Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Chương 42: Vậy Lần Sau Cậu Chủ Động Gọi Điện Thoại Cho Tôi
Người liên lạc với Lẫm Đông tên là A Dương, là tài xế xe tải từng làm việc cho Lẫm Đông, trước đây từng ở thị trấn Sa Vũ một thời gian, nhưng cậu ta chê nơi nhỏ bé này không xứng với tài năng của mình, không đủ chỗ cho cậu ta dụng võ, nên đã tiết kiệm tiền mua xe tải, rong ruổi khắp nơi kiếm sống.
Có một chiếc xe tải của riêng mình là ước mơ của rất nhiều tài xế xe tải, lúc đó cậu ta còn thiếu một ít tiền, Lẫm Đông không nói hai lời đã cho mượn, cậu ta vô cùng cảm kích, tuy tiền không nhiều nhưng đã giải quyết được khó khăn cấp bách. Sau khi lên phía Bắc kiếm sống, cậu ta vẫn giữ liên lạc với Lẫm Đông, không lâu trước đó đã trả hết nợ.
Sau khi biết được hoàn cảnh của A Cẩn, chị gái của A Công, Lẫm Đông đã tìm đến không ít tài xế, khách hàng, nhờ bọn họ để ý tin tức của A Cẩn, nhưng ở một nơi như nước M, muốn tìm một người phụ nữ không rõ sống chết thì chẳng khác nào mò kim đáy bể. Trước đây Lẫm Đông cũng nhận được một số tin tức nghi là A Cẩn, nhưng cuối cùng đều chứng minh không phải.
Trong số tất cả những người Lẫm Đông nhờ vả, A Dương là người để tâm nhất, vì em gái cậu ta cũng bị người ta bắt cóc, đến nay sống chết ra sao cũng không biết.
Lúc gọi điện, A Dương còn gửi một tấm ảnh, nhìn qua là biết ảnh chụp trộm, khung cảnh hỗn loạn, ngoài người phụ nữ ở giữa khung hình, xung quanh đều là những gã đàn ông thô lỗ. Người phụ nữ bị hai người đàn ông kéo qua kéo lại, áo bị xé rách một nửa, rõ ràng cô ấy rất không muốn, nhưng trên mặt lại là vẻ cam chịu. Lẫm Đông so sánh với ảnh của A Cẩn, nhíu mày, người phụ nữ này tám phần là A Cẩn.
“Đây là đâu? Sao cậu gặp được cô ấy?” Lẫm Đông hỏi.
“Thành phố Nguyệt Văn, cậu chủ Lẫm, anh có từng nghe nói về nơi này không?”
“Thành phố Nguyệt Văn?” Lẫm Đông cảm thấy mình từng nghe qua, nhưng không có ấn tượng gì nhiều.
“Ở cực Bắc, lệch về phía Đông. Cậu chủ Lẫm, anh là người nước ngoài, không biết cũng là bình thường. Trước đây Phía Bắc vốn là nơi loạn lạc nhất của nước M, bây giờ tuy đã khá hơn, nhưng vẫn khó quản hơn những nơi khác. Hê, nhưng càng khó quản, lợi lộc càng lớn, gần đây tôi toàn làm ăn quanh đây, kiếm được không ít.”
A Dương rất có tham vọng kiếm tiền, khu vực xung quanh thành phố Nguyệt Văn tập trung không ít thổ phỉ cường hào, vừa nghèo vừa không an toàn, các nhà đầu tư sợ chết, không dám đến, ngược lại tạo cơ hội làm giàu cho những người như A Dương. Ban đầu A Dương giao hàng cho người ta ở thành phố Nguyệt Văn, bây giờ còn mở một nhà máy cát đá, đã là ông chủ Dương trong miệng người địa phương rồi.
Nhưng dù là ông chủ lớn đến đâu, ở thành phố Nguyệt Văn cũng không bằng địa chủ. A Dương thường xuyên tặng quà cho các địa chủ để làm quen với bọn họ, gần đây cuối cùng cũng được mời đến tham dự tiệc của địa chủ họ Lưu. Chính tại bữa tiệc này, A Dương đã nhìn thấy người phụ nữ rất giống A Cẩn.
Bữa tiệc gọi là tiệc, nhưng thực chất rất hỗn loạn bẩn thỉu, đàn ông uống rượu khoác lác, nịnh bợ, một số nam nữ trẻ tuổi có nhan sắc thì đứng hầu hạ bên cạnh. A Dương lén lấy ảnh ra so sánh mấy lần, càng nhìn càng thấy đó chính là người Lẫm Đông cần tìm. Người phụ nữ bị người ta sai bảo tới lui, cố gắng gượng cười, khuôn mặt đau khổ làm khách mất hứng, bị một người đàn ông tát mạnh một cái. Người đàn ông đó A Dương nhận ra, là một trong những người con trai của chủ nhà, tên là Lưu Đương, nổi tiếng là có cả đám phụ nữ trong nhà.
Sau bữa tiệc, A Dương dò hỏi được, người phụ nữ đó tên là Ngâm Tỷ, là người phụ nữ bị Lưu Đương cướp về từ đâu không rõ, đầu óc có chút vấn đề, bảo gì làm nấy, không bao giờ phản kháng. Trước đây Lưu Đương khá thích cô ta, sau này chơi chán rồi, thường xuyên đem cô ta làm quà tặng cho các ông chủ khác. Bức ảnh A Dương chụp được chính là cảnh hai ông chủ tranh giành Ngâm Tỷ.
“Phụ nữ ở thành phố Nguyệt Văn sắp trở thành vật tư giống như tiền bạc rồi.” A Dương nói đến đây thì tức giận, không biết em gái mình có đang trải qua chuyện tương tự hay không.
Cậu ta chửi xong lại nói tiếp, các địa chủ thấy những nơi khác phát triển, tuy ghen tị nhưng lại không muốn những nhà đầu tư lớn đó đến làm ảnh hưởng đến vị trí của mình, càng bài xích thế lực của Lý Đông Trì hơn, người bọn họ chào đón nhất chính là những thương nhân nhỏ không có bối cảnh. Thương nhân nhỏ bỏ tiền ra xây dựng, bọn họ liền dùng phụ nữ làm phần thưởng, còn nói những người phụ nữ đó là vợ và con gái của bọn họ, kết một mối thân tình giả tạo và độc ác.
“Cậu chủ Lẫm, tôi thật sự muốn làm gì đó cho bọn họ. Tích thêm chút đức, biết đâu em gái tôi sẽ trở về.”
Lẫm Đông cảm ơn A Dương, sau khi cúp máy, phản ứng đầu tiên của cậu là tìm Hàn Cừ. Nhưng vừa cầm điện thoại lên lại đặt xuống, cậu rửa mặt, nhìn mình trong gương, dần dần tỉnh táo lại.
A Cẩn là do cậu cố chấp muốn tìm, Hàn Cừ chỉ đến nước M giao lưu, không nên bị kéo vào chuyện này, không nên dây dưa với tội phạm ở nước M nữa. Nơi như thành phố Nguyệt Văn, nếu đúng như lời A Dương nói, là ổ thổ phỉ mà ngay cả Lý Đông Trì cũng chưa chắc đã giải quyết được, thì cậu càng không thể để Hàn Cừ biết. Nghĩ đến việc Hàn Cừ suýt mất mạng ở nước M, lồng ngực cậu như bị đè nén, nặng trĩu, không thể giải tỏa được, thật khó thở.
Nước chảy dọc theo cổ, cánh tay, nhưng cảm giác bất an và phấn khích lại cuộn lên. Cái chết của A Công có một phần trách nhiệm của cậu, bất kể người phụ nữ kia có phải A Cẩn hay không, cậu đều phải tự mình đến thành phố Nguyệt Văn một chuyến, nếu đúng là cô ấy, cậu phải cứu A Cẩn về.
Đã quyết định rồi, Lẫm Đông bắt đầu suy nghĩ phải làm thế nào. Thành phố Nguyệt Văn hiểm ác, cậu là người nước ngoài, đương nhiên không thể đối đầu trực diện với địa đầu xà. Tuy nhiên, thân phận người nước ngoài của cậu lại là một lợi thế, các địa chủ cần nhà đầu tư, sự đề phòng đối với nhà đầu tư nước ngoài kém xa so với nhà đầu tư của chính nước M. Cậu giả dạng thành một thương nhân giàu có hơn A Dương, nhưng cũng không quá giàu, có lẽ sẽ dễ dàng tiếp cận với các địa chủ hơn. Theo lời A Dương, địa chủ sẽ đưa phụ nữ đến trước mặt cậu, đến lúc đó lại tìm cơ hội nói chuyện với người phụ nữ tên Ngâm Tỷ kia.
Nếu muốn đưa Ngâm Tỷ bỏ trốn, người đương nhiên càng ít càng tốt, nhưng cậu vẫn cần vệ sĩ, thương nhân nước ngoài có vệ sĩ bên cạnh cũng không phải chuyện hiếm lạ gì.
Kế hoạch đã rõ ràng, Lẫm Đông bắt đầu chuẩn bị. Những ngóc ngách rồng rắn lẫn lộn ở thị trấn Sa Vũ, ánh mắt âm trầm của những lính đánh thuê trước đây đang chờ đợi chủ thuê mới. Lẫm Đông len lỏi qua giữa những người đó, gạt đi những ánh mắt dò xét. Cậu muốn tuyển vệ sĩ, nhưng không vội vàng ngay lúc này, hôm nay cậu có một việc khác phải làm – tạo một thân phận mới.
Tòa nhà dân cư thấp lè tè cuối con hẻm đầy khói thuốc, có người đánh bài, có người tụ tập quanh máy chơi game và bàn bi-a, tiếng chửi rủa không ngớt, như thể giây tiếp theo sẽ vác hung khí lao vào đánh nhau. Sự xuất hiện của Lẫm Đông thu hút không ít ánh mắt, có người huýt sáo với cậu, cậu liếc mắt nhìn lại, “Hoàng Tam có ở đây không?”
“Ai tìm tôi?” Hoàng Tam ló đầu ra khỏi đống bài, giọng nói như người chưa tỉnh ngủ.
Lẫm Đông giơ tay lên, “Tôi.”
“Cậu chủ Lẫm!” Hoàng Tam bỏ cả bài, lách ra khỏi đám người đang chửi bới, “Tìm tôi có việc gì?”
Lẫm Đông đưa tấm danh thiếp mà cậu ta từng nhét cho mình, “Còn nhận việc không?”
Hoàng Tam tỉnh táo hẳn lên, “Nhận chứ, có tiền là nhận!”
Lẫm Đông đưa tờ giấy đã viết sẵn, “Có vụ làm ăn mới, thân phận cũ không thích hợp.”
Hoàng Tam xem qua, cậu ta làm nghề này, rất hiểu quy tắc, không hỏi nhiều, chỉ nói: “Lấy cái tên hay hay tí đi chứ, Lý Đại Đông thì ra cái gì?”
Lẫm Đông nói: “Ở chỗ chúng tôi, tên càng quê mùa càng dễ sống.”
Ba ngày sau, Lẫm Đông nhận được thân phận mới. Khi len lỏi qua con hẻm đầy sói đói đó, cậu đã chọn hai vệ sĩ đã để ý theo dõi cậu từ ngày đầu tiên. Cả hai đều đã sống sót qua chiến tranh tàn khốc, một người tên Kari, một người tên Lâm Phú. Lẫm Đông đã mất ba ngày để điều tra về nhân phẩm và gia đình của bọn họ, trong số những ứng cử viên, hai người bọn họ là người tương đối phù hợp. Lẫm Đông không hoàn toàn tin tưởng bọn họ, nhưng bây giờ cũng không có nhiều lựa chọn hơn.
Gần đây Bạch Nhất bận rộn hợp tác với Lâm Đốn, ít khi lượn lờ trước mặt Lẫm Đông, không có cậu ta hỏi này hỏi nọ, công việc chuẩn bị của Lẫm Đông diễn ra khá thuận lợi. Nhưng chuyện rời khỏi thị trấn Sa Vũ không thể giấu Bạch Nhất được, nhiều công việc của “Đại Đông Logistics” cũng phải giao lại cho Bạch Nhất. Sau khi soạn sẵn lời trong đầu, Lẫm Đông hẹn Bạch Nhất gặp mặt ở Hẻm Tình Thiên.
“Cái gì? Anh, anh định đến thành phố Tiêu Lưu?” Cảm xúc của Bạch Nhất thay đổi chóng mặt, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là phấn khích, rồi lo lắng, “Anh đi một mình à? Không được, em phải đi cùng anh!”
“Cậu đi rồi công ty làm sao? Bên Lâm Đốn mặc kệ à? Hai dự án ở thành phố Thiên Sơn đều cần cậu theo dõi.” Lẫm Đông đã lường trước phản ứng của cậu ta, từ tốn giải thích: “Chuyến này anh chỉ đi khảo sát thôi, làm quen với tình hình ở thành phố Tiêu Lưu và xung quanh đó, coi như đi du lịch. Anh đã suy nghĩ kỹ rồi, sau này chúng ta vẫn phải phát triển vào trung tâm, phải tính toán sớm. Sau này khi chốt được dự án cụ thể, cậu lại đi cùng anh.”
“Nhưng mà…” Bạch Nhất nhíu mày, “Anh đi một mình, em không yên tâm.”
Lẫm Đông cười cậu ta, “Lo xong cho Bạch Thiểm, giờ lại lo cho anh hả? Không có nguy hiểm như cậu nghĩ đâu, thành phố Tiêu Lưu mà không an toàn thì nước M còn chỗ nào an toàn nữa?”
Bạch Nhất nghĩ lại, cũng đúng, đột nhiên lộ vẻ mặt như đã hiểu ra, “Anh, thật ra anh đi tìm anh Hàn đúng không?”
Đó chính là điều Lẫm Đông muốn Bạch Nhất nghĩ đến, một mặt có thể xua tan lo lắng của cậu ta, mặt khác, biết đây là chuyện riêng tư giữa hai người, cậu ta sẽ không gọi điện cho Hàn Cừ nói mấy lời như, “Anh Hàn, anh của em đi rồi”.
Lẫm Đông cố tình giả vờ lúng túng ho khan một tiếng, “Đừng nghĩ lung tung, anh đi làm việc chính đáng.”
Cậu càng nói vậy, Bạch Nhất càng tin, vui vẻ vẫy tay, “Anh, anh yên tâm theo đuổi tình yêu của mình đi, công việc cứ giao hết cho em!”
Lẫm Đông thở phào nhẹ nhõm, hai ngày nay A Dương liên tục gửi thêm tin tức, thành phố Nguyệt Văn có khoảng mười địa chủ như nhà họ Lưu, người nhà họ Lưu không được việc, sớm đã lép vế trong cuộc tranh giành với các địa chủ khác, bây giờ nhìn người khác kiếm tiền, một mặt tức tối gây sự phá hoại, một mặt chỉ mong tìm được vài nhà đầu tư có tiền ngay lập tức.
Lưu Đương chính là phe sốt sắng tìm nhà đầu tư nhất, sau bữa tiệc lần trước, A Dương đã làm thân với hắn ta, cả đời hắn ta chưa rời khỏi thành phố Nguyệt Văn, tầm nhìn hạn hẹp, A Dương khoác lác rằng mình không chỉ đi khắp nước M, mà còn đến hơn chục quốc gia khác, hắn ta vội vàng hỏi A Dương có quen nhà đầu tư nước ngoài nào không, muốn A Dương giới thiệu cho mình.
A Dương tỏ vẻ khó xử, nói quen thì có quen, nhưng không tiện giới thiệu. Lưu Đương lập tức bực bội, ép A Dương phải nói. A Dương lúc này mới nói, những nhà đầu tư nước ngoài mình quen đều quá giàu, không giống mình, chỉ có thể buôn bán chút cát đá. Thành phố Nguyệt Văn không chào đón các nhà đầu tư lớn, nên có quen cũng không tiện giới thiệu.
Lưu Đương nghe xong liền cười lớn, thúc giục A Dương mau giới thiệu cho hắn ta. A Dương ngoài miệng thì đồng ý, nhưng mãi không giới thiệu cho người nào, cứ treo Lưu Đương ở đó.
“Nhà họ Lưu lần này đúng là sốt ruột thật rồi, để hạ bệ các địa chủ khác, dám cả gan chọc vào nhà đầu tư lớn.” A Dương nói: “Cậu chủ Lẫm, nền móng này tôi đã chuẩn bị xong rồi đấy.”
Lẫm Đông nói: “Vất vả cho cậu rồi, sau này cậu đừng nhúng tay vào nữa.”
“Không, tôi muốn đi cùng anh.” A Dương lại nói.
Lẫm Đông hơi nhíu mày, “Cậu tham gia vào, việc làm ăn kia của cậu sẽ không thành đâu.”
“Chuyện lớn gì đâu! Buôn bán cát đá kiếm được mấy đồng? Tôi vốn đã định đi rồi.” A Dương rất kiên quyết, “Cậu chủ Lẫm, chuyện này anh đừng cản tôi, nhỡ có manh mối về em gái tôi thì sao?”
Lẫm Đông quả thực cũng cần một người tiếp ứng, nên đã đồng ý.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, lúc Lẫm Đông thu dọn hành lý, cậu cất chiếc áo tác chiến chống đạn vào vali, lại lấy ra một hàng dao găm tác chiến từ trong ngăn kéo ra, chọn ba con dao cất đi. Hai chiếc xe địa hình đỗ ngoài sân, Kari vào sân giúp cậu xách hành lý.
Lúc Kari đang định nói gì đó thì điện thoại Lẫm Đông reo lên, nhìn màn hình hiển thị, cậu lập tức ra hiệu “suỵt” với Kari, sau đó nhanh chóng quay về phòng, đóng cửa lại, lưỡng lự một lát rồi mới nghe máy, “Đội trưởng Hàn.”
Hàn Cừ ở đầu dây bên kia im lặng một lúc, “Đang bận à?”
Lẫm Đông theo phản xạ nói: “Không, sao vậy?”
“Tưởng cậu đang bận, định cúp máy rồi.”
“Điện thoại để trên bàn nên không nghe thấy.” Cảm giác căng thẳng trong lòng Lẫm Đông khi nhìn thấy số gọi đến đã dịu đi, đột nhiên cậu nghĩ, Hàn Cừ gọi điện đến, có phải là sắp về nước rồi không?
Bọn họ đang dần xa cách, rất ít khi gọi điện, thỉnh thoảng nhắn vài tin, lịch trình của Hàn Cừ ở thành phố Tiêu Lưu được Lý Đông Trì sắp xếp kín mít, phần lớn thời gian là ở cùng các cảnh sát đặc nhiệm, giữa chừng còn bị Lý Đông Trì đưa đến vài thành phố khác, những chuyện này Hàn Cừ đều nhắn tin nói cho cậu biết.
Giữa bọn họ dường như không cần gọi điện nữa, trừ khi có chuyện đặc biệt quan trọng. Lẫm Đông suy đi tính lại, cũng chỉ có chuyện Hàn Cừ sắp về nước.
“Đội trưởng Hàn, anh sắp về nước rồi à?” Lẫm Đông hỏi.
Rõ ràng Hàn Cừ khựng lại một chút, “Sắp rồi, nhưng không phải bây giờ. Trước khi về tôi sẽ nói với cậu.”
Lẫm Đông nhìn căn phòng đầy đồ đạc do Hàn Cừ làm, từ từ ngồi xuống mép giường, “Vậy anh…”
“Muốn biết cậu đang làm gì.” Giọng Hàn Cừ kề sát bên tai Lẫm Đông, không khí dường như nóng lên, “Có phải làm phiền cậu không?”
Lẫm Đông vội lắc đầu, “Không có, tôi không bận. Còn anh, Lý Đông Trì lại giao nhiệm vụ cho anh nữa à?”
“Tranh thủ chút thời gian rảnh thôi.”
Nghe thấy tiếng người ồn ào bên phía Hàn Cừ, Lẫm Đông không khỏi dặn dò: “Đội trưởng Hàn, anh đừng làm việc quá sức, anh đâu có nợ gì Lý Đông Trì.”
Hàn Cừ nói: “Lo lắng cho tôi à?”
Lẫm Đông lại im lặng. Đêm hôm đó, cậu mượn men rượu mà buông thả làm càn, mối quan hệ của cậu và Hàn Cừ không còn bình thường nữa, nhưng cũng chính vì vậy, cậu lại càng phải cẩn trọng hơn.
“Có tin tức của chị gái A Công chưa?” Hàn Cừ đột nhiên hỏi.
Lẫm Đông giật mình, tưởng Hàn Cừ đã biết, cậu cảnh giác nói: “Có phải bên thành phố Tiêu Lưu dò hỏi được gì không?”
“Không, tôi chỉ muốn hỏi cậu thôi.” Hàn Cừ nói: “Có tin tức gì thì nói cho tôi biết một tiếng.”
Lẫm Đông khẽ ấn vào ngực, nếu không phải từng rèn luyện diễn xuất, lúc này cậu đã bại lộ rồi, “Được, đến lúc đó sẽ nhờ anh giúp.”
Lại nói chuyện thêm một chút về cuộc sống gần đây, trước khi cúp máy Lẫm Đông không nhịn được gọi: “Đội trưởng Hàn!”
“Hả?”
Lẫm Đông bất giác nắm chặt vạt áo, mỉm cười, “Không có gì, chỉ muốn gọi anh một tiếng thôi.”
“Vậy lần sau cậu chủ động gọi điện thoại cho tôi.”
“Được.”
Lẫm Đông ngồi trong phòng một lúc lâu, tâm trạng mãi không thể bình tĩnh lại được. Kể từ khi nhận được tin tức của A Cẩn, cậu đã bình tĩnh lên kế hoạch, thực hiện, bình tĩnh đến mức không bình thường. Nhưng nhận được cuộc điện thoại tán gẫu này của Hàn Cừ, tất cả những từ ngữ liên quan đến lý trí, bình tĩnh đều mất hết tác dụng, giọng nói và lời nói của Hàn Cừ như sóng biển, cậu là cánh buồm trên mặt nước, dập dềnh theo con sóng.
Đã đến giờ xuất phát, Lẫm Đông khóa cửa cẩn thận, lúc lên xe đã khôi phục lại dáng vẻ cậu chủ Lẫm thâm trầm trong mắt người khác. Hai chiếc xe rời khỏi thị trấn Sa Vũ, đi vào con đường quốc lộ hoang vắng bên ngoài thị trấn. Từ thị trấn Sa Vũ ở phía Tây Nam nước M đến thành phố Nguyệt Văn ở phía Đông Bắc, lái xe mất hai ngày, không phải vì quá xa, mà là vì đường quá tệ, một số nơi thậm chí còn không có đường, chỉ có thể đi đường vòng.
Lẫm Đông và Kari, Lâm Phú thay nhau lái xe, đến trưa ngày thứ ba thì tới một trạm nghỉ cách thành phố Nguyệt Văn hơn mười cây số. A Dương đã đợi sẵn ở đó, việc gặp lại được Lẫm Đông khiến cậu ta rất vui, nhìn vào trong xe, lại không thấy gương mặt quen thuộc nào, “Tiểu Bạch không đến à? Khoan đã, cậu chủ Lẫm, anh chỉ đi một mình thôi sao?”
Lẫm Đông hất cằm về phía vệ sĩ, “Tôi có mang theo người.”
A Dương kéo Lẫm ĐSng một bên, “Thành phố Nguyệt Văn và thị trấn Sa Vũ không giống nhau đâu, anh mang ít người quá!”
“Đông người dễ khiến người ta nghi ngờ, hơn nữa ở nơi như thế này, tôi mang nhiều người thì có ích gì?” Lẫm Đông nói: “Người của Lý Đông Trì có đông không?”
A Dương nói: “Cũng đúng, chúng ta dùng biện pháp mềm mỏng vậy. Đi, tôi đã sắp xếp chỗ ở rồi, đi theo tôi.”
Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
