Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Chương 36: Nhưng Cậu Lại Hại Hàn Cừ Sa Ngã Cùng Mình
Lẫm Đông chưa bao giờ cho rằng mình khao khát một tình yêu kiểu Platon. Tình yêu cậu dành cho Hàn Cừ tuyệt đối không chỉ là sự ngưỡng mộ. Vì vậy, cậu đã tưởng tượng ra rất nhiều lần cảnh hôn anh, nhưng không có lần nào cậu lại điên cuồng, thảm hại như bây giờ, giống như một con thú hoang chưa được thuần hóa.
Hàn Cừ sắp đi rồi, người như cậu, cả đời này cũng không thể đến gần anh được nữa – tối nay đầu óc cậu chỉ toàn những suy nghĩ như vậy. Cậu đã khiến bản thân mình nửa tỉnh nửa say, tùy tiện phát tiết trên sân khấu, miếng gảy đàn rơi mất, liền đổi sang dùng ngón tay, cảm giác đau nhói ở tay cũng không thể làm cậu tỉnh táo lại được.
Trong đầu cậu thoáng qua hình ảnh hai lần Hàn Cừ đến “Vũ Lâm Tình”, cố gắng tìm kiếm trong đám đông đang nhảy múa hỗn loạn, nhưng men rượu và mồ hôi làm tầm nhìn của cậu méo mó, cậu không nhìn thấy Hàn Cừ. Dây đàn guitar đứt vì cậu bạo lực, tiếng “ong” mạnh mẽ đó k*ch th*ch dây thần kinh của cậu, làm vỡ vụn chút lý trí còn sót lại. Cậu nghĩ, nếu có thể gặp được Hàn Cừ, cậu sẽ bất chấp tất cả lao tới, ép buộc cũng được, ăn vạ cũng được, cậu muốn có được người đàn ông này.
Trước khi rời sân khấu, cậu lại một lần nữa quét mắt nhìn đám đông hỗn loạn trước mặt, nhưng vẫn không có người cậu muốn gặp. Cảm giác thất vọng và chán nản đè nặng lên vai, cậu bước đi loạng choạng. Khoảnh khắc quay lại hậu trường, cậu lại không thể tin được mà nhìn thấy Hàn Cừ.
Là giả phải không, tại sao anh lại ở đây, tại sao lại xuất hiện vào lúc này? Là muốn kiểm chứng lời mình vừa nói sao? Nhưng tại sao anh lại biết cậu vừa nói gì? Bóng dáng Hàn Cừ lắc lư qua lại, đi về phía cậu, tầm nhìn của Lẫm Đông càng thêm mơ hồ, cậu bực bội nhắm mắt lắc đầu.
Đột nhiên, cậu lại ngửi thấy mùi hương chanh thoang thoảng trên người Hàn Cừ, mùi hương này ở quán bar đêm quả thực giống như một đóa hoa trắng nhỏ bé. Cậu nhớ ra rồi, quần áo của bọn họ được giặt chung với nhau, dùng loại bột giặt hương chanh cậu mua ở tiệm tạp hóa. Nhưng tại sao chỉ có trên người Hàn Cừ mới có mùi hương chanh này, còn của cậu đâu? Ồ, hương canh trên người cậu đã bị mùi nước hoa nồng nặc và mùi rượu hôi hám xâm chiếm rồi.
Hàn Cừ đến gần cậu hơn, anh đưa tay về phía cậu. Anh vẫn luôn đưa tay về phía cậu, lúc nào anh cũng đóng vai người cứu rỗi, vai anh hùng. Còn cậu thì vừa cẩn thận dè dặt, vừa ôm lòng mong đợi nắm lấy tay anh, cậu là người được anh cứu rỗi.
Nhưng đêm nay, cậu khinh bỉ thân phận của mình. Cứu rỗi cái gì chứ, được cứu rỗi gì chứ, cậu không cần, cậu chỉ muốn chiếm hữu Hàn Cừ, cậu muốn làm kẻ xâm chiếm độc ác xấu xa kia. Cậu thô bạo kéo tay Hàn Cừ, kéo anh về phía mình, đồng thời cướp đi hơi thở của anh.
Cậu không có thời gian, hoặc nói là không dám để ý đến phản ứng của Hàn Cừ. Đã muốn làm kẻ xấu, vậy thì làm cho tới cùng, chỉ quan tâm đến cảm nhận của bản thân thôi, chỉ để tâm đến khoảnh khắc chiếm hữu này. Cậu ôm chặt lấy Hàn Cừ, vụng về, hỗn loạn hôn anh, đầu óc cậu trống rỗng. Cậu vô cùng hy vọng mình có thể hóa thành con bạch tuộc khổng lồ dưới biển, như vậy là có thể giam cầm Hàn Cừ, cho dù người đàn ông này là cá mập, là anh hùng ba đầu sáu tay, cũng không thể đẩy cậu ra được.
Có gì đó ấm nóng chảy dọc theo gò má, đáy mắt cậu đã đỏ hoe từ sớm, nhưng cậu không hề hay biết, cho đến khi khóe môi thấm đẫm vị mặn của nước mắt.
Người trong lòng gần như đứng không vững, nhưng hai tay lại siết chặt lấy anh không chịu buông – mặc dù lực siết này yếu ớt không đáng kể, anh không cần động thủ cũng có thể thoát ra được. Hàn Cừ nhíu chặt mày, đỡ lấy lưng Lẫm Đông, dung túng cho nụ hôn vụng về của cậu, cả người anh có chút sững sờ trong giây lát.
Khi Lẫm Đông lao về phía anh, anh theo phản xạ lùi lại nửa bước, ôm lấy người cậu. Nhìn Lẫm Đông vô cùng đau khổ, vô cùng tủi thân, đôi mắt mờ mịt say khướt, dường như muốn dựa vào lòng anh mà khóc. Nhưng cậu lại ép anh vào cửa, để hôn anh.
Lẫm Đông đang run rẩy, anh muốn vỗ nhẹ vào lưng cậu, giống như những lần anh đã an ủi cậu, nhưng lần này lại rõ ràng sờ thấy xương bả vai nhô cao trên người cậu. Ánh mắt anh trầm xuống, sao Lẫm Đông lại gầy đi thế này?
Trong hơi thở có mùi máu tanh, cơn đau nho nhỏ đó không đủ để làm anh mất tập trung, nhưng anh nhìn thấy nước mắt của Lẫm Đông, như thủy triều làm ướt đẫm khuôn mặt anh.
Bàn tay đang đè trên lưng Lẫm Đông không còn động đậy nữa, giây tiếp theo, anh ấn vào sau gáy cậu, chủ động làm nụ hôn thêm sâu hơn.
Dường như nhịp tim của Lẫm Đông đã dừng lại ở đỉnh điểm, trong đôi mắt mở to, đồng tử như ngưng đọng ra thứ ánh sáng rực rỡ nhất trên đời. Đôi tay mạnh mẽ như “bạch tuộc” trong tưởng tượng trượt xuống, ôm không chặt, đứng cũng không vững. Nhưng cậu không thực sự ngã xuống, Hàn Cừ đã chống đỡ cơ thể cậu, không cho phép cậu ngã xuống.
Cảm giác chua xót từ lồng ngực cậu xộc lên cổ họng, trào ra khóe mắt, nước mắt trào dâng, cậu đã sớm không nhìn rõ Hàn Cừ nữa. Ngón tay cậu bị dây đàn guitar cứa rách run rẩy níu lấy anh, khóe môi cậu bật ra tiếng nức nở nghẹn ngào.
Trong con hẻm phía sau phố chợ đêm, ánh đèn mờ tối, không một bóng người qua lại. Hàn Cừ dìu Lẫm Đông lên chiếc xe mà cậu đã đỗ ở đó từ trước, lúc anh đang định cài dây an toàn cho Lẫm Đông, cậu lại đột nhiên giãy giụa đẩy dây an toàn ra, túm lấy áo anh, nhìn thẳng vào anh. Nước mắt cậu chưa lau khô hẳn, hàng mi dài ướt đẫm nước mắt dính vào nhau thành từng cụm, đáy mắt và chóp mũi đỏ ửng, môi bị rách, máu chưa khô, nhưng sắc mặt lại tái nhợt. Cậu cố chấp níu lấy Hàn Cừ, không cho anh rời đi.
Có lẽ là sự đáp lại vừa rồi của Hàn Cừ đã cho Lẫm Đông thêm dũng khí được đằng chân lân đằng đầu, cậu lại từ từ tiến sát về phía anh. Cậu nghĩ, có lẽ giữa cậu và anh, chỉ có một đêm nay, mất kiểm soát cũng được, không có tương lai cũng được, cậu không muốn giả vờ làm người chính trực nữa, cậu vốn tham lam như vậy, trước khi từ bỏ, cậu muốn làm càn làm bậy, làm theo ý mình.
“Về nhà trước đã.” Hàn Cừ hôn lên môi cậu như để trấn an.
Cậu lại lắc đầu nguầy nguậy, sắc đỏ trong mắt lại sắp biến thành nước mắt. Cậu không nói được gì, hai tay cậu níu chặt áo sơ mi của Hàn Cừ, một chiếc cúc ở giữa đã bị cậu giật đứt, trên lớp vải màu sáng nhuốm một vệt máu thấm ra từ đầu ngón tay cậu.
Hàn Cừ càng nhíu chặt mày hơn, nắm lấy hai tay cậu, “Ở đây không được.”
“Hức hức…” Tiếng khóc nghẹn ngào không kìm nén được vang lên trong xe. Hai mắt Lẫm Đông đẫm lệ nhìn Hàn Cừ, dù hai tay cậu bị khống chế vẫn không chịu từ bỏ mà giãy giụa. Tay cậu có vết thương, giãy giụa càng mạnh, máu chảy càng nhiều. Hàn Cừ đành phải nới lỏng tay, vừa thoát ra, cậu lập tức lại níu áo anh. Khi máu từ đầu ngón tay cậu nhuốm lên khóa thắt lưng, sự kiềm chế trong mắt anh cuối cùng cũng bị một sắc thái khác cuốn đi.
………….
Lẫm Đông nằm trên tấm nệm mới tinh, rất tỉnh táo, thậm chí cậu còn cảm thấy mình chưa bao giờ tỉnh táo như bây giờ. Đây là ngôi nhà vườn nho nhỏ của cậu, nhưng không phải căn phòng cậu thường ở. Giường là do Hàn Cừ tự tay làm cho cậu, nệm mới được giao đến vài ngày trước, rất nặng, lẽ ra cậu và anh phải cùng nhau chuyển tấm nệm cũ về giường cũ, rồi đặt tấm nệm mới lên, nhưng cậu đã chọn trốn tránh. Hàn Cừ phải làm một mình, cũng không biết anh đã dùng bao nhiêu sức lực mới đặt được hai tấm nệm về đúng vị trí.
Cậu nhìn lên trần nhà, cảm thấy rất kinh ngạc về bản thân mình. Cậu đến về nhà gặp Hàn Cừ còn không dám, trốn tránh được thì cứ trốn tránh, chẳng biết hôm nay lấy đâu ra cái gan điên cuồng đòi hôn, không chỉ đòi hôn, mà còn……
Cậu đột nhiên trở mình, cuộn tròn người lại. Ngón tay chảy máu đã được bôi thuốc, lúc này được băng gạc quấn kỹ càng. Vết thương ở khóe môi Hàn Cừ không giúp cậu xử lý, bây giờ hình như cũng đã đóng vảy.
Từ con hẻm sau phố chợ đêm về đến nhà, là Hàn Cừ lái xe, anh không nói chuyện với cậu. Lẫm Đông quần áo xộc xệch nghiêng ngả dựa người trên ghế sau, cậu vừa khóc vừa nhìn Hàn Cừ qua gương chiếu hậu. Hàn Cừ cũng như cậu, quần áo anh cũng xộc xệch, trông có chút thảm hại, mùi hương chanh dễ chịu trên người anh đã biến mất, nhuốm mùi vị dung tục, xấu xí của cậu.
Hàn Cừ không nên như vậy, nhưng cậu lại hại Hàn Cừ sa ngã cùng mình.
Hàn Cừ nhìn vào gương chiếu hậu, ánh mắt họ giao nhau ở đó. Hàng mi cậu run rẩy, theo phản xạ muốn dời mắt đi, nhưng anh đã nhìn thẳng về phía trước. Cậu mò mẫm lấy chiếc áo khoác của anh, là chiếc áo anh khoác lên người cậu lúc mới gặp lại để chắn gió, sột soạt quấn mình vào trong.
Lần trước chắn gió, còn lần này che đi sự thảm hại trên người cậu.
Ngôi làng về đêm yên tĩnh đến lạ thường, chỉ cần cậu không gây ra tiếng động, sẽ không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào. Hàn Cừ ở cách cậu một bức tường, anh bế cậu vào phòng tắm, rồi lại bế cậu về căn phòng ngủ trống trải này, thậm chí còn hỏi cậu, có muốn về phòng cũ ngủ không. Hành động điên cuồng của cậu do men rượu k*ch th*ch đã được bao dung, hóa giải trên xe, mặt cậu đỏ bừng liên tục lắc đầu. Hàn Cừ gật đầu, xử lý xong vết thương trên tay cậu, anh liền quay về phòng bên cạnh. Ban đầu cậu có thể nhìn thấy ánh sáng từ phòng bên cạnh hắt vào sân qua cửa sổ, nhưng không lâu sau, ánh sáng đó cũng biến mất. Anh đã ngủ.
Đêm càng khuya, cậu càng tỉnh táo. Hành động buông thả phóng túng cách đây không lâu là do cậu mượn cơn say rượu làm càn. Cậu và Hàn Cừ, nhiều nhất cũng chỉ đi đến đây thôi. Cậu có thể ép buộc anh cùng mình sa ngã một lần, nhưng không thể mãi giữ Hàn Cừ ở lại trong vũng bùn của mình. Cậu không có cách nào đi đến vị trí tương xứng với Hàn Cừ, cứ dây dưa mãi, đối với anh không công bằng.
Cậu ngồi dậy, tìm thuốc lá, nhưng không tìm thấy, lúc này mới nhớ ra, hình như cậu chưa từng hút thuốc trước mặt Hàn Cừ, cũng không nghiện lắm, chỉ để vài hộp ở hẻm Tình Thiên, thỉnh thoảng hút một điếu.
Không có thuốc lá, cũng không muốn ra ngoài lấy rượu, đêm dài quá, dài đến mức khiến người ta khó chịu. Cậu đi đi lại lại trong phòng, bất giác đi đến bức tường sát phòng bên cạnh. Phía bên kia tường là chiếc ghế sofa Hàn Cừ nằm. Cậu áp mặt vào tường, nín thở lắng nghe. Nhưng không nghe thấy gì cả, tiếng tim đập, tiếng hơi thở gấp gáp gần trong gang tấc lúc ở trên xe, bây giờ một chút cũng không nghe thấy nữa.
Cậu bắt đầu cảm thấy hối hận, lúc Hàn Cừ hỏi cậu ngủ bên nào, cậu nên nói mình muốn ngủ ở phòng cũ. Như vậy bọn họ có thể ở chung một phòng – đã rất lâu rồi cậu không mở mắt ra là nhìn thấy anh ngủ trên sofa nữa.
Bọn họ đã thử làm những chuyện không thể cho người khác biết, nếu cậu mở lời, chắc Hàn Cừ sẽ đồng ý ôm cậu ngủ, cho dù không muốn, trong bóng tối, cậu cũng có thể lặng lẽ đến bên sofa, chen vào lòng anh.
Lẫm Đông thở dài, cậu quay lại ngồi bên giường, nhìn màn đêm đặc quánh bên ngoài cửa sổ chuyển sang nhợt nhạt, nhìn ánh bình minh yếu ớt chiếu rọi lên chiếc tủ quần áo còn đang dang dở trong sân.
Cửa phòng bên cạnh mở ra, sống lưng Lẫm Đông đột nhiên căng cứng. Cậu lập tức đứng dậy đi đến góc khuất tầm nhìn của cửa sổ, nấp trong bóng rèm nhìn ra ngoài. Hàn Cừ đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, không nhìn về phía cậu. Cậu đứng một lúc, lấy lại tinh thần, nhanh chóng thay quần áo ra ngoài, nhưng lúc soi gương vẫn do dự. Cậu đã thức cả đêm, trông cậu như một cây trầu bà héo úa.
Nhưng dù tệ đến đâu, cậu cũng không thể tự nhốt mình trong phòng mãi được. Lúc cậu đẩy cửa bước ra, Hàn Cừ đang cầm bàn chải đánh răng nhìn sang, tim cậu đập thật mạnh, máu nóng dồn lên mặt làm sắc mặt cậu trông khá hơn một chút. Cậu từng đóng không ít phim đô thị, vai nam phụ si tình hay nam ba phong lưu đều dễ dàng nhập vai. Nhờ vào kỹ năng diễn xuất, cậu thản nhiên bước tới, thậm chí còn nở nụ cười lịch sự với anh, dùng sự điềm tĩnh của người trưởng thành nhìn Hàn Cừ, “Chào buổi sáng.”
Ngoài giọng nói hơi khàn ra, màn ngụy trang hết sức nỗ lực này của cậu không chê vào đâu được.
Ánh mắt Hàn Cừ dừng lại trên mặt cậu, hai hàng chân mày khẽ nhíu lại, có lẽ là ngạc nhiên trước sự thoải mái của cậu, anh mấp máy môi, nhưng vẫn không nói ra lời nào.
“Tôi sắp phải đến công trường, không đi cùng anh được.” Lẫm Đông vừa nói vừa mở vòi nước, nhanh chóng đánh răng rửa mặt.
Hàn Cừ đứng yên không động, không biết là đang suy nghĩ, hay là đang xem xét điều gì.
Nước chảy trên tay, làm ướt lớp băng gạc. Lẫm Đông vén lọn tóc mái ướt nước, thờ ơ xé bỏ băng gạc, đó không phải vết thương gì ghê gớm, bảo vệ một đêm, sớm đã đóng vảy rồi. Cậu mở nước lớn nhất, nhìn qua khóe mắt, dường như Hàn Cừ không có ý định rời đi. Vẻ trấn tĩnh giả vờ của cậu đã xuất hiện vết nứt, thúc giục cậu mau chóng rời xa nơi này. Cậu bước nhanh qua người Hàn Cừ, cánh tay đột nhiên bị giữ lại. Cơ bắp trên người cậu co rút lại, nhìn vào chỗ bị giữ, nhưng không dám ngẩng đầu lên nhìn Hàn Cừ.
Hàn Cừ nhấc tay cậu lên, ngón tay cái thô ráp xoa nhẹ lên vết vảy vừa đóng trên chỗ bị thương, dường như muốn xác định nó thật sự không có vấn đề gì lớn, nhưng vẫn không buông cậu ra. Cậu dùng sức giãy ra, không giống như tối qua, anh thả cậu ra. Cậu vội vàng liếc nhìn Hàn Cừ một cái, anh chỉ nhíu mày. Ai bị giãy ra như vậy cũng sẽ không vui, nhưng cậu không kịp nghĩ nhiều, leo lên xe máy, vội vàng bỏ chạy.
Chiếc xe máy lao vun vút giữa đường quê, gió biển gào thét, thổi bay từng lớp từng lớp vỏ bọc bên ngoài của cậu. Đầu óc cậu trống rỗng, mọc đầy cỏ dại vô biên. Đã một thời gian rồi cậu không lái xe máy. Trước khi cố tình trốn tránh, ngày nào cậu cũng đi chung xe với Hàn Cừ, sau đó cậu không đi đón anh, anh mượn xe của cục trị an. Lúc này chiếc xe của cục trị an vẫn đang đỗ bên ngoài “Vũ Lâm Tình”. Chiếc xe tối qua lái về là xe của cậu, chiếc xe đó… cậu không thể nhớ lại nữa, trước mắt cậu hiện lên ánh mắt Hàn Cừ nhìn cậu trước khi bỏ chạy.
Chắc là Hàn Cừ tức giận rồi. Hành vi ngày hôm qua của cậu đủ để chọc giận một người bình thường, anh còn phải dọn dẹp tàn cuộc cho cậu. Hôm nay lẽ ra cậu phải xin lỗi anh, ít nhất cũng không thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Đồ nhát gan, đồ vô dụng. Cậu tự mắng mình trong lòng. Nhưng cậu không thể quay lại đối mặt với Hàn Cừ. Cậu khô khốc cười khan hai tiếng, chế nhạo bản thân mình hay quên. Từ trước đến nay, chẳng phải cậu vẫn là người như vậy sao? Không đối mặt được, lo được lo mất, chính là bộ dạng của kẻ hèn hạ nhút nhát.
“Anh, hôm nay ông chủ Lâm Đốn…” Bạch Nhất dừng lại, lo lắng nhìn Lẫm Đông.
Lẫm Đông hồn vía lên mây, cố gắng tập trung một lúc, rồi lại phân tán. Giọng Bạch Nhất ngắt quãng, lúc này cậu mới hoàn hồn, “Ừm? Nói đến đâu rồi?”
Bạch Nhất lắc đầu, “Anh, anh ở lại nghỉ ngơi cho khỏe đi, lát nữa em qua chỗ ông chủ Lâm Đốn một chuyến.”
Lẫm Đông nhanh chóng lật xem tài liệu trước mặt, “Chúng ta cùng đi.”
“Một mình em đi được rồi.”
“Đi thôi, tôi không sao.”
Ông chủ Lâm Đốn lần này bọn họ muốn gặp là do anh Hướng giới thiệu cho Lẫm Đông, kinh doanh nhập khẩu đồ gia dụng. Lẫm Đông có ông ta dẫn dắt sẽ đỡ đi đường vòng rất nhiều. Đương nhiên, ông ta cũng không phải chỉ làm việc tốt đơn thuần, đồng ý hợp tác với Lẫm Đông là nhìn trúng nền tảng tuyến vận chuyển của “Đại Đông Logistics”.
Hôm nay chỉ là tiếp xúc sơ bộ, Lẫm Đông dựa vào kỹ năng diễn xuất được mài giũa khi còn là diễn viên để chống đỡ, đối phương nói gì, thực ra một chữ cũng không nghe vào tai. Trước khi kết thúc, Lâm Đốn mời cậu và Bạch Nhất ăn tối, cậu mới vì không muốn mà lộ ra chút sơ hở. Ông ta thì không để ý những chuyện này, hai bên hợp tác được thì đôi bên cùng có lợi, thương nhân chín chắn sẽ không từ chối.
Lẫm Đông lấy điện thoại ra xem, hôm nay cậu liên tục lặp lại động tác này, gần như có chút giống với chứng ám ảnh cưỡng chế, nhưng Hàn Cừ không nhắn tin, cũng không gọi điện đến. Cậu mở khung chat, viết viết xóa xóa, cuối cùng cũng gõ được một câu hoàn chỉnh: Em muốn gặp anh.
Nhưng ngón tay cậu lại dừng lại trên nút “Gửi”, mấy lần muốn ấn xuống đều không thành. Cậu dựa vào lưng ghế nhắm mắt thở dài, ánh đèn đường dọc đường đi liên tục cắt ngang khuôn mặt cậu.
Mở mắt ra, cậu hạ quyết tâm ấn xuống, nhưng điện thoại lại đúng lúc này reo lên. Tim cậu đột nhiên nhảy dựng lên, nhưng giây tiếp theo, khi cậu nhìn rõ tên người gọi đến không phải là Hàn Cừ, cảm giác háo hức bỗng tan biến không còn dấu vết.
“Anh, anh, điện thoại của anh reo kìa.” Bạch Nhất vừa lái xe vừa nhắc.
Người gọi đến là ông chủ Phổ, Lẫm Đông thấy nhạt nhẽo vô vị, bị tiếng chuông làm phiền nên mới bắt máy.
“Cậu chủ Lẫm.” Giọng ông chủ Phổ vẫn luôn vui tươi phấn khởi như vậy, “Dạo này có rảnh không? Cùng tôi đi xem công viên giải trí nhé!”
Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
