Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 40: Thương Nhân Theo Đuổi Tiền Tài, Nhưng Cũng Có Những Thương Nhân Không Chỉ Theo Đuổi Tiền Tài

Lẫm Đông vén quần áo đang treo sang một bên, ngồi vào trong tủ, áp mảnh giấy vào lòng. Vào khoảnh khắc này, trái tim cậu được lấp đầy đến mức gần như vỡ tung, nhưng những thứ lấp đầy đó lại nhanh chóng biến mất, chỉ còn lại cảm giác trống rỗng.

 

Cậu ngồi đó rất lâu, cuối cùng cũng cầm điện thoại lên, gọi cho Hàn Cừ. Trái tim dưới mảnh giấy đập rộn ràng.

 

“Alo…” Giọng Hàn Cừ truyền đến, cùng với đó là tiếng ồn ào huyên náo, gần như át cả tiếng người.


 

“Đội trưởng Hàn!” Lẫm Đông bất giác nói lớn hơn, “Tôi, tôi thấy tủ quần áo anh làm cho tôi rồi.”

 

“Về rồi à?” Hàn Cừ nói: “Đi đường có vất vả không?”

 

Lẫm Đông lắc đầu, rồi lại nhận ra Hàn Cừ không nhìn thấy, nên lại nói: “Đội trưởng Hàn, cảm ơn anh.”

 

“Khách sáo rồi.” Dường như Hàn Cừ cũng đã tìm một chỗ khác cho đỡ ồn ào hơn.


 

Lẫm Đông không biết nên nói gì, cậu cảm thấy thật bực bội vì cuộc gọi này quá đột ngột, chưa chuẩn bị được gì cả.

 

Hàn Cừ cũng không nói gì. Sự im lặng càng khiến Lẫm Đông căng thẳng, nghĩ tới nghĩ lui, cậu đành phải nói một câu không đâu vào đâu: “Đội trưởng Hàn, bên chỗ anh hơi ồn.”

 

“Ừ, đông người, Lý Đông Trì đang họp.” Hàn Cừ nói.

 

“Muộn thế này rồi…” Mi mắt Lẫm Đông giật giật, “Tôi có làm phiền anh không? Vậy anh đi làm việc trước đi.” Cậu mong Hàn Cừ sẽ nói không bận, không cần để ý đến Lý Đông Trì. Hàn Cừ đã từng cười nói với cậu những lời tương tự như vậy không ít lần.


 

Nhưng mong ước của cậu đã tan vỡ, Hàn Cừ nói: “Được, cũng không còn sớm nữa, cậu đi đường cả ngày rồi, nghỉ ngơi cho tốt.”

 

“Vâng, được, anh cũng vậy.”

 

Cuộc gọi kết thúc, Lẫm Đông nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tối đen, cảm giác mất mát như một sợi dây thừng thô ráp, siết chặt lấy người cậu.


 

Trời còn chưa sáng hẳn, Lẫm Đông đã rửa mặt xong, đứng đợi trong sân, cậu có chút bồn chồn nhìn những bộ phận tàu hỏa sắp được lắp ráp. Tối qua cậu cứ trằn trọc mãi, cho rằng sở dĩ không tìm được lời nào để nói với Hàn Cừ là vì tàu hỏa chưa được lắp đặt xong, hôm nay sau khi chạy thử ổn thỏa, cậu sẽ quay video lại gửi cho anh xem.

 

Trong ánh bình minh dần sáng tỏ, ánh sáng của những bóng đèn màu nhỏ cũng trở nên nhạt đi. Lẫm Đông nhìn những bóng đèn bị hỏng, định bụng sẽ vào thị trấn mua cái mới về thay. Ngồi trong xe, cậu rất muốn hỏi anh đã mua chúng ở đâu, nhưng chiếc điện thoại chỉ dừng lại trong tay một lát rồi lại được đặt về chỗ cũ.

 

Buổi sáng, phần lớn các cửa hàng đều chưa mở cửa, Lẫm Đông lái xe một vòng quanh thị trấn Sa Vũ mà vẫn không tìm được đèn màu nhỏ. Thấy sắp đến giờ công nhân bắt đầu làm việc, cậu lập tức đến khách sạn gặp bọn họ, cùng nhau quay về làng.


 

Công nhân lắp đường ray, ráp linh kiện, một vài người dân trong làng xúm lại xem náo nhiệt. Ông lão Hoàng chen lên phía trước nhất, “Ối! Thật sự định chạy tàu hỏa đấy à!”

 

Lẫm Đông rất quả quyết nói: “Cháu đã nói muốn chạy là nhất định phải chạy.”

 

Ông lão Hoàng đảo mắt nhìn quanh sân, lắc đầu, “Không đủ rộng.”

 

Lẫm Đông nói: “Vậy cũng phải chạy.”


 

Buổi trưa, Bạch Nhất cũng đến giúp, nhìn thấy trong sân có thêm một cái đầu tàu, cậu ta kinh ngạc nói: “Trời ạ! Cái này cũng to quá đi!”

 

Lẫm Đông nhìn đầu tàu đã được lắp ráp xong, nhíu mày. Nó rất giống cái trong khu vui chơi, cũng là con hổ nhỏ màu đỏ, nhưng không có toa xe, phía sau chỉ nối với một thùng hàng lộ thiên. Ban đầu chính vì cân nhắc sân nhà không chứa nổi cả đoàn tàu, nên Lẫm Đông mới đặt phiên bản thu nhỏ. Nhưng bây giờ xem ra, dù là bản thu nhỏ, cũng khó mà đặt vừa trong sân nhà được.

 

“Cậu chủ Lẫm.” Công nhân khó xử nói: “Đường ray không rẽ được.”


 

Lúc này, đầu tàu đặt trên một đoạn đường ray, giống như một vật khổng lồ không nên xuất hiện ở nơi này. Cậu nhìn nó, trong thoáng chốc cảm thấy thất vọng cùng cực. Tàu hỏa nhỏ chở những ký ức tuổi thơ tươi đẹp của trẻ con, cậu đã mơ mộng hão huyền muốn tái hiện lại vẻ đẹp đó cho Hàn Cừ mà không hề cân nhắc đến vấn đề thực tế. Đầu tàu lớn như vậy, chỉ ở khu vui chơi mới đáng yêu, mới mang lại niềm vui, còn ở nhà, nó lại trở thành quái vật và gánh nặng.

 

Lẫm Đông gọi Bạch Nhất một tiếng, Bạch Nhất chạy tới, “Anh, sao thế?”

 

“Anh đặt một thứ như thế này ở nhà, có phải rất kỳ quặc không?” Lẫm Đông không tìm được ai khác để hỏi, cậu hy vọng Bạch Nhất có thể cho cậu câu trả lời mà cậu mong muốn.


 

Bạch Nhất khoanh tay trầm ngâm, cuối cùng nghiêm túc nói: “Anh, em thấy nó không thực tế.”

 

Những lời tiếp theo của Bạch Nhất, Lẫm Đông đã không nghe vào tai được nữa. Cậu nhìn đầu tàu, đầu tàu cũng nhe răng nhìn cậu. Khi quyết định làm một đoàn tàu cho Hàn Cừ, cậu đã đắm chìm trong hạnh phúc không thực tế. Bây giờ cậu đã bị trả về hiện thực, nên đầu tàu cùng cậu đến với hiện thực cũng trở nên lạc lõng.

 

Công nhân hỏi: “Cậu chủ Lẫm, vẫn lắp đặt tiếp chứ?”


 

Bạch Nhất lắc đầu, “Hôm nay vất vả rồi, nghỉ thôi, tôi dẫn mọi người đi ăn lẩu hải sản ở thị trấn Sa Vũ.”

 

Công nhân thì không quan tâm có làm tiếp hay không, Lẫm Đông đã trả tiền công ba ngày cho bọn họ, không làm nữa thì đi theo ông chủ ăn ngon uống say. Bạch Nhất nghĩ nhiều hơn một chút, ăn cơm được nửa bữa, cậu ta nói: “Anh, cái đầu tàu này, có phải liên quan đến anh Hàn không?”

 

Đũa của Lẫm Đông dừng lại, càng giấu càng lộ, “Không có, là anh thấy bản vẽ của ông chủ Phổ, muốn làm một cái cho mình, kết quả là thất bại rồi.”

 

Bạch Nhất nhíu mày, “Anh, anh và anh Hàn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

 

“Không có gì đâu.” Lẫm Đông múc cho Bạch Nhất một bát đầy, “Lo lắng cho anh làm gì, công ty và Bạch Thiểm còn chưa đủ để cậu quản sao?”

 

“Haizz, lần nào anh cũng lảng sang chuyện khác.” Bạch Nhất nói: “Thật ra sau khi anh đi thành phố Thiên Sơn, anh Hàn có đến mấy lần.”

 

Lẫm Đông lập tức quay mặt lại, “Anh ấy đến làm gì?”

 

“Anh xem, còn nói hai người không có gì, không có gì mà anh lại để ý như vậy?”

 

Lẫm Đông không nói nữa, chỉ nhìn chằm chằm Bạch Nhất.

 

“Em sợ anh luôn đó.” Bạch Nhất xua tay, “Em cũng không biết anh Hàn đến làm gì, anh ấy biết anh không có ở đây, nhưng vẫn chạy tới, nói xem có gì anh ấy giúp được không, lại hỏi có ai đến gây sự không, có lần còn hỏi anh có nói khi nào về không.”

 

“Chắc chắn là hai người cãi nhau rồi.” Bạch Nhất kết luận.

 

“Không có.” Lẫm Đông quay đi, yếu ớt phủ nhận.

 

Bạch Nhất cảm thấy chuyện của hai người này mình không xen vào được, vậy nên dứt khoát không nói nữa. Ăn được một lúc, cậu lại hỏi: “Vậy anh, đầu tàu phải làm sao? Đã mất công mang về, không thể cứ vứt đi bừa bãi được đúng không?”

 

“Không vứt, chắc chắn sẽ không vứt.” Lẫm Đông ăn thịt sò, nhưng cảm thấy thật vô vị, rất dai, “Để anh nghĩ thêm đã.”

 

“Đúng rồi, anh, còn có chuyện này em muốn nhờ anh.” Bạch Nhất trịnh trọng nói, “Lần sau có cơ hội, anh nói với Bạch Thiểm, nếu con bé muốn đến trường học Calis thì cứ đi, em đã nghĩ thông suốt rồi, không can thiệp vào chuyện của con bé nữa, không cần phải lén lén lút lút như vậy. Con bé đã vì em mà thay đổi rất nhiều rồi, em làm anh trai, cũng sẽ học cách thay đổi.”

 

Lẫm Đông hỏi: “Cô bé lén lút đi à?”

 

Bạch Nhất thở dài. Bạch Thiểm bây giờ đã có sự nghiệp của riêng mình, đi sớm về khuya, rất vất vả. Điều cậu ta từng hy vọng nhiều nhất là Bạch Thiểm có thể từ bỏ trường học, tìm một công việc đàng hoàng. Bạch Thiểm đã làm được, thậm chí còn vượt xa mong đợi của cậu ta, khiến cậu ta vừa tự hào lại vừa đau lòng. Dạo trước, Bạch Thiểm nói với cậu là nhận được đơn hàng ở thị trấn bên cạnh, phải đi cả ngày, nhưng sau đó cậu phát hiện ra kỳ thực cô bé đến trường học dạy học cho bọn trẻ.

 

“Con bé để ý đến cảm xúc của em, nên mới giấu em. Nhưng nó cũng đã lớn rồi, đã vất vả như vậy, chuyện này không nên cứ phải lén lút nữa.” Bạch Nhất cúi đầu, “Em không nói ra được, anh, anh nói với cô bé giúp em.”

 

Lẫm Đông đồng ý.

 

Các công nhân vẫn đang uống rượu, Lẫm Đông thanh toán xong, rời đi trước. Lúc đi ngang qua một cửa hàng đèn trang trí, cậu cầm theo bóng đèn màu nhỏ đã hỏng vào hỏi, tìm được đúng loại đó. Nhưng ông chủ quán lại ngạc nhiên, nói: “Loại đèn này rất ít người mua, không thực dụng lắm, tôi còn đang định thanh lý hết, sau này không nhập về nữa.”

 

“Tôi mua.” Lẫm Đông mua hết số còn lại, “Mấy cái này bị hỏng, tôi lại đến mua.”

 

Có khách tự tìm đến cửa thì không có lý do gì không bán, ông chủ nói: “Được được, tôi sẽ tiếp tục nhập hàng. Nhưng mà tôi muốn hỏi, loại đèn này có tác dụng gì vậy? Vừa không chiếu sáng được, lại còn dễ hỏng.”

 

“Đẹp.” Lẫm Đông nói: “Có những thứ, chỉ cần nhìn vui mắt là đủ rồi.”

 

Ông chủ là người từng trải qua chiến loạn, bị nhà cung cấp lừa mua đèn màu nhỏ, vẫn chưa hiểu nhìn vui mắt thì có tác dụng gì. Nhưng trước đó có một vị khách đến mua một túi lớn cũng nói những lời tương tự: “Đẹp, lấp la lấp lánh trông vui mắt biết bao.”

 

“Có lẽ vậy.” Ông chủ nhìn bóng lưng Lẫm Đông, gật đầu như đang suy nghĩ điều gì đó.

 

Dây đèn màu nhỏ trước đây là do Hàn Cừ treo lên. Lẫm Đông mượn thang của ông lão Hoàng, gỡ hết những bóng đèn hỏng xuống, cẩn thận treo dây đèn mới lên. Đèn vừa sáng, khung cảnh tựa như cây lửa hoa bạc, lấp lánh đến mức khiến cậu phải nheo mắt lại.

 

Quay người lại, cậu nhìn thấy đầu tàu trong bóng tối của ánh đèn, nó lặng lẽ nằm phủ phục ở đó, như một chú hổ con bị thương.

 

Cậu không biết phải xử lý nó như thế nào, không nỡ vứt đi, cũng không thể cứ để mãi trong sân được, trừ khi sau này cậu không ở đây nữa.

 

Điện thoại rất yên tĩnh, Hàn Cừ không gửi tin nhắn đến, mà cậu cũng mất đi lý do để quay video gởi cho anh xem.

 

Đầu tàu không thể khởi động được. Cậu trèo lên ngồi vào chỗ, không lâu sau thì gục đầu lên vô lăng, vô số suy nghĩ đan xen trong đầu. Công việc chất đống như núi trước mặt, nhưng cậu lại chẳng muốn làm bất cứ việc gì. Nghĩ đến chuyện Bạch Nhất nhờ vả, cậu đột nhiên ngẩng đầu, muốn đến trường học Calis thăm Tề Tuệ.

 

Công nhân được nghỉ tự do, Lẫm Đông mua một lô thực phẩm và quần áo, dùng xe tải chở lên núi. Bọn trẻ đều đang trong giờ học, Lẫm Đông cùng các tình nguyện viên dỡ hàng. Chuông tan học vừa reo, Tề Tuệ là người đầu tiên chạy ra, lao vào lòng Lẫm Đông, nước mắt lưng tròng, “Anh Đông Đông, lâu lắm rồi anh không đến thăm em, em nhớ anh lắm!”

 

“Là anh Đông Đông không tốt.” Lẫm Đông bế Tề Tuệ lên, nhận ra mới một thời gian không gặp, cậu bé lớn nhanh đến kinh ngạc, nặng đến mức cậu bế cũng hơi tốn sức.

 

“Anh Đông Đông tốt mà, không được nói anh không tốt, ngay cả chính anh Đông Đông cũng không được nói!” Tề Tuệ vội vàng sửa lại, hai tay ôm lấy mặt Lẫm Đông, còn véo nhẹ một cái, “Anh Đông Đông, anh chịu khổ rồi.”

 

“Anh chịu khổ gì chứ.” Lẫm Đông cười nói: “Anh vẫn ổn lắm.”

 

“Nhưng anh gầy đi rồi.” Tề Tuệ nói, rồi lại lo lắng xoa xoa giữa hai hàng lông mày của Lẫm Đông, “Chỗ này của anh cũng nhíu lại, trông buồn lắm. Chịu khổ rồi mới bị như vậy.”

 

Lẫm Đông sững người một lát, cố nặn ra một nụ cười, “Không có chuyện đó đâu, chỉ là dạo này anh bận quá, không có thời gian đến thăm các em.”

 

Tề Tuệ vỗ vỗ cánh tay cậu, “Anh Đông Đông, anh thả em xuống đi.”

 

“Không cho anh bế nữa à?”

 

“Không phải, bế em anh sẽ càng vất vả hơn. Lần trước anh trai có nói rồi.”

 

Anh trai trong lời Tề Tuệ nói chính là Hàn Cừ. Hàng mi Lẫm Đông khẽ run rẩy, cậu đặt Tề Tuệ xuống. Tề Tuệ đứng vững rồi cậu mới nhìn rõ, cậu bé đúng là đã cao lên, quần cũng hơi cộc, may mà cậu có mang quần áo mới đến.

 

Trường học bây giờ phát triển khá tốt, đã có thêm nhiều giáo viên dạy tiếng Hán. Chủ nhiệm nói với Lẫm Đông, khó khăn lắm cậu mới đến một lần, đừng bận rộn lên lớp nữa, chơi với bọn trẻ đi. Lẫm Đông không giỏi giao tiếp với trẻ con, người chơi thân nhất cũng chỉ có Tề Tuệ. Không cho cậu lên lớp, cậu nhất thời không biết phải làm gì, nhưng Tề Tuệ đã nắm tay cậu, kéo cậu chạy về phía bờ ruộng.

 

Tề Tuệ thích những nơi cỏ mọc cao. Lần đầu tiên Lẫm Đông gặp cậu bé, cậu bé cũng đang đọc bài trong đám cỏ cao. Tưởng rằng cậu bé muốn chơi trốn tìm với mình, Lẫm Đông lấy lại tinh thần, đang định phối hợp thì Tề Tuệ lại vỗ vỗ tảng đá trong đám cỏ cao, “Anh Đông Đông, anh ngồi đây đi.”

 

“Sao thế?” Lẫm Đông xoa đầu Tề Tuệ, “Có phải có chuyện muốn nói với anh không?”

 

Tề Tuệ phồng má nhìn Lẫm Đông, “Anh Đông Đông, lần trước anh trai đến thăm em, sao anh không đi cùng anh ấy?”

 

Nghĩ đến lần thất hẹn đó, trong lòng Lẫm Đông ngập tràn cảm giác áy náy. Nhưng cậu còn chưa kịp nói gì, Tề Tuệ đã nắm lấy tay cậu, “Anh Đông Đông, em thương anh.”

 

Lẫm Đông kinh ngạc, “Gì cơ?”

 

“Anh trai nói dối em, nói anh chỉ là có việc không đến được, em đã biết là có gì đó không đúng rồi, quả nhiên là không đúng.” Cách diễn đạt của trẻ con không quá chính xác, Lẫm Đông không hiểu cái “không đúng” này là gì.

 

“Anh rất buồn.” Tề Tuệ nói, rồi chính cậu bé cũng buồn theo, “Anh vì buồn nên mới không đến thăm em.”

 

Lẫm Đông ôm chầm lấy Tề Tuệ, “Không phải, không có, là lỗi của anh, anh… Là anh không tốt.” Cậu không thể giải thích cho một đứa trẻ rằng rốt cuộc mình đã sai ở đâu, bao nhiêu lời xin lỗi cuối cùng vẫn quy về một câu: “Là anh không tốt.”

 

Nhưng ngay từ đầu Tề Tuệ đã phủ nhận việc cậu không tốt, “Anh Đông Đông, anh tốt giống như anh trai vậy.”

 

Trong đôi mắt mở to của cậu hiện lên chút u ám, cậu khẽ lắc đầu, cậu không xứng được đặt ngang hàng với Hàn Cừ.

 

“Thật đó!” Dường như rất muốn Lẫm Đông tin mình, Tề Tuệ nắm chặt tay cậu hơn, “Hai anh là những người tốt với em nhất, em không bao giờ nói dối đâu.”

 

Lẫm Đông lại ôm Tề Tuệ lần nữa, “Được, anh tin.”

 

Tề Tuệ thở phào nhẹ nhõm, kể cho Lẫm Đông nghe rất nhiều chuyện ở trường học. Nghe đến giữa chừng, Lẫm Đông đột nhiên hỏi: “Thầy Calis muốn xây một khu vui chơi à?”

 

“Có bập bênh, có xích đu, có cầu trượt, còn có cả mê cung…” Tề Tuệ bẻ ngón tay đếm, cậu bé cũng chưa từng thấy những thứ này ngoài đời thật, nhưng thầy Calis đã cho bọn họ xem ảnh, cậu bé mong đợi đến mức tối ngủ cũng không yên.

 

Lẫm Đông rất quen thuộc với trường học, xung quanh phòng học và ký túc xá không có đất trống, nếu muốn xây dựng thì chỉ có thể phá hủy mảnh ruộng này, nhưng rau và cây ăn quả đều vừa mới trồng xuống.

 

Tề Tuệ lại nói: “Thầy Calis nói khu vui chơi phải xây ở dưới chân núi, nếu không ngày nào bọn em cũng chỉ lo chơi, không chịu học hành.”

 

Hôm nay thầy Calis vừa hay cũng ở trường học. Lẫm Đông đứng ở hành lang, đợi thầy dạy xong tiết toán.

 

“Lẫm tiên sinh!” Thầy Calis vừa mở lời đã cảm ơn, “Lại mang đến cho chúng tôi nhiều đồ tốt như vậy.”

 

Sau vài câu chào hỏi xã giao, Lẫm Đông đi thẳng vào vấn đề, “Trường học định xây khu vui chơi ở dưới chân núi à?”

 

Thầy Calis gật đầu, “Nước M dần dần tốt đẹp hơn rồi, nhiệm vụ của trường học chúng tôi không còn chỉ thu nhận trẻ mồ côi nữa, cũng nên cho chúng một tuổi thơ bình thường. Vì vậy tôi muốn xây một khu vui chơi, cứ cuối tuần, hoặc chiều thứ Sáu, cho chúng thay phiên nhau đến đó chơi một lát. Haizz, Lẫm tiên sinh, bọn trẻ này đến cái xích đu còn chưa từng thấy bao giờ.”

 

Lẫm Đông nhất thời rất cảm động. Những người đang phấn đấu ở nước M hiện nay, tuy đều là dân kinh doanh đặt lợi ích lên đầu, nhưng ít nhiều gì cũng đều mang trong mình một chút chủ nghĩa lý tưởng. Ông chủ Phổ muốn xây dựng khu vui chơi có vòng đu quay cho trẻ em, thầy Calis muốn xây khu vui chơi có xích đu cầu trượt cho bọn trẻ. Thương nhân theo đuổi tiền tài, nhưng cũng có những thương nhân không chỉ theo đuổi tiền tài.

 

“Chỗ tôi vừa hay có một cái đầu tàu, phía sau nối bao nhiêu toa xe cũng không thành vấn đề.” Lẫm Đông mở đoạn video chưa thể gửi cho Hàn Cừ, “Chính là loại tàu hỏa nhỏ này, nếu cần, tôi có thể gửi đến khu vui chơi.”


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 40: Thương Nhân Theo Đuổi Tiền Tài, Nhưng Cũng Có Những Thương Nhân Không Chỉ Theo Đuổi Tiền Tài
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...