Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 28: Trước Khi Hàn Cừ Về Nước, Có Thể Cùng Anh Sống Ở Một Ngôi Nhà Thực Sự Trong Vài Ngày

Bạch Nhất chia hết túi nước ngọt, cuối cùng còn lại một chai nước anh đào ô mai, cậu ta cầm trong tay cân nhắc nửa ngày, cuối cùng lại dúi cho Lẫm Đông. “Anh, lát nữa anh đưa cho Bạch Thiểm giúp em nhé.”

 

“Nghe xem, có ra thể thống gì nữa không?” Lẫm Đông nhận lấy chai nước màu tím đỏ mộng mơ kia, “Cậu để chỗ tôi là tôi uống luôn đấy.”

 

“Anh uống cũng được, dù sao cũng là mua cho mọi người mà.” Buổi sáng Bạch Nhất còn tràn đầy sức sống, đi dạo một vòng về lại ỉu xìu. “Em đi làm việc với anh Hàn đây.”


 

Lẫm Đông một tay cầm chai nước, nhìn Bạch Nhất chạy về phía Hàn Cừ, hai người hợp tác tháo một tấm ván rất lớn, đang thảo luận xem cắt thế nào. Lẫm Đông bất giác bước về phía trước một bước, nhưng rồi lại dừng lại.

 

Cậu muốn lên giúp đỡ, cho dù cậu là kẻ ngoại đạo, cũng có thể phụ giúp lặt vặt, đưa cờ lê, đinh vít gì đó cho Hàn Cừ, còn muốn giống như buổi sáng, phá rối lúc Hàn Cừ sơn, bận rộn nửa ngày sơn chẳng được bao nhiêu, mà quần áo bảo hộ của hai người lại sặc sỡ sắc màu.

 

Nhưng vừa mới nói những lời như vậy với Hàn Cừ, cậu không chắc trong lòng anh nghĩ gì, cho dù Hàn Cừ không để tâm, cậu cũng có chút khó xử, không thể tỏ ra như không có chuyện gì mà lượn lờ trước mặt anh được.


 

Do dự một lát, Lẫm Đông từ bỏ ý định nhập hội cùng với Hàn Cừ và Bạch Nhất, vừa quay người thì nhìn thấy Bạch Thiểm đang đá sỏi ở chân tường, đá một lúc lại ngồi xổm xuống, nhổ cỏ ven tường.

 

Hai anh em nhà này, không biết đang mâu thuẫn chuyện gì nữa.

 

Lẫm Đông đi tới, cúi người, chai nước anh đào ô mai lơ lửng trước mắt Bạch Thiểm. Bước chân cậu rất nhẹ, tiếng cưa của Hàn Cừ lại rất ồn, cô bé không biết cậu đến, giật mình một cái, “Anh Đông Đông, là anh à.”


 

“Bạch Nhất cũng thường dọa em thế này à?” Lẫm Đông hỏi.

 

“Anh ấy thích mấy trò đùa dai.”

 

“Hai đứa như nhau cả, em còn đang phá hoại cỏ của anh đây này.”

 

Bạch Thiểm vội vàng đứng dậy, “Em, em không biết làm gì.”


 

Tiếng cưa máy ngày càng ồn ào, Lẫm Đông nhìn đống ván gỗ chất đống, không biết Hàn Cừ phải cưa đến bao giờ, “Ra ngoài đi dạo đi, tiện thể hái ít đông hương về.”

 

“Bọn tôi ra ngoài một lát.” Lẫm Đông hét lớn.

 

Bạch Nhất không quay đầu lại, nhưng Hàn Cừ thì dừng máy cưa lại, “Đi đi, đi đi.”

 

Vừa ra khỏi cổng sân, rõ ràng Lẫm Đông có thể cảm nhận được Bạch Thiểm nhẹ nhõm hơn một chút. Hai người đi dọc theo con đường nhỏ trong thôn, không bao lâu thì đến đầu thôn, ông lão Hoàng ở tiệm tạp hóa nhỏ nghển cổ ra, nhìn chằm chằm Lẫm Đông, Lẫm Đông đành nói: “Hôm nay không có ván gỗ cho ông đâu.” Ông lão Hoàng lại rụt cổ lại.


 

“Bên này không có đông hương, phải đến sườn núi bên kia.” Bạch Thiểm chỉ vào sườn đồi hoang cách đó không xa.

 

“Vậy thì đi thôi.”

 

Mùa này, chính là lúc đông hương mọc khắp núi đồi, Lẫm Đông lấy từ trong áo ra một cái túi ni lông, tiện tay vơ một nắm bỏ vào. Bạch Thiểm nói: “Anh không thể hái thế này được, phần ngọn trên cùng mới ngon.”

Lẫm Đông bèn đổ rau trong túi ra, học theo cách của Bạch Thiểm hái vài nắm.


 

“Em với Bạch Nhất sao thế?” Lúc Bạch Thiểm đang bỏ đông hương vào túi, Lẫm Đông hỏi.

 

Động tác của cô bé chợt khựng lại, “Tụi em… Anh Đông Đông, thực ra em rất muốn xin anh một lời khuyên.”

 

Lẫm Đông vốn đã thấy Bạch Thiểm hôm nay đến rất lạ, thì ra cô bé có chuyện muốn nói với cậu. Trên sườn núi có rất nhiều đá, Lẫm Đông tìm hai tảng đá cách nhau không xa, “Có mệt không? Ngồi một lát đi.”

 

Bạch Thiểm ngồi xuống uống một ngụm nước anh đào ô mai, cô bé đưa chai nước lên trước mắt, hướng về phía ánh mặt trời, ánh sáng chiếu vào khiến nước ép lấp lánh như thạch anh tím, cô bé khẽ thở dài. “Anh trai em rất thương em, có cái gì tốt đều dành cho em. Trước kia nhà em cũng coi như khá giả, thường được uống nước anh đào, sau này chiến tranh, mất hết tất cả, lưu lạc khắp nơi, em bị trúng đạn lạc ở đây, sốt cao suýt chết, lúc tỉnh lại thấy anh ấy không biết mua được chai nước anh đào ô mai này từ đâu về cho em.”


 

Bạch Thiểm ấn vào bụng phải, vết sẹo do chiến tranh để lại sẽ theo cô bé suốt đời. “Lúc đó em rất đau, anh trai em không ngừng động viên em, đặt chai nước dưới ánh đèn cho em xem. Trước khi bị thương tụi em đã trốn trong hang núi nửa tháng, không thấy chút ánh mặt trời nào. Khi đó em nhìn thấy ánh sáng phát ra từ chai nước hoa quả, bỗng dưng bật khóc, cảm thấy mình nhất định có thể sống sót.”

 

Bạch Thiểm ôm chai nước vào lòng, Lẫm Đông thấy ánh lệ long lanh trong mắt cô bé.

 

“Lần trước từ trường học về, em với anh trai đã cãi nhau, để anh chê cười rồi.”


 

“Có gì mà chê cười hay không, chuyện bình thường thôi mà.”

 

Bạch Thiểm cúi đầu không nói, Lẫm Đông cũng không thúc giục, từ góc độ này nhìn xuống chân núi, vậy mà có thể nhìn thấy sân nhà cậu, Hàn Cừ và Bạch Nhất đang kéo tấm ván khoa tay múa chân, giống như hai người que nhỏ xíu. Cậu cong khóe môi.

 

“Mấy ngày nay em đã suy nghĩ rất nhiều, trước đây em quá ích kỷ.” Bạch Thiểm lại lên tiếng, “Em chỉ mải mê theo đuổi cái gọi là lý tưởng của mình, gánh nặng cuộc sống đều đổ hết lên vai anh trai, còn khiến anh ấy lo lắng.”


 

Lẫm Đông quay đầu nhìn Bạch Thiểm, mở miệng định nói.

 

“Anh Đông Đông, anh đừng an ủi em, để em nói hết đã.” Bạch Thiểm hít sâu một hơi, giọng khẽ run, “Việc em muốn làm nhất, đúng là giúp đỡ những đứa trẻ ở trường học, sau này nếu có thể, em còn muốn đến nơi khác tham gia cứu trợ. Nhưng em chỉ là một người bình thường, gia đình em không gánh nổi những chi phí này. Em cần một công việc không cao cả như vậy, nhưng có thể nuôi sống bản thân.”

 

“Anh trai em luôn nói, anh ấy chịu trách nhiệm kiếm tiền, em muốn sống thế nào thì sống, cho dù em không đi làm, anh ấy cũng sẽ nuôi em cả đời. Anh ấy nói được là làm được. Nhưng em không thể trở thành gánh nặng cho anh ấy như vậy.”

 

Lẫm Đông vẫn không nhịn được mà cắt ngang, “Bạch Nhất chưa bao giờ coi em là gánh nặng. Em đừng thấy bây giờ cậu ấy chỉ làm thuê cho anh, cậu ấy chỉ thiếu sự tích lũy, đợi cậu ấy tích lũy đến một mức độ nhất định, kiếm được nhiều tiền là chuyện sớm muộn. Còn về mặt tiền bạc, cậu ấy không phải tùy tiện an ủi em đâu.”

 

“Em biết, mâu thuẫn lớn nhất giữa em và anh trai vẫn là ở trường học.” Bạch Thiểm vội vàng lau đi giọt nước mắt vô tình trào ra, “Bởi vì chân của em, anh ấy không thích nơi đó, chỉ cần em rời khỏi đó, anh ấy sẽ cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.”

 

Đôi tay Bạch Thiểm đặt trên đầu gối bất giác siết chặt, “Em đã suy nghĩ rất lâu, từ hôm kia đã không đến trường học nữa, cứ ở nhà suốt, định tìm một công việc bình thường trước đã. Cho nên hôm nay em mới có thời gian cùng anh trai đến đây.”

 

Lẫm Đông cau mày, “Em quyết định không đến trường học nữa à?”

 

Bạch Thiểm im lặng hồi lâu, “Trước mắt bắt đầu từ việc giảm tần suất đi, một tuần đi hai lần, như vậy anh trai em cũng sẽ yên tâm hơn một chút. Đợi em có công việc ổn định rồi, sẽ tranh thủ thời gian rảnh rỗi để đi.”

 

Lẫm Đông nói: “Vậy em muốn anh cho em lời khuyên về việc gì?”

 

“Em…” Tuy Bạch Thiểm đã quyết định rồi, nhưng cả người trông rất suy sụp, giọng nói ngày càng nhỏ, “Em không biết làm vậy có đúng không, sau này, em có hối hận không.”

 

Ánh mắt Lẫm Đông lại hướng về phía xa, Hàn Cừ đang nghỉ ngơi uống nước, còn Bạch Nhất thì từ đầu đến cuối chưa từng dừng tay.

 

“Ngay cả bản thân em còn không biết, làm sao anh biết được.” Lẫm Đông đưa ra câu trả lời lạnh lùng.

 

Bạch Thiểm ôm mặt, nước mắt làm ướt lòng bàn tay, giọng run rẩy, “Anh nói xem em nên tìm công việc như thế nào?”

 

Lẫm Đông vẫn nhìn Hàn Cừ, buột miệng nói, “Loại công việc có thể giúp đỡ người khác ấy, những việc mà nhiều người không muốn làm, không có khả năng làm.”

 

Bạch Thiểm không hiểu, ngạc nhiên nhìn Lẫm Đông. Lẫm Đông quay đầu lại, “Hai anh em các em đều là loại người như vậy.”

 

Mặt trời sắp lặn, Lẫm Đông và Bạch Thiểm xách một túi đầy đông hương xuống núi, vấn đề của cô bé vẫn chưa được giải quyết, nhưng sau khi dốc hết bầu tâm sự rồi khóc một trận, cảm xúc cuối cùng cũng được giải tỏa, cả người trông nhẹ nhõm hơn nhiều.

 

Lúc đi qua tiệm tạp hóa nhỏ, con trai út của ông lão Hoàng là Hoàng Tam đang lượn lờ trước cửa, Lẫm Đông tiện tay đưa phần đông hương dư cho cậu ta.

 

Lẫm Đông không hiểu gì về việc đóng đồ gỗ, tưởng rằng một ngày là xong, thế nhưng hết một ngày, trong sân vẫn là một đống ván gỗ. Bạch Nhất thấy Bạch Thiểm về, lập tức dùng lời nói để che giấu sự lúng túng, Lẫm Đông nghe nửa ngày mới hiểu, ván gỗ đã cắt xong, lắp ráp lại là thành cái giường, nhưng trước khi lắp ráp, còn phải sơn bóng, bào nhẵn, chạm khắc tỉ mỉ một chút.

 

Lẫm Đông không thấy Hàn Cừ, quay đầu tìm kiếm, Bạch Nhất nói: “Anh Hàn đi nghe điện thoại rồi, hình như là cảnh sát gọi đến.”

 

Lẫm Đông bất giác cảm thấy căng thẳng.

 

Lúc này Hàn Cừ đang ở trong căn phòng vốn để chiếc giường hỏng, quay lưng về phía sân, “Đội trưởng Lưu bọn họ không phải đã hoạt động ở thành phố Tiêu Lưu nhiều ngày rồi sao, còn cần đến tôi à?”

 

“Anh đùa với tôi đấy à! Đội trưởng Lưu đến rồi, anh có thể ở lì ở thị trấn Sa Vũ không đi nữa à!” Giọng Lý Đông Trì vang lên từ đầu dây bên kia.

 

Lý Đông Trì nói tiếng Hán cực sõi, chữ nghĩa tuôn ra như súng liên thanh không ngừng, bắt đầu mắng từ Trần Tranh đến Minh Hàn, mắng bọn họ không có nghĩa khí, nói là sẽ đến mượn bãi biển riêng của hắn ta tổ chức đám cưới, tuần nào hắn ta cũng mời, mà hai người kia cứ như ông già bà cả bảy tám mươi tuổi mắc bệnh hay quên. Mắng xong đôi tình nhân đáng ghét kia xong lại quay sang mắng Hàn Cừ, nói là đến giao lưu, lại không chịu đến thủ đô tỉ thí với hắn ta!

 

“Tôi ghi âm rồi đấy.” Hàn Cừ nói: “Lập tức cho đôi tình nhân đáng ghét kia nghe.”

 

“Tôi sợ à? Tôi bay qua đó mắng bọn họ luôn!” Lý Đông Trì nói thì nói vậy, nhưng căn bản không có thời gian.

 

“Không cần biết, thế nào anh cũng phải đến một lần.” Hắn ta uy h**p: “Không thì tôi đóng cửa cái trường học gì đó kia đấy!”

 

Hàn Cừ nghe mà bật cười, anh biết Lý Đông Trì không thể nào đóng cửa thật, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý đến thành phố Tiêu Lưu, “Nhưng phải muộn một chút, tôi ở bên này còn có việc.”

 

“Chết tiệt, anh ở địa bàn của tôi mà nói với tôi là có việc? Việc gì thế, tôi giúp anh giải quyết!” Lý Đông Trì gào lên.

 

“Anh không được.” Hàn Cừ đáp gọn lỏn.

 

Lý Đông Trì tức giận cúp máy, tuyên bố sẽ khiến anh không có chỗ ở tại thị trấn Sa Vũ, rồi lại đi mách lẻo với Trần Tranh.

 

Lúc Hàn Cừ từ trong phòng đi ra, Bạch Nhất và Bạch Thiểm đã chuẩn bị về, Lẫm Đông muốn giữ bọn họ lại ăn cơm, nhưng Bạch Thiểm cười nói: “Em muốn về nấu cho anh trai món bánh trôi.” Bạch Nhất đứng bên cạnh, gãi đầu cười ngây ngô.

 

Người bớt đi một nửa, cũng không còn tiếng máy cưa nữa, trong sân trở nên yên tĩnh. Trải qua một buổi chiều, Lẫm Đông đã tự mình tiêu hóa hết chút khó xử kia, cậu đi đến trước mặt Hàn Cừ, “Tối nay chúng ta ăn gì?”

 

Mười lăm phút sau, một tô mì thập cẩm rắc đầy đông hương được đặt lên bàn, trông bình thường, nhưng có đủ thứ. Hàn Cừ ăn xong trước, lúc Lẫm Đông nhặt đông hương ra ăn, anh chống cằm nhìn cậu. Lẫm Đông chạm phải ánh mắt anh, nhanh chóng xử lý hết chỗ mì còn lại.

 

“Ăn gấp thế, tôi có giành của cậu đâu.” Hàn Cừ trêu.

 

“Không giành sao anh cứ nhìn chằm chằm vào bát tôi?” Lẫm Đông phản bác.

 

Nói xong cả hai đều bật cười. Một lát sau, Hàn Cừ hất cằm về phía đống ván gỗ, “Cái này một sớm một chiều không làm xong được, tôi muốn mỗi tối đều đến làm một chút.”

 

Lẫm Đông kinh ngạc, “Mỗi tối?”

 

Lúc Hàn Cừ đan mũ cũng như vậy, mỗi tối đan một ít, không vội vàng. Nhưng đan mũ thì dễ, còn giường thì chỉ có thể làm trong sân, làm xong lại lái xe về viện điều dưỡng.

 

“Có mệt quá không?” Lẫm Đông cau mày hỏi.

 

“Chút việc này thì có gì đâu, coi như hoạt động giải trí thôi.” Hàn Cừ bưng bát đi rửa.

 

Nói thì nói vậy, nhưng Lẫm Đông vẫn lo Hàn Cừ mệt, thực ra từ trong thôn đến cục trị an, viện điều dưỡng, lái xe cũng không xa, chỉ là chuyến đi về buổi tối cảm thấy rất không cần thiết. Một ý nghĩ chợt xuất hiện trong đầu cậu – hay là tạm thời anh ấy ở lại bên này? Làm xong giường rồi hãy về ở?

 

Lẫm Đông lắc đầu, lời này cậu nói ra không thích hợp.

 

Sau khi ở lại sân nhỏ của mình một đêm, lúc trở về viện điều dưỡng, Lẫm Đông có chút không quen, đây không phải nhà của Hàn Cừ, cũng không phải của cậu. Cậu đột nhiên bức thiết muốn trang hoàng lại ngôi nhà nhỏ của mình cho ngăn nắp, ít nhất thì… trước khi Hàn Cừ về nước, có thể cùng anh sống ở một ngôi nhà thực sự trong vài ngày.

 

Có ý nghĩ này, Lẫm Đông vừa oán hận bản thân trước đây lười biếng, vừa tìm đội sửa chữa nhà cửa, cả buổi sáng hao phí vào việc này. Bạch Nhất lại cảm thấy đây là một ý kiến tồi, “Anh bây giờ sửa nhà, thực sự muốn ở thì phải đợi đến nửa cuối năm sau mới ở được.”

 

Lẫm Đông nghĩ lại cũng đúng, cuối cùng chỉ thuê đội vệ sinh và thợ sửa chữa – xem điện nước ga có cần sửa không, buổi trưa lại đi một chuyến đến chợ hoa, đặt thảm cỏ.

 

Đúng lúc cậu đang bận tối mắt tối mũi, cục trị an lại gọi điện tới, trước khi nhấc máy, cậu còn hơi căng thẳng, nghe được một nửa, ánh mắt dần trở nên khó hiểu, “Cái gì? Mời tôi trang điểm cho đồng đội của các anh?”

 

Điện thoại là do Luke đích thân gọi đến, giọng điệu không khoa trương như bình thường, còn có ý -mang theo vài phần cầu xin. Cảnh sát Vi là một trong những thuộc hạ mà Luke tin tưởng nhất, khi nước M còn đang chiến tranh, đã cùng anh ta vào sinh ra tử. Thời điểm cục trị an thị trấn Sa Vũ mới thành lập, toàn xã hội vẫn còn bất ổn, lính đánh thuê, binh lính vũ trang lưu vong cướp bóc khắp nơi, gây ra các vụ tấn công kh*ng b*, cảnh sát Vi đã dẫn đội bắt rất nhiều người, ngày nào cũng liều mạng.

 

Hiện nay những ngày tháng khó khăn nhất đã qua, cảnh sát Vi cũng theo Luke thăng chức liên tục, nhưng vẫn còn các băng nhóm vũ trang nhỏ gây án. Tuần trước cảnh sát Vi dẫn một đội cảnh sát đặc nhiệm đến khu rừng núi phía Bắc thị trấn Sa Vũ truy bắt băng nhóm vũ trang, rõ ràng đã chiến thắng, nhưng trên đường về lại gặp phải phần tử lọt lưới tập kích, cảnh sát Vi yểm trợ cho những người khác, chết thảm, thi thể đưa về cục trị an chỉ còn lại nửa người.

 

Lẫm Đông lập tức chạy đến cục trị an, Luke suy sụp vì nỗi đau mất đi người bạn thân thiết nhất của mình, anh ta quỳ trên mặt đất khóc nức nở không ngừng. Hàn Cừ ngồi xổm bên cạnh anh ta, tay đặt trên vai anh ta. Thấy Lẫm Đông đến, Hàn Cừ đứng dậy đi tới, vẻ mặt nghiêm trang, anh vỗ nhẹ lên cánh tay Lẫm Đông, hai người đi vào một góc.

 

Lẫm Đông đã biết tại sao Luke lại tìm mình. Cách đây không lâu cậu đã trang điểm cho A Công ở nhà hỏa táng, chuyện này không chỉ cảnh sát đi cùng biết, mà nhân viên nhà hỏa táng, gia đình những người đã khuất khác cũng đều biết. Thị trấn Sa Vũ không có người có thể trang điểm cho thi thể, kẻ nửa vời như cậu vậy mà lại trở thành người duy nhất có thể giúp cảnh sát Vi ra đi không quá khó coi.

 

“Luke muốn làm chút gì đó cuối cùng cho cảnh sát Vi, nhưng cậu không cần phải miễn cưỡng.” Hàn Cừ nói: “Nếu cậu không muốn…”

 

“Dẫn tôi đi xem anh ấy đi.” Lẫm Đông đã bình tĩnh lại sau những ngỡ ngàng ban đầu, “Tôi sẽ thử xem.”


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 28: Trước Khi Hàn Cừ Về Nước, Có Thể Cùng Anh Sống Ở Một Ngôi Nhà Thực Sự Trong Vài Ngày
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...