Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Chương 35: Dưới Ánh Đèn Sân Khấu Nhảy Múa, Trông Như Một Quả Trái Cây Chín Mọng
“Anh Đông Đông? Lẫm Đông?” Hàn Cừ giơ con bạch tuộc nướng thơm lừng khua khua trước mắt Lẫm Đông, “Sao thế?”
“A——” Lẫm Đông vội vàng nhận lấy, nhưng lại không nhìn vào mắt anh Hàn, “Không sao, nướng xong rồi à, cảm ơn anh.”
Trong sân nhỏ lại nhóm bếp than hồng. Hàn Cừ từ trường học Calis về, thấy vẫn còn sớm, anh ghé qua chỗ ngư dân dạo một vòng, mua về ít hải sản tươi sống còn nhảy tanh tách, rồi gọi điện báo cho Lẫm Đông. Lúc Lẫm Đông về trông có vẻ vui, nhưng nụ cười hơi gượng gạo. Ban đầu Hàn Cừ còn tưởng mình nhìn nhầm, nhưng khi hai người cùng nhau xiên hải sản, nhóm lửa, Lẫm Đông cứ lơ đễnh mất tập trung, ánh mắt cũng thường xuyên né tránh anh.
“Có chuyện gì xảy ra à?” Hàn Cừ vừa quét dầu lên con tôm lớn vừa hỏi.
Lẫm Đông lắc đầu, lảng sang chuyện khác: “Con bạch tuộc này dai ghê.”
“Hay nướng thêm một chút nữa nhé?”
” Không cần không cần, tôi thích ăn dai dai.”
“Nhưng lần trước cậu bảo mềm một chút ăn ngon hơn mà.”
Lẫm Đông khựng lại, rồi lại nhìn đi chỗ khác. Kể từ khi nhận ra mình vẫn chưa thể đến gần Hàn Cừ, cậu trở nên vô cùng bất an và nóng nảy, cảm giác chán ghét bản thân đã lâu không xuất hiện lại trỗi dậy. Khi nghe Hàn Cừ nói tối nay về nhà ăn hải sản nướng, cậu không những không cảm thấy hào hứng vui vẻ, mà ngược lại còn muốn trốn tránh.
Cậu sợ hãi cảnh ngồi quây quần bên bếp than hồng ấm áp cùng Hàn Cừ, thưởng thức hải sản do anh nướng, nghe anh chia sẻ về khoảng thời gian ở cùng Tề Tuệ. Điều đó sẽ nhắc nhở vì sao cậu lại vắng mặt, nhắc cho cậu nhớ những điều không tốt của mình.
Vốn dĩ xử lý xong công việc trong tay là cậu có thể về nhà, nhưng dù biết rõ Hàn Cừ đang đợi mình cùng nhau xiên hải sản, cậu vẫn nấn ná ở hẻm Tình Thiên cho đến khi trời tối. Cuối cùng, lúc không thể không về nhà, cậu còn lái xe lòng vòng khắp nơi, thậm chí còn hy vọng Bạch Thiểm có thể đột nhiên gọi cho mình, nói có nơi cần trang điểm mà cô không xử lý được, cần cậu đi qua một chuyến.
Cuối cùng khi lái xe về đến cửa nhà, nhìn thấy những dây đèn màu nhỏ treo trên cây, trên tường rào, ngửi thấy mùi than hồng thoang thoảng trong không khí, cậu bồn chồn ngồi trong xe điều chỉnh lại cảm xúc của mình, cố gắng làm cho bản thân trông bình thường hơn một chút, vui vẻ hơn một chút.
Nhưng hình như vẫn thất bại, Hàn Cừ đã nhìn ra sự khác thường của cậu.
“Tôi chỉ hơi mệt thôi.” Cậu đặt xiên tre xuống, xoa xoa trán, khóe môi nở nụ cười gượng gạo, “Hôm nay nhiều việc quá, đầu óc tôi đến giờ muốn đình công rồi.” Khi nói những lời này, cuối cùng cậu cũng nhìn thẳng vào mắt Hàn Cừ, thấy anh hơi nhíu mày.
“Lẽ ra tôi nên hỏi ý kiến cậu.” Hàn Cừ nói: “Không nên tự ý làm mấy thứ này. Cậu có muốn ăn mì không? Tôi đi nấu một ít cho cậu.”
Lẫm Đông vội vàng kéo Hàn Cừ đang định đứng dậy lại, “Không không, tôi không muốn ăn mì, chỗ này tôi ăn hết được mà, có lẽ ăn xong sẽ tỉnh táo hơn.”
Nhưng Hàn Cừ vẫn đứng dậy, không biết anh đi vào bếp làm gì. Lẫm Đông không đuổi theo xem, cậu nhìn chằm chằm vào bếp than lúc tỏ lúc mờ, từ từ ôm lấy đầu gối, cảm giác tự trách dâng trào. Rõ ràng là do mình không làm tốt, tại sao trong lòng lại bài xích Hàn Cừ? Mày mau vui lên đi, đi xem Hàn Cừ đang làm gì cho mày kìa – một giọng nói gấp gáp vang lên trong đầu cậu. Nhưng cơ thể cậu thì như bị ấn chặt xuống ghế, không thể cử động được.
Hàn Cừ quay lại, bưng một bát rau xanh đã trụng qua nước sôi, “Nếu cậu không khỏe thì ăn chút rau trước đi.”
“Được.” Nhận lấy bát, hơi nóng làm đáy mắt Lẫm Đông đỏ hoe. Cậu nghiêm túc ăn hết nửa bát, bụng dạ cũng dần ấm áp, tâm trạng cũng dịu đi đôi chút. Cậu hít một hơi thật sâu, đặt hải sản lên vỉ nướng, cố gắng dùng giọng điệu không quá mất hứng nói: “Thầy Hàn vất vả rồi, để tôi nướng cho, anh cứ việc ăn thôi.”
Hàn Cừ không ngăn cản, cười nói: “Được thôi.”
Việc bận rộn chân tay khiến trái tim cậu không còn chìm xuống vô tận nữa. Lẫm Đông liên tục lật trở hải sản, trán đã lấm tấm mồ hôi, cậu chủ động nhắc đến trường học, “Dạo này Tề Tuệ có khỏe không? Hôm nay hai người chơi gì thế? Những người khác ở trường thế nào?”
Hàn Cừ ăn uống phóng khoáng hơn Lẫm Đông nhiều, xiên nào đưa lên là hết xiên đó. Lẫm Đông cảm thấy anh giống như cá mập ăn cá nhỏ ngoài biển khơi.
“Thằng nhóc đó khó chiều lắm, không thấy cậu đến, nó còn tưởng tôi giấu cậu đi rồi. Giải thích mãi nó vẫn bán tín bán nghi, bảo tôi nhắn lại với cậu, lần sau nhất định phải đến thăm nó.”
Giọng Lẫm Đông hơi run, “Anh nói với nó thế nào?”
“Nói thật thôi, bảo cậu bận công việc, thằng bé tỏ ra hiểu chuyện lắm.” Hàn Cừ cười, “Tiếng Hán của nó càng ngày càng tốt, còn hỏi tôi sau này có thể dẫn nó đến Hoa Quốc chơi không.”
“Dẫn đi chứ, chắc chắn rồi!” Giọng Lẫm Đông đột nhiên cao lên, như thể chỉ có đáp ứng nguyện vọng của Tề Tuệ mới có thể làm dịu đi sự áy náy trong lòng mình.
Hàn Cừ liếc nhìn Lẫm Đông một cái. Sự phấn khích lúc này của cậu không liên quan gì đến niềm vui, nhưng anh không hiểu nguyên do, mà Lẫm Đông thì rõ ràng cũng không muốn nói.
“Chuyện này không vội.” Hàn Cừ nói tiếp: “À, nó còn nói nhớ Bạch Thiểm, dạo này Bạch Thiểm cũng không đến trường à?”
Lẫm Đông cúi đầu, giọng nhẹ bẫng, “Ngày nào cô bé cũng đi trang điểm, mai tôi nói với cô bé một tiếng.”
“Thằng bé cũng hiểu chuyện mà, không giận đâu, nó chỉ lo mọi người xảy ra chuyện thôi.” Hàn Cừ nói: “Trẻ con ở đây từ nhỏ đã trải qua chuyện sinh ly tử biệt, trưởng thành rất sớm.”
“Ừm.” Bàn tay cầm cọ của Lẫm Đông siết chặt lại. Nửa sau bữa ăn, để che giấu sự bồn chồn, cậu bắt đầu ăn ngấu nghiến, Hàn Cừ nhắc cậu chậm lại mấy lần. Mãi đến khi thực sự không ăn nổi nữa, cậu mới dừng lại, ngẩng đầu nhìn vầng trăng treo cao. Đêm nay không có mây đen, trăng sáng đến gần như chói mắt, lại một lần nữa khiến cậu nhớ đến ánh trăng lạnh lẽo trên vùng Tây Bắc hoang vu kia.
Lúc đang dọn dẹp rác thức ăn thừa, điện thoại bỗng reo lên. Hàn Cừ nhìn thấy là Lý Đông Trì gọi đến, cũng không tránh Lẫm Đông, “Chào buổi tối nhé ngài Lý.”
“Hừ! Ngài Hàn đang cao hứng nhỉ!” Lý Đông Trì hét lên.
Lẫm Đông biết mình không nên nghe lén, nhưng vẫn giảm tốc độ động tác tay, tập trung lắng nghe động tĩnh bên phía Hàn Cừ. Hàn Cừ là do Lý Đông Trì mời đến, nhưng vẫn chưa đến thủ đô Tiêu Lưu gặp Lý Đông Trì, nghĩ cũng biết Lý Đông Trì bất mãn đến mức nào.
“Tâm trạng không tệ, tôi làm ít đồ nướng. Hải sản chỗ các anh ngon thật đấy, còn thừa một ít, anh có muốn lái trực thăng vũ trang của mình đến đây một chuyến không?” Hàn Cừ lơ đãng nói.
“Sao anh không nói là mình ra biển bắt hải sản luôn đi!”
“Đề nghị này không tồi, mai tôi sẽ hỏi LuKe thử xem có thuyền đánh cá nào cho tôi mượn dùng không.”
“Không được!” Lý Đông Trì nói: “Anh ở chỗ LuKe bao lâu rồi? Cứ ở mãi thế thì sắp về nước rồi còn gì? Nhanh lên, tôi cho anh cơ hội cuối cùng, đến thành phố Tiêu Lưu nhanh đi!”
Tiếng hét này Lẫm Đông cũng nghe thấy, bờ vai cậu lập tức run lên. Những ngày tháng bình yên vui vẻ đã cho cậu một ảo giác, rằng Hàn Cừ sẽ ở lại. Cậu đã trải thảm cỏ, chờ đợi đường ray và tàu hỏa nhỏ; anh đóng tủ quần áo, làm giường. Ngôi nhà vườn nho nhỏ ở vùng quê xứ người này sẽ trở thành ngôi nhà chung của bọn họ, hai người sẽ cùng nhau vun đắp cho nó, chiếm hữu nó dài lâu.
Cậu đã quên, hay đúng hơn là cố tình không nghĩ đến, Hàn Cừ cũng giống như những cảnh sát Hoa Quốc khác, chỉ đến đây giao lưu trong một khoảng thời gian ngắn, hình như là ba tháng, có lẽ còn ngắn hơn. Những ngày có anh bầu bạn như một giấc mơ, thoáng cái đã trôi qua hơn nửa.
Cậu vô thức ấn vào ngực, cảm thấy nơi đó trống rỗng, nhưng rõ ràng là trống rỗng, nhưng lại đau nhói như có tiếng vang vọng.
Tiếng hét của Lý Đông Trì như tiếng chuông lúc nửa đêm, đánh thức cậu đang say đắm trong giấc mơ đẹp. Việc cậu đang đến gần Hàn Cừ là giả, việc Hàn Cừ sắp rời đi mới là sự thật.
Cậu không nghe nổi nữa, vội vàng gom rác vào túi, bước nhanh ra cổng sân. Hàn Cừ nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn lại, “Tôi…”
“Anh cái gì mà anh! Lần này anh lại định tìm cớ gì nữa?” Lý Đông Trì nói: “Đừng có lôi Trần Tranh ra dọa tôi, tôi không sợ anh ta đâu!”
Lẫm Đông đi đổ rác, sau bữa ăn đều phải đổ rác. Hàn Cừ dõi theo bóng Lẫm Đông khuất sau cánh cổng sân nhà, đột nhiên cảm thấy cậu thật đơn độc.
Lẫm Đông đứng bên ngoài một lát để bình tĩnh lại, lúc quay về ít nhất bề ngoài đã bình thường. Hàn Cừ không gọi điện thoại nữa, anh đang dọn dẹp bếp lò. Lẫm Đông đi tới, “Đội trưởng Hàn, khi nào anh đến thành phố Tiêu Lưu?”
Hàn Cừ nhướng mày, một lát sau mới cười hỏi: “Hay là cậu đi cùng tôi đi, không ở lại lâu đâu.”
Lẫm Đông kinh ngạc, “Tôi cũng đi?”
“Ừ, đến Tiêu Lưu không cần lo chỗ ở, Lý Đông Trì đã sắp xếp hết rồi.” Trước khi mở lời, thực ra Hàn Cừ chưa từng nghĩ đến việc mời Lẫm Đông. Anh tận mắt thấy Lẫm Đông bây giờ bận rộn thế nào, nhưng bóng lưng vừa rồi của cậu lại khiến anh cảm thấy cậu rất cô đơn, buồn bã, nên lời mời cứ thế buột ra.
“Tôi…” Lẫm Đông cúi đầu, một lúc lâu sau mới khẽ nói: “Thành phố Tiêu Lưu là trạm cuối cùng sao?”
Hàn Cừ suy nghĩ một chút, “Ở bên đó chắc còn một số nhiệm vụ và hoạt động nữa, hoàn thành xong có lẽ thời gian cũng gần hết rồi.”
Lẫm Đông cảm thấy hơi thở của mình trở nên rất chậm, cậu thở ra, mà không có hơi mới hít vào. Cậu còn chưa biến mình thành một người đủ sức bầu bạn lâu dài với Hàn Cừ, thì anh đã sắp về nước rồi, mà cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này vốn dĩ là một món quà bất ngờ đối với cậu.
“Tôi không đi đâu.” Ánh đèn chiếu lên hàng mi cậu, đổ xuống một vùng bóng râm rộng lớn, “Bên tôi còn nhiều việc lắm, thực sự không đi được.”
Tuy Lẫm Đông không nói lời xin lỗi, nhưng cả người cậu như bị cảm giác áy náy bao phủ. Hàn Cừ lập tức nói: “Không sao, là tôi không nghĩ chu đáo, muốn đi cùng cậu nên thuận miệng nói ra thôi.”
Trong mắt Lẫm Đông lại lóe lên một tia sáng, “Để tôi sắp xếp lại thời gian xem sao.”
“Không sao đâu, cứ theo ý cậu.” Hàn Cừ nói: “Tôi cũng chưa đi ngay.”
Lẫm Đông về phòng sớm, Hàn Cừ lại ở ngoài sân tiếp tục làm tủ quần áo. Tủ quần áo phiền phức hơn giường một chút, anh đã tháo ra lắp lại mấy lần. Khi tắt đèn nằm trên giường, Lẫm Đông đã bình tĩnh hơn nhiều. Cậu nghe Hàn Cừ nói muốn đi cùng mình, suýt chút nữa cậu đã đồng ý. Bây giờ nghĩ lại, may mà không hành động bốc đồng.
Cậu không thể đi cùng Hàn Cừ. Cậu lấy tư cách gì để tham gia vào lời mời long trọng đó?
Hàn Cừ, còn có những cảnh sát Hoa Quốc, cảnh sát nước M khác đã ở thành phố Tiêu Lưu, bọn họ đều là những anh hùng đã giải cứu mảnh đất này khỏi chiến tranh, người bình thường nhất cũng như cảnh sát Vi. Còn cậu, ban ngày cậu mãi mê tính toán làm sao để mở rộng kinh doanh. So với bọn họ, cậu tự cảm thấy thật xấu hổ. Cậu không thể trở thành vết nhơ bên cạnh anh được.
Khi nhắm mắt lại, cậu chán nản đến mức gần như tuyệt vọng. Rõ ràng Hàn Cừ đang ở ngoài cửa sổ, tiếng mài gỗ gần trong gang tấc, nhưng bản tính cố hữu đã ngăn cậu bước vào cuộc đời anh, cậu chỉ có thể đứng nhìn từ xa.
Sợ không có được, nên không dám tranh giành nữa. Sau ngày hôm đó, Lẫm Đông dần dần tránh mặt Hàn Cừ. Cậu rõ ràng ghê tởm bản thân mình chỉ biết đến lợi ích, nhưng lại dồn hết thời gian, sức lực vào việc đấu trí với đối tác, đối thủ, không thể cùng Hàn Cừ tan làm về nhà nữa, có lúc nửa đêm mới về, có lúc lại ngủ luôn ở hẻm Tình Thiên như khi chưa gặp lại anh.
Dường như Hàn Cừ cũng bận rộn hơn trước, có lẽ là sắp đi Tiêu Lưu, cục trị an bên này chỉ muốn phân thân anh ra làm hai. Cả hai đều đi sớm về khuya, không gặp mặt nhau, ngược lại như thế Lẫm Đông thấy yên tâm hơn một chút, cậu vừa ghê tởm bản thân mình, vừa sợ hãi đối mặt với Hàn Cừ, vừa bực bội chờ đợi ngày anh rời đi.
Thỉnh thoảng lúc nghỉ ngơi, cậu luôn nghĩ đến gương mặt mong đợi của Tề Tuệ. Cậu vẫn chưa đến trường học, mặc kệ bản thân làm một kẻ ích kỷ. Bạch Thiểm lại cố gắng tranh thủ đến lớp một buổi sáng, sau đó tức tốc chạy đi trang điểm, cô bé về nói với cậu, Tề Tuệ cứ quấn lấy cô hỏi anh Đông Đông có thật là không ốm không bị thương không.
Cậu tự thấy có lỗi với Tề Tuệ. Tề Tuệ không làm gì sai cả, nhưng cậu vì trốn tránh Hàn Cừ mà trốn tránh luôn cả Tề Tuệ.
“Anh, dạo này anh sao thế?” Bạch Thiểm cũng nhận ra sự bất thường của cậu, “Có phải anh mệt quá không? Chuyện công ty tang lễ em và mọi người tự lo được mà. Bên anh em chẳng giúp được gì, nghe anh trai em nói anh ngày nào cũng gặp khách hàng. Em không hiểu chuyện khác, nhưng em thấy anh bây giờ không ổn lắm, nên nghỉ ngơi vài ngày thì tốt hơn.”
Nhưng Lẫm Đông chỉ nói: “Anh không sao.”
Bạch Thiểm nhìn bộ dạng từ chối giao tiếp của cậu, lại đành thôi.
Việc xin giấy phép xuất nhập khẩu vốn không cần gấp, chỉ là trong lòng Lẫm Đông cứ cảm thấy mâu thuẫn, nên làm gì cũng nóng vội, cậu chủ động liên lạc với ông chủ Hướng, muốn đến “Vũ Lâm Tình” biểu diễn, tạo chút tình cảm. Đã một thời gian rồi cậu không đến, đương nhiên là ông chủ Hướng rất hoan nghênh, cậu còn chưa tới, ông ta đã đích thân chạy đi thúc giục anh Hướng, bảo người ta mau chóng đáp ứng mọi yêu cầu của Lẫm Đông.
Người pha chế rượu ở “Vũ Lâm Tình” đã lâu không gặp Lẫm Đông, kéo cậu lại nếm thử món mới anh ta vừa sáng tạo. “Tôi biết hết rồi nhé, anh với anh cảnh sát kia bên nhau rồi!”
Ly rượu trên tay Lẫm Đông suýt nữa thì đổ, cậu nhíu mày nói: “Chúng tôi không ở bên nhau.”
“Còn định lừa tôi à? Mấy cảnh sát ở trong cục trị an nói đấy!”
“Bọn họ nói bậy đó.”
Lẫm Đông uống liền bốn ly, tuy độ cồn không cao, nhưng những cảm xúc dồn nén gần đây bị cồn k*ch th*ch, cậu lắc lắc ly hỏi: “Còn nữa không?”
Người pha chế ngạc nhiên nói: “Ồ, anh tự tìm tôi đòi rượu uống, hiếm thấy nha! Đợi đấy, rượu của tôi đủ cho anh uống!”
Lúc Lẫm Đông lên sân khấu, cả người cậu đã lâng lâng rồi. Hôm nay cậu kiêm luôn hát chính, cây đàn guitar trong lòng rung lên, tầm nhìn và giọng hát đều mờ ảo như nhau.
Lúc Hàn Cừ đang ăn cơm ở nhà ăn cục trị an thì nhận được điện thoại của Bạch Thiểm. Giọng cô bé có chút do dự, nói Lẫm Đông đã đến phố chợ đêm, tuy Lẫm Đông chỉ đến đó làm khách mời chơi nhạc, nhưng cô có chút lo lắng, cảm thấy trạng thái của cậu mấy ngày nay không được tốt.
“Anh Đông Đông có chuyện gì cũng không nói với em và anh trai em, nhưng anh ấy nghe lời anh. Không biết em có nhiều chuyện không, nhưng, anh Hàn Cừ, nếu anh rảnh thì đến xem anh ấy một chút đi.”
Hàn Cừ cất điện thoại là chạy thẳng đến phố chợ đêm. Ngay cả khi Bạch Thiểm không nói, anh cũng muốn tìm Lẫm Đông nói chuyện. Sau buổi tối nướng hải sản hôm đó, cậu cứ lảng tránh anh, anh thực sự không nghĩ ra được lý do nào thuyết phục, mà cậu cũng không phải là người hay giận dỗi.
“Vũ Lâm Tình” hôm nay vì sự xuất hiện của Lẫm Đông mà trở nên sôi động hẳn lên. Hàn Cừ vừa bước vào đã nhìn thấy cậu đang điên cuồng gảy đàn guitar trên sân khấu.
Bộ quần áo trên người Lẫm Đông rất quen mắt, nhưng cậu chưa từng mặc cho anh xem, đó là bộ vest màu đỏ mà anh nhìn thấy khi đưa cậu đi lấy quần áo sau khi cậu bị thương. Nó vừa hoang dại vừa tinh tế, dưới ánh đèn sân khấu nhảy nhót, trông giống như một loại quả chín mọng.
Mọi người trên sàn nhảy cuồng nhiệt theo điệu nhạc, hò hét cổ vũ cho màn trình diễn hết mình của các nhạc công. Hàn Cừ nhíu mày nhìn chằm chằm Lẫm Đông, nhưng cậu không một lần nhìn về phía anh.
Lẫm Đông nửa tỉnh nửa say cuối cùng cũng buông bỏ mọi ràng buộc, lắc lư cơ thể theo giai điệu ngày càng cuồng nhiệt, giọng hát mềm mại trở nên khàn đặc, cậu dùng tiếng đàn guitar ngày càng réo rắt khuấy động bầu không khí của cả “Vũ Lâm Tình”.
Nhưng Hàn Cừ lại ngày càng an tĩnh, trong tất cả mọi người, có lẽ chỉ mình anh là không hề bị lay động.
Khi tay trống nói đây là bài cuối cùng, mọi người xung quanh đều la hét, Hàn Cừ đã chen về phía hậu trường. Bị ngăn cách bởi một tấm màn che, tiếng nhạc cụ, tiếng hát và cả Lẫm Đông đều trở nên mơ hồ. Anh ngẩn người một lúc, đợi đến khi tiếng nhạc cuối cùng cũng dừng lại, loa phát ra tiếng rè rè chói tai khó chịu, Lẫm Đông nói lời cảm ơn bằng tiếng nước M.
Lúc các nhạc công quay lại hậu trường, Hàn Cừ đứng thẳng người. Lẫm Đông đi qua cuối cùng, cậu bước đi loạng choạng, sắp ngã tới nơi. Anh bước lên, một tay ôm lấy eo cậu, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Lẫm Đông theo phản xạ giơ tay đẩy ra, khi ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua khuôn mặt Hàn Cừ, nhưng không thể tập trung được.
Lẫm Đông lúc này là một Lẫm Đông mà Hàn Cừ chưa từng thấy bao giờ, rất đẹp, thậm chí còn đẹp hơn bình thường rất nhiều. Vẻ đẹp hiếm thấy này ẩn chứa sự tan vỡ, yếu đuối, cùng với sự sa ngã, cố chấp, và những thứ không liên quan gì đến sự chính trực này lại dễ dàng khơi gợi những suy nghĩ nông cạn.
Hàn Cừ nhíu mày nhìn chăm chú vào gương mặt ướt đẫm mồ hôi của Lẫm Đông, “Là tôi.”
Đôi mắt Lẫm Đông cuối cùng cũng tập trung lại được, cậu sững sờ nhìn Hàn Cừ, nhìn rõ anh. Nhưng vào khoảnh khắc này lượng cồn quá mức lại nâng bổng cơ thể cậu lên, hai tay cậu đột nhiên vòng qua cổ anh, bất ngờ hôn lên.
Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Story
Chương 35: Dưới Ánh Đèn Sân Khấu Nhảy Múa, Trông Như Một Quả Trái Cây Chín Mọng
10.0/10 từ 13 lượt.
