Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 29: Nhưng Cũng Có Thể Là Nhiều Cái Tên Khác, Một Trong Số Đó, Biết Đâu Lại Là Hàn Cừ

Xe cảnh sát ngược chiều gió biển, lao về phía nhà hỏa táng ven biển. Khi Lẫm Đông đến nơi, rất nhiều đồng đội lúc sinh thời của cảnh sát Vĩ đã đợi sẵn ở đó, ai nấy đều đỏ hoe mắt. Hàn Cừ đi trước Lẫm Đông, lúc đẩy cửa nhà xác ra, anh quay đầu lại xác nhận với Lẫm Đông lần nữa. Lẫm Đông chau chặt đôi mày, gật đầu.

 

Nhà xác được chuẩn bị riêng cho những cảnh sát hy sinh vì nhiệm vụ, thi thể không còn nguyên vẹn như cảnh sát Vĩ, khác với căn phòng lần trước Lẫm Đông trang điểm cho A Công. Cửa phòng vừa mở ra, mùi thuốc khử trùng nồng nặc đã xộc thẳng vào mặt, xông đến mức Lẫm Đông phải nhắm mắt lại.

 

Viên cảnh sát Vĩ đã được đặt lên bàn thao tác, trải qua quá trình làm sạch và “vá víu”. Dù vậy, cái chết vẫn hiện ra trước mắt Lẫm Đông một cách cực kỳ sống động và tàn nhẫn. Cậu nhận lấy khẩu trang từ tay Hàn Cừ, chạy ra ngoài cửa hít sâu mấy lần, lúc này mới ép mình bình tĩnh lại, đi đến bên bàn thao tác.


 

Cảnh sát Vĩ mất phần th*n d*** từ đầu gối trở xuống, vai phải cùng nửa khuôn mặt bên phải đã bị cắt mất. Luke nói hy vọng Lẫm Đông có thể giúp anh ấy ra đi một cách tươm tất hơn, nhưng với tình trạng thảm khốc thế này, đừng nói là Lẫm Đông, ngay cả chuyên viên khâm liệm chuyên nghiệp e rằng cũng đành bất lực.

 

Lẫm Đông nhìn chằm chằm vào gương mặt và phần đầu bị biến dạng của cảnh sát Vĩ, hai tay bất giác nắm chặt. Cậu và cảnh sát Vĩ chưa từng gặp mặt, nhưng lúc này lại bị một nỗi sợ hãi và bi thương khôn lường xâm chiếm. Đây là một người hùng đã chết vì người khác giữa tình cảnh hỗn loạn ở nước M. Anh ấy là cảnh sát Vĩ, nhưng cũng có thể là nhiều cái tên khác, một trong số đó, biết đâu lại là Hàn Cừ.


 

Nếu lúc trước đội cứu viện của Trần Tranh đến muộn một chút, nếu Hàn Cừ kém may mắn hơn một chút, thì thứ mà Lẫm Đông đợi được ở trong nước e rằng không phải là một người yếu ớt như tờ giấy trong phòng chăm sóc đặc biệt, nhưng vẫn còn một chút hơi thở, mà là một thi thể không toàn vẹn như thế này.

 

Nước mắt bỗng dâng lên khóe mi Lẫm Đông, cậu cố gắng đè chặt lồng ngực, nén dòng nước mắt nóng hổi xuống. Hàn Cừ vẫn luôn đứng bên cạnh nhìn cậu, lập tức phát hiện ra sự khác thường của cậu, bèn gọi một tiếng: “Lẫm Đông.”

 

Như thể được một bàn tay kéo ra khỏi những tưởng tượng sợ hãi, khi Lẫm Đông đối diện với ánh mắt của Hàn Cừ, trái tim đang đập điên cuồng cũng dần ổn định lại. Người này vẫn còn đây, người này vẫn còn đang ở ngay bên cạnh cậu.


 

“Tôi không sao.” Giọng cậu hơi khàn đi vì cảm xúc dâng trào quá mức, “Đội trưởng Hàn, anh giúp tôi một việc.”

 

“Cậu nói đi.”

 

“Năng lực của tôi có hạn, chỉ có thể chỉnh trang tốt nửa mặt bên trái cho cảnh sát Vĩ thôi. Nên tôi cần nửa chiếc mặt nạ. Không cần quá tinh xảo, cộng thêm chiếc mũ bảo hiểm họ thường đội, chắc là có thể che đi phần… bị thương nặng nhất.”


 

Hàn Cừ nói: “Tôi đi tìm ngay đây.”

 

Sau khi trấn tĩnh lại, Lẫm Đông bắt đầu làm sạch gương mặt cảnh sát Vĩ. Vết máu bẩn đã được người khác lau qua, nhưng Lẫm Đông vẫn tự tay lau lại một lần nữa, vuốt mắt bên trái còn lại cho cảnh sát Vĩ.

 

Gương mặt A Công thì trắng xanh, lõm xuống, còn mặt viên cảnh sát Vĩ này lại có nhiều vết thương, dù đã lau sạch vết máu rỉ ra, những vết thương trên gương mặt cũng đã mất đi sắc máu, trông vẫn vô cùng đáng sợ. Lẫm Đông buộc phải dùng rất nhiều kem che khuyết điểm, tô vẽ từng chút một, che phủ lên vết thương. Cậu tập trung vào từng vết thương riêng lẻ, không dám nhìn toàn bộ gương mặt cảnh sát Vĩ, thỉnh thoảng ánh mắt buộc phải lướt qua, cảm giác tim đập điên cuồng lại quay trở lại.


 

Trong nhà xác có cảnh sát, cũng có nhân viên nhà hỏa táng, nhưng cậu vẫn cảm thấy lạnh, đó không phải là phản ứng với nhiệt độ, mà là nỗi sợ hãi, cô đơn như tuyết đè nặng lên vai cậu. Tay cậu hơi run, việc phục hồi xảy ra sai sót, chỉ có thể bôi đi bôi lại nhiều lần.

 

Bỗng nhiên, cánh cửa phía sau lại mở ra lần nữa, có tiếng bước chân vọng đến, cậu bất giác đứng thẳng người dậy, nhìn thấy Hàn Cừ đang đi về phía mình. Giọng cậu nghẹn ngào, “Sao anh lại quay lại? Mặt nạ…”

 

“Tôi bảo Luke đi chuẩn bị rồi, yên tâm.” Hàn Cừ nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cậu, “Tôi đến ở lại cùng cậu, có cần giúp gì không?”


 

Khóe mắt Lẫm Đông lại đỏ lên lần nữa, cậu gắng sức lắc đầu. Hàn Cừ quay lại bên cạnh cậu, việc cậu có thể cảm nhận được sự hiện diện của Hàn Cừ mọi lúc chính là sự giúp đỡ tốt nhất rồi.

 

Sự chú ý quay lại trên gương mặt viên cảnh sát Vĩ, Lẫm Đông âm thầm điều chỉnh, tay vững vàng hơn, từng nét từng nét khiến vết thương bớt đáng sợ hơn. Khi hoàn thành bước cuối cùng, rốt cuộc cũng dám ngắm nhìn kỹ cảnh sát Vĩ, giống như trong ảnh, đây là một gương mặt bình thường, không có nhiều điểm đáng nhớ. Nhìn một lúc, nước mắt nén nhịn đã lâu tuôn trào khỏi khóe mắt. Lẫm Đông biết, những gì cậu có thể làm cho vị cảnh sát này chỉ có vậy thôi, không thể khiến anh ấy cải tử hoàn sinh, cũng không thể phục hồi hoàn toàn dung mạo cho anh ấy được.


 

Một xấp khăn giấy xuất hiện trước mặt, Lẫm Đông ngẩng đầu, Hàn Cừ nói: “Có cần tôi giúp cậu không?”

 

Hai tay Lẫm Đông đều đeo găng tay, đôi mắt ngấn lệ nhìn Hàn Cừ. Hàn Cừ khẽ chớp mắt, ngay sau đó, anh tiến lại gần, lau nước mắt cho Lẫm Đông.

 

Luke mang mặt nạ tìm tạm được và mũ bảo hiểm của cảnh sát Vĩ đến, nhìn thấy nửa gương mặt được phục hồi của cảnh sát Vĩ, anh ta khóc đến không đứng vững nổi, liên tục nói “Cảm ơn” bằng tiếng nước M.


 

Hàn Cừ cầm lấy mặt nạ và mũ bảo hiểm, “Để tôi.”

 

Mặt nạ màu đen, lẽ ra là cả một chiếc, nhưng đã được cắt thành một nửa, vì gấp gáp nên mép cắt rất thô ráp. Mặt nạ không hoàn toàn vừa vặn với khuôn mặt của cảnh sát Vĩ, nhưng cũng chỉ có thể như vậy, sau khi đội mũ bảo hiểm lên, anh ấy trông như sắp tham dự một vũ hội hóa trang.

 

Nước mắt Lẫm Đông đã ngừng rơi, cậu lại cầm lấy cây cọ trang điểm, tỉ mỉ bôi quanh viền mặt nạ, khiến chỗ nối giữa mặt nạ và khuôn mặt bớt cứng nhắc hơn một chút. Làm xong bước này, nhiệm vụ của Lẫm Đông đã hoàn toàn kết thúc. Các cảnh sát lặng lẽ đẩy viên cảnh sát Vĩ về phía phòng tiễn biệt, nơi có hoa tươi và câu đối viếng đang chờ đợi anh.


 

“Chúng ta cũng đi thôi.” Lẫm Đông nói với Hàn Cừ.

 

Nhưng Hàn Cừ lại đưa cậu đến phòng rửa mặt, lấy ra xà phòng và khăn mặt sạch.

 

Nước ấm áp táp vào mặt, Lẫm Đông ôm lấy má, bật khóc nức nở, nỗi tiếc thương cho viên cảnh sát Vĩ, nỗi sợ hãi suýt mất đi Hàn Cừ, nỗi sợ hãi đối với chính cái chết, tất cả đều được giải tỏa ra trong khoảnh khắc này.

 

Hàn Cừ không nói gì, đứng cạnh cậu như một người vệ sĩ, đợi đến khi cậu khóc đủ rồi mới đưa khăn mặt tới.

 

Xà phòng có mùi chanh, ngày gặp lại, trên người Hàn Cừ cũng có mùi xà phòng chanh, Lẫm Đông dần bình tĩnh lại trong mùi hương thoang thoảng này, cậu lau khô nước mắt, mắt tuy vẫn còn đỏ, nhưng nỗi sợ hãi đã biến mất, “Chúng ta đi tiễn cảnh sát Vĩ.”

 

“Được.”

 

Trong phòng tang lễ vang lên giai điệu trang nghiêm trầm mặc, nặng nề. Luke và người nhà cảnh sát Vĩ đứng cùng nhau, cúi đầu cảm ơn từng người đến tiễn biệt. Cảnh sát Vĩ chắc hẳn là một cảnh sát rất tốt, hàng người đến viếng xếp rất dài, có cảnh sát, cũng có những người dân bình thường ở thị trấn Sa Vũ.

 

Lẫm Đông và Hàn Cừ đi đến bên quan tài kính trong suốt, Luke khẽ nói gì đó với một người phụ nữ, bà là vợ của cảnh sát Vĩ, bà nén nước mắt, cúi chào Lẫm Đông thật sâu. Lẫm Đông đáp lại bằng nghi lễ tương tự.

 

Lễ tiễn biệt sẽ kéo dài đến đêm, thi thể cảnh sát Vĩ sẽ được hỏa táng vào rạng sáng ngày hôm sau. Lẫm Đông và Hàn Cừ không ở lại muộn đến thế, sau khi tiễn biệt liền rời đi. Xe chạy dọc theo đường bờ biển, Lẫm Đông cố tình mở hết cửa sổ xe, gió biển thổi vào ào ạt, làm tóc cậu rối tung lên. Cậu dùng một sợi dây buộc tóc màu trơn, vuốt hết tóc mái ra sau gáy, buộc tạm thành một búi tóc nhỏ.

 

Gió biển nhanh chóng thổi khô nước mắt, cũng khiến sắc mặt cậu trắng hơn bình thường. Hàn Cừ liếc nhìn cậu, kéo cửa sổ lên. Cậu lại ấn cửa sổ xuống.

 

“Thổi nữa là liệt mặt đấy.” Hàn Cừ nói.

 

“Không đâu, tôi từng thổi rồi.” Ngón tay Lẫm Đông khua một cái, “Gió biển quanh thị trấn Sa Vũ này, tôi đều đã hứng qua cả rồi.”

 

“Đi xe mô tô à? Giống lần cậu gặp Tiểu Bạch?” Hàn Cừ hỏi: “Ở đâu? Đưa tôi đến xem.”

 

“Không phải ở đây, cách mười mấy cây số.”

 

“Chỉ đường đi.”

 

Vào một buổi chiều tối thời tiết không được đẹp lắm, chiếc xe chạy giữa những tiếng gầm rú của sóng biển, chạy từ đầu này đến đầu kia của bờ biển, khoảng cách không xa, nhưng lại cảm giác như đã đi rất lâu, rất lâu rồi, người chết yên nghỉ mãi mãi, còn người sống cũng không ngừng tiến về phía trước.

 

Trên bến tàu người qua kẻ lại, vô số hàng hóa được dỡ từ tàu chở hàng xuống, chuyển vào nhà kho. Người bán hàng rong rao bán cơm rang hải sản, có những người thay phiên nhau nghỉ ngơi, kẻ ngồi xổm người ngồi bệt, giải quyết cho xong bữa ăn, nếu còn thời gian thì nằm tạm xuống đất một lát, hoặc đánh bài.

 

“Tôi đói rồi.” Lẫm Đông nói với Hàn Cừ, “Nhưng tôi không mang tiền.”

 

Ở nước M, tỷ lệ phủ sóng thanh toán điện tử rất thấp, đa số trường hợp đều cần tiền mặt, Lẫm Đông đi vội quá, trên người không có một xu.

 

Hàn Cừ mua hai phần cơm rang, chọn loại đắt nhất, hai người cùng ngồi ăn trên bậc thềm với công nhân bến tàu. Rất nhanh, Hàn Cừ đã dừng lại, nhìn Lẫm Đông ăn. Lẫm Đông đang ăn ngấu nghiến, mặc kệ là hải sản gì, cứ thế lùa hết vào miệng, như thể đã nhịn đói mấy bữa rồi.

 

Hàn Cừ chưa từng thấy Lẫm Đông ăn như thế này, càng nhìn càng thấy thú vị. Lẫm Đông ăn liền một mạch hết hơn nửa hộp cơm, lúc này mới phát hiện Hàn Cừ đang nhìn mình, phần của Hàn Cừ gần như chưa động đến.

 

“Anh… nhìn gì thế?”

 

“Nhắc tôi mới nhớ, lẽ ra nên quay lại.” Hàn Cừ vừa nói vừa cầm điện thoại lên.

 

“Không được!” Lẫm Đông giật lấy điện thoại, nói nhỏ: “Ăn cơm thì có gì đáng để quay lại.”

 

“Tôi muốn ăn thử một miếng cơm của cậu.” Hàn Cừ giơ thìa ra, nói.

 

Lẫm Đông nghi hoặc đưa hộp cơm qua, “Của chúng ta giống nhau mà.”

 

“Nhưng của cậu hình như ngon hơn.” Hàn Cừ nếm thử một miếng, Lẫm Đông nửa tin nửa ngờ hỏi: “Thế nào?”

 

Hàn Cừ cười nói: “Của chúng ta giống nhau.”

 

Lẫm Đông “hừ” một tiếng, lấy lại hộp cơm của mình, quay lưng về phía Hàn Cừ, tiếp tục ăn. Hàn Cừ nhích theo cậu, tiếp tục ngang nhiên nhìn cậu ăn cơm.

 

“Tôi ăn xong sẽ ăn phần của anh đấy.” Lẫm Đông kháng nghị.

 

Hàn Cừ hào phóng dâng lên, “Cho cậu này.”

 

Lẫm Đông nhíu mày, xúc tượng trưng vài thìa trong hộp của anh.

 

Hàn Cừ nói: “Ăn uống thỏa thích, là một chuyện rất thỏa mãn phải không.”

 

“Ừm ừm.”

 

“Cho nên cậu bây giờ như vậy, rất tốt.”

 

Lẫm Đông dừng lại, quay đầu nhìn anh. Hàn Cừ nói: “Sống theo ý muốn của mình, không còn chịu những ấm ức khó hiểu kia nữa, không có nhiều người chú ý như vậy, rất tốt.”

 

Lẫm Đông nghe hiểu rồi, Hàn Cừ đang nói về cậu khi còn là ngôi sao. Cậu lại ăn thêm mấy miếng, nghiêm túc gật đầu, “Tôi cũng thấy vậy.”

 

Trang điểm cho cảnh sát Vĩ, công việc này đã khoét một lỗ hổng lớn trong cơ thể cậu, cậu muốn dùng tất cả những gì có thể có được để lấp đầy nó. Thức ăn, sự bầu bạn của người quan trọng. Khoảnh khắc này, cậu bỗng cảm thấy có lẽ mình là một người hạnh phúc, những gì mong muốn, đều đã có được.

 

Bên tai dần dần từ tĩnh lặng trở nên ồn ào, các công nhân hào hứng đánh bài, những người không đánh bài thì ngáy vang trời, sức sống mãnh liệt không ngừng nghỉ bao quanh cậu và Hàn Cừ. Cậu lấy lại tinh thần, “Đi, đưa anh đi xem nhà kho nơi tôi đại triển thần thông!”

 

Nhưng cuối cùng nhà kho không xem được, nơi đó đã trở thành điểm xuống hàng do người chuyên trách quản lý, bên ngoài quây một vòng hàng rào. Lẫm Đông không cam tâm, ngó nghiêng bên ngoài, bị bảo vệ hung dữ đuổi đi.

 

“Hung dữ cái gì, một cái nhà kho, tôi cũng mua được!” Lẫm Đông phàn nàn với Hàn Cừ.

 

Hàn Cừ cười hỏi: “Mua nhà kho làm gì? Để chứa ván gỗ của ‘Đại Đông Logistics’ các cậu à?”

 

“Không biết, phải nghĩ xem đã. Tôi làm vận chuyển có lợi thế sẵn, đây chẳng phải là làm xuất nhập khẩu sao, tôi cũng làm được.” Lẫm Đông nói xong mới thấy có gì đó không đúng, “Đội trưởng Hàn, tôi nói nhảm muốn mua nhà kho rồi, không phải anh nên ngăn cản một chút sao, còn hỏi tôi mua về làm gì?”

 

Hàn Cừ mở cửa xe cho cậu, “Đâu có, anh Đông ĐSo lại nói nhảm được, chắc chắn là anh ấy có chủ ý rồi.”

 

Lẫm Đông ngồi vào ghế xong sờ sờ mặt, hơi nóng.

 

Trì hoãn một ngày, công việc dọn dẹp nhà vườn của Lẫm Đông lại tiếp tục, ban ngày cậu dành một nửa thời gian ở trong sân. Thảm cỏ được giao đến, người bán hàng còn tặng cậu không ít cây cảnh trồng trong chậu, nói là bây giờ trồng, sang năm sẽ nở hoa.

 

Lúc trải thảm cỏ, thợ sửa chữa kiểm tra xong điện nước, bình nóng lạnh cần thay cái mới, những thứ khác thì không vấn đề gì. Lẫm Đông lập tức lái xe đến trung tâm thương mại lớn nhất thị trấn, lắp đặt ngay trong ngày.

 

Những căn phòng không có người ở cũng đều được dọn dẹp sạch sẽ, cả khoảng sân nhỏ toát lên vài phần hơi thở cuộc sống.

 

Lẫm Đông canh cánh nhớ về đoàn tàu nhỏ đã đặt mua, gọi điện thúc giục ông chủ Phổ, ngược lại bị đối phương thúc giục đến công trường khu vui chơi xem thử. Lẫm Đông lấy cớ gần đây đặc biệt bận, dời thời gian lùi lại một chút.

 

Nói bận cũng không hẳn là nói dối, công việc công ty là một chuyện, cậu gấp gáp dọn dẹp sân nhỏ là một chuyện, còn có một công việc bất ngờ tìm đến cậu, khiến cậu rất khó xử – liên tiếp phục hồi dung nhan cho A Công và cảnh sát Vĩ, cậu bỗng trở thành người nổi tiếng trong thị trấn. Nhà ai có người mất, đều muốn mời cậu đến trang điểm.

 

Những người dân vừa thoát khỏi chiến loạn ban đầu không để ý đến dung nhan người đã khuất, cái chết đã là chuyện thường tình, ai còn quan tâm chết đi đẹp hay xấu? Nhưng những người tận mắt nhìn thấy dáng vẻ của A Công và viên cảnh sát Vĩ trước khi hỏa táng, cũng dần dần hiểu được tầm quan trọng của việc thi thể được tươm tất.

 

Nếu có thể, ai lại không muốn hình ảnh cuối cùng của người thân, bạn bè lưu lại trên đời là tốt đẹp?

 

Người đến tiễn biệt cảnh sát Vĩ quá đông, lời đồn “Lẫm Đông thực ra là chuyên viên khâm liệm” càng lan càng rộng. Ngay cả Bạch Thiểm cũng nhận lời ủy thác của người khác, đến mời Lẫm Đông trang điểm.

 

Phần lớn Lẫm Đông đều từ chối, nhưng không chịu nổi nước mắt của các bà mẹ, đành phải trang điểm mấy lần.

 

“Lần sau tôi nhất định sẽ kiên quyết từ chối, thật sự không thể trang điểm nữa rồi, tôi thế này thì gọi gì là chuyên viên khâm liệm, nói ra làm mất mặt giới khâm liệm quá.” Lẫm Đông ngồi dưới gốc cây bóc quýt ăn, Hàn Cừ đang lắp ráp giường ở đối diện cậu.

 

Tối nào Hàn Cừ cũng đến làm giường, tất nhiên Lẫm Đông cũng theo cùng, nhà bếp đã chất đầy thức ăn, gia vị, bữa tối mấy ngày nay đều giải quyết ở bên này, chỗ ở trong viện điều dưỡng đã lâu không nổi lửa.

 

Chiếc giường trông có vẻ cần một thời gian nữa mới làm xong, Lẫm Đông cảm thấy, điều này liên quan đến việc Hàn Cừ làm việc không chuyên tâm, anh không chỉ làm giường, mà còn định làm đồ nội thất khác, hôm qua còn lắp xong khung của một cái tủ.

 

“Cậu làm thế này cũng coi như gợi mở cho mọi người, sau này khi cuộc sống ổn định, bọn họ sẽ ngày càng cần những chuyên viên khâm liệm thực thụ hơn.” Hàn Cừ không ngẩng đầu, tiếp tục mài gỗ.

 

“Vậy trước khi có chuyên viên khâm liệm thực thụ, tôi phải làm sao?” Lẫm Đông chạy đến ngồi xổm trước mặt Hàn Cừ, bóc ba múi quýt, “Ăn không?”

 

Hàn Cừ nghiêng đầu về phía cậu, cậu đút quýt qua, quả quýt này quá to, ba múi thật sự quá nhiều, Hàn Cừ không ăn hết ngay được, cắn vào tay cậu đầy nước quýt.

 

“Chậc—” Lẫm Đông quệt tay vào quần, Hàn Cừ cười cậu: “Không vệ sinh.”

 

“Tôi…” Cậu muốn phản bác, nhưng hình như vừa rồi đã chạm phải lưỡi của Hàn Cừ, cảm giác tiếp xúc vẫn còn lưu lại trên đầu ngón tay. Cậu vội vàng chạy đến bồn nước, xối ào ào rửa sạch nước đường dính nhớp.

 

“Anh Đông Đông, bàn với cậu chuyện này.” Lẫm Đông vừa mới bình tĩnh lại đã nghe thấy Hàn Cừ gọi cái biệt danh trẻ con của mình.

 

“Ừm?” Lẫm Đông giả vờ rất bình tĩnh.

 

“Tôi có thể chuyển đến ở cùng cậu không?” Hàn Cừ ngồi trên chiếc giường mới lắp xong phần khung, hai tay chống hai bên, mỉm cười nhìn Lẫm Đông.


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 29: Nhưng Cũng Có Thể Là Nhiều Cái Tên Khác, Một Trong Số Đó, Biết Đâu Lại Là Hàn Cừ
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...