Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 43: Ngâm Tỷ Trước Mắt Này Chính Là A Cẩn Đã Mất Tích

Thành phố Nguyệt Văn lớn hơn thị trấn Sa Vũ rất nhiều, nhưng vì thiếu sức sống của sự phát triển nên có vẻ vắng vẻ. A Dương đưa Lẫm Đông đến khách sạn sang trọng nhất thành phố, xe vừa dừng lại, lập tức có người nhòm ngó dò xét.

 

A Dương thì thầm: “Bọn này đều là người của mấy ông chủ, địa chủ đó, ngày nào cũng túc trực ở mấy khách sạn, hễ thấy người có tiền là về báo tin ngay.”

 

Với bộ trang phục này, lại thêm chiếc xe, Lẫm Đông rõ ràng là người có tiền. Cậu lạnh lùng liếc nhìn những ánh mắt không mấy thiện cảm đó rồi bước vào khách sạn.


 

Khách sạn này do một địa chủ đang phất lên ở thành phố Nguyệt Văn liên kết với nhà đầu tư mở ra, giá phòng quá cao nên khách thuê cực kỳ ít. Lễ tân nhìn thấy Lẫm Đông ăn mặc sang trọng, mắt sáng rỡ lên, “Thưa ngài, rất hân hạnh được phục vụ ngài.”

 

Lận Đông khoa trương nói: “Dẫn tôi đi xem phòng tốt nhất của các anh.”

 

Quản lý nghe tin vội chạy đến, đích thân dẫn Lẫm Đông xem phòng. Lẫm Đông cố tình kén chọn, xem mấy phòng đều không vừa ý, cuối cùng lại nhắm trúng một căn đã có người đặt trước.


 

“Phòng này…” Quản lý khó xử: “Anh Lý, hay là anh xem phòng khác nhé?”

 

“Sao thế, phải có thân phận gì mới được ở phòng này à?” Lẫm Đông thích ứng rất tốt với thân phận mới Lý Đại Đông.

 

“Không phải, đây là phòng của ông chủ chúng tôi.”

 

“Mở cửa kinh doanh mà lại tự chiếm phòng tốt nhất, thế thì không hợp lý lắm nhỉ?”


 

Thành phố Nguyệt Văn chỉ là nơi nhỏ bé, quản lý cũng không có nhiều kinh nghiệm, bị bộ mặt lạnh lùng của Lẫm Đông dọa sợ, vội nói một tràng lời hay ý đẹp, tạm thời trấn an cậu, rồi nhanh chóng liên lạc với ông chủ.

 

Chủ nhân căn phòng tên là Dã Minh, con trai út của địa chủ nhà họ Dã. Dã Minh rất có hứng thú với vị thương nhân cứ nhất quyết đòi ở phòng suite của mình, liền bảo quản lý cứ sắp xếp trước, anh ta sẽ đến ngay.

 

Lẫm Đông được như ý nguyện vào ở, nhưng lại tiếp tục xoi mói, yêu cầu quản lý dọn dẹp lại toàn bộ căn phòng. Quản lý thầm mắng cậu lắm chuyện, phòng suite này tuy là của Dã Minh, nhưng anh ta chỉ thỉnh thoảng tiếp khách ở đây, chưa từng ở lại, căn bản chẳng có gì cần dọn dẹp. Nhưng mà, khách sạn này vốn là do nhà họ Dã xây để thu hút các nhà đầu tư, quản lý cũng không dám chậm trễ, lập tức làm theo.


 

Lẫm Đông cũng đặt phòng cho Lâm Phú và Kari rồi đi dạo quanh khách sạn. Dã Minh vội đến gặp vị khách khó tính này, vừa nhìn thấy Lẫm Đông thì có chút sững sờ. Để ngoại hình của mình không thu hút quá nhiều sự chú ý, Lẫm Đông đã trang điểm làm da sẫm đi hai tông, sống mũi và xương lông mày sắc bén cũng bị làm mờ đi, còn đeo một cặp kính râm màu trà nhạt. Dù vậy, khi đứng giữa đám đông, trông cậu vẫn rất nổi bật.

 

“Anh Lý, chào anh.” Dã Minh đưa danh thiếp, “Rất vinh hạnh được đón tiếp anh.”

 

Lẫm Đông làm bộ làm tịch xem danh thiếp, “Anh Dã, thật ngại quá, tôi đã mượn dùng căn phòng của anh.”


 

Dã Minh khoảng ngoài ba mươi, ánh mắt lộ vẻ tinh ranh, “Đâu có đâu có, vốn là chuẩn bị cho khách quý mà.”

 

Sau khi hàn huyên, Dã Minh đề nghị dẫn Lẫm Đông đi dạo trong khách sạn, Lẫm Đông vui vẻ nhận lời. Phong cách tổng thể của khách sạn vô cùng hoa lệ, Dã Minh nói, nơi này vốn là biệt thự của một người họ hàng xa nhà họ Dã, người họ hàng đó thiệt mạng trong chiến tranh, sau khi chiến tranh kết thúc, nhà họ Dã đã sửa biệt thự thành khách sạn.

 

Lẫm Đông mỉm cười lắng nghe, nhưng đã sớm biết một phiên bản khác từ A Dương – người họ hàng xa mà Dã Minh nhắc đến thực chất mới là địa chủ số một ở Thành phố Nguyệt Văn, nhà họ Dã ban đầu chỉ là thuộc hạ của gia tộc đó. Trong chiến tranh, nhà họ Dã dựa vào đầu cơ để tách khỏi nhà chính, cuối thời kỳ chiến tranh thì trừ khử luôn nhà chính, thành công chiếm vị trí. Hiện nay, địa vị và tài sản của nhà họ Dã ở Thành phố Nguyệt Văn đã vượt qua mấy nhà địa chủ cũ, lại có quan hệ với các nhà đầu tư khắp nơi, đủ thấy họ rất có đầu óc kinh doanh.


 

Quả nhiên, Dã Minh dẫn dắt câu chuyện sang vấn đề đầu tư, “Anh Lý đến chỗ chúng tôi, chắc không chỉ là tham quan du lịch chứ?”

 

Lẫm Đông nhìn Dã Minh, chậm rãi nói: “Tôi là người nước ngoài, trước đó đã đi khảo sát mấy thành phố, cảm thấy không phù hợp lắm.”

 

Dã Minh cười nói: “Thành phố Nguyệt Văn của chúng tôi rất có tiềm năng đấy.”


 

Lẫm Đông cũng cười, “Vậy sao.”

 

“Không vội, anh Lý, anh cứ từ từ khảo sát, có nhu cầu gì thì cứ liên hệ với tôi.” Dã Minh chỉ nói đến đó, câu cá lớn cần có kế hoạch dài hơi.

 

Lẫm Đông ổn định xong, dẫn theo hai vệ sĩ đi dạo trong thành phố, vừa mua sắm, vừa ra vào các tụ điểm giải trí. Ngay trong ngày hôm đó, cái tên Lý Đại Đông đã lan truyền khắp giới địa chủ. Nhà họ Dã càng tìm hiểu được đến bảy phần về lai lịch của cậu – Ông chủ Lý là thương nhân xuất nhập khẩu, chủ yếu nhập khẩu đồ điện tử, đã gây dựng nền tảng ở mấy thành phố phía Nam, lần này đến Thành phố Nguyệt Văn là muốn chiếm lĩnh thị trường phía Bắc.


 

Lẫm Đông ở khách sạn nhà họ Dã, lại còn đòi ở phòng của Dã Minh, thực ra tín hiệu phát ra rất rõ ràng, cậu muốn làm ăn với nhà họ Dã. Nhưng sau khi Dã Minh tìm hiểu kỹ lại bình tĩnh trở lại. Thành phố Nguyệt Văn không cần một thương nhân lớn đến tranh giành quyền lực với các địa chủ. Tuy thân phận người nước ngoài không đe dọa nhiều đến bọn họ, nhưng rõ ràng Lý Đại Đông có tham vọng rất lớn. Nhà họ Dã một mặt muốn nắm bắt cơ hội, mặt khác lại lo lắng Lý Đại ĐSu khi lớn mạnh sẽ chia cắt lợi ích của mình. Dã Minh dự định trước tiên cứ tiếp xúc với Lý Đại Đông, chờ xem tình hình thế nào.

 

Nhà họ Dã án binh bất động, nhưng nhà họ Lưu thì lại chỉ muốn có được tiền của Lý Đại Đông ngay lập tức, đặc biệt là Lưu Đương. Các địa chủ đã tiếp xúc không ít nhà đầu tư nhỏ, đa số bọn họ đều khách sáo, khúm núm, rất nịnh bợ địa chủ. Lý Đại Đông lại vừa đến đã dám sai khiến nhà họ Dã, đủ thấy giàu có hống hách như thế nào.


 

Từ lâu Lưu Đương đã muốn câu kéo một nhà đầu tư lớn để giành lại địa vị cho nhà họ Lưu. Bây giờ thấy một con cá lớn đến nơi lại ở khách sạn nhà họ Dã, hắn ta sốt ruột không yên, chạy khắp nơi dò hỏi xem có ai bắc cầu được không. Khi biết Lý Đại Đông là do A Dương mời đến, hắn ta vừa kinh ngạc vừa tức giận, vội vàng chạy đến xưởng cát đá của A Dương, dọa A Dương một phen hú vía.

 

“Bình thường tao cho mày ít lợi lộc lắm hả? Cái việc làm ăn này của mày là ai chiếu cố? Hả? Lần trước mày đảm bảo với tao thế nào?” Lưu Đương chỉ thẳng vào mũi A Dương mà mắng xối xả.

 

“Ông chủ Lưu, ông chủ Lưu, ngài nghe tôi giải thích đã, chuyện này thật không phải tôi không nhắc, nhưng anh Lý ấy, anh ấy cố chấp lắm!” A Dương sốt ruột mồ hôi đầm đìa, “Từ nhỏ Anh Lý đã được nuông chiều, quen sống cảnh cơm bưng nước rót, ra ngoài lúc nào cũng phải ở chỗ tốt nhất. Trước đây tôi từng làm tài xế cho anh ấy, bị anh ấy sai bảo khổ sở lắm. Tôi vốn hy vọng anh ấy đến ở khách sạn nhà chúng ta, nhưng anh ấy vừa nhìn thấy khách sạn nhà họ Dã là nhất quyết đòi ở. Ngài cũng biết, đó đúng là khách sạn sang trọng nhất ở đây.”

 

Thấy A Dương khúm núm như vậy, Lưu Đương cũng nguôi giận phần nào, “Vậy giờ làm thế nào? Lại để nhà họ Dã xơi mất à?”

 

“Đừng vội mà ông chủ Lưu, tôi thấy ý anh Lý vẫn đang khảo sát, tôi tìm cách để anh ấy gặp ngài một lần, hai người bàn bạc chi tiết nhé?”

 

“Được, chuyện này mày phải làm tốt cho tao, không thiếu phần của mày đâu!”

 

Sự xuất hiện của Lý Đại Đông đã khuấy động sóng ngầm ở thành phố Nguyệt Văn. Lẫm Đông đã nhìn thấu tâm tư của đám địa chủ, bọn họ án binh bất động, cậu cũng im lặng quan sát sự thay đổi. A Dương mang đến tin tức Lưu Đương đã tức giận đến mức nào, Lẫm Đông nói: “Vậy thì sắp xếp thời gian sớm đi.”

 

Trong lúc A Dương đối phó với Lưu Đương, Lẫm Đông tìm Dã Minh, xin dành một khu vực trong khách sạn làm khu trưng bày đồ điện tử nhập khẩu. Ba chiếc xe tải chở hàng đến, các loại đồ gia dụng lần lượt được bày ra, chủ yếu là TV, máy giặt, tủ lạnh, điều hòa, đồ nhỏ hơn có nồi cơm điện, lò vi sóng, máy rửa bát, robot hút bụi…

 

Những món đồ gia dụng thông thường này đối với một đất nước vừa trải qua chiến tranh thì là hàng hiếm. Một vài thành phố phục hồi nhanh chóng đã dần phổ biến, nhưng ở một nơi như thành phố Nguyệt Văn thì chỉ nhà giàu mới có. Lẫm Đông có được lô hàng này là nhờ hợp tác với ông chủ Lâm Đốn, toàn bộ là đồ gia dụng cao cấp mới nhất, ngay cả Dã Minh cũng phải tròn mắt kinh ngạc.

 

Nhưng cũng chính vì thế mà nhà họ Dã càng không dám dễ dàng hợp tác với Lý Đại Đông. Đây là một người có bối cảnh và gia thế đáng gờm, nhà họ Dã có thể làm bạn với cậu, nhưng rất khó làm ăn cùng.

 

Nhưng Lưu Đương thì đâu quản nhiều thế, sau khi tham quan đồ điện tử xong thì thúc giục A Dương như đòi mạng. A Dương cố tình từ chối hai lần, cuối cùng mới miễn cưỡng nói, chiều nay anh Lý có thời gian rảnh.

 

Lưu Đương chưa từng tiếp xúc với ông chủ lớn như Lý Đại Đông, nhất thời không nắm chắc sở thích, hỏi: “Anh Lý thích gì? Để tôi chuẩn bị.”

 

“Cái này…” A Dương ngập ngừng ấp úng.

 

“Nói đi, ấp úng cái gì?”

 

“Anh Lý ấy… háo sắc.”

 

Nghe vậy, ban đầu Lưu Đương có hơi sững sờ, nhưng sau đó lại phá lên cười ha hả. Háo sắc? Quá tốt rồi, cùng hội cùng thuyền! Lý Đại Đông có sở thích khác, hắn ta chưa chắc đã đáp ứng được, nhưng thích phụ nữ thì nhà hắn có cả đống, còn sợ không đủ cho Lý Đại Đông chọn sao?

 

Chiếc xe sang trọng dừng trước quán trà nhà họ Lưu, Lẫm Đông vừa xuống xe, Lưu Đương đã nhiệt tình đón chào, phía sau là năm cô gái xinh đẹp. Lưu Đương đưa tay ra muốn bắt tay, Lẫm Đông lộ vẻ dò xét, Lưu Đương kéo cô gái phía sau lại, sắc mặt Lẫm Đông lập tức tươi tỉnh, ánh mắt lộ rõ vẻ d* x*m. Lưu Đương vừa nhìn đã biết chiêu này của mình hợp gu Lý Đại Đông, vội nói: “Anh Lý, mời vào trong ngồi.”

 

Quán trà hôm nay đã được bao trọn. Vừa ngồi xuống, Lưu Đương liền cho mỹ nữ ngồi cạnh Lý Đại Đông, sốt sắng bày tỏ mong muốn hợp tác của mình.

 

Lẫm Đông không mấy để ý đến hắn ta, chỉ nghe một cách lơ đãng, ánh mắt lướt qua những gương mặt phụ nữ xung quanh. Khi còn ở trong giới giải trí, cậu từng đóng một vai tương tự, lúc đó vì ánh mắt chưa đủ nhớp nhúa háo sắc, vậy nên đã bị đạo diễn uốn nắn, bây giờ dùng để đối phó với Lưu Đương là vừa đẹp.

 

Lưu Đương càng nhìn bộ dạng mê mẩn của Lý Đại Đông lại càng thấy chắc ăn mười mươi, vừa đảm bảo nếu Lý Đại Đông để hắn ta làm đại lý, hắn ta bảo đảm không cho thương gia đồ điện tử nào khác vào thành phố Nguyệt Văn, vừa nheo mắt xoa tay, “Anh Lý, có vừa mắt cô nào không?”

 

Rõ ràng Lẫm Đông hứng thú với câu sau của hắn ta hơn, “Anh Lưu, tôi nghe A Dương nói, anh thường tổ chức tiệc tùng nhỉ?”

 

Lưu Đương mắc câu, “Anh Lý mà có hứng thú, tôi tổ chức riêng một bữa cho anh!”

 

Rời khỏi quán trà, vẻ nhớp nhúa trên người Lẫm Đông vừa rồi cố tình tạo ra đã biến mất sạch sẽ, ánh mắt còn có vài phần chán ghét, “Ngâm tỷ không có ở trong đó.”

 

A Dương lái xe, “Ngâm tỷ đầu óc có chút vấn đề, tuổi cũng lớn rồi, hôm nay Lưu Đương tìm toàn mấy cô chưa đến 20 tuổi.”

 

Lẫm Đông dựa vào lưng ghế, tháo kính xuống, day day hốc mắt. Trong số những người phụ nữ vừa rồi, có người ánh mắt ai oán, trên tay còn có vết thương, e rằng cũng là bị mua về. Có thứ gì đó bị đè nén trong lòng cậu bắt đầu cuộn trào, thôi thúc cậu phải làm gì đó cho bọn họ.

 

Lẫm Đông đến Thành phố Nguyệt Văn chỉ là để cứu A Cẩn, nhưng ở đây càng lâu, cậu càng muốn làm nhiều hơn thế.

 

Lưu Đương nóng lòng muốn tóm được Lý Đại Đông, vậy nên đã nhanh chóng sắp xếp một buổi tiệc, ngoài Lý Đại Đông còn mời không ít bạn bè ô hợp của nhà họ Lưu đến để chống lưng.

 

“Mày quen anh Lý lâu rồi, anh ta thích kiểu phụ nữ nào?” Lưu Đương hỏi A Dương, “Lần trước tao chọn mấy người, hình như anh ta không có hứng thú lắm, có phải là làm bộ làm tịch với tao không?”

 

“Trước đây tôi thấy anh Lý ở cùng phụ nữ lớn tuổi hơn nhiều, có lẽ thích kiểu chín chắn? Chỗ anh có ai lớn tuổi chút không?” A Dương nói.

 

“Chín chắn…” Lưu Đương ngẫm nghĩ một lát, đuổi A Dương đi, “Được, để tao nghĩ cách.”

 

Trước khi Lẫm Đông đến nhà Lưu Đương, cậu nhận được tin nhắn của A Dương, Lưu Đương đã đưa Ngâm tỷ đến.

 

Lẫm Đông ăn mặc bóng bẩy, tay đeo bốn chiếc nhẫn lớn, trông giống hệt đám người Lưu Đương. Cậu vừa đến, Lưu Đương lập tức giới thiệu với những người khác, hắn ta chỉ muốn thông báo cho cả thành phố Nguyệt Văn biết, nhà họ Lưu đã tóm được ông chủ lớn người nước ngoài này.

 

Lẫm Đông nhìn thấy Ngâm tỷ đang co rúm ở góc phòng. Cậu chưa từng gặp A Cẩn, chỉ có thể dựa vào ảnh để phán đoán. Ngâm tỷ trông xanh xao tiều tụy, rõ ràng là đã bị ngược đãi, lúc ngơ ngác nhìn qua, ánh mắt không có tiêu cự.

 

Cậu là nhân vật chính của bữa tiệc này, ánh mắt của rất nhiều người đều đổ dồn vào cậu. Hành động cậu nhìn chằm chằm vào Ngâm tỷ đã thu hút sự chú ý của Lưu Đương. May mà cậu đã xây dựng hình tượng háo sắc, cặp kính màu trà nhạt lại che đi cảm xúc thật trong mắt cậu. Lưu Đương nhìn cậu, rồi lại nhìn Ngâm tỷ, chợt hiểu ra, “Anh Lý, hóa ra anh thích kiểu này à!”

 

Lẫm Đông dời tầm mắt, cố ý nói: “Anh Lưu nói vậy là có ý gì?”

 

Lưu Đương ra vẻ anh em cụng ly với cậu, “Có gì mà ngại chứ? Anh Lý có hứng thú thì tôi gọi cô ấy qua?”

 

Lẫm Đông không thừa nhận cũng không phủ nhận, Lưu Đương lập tức vẫy tay, “Ngâm tỷ, qua đây.”

 

Ngâm tỷ sững người một lúc, phản ứng rất chậm, mãi một lúc lâu vẫn không nhúc nhích. Trong lòng Lưu Đương có chút bực bội, hắn ta đã chuẩn bị mấy người đẹp chín chắn đến, Ngâm tỷ chỉ là kéo đến cho đủ số, không ngờ tên họ Lý này lại để ý đến cô ta. Hắn ta thầm mắng một tiếng đồ đàn bà ngu ngốc, Lưu Đương bước tới, túm lấy Ngâm tỷ. Ngâm tỷ giãy giụa một chút, nếu là bình thường, Lưu Đương đã sớm tát cho một cái, nhưng lúc này lại không tiện nổi nóng, chỉ kéo lê Ngâm tỷ đến.

 

“Chào hỏi đi!” Lưu Đương không giấu được vẻ ghét bỏ.

 

Tuy đầu óc Ngâm tỷ không minh mẫn lắm, nhưng không phải hoàn toàn ngốc, cô nhìn chàng trai ăn chơi trước mặt, lí nhí nói: “Chào, chào anh Lý.”

 

Lưu Đương đẩy người về phía trước, thay đổi sắc mặt tươi cười nịnh nọt: “Anh Lý, tối nay cứ để Ngâm tỷ hầu hạ anh trước, muốn đổi người lúc nào thì nói với tôi một tiếng.”

 

Lẫm Đông nhìn Ngâm tỷ đang cúi đầu nghe lời, nâng cằm cô lên. Dưới ánh đèn sáng trưng, ngũ quan của Ngâm tỷ giống hệt A Cẩn, “Bao nhiêu tuổi?”

 

Ngâm tỷ cụp mắt, “30 tuổi.”

 

Cô vừa mở miệng, đám đàn ông xung quanh đã cười ồ lên. Phụ nữ 30 tuổi, trong mắt đám người như xác sống này, sớm đã là bà già không đáng tiền. Lẫm Đông lạnh nhạt liếc nhìn bọn họ một cái, tiếng cười im bặt. Lẫm Đông thầm tính toán, tuổi tác cũng khớp, nếu là cùng một người, có lẽ cô ấy đã chịu đả kích rất lớn mới trở thành thế này.

 

Cả buổi tối, thỉnh thoảng Lưu Đương lại dẫn phụ nữ đến, Lẫm Đông tỏ ra hứng thú, nhưng lại có chừng mực, rồi lại để Lưu Đương thấy, người cậu thích nhất vẫn là Ngâm tỷ.

 

Tiệc tan, Lưu Đương hài lòng tiễn Lý Đại Đông về khách sạn, “Anh Lý, chúng ta coi như đã định rồi nhé? Khi nào chuyển đến nhà chúng tôi ở?”

 

Lưu Đương nói đến khách sạn của nhà họ Lưu, so với tòa nhà lộng lẫy của nhà họ Dã thì kém xa, nhưng vừa rồi Lý Đại Đông đã đồng ý hợp tác với nhà họ Lưu, tiếp tục ở nhà họ Dã không thích hợp lắm.

 

“Tôi sẽ sớm thu xếp.” Lẫm Đông không nói thời gian cụ thể, “Dù sao đồ đạc ở hội chợ triển lãm cũng không phải một hai ngày là chuyển xong.”

 

Lưu Đương cho rằng cậu đang đòi lợi ích từ mình, liền buột miệng nói ra những lời đã chuẩn bị sẵn: “Anh Lý, sau khi anh chuyển đến, tôi sẽ để Ngâm tỷ hầu hạ anh, thế nào?”

 

Lẫm Đông lập tức quay mặt lại, vẻ sốt sắng này của cậu khiến Lưu Đương rất hài lòng. “Anh bảo cô ấy đợi đi.”

 

Lưu Đương mừng rỡ ra mặt, “Được! Được!”

 

Dã Minh ở trên lầu khách sạn, nhìn Lý Đại Đông quay về, không hề ngạc nhiên trước yêu cầu trả phòng của cậu. Dã Minh cười tiếc nuối, “Anh Lý, không định hợp tác với tôi nữa sao? Ở chỗ tôi đang tốt, hà cớ gì phải…”

 

Lẫm Đông liếc nhìn anh ta, “Là anh Dã không muốn hợp tác với tôi thì đúng hơn chứ?”

 

Dã Minh nhướn mày.

 

Lẫm Đông lại nói: “Tôi tuy mới đến, nhưng cũng biết khách sạn nào ở thoải mái, tiếc là anh Dã không cho rằng tôi là đối tác đáng để hợp tác.”

 

Dã Minh thở dài, “Anh Lý hiểu lầm rồi.”

 

Lẫm Đông không định giải thích, mục đích cậu đến ở khách sạn nhà họ Dã đã đạt được. Nhà họ Dã là địa đầu xà đang nổi nhất thành phố Nguyệt Văn, Lưu Đương ghen tỵ đến đỏ cả mắt. Cậu công khai ở khách sạn nhà họ Dã, hành xử khoa trương, mới có thể nhanh chóng thu hút sự chú ý của Lưu Đương. Còn nhà họ Dã xảo quyệt, sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, không thể nào hợp tác với một nhà đầu tư đòi quyền chủ đạo như cậu. Ngay từ đầu, mục tiêu thực sự của cậu chính là Lưu Đương. Có nhà họ Dã làm màn kịch che mắt, Lưu Đương đối với cậu chắc chắn sẽ đáp ứng mọi yêu cầu. Tóm được cậu, Lưu Đương ở nhà họ Lưu gần như có thể nghênh ngang mà bước.

 

Ngày Lẫm Đông rời khỏi khách sạn nhà họ Dã, Lưu Đương vừa cho xe vừa cho người đến đón, còn để Ngâm tỷ ngồi thẳng vào ghế sau. Cô trang điểm rất đậm, ăn mặc hở hang, dường như Lưu Đương cho rằng, Lý Đại Đông nhất định sẽ thích thế.

 

Nhìn thấy Ngâm tỷ đang run rẩy trên ghế, Lẫm Đông cau mày. Ngâm tỷ rụt rè chào: “Anh Lý, chào anh.”

 

Trong xe có tài xế của Lưu Đương, Lẫm Đông không thể không ôm Ngâm tỷ vào lòng.

 

Đến khách sạn, Lẫm Đông đi dạo trong vườn hoa cùng Ngâm tỷ, cậu khẽ nói: “Cô có biết A Công không?”

 

Nghe thấy cái tên này, sau một thoáng thất thần, Ngâm tỷ mắt mở to, miệng há ra, “A, A Công—”

 

Không cần phải nói thêm lời nào, Lẫm Đông hiểu, Ngâm tỷ trước mắt này chính là A Cẩn đã mất tích.


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 43: Ngâm Tỷ Trước Mắt Này Chính Là A Cẩn Đã Mất Tích
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...