Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 41: Có Ước Mơ, Ngày Mai Mới Đáng Để Mong Chờ.

Đầu máy xe lửa đã được để trong sân nhà Lẫm Đông hai ngày, sau đó được vận chuyển đến một khu đất trống đã quy hoạch dưới chân núi trường Calis. Mặc dù khu vui chơi vẫn chưa được xây dựng xong, nhưng thầy Calis vô cùng cảm kích sự hào phóng của Lẫm Đông, nên đã cho phép cậu tùy ý lắp đặt đường ray theo sở thích của mình. Sau này khi các thiết bị khác được chuyển đến, phần không gian còn lại sẽ được tận dụng.

 

Lẫm Đông thì không có sở thích gì đặc biệt, chỉ đưa ra một yêu cầu nhỏ với thầy Calis, hy vọng sau khi toàn bộ sân chơi được xây dựng xong, sẽ trồng cỏ xung quanh đường ray, và tốt nhất là làm thêm một cái hốc cây nữa. Thầy Calis lập tức đồng ý.


 

Các công nhân được Lẫm Đông tiếp đãi rất chu đáo, làm việc cũng rất hăng hái, đến trưa, đường ray đã được lắp đặt xong. Một công nhân nói với Lẫm Đông: “Cậu chủ Lẫm, mấy người làm ăn các anh đầu óc nhạy bén thật đó, thoáng cái đã tìm được chỗ tốt để đặt tàu hỏa rồi! Cái thứ to lớn thế kia cứ phải đặt ở nơi rộng rãi thế này mới tốt!”

 

Lẫm Đông mỉm cười.

 

Gần tối, đầu máy xe lửa và toa hàng lộ thiên phía sau bắt đầu khởi động chạy trên đường ray, phát ra tiếng loảng xoảng, như thể sắp lao vào ánh hoàng hôn phía xa. Buổi chiều, thầy Calis về trường nói với bọn trẻ, ai là người có biểu hiện tốt nhất sẽ được thưởng xuống núi lái tàu hỏa. Không ngoài dự đoán, Tề Tuệ đã giành được một suất, Lẫm Đông đang ngẩn người nhìn đoàn tàu phì phì phun hơi trắng thì nghe thấy tiếng gọi non nớt phía sau: “Anh Đông Đông! Em đến ngồi tàu hỏa nè!”


 

Lẫm Đông quay người lại, thấy Tề Tuệ lảo đảo chạy về phía mình và đoàn tàu. Trong khoảnh khắc đó, bỗng dưng cậu nghĩ đến cảnh tượng Hàn Cừ từng miêu tả với mình, hồi nhỏ người Hàn Cừ bé tí, đánh không lại cậu bé mập, để được làm lái tàu, lần nào anh cũng phải chạy như điên, dựa vào tốc độ để chiếm lấy đầu tàu. Liệu Hàn Cừ có chạy giống Tề Tuệ thế này không? Lẫm Đông bất giác cười cong cong hai mắt khi tưởng tượng cảnh đó, ánh mắt vô cùng dịu dàng.

 

Tề Tuệ chạy đến bên cạnh cậu, cúi người thở hổn hển, mặt đỏ bừng vì nóng, “Anh, anh Đông Đông, em đến rồi!” Nói xong, cậu bé dang hai tay về phía Lẫm Đông, mắt ngập tràn hy vọng. Lẫm Đông bế cậu bé lên, đặt vào trong đầu tàu. Cậu bé kinh ngạc kêu “Oa —— Oa ——” liên tục.


 

Lẫm Đông buồn cười, “Em là ếch con à?”

 

Tề Tuệ vỗ vỗ vào vô lăng, “Anh Đông Đông, em chưa bao giờ thấy món đồ chơi nào to như thế này!”

 

Cách dùng từ của trẻ con vừa đơn điệu vừa ngây thơ, Lẫm Đông không sửa lại, “Có thích món đồ chơi lớn này không?”

 

“Thích! Thích lắm ạ!” Mắt Tề Tuệ rưng rưng, “Trước đây toàn là em ôm đồ chơi, bây giờ em được ngồi bên trong đồ chơi luôn này!”


 

Lẫm Đông nhéo má Tề Tuệ, “Vậy thì chơi cho vui vẻ nhé. Nào, đặt tay lên vô lăng, nhìn đường ray phía trước, nó rẽ về bên nào thì em xoay vô lăng về bên đó.”

 

Tề Tuệ vừa phấn khích vừa căng thẳng, nắm vô lăng hồi lâu mà không dám xoay, ánh mắt trông chờ nhìn Lẫm Đông, “Anh Đông Đông, anh ngồi cùng em đi.”

 

Đầu tàu rộng rãi, ngồi hai người lớn cũng không thành vấn đề, Lẫm Đông bước lên, nháy mắt với nhân viên điều khiển, người kia ra dấu ok, đoàn tàu bắt đầu phun hơi nước, có rung động truyền đến từ bên dưới.


 

Tề Tuệ sợ hãi níu chặt lấy Lẫm Đông, nhưng lại nhỏ giọng tự cổ vũ mình: “Mình không sợ, mình không sợ.”

 

Lẫm Đông nắm lấy tay Tề Tuệ, dạy cậu bé cách cầm vô lăng, kiên nhẫn nói: “Đường ray phía trước rẽ trái, chúng ta rẽ về bên nào?”

 

“Trái ạ!”

 

“Vậy em xoay thử xem, đúng rồi, dùng sức nào, Tiểu Tuệ thông minh quá.”


 

“Oa! Em biết lái tàu hỏa rồi!”

 

Sau một vòng, vẻ căng thẳng và rụt rè lúc mới ngồi lên đầu tàu đã biến mất trên khuôn mặt Tề Tuệ, thậm chí cậu bé còn đứng dậy, không cần Lẫm Đông chỉ huy cũng có thể xoay vô lăng chính xác – tất nhiên là dù cậu bé không xoay thì tàu hỏa vẫn sẽ chạy an toàn dọc theo đường ray.

 

Khi tàu dừng ở điểm cuối, những đứa trẻ khác cũng hào hứng chạy tới, tranh nhau làm tài xế, thầy Calis hiền hòa giữ trật tự: “Xếp hàng, xếp hàng nào, ai cũng được ngồi.”


 

Lẫm Đông định bế Tề Tuệ xuống, nhưng Tề Tuệ vì vừa được làm tài xế nên lúc này tràn đầy dũng khí và sức lực, cậu bé kiên quyết lắc đầu, “Em muốn tự mình xuống.” Nói xong, cậu bé nhảy từ đầu tàu xuống, lúc tiếp đất không đứng vững, phải chống hai tay xuống đất.

 

Cậu nhóc không chịu nằm yên trên đất một giây nào, nhanh chóng đứng dậy, chắp tay sau lưng, ưỡn ngực ngẩng đầu, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

 

Tiếng cười nói của bọn trẻ tràn ngập cả một góc trời dưới ánh hoàng hôn, Tề Tuệ nắm tay Lẫm Đông, ngẩng đầu nghiêm túc nói: “Anh Đông Đông, lớn lên em muốn lái tàu hỏa thật!”


 

Lẫm Đông trêu cậu bé, “Không phải nói muốn đến làm tài xế xe tải cho anh sao?”

 

“Ây da, cái này…” Tề Tuệ chột dạ nói: “Ban ngày em lái xe tải, ban đêm em lái tàu hỏa.”

 

“Vậy thì anh không dám thuê tài xế lái xe mệt mỏi như em đâu.” Màu sắc trong mắt Lẫm Đông nhạt dần trong ánh chiều tà đang tắt, “Còn muốn làm cảnh sát nữa không? Cảnh sát giống như anh trai em ấy.”

 

Tề Tuệ bối rối đến nhăn cả mặt, “Muốn ạ, nhưng bây giờ lại càng muốn lái tàu hỏa hơn. Anh Đông Đông, anh đừng mách anh trai em nhé.”


 

Lẫm Đông nhìn về phía xa, khẽ nói: “Được, anh không mách.”

 

Sự dao động, thiếu quyết đoán của người lớn thường khiến người ta khó chịu, nhưng trẻ con hôm nay muốn sao, ngày mai muốn trăng, lại chẳng ai trách móc, đặc biệt là những đứa trẻ ở trường học Calis đã sống sót sau chiến loạn này.

 

Màn đêm buông xuống, thầy Calis dẫn bọn trẻ lên núi, Tề Tuệ đi được vài bước lại quay lại vẫy tay. Lẫm Đông nhìn những bóng lưng lớn nhỏ này, cảm giác bồn chồn mấy ngày qua cũng vơi đi phần nào. Cậu có khả năng tạo ra giấc mơ cho chúng, dù chiếc đầu tàu này ban đầu không phải tặng cho chúng, nhưng vào buổi chiều tà hôm nay và nhiều cuối tuần sau này nữa, “trở thành người lái tàu” sẽ trở thành ước mơ của rất nhiều đứa trẻ.

 

Có ước mơ, ngày mai mới đáng để mong chờ.

 

Trên đường về làng, Lẫm Đông hiếm khi cảm thấy mình thật bình tĩnh, trong điện thoại của cậu có vài đoạn video tàu hỏa chạy, cậu còn quay riêng một đoạn cho Tề Tuệ, định sau này tìm thời điểm thích hợp sẽ gửi cho Hàn Cừ xem.

 

Hoàn thành nhiệm vụ ông chủ Phổ giao, các công nhân phải trở về thành phố Thiên Sơn, Lẫm Đông lại mời bọn họ ăn một bữa trưa sớm, mỗi người còn được một bao lì xì. Các công nhân vui sướng nói: “Cậu chủ Lẫm, anh hào phóng quá, lần sau anh đến thị trấn Thiên Sơn, chúng tôi mời anh ăn cơm!”

 

Tiễn các công nhân đi, Lẫm Đông biết mình nên quay lại với công việc. Trong thời gian cậu rời khỏi thị trấn Sa Vũ, công ty tang lễ của Bạch Thiểm đã đi vào quỹ đạo, nghiệp vụ dần mở rộng ra các thị trấn xung quanh, tuyển thêm một số người trẻ tuổi chăm chỉ, ham học hỏi nữa, bây giờ đã không cần cậu phải bận tâm gì.

 

“Đại Đông Logistics” dưới sự quản lý của Bạch Nhất vẫn hoạt động bình thường, mặc dù một số hợp đồng vận chuyển lớn đã bị các công ty mới cạnh tranh về giá giành mất, nhưng may mắn cậu là người đầu tiên làm dịch vụ chuyển phát nhanh ở thị trấn Sa Vũ. Tiểu Đỗ lúc trước lo cậu sẽ bỏ trốn, lại là kẻ ham tiền như mạng, vì kiếm tiền mà đã kết nối với mọi ngóc ngách trong thị trấn, nên dân thị trấn gửi và nhận chuyển phát nhanh đều chỉ tin tưởng “Đại Đông Logistics”.

 

Việc đặt ra trước mắt Lẫm Đông, cần chính cậu xử lý là giấy phép xuất nhập khẩu và việc hợp tác với nhà nhập khẩu đồ điện tử Lâm Đốn.

 

Trước đó Lẫm Đông đã nộp hồ sơ xin cấp phép cho anh Hướng, những giấy tờ còn thiếu cũng đã được Bạch Nhất bổ sung hoàn chỉnh, anh Hướng đã sớm nộp lên trên, đang chờ phê duyệt. Lần này Lẫm Đông vừa đến văn phòng, anh Hướng liền nói: “Cậu chủ Lẫm, cậu đến đúng lúc lắm, giấy phép của công ty cậu đã được cấp rồi, tôi đang định thông báo cho Bạch Nhất đây!”

 

Lẫm Đông nhận lấy tập hồ sơ dày cộp, lấy từng giấy tờ bên trong ra xem, anh Hướng giới thiệu từng cái một, trông còn có vẻ phấn khích hơn cả Lẫm Đông. Lẫm Đông gật đầu, “Anh Hướng, thời gian qua đã làm phiền anh rồi.”

 

“Tôi cũng là làm việc cho mình mà, phiền phức gì đâu!” Anh Hướng nhiệt tình nói: “Đúng rồi, cậu và ông chủ Lâm Đốn gặp nhau thế nào rồi?”

 

Lẫm Đông nói: “Đã tìm hiểu sơ qua về nhau, còn chi tiết thì vẫn cần từ từ thống nhất.”

 

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt! Cậu là bạn của em trai tôi, tôi tuyệt đối không lừa cậu đâu, ông chủ Lâm Đốn này vừa có vốn vừa có mối quan hệ, cậu mới làm xuất nhập khẩu, có ông ấy giúp đỡ, chắc chắn sẽ không thiệt thòi!”

 

Lẫm Đông lại cảm ơn anh Hướng một lần nữa, đặt tập hồ sơ ở ghế phụ, ngồi một lúc, không hề cảm thấy phấn khích vì thuận lợi lấy được giấy phép. Nhìn những chiếc xe tải qua lại phía trước, trong mắt cậu thậm chí còn hiện lên một chút mờ mịt.

 

Cậu đang bị đẩy đi, dù là giúp Bạch Thiểm bước vào ngành dịch vụ tang lễ, hay là làm thương mại xuất nhập khẩu, hiện thực vẫn như dòng nước lũ cuốn cậu đi ra khỏi con đường ban đầu. Cậu không bị cuốn đến nơi hoang vu hẻo lánh, mà là đến một con đường khác có vẻ tốt đẹp hơn.

 

Điện thoại của Bạch Nhất gọi đến, giọng nói vô cùng phấn khích, “Anh, chúng ta lấy được giấy phép rồi à?”

 

Lẫm Đông đáp đúng vậy.

 

Bạch Nhất mường tượng về một tương lai tươi sáng, “Vậy em liên lạc với ông chủ Lâm Đốn ngay đây, chúng ta đã đảm nhận vận chuyển một phần nhỏ hàng hóa bên ông ấy rồi, có giấy phép này, chúng ta mới có thể tự mình làm được!”

 

Lẫm Đông nói: “Được, hẹn thời gian đi.”

 

Lâm Đốn ở một thị trấn lân cận, hẹn ngày mai gặp Lẫm Đông để bàn bạc chi tiết. Lẫm Đông tùy tiện mặc một bộ vest kín đáo rồi đi, Bạch Nhất lại ăn diện thơm phức, trên đầu còn vuốt keo. Lẫm Đông nhìn cậu ta, “Chúng ta đi bàn chuyện làm ăn hay đi xem mắt vậy?”

 

Bạch Nhất vốn đang soi gương, vội cất gương đi, “Anh! Không phải anh nói, đi bàn chuyện làm ăn phải ăn mặc tươm tất, không để người ta coi thường sao? Hôm nay em còn định nhờ Bạch Thiểm trang điểm cho nữa kìa.”

 

Lẫm Đông cạn lời, “Có phải bị con bé mắng cho không?”

 

“Đúng vậy! Không hiểu sao lại tự dưng nổi cáu với em!” Bạch Nhất kể tội em gái, “Em chỉ muốn trang điểm cho đẹp trai hơn thôi mà!”

 

“Đáng đời.” Lẫm Đông nói: “Bạch Thiểm không tát cho cậu một cái là may mắn rồi.”

 

Bạch Nhất ngẫm nghĩ suốt đường đi, rồi chợt hiểu ra, “Nó nghĩ em đang trù ẻo mình à?”

 

Lẫm Đông đã quen với trạng thái thỉnh thoảng lại ngớ ngẩn này của cậu ta, lắc đầu, lười nói chuyện.

 

Địa điểm gặp mặt là ở quán cà phê, bớt đi vài phần trang trọng so với văn phòng, đúng là có chút không khí xem mắt thật. Ông chủ Lâm Đốn lớn hơn Lẫm Đông vài tuổi, thân mật mời hai người ngồi xuống. Sau một hồi khách sáo, Lâm Đốn hỏi Lẫm Đông về ý định hợp tác. Lẫm Đông đẩy ngược lại câu hỏi, nửa khiêm tốn nửa thật thà, “Tôi khởi nghiệp từ vận tải, trong lĩnh vực thương mại vẫn là người mới, ông chủ Lâm Đốn thấy bước đầu tiên này tôi nên đi như thế nào?”

 

Dường như Lâm Đốn cũng đoán được cậu sẽ nói vậy, “Cậu hẳn là biết, sự phát triển ở miền Nam chúng ta vẫn luôn bị miền Bắc và thủ đô chèn ép, chính sách có lợi nghiêng về khu vực thủ đô, bọn họ không chịu đến miền Nam, tôi nắm bắt cơ hội, chiếm lấy một phần thị trường miền Nam. Nhưng bây giờ cũng có người đang nhòm ngó miếng thịt béo bở ở miền Nam này rồi, một khi tốc độ mở rộng của tôi chậm lại, địa bàn sẽ bị người ta xâu xé.”

 

“Vậy nên anh cần tuyến vận tải và vốn đầu tư của tôi.” Lẫm Đông nói.

 

“Phải, đây là mấy thị trấn tôi chuẩn bị chiếm lĩnh tiếp theo.” Lâm Đốn mở bản đồ, chỉ cho Lẫm Đông xem, “Tốc độ phủ hàng phải nhanh, theo tôi biết, mấy nơi đó sau này sẽ liên kết thành một vành đai kinh tế…”

 

Lâm Đốn chưa nói xong, Lẫm Đông đã chỉ vào một điểm trên bản đồ, “Thành phố Thiên Sơn?”

 

“Đúng, thành phố Thiên Sơn là trọng điểm hàng đầu của tôi.” Lâm Đốn nói.

 

Bạch Nhất nói nhỏ: “Anh, dự án của chúng ta cũng ở đó.”

 

Lẫm Đông ừ một tiếng, “Ông chủ Lâm Đốn, có yên tâm để tôi thử sức ở đây không?”

 

Lâm Đốn nhìn Lẫm Đông chăm chú vài giây, “Thẳng thắn mà nói, tôi cần sự quyết tâm của anh.”

 

Lẫm Đông không trả lời ngay, lần duy nhất trong đời cậu có tham vọng và dốc hết sức lực, đó là dành cho việc tạo dựng Vũ Phong, những việc khác, cậu có thể dốc lòng, nhưng không đạt đến mức độ của một kẻ đầy tham vọng. Mà ông chủ Lâm Đốn trước mặt, rõ ràng là một người có tham vọng.

 

“Anh!” Bạch Nhất kéo góc áo Lẫm Đông, lại nói nhỏ: “Chúng ta có quyết tâm mà!”

 

Hành động nhỏ của cậu ta đã bị Lâm Đốn thu vào mắt, anh ta không nói gì, nâng tách cà phê lên uống một ngụm.

 

Mà phản ứng của Lâm Đốn, Lẫm Đông cũng nhìn rất rõ. Cậu quay đầu khẽ hỏi Bạch Nhất, “Thật sự có quyết tâm?”

 

Bạch Nhất chỉ thiếu nước đứng nghiêm chào, “Có!”

 

Lẫm Đông cười với ông chủ Lâm Đốn, “Ông chủ Lâm Đốn, anh cũng biết đấy, tôi đã đầu tư một khu vui chơi ở thành phố Thiên Sơn, đó là khu vui chơi duy nhất đang được xây dựng ở miền Nam hiện nay, xoay quanh nó, thành phố Thiên Sơn sẽ xây dựng một trung tâm văn hóa giải trí. Tiền của tôi ở đó thì tâm của tôi cũng ở đó. Anh nói xem, tôi như vậy có quyết tâm không?”

 

Một tiếng keng khẽ vang lên, tách cà phê được đặt xuống đĩa, Lâm Đốn chìa tay về phía Lẫm Đông, “Vậy thì chúc cho tiền của chúng ta sinh sôi nảy nở ở thành phố Thiên Sơn.”

 

Việc hợp tác đã được quyết định, Bạch Nhất vui mừng khôn xiết, trên đường về Hẻm Tình Thiên đã kéo Lẫm Đông tăng ca. Lẫm Đông đuổi cậu ta xuống xe, “Ai có quyết tâm thì người đó tăng ca đi.”

 

Bạch Nhất không thể tin được, “Anh là ông chủ mà anh không cày cuốc à?”

 

“Cậu đã học được cách chăm chỉ cày cuốc này từ lâu rồi nhỉ.” Lẫm Đông nghiêm túc nói: “Nếu đã quyết tâm làm thương mại thì hãy theo Lâm Đốn mà làm cho tốt, đừng trông mong vào anh.”

 

“Em chắc chắn sẽ làm tốt… Khoan đã, vậy còn anh thì sao?” Bạch Nhất hỏi.

 

“Anh làm ông chủ rảnh tay.” Lẫm Đông nói.

 

Bạch Nhất không biết ông chủ rảnh tay nghĩa là gì, Lẫm Đông dùng tiếng nước M giải thích cho cậu ta một lượt, cậu ta đang định lý luận với Lẫm Đông thì cậu lại nói: “Anh còn có việc khác phải làm.”

 

Bạch Nhất ngẩn ra, cẩn thận hỏi: “Là chuyện liên quan đến anh Hàn à?”

 

Lẫm Đông không trả lời, cậu về Hẻm Tình Thiên ở lại một lúc, rồi một mình lái xe đến bến cảng. Bến cảng còn náo nhiệt hơn lúc trước, hàng hóa liên tục được chuyển đến, xe tải bận rộn như dây chuyền trong nhà máy. Không lâu sau, hàng hóa thuộc về “Đại Đông Logistics” cũng sẽ được bốc dỡ tại đây, như máu huyết vận chuyển đến các thành phố, thị trấn khác.

 

Cậu hít một hơi gió biển, nhớ lại cảnh mình cùng Hàn Cừ ngồi đây ăn cơm hộp, bèn mua một suất giống hệt lúc đó, ngồi trên bậc thềm ăn. Khi đó cậu ăn rất ngon miệng, giờ lại thấy vị cũng bình thường, còn thừa hơn nửa đã không ăn nổi nữa. Màn đêm buông xuống mặt biển, gió biển từ phương xa thổi đến. Cậu ngồi ở đó rất lâu, cho đến khi công nhân đổi ca mới hòa vào dòng người tấp nập đó rời đi.

 

Ba ngày sau, Lẫm Đông nhận được điện thoại của một tài xế xe tải, “Cậu chủ Lẫm, người phụ nữ lần trước anh nhờ tôi dò hỏi đã có tin tức rồi.”


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 41: Có Ước Mơ, Ngày Mai Mới Đáng Để Mong Chờ.
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...