Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Chương 31: Nếu Không Đến Thì Sao Tôi Biết Cậu Đang Làm Kẻ Lang Thang Ở Ngoài Này…
Cô gái qua đời tên là Tiểu Châu, bệnh tim đã cướp đi mạng sống của cô. Con hẻm nơi nhà Tiểu Châu ở đã treo câu đối viếng, mặt đất phủ đầy vụn pháo hoa người địa phương dùng trong tang lễ. Trên xe, Lẫm Đông nhìn Bạch Thiểm mấy lần, cơ thể cô bé căng cứng, dường như rất nôn nóng muốn đến nơi. Vừa xuống xe, Bạch Thiểm đã đi thẳng đến căn phòng đặt thi thể của Tiểu Châu, lặng lẽ rơi lệ. Lúc này Lẫm Đông mới muộn màng nhận ra, Bạch Thiểm và Tiểu Châu hẳn là quen biết nhau.
Người nhà Tiểu Châu vây quanh, ánh mắt đầy mong đợi, mẹ Tiểu Châu còn run rẩy nắm lấy tay Lẫm Đông, “Lẫm tiên sinh, cảm ơn anh, cảm ơn anh, chúng tôi đã chuẩn bị bữa tối, anh cứ…”
Lẫm Đông nhìn thấy bàn ăn thịnh soạn chuẩn bị cho mình, nhưng cậu không có khẩu vị gì, cậu lắc đầu ngắt lời mẹ Tiểu Châu, “Tôi không đói, cứ trang điểm trước đi, không còn sớm nữa.”
Tiểu Châu không hỏa táng, tối nay sẽ được đặt vào quan tài, đưa ra ngoại ô thị trấn để chôn cất.
Mọi người nhìn nhau, dường như đều cảm thấy tiếp đãi Lẫm Đông chưa chu đáo, bố Tiểu Châu tiến lên, “Lẫm tiên sinh, ít nhiều gì cũng nên ăn một chút chứ.”
Bạch Thiểm vội chạy tới, vì đã khóc nên giọng hơi khàn, Lẫm Đông nghe cô dùng tiếng nước M giải thích nhanh với gia đình Tiểu Châu. Bọn họ do dự một lát rồi lùi lại, mẹ Tiểu Châu khóc, nói: “Vậy làm phiền cậu nhé, Lẫm tiên sinh.”
Lẫm Đông đến trước di hài, ngắm nhìn gương mặt cô gái. Bạch Thiểm đưa ảnh ngày thường của Tiểu Châu cho cậu xem, đó là một cô gái mặt tròn, mắt to, ngoại hình khá phổ biến ở nước M, không quá xinh đẹp, nhưng nụ cười mang nét dịu dàng như của cô em gái nhà bên. Tiếc rằng bệnh tật và cái chết đã khiến gương mặt cô bé hoàn toàn thay đổi.
“Cô ấy là bạn của em à.” Lẫm Đông vừa kiểm tra đồ trang điểm mẹ Tiểu Châu mang đến, vừa hỏi.
Bạch Thiểm khẽ “Ừm” một tiếng, “Bọn em quen nhau khi chiến tranh sắp kết thúc, cả hai đều lấm lem bùn đất, không biết có sống được đến ngày mai không. Đêm đó trốn trong hang núi tránh bom đạn, cô ấy nói với em là… quê hương của chúng ta, sau này sẽ có rất nhiều trẻ mồ côi.”
Gương mặt Tiểu Châu đã được gia đình lau sạch sẽ, trên người mặc một chiếc váy dài màu tím tinh xảo. Lẫm Đông thoa một lớp dưỡng ẩm cho cô gái, tiếp tục nghe Bạch Thiểm kể.
“Vì vậy, nếu tôi có thể sống sót, tôi nhất định sẽ làm cha mẹ của những đứa trẻ đó, để chúng lớn lên khỏe mạnh, dạy chúng tầm quan trọng của hòa bình – Tiểu Châu đã nói với em như vậy đó. Thực ra, Tiểu Châu là người đầu tiên đến trường học Calis, nhưng lúc đó cô ấy đã phát hiện mình bị bệnh tim, cơ thể ngày càng yếu đi, việc leo núi đối với cô ấy rất nguy hiểm. Nhưng cho đến khi qua đời, cô ấy vẫn luôn làm những việc trong khả năng của mình cho bọn trẻ.”
Lẫm Đông im lặng đánh lớp nền, kem che khuyết điểm dần dần che đi dấu vết của cái chết trên mặt cô gái. Lúc mới vào nhà Tiểu Châu, cậu đã nhìn thấy từng giỏ đồ thủ công dệt tay đầy màu sắc. Nhiều tình nguyện viên ở trường học rất khéo tay, bọn họ làm những món đồ thủ công rồi bán dưới danh nghĩa của trường học để trang trải chi phí.
“Cô ấy rất thông minh, mấy việc đan dệt này, cô ấy nhìn là biết làm ngay, không giống em, anh trai em học được rồi mà em vẫn chưa biết làm. Cô ấy thích nhất là đan găng tay và túi đeo chéo, còn tự thiết kế hoa văn nữa. Nhiều giáo viên trong trường đều đan theo mẫu của cô ấy, tuần nào em cũng đến lấy đồ cô ấy đã đan xong. Nhưng tháng này, cô ấy nằm viện, không đan được nữa.”
Sắc màu dần xuất hiện trên gương mặt Tiểu Châu, cô dần có lại sức sống, như thể chỉ đang ngủ say. Lẫm Đông đứng thẳng người, quan sát một lát, cầm lấy bảng phấn mắt, cọ nhẹ nhàng lướt trên mí mắt Tiểu Châu.
“Đây là… trang điểm đậm sao?” Bạch Thiểm đến gần, nhìn thấy người bạn không còn tái nhợt nữa, nước mắt cô bé lại rơi.
Lẫm Đông lắc đầu, “Không hẳn, chỉ là trang trọng hơn trang điểm thường ngày một chút.”
Bạch Thiểm che nửa dưới khuôn mặt, cố gắng kìm nén tiếng nấc, mãi một lúc lâu sau mới nói: “Cô ấy sẽ thích lắm. Cô ấy bị bệnh rất lâu, lần cuối cùng tỉnh táo, còn nói với em rằng, nếu biết trang điểm sớm hơn thì tốt rồi, cô ấy rất muốn tự trang điểm cho mình thật xinh đẹp, như vậy đến thế giới bên kia cũng không sợ hãi nữa.”
Đây là lần Lẫm Đông trang điểm tỉ mỉ nhất từ trước đến nay, kể từ khi cậu phải bất đắc dĩ làm người trang điểm tử thi, thậm chí còn đính cả kim tuyến cho Tiểu Châu. Mẹ Tiểu Châu run rẩy đến bên cạnh con gái, chỉ nhìn một cái, liền dựa vào vai chồng khóc nức nở. Những người thân khác của Tiểu Châu ôm nhau khóc, một người cô bước tới, cầm một phong bì dày, cố nhét vào tay Lẫm Đông. “Cảm ơn, cảm ơn nhiều lắm, đã trang điểm cho Tiểu Châu nhà chúng tôi xinh đẹp như vậy.”
Lẫm Đông chỉ nhận chi phí công sức trang điểm, phần còn lại đều trả lại hết.
Xe đưa tang đã đợi sẵn trong hẻm, Bạch Thiểm muốn đi tiễn Tiểu Châu đoạn đường cuối cùng, Lẫm Đông không có ý định đi cùng. Dường như Bạch Thiển có rất nhiều điều muốn nói với Lẫm Đông, nhưng lúc này thực sự không có cơ hội. Lẫm Đông vẫy tay với cô bé, “Khi nào rảnh thì tìm anh.”
Sau khi đoàn đưa tang rời đi, con hẻm bỗng trở nên vắng lặng. Lẫm Đông bước trên những mảnh vụn xác pháo, tiếng sột soạt vang lên, giống như tuyết rơi mà thị trấn Sa Vũ vĩnh viễn không bao giờ có. Chỉ đi được một lát, cậu không đi nổi nữa, không phải vì không còn chút sức lực nào để đi, chỉ là quá mệt mỏi, đột nhiên thấy lười biếng. Cậu dựa vào tường, hơi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, bầu trời đêm có vài ngôi sao cô đơn. Nhìn một lúc, cậu nhắm mắt lại, mặc cho đầu óc trống rỗng.
Không biết đã qua bao lâu, một luồng sáng lướt qua mí mắt, tạo thành một cái bóng màu đỏ sẫm. Cậu biết có xe đang chạy tới, mở mắt ra nhường đường, mí mắt vẫn rũ xuống, không thèm nhìn về phía chiếc xe. Nhưng chiếc xe đó lại dừng ngay bên cạnh cậu, giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, “Anh bạn lang thang.”
Lẫm Đông sững sờ, vội ngẩng đầu lên, chỉ thấy Hàn Cừ tháo dây an toàn, bước xuống xe. “Sao anh lại đến đây?” Cậu ngạc nhiên hỏi.
“Nếu không đến thì sao tôi biết cậu đang làm kẻ lang thang ở ngoài này?” Rõ ràng là Hàn Cừ đang nói đùa, nhưng Lẫm Đông lại thấy sự quan tâm trong mắt anh.
“Tôi… tôi nghỉ ngơi một chút.”
“Vậy tôi đến cùng cậu.” Hàn Cừ cũng dựa vào tường, nghiêng đầu nhìn Lẫm Đông.
Đột nhiên Lẫm Đông cảm thấy mình không còn mệt mỏi như lúc nãy nữa. “Giữa con hẻm không được đậu xe đâu, lỡ có xe người khác tới thì phải làm sao.”
“Ồ, vậy thì phải mời anh bạn lang thang lên xe thôi.”
“Có kẻ lang thang nào ăn mặc tươm tất thế này không!”
Hàn Cừ nghĩ đến chiếc xe chở đầy quần áo hôm nay thì cười nói: “Cũng khá tự biết mình đấy chứ.”
Lẫm Đông đang đóng cửa xe nên không nghe rõ, “Gì cơ?”
“Nói tôi đến đón cậu tan làm.”
Tay Lẫm Đông đang kéo dây an toàn chợt dừng lại, hai mắt nhìn thẳng về phía trước.
Con hẻm chật hẹp, là đường một chiều chỉ vào chứ không ra được, muốn quay lại đường chính thì phải đi vòng qua những con hẻm như mê cung. Xe từ từ chạy ra ngoài, đèn xe phá tan bóng tối, bánh xe lăn qua lớp vụn giấy trên mặt đất. Tim Lẫm Đông đập thình thịch, khóe môi chậm rãi từ từ cong lên.
Cậu bận đến mức gần như quên mất một chuyện, từ hôm nay, Hàn Cừ chính thức chuyển vào nhà cậu ở. Ngày này vốn đã đáng để kỷ niệm, lại đúng vào ngày này, Hàn Cừ còn đến đón cậu “tan làm”, đón cậu về nơi có thể gọi là nhà.
Mặt tiền ở Hẻm Tình Thiên không phải nhà, viện điều dưỡng cũng không phải, chỉ có ngôi nhà và khoảng sân nhỏ kia của cậu mới là nhà.
Ánh đèn đường sáng trưng từ đường chính chiếu vào qua cửa sổ, từng cột sáng lướt qua mặt Lẫm Đông. Cậu lấy điện thoại ra, định đánh dấu ngày hôm nay lại, lúc này mới thấy Hàn Cừ đã gọi điện, cũng gửi tin nhắn đến, mà bản thân cậu thì vì mải trang điểm nên không để ý.
“Tôi không xem điện thoại.” Lẫm Đông có chút áy náy, nói.
“Không sao, chẳng phải tôi cũng tìm được rồi sao.” Hàn Cừ nói. Anh trực tiếp đến Hẻm Tình Thiên tìm người, Bạch Nhất đã nói địa chỉ nhà của Tiểu Châu, nhưng anh ước lượng thời gian, không đến ngay mà nói chuyện một lúc với người nhà của những người đã khuất đang đợi ở “Đại Đông Logistics”.
Lẫm Đông nhíu mày, “Bọn họ… chưa đi sao?”
“Có thể hiểu được, trước đây không biết người mất rồi còn có thể trang điểm, bây giờ biết rồi, ai mà không muốn người thân của mình trông đẹp hơn một chút.” Hàn Cừ nói: “Người thì đã được khuyên bảo về rồi, nhưng cứ kéo dài thế này cũng không phải là cách, cậu không thể đáp ứng được tất cả mọi người. Tôi nghe nói hôm nay còn có người đánh nhau, sau này chuyện như vậy sẽ ngày càng nhiều hơn, người bị đánh sẽ không chỉ có người nhà của người chết đâu.”
“Còn có tôi nữa.” Lúc này đầu óc Lẫm Đông rất tỉnh táo, chiều nay khi cảnh sát đến, cậu đã lường trước được những nguy hiểm tiềm ẩn. Bản chất con người vốn là vậy, cậu không thể trang điểm cho tất cả người đã khuất được, đây vốn không phải công việc của cậu, nhưng người nhà của bọn họ sẽ không nghĩ vậy. Cậu giúp bọn họ, cậu là người tốt; cậu giúp người khác mà không giúp bọn họ, bọn họ sẽ oán trách cậu, lâu dần, sự oán trách đó sẽ biến thành bạo lực.
“Thị trấn Sa Vũ cần có người làm nghề này, bây giờ đã có nhu cầu rồi.” Giọng nói của Hàn Cừ bất giác trở nên nghiêm túc, “Tôi không có ý can thiệp vào lựa chọn của cậu, nhưng nếu sau này cậu không có ý định làm sâu trong ngành này, thì hãy nhanh chóng rút lui. Cậu không làm, tự nhiên sẽ có người khác làm.”
“Tôi hiểu.” Lẫm Đông chưa bao giờ nghĩ đến việc kiếm tiền bằng cách trang điểm cho di hài, nhưng ngoài A Công và cảnh sát Vi, cậu đều thu một khoản phí nhất định. Cậu bây giờ là một doanh nhân, biết rõ việc hoàn toàn không thu phí là gây rối loạn thị trường, gây thêm phiền phức cho những người làm nghề trang điểm tử thi sẽ xuất hiện trong tương lai.
“Nhưng mọi người đều tìm đến tôi, tôi tạm thời không thể hoàn toàn buông tay được.” Lẫm Đông thở dài, “Bọn họ tin tưởng tôi như vậy, tôi nghe nói đã có một số người biết trang điểm nhận việc rồi, nhưng đa số các gia đình vẫn muốn tìm tôi.”
“Không cần vội, mọi chuyện phát triển đều có quy luật của nó.” Hàn Cừ nói: “Nếu có người vừa có năng lực, lại vừa có thể dựa vào danh tiếng của cậu, vậy thì sẽ thuận lợi hơn nhiều.”
Cuối cùng cũng về đến ngôi nhà vườn nhỏ của bọn họ, Hàn Cừ thu lại vẻ nghiêm túc, “Không nghĩ nữa, cứ thuận theo tự nhiên thôi, anh bạn lang thang của chúng ta đã về đến nhà rồi!”
Nghe thấy hai từ “về nhà”, Lẫm Đông cong cong mắt, trách móc: “Đã nói không phải là kẻ lang thang rồi mà.”
Tất cả đèn trong sân đều bật sáng, Hàn Cừ vậy mà đã mua đèn nháy nhỏ treo lên cây, đủ màu sắc lấp lánh, có chút không khí Tết ở quê nhà. Lông mày Lẫm Đông giãn ra, “Hôm nay còn không thể cùng anh chuyển nhà, có mệt không?”
Hàn Cừ không hề nể mặt, “Mệt chết đi được.”
“Ờ…” Lẫm Đông thầm nghĩ, sao anh không nói không mệt theo lẽ thường?
“Chủ yếu là chuyển quần áo của cậu.” Hàn Cừ chỉ vào phòng, “Tủ nhét không vừa nữa rồi.”
Lẫm Đông vào xem, quần áo tuy được treo gọn gàng từng chiếc, nhưng vì quá nhiều nên đã làm bật cả cánh cửa tủ, một số đồ không cần treo thì được gấp lại đặt trên vali, chất thành một đống cao ngất.
“Toàn là của tôi? Nhiều thế này?” Cậu kinh ngạc trợn tròn mắt.
“Chẳng lẽ là của tôi?” Hàn Cừ cầm lấy một chiếc áo khoác bị rách lỗ, ướm thử trước người hai lần, “Tôi muốn mặc cũng không mặc được.”
Má Lẫm Đông đỏ bừng, “Để tôi tự dọn!”
Hàn Cừ đứng bên cạnh cười, Lẫm Đông bận rộn vô ích một hồi, phát hiện chẳng có gì để dọn, Hàn Cừ đều đã dọn giúp cậu rồi, bây giờ thứ cậu thực sự cần là một cái tủ quần áo mới.
“Cái ở trong sân…” Cậu không chắc chắn nói.
“Tủ quần áo đóng cho cậu đấy.” Hàn Cừ cười nói: “Có phải tôi rất biết nhìn xa trông rộng không?”
Lẫm Đông cúi đầu, có chút ngượng ngùng, nhưng niềm vui vẫn kéo cong khóe môi, không thể nào đè xuống được.
Hàn Cừ chuyển nhà mất nửa buổi sáng, sáng sớm hôm sau đã phải đến Cục trị an lên lớp, anh vừa dậy Lẫm Đông đã dậy theo, tràn đầy hứng khởi. Hàn Cừ cười nói: “Lại muốn tranh làm người check-in đầu tiên của ‘Đại Đông Logistics’ à?”
“Chúng tôi không bao giờ check-in.” Lẫm Đông nhanh chóng rửa mặt, “Ông chủ dễ tính lắm nhé.”
Lúc ra ngoài là Lẫm Đông tranh lái xe, chân cậu đã hoàn toàn khỏi, Hàn Cừ liền để cậu lái. Xe đến gần Cục trị an, hai người cùng nhau ăn bún, Hàn Cừ đến Cục trị an, Lẫm Đông đến Hẻm Tình Thiên. “Đợi tối tôi đến đón anh nhé!” Lẫm Đông nói to.
“Được.” Hàn Cừ đứng ở cửa Cục trị an vẫy tay.
Tâm trạng Lẫm Đông rất tốt, lúc đến Hẻm Tình Thiên còn ngân nga hát. Bạch Nhất đang trực ban, đầu tóc rối bù mua bữa sáng về, “Anh, anh đến sớm thế!”
Lẫm Đông buột miệng, “Đưa Hàn Cừ đi làm.”
Không khí đột nhiên im lặng. Mãi một lát sau, Bạch Nhất mới phá lên cười. Lẫm Đông nhanh chóng chuyển chủ đề: “Bạch Thiểm về lúc nào thế?”
“Qua nửa đêm mới về.” Nhắc đến em gái, Bạch Nhất không cười nữa, “Anh, anh nói xem, có phải em có vấn đề không?”
Lẫm Đông vốn không định nói chuyện mâu thuẫn của hai anh em họ với Bạch Nhất, nhưng cậu ta tự mình đề cập đến, cậu cũng lắng nghe, “Lại cãi nhau à?”
“Cãi nhau thì còn tốt đấy, con bé không cãi với em nữa, còn hay ở nhà, nấu cơm đợi em về, còn rất quan tâm công việc của em thế nào.” Bạch Nhất hiếm khi ấp úng, “Em không muốn nó đến trường học, không muốn nó vất vả, nó có thể ngoan ngoãn ở nhà là tốt nhất, nhưng nó thực sự làm vậy rồi, em lại thấy không đúng, nó… nó không vui.”
Lẫm Đông nói: “Con bé đến trường học thì cậu lại không vui.”
“Vậy cho nên em mới không biết phải làm sao.” Bạch Nhất rất phiền não, “Bọn em đã nương tựa vào nhau bao nhiêu năm, nhưng bây giờ em đột nhiên không biết phải làm anh trai như thế nào nữa. Bạn của nó, chính là cái người hôm qua chôn cất ấy, còn trẻ như vậy mà lại đột ngột ra đi, hôm qua em đón nó về, rất sợ có một ngày nó cũng đột nhiên rời xa em.”
Sinh mệnh rất mong manh, Lẫm Đông đã từng trải qua, nên hiểu rõ hơn bất kỳ ai. Vấn đề của cặp anh em này chỉ có thể tự mình giải quyết, cậu chỉ có thể đóng vai trò là người lắng nghe thôi.
Nhân viên lần lượt đến, Bạch Nhất vực dậy tinh thần, đi làm việc. Lẫm Đông cũng sớm lái xe đến công trường, một mặt là thực sự có việc, mặt khác là không muốn đối mặt với những người nhà của người đã khuất đang tụ tập trong sân.
Buổi chiều, sau khi theo xong một chuyến hàng, Lẫm Đông nhận được điện thoại của Bạch Thiểm, “Anh Đông Đông, hôm nay anh có rảnh không? Em muốn nói chuyện với anh một chút.”
Địa điểm Bạch Thiểm nói là quán cà phê trên phố thương mại. Thị trấn Sa Vũ cũng dần dần mở những quán nhỏ mang tính chất thư giãn như thế này, khách vẫn chưa đông.
“Lần đầu tiên em đến đây là anh dẫn em đến đó, trước đây em chưa bao giờ vào quán cà phê.” Hôm nay Bạch Thiểm trang điểm nhẹ, tóc dài búi cao trên đỉnh đầu, trông rất xinh đẹp.
Trước mặt Lẫm Đông đặt một ly latte đá và bánh phô mai, đều là Bạch Thiểm gọi. Chuyện Bạch Thiểm nói cậu còn nhớ, lúc đó Bạch Thiểm vì cái chân bị thương mà âm thầm buồn bã, nhưng lại cố gắng mỉm cười trước mặt mọi người. Một lần từ trường học Calis về, lúc đi ngang qua phố thương mại, cậu đột nhiên rất muốn dẫn Bạch Thiểm đến ăn chút đồ ngọt. Bạch Thiểm rất kháng cự, liên tục lắc đầu: “Đắt lắm.”
“Thỉnh thoảng tự thưởng cho mình một chút, đắt thì có sao đâu, em xứng đáng mà.” Lẫm Đông dẫn cô bé vào quán cà phê, gọi bánh sô cô la và bánh dâu tây, hai ly cà phê. Cô bé cẩn thận múc một thìa bánh, nếm thử xong không khỏi cười lên, “Ngọt thật.”
Bánh rất ngọt, nụ cười của Bạch Thiểm cũng rất ngọt, không còn vẻ gượng gạo mang chút đắng cay nữa.
Khoảnh khắc cà phê ngắn ngủi trôi qua rất nhanh, con người cuối cùng vẫn phải trở về với thực tại, nhưng ít nhất vào giây phút đó, Bạch Thiểm thực sự rất vui vẻ.
“Sau này những lúc đặc biệt buồn em đều đến đây, còn dẫn cả Tiểu Châu đến nữa, cô ấy thích nhất là bánh dâu tây, nhưng không được ăn nhiều.” Trên mặt Bạch Thiểm nở nụ cười hoài niệm xen lẫn bi thương, “Giá mà cô ấy khỏe mạnh thì tốt rồi, có thể cùng em thử nhiều loại bánh hơn.”
Lẫm Đông không ngắt lời Bạch Thiểm hồi tưởng về người bạn thân của mình, cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, dần dần có chút thất thần. Cho đến khi Bạch Thiểm nói: “Anh Đông Đông, anh nói xem, em có khả năng học để trở thành một người trang điểm cho người đã khuất không?”
Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
