêu.

 

Tình cảm anh dành cho Lẫm Đông chắc chắn là tình yêu, và anh cũng chắc chắn một điều rằng, Lẫm Đông yêu anh nhiều hơn. Nhưng vẫn chần chừ mãi không nói rõ, Lẫm Đông có điều băn khoăn, anh cũng vậy. Sau khi Lẫm Đông bỏ đi, anh ở lại trong ngôi nhà trống trải, suy nghĩ từ đầu đến cuối về mối quan hệ giữa mình và Lẫm Đông.

 

Có lẽ Lẫm Đông có thể cho anh tất cả, nhưng anh thì không. Tình yêu chỉ là gia vị, người như anh, không thể đáp lại tình yêu của Lẫm Đông một cách bình đẳng được. Nếu thật sự ở bên nhau, anh sẽ có lỗi với tình yêu mà Lẫm Đông dành cho mình.

 

Nhưng khi nhìn thấy chiếc xe địa hình cháy rụi trên đường núi, nhìn thấy chiếc mũ bị đạn xuyên thủng dưới vách núi, nhìn thấy Lẫm Đông bê bết máu trong nhà xác, nhận thức mà anh đã xây dựng bấy lâu nay hoàn toàn sụp đổ.

 

Tình yêu là thứ không quan trọng trong cuộc đời anh, nhưng Lẫm Đông thì không phải vậy. Viên đạn xuyên qua đầu Ôn Tỉnh, anh ôm lấy Lẫm Đông giữa vũng máu, như thể nắm lấy sinh mệnh đang trôi đi của Lẫm Đông.

 

Khi Lẫm Đông hôn mê bất tỉnh trong phòng cấp cứu, phòng ICU, mắt anh đỏ hoe nhìn chằm chằm cánh cửa ngăn cách trước mặt, nhận thức rõ ràng hơn bao giờ hết rằng, anh không thể mất đi Lẫm Đông.

 

“Đội trưởng Hàn, em muốn xin anh một chút thời gian.” Lẫm Đông đối diện với ánh mắt Hàn Cừ, “Tạm thời em chưa thể về nước cùng anh được.”

 

Hàn Cừ xoa nhẹ gò má cậu, “Vẫn chưa thoát ra được sao?”

 

Trước đây Hàn Cừ không hiểu tại sao Lẫm Đông lại bài xích “Vũ Sự” như vậy. Nhưng hành động của Lẫm Đông khi đến thành phố Nguyệt Văn đã trả lời thắc mắc của anh – chuyện năm đó bị tội phạm bắt cóc, bị ép đóng giả làm tên tội phạm đầu xỏ can thiệp vào phán đoán của cảnh sát, vẫn luôn là khúc mắc trong lòng Lẫm Đông. Cậu hận bản thân mình không thể có niềm tin vững chắc như Vũ Phong, trước mặt Vũ Phong, trước mặt những cảnh sát mà hình tượng Vũ Phong trên màn ảnh đại diện, cậu cảm thấy tự ti mặc cảm. Vì vậy sau khi gặp lại, cậu mới luôn cẩn trọng dè dặt, thu lại sự sắc bén của mình.

 

Nhưng lần này sau khi tỉnh lại, biết tin A Cẩn được cứu, mỗi ngày đều có người bị bán đến thành phố Nguyệt Văn được giải cứu, cả người cậu rõ ràng đã thả lỏng hơn rất nhiều. Hàn Cừ cảm thấy cậu đang dần buông bỏ gánh nặng tinh thần. Đặc biệt là có một hôm, Lý Đông Trì cho anh xem một đoạn video, người phụ nữ được cứu khóc lóc gọi cậu là “anh hùng”.

 

Khoảnh khắc đó, mắt cậu mở to, mặt đỏ bừng lên. Sau khi video kết thúc, cậu còn kéo tay Hàn Cừ với vẻ khó tin, “Vừa rồi cô ấy… là đang nói em sao?”

 

Hàn Cừ nói: “Chắc chắn không phải là anh rồi.”

 

Lẫm Đông đã dùng chính đôi tay của mình để tháo gỡ khúc mắc vốn gần như đã trở thành nút chết trong lòng cậu.

 

“Em thoát ra được rồi.” Dưới ánh đèn đường, gương mặt Lẫm Đông lại ửng hồng như lúc được khen là anh hùng. Cậu im lặng một lát rồi nói tiếp: “Nhưng vẫn còn một số chuyện, em cần phải nghiêm túc xử lý, suy nghĩ kỹ càng hơn.”

 

Lẫm Đông nói rất bình tĩnh, rõ ràng là đã suy nghĩ kỹ lưỡng rồi, nhưng Hàn Cừ lại bất giác nhíu mày, “Không thể nói cho anh biết sao?”

 

“Có thể chứ.” Lẫm Đông cong môi, nắm lấy tay Hàn Cừ, “Em đến nước M, có suy nghĩ riêng của mình, nhưng phần nhiều là mờ mịt. Em muốn xem đất nước mà anh suýt phải trả giá bằng mạng sống này trông như thế nào. Đến đây rồi, em phát hiện nơi này đang trong giai đoạn phục hồi, mà em thì hình như cũng có thể góp một chút sức lực. Góp sức nhiều rồi, có lẽ sẽ có thể đến gần anh hơn.”

 

“Em chưa từng nghĩ sẽ gặp lại anh.”

 

Lẫm Đông dừng lại, nhìn lên núi, lác đác thấy được ánh đèn của trường học, chúng giống như những vì sao trong đêm.

 

“Em biết em không thuộc về nơi này, sớm muộn gì cũng phải rời đi, nhưng bây giờ chưa phải lúc.” Lẫm Đông nói tiếp: “Em còn có những vướng bận, dự án ở thành phố Thiên Sơn, việc kinh doanh xuất nhập khẩu, công ty của Bạch Thiểm, và cả thứ đã chống đỡ em lúc ban đầu, ‘Đại Đông Logistics’. Em cần một chút thời gian để sắp xếp ổn thỏa mọi thứ. Nước M đâu đâu cũng là một mớ hỗn độn, em không thể để lại một mớ hỗn độn nữa rồi rời đi.”

 

Lẫm Đông nói rất thành khẩn, nhưng Hàn Cừ biết, cậu vẫn còn giấu điều gì đó.

 

Sau một hồi im lặng, Hàn Cừ hỏi: “Chỉ là xử lý những chuyện này thôi sao?”

 

Lẫm Đông gật đầu, “Ừ.”

 

“Không chỉ vậy.” Hàn Cừ tiến lại gần.

 

Bốn mắt nhìn nhau, Lẫm Đông mấp máy môi, cuối cùng nói: “Em muốn một mình suy nghĩ kỹ về mối quan hệ của chúng ta, về tương lai của chúng ta.”

 

Ánh mắt Hàn Cừ càng sâu hơn, “Không thể bàn bạc với anh sao?”

 

“Không thể.” Lẫm Đông lại trả lời vô cùng kiên quyết, “Anh sẽ làm em phân tâm.”

 

Hàn Cừ thở dài, ôm lấy Lẫm Đông, “Ít nhất cũng phải cho anh biết một khoảng thời gian chứ. Anh không muốn em ở lại đây một mình quá lâu.”

 

Đáp lại anh là nụ hôn chủ động của Lẫm Đông.

 

“Sẽ không lâu đâu. Đội trưởng Hàn, đợi em suy nghĩ thông suốt rồi, em sẽ về tìm anh. Em muốn tự mình đi tìm anh.”


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 48: Tình Yêu Là Thứ Không Quan Trọng Trong Cuộc Đời Anh, Nhưng Lẫm Đông Thì Không Phải Vậy
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...