Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 44: Nhưng Đêm Nay, Vầng Trăng Treo Cao Lại Một Lần Nữa Trở Thành Hình Ảnh Tà Ác

Câu được con cá béo Lý Đại Đông, Lưu Đương đắc chí hả hê, vội vàng chuẩn bị cho hội chợ triển lãm đồ gia dụng, muốn cướp hết hào quang của nhà họ Dã. Trước đó Lý Đại Đông đã trưng bày đồ điện tử ở khách sạn nhà họ Dã, quy mô cũng khá lớn, hắn ta không muốn thua kém, bàn bạc với các bậc cha chú trong nhà, dự định lấy dinh thự lớn của nhà họ Lưu ra làm trung tâm thương mại tạm thời.

 

Lẫm Đông nghe Lưu Đương hào hứng nói xong, khách sáo đáp: “Vậy thì phải làm phiền anh Lưu rồi.”

 

“Phiền gì chứ! Anh cứ yên tâm, anh Lý, anh hợp tác với tôi, tôi đảm bảo để anh kiếm bộn tiền!” Lưu Đương đảm bảo xong, nhìn thấy A Dương đứng cạnh, giọng điệu rất không khách khí, “A Dương, bỏ cái xưởng cát đá của mày đi, kiếm được mấy đồng chứ, mày quen hàng của anh Lý, đến giúp tao lên kế hoạch đi!”


 

“Cái này…” A Dương cố tỏ vẻ khó xử.

 

“A Dương, cậu cứ nghe lời anh Lưu đi, làm ăn tốt rồi, mấy cái xưởng cát đá đó sao bì được?” Lẫm Đông nhận lấy đĩa trái cây Ngâm tỷ đưa tới, trước mặt Lưu Đương ôm lấy Ngâm tỷ.

 

Lưu Đương thấy vậy thì phá lên cười, “Ngâm tỷ, cô phải chăm sóc anh Lý cho tốt đấy nhé. Có sai sót gì thì liệu hồn!”

 

Ngâm tỷ run rẩy vì sợ hãi, Lẫm ĐS sầm mặt, “Anh Lưu, đừng nói chuyện với cô ấy như vậy.”


 

Trong lòng Lưu Đương càng vui hơn, “Là lỗi của tôi, lỗi của tôi, phong tục mỗi nước mỗi khác nhau, các anh là người nước ngoài tôn trọng phụ nữ, chỗ chúng tôi thì… Ngâm tỷ may mắn, theo anh Lý, sau này cứ theo phong tục của các anh đi!”

 

A Dương dường như đã suy nghĩ xong, ngầm trao đổi ánh mắt với Lẫm Đông, tỏ vẻ khá tiếc nuối nói: “Được, ông chủ Lưu, tôi theo anh làm, hôm nay về đóng cửa xưởng cát đá luôn!”

 

Lưu Đương hừ hừ hai tiếng, “Thế mới có chí khí chứ!”


 

Vì hội chợ triển lãm, Lưu Đương ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi, A Dương ở bên cạnh hắn tùy cơ ứng biến, thỉnh thoảng truyền tin cho Lẫm Đông – Lưu Đương đã mời tất cả địa chủ, nhà đầu tư ở Thành phố Nguyệt Văn và các thị trấn lân cận, ngay cả nhà họ Dã cũng được mời, căn bản không có thời gian quản Ngâm tỷ. Đêm trước hội chợ, nhà họ Lưu có một bữa tiệc tối long trọng, đây có thể là thời cơ tốt nhất để trốn thoát.

 

Lẫm Đông gõ cửa phòng Ngâm tỷ, cô nhanh chóng mở cửa, ánh mắt trong hơn một chút so với lúc mới gặp, “Anh Lý.”

 

“Tôi vào được không?” Lẫm Đông hỏi.


 

Ngâm tỷ gật đầu, mời Lẫm Đông vào. Sau mấy ngày tiếp xúc, cô đã không còn sợ hãi như ban đầu. Lẫm Đông thử nhắc đến thị trấn Sa Vũ và A Công, cô luôn khóc, nhưng không chịu nói rõ nguyên nhân. Lẫm Đông không hỏi dồn, tình trạng của cô không thích hợp để bị kích động. Nhưng thời cơ trốn thoát tốt nhất đang đến gần, tiếp tục ở lại chỉ càng nguy hiểm, Lẫm Đông không thể không mạo hiểm.

 

“Tôi muốn gọi cô bằng một cái tên khác.” Lẫm Đông nhìn vào mắt Ngâm tỷ, trong mắt cô luôn chứa đựng nỗi đau khổ vô tận, không nói ra được, nhưng chưa từng nguôi ngoai.

 

Người cô run lên, cúi đầu xuống.


 

“A Cẩn.”

 

Hơi thở của cô đột ngột ngừng lại, lúc ngẩng đầu lên, nước mắt đã lưng tròng.

 

“Nghe này A Cẩn, tôi biết cô nghe hiểu được, chúng ta không có nhiều thời gian.” Lẫm Đông nói: “Tôi hỏi cô mấy câu, cô có muốn về nhà không? Có muốn gặp em trai A Công của cô không?”

 

A Cẩn ôm mặt khóc không thành tiếng, một lát sau, cô gắng sức lau nước mắt, “A Công, A Công vẫn ổn chứ?”


 

Đây là một câu hỏi Lẫm Đông rất khó trả lời, cậu không muốn lừa dối A Cẩn, nhưng nếu nói thật, A Cẩn có thể sẽ mất đi động lực trở về.

 

“Cậu ấy đang đợi cô.” Lẫm Đông nói: “Cậu ấy rất tự trách, vì cậu ấy biết, cô ra ngoài tìm bác sĩ cho cậu ta nên mới bị kẻ xấu bắt đi. Sau khi vết thương lành, cậu ta làm thuê ở chợ thị trấn Sa Vũ, làm rất nhiều công việc, chỉ để dành tiền đi tìm cô.”

 

A Cẩn không ngừng lẩm bẩm “A Công”, tự nói với mình: “Là lỗi của chị, chị về thăm em ngay đây.”


 

Trước khi đưa A Cẩn đi, Lẫm Đông cần nắm được càng nhiều thông tin càng tốt, đợi cô bình tĩnh lại, cậu hỏi: “Thị trấn Sa Vũ và thành phố Nguyệt Văn cách xa như vậy, sao cô lại…”

 

A Cẩn ôm đầu, khẽ nói: “Anh Lý, đầu tôi từng bị thương, nhiều chuyện không nhớ rõ, đầu óc cũng không đủ dùng.”

 

Lẫm Đông an ủi cô, “Không sao, nói cho tôi biết những gì cô nhớ, càng chi tiết càng tốt.”

 

A Cẩn gật đầu. Ký ức của cô rời rạc từng mảnh, A Công bị thương là một trong những đoạn rõ ràng nhất. Trên đường đi tìm bác sĩ, cô gặp phải lính đánh thuê, côn đồ lang thang, cô đều tìm cách tránh được. Trong trấn rất hỗn loạn, đêm hôm khuya khoắt cô căn bản không tìm được bác sĩ. Sau đó cô gặp một người đàn ông, gã ta thấy cô sốt ruột như muốn phát điên, nghe cô kể tình hình của A Công, liền nói mình quen bác sĩ.


 

Cô như vớ được cọng rơm cứu mạng, không nghĩ ngợi gì liền đi theo người đàn ông đó. Cô hoàn toàn không nghĩ tới, người đàn ông đó là kẻ buôn người, cô bị đẩy lên xe, đưa đến một nơi không biết là nơi nào.

 

Một thời gian dài, cô bị nhốt dưới tầng hầm, xung quanh là những phụ nữ, trẻ em cũng bị bắt cóc. Cô cầu xin bọn buôn người thả cô về, em trai cô sắp chết rồi, nhưng dù cô có khóc lóc thảm thiết thế nào, đổi lại chỉ là những trận đòn roi. Những người bị nhốt cùng lần lượt bị bán đi, đợt đầu tiên đi đều là những người tương đối hợp tác. Trong hoàn cảnh chiến loạn ở nước M, bị bán đi không phải là chuyện gì quá đáng sợ, mọi người đều chấp nhận. Cô vốn cũng có thể chấp nhận, nhưng nghĩ đến A Công đang nguy kịch, cô không thể rời khỏi thị trấn Sa Vũ, cô phải phản kháng.


 

Thế là, cô trở thành người phụ nữ khó bán nhất, ngày nào cũng bị đánh đập. Cô cố gắng trốn thoát, lúc bị bắt lại tưởng sẽ bị đánh chết, nhưng bọn buôn người không đưa cô về tầng hầm nữa, mà ném cô vào giữa đám đàn ông…

 

Sắc mặt Lẫm Đông càng lúc càng lạnh đi khi nghe cô kể, nhưng lời kể của A Cẩn lại rất bình thản, như thể cô đã sớm tiêu hóa được bi kịch đã xảy ra với mình. Chỉ khi nói đến việc không nhớ rõ mấy đêm đó, cô mới vội vàng lau nước mắt.

 

Đầu óc cô có vấn đề chính là vào khoảng thời gian đó, cơ thể đầy thương tích khi không ai có thể cứu cô đã trở thành người bảo vệ cuối cùng, làm mờ đi những ký ức không thể chịu đựng nổi ấy cho cô.

 

Cô không nhớ làm thế nào mà mình lại lưu lạc, lại bị bán đến thành phố Nguyệt Văn, có thể là đám người đó cuối cùng cũng chán ngán, tiện tay ném cho lính đánh thuê hoặc vệ sĩ. Lưu Đương đã mua cô từ tay một vệ sĩ.

 

Nhắc đến Lưu Đương, A Cẩn dừng lại một lúc lâu. Trong lời miêu tả của cô, Lưu Đương là một kẻ khốn nạn không hơn không kém, vừa ngu ngốc lại vừa độc ác, chưa bao giờ coi phụ nữ là người, lòng đố kỵ cực mạnh, nhưng lại chẳng có bản lĩnh gì. A Cẩn thường nghe hắn ta dùng những lời lẽ độc địa chửi rủa các địa chủ khác, mà nhà họ Dã là mục tiêu đứng đầu danh sách.

 

Gần đây có lẽ Lưu Đương muốn tranh giành quyền lực trong nhà họ Lưu, vậy nên liên tục có hành động, cấu kết với mấy địa chủ thất thế và nhà đầu tư ở bên ngoài, nhưng thủ đoạn lại vô cùng đơn điệu và thô bỉ – tặng phụ nữ.

 

A Cẩn rưng rưng nhìn Lẫm Đông, “Anh Lý, anh đến đây là để cứu tôi sao?”

 

“Phải.” Lẫm Đông đưa giấy cho cô, “Quê hương cô bây giờ phát triển rất tốt, bọn buôn người bắt cóc cô cũng đã bị bắt, cô có thể yên tâm trở về.”

 

A Cẩn nức nở, “Anh, anh là bạn của A Công à? Là A Công nhờ anh đến cứu tôi, phải không?”

 

Lẫm Đông hé miệng, “Tôi…”

 

“A Công kết bạn được với người như anh, bây giờ nó nhất định cũng sống rất tốt.” Gương mặt A Cẩn cuối cùng cũng nở nụ cười, kiên định nói.

 

Lẫm Đông lảng tránh ánh mắt cô, “Hai ngày nữa chúng ta sẽ đi, cô yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa cô về thị trấn Sa Vũ an toàn. Có thể cô sẽ gặp lại Lưu Đương, chú ý giữ nguyên bộ dạng trước mặt hắn ta.”

 

“Tôi, tôi sẽ không nói chuyện với hắn ta đâu.”

 

Mọi chuyện diễn ra thuận lợi hơn Lẫm Đông tưởng tượng. Toàn bộ tâm trí của Lưu Đương đều đặt vào hội chợ triển lãm, tuy ngày nào cũng đến trước mặt Lẫm Đông làm bộ làm tịch vẽ ra viễn cảnh tương lai, nhưng đã coi cậu là kẻ lắm tiền ngu ngốc vì gái mà mất khôn. A Dương đóng vai người tùy tùng cần mẫn, hoàn toàn chiếm được lòng tin của Lưu Đương. Thậm chí Lưu Đương còn nói với A Dương, muốn để Lý Đại Đông và Ngâm tỷ kết hôn, rồi tặng thêm cho Lý Đại Đông mấy người phụ nữ nữa, trói chặt Lý Đại Đông vào nhà họ Lưu. Lưu Đương giao nhiệm vụ cho A Dương, dò hỏi xem Lý Đại Đông còn để ý đến những phụ nữ nào, hắn sẽ gom đủ hết một lượt.

 

A Dương kể lại chuyện này cho Lẫm Đông nghe như một lời phàn nàn, nhưng Lẫm Đông lại lơ đãng một lúc. A Dương thấy cậu không phản ứng, suy nghĩ một lát rồi kinh ngạc nói: “Cậu chủ Lẫm, không phải anh đang nghĩ, nhân cơ hội này cứu thêm nhiều phụ nữ bị bắt cóc nữa chứ?”

 

Lẫm Đông cau mày, chìm vào suy tư. Cậu đúng là nghĩ như vậy, hiện tại xem ra, đưa A Cẩn đi không khó. Mỗi ngày ở Thành phố Nguyệt Văn, cậu đều tận mắt chứng kiến cảnh ngộ của những người phụ nữ bị bắt cóc. Tuy cậu không thể giải cứu tất cả bọn họ, nhưng cứu thêm vài người dường như cũng có thể làm được. Chỉ là, làm như vậy rủi ro sẽ lớn hơn, thời gian cần thiết cũng nhiều hơn.

 

“Cậu chủ Lẫm, những chuyện khác tôi không hiểu, nhưng ra ngoài làm ăn đã dạy cho tôi một đạo lý.” A Dương nói: “Không được tham lam.”

 

Lời này như một gáo nước lạnh dội lên đầu Lẫm Đông, khiến cậu lập tức tỉnh táo lại. Kế hoạch của cậu chỉ có cứu A Cẩn, vệ sĩ thuê cũng chỉ có hai người, không đủ để “thuận tay” giúp đỡ thêm người khác. Dã Minh trong mắt cậu cũng là một biến số, người này quá tinh ranh, có lẽ đã nhìn ra mục đích đến đây của cậu không đơn giản. Để tránh đêm dài lắm mộng, phải rời đi càng sớm càng tốt.

 

Khó khăn khách quan bày ra trước mắt, cuối cùng Lẫm Đông quyết định, lần này trước tiên đưa A Cẩn về, sau đó tìm cơ hội để cảnh sát can thiệp vào thành phố Nguyệt Văn.

 

Bữa tiệc do Lưu Đương sắp xếp diễn ra đúng như kế hoạch. Lẫm Đông được mời đến, nhận đủ mọi lời tung hô. Khi bữa tiệc diễn ra được nửa chừng, Lẫm Đông lấy cớ sáng mai còn phải chủ trì hội chợ triển lãm nên xin phép rời đi. Lưu Đương vội bảo A Dương đưa cậu về, còn vui mừng ra mặt, nói: “Anh Lý, hôm nay quá nể mặt tôi rồi! Mau về nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai chúng ta lại đại triển thân thủ!”

 

Thành phố Nguyệt Văn về đêm yên tĩnh, những ồn ào náo nhiệt tập trung hết ở dinh thự nhà họ Lưu. Khi Lẫm Đông về đến chỗ ở, A Cẩn đã thay xong quần áo nhân viên phục vụ phòng. Hai vệ sĩ Lâm Phú và Kari đang đợi trong xe. A Dương đưa A Cẩn rời đi trước, Lẫm Đông đợi một lát rồi hội họp với bọn họ ở con hẻm ngoài khách sạn. Hai chiếc xe ẩn dưới màn đêm lao nhanh ra khỏi thành phố, không gặp bất kỳ trở ngại nào.

 

A Dương kích động hét lớn, “Chuyến này k*ch th*ch thật! Còn sướng hơn cả kiếm tiền!”

 

Trong lòng Lẫm Đông cũng dâng lên cảm giác thỏa mãn to lớn. Ở nước M loạn lạc này, cậu đã cứu được một người phụ nữ bị bắt cóc. Phía sau, hang ổ ma quỷ vẫn còn nhiều người chờ được giải cứu. Đợi cậu đưa A Cẩn về thị trấn Sa Vũ thuận lợi là có thể bắt tay vào bước tiếp theo!

 

A Cẩn lặng lẽ rơi lệ, khẽ nói: “Cảm ơn, cảm ơn.”

 

Phía nam thành phố Nguyệt Văn là một đoạn đường đèo quanh co, tình trạng đường sá không tốt, may mà ban đêm gần như không gặp xe nào khác. Chỉ cần vượt qua dãy núi này là coi như hoàn toàn thoát khỏi thành phố Nguyệt Văn. Bữa tiệc sẽ kéo dài đến khuya, Lưu Đương say bí tỉ, chắc chắn không biết “khách quý” của mình đã bỏ trốn. Mà đến ngày mai, khi cần Lý Đại Đông xuất hiện, Lẫm Đông đã ở miền trung nước M rồi, nơi đó nằm trong phạm vi ảnh hưởng của thủ đô Tiêu Lưu, tội phạm dù có táo tợn đến đâu cũng không dám làm càn.

 

Lẫm Đông nhìn qua cửa sổ xe, hướng về phía rừng cây bên cạnh. Chiếc xe việt dã lướt qua những khúc cua, rừng cây nhanh chóng lùi lại phía sau. Tầm mắt cậu lướt theo thân cây lên trên, ánh mắt đột nhiên tối sầm lại. Cậu nhìn thấy vầng trăng treo trên cành cây, sáng đến chói mắt.

 

Vầng trăng như một con mắt khổng lồ.

 

Nỗi sợ hãi mặt trăng của cậu bắt nguồn từ lần bị tổ chức tội phạm bắt cóc, sau đó Hàn Cừ đã xoa dịu nỗi sợ đó trong lòng cậu. Nhưng đêm nay, vầng trăng treo cao lại một lần nữa trở thành hình ảnh tà ác, bám theo cậu như hình với bóng. Cậu theo phản xạ bảo Lâm Phú lái nhanh hơn nữa, nhưng khi tốc độ xe tăng lên, dường như mặt trăng cũng chạy nhanh hơn.

 

Cậu hít sâu một hơi, cố gắng xua đi nỗi sợ hãi vô cớ trong lòng, bên tai cậu bỗng vang lên lời nói của Hàn Cừ: Nếu sợ thì cứ gọi tôi đến bên cậu.

 

Cậu nắm chặt điện thoại, gần như muốn bấm số gọi đi ngay lập tức, nhưng lại phát hiện trong núi không có tín hiệu, đây cũng không phải điện thoại cậu thường dùng. Để diễn tròn vai, cậu đã chuẩn bị hai chiếc điện thoại, chiếc điện thoại thuộc về Lẫm Đông hôm nay vẫn luôn tắt máy.

 

Lâm Phú đã làm lính đánh thuê nhiều năm, là người bình tĩnh nhất trong xe. Theo anh thấy, bọn họ căn bản sẽ không gặp nguy hiểm, “Cậu chủ Lẫm, đường này chạy nhanh dễ xảy ra chuyện, nếu lật xuống khe núi thì mới thật sự xong đời. Theo tốc độ của chúng ta, chưa đến 12 giờ là đến thị trấn tiếp theo, người thành phố Nguyệt Văn chỉ giỏi bắt nạt người nhà, không dám gây sự bên ngoài đâu.”

 

Lẫm Đông tạm thời yên tâm hơn một chút. Xe lại đi được một đoạn, phía trước đột nhiên xuất hiện ánh đèn, có xe đi tới, không chỉ một chiếc, mà còn có cả xe tải và xe con.

 

“Chắc là chở vật liệu xây dựng?” A Dương ở xe kia nói qua bộ đàm: “Trước đây tôi lái xe tải cũng thường giao hàng ban đêm.”

 

Tim Lẫm Đông đập rất nhanh, dù biết rõ xe đi ngược chiều không thể nào là quân truy đuổi của Lưu Đương, nhưng vẫn thấp thỏm không yên. Cậu lại liếc nhìn vầng trăng đang bám riết không buông kia, dường như nó đang chiếu xuống một tia sáng lạnh lùng chế nhạo.

 

Đường rất hẹp, khi các xe lướt qua nhau, hai bên đều giảm tốc độ. Lẫm Đông không khỏi nhìn sang phía đối diện, chỉ một cái nhìn này, máu trong người cậu lập tức đông cứng lại.

 

Người ngồi trong chiếc xe đó lại là Ôn Tỉnh!

 

“Lái nhanh lên.” Lẫm Đông cố nén giọng nói run rẩy, bảo Lâm Phú: “Nhanh!”

 

Lâm Phú không hiểu tại sao, vừa tăng tốc vừa gọi bộ đàm cho xe kia, “Chúng tôi tăng tốc rồi, bám sát vào.”

 

Lẫm Đông nhìn chằm chằm phía trước, ép mình phải bình tĩnh lại. Tại sao Ôn Tỉnh lại xuất hiện ở đây? Gã ta trốn ra rồi sao? Cậu không nên nhìn cái nhìn đó, cậu nhìn thấy Ôn Tỉnh, liệu Ôn Tỉnh có nhìn thấy cậu không? Có lẽ không… Trong gương chiếu hậu, xe của Ôn Tỉnh đang nhỏ dần. Nếu gã ta vượt ngục, vội vàng bỏ chạy, có thể hoàn toàn không có thời gian nhìn rõ cậu.

 

Trái tim đang đập loạn của cậu dần dần bình tĩnh lại, nhưng ngay giây tiếp theo, A Dương hét lên trong bộ đàm, “Sao thế? Bọn họ quay đầu rồi!”

 

Lẫm Đông đột ngột quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ba chiếc xe việt dã đang lao tới với tốc độ cao, ở giữa chính là chiếc xe có Ôn Tỉnh ngồi. Đồng tử cậu co lại, không chút do dự ấn A Cẩn xuống ghế sau xuống, “Lái nhanh lên!”

 

“Cậu chủ, đưa súng cho tôi.” Có lẽ Lâm Phú đã quen với cảnh tượng này, “Chúng ta đổi chỗ, cậu lái xe đi.”

 

Lời vừa dứt, tiếng súng vang lên tứ phía, tia lửa bắn tung tóe trên thân xe, mảnh đạn sượt qua chiếc xe việt dã, phát ra tiếng rít chói tai. Trong bộ đàm vang lên tiếng gầm giận dữ của A Dương, người lái xe là anh ta, Kari đã bắt đầu đấu súng với đối phương.

 

Lâm Phú vội đánh lái, chiếc xe vừa tránh được làn đạn vừa lao về phía lan can. Lẫm Đông ôm súng, đầu đập mạnh vào khung cửa. Ôn Tỉnh truy đuổi gấp gáp, lúc này cậu và Lâm Phú căn bản không có thời gian đổi chỗ. Cố gắng giữ vững thân mình, Lẫm Đông nhìn về phía sau, A Cẩn ôm đầu run rẩy. Một dòng chất lỏng sền sệt đột nhiên che khuất tầm nhìn của cậu, lúc này cậu mới phát hiện trán mình đã chảy máu.

 

“Cậu chủ, cậu có biết dùng súng không?” Lâm Phú hỏi.

 

Lẫm Đông nhìn chiếc xe của Ôn Tỉnh qua ống ngắm, nghiến chặt răng, mồ hôi không ngừng chảy xuống, ngón trỏ cậu đặt lên cò súng, ngón tay run rẩy dữ dội.

 

Cậu không biết dùng.

 

Mọi chuyện vốn diễn ra suôn sẻ như vậy, cậu đã đưa A Cẩn thoát khỏi nanh vuốt của quỷ dữ, làm thế nào cũng không ngờ được trên đường lại gặp phải Ôn Tỉnh. Khẩu súng trơn tuột trên má vì mồ hôi, cậu vội vàng nắm chặt lại, trong ống ngắm, xe của Ôn Tỉnh ngày càng gần.

 

Tiếng nổ lốp xe dữ dội làm rung chuyển cả núi rừng, xe của A Dương mất lái đâm vào lan can phòng hộ bên đường. Quân truy đuổi đã ở ngay trước mắt, Lâm Phú đạp ga hết cỡ, đạn bay như mưa. Một tiếng nổ chói tai vang lên, Lẫm Đông cảm thấy trời đất như quay cuồng, mặt trăng xuất hiện trên kính chắn gió phía trước đang nhô lên, sau đó thân xe lao xuống vực, lộn nhào, bị rừng rậm tối tăm nuốt chửng.


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 44: Nhưng Đêm Nay, Vầng Trăng Treo Cao Lại Một Lần Nữa Trở Thành Hình Ảnh Tà Ác
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...