Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 47: Vào Những Thời Khắc Nguy Hiểm Nhất Của Mỗi Người, Họ Đã Vượt Qua Thời Gian Để Đến Cùng Một Vùng Biển


Khi Lý Đông Trì đến thị trấn Nguyệt Bảo, anh ta đã mang theo đội ngũ y tế của thành phố Tiêu Lưu đến. Tình hình của Lẫm Đông rất nguy kịch, cần phải nhanh chóng chuyển đến thành phố gần nhất. Hàn Cừ hộ tống suốt đường đi, đã hai ngày liền anh không chợp mắt. Sang đến ngày thứ ba, bác sĩ cho biết, tình hình vết thương của Lẫm Đông tuy tạm thời ổn định, nhưng không loại trừ khả năng sẽ xấu đi. Hàn Cừ túc trực bên giường Lẫm Đông, nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu, đôi mắt đầy tơ máu nhìn chằm chằm vào người đang quấn băng kín đầu. Mãi một hồi lâu sau, anh ngửa mặt lên, cố kìm nén nước mắt.


 


Anh đưa tay Lẫm Đông lên trước mặt, cúi đầu khẽ hôn lên, rồi lại tự lẩm bẩm: “Em có nghe thấy anh nói gì không? Anh Đông Đông.”


 


Lẫm Đông không hề có phản ứng.


 


“Trước kia, lúc em chăm sóc anh, anh không nghe rõ, cũng không nhìn thấy gì, nhưng anh vẫn luôn cảm nhận được có một vỏ sò nhỏ, hễ thủy triều rút đi là lại đến bên cạnh anh, nói chuyện với anh. Có rất nhiều lần, khi anh sắp thiếp đi, anh biết một khi anh ngủ thiếp đi, có lẽ sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa. Không tỉnh lại cũng tốt, mấy năm đó anh sống… thực sự quá vất vả. Nhưng mỗi lần anh sắp ngủ thiếp đi thật, vỏ sò nhỏ đó lại ở bên cạnh gọi anh dậy.”


 


“Sau này anh nghĩ lại, anh có thể tỉnh lại là nhờ rất nhiều người, nhờ đồng đội đã cứu anh về, nhờ các bác sĩ có y thuật cao siêu, và cả tiếng gọi của vỏ sò nhỏ nữa. Lúc đó anh rất tò mò, vỏ sò nhỏ là ai, đợi khi nào anh tỉnh lại, anh nhất định phải nhìn kỹ cậu ấy.”



 


“Em có tò mò không? Em tỉnh lại đi, anh sẽ nói cho em biết vỏ sò nhỏ đó là ai.”


 


Thiết bị ở đầu giường kêu lên những âm thanh đơn điệu, đó là hồi đáp duy nhất mà Hàn Cừ nhận được. Sau một hồi im lặng, Hàn Cừ mỉm cười, “Thôi vậy, anh không úp mở nữa, em chính là vỏ sò nhỏ đó.”


 


“Vỏ sò nhỏ, em có thể tỉnh lại được không?” Giọng Hàn Cừ khàn đặt, bắt đầu run rẩy, anh cẩn thận đặt tay Lẫm Đông về chỗ cũ, “Anh còn rất nhiều điều muốn nói với em.”



 


Thời gian thăm bệnh có hạn, phần lớn thời gian Hàn Cừ chỉ có thể ở bên ngoài phòng bệnh. Qua cửa sổ, nhìn Lẫm Đông cô độc nằm bên trong qua cửa sổ, giống như một vỏ sò bị sóng biển đẩy đi rất xa, không bao giờ quay lại được biển cả nữa.


 


Lý Đông Trì bố trí cảnh sát đặc nhiệm canh gác ở tầng bệnh viện này. Ngoại trừ Lẫm Đông, những người bị thương khác đã dần có thể trả lời thẩm vấn.


 


Thuộc hạ của Ôn Tỉnh khai rằng, nhóm của bọn chúng là tâm phúc của Ôn Tỉnh. Sau khi Ôn Tỉnh gặp chuyện, bọn chúng lập tức rời khỏi nước M để tạm lánh, gần đây mới quay về, lên kế hoạch cướp ngục. Kế hoạch còn chưa thực hiện thì nhận được tin Ôn Tỉnh sắp bị chuyển đến thành phố Tiêu Lưu, đây quả thực là cái bánh từ trên trời rơi xuống.


 


Ôn Tỉnh quen biết một số địa chủ ở thành phố Nguyệt Văn, định đến đó dừng chân, nhưng giữa đường gặp phải Lẫm Đông, làm đảo lộn mọi kế hoạch của bọn chúng. Trước khi Ôn Tỉnh ra lệnh truy đuổi xe của Lẫm Đông, thuộc hạ của gã ta đã khuyên gã ta đừng gây thêm chuyện, nhưng gã ta cứ nhất quyết phải báo thù. Xe của Lẫm Đông lăn xuống vách núi, cả ba người trong xe đều bất tỉnh. Thuộc hạ lại khuyên gã ta rằng, không bằng cứ bắn chết luôn cho rồi, nhưng Ôn Tỉnh lại không đồng ý, muốn bắt người đi làm con tin. Những con tin khác không bị tra tấn, trong mắt Ôn Tỉnh chỉ có Lẫm Đông, người đã khiến gã ta phải chịu thiệt hại nặng nề.



 


Cuộc thẩm vấn mới diễn ra được một nửa thì Hàn Cừ rời đi, nhưng anh chỉ đứng bên ngoài một lát rồi lại đỏ hoe mắt quay lại cửa.


 


Hai vệ sĩ Kari và Lâm Phú mà Lẫm Đông bỏ nhiều tiền ra thuê bị gãy xương, trúng đạn, nhưng vì không trúng chỗ hiểm, thể chất lại tốt nên tỉnh lại sớm nhất. Bọn họ không khai được gì nhiều, Lẫm Đông không hề nói kế hoạch chi tiết cho bọn họ nghe, nhiệm vụ của bọn họ chỉ là đảm bảo an ninh. Cuối cùng Lâm Phú nói: “Tôi từng theo rất nhiều ông chủ, ai trả tiền thì tôi bán mạng cho người đó, nhưng ông chủ Lẫm thế này thì tôi chưa từng gặp. Mong người tốt được bình an, sau khi cậu ấy tỉnh lại, tôi nguyện tiếp tục đi theo cậu ấy.”


 


Khi biết tin Lẫm Đông bị thương nặng chưa tỉnh, A Cẩn khóc không thành tiếng. Bác sĩ nói cô không thể chịu thêm kích động nên việc lấy lời khai đành phải tạm dừng. Sau khi cảnh sát rời đi, Hàn Cừ gõ cửa phòng bệnh, dùng tiếng nước M nói: “Tôi có thể nói chuyện với cô một lát được không?”


 


A Cẩn vừa nghe giọng anh, nước mắt lại trào ra, “Anh là bạn của anh Lý?”



 



“Em ấy tên là Lẫm Đông, nghĩa là mùa đông lạnh lẽo.” Hàn Cừ viết tên Lẫm Đông lên giấy đưa cho A Cẩn xem, “Lý Đại Đông chỉ là tên giả của em ấy thôi.”


 


A Cẩn lặp đi lặp lại hai chữ “Lẫm Đông”, cô áp tờ giấy vào lòng bàn tay, “Lẫm tiên sinh, chính Lẫm tiên sinh đã bảo vệ tôi.”


 


Lúc chiếc xe mất kiểm soát và lật nhào, chính Lẫm Đông đã ôm chặt lấy cô. Cô mất đi ý thức trong sợ hãi và cú va đập mạnh, nhận thức cuối cùng còn sót lại là vòng tay mạnh mẽ của Lẫm Đông.


 


“Xin lỗi, xin lỗi…” Cô gục mặt xuống giường, không dám nhìn Hàn Cừ, không ngừng tự trách bản thân mình.


 


“Đừng nói xin lỗi.” Hàn Cừ nói: “Nếu có thể xuống giường được thì hãy đến thăm em ấy. Em ấy sẽ tỉnh lại, đến lúc đó hãy nói lời cảm ơn với em ấy.”


 


Vết thương của A Dương cũng rất nặng. Nhưng khác với Lẫm Đông, cậu ta bị thương nặng trong vụ tai nạn xe, hai viên đạn xuyên qua nội tạng, sống sót được quả là một kỳ tích. Sau khi tỉnh lại, A Dương vẫn chưa nhận thức đầy đủ về những gì đã xảy ra. Cảnh sát phải mất một thời gian để kể lại sự việc cho cậu ta nghe. Phải mất khá lâu cậu ta mới có thể tiếp nhận được thông tin, và phải hai ngày sau cậu ta mới có thể kể lại kế hoạch cùng Lẫm Đông đi về phía Bắc để giải cứu A Cẩn.


 


“Em gái tôi cũng bị bọn buôn người bắt cóc, tôi và lũ người này không đội trời chung!”



 


“Những người phụ nữ và trẻ em ở thành phố Nguyệt Văn rất đáng thương. Bọn địa chủ cậy có cục trị an chống lưng nên không ai dám động đến, nuôi rất nhiều đàn bà, có người trưởng thành, có người mười mấy tuổi, thậm chí vài tuổi cũng có! Đúng là lũ cầm thú!”


 


“Tại sao các người không quản lý thành phố Nguyệt Văn? Chỉ vì nơi đó hẻo lánh mà để cho bọn địa chủ làm càn như vậy sao?”


 


Sự phẫn nộ của A Dương được truyền qua video, hiện lên trước mặt Lý Đông Trì. Mà cùng lúc xuất hiện trước mặt Lý Đông Trì là những địa chủ bị bắt giữ.


 


Khu vực thành phố Nguyệt Văn, không phải Lý Đông Trì không muốn quản, mà là tạm thời chưa vươn tới xa như vậy, cũng chưa tìm được lý do để xử lý đám địa chủ này. Giờ đây, Lẫm Đông giống như một con dao, xé toạc sự bình yên mong manh giữa thành phố Nguyệt Văn và thành phố Tiêu Lưu. Cảnh sát đặc nhiệm đã vào cuộc, tội ác của thành phố Nguyệt Văn bị phơi bày ra ánh sáng. Đương nhiên là Lý Đông Trì phải tranh thủ thời cơ, tóm gọn toàn bộ địa chủ và phần tử phạm tội.


 


Qua điều tra, cục trị an thành phố Nguyệt Văn và bọn địa chủ cấu kết với nhau làm bậy. Bọn địa chủ còn che chở cho những kẻ như Ôn Tỉnh. Ngoại trừ nhà họ Dã, tất cả các địa chủ khác đều là kẻ hưởng lợi từ việc buôn người và buôn lậu vũ khí. Dã Minh là người đầu tiên đứng về phía cảnh sát, cung cấp lượng lớn bằng chứng phạm tội của các gia tộc khác. Trong cơn bão này, nhà họ Dã là địa chủ duy nhất không sụp đổ.


 


Trong lúc chỉ đạo chiến dịch tại thành phố Nguyệt Văn, Lý Đông Trì tranh thủ quay về thành phố Tiêu Lưu. Nhìn Lẫm Đông qua cửa sổ phòng bệnh, anh ta hỏi: “Cậu ấy vẫn chưa tỉnh lại sao?”


 


Hàn Cừ bình tĩnh đáp: “Sắp rồi.”


 


Ánh mắt Lý Đông Trì dừng lại trên khuôn mặt Hàn Cừ giây lát, rồi lại thở dài, “Đợi Lẫm tiên sinh tỉnh lại, tôi muốn cảm ơn cậu ấy.”


 


“Ừ.” Hàn Cừ gật đầu.


 


Lý Đông Trì dựa vào tường, “Cũng nhờ có Lẫm tiên sinh mà chúng tôi mới có lý do đến thành phố Nguyệt Văn. Chúng tôi… không đúng, là cậu ấy đã cứu rất nhiều phụ nữ và trẻ em bị bắt cóc, bị giam giữ ở đó.”



Hàn Cừ nói: “Những chuyện này đợi em ấy tỉnh lại, anh hãy tự mình nói với em ấy, chắc chắn em ấy sẽ rất vui lòng lắng nghe.”



 


“Được, tôi sẽ đích thân nói với cậu ấy. Nếu cậu ấy muốn, tôi sẽ đưa cậu ấy đi gặp những người được giải cứu.” Lý Đông Trì ngừng lại một chút, rồi nói sang chuyện khác, “Hôm đó là Dã Minh dẫn cậu đi tìm Lẫm Đông à?”


 


Hàn Cừ nói: “Tôi nghe nói giờ anh ta là công thần của anh?”


 


Lý Đông Trì bật cười, “Cũng coi như là vậy. Người này rất gian xảo. Lẫm tiên sinh dùng cậu ta để thu hút sự chú ý của Lưu Đương, cậu ta cũng sớm nhìn thấu mục đích của Lẫm tiên sinh không hề đơn giản. Nếu không có anh ta, hành động của chúng ta ở thành phố Nguyệt Văn đã không thuận lợi như vậy. Tôi đã điều tra về anh ta rồi, vậy mà lại không tìm ra vấn đề gì.”


 


“Những vấn đề mà anh muốn điều tra, anh ta không có, nếu không tại sao lại đứng về phía anh?” Hàn Cừ lại nhìn rất rõ ràng, “Nhà họ Dã không mưu cầu lợi ích như đám địa chủ cũ. Anh ta muốn trở thành tầng lớp quý tộc mới tuân thủ pháp luật ở thành phố Nguyệt Văn. Anh tưởng anh ta mở đường cho anh, nhưng nào ngờ chính anh cũng đang dọn đường cho anh ta đó thôi?”


 


Khuôn mặt tươi cười của Dã Minh hiện lên trong đầu Lý Đông Trì, “Đúng là như vậy.”


 


Tình hình hỗn loạn ở thành phố Nguyệt Văn dần lắng xuống. Nhóm cảnh sát Hoa Quốc đến giao lưu cũng đã đến thời hạn phải về nước theo kế hoạch. Hàn Cừ xin gia hạn thêm nửa tháng, cấp trên lập tức phê duyệt.


 


“A Dương, A Cẩn, cùng với hai vệ sĩ của em đều đã xuất viện rồi. Còn em thì sao? Bao giờ mới tỉnh lại đây?” Hàn Cừ nhẹ nhàng chạm vào mái tóc ngắn mới nhú của Lẫm Đông.


 


Lúc cấp cứu, mái tóc có thể búi gọn của Lẫm Đông đã bị cạo sạch. Giờ tóc đã mọc ra một đoạn ngắn, sờ vào thấy rất ráp tay. Cậu đã được chuyển khỏi phòng ICU, Hàn Cừ có thể ở bên cạnh cậu mọi lúc mọi nơi.


 


“Lý Đông Trì nói muốn trao thưởng cho em, hình như là danh hiệu gì đó… công dân danh dự thì phải. Bao giờ em đi nhận giải thưởng đây?”


 


“Còn A Cẩn nữa, cô ấy rất phối hợp điều trị. Gần đây cô ấy có hỏi anh về em trai cô ấy mấy lần. Anh chưa có nói cho cô ấy biết đâu, nhưng cứ giấu mãi cũng không công bằng với cô ấy. Em mau tỉnh lại đi, rồi tự mình nói với cô ấy.”


 


“Còn A Dương liều mạng đó nữa, chắc chắn em không đoán ra được đâu, cậu ta đã trở thành cố vấn cho đội chống buôn người của Lý Đông Trì rồi. Em gái cậu ta vẫn chưa tìm thấy, nhưng cậu ta rất lạc quan, nói rằng cậu ta đã cứu A Cẩn thì nhất định sẽ có người cứu em gái cậu ta.”


 


Giọng điệu Hàn Cừ nói chuyện với Lẫm Đông rất chậm, anh v**t v* mu bàn tay cậu.


 


“Vỏ sò nhỏ, em có nghe thấy không?”


 


Lúc Lẫm Đông mở mắt ra, Hàn Cừ đang nắm tay cậu, anh ngủ thiếp đi bên cạnh giường. Tầm nhìn của cậu ban đầu rất mơ hồ, ánh sáng chiếu lên giường. Cậu phải mất một lúc để thích nghi, rồi mới nhìn rõ được Hàn Cừ.


 


Đầu óc vốn hỗn độn bỗng trở nên minh mẫn. Sao Hàn Cừ lại tiều tụy thế này? Cậu gắng gượng, muốn đưa tay chạm vào hàng chân mày đang nhíu chặt của anh, nhưng phải cố gắng lắm ngón tay mới khẽ cử động được hai cái.


 


Hàn Cừ cảm nhận được trong lòng bàn tay mình động đậy, chợt bừng tỉnh dậy, bốn mắt nhìn nhau với Lẫm Đông.



 


Khoảnh khắc này thời gian như ngừng lại, ánh mắt Hàn Cừ chợt lóe lên, yết hầu chuyển động mấy lần. Lẫm Đông mấp máy môi, “Đội… trưởng… Hàn…”


 


Hàn Cừ nắm chặt tay cậu, đến lúc bác sĩ chạy tới, anh cũng quên buông ra.


 


“Hàn tiên sinh, để chúng tôi kiểm tra tình hình trước đã.” Bác sĩ đành phải bất đắc dĩ nhắc nhở.


 


Hàn Cừ vội vàng lùi sang một bên, nhưng đôi mắt đỏ hoe vẫn luôn dõi theo Lẫm Đông. Lẫm Đông cũng nhìn anh, bác sĩ che khuất tầm nhìn, Lẫm Đông liền nghiêng đầu, tìm kiếm bóng dáng của Hàn Cừ.


 


Sau hàng loạt kiểm tra phức tạp, bác sĩ mang đến kết quả báo cáo khiến người ta thở phào nhẹ nhõm. Vết thương của Lẫm Đông chủ yếu ở đầu, hiện tại xem ra cậu hồi phục khá tốt, cục máu đông giai đoạn đầu đã tan biến, tạm thời chưa phát hiện triệu chứng bệnh nào khác. Chỉ cần theo dõi thêm một tuần nữa là có thể xuất viện.


 


Hàn Cừ quay lại phòng bệnh, Lẫm Đông đang tỉnh. Bạch Nhất và Bạch Thiểm đã đến thành phố Tiêu Lưu ngay sau khi Lẫm Đông gặp chuyện. Biết tin cậu tỉnh lại, bọn họ lập tức mang đồ ăn thanh đạm nhưng bổ dưỡng đến. Mắt Bạch Thiểm đỏ hoe, cô bé vừa mới khóc xong, Lẫm Đông đang nhỏ nhẹ dỗ dành. Thấy Hàn Cừ quay lại, Bạch Nhất kéo Bạch Thiểm đứng dậy, “Anh, tối em lại đến.”


 


Hàn Cừ gật đầu với hai anh em bọn họ rồi cúi người nhìn kỹ Lẫm Đông. Lúc mới tỉnh, Lẫm Đông không né tránh ánh mắt anh, nhưng bây giờ lại có chút không được tự nhiên, cậu quay mặt đi chỗ khác.


 


“Bác sĩ nói em có thể vận động một chút rồi đó.” Hàn Cừ hỏi: “Có muốn xuống dưới đi dạo không?”


 


Lẫm Đông nhìn chiếc xe lăn đặt bên cửa sổ, “Em ngồi cái đó hả?”


 


“Anh cũng có thể dìu em.” Hàn Cừ nói: “Hoặc là bế em.”


 


Lẫm Đông vội nói: “Em ngồi cái đó là được rồi.”


 


Nhưng cậu vẫn bị Hàn Cừ bế lên. Cậu theo phản xạ vòng tay ôm lấy cổ anh, đi được vài bước thì được đặt ngồi lên xe lăn.


 


Đây là bệnh viện tư nhân tốt nhất ở thành phố Tiêu Lưu, khu vườn vừa rộng vừa yên tĩnh, cách đó không xa là một bãi biển thanh bình. Lẫm Đông nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió biển và ánh nắng mặt trời đã lâu không nhìn thấy. Hàn Cừ ngắm nhìn gò má nghiêng nghiêng của cậu, cảm thấy cậu có chút gì đó khang khác so với trước khi bọn họ xa nhau.


 


“Đội trưởng Hàn, kể cho em nghe anh đã tìm thấy em như thế nào đi?” Lẫm Đông ngẩng đầu lên nhìn anh, “Em đã nhìn thấy anh rồi, sao anh lại đến nhanh như vậy?”


 


Không nhanh đâu. Hàn Cừ thầm nghĩ, chỉ chút nữa là không kịp rồi.


 


Trong vườn có một dãy hành lang kiểu Tây, Hàn Cừ đẩy Lẫm Đông đến đó, hai người ngồi xuống cạnh nhau. “Anh gọi điện thoại cho em không được, lại nhận được tin Ôn Tỉnh trốn thoát, sau đó anh bảo Bạch Nhất đi tìm con trai ông lão Hoàng…”


 



 


“Phiền phức gì chứ, Lý Đông Trì cảm kích em còn không hết.” Hàn Cừ nâng cằm Lẫm Đông lên, “Những người bị bắt cóc ở thành phố Nguyệt Văn đều đã được cứu rồi.”


 


Lẫm Đông cong môi cười, đôi mắt sáng ngời, “Mọi người đều ổn cả chứ?”


 


“Đã xuất viện hết rồi, chỉ chờ em thôi.” Hàn Cừ chạm vào gò má Lẫm Đông. Hôn mê sâu quá lâu khiến cậu trông gầy gò xanh xao, càng giống với ý nghĩa trong tên của cậu.


 


“Thật ra đáng lẽ em phải tỉnh lại từ lâu rồi.” Lẫm Đông áp tay Hàn Cừ vào giữa hai bàn tay mình, “Nhưng có một giấc mơ đã giữ em lại, em cứ quanh quẩn mãi trong giấc mơ đó.”


 


“Giấc mơ gì?”


 


“Em mơ thấy… có một giọng nói, bảo em là vỏ sò.”


 


Lẫm Đông cười, “Em rõ ràng là người, sao lại là vỏ sò được chứ. Nhưng giọng nói đó cứ gọi em như vậy mãi, hình như em cũng đã thật sự biến thành vỏ sò.”


 


Lồng ngực Hàn Cừ căng đầy cảm xúc, “Sau đó thì sao?”


 


Lẫm Đông nhìn ra mặt biển ngoài xa, suy nghĩ một lát rồi lật lại kết luận ban nãy, “Có lẽ em không phải là vỏ sò, mà em ở bên trong vỏ sò.”


 


Cậu biết mình bị thương rất nặng, không thể cử động. Một vỏ sò rất lớn đã bao bọc lấy cậu, mềm mại che phủ cậu, che gió chắn mưa, cung cấp dinh dưỡng cho cậu. Tiếng gọi mà cậu nghe thấy, có lẽ chính là tiếng lòng của vỏ sò.


 


“Đội trưởng Hàn.” Lẫm Đông nói: “Lúc em hôn mê, anh vẫn luôn ở bên cạnh em à?”


 


Hàn Cừ không trả lời, nhưng Lẫm Đông đã biết câu trả lời. “Chắc chắn là anh đã ở bên em rồi.” Cậu nắm lấy ngón tay Hàn Cừ, “Vậy nên người nói chuyện với em không phải là vỏ sò, mà là anh.”


 


“Anh cũng từng có một giấc mơ liên quan đến vỏ sò.” Hàn Cừ nói.


 


Lẫm Đông rất hứng thú, “Khi nào vậy?”


 


“Lúc em chăm sóc anh.” Hàn Cừ nói trong sự ngạc nhiên của Lẫm Đông: “Anh mơ thấy em là vỏ sò, nói chuyện với anh, bảo anh mau tỉnh lại. Khi anh mở mắt ra, người đầu tiên anh nhìn thấy chính là em, nên anh đã nghĩ rằng, em chính là vỏ sò.”


 


“Chúng ta…” Lẫm Đông kinh ngạc, cậu không ngờ rằng, giấc mơ của cậu và Hàn Cừ lại giống nhau đến vậy. Giống như, vào thời khắc nguy hiểm nhất của mỗi người, họ đã vượt qua thời gian để đến cùng một vùng biển.


 


“Hôm nay anh mới hiểu ra, em không phải là vỏ sò.” Hàn Cừ nói: “Em là viên ngọc trai mà vỏ sò không thể nào từ bỏ được.”


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 47: Vào Những Thời Khắc Nguy Hiểm Nhất Của Mỗi Người, Họ Đã Vượt Qua Thời Gian Để Đến Cùng Một Vùng Biển
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...