Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 30: khoảng Sân Nhỏ Được Cậu Bày Trí Tỉ Mỉ Này Từ Hôm Nay Sẽ Chính Thức Chào Đón Người Ở Mới – Người Trong Lòng C

“Chuyển, chuyển đến đây?” Lời mà Lẫm Đông do dự mấy ngày không nói ra được lại bị Hàn Cừ nói ra, cậu mở to mắt nhìn Hàn Cừ, “Được chứ! Nhưng mà… tại sao?”

 

Hàn Cừ hơi bĩu môi, vẻ mặt lại có vài phần tủi thân và đau lòng, bộ dạng muốn nói lại thôi. Lẫm Đông vội vàng đến gần, “Sao thế? Xảy ra chuyện gì à?”

 

Hàn Cừ thở dài, “Tôi….” mãi mà vẫn không nói ra được. Lẫm Đông sốt ruột, “Rốt cuộc là sao?”


 

“Còn không phải là do Lý Đông Trì và Trần Tranh sao, một bên mời tôi đến công tác, một bên cử tôi đi công tác, kết quả đều dừng chi phí công tác của tôi rồi.” Hàn Cừ lắc đầu, “Viện điều dưỡng cũng không phải nói ở là ở được, cũng phải có chi phí, bây giờ Luke không xin được kinh phí, tôi mà không chuyển ra, anh ta cũng khó xử.”

 

Lẫm Đông nghe được một nửa đã tức giận, cảm giác phấn khích vì Hàn Cừ muốn chuyển đến ở cùng mình cũng tan biến sạch, “Sao lại có thể như vậy! Lý Đông Trì có bị bệnh không?”

 

Hàn Cừ gật đầu liên tục, “Đúng là anh ta có hơi bị bệnh thật, tính tình thất thường, nếu không sao Luke lại sợ anh ta như vậy.”


 

“Trần Tranh cũng thế, bản thân anh ta không đến, lại bảo anh đến, chi phí đi lại cũng không lo đủ!” Lẫm Đông càng nói càng tức, nhưng nghĩ lại thì Trần Tranh mà mình biết không phải là loại người như vậy, cậu lại mâu thuẫn, “Chắc là đội trưởng Trần có nỗi khổ gì đó.”

 

“Nỗi khổ gì chứ, hôm nay tôi còn gọi điện cho cậu ta mà, cậu ta với cậu bạn trai nhỏ của mình sung sướng lắm.” Vẻ mặt Hàn Cừ buồn bã ảo não, nói.

 

Lẫm Đông chau chặt mày, suy nghĩ một lát rồi cầm điện thoại lên, “Không được, tôi phải hỏi Đội trưởng Trần xem tại sao lại không cấp chi phí đi lại cho anh!”


 

“Ấy—” Lúc này Hàn Cừ mới biết mình diễn hơi lố, vội vàng giật lấy điện thoại của Lẫm Đông, “Trần Tranh sẽ mách lẻo với sếp của bọn tôi đấy, cậu ta rất hay mách lẻo.”

 

“Thật sao?” Lẫm Đông nửa tin nửa ngờ.

 

Động tác của Hàn Cừ cuối cùng vẫn chậm một chút, bên Trần Tranh đã bắt máy, giọng điệu rất thận trọng, “Xin chào, anh là?”


 

“Tôi, gọi nhầm rồi, tạm biệt ^.^” Hàn Cừ nói nhanh rồi cúp máy.

 

Trần Tranh ngơ ngác, mãi một lúc sau mới thốt ra một câu: “Thằng oắt con.”

 

“Cúp máy như vậy, hình như không được lịch sự lắm nhỉ?” Lẫm Đông lấy lại điện thoại của mình, nhưng nghĩ đến chuyện Trần Tranh làm không đàng hoàng, cũng chẳng bận tâm đến lịch sự hay không nữa.

 

Hàn Cừ nhân lúc hỗn loạn, nói: “Cậu vẫn còn lưu số điện thoại của cậu ta à?”


 

Lẫm Đông “À” một tiếng, ngượng ngùng vuốt tóc, “Đội trưởng Trần, Đội trưởng Trần giúp tôi rất nhiều, tôi ở nước ngoài, lỡ gặp rắc rối, có thể sẽ nhờ anh ấy giúp đỡ.”

 

Nói thì nói vậy, nhưng chuyện Lẫm Đông đến nước M không hề nói cho bất kỳ ai trong giới cảnh sát Lạc Thành biết, càng chưa từng tìm kiếm sự giúp đỡ của Trần Tranh.

 

“Tại sao bọn họ lại không cho anh ở viện điều dưỡng nữa?” Lúc này Lẫm Đông đã bình tĩnh hơn một chút, cảm thấy việc Hàn Cừ cúp điện thoại rất đáng ngờ.


 

Nhận thấy ánh mắt nghi ngờ của Lẫm Đông, Hàn Cừ cười nói, “Lý Đông Trì nói tôi không làm việc cho anh ta, nên không cho tôi ở chỗ của anh ta nữa. Những khách sạn khác ở thị trấn Sa Vũ thì có thể ở, nhưng phải chờ bên Lạc Thành phê duyệt kinh phí cho tôi, quy trình cũng mất mấy ngày. Tôi mới nghĩ xem có thể ở chỗ cậu không, làm đồ đạc cũng tiện.”

 

Lý do này có vẻ hợp lý, trong lòng Lẫm Đông vui vẻ, “Đừng ở mấy khách sạn đó nữa, chỗ tôi dọn dẹp gần xong rồi, ngoài việc hơi xa ra thì mọi thứ đều tốt hơn khách sạn! Bình nóng lạnh cũng thay mới rồi, đồ ăn thức uống đều đủ cả!” Nói một hơi xong, Lẫm Đông ngượng ngùng cúi đầu, cảm thấy mình có hơi nhiệt tình quá mức.


 

“Cảm ơn nhiều nhé.” Hàn Cừ vỗ vỗ vào khung giường, “Cậu đến thử đi, xem có vững không, có cần điều chỉnh không…”

 

Đầu tiên, Lẫm Đông dùng hai tay ấn ấn lên khung giường, rất khớp, rất khít, không hề lung lay chút nào. Cậu đang định nói “Không vấn đề gì” thì bỗng nghĩ đến chiếc giường này làm xong sẽ đặt ở phòng bên cạnh, đến lúc đó bất kể ai ngủ, cậu và Hàn Cừ đều sẽ ở phòng riêng, không giống như bây giờ, cậu mở mắt ra là có thể nhìn thấy Hàn Cừ.

 

“Thế nào?” Hàn Cừ hỏi.


 

Lẫm Đông cố gắng mím chặt môi, lộ ra vẻ không hài lòng lắm, nằm lên khung giường, lăn sang bên đối diện, lại lăn về, rồi nằm ngửa, nói: “Tôi thấy hơi rung lắc, chưa đủ chắc chắn lắm, đệm tôi đặt rất dày và nặng, tôi ngủ không yên, lỡ như ngủ sập thì…”

 

Lời còn chưa nói xong, cậu đã thấy mắt Hàn Cừ cười cong lên. Mình có phải kiếm chuyện quá đáng rồi không? Cậu đang nghĩ vậy, một bóng đen bỗng đổ xuống, cậu ngẩn ra, cánh tay Hàn Cừ chống bên hông cậu, cả người gần như che phủ lấy cậu.

 

“Cậu ngủ đúng là không yên thật, mới lăn một vòng như vậy, đã làm áo cuốn lên rồi.” Tay trái Hàn Cừ kéo vạt áo Lẫm Đông xuống, che đi phần bụng dưới cậu vô tình để lộ ra.


 

Động tác này ngón tay không thể hoàn toàn không chạm vào da được, mà bụng dưới lại đúng là chỗ Lẫm Đông sợ nhột nhất, cậu lập tức cứng đờ, lớp cơ mỏng hoàn toàn căng cứng. Chưa đợi Hàn Cừ đứng thẳng dậy, cậu đã “vụt” một tiếng ngồi dậy, tốc độ quá nhanh, đầu đập vào ngực Hàn Cừ.

 

“Hự—” Hàn Cừ kêu lên một tiếng đau đớn.

 

Lẫm Đông luống cuống kéo quần áo, chỗ bụng dưới bị đầu ngón tay lướt qua nóng lên từng cơn, trái tim như đang đập dữ dội ở đó, nhanh chóng truyền sắc đỏ lên mặt.

 

Hàn Cừ thấy cậu như vậy, thu lại nụ cười, “Xin lỗi.”

 

Lẫm Đông vội vàng lắc đầu, “Tôi, tôi đã nói là tôi ngủ không yên mà, thật, thật sự sẽ đè sập.”

 

“Vậy vẫn nên gia cố một chút?” Hàn Cừ thuận theo lời cậu nói.

 

“Phải đó, thế này không được.” Lẫm Đông còn lôi cả Bạch Nhất ra, “Bạch Nhất là dân chuyên nghiệp, đến lúc đó để cậu ấy đến kiểm tra chất lượng.”

 

Hàn Cừ lại cười, “Nghe cậu hết nghe cậu hết.”

 

“Tối nay không về viện điều dưỡng nữa nhỉ?” Cả người Lẫm Đông nóng ran, “Vậy tôi đi tắm trước đây, thử bình nóng lạnh mới.”

 

“Không về nữa, còn một ít đồ lặt vặt, ngày mai đi một chuyến là chuyển qua hết.” Lời Hàn Cừ còn chưa nói xong, Lẫm Đông đã biến mất tăm, anh nhìn về phía phòng tắm, cười lắc đầu, đang định tiếp tục mài giường thì điện thoại lại reo lên.

 

“Cuộc gọi vừa rồi là Lẫm Đông gọi đúng không? Cậu ấy có chuyện muốn nói với tôi, nhưng cậu giật điện thoại của cậu ấy?” Trần Tranh nghiêm giọng chất vấn, “Hai người các cậu sao thế?”

 

Hàn Cừ quen thói đánh trống lảng, “Cậu ấy vẫn luôn lưu số điện thoại của cậu đấy cậu có biết không?”

 

Trần Tranh quả nhiên bị đánh lạc hướng một chút, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, “Thì liên quan gì đến cậu? Cậu quản được à?”

 

Hàn Cừ cười cười.

 

“Còn cười, Lý Đông Trì mách lẻo đến tận chỗ tôi rồi, nói cậu giận anh ta, không ở viện điều dưỡng của anh ta nữa!” Trần Tranh nói xong cũng cười lên, “Tôi đã nói cậu làm sao mà giận được, là do anh ta bụng dạ hẹp hòi.”

 

Hàn Cừ nói: “Không, là tôi hẹp hòi.”

 

Trần Tranh: “…Không phải, cậu?”

 

Mấy ngày trước Trần Tranh nghe được một chuyện buồn cười trong những lời phàn nàn thường lệ của Lý Đông Trì, Lý Đông Trì năm lần bảy lượt mời Hàn Cừ đến thành phố Tiêu Lưu tỉ thí với mình, nhưng Hàn Cừ cứ không chịu, Lý Đông Trì tức giận quyết định đuổi Hàn Cừ ra khỏi chỗ ở hiện tại, còn cúp điện thoại của Hàn Cừ. Lý Đông Trì giận xong là quên, ngày hôm sau lại tính toán làm sao dụ Hàn Cừ qua, nhưng Cục trưởng cục trị an ở thị trấn Sa Vũ lại báo cáo với anh ta rằng, Hàn Cừ muốn chuyển ra khỏi viện điều dưỡng. Lý Đông Trì kinh ngạc, lại gọi cho Hàn Cừ, nhưng Hàn Cừ không nghe máy, không cần nghĩ cũng biết là giận anh ta rồi.

 

Trần Tranh nói hết lời mới khiến Lý Đông Trì tin rằng, Hàn Cừ làm sao có thể vì trò đùa kiểu này mà giận được. Kết quả Hàn Cừ lại tự vả mặt mình!

 

“Tôi có chỗ ở rồi, không ở nhà của người nước M bọn họ.” Hàn Cừ còn rất có lý có lẽ, “Sắp xếp cho tôi ở đối diện cục trị an, tiện cho việc nửa đêm gọi tôi dậy đi huấn luyện đặc biệt.”

 

Trần Tranh cũng không tán thành việc Hàn Cừ bị sai bảo quá mức, lần này Lạc Thành để Hàn Cừ qua đó, thuần túy là cho Hàn Cừ nghỉ phép dưỡng sức, tiện thể chiều lòng Lý Đông Trì, làm sao có thể ngày nào cũng làm việc? “Vậy cậu bây giờ ở đâu?”

 

Chưa đợi Hàn Cừ trả lời, Trần Tranh đã phản ứng kịp, “Chẳng trách cậu ‘hẹp hòi’, ở cùng với Lẫm Đông rồi à?”

 

“Ờ…”

 

“Cậu còn bịa chuyện về tôi, nói Lạc Thành không cấp kinh phí cho cậu, nên Lẫm Đông mới đến chất vấn tôi, cậu sợ bị lộ tẩy, nên giật điện thoại của cậu ấy!”

 

Trước mặt cựu đội trưởng đội điều tra hình sự cục cảnh sát Lạc Thành, lời bịa đặt của đội trưởng cảnh sát đặc nhiệm tức khắc tan thành mây khói.

 

Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, Hàn Cừ cúp điện thoại, “Đầu óc dùng tốt thế thì phá án nhiều vào, đừng có lải nhải chuyện của tôi nữa.”

 

Nghe tiếng thấy “tút tút” trong điện thoại, Trần Tranh nói câu “Thằng oắt con” lần thứ hai trong tối nay.

 

Lẫm Đông tắm xong, đầu óc đã tỉnh táo hơn nhiều, tuy không thể sánh được với logic của đội trưởng đội cảnh sát hình sự, nhưng cũng tìm ra lỗ hổng trong lời nói của Hàn Cừ. Hàn Cừ đang vận động cơ bắp đau nhức sau khi bê ván gỗ thì nghe cậu nói: “Anh không làm việc cho Lý Đông Trì, nên anh ta không cho anh ở viện điều dưỡng nữa, nhưng anh ở thị trấn Sa Vũ, ngày nào cũng làm việc cho Luke, mà Luke thì không có lý do gì không giải quyết chỗ ăn ở chứ.”

 

Cánh tay đang vung vẩy của Hàn Cừ dừng lại một chút, “Luke là cấp dưới của Lý Đông Trì mà.”

 

Lẫm Đông theo bản năng cảm thấy câu trả lời này không đúng lắm, nhưng cũng lười suy nghĩ tiếp, khoảng sân nhỏ được cậu bày trí tỉ mỉ này từ hôm nay sẽ chính thức chào đón người ở mới – người trong lòng cậu.

 

Ban ngày đối với Lẫm Đông mà nói, bận đến mức có thời gian uống hai ngụm nước đã là may mắn lắm rồi, buổi sáng lái xe vào thị trấn, còn nói là cùng Hàn Cừ chuyển đồ về nhà, nhưng vừa đến Hẻm Tình Thiên, công việc cứ như dây leo quấn chặt lấy cậu.

 

Đầu tiên là hàng của ba đối tác lớn cùng đến một lúc, đều là hàng gấp, cần lập tức chuyển đến công trường, việc điều phối xe tải trở thành vấn đề, Lẫm Đông liên tục gọi điện thoại, có thể điều động đều điều động hết, bận đến chiều mới giải quyết xong.

 

Trong lúc đó, đối tác cũ vội vàng muốn ký hợp đồng mới, về chi tiết hai bên cò kè mặc cả, Lẫm Đông nói khô cả họng. Buổi chiều nhân viên ra bến tàu nhận hàng và đối phương xảy ra tranh chấp vì thủ tục, cùng là nhận hàng, nhưng công ty có giấy phép xuất nhập khẩu thì quy trình thuận lợi hơn nhiều. Lần thứ hai Lẫm Đông lại cân nhắc đến việc đầu tư chút tiền vào ngành xuất nhập khẩu.

 

Điều dở khóc dở cười là, tất cả mọi người ở “Đại Đông Logistics” đều quay như chong chóng, vậy mà vẫn có bảy tám người dân thị trấn nghe danh mà đến ngồi lì trong sân đầy hàng hóa không chịu đi, nhất quyết đòi Lẫm Đông đi cùng họ về nhà, trang điểm cho người thân đã khuất của mình. Có ba gia đình thậm chí còn đánh nhau vì Lẫm Đông đến nhà ai trước, làm kinh động đến cảnh sát.

 

Lẫm Đông chân trước vừa về đến Hẻm Tình Thiên, chân sau đã bị những người dân đau buồn mà kích động này bao vây, bọn họ vừa mất đi người thân, cảm giác sốt ruột, vô lễ thể hiện ra cũng là lẽ thường tình, dù Lẫm Đông cảm thấy phiền phức, nhưng rất khó nổi giận với bọn họ được. Từ chối hết lần này đến lần khác, cuối cùng cũng đành phải đồng ý với một người mẹ khoảng bốn mươi tuổi, lát nữa sẽ trang điểm cho cô con gái bị bệnh qua đời của cô.

 

Những người dân bị từ chối vẫn không chịu rời đi, cảnh sát đưa ba gia đình đánh nhau đi, những người còn lại vẫn ở lại “Đại Đông Logistics”, gửi gắm hy vọng vào việc sau khi Lẫm Đông trang điểm xong cho cô gái của người phụ nữ kia xong, có thể giúp đỡ người thân của bọn họ. Mấy ngày nay Bạch Thiểm cũng đến giúp đỡ, nhìn thấy những người này, vành mắt cô bé đỏ hoe, rót trà cho bọn họ, lắng nghe bọn họ kể lể nỗi đau buồn của mình.

 

Lẫm Đông tranh thủ nhìn ra sân hai lần, Bạch Thiểm đang lau nước mắt. Cậu bỗng nghĩ đến từ “đồng cảm”. Khi còn là diễn viên, cậu thường nghe đạo diễn, tiền bối nhắc đến đồng cảm, một diễn viên giỏi, phải có năng lực đồng cảm với nhân vật.

 

Mà cậu xuất thân là thần tượng nhỏ, chưa từng qua đào tạo chuyên nghiệp, càng không có thiên phú diễn xuất, ban đầu ngay cả ngưỡng cửa đồng cảm cũng không chạm tới được, vì thế mà chịu rất nhiều lời trách mắng. Cậu không cam tâm, ép buộc bản thân phải tìm tòi sự đồng cảm từ những bộ phim của diễn viên gạo cội, từng chút một nắm bắt được phương pháp.

 

Nhân vật Vũ Phong mà cậu diễn, trong giới đều công nhận, đó không phải là diễn xuất của cậu tốt đến đâu, mà là cậu đã đạt được sự đồng cảm với nhân vật.

 

Nhưng cho đến hôm nay, cậu rất rõ ràng, sự đồng cảm của mình là do rèn luyện mà có, chứ không phải lòng trắc ẩn bẩm sinh. Cậu không có nhiều tình cảm dư thừa, dù là trang điểm cho người đã khuất, cảm xúc cũng là lạnh nhạt. Chỉ có lần trang điểm cho cảnh sát Vĩ là khác, nhưng tình cảm dâng trào đó đều đến từ Hàn Cừ, chứ không phải bản thân người đã khuất.

 

Thu lại suy nghĩ, ánh mắt cậu lại tập trung vào Bạch Thiểm, trong lòng dấy lên một ý nghĩ: Có lẽ Bạch Thiểm còn phù hợp với việc bảo vệ sự tôn nghiêm cuối cùng cho người đã khuất hơn cả cậu.

 

“Hàn tiên sinh, thật sự không ở nữa à?” Luke nhận lấy chìa khóa Hàn Cừ giao, mặt mày ủ rũ, “Anh thế này… Haizz, anh không ăn của tôi, không ở của tôi, tôi ngày nào cũng làm phiền anh huấn luyện binh sĩ cho tôi, tôi thế này thì không phải người rồi!”

 

Hàn Cừ cười nói: “Một trong những nhiệm vụ tôi đến giao lưu chính là hỗ trợ cảnh sát đặc nhiệm, Luke tiên sinh, không cần khách sáo như vậy.”

 

“Ngài Lý cũng thế, đang yên đang lành lại cãi nhau với anh làm gì!” Luke chỉ muốn mắng chết cái đồ thần kinh Lý Đông Trì, nhưng Lý Đông Trì là cấp trên của anh ta, anh ta nhịn đi nhịn lại, vẫn là than thở vài câu. “Anh chuyển đến chỗ Lẫm tiên sinh đúng không? Tôi tiễn anh.”

 

Hàn Cừ cảm ơn ý tốt của Luke, một mình thu dọn đồ đạc ở viện điều dưỡng, vốn tưởng không có bao nhiêu hành lý, lúc đóng gói mới phát hiện nơi này sắp bị đồ của Lẫm Đông lấp đầy rồi. Hàn Cừ bật cười thành tiếng, lấy từng chiếc áo của Lẫm Đông trong tủ ra.

 

Nhớ lại cảnh tượng lúc đầu đi cùng Lẫm Đông về lấy quần áo, Lẫm Đông không chịu lấy nhiều, tuyên bố chỉ hai chiếc áo hoodie và một chiếc quần thể thao là đủ rồi, nhưng sau đó cứ lần lượt lấy, mua, bất tri bất giác đã chiếm lĩnh hết chiếc tủ trống rỗng. Nếu nói Lẫm Đông vẫn còn giữ lại một chút thói quen của ngôi sao, thì đó chính là quần áo nhiều, mua quần áo còn thường xuyên hơn cả mua rau, một số bộ mặc một lần rồi để đó, e rằng chính Lẫm Đông cũng không biết mình đã chất nhiều quần áo ở đây như vậy.

 

Thu dọn xong xuôi, Hàn Cừ mới phát hiện xe không chở hết, đành mượn tạm một chiếc xe tải nhỏ của viện điều dưỡng, chuyển về ngôi nhà vườn, lại phân loại đâu ra đấy treo quần áo lên cho Lẫm Đông. Như vậy, tủ quần áo đã không đủ dùng nữa. Nhưng Hàn Cừ đã lường trước, lúc đóng giường, khung tủ quần áo cũng đã làm xong.

 

Chiều tối, Lẫm Đông kết thúc cuộc điện thoại cuối cùng, bàn xong công việc, lúc này mới nhớ lẽ ra hôm nay phải cùng Hàn Cừ chuyển nhà, Hàn Cừ gửi đến một tấm ảnh chụp trong nhà, viết: Chuyển nhà xong xuôi rồi, anh Đông Đông cứ yên tâm.

 

Lẫm Đông cong môi cười, vẻ mệt mỏi trong mắt cũng tan đi, cậu chưa kịp trả lời, người nhà của người đã khuất đợi cậu mấy tiếng đồng hồ đã đến bên cửa, vẻ mặt đau khổ nhìn cậu. Lòng cậu chùng xuống, cất điện thoại đi. Chuyện đã hứa với người mẹ này, cậu phải làm cho được.

 

Bạch Thiểm từ trong sân đuổi theo, “Anh, em đi cùng anh!”


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 30: khoảng Sân Nhỏ Được Cậu Bày Trí Tỉ Mỉ Này Từ Hôm Nay Sẽ Chính Thức Chào Đón Người Ở Mới – Người Trong Lòng C
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...