Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 34: Sau Khi Hai Người Gặp Lại, Đây Là Lần Đầu Tiên Cậu Cảm Thấy Mình Đang Rời Xa Hàn Cừ

Chiếc giường cũ và đồ đạc cũ trong phòng bên cạnh đã được chuyển đi, trông căn phòng trở nên trống trải và gọn gàng hẳn. Đây là kiểu phòng hình chữ nhật tiêu chuẩn, rộng bằng phòng ngủ Lẫm Đông đang ở. Lúc này ở chính giữa bên phải căn phòng đặt một chiếc giường đôi mới tinh, tổng thể màu trắng xám, có những đường vân màu tối ẩn hiện, tựa như buổi sớm mùa đông, sương mù lượn lờ.

 

Lẫm Đông mở to mắt, trong đáy mắt tràn ngập niềm vui, ngón tay v**t v* mặt giường nhẵn nhụi. Lần trước Hàn Cừ lắp giường trước mặt cậu, nó vẫn chỉ là một cái khung sơ sài, sau đó Hàn Cừ tháo rời ra mài giũa, những tấm ván rời rạc cũng chẳng nhìn ra được hình thù gì.


 

“Thế nào?” Hàn Cừ chống hai tay lên đuôi giường, ngẩng đầu lên nhìn Lẫm Đông.

 

Lẫm Đông cố gắng kìm nén khóe môi đang nhếch lên, “Cái này với cái mũ của tôi hình như là cùng một bộ.”

 

Hàn Cừ bật cười, “Cũng được chứ?”

 

“Đâu chỉ được thôi đâu, tôi thích lắm.” Lẫm Đông ngả người lên giường, lăn hai vòng, vai lại đụng phải tay Hàn Cừ đang chống dưới giường. Cậu mở mắt, nhìn anh, nửa người bị bóng của Hàn Cừ bao phủ.


 

Hàn Cừ cười cậu, “Ván cứng như thế này, không thấy cộm à?”

 

Hàn Cừ nói chuyện không hề nhúc nhích, Lẫm Đông cũng không muốn động đậy, thậm chí còn nắm lấy cổ tay Hàn Cừ, Hàn Cừ rũ mắt nhìn xuống, “Ừm?”

 

“Tối nay chúng ta chuyển sang đây ngủ đi.” Đầu óc Lẫm Đông nóng lên, đáy mắt cũng hơi ửng đỏ, “Tôi muốn ngủ bên này, anh cũng đừng ngủ sofa nữa.”


 

Ánh mắt Hàn Cừ khẽ dao động, nhưng anh lại giơ tay lên gõ nhẹ vào trán Lẫm Đông, “Ngủ ván à?”

 

Lẫm Đông ngơ ngác, giọng điệu hơi cao lên một chút, “Hả~”

 

“Vậy cậu tự ngủ đi, cứng thế này, tôi không ngủ cùng cậu đâu.” Hàn Cừ đứng thẳng người dậy.

 

Cái bóng bao phủ trên người cậu biến mất, Lẫm Đông hoàn hồn, thoát ra khỏi những suy nghĩ miên man, vội vàng ngồi dậy, vỗ vỗ vào mặt giường, “Đúng là cứng thật, sao không có đệm?”


 

Hàn Cừ cười nói: “Đệm thì tôi không làm được.”

 

Mua đệm bây giờ, muốn vận chuyển đến đây ít nhất cũng cần một chiếc xe tải nhỏ, nhìn sắc trời, Lẫm Đông dứt khoát từ bỏ ý định này, nhưng lại rất muốn ngủ thử trên chiếc giường này, cậu chạy qua chạy lại giữa hai phòng vài lần, sau cùng cậu gọi: “Đội trưởng Hàn, giúp tôi một tay đi!”

 

Khi Hàn Cừ vào phòng, cậu đã vác được nửa tấm đệm giường ở phòng ngủ lên rồi, Hàn Cừ vội vàng tiến lên, đỡ lấy phần lớn trọng lượng, “Hôm nay đã muốn ngủ luôn à? Tôi đã đặt đệm rồi, hai hôm nữa là có người giao đến.”


 

“Hôm nay đã muốn ngủ rồi!” Đã lâu rồi Lẫm Đông không dùng sức như vậy, nói chuyện cũng phải nghiến răng nghiến lợi.

 

Hàn Cừ nhìn gân xanh đang nổi lên quanh thái dương cậu, im lặng chuyển trọng lượng về phía mình thêm một chút.

 

“Bịch ——” Chiếc đệm rơi mạnh xuống ván giường, còn nảy lên một cái. Lẫm Đông thấy cảnh này thì sốt ruột nói với Hàn Cừ, “Tôi còn chưa chuẩn bị xong, sao anh buông tay nhanh thế!”


 

“Đặt đệm giường chẳng phải đều thế à?” Hàn Cừ vừa nói vừa làm động tác, “Chẳng lẽ cậu còn muốn đặt xuống từ từ như hộ lý à?”

 

“Thì cũng không đến mức đó.” Lẫm Đông ngồi xổm xuống, nâng đệm giường lên một chút, kiểm tra xem ván giường có bị nứt vỡ không, không thấy vết nứt, nhưng vẫn rất đau lòng, lẩm bẩm: “Giường mới đấy, không biết quý trọng gì cả.”

 

Hàn Cừ cười nói: “Cậu đúng là không tin tưởng tay nghề của tôi gì hết nhỉ? Giường mới đấy, có thể bị rơi một cái mà vỡ được sao?”


 

Lúc này, những lời Hàn Cừ nói đều vào tai này ra tai kia, trong lòng Lẫm Đông chỉ nghĩ đến chiếc giường mới của mình, hết xoa xoa chỗ này đến sờ sờ chỗ kia, an ủi xong lại chạy đi lấy ga giường chăn gối. Khi ôm một đống đồ dùng giường chiếu đi ngang qua sofa, cậu chợt dừng lại. Hàn Cừ đã ngủ sofa lâu lắm rồi, giờ có giường mới rồi, tuy rằng câu nói đùa trước đó của cậu đã bị Hàn Cừ từ chối, nhưng…

 

Đó không phải là câu nói đùa thật sự. Cậu thực sự muốn ngủ cùng Hàn Cừ.

 

Nghĩ như vậy, ma xui quỷ khiến thế nào cậu lại cầm lấy cái gối của Hàn Cừ, lảo đảo đi đến phòng bên cạnh.


 

Khi hai chiếc gối bị ném xuống, cậu không dám nhìn Hàn Cừ, nhưng có thể cảm nhận được anh đang nhìn mình.

 

“Đội, đội trưởng Hàn, tôi mang gối của anh sang đây rồi, hôm nay anh, anh cũng ngủ bên này đi.” Cậu quay lưng về phía Hàn Cừ, nói.

 

Hàn Cừ không lên tiếng, sự im lặng trong căn phòng chẳng có đồ đạc gì này bị phóng đại vô hạn. Lẫm Đông cảm thấy tiếng trái tim mình đập còn có cả tiếng vọng lại, cậu vội vàng giũ chăn ra, mượn động tác khoa trương che giấu cảm giác thấp thỏm trong lòng.


 

Hàn Cừ đi tới, giúp cậu trải phẳng chăn ra, “Hai người cùng ngủ, là nghi thức gì à?”

 

Lẫm Đông buột miệng nói, “Ừa, là phong tục ở đây, giường mới cần người dương khí mạnh đến nằm trấn áp, nếu không sẽ, sẽ gặp ác mộng, hai chúng ta, dương khí mạnh hơn một người.”

 

Hàn Cừ nói: “Ồ, hóa ra là anh Đông Đông sợ rồi.”

 

“Không phải sợ!”

 

Hàn Cừ cầm gối của mình lên, “Không sợ thì tự mình ngủ đi.”

 

“Hàn…” Khi Lẫm Đông xoay người, Hàn Cừ đã đi đến cửa, cậu im bặt, bình tĩnh lại, ý thức được lời mời này thực sự quá đột ngột.

 

Đêm đầu tiên đổi giường, đúng như dự đoán, Lẫm Đông mất ngủ. Dạo này ngày nào cũng ngủ cùng Hàn Cừ trong cùng một căn phòng, giờ giường làm xong rồi, bọn họ lại bị một bức tường ngăn cách. Bỗng dưng cậu có chút hối hận vì cứ khăng khăng đòi ngủ giường mới. Chẳng lẽ Hàn Cừ vốn dĩ không muốn ngủ chung phòng với cậu? Nên mới vội vàng làm xong giường? Cậu nghiêng người, v**t v* những đường vân tối màu trên đầu giường, những thứ này đều là tâm ý của Hàn Cừ, chắc chắn anh sẽ không bài xích cậu.

 

Càng nghĩ nhiều càng không ngủ được, suy nghĩ của Lẫm Đông dần dần chuyển từ Hàn Cừ sang những chuyện phức tạp ban ngày. Cậu phải nhanh chóng lấy được giấy phép xuất nhập khẩu, như vậy mới có thể chiếm thế chủ động khi thương lượng với bến cảng, còn việc mở công ty cho Bạch Thiểm cũng phải nhanh chóng thực hiện. Bên thành phố Thiên Sơn, ông chủ Phổ đã thúc giục cậu đi công tác mấy lần rồi, cậu phải tranh thủ thời gian đi đến khu vui chơi xem sao.

 

Cậu lấy tay che mắt, bỗng dưng cảm thấy có chút mông lung, những việc cần giải quyết cứ ập đến dồn dập, cậu ứng phó không kịp, dường như có chuyện gì đó đã bị cậu bỏ quên, cố gắng nghĩ một lúc, nhưng lại không nhớ ra được là chuyện gì.

 

Sáng sớm, Lẫm Đông vì mất ngủ mà có chút uể oải, không được tỉnh táo lắm, khi cậu ra khỏi cửa, Hàn Cừ cũng vừa mới dậy, “Chào buổi sáng.”

 

“Chào, chào anh.” Lẫm Đông cầm bàn chải đánh răng, đầu cứ gật gật gù gù.

 

“Ngủ giường mới không thoải mái à?” Hàn Cừ hỏi.

 

“Có chút chút.” Lẫm Đông nổi cơn giận dỗi cáu kỉnh, giận Hàn Cừ hôm qua không ngủ cùng cậu, nheo mắt lắc lư nói: “Một mình tôi trấn áp không nổi.”

 

“Gặp ác mộng à?”

 

“Mơ thấy bị cái giường nuốt chửng!”

 

Nghe câu này là đã biết chẳng đáng tin chút nào, Hàn Cừ nói: “Vậy tối nay về phòng cũ ngủ đi, chuyển đệm giường về.”

 

Lẫm Đông cũng muốn về phòng cũ ngủ, nhưng vẫn còn đang giận dỗi, cậu ngậm chặt bàn chải đánh răng, không lên tiếng.

 

“Trưa nay tôi đi đón cậu nhé?” Hàn Cừ nói, “Cậu ở công ty à?”

 

Lẫm Đông súc miệng xong, nghi hoặc hỏi: “Buổi trưa? Anh không đến cục trị an à?”

 

Hàn Cừ nói: “Hôm nay tôi chỉ huấn luyện nửa ngày thôi, chẳng phải đã nói với cậu rồi sao?”

 

“À!” Lẫm Đông kinh ngạc kêu lên một tiếng, cậu nhớ ra rồi. Hôm kia cậu và Hàn Cừ nói chuyện phiếm, Hàn Cừ nói sắp đến ngày nghỉ rồi, định đến trường học Calis thăm Tề Tuệ, cậu không nghĩ ngợi gì đã nói, mình cũng muốn đi. Hàn Cừ còn hỏi cậu có rảnh không, thấy cậu ngày nào cũng bận rộn. Cậu vội vàng đồng ý, muốn đi thăm Tề Tuệ là một chuyện, một chuyện nữa là, thực sự đã lâu lắm rồi cậu không đến lớp dạy học cho bọn trẻ.

 

Nhưng chuyện đã hứa lại dễ dàng bị cậu quên đi mất, chiều hôm qua cậu đã lên lịch trình cho hôm nay rồi, phải gặp gỡ mấy đối tác, đặc biệt là phải nhờ một người trong số đó giúp cậu kết nối để xin giấy phép xuất nhập khẩu.

 

Hàn Cừ vừa nhìn thấy phản ứng của Lẫm Đông là đã biết cậu không có thời gian, anh mỉm cười, “Hôm nay tôi đi một mình trước vậy, Tề Tuệ có hỏi đến thì tôi sẽ nói với cậu nhóc là mấy hôm nữa anh Đông Đông sẽ đến thăm nó.”

 

Trong lòng Lẫm Đông không chỉ cảm thấy áy náy, mà còn có cảm giác khó chịu không nói nên lời, “Tôi hủy cuộc hẹn buổi chiều…”

 

“Đừng.” Hàn Cừ ngắt lời cậu, “Tôi đâu chỉ được nghỉ mỗi lần này, cơ hội còn nhiều mà. Cậu cứ yên tâm bận việc của mình đi.”

 

“Xin lỗi.” Lẫm Đông ỉu xìu rũ mắt xuống, “Buổi chiều tôi gọi điện thoại cho anh.”

 

Vẻ ủ rũ của Lẫm Đông không kéo dài được quá lâu, khi gặp đối tác, cậu buộc phải vực dậy tinh thần, biến thành một thương nhân sắc sảo giảo hoạt.

 

Tề Tuệ ngóng trông ở cổng trường học, thấy Hàn Cừ xuống xe, hưng phấn chạy ào tới, liên tục gọi “anh trai anh trai”, sau đó bắt đầu khoe những từ mới học được gần đây. Hàn Cừ kẹp cậu nhóc vào nách, cậu nhóc vội vàng nhìn về phía sau, “Anh trai, anh Đông Đông không đến cùng anh à?”

 

“Anh Đông Đông bận, lần sau sẽ đến thăm nhóc.” Hàn Cừ nói.

 

Niềm vui trong mắt Tề Tuệ tắt đi mấy phần, cậu bé ngẩn người một lúc, đột nhiên sợ hãi kêu lên, “Anh Đông Đông bị ốm ạ?”

 

Hàn Cừ gõ nhẹ lên đầu Tề Tuệ, “Anh Đông Đông của nhóc khỏe lắm, cấm không được trù ẻo cậu ấy.”

 

“Vậy sao anh ấy không đến thăm em?” Tề Tuệ ra vẻ người lớn nhíu mày, so với buồn bã, cậu bé lo lắng nhiều hơn, “Lần trước anh ấy bị thương, thầy giáo cũng nói anh ấy bận, sau này em mới biết chân anh ấy bị gãy, huhu…”

 

Nước mắt trẻ con nói rơi là rơi, Hàn Cừ vội vàng lau giúp, sửa lại lời cậu nhóc, “Anh Đông Đông của nhóc chỉ bị trẹo chân thôi, không phải gãy chân. Còn nói bậy nữa là anh giận đấy.”

 

Tề Tuệ mếu máo, “Anh trai, anh không lừa em đấy chứ?”

 

“Anh đã lừa em bao giờ chưa?”

 

Nghĩ đến chiếc mũ hoa kia, Tề Tuệ tin rồi, “Vậy anh phải về nói với anh Đông Đông, em rất nhớ anh ấy, cũng rất nhớ chị Bạch Thiểm, hai người đã lâu không đến thăm em rồi.”

 

Hàn Cừ xoa đầu Tề Tuệ, “Nào, hôm nay anh dạy em tiếng Hán.”

 

Sự thật chứng minh, không phải cứ người nào biết nói là sẽ biết dạy, thầy giáo rởm Hàn Cừ chỉ dạy cho Tề Tuệ được nửa tiết học, Tề Tuệ đã đòi đuổi việc anh rồi, thằng bé đáng thương nói: “Anh trai, anh vẫn nên đổi anh Đông Đông về đi ạ.”

 

Hàn Cừ dạy tiếng Hán không giỏi, nhưng làm đại ca của đám trẻ con thì được, cả buổi chiều dẫn một đám nhóc chạy nhảy trên đồng, làm hết cả công việc đồng áng của mấy ngày sau.

 

Cùng lúc đó, Lẫm Đông cũng đang thương lượng với đối tác. Đối phương là khách hàng cũ của “Đại Đông Logistics”, đơn hàng đều giao cho cậu làm, nhưng do công ty vận tải mới báo giá thấp hơn quá nhiều, bọn họ đã lấy một phần nhỏ đơn hàng ra thử nghiệm, hôm nay hẹn Lẫm Đông đến bàn bạc, chính là muốn cậu ép giá xuống.

 

Báo giá mới Lẫm Đông đưa ra đối phương vẫn không hài lòng, ám chỉ nếu giá cả không thể thấp hơn báo giá của bên khác, thì sau khi hoàn thành hợp đồng hiện tại, sẽ không hợp tác nữa. Lẫm Đông cười cười, cảm ơn đối phương đã luôn tin tưởng.

 

Có lẽ không ngờ Lẫm Đông nói không làm là không làm thật, đối phương có chút hoảng hốt, lại bắt đầu nói lời hay ý đẹp, đại loại như vẫn tin tưởng “Đại Đông Logistics” vân vân, Lẫm Đông cắn chặt báo giá không nhúc nhích, đối phương tuy không hài lòng, nhưng vẫn ký hợp đồng với báo giá mới.

 

Giải quyết xong một mối này, Lẫm Đông mệt mỏi thả lỏng một lát, cho đến khi điện thoại vang lên. Người gọi là Ông chủ Hướng của “Vũ Lâm Tình”, một thương nhân làm ăn ở những nơi như phố chợ đêm, nhưng chưa bao giờ đối đầu với cảnh sát, rất “thật thà chất phác”.

 

Nhà ông chủ Hướng có một người anh em làm việc trong bộ phận xuất nhập khẩu của nước M, chức vụ tuy không cao, nhưng làm thủ tục, đóng dấu đều cần người này nhúng tay vào. Lẫm Đông tìm đến ông chủ Hướng, nói chuyện làm ăn vận tải giờ không dễ, muốn chuyển hướng sang lĩnh vực thương mại xuất nhập khẩu. Bản thân ông chủ Hướng không biết gì về ngành này, nhưng ý của Lẫm Đông thì ông vừa nghe đã hiểu ngay, vô cùng dứt khoát giới thiệu Lẫm Đông cho người anh em nhà mình.

 

Lẫm Đông hỏi thăm anh Hướng về quy trình xin giấy phép xuất nhập khẩu, anh Hướng rất cởi mở, cảm kích cậu đã giúp đỡ “Vũ Lâm Tình”, kể với cậu rất nhiều về xu hướng thương mại của nước M, nhu cầu về đồ điện gia dụng, thiết bị điện tử các loại sẽ ngày càng cao, nhu cầu về năng lượng cũng rất cao, nhưng đó không phải là lĩnh vực mà công ty bình thường có thể tham gia được. Lẫm Đông cảm ơn anh Hướng, hẹn ngày chuẩn bị xong tài liệu sẽ đến làm thủ tục.

 

Bạch Nhất rất kích động, “Đại Đông Logistics” chỉ là một công ty vận tải nhỏ bé, đợi đến khi làm được thương mại xuất nhập khẩu, những công ty ép giá ác ý kia, ai còn dám cưỡi lên đầu bọn họ nữa? Lẫm Đông bôn ba cả ngày, lơ đãng nghe cậu ta thao thao bất tuyệt, chợt nhớ ra vẫn chưa gọi điện thoại cho Hàn Cừ hỏi thăm tình hình ở trường học thế nào. Điện thoại đã cầm lên rồi, lại cảm thấy mình vẫn chưa hết cơn mệt mỏi, giọng nói chắc chắn sẽ không dễ nghe.

 

Bạch Thiểm và hai chuyên viên trang điểm khác trở về nghỉ chân, lát nữa còn phải đi ca khác. Bạch Thiểm ngồi xuống bên cạnh Lẫm Đông, mắt đỏ hoe, kể cho Lẫm Đông nghe về một trong những người đã khuất hôm nay. Đó là một cậu bé mới mười tuổi, bố mẹ đều làm việc ở công trường, đi sớm về khuya, cậu bé thương bố mẹ vất vả, luôn tự mình đi bộ đến công trường đưa cơm cho bọn họ. Hai hôm trước, trên con đường đã đi lại vô số lần kia có một chiếc xe tải lao xuống, cậu bé tử vong tại chỗ.

 

Bạch Thiểm thở dài một tiếng, đột nhiên nói: “Hôm nay em rất nhớ bọn trẻ ở trường học, đã lâu rồi em không đến thăm bọn chúng.”

 

Tay Lẫm Đông đang cầm tài liệu chợt khựng lại. Bạch Thiểm không để ý, tiếp tục nói: “Bây giờ em cũng rất có động lực, để những người đã khuất chỉnh tề tươm tất nói lời từ biệt với người nhà, em không hề hối hận khi làm nghề này. Nhưng nghĩ đến trường học, em lại có chút buồn. Hình như em đã vì sự nghiệp, vì tương lai của riêng mình mà bỏ rơi bọn trẻ rồi.”

 

Lẫm Đông há miệng, chỉ nói: “Đâu phải là em không bao giờ đến nữa đâu.”

 

“Nhưng em bận lên, sẽ lơ là bỏ bê bọn chúng, đây cũng là sự thật.” Bạch Thiểm nói, “Bọn trẻ luôn nói em rất tốt, bây giờ em lại cảm thấy, mình hình như cũng không tốt đến thế, không có lý tưởng đến thế.”

 

Bạch Thiểm ăn chút gì đó lót dạ rồi lập tức lại đi ca khác, Bạch Nhất lái xe đưa cô bé đi. Lẫm Đông ở một mình một lúc, đột nhiên cậu thông suốt, nhớ ra điều gì đã bị mình quên mất khi mất ngủ đêm qua.

 

Cậu đã quên mất mục đích ban đầu khi đến nước M. Nơi này là nơi Hàn Cừ suýt chút nữa đã mất mạng, Hàn Cừ đã cứu vô số người xa lạ ở nơi này. Cậu muốn nhìn nước M, nhìn người nước M, vì sao bọn họ lại đáng để đội trưởng Hàn làm như vậy. Cậu càng muốn đến gần Hàn Cừ hơn một chút, không phải về khoảng cách địa lý, mà là muốn đến gần lý tưởng của anh. Cậu mở công ty vận tải, hỗ trợ thị trấn Sa Vũ tái thiết lập lại cuộc sống, đến trường học Calis dạy tiếng Hán, quyên tặng vật tư, trong những hành động nhỏ nhặt có liên quan đến hai từ cống hiến này, cậu cho rằng mình đã đến gần Hàn Cừ rồi.

 

Nhưng hôm nay cuối cùng cậu cũng phát hiện ra, cậu hoàn toàn không đến gần được. Mục tiêu của cậu không biết từ bao giờ đã biến thành kiếm tiền ở nước M, ngay cả Hàn Cừ hẹn cậu đi gặp Tề Tuệ, cậu cũng gạt ra sau đầu.

 

Không chỉ cậu, Bạch Thiểm cũng vậy, cậu và Bạch Thiểm đều là người bình thường, người phàm tục, Hàn Cừ đứng ở nơi mà dù cậu có vươn tay ra cũng không chạm tới được.

 

Sau khi hai người gặp lại, đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy mình đang rời xa Hàn Cừ.


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 34: Sau Khi Hai Người Gặp Lại, Đây Là Lần Đầu Tiên Cậu Cảm Thấy Mình Đang Rời Xa Hàn Cừ
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...