Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 27: Làm Như Vậy, Có Lẽ Tôi Sẽ Đến Gần Anh Ấy Hơn Một Chút


“Ăn cơm thôi! Anh Hàn, ăn cơm trước đẫ!” Giọng nói tràn đầy sức sống của Bạch Thiểm vang lên, cô bé bưng một cái tô to như chậu rửa mặt từ bếp ra, bên trong đựng đầy ắp mì lạnh.


 


Trong sân vốn có một cái bàn, nhưng đã bị hai “thợ mộc” trưng dụng, Lẫm Đông đành phải dọn thêm một cái khác ra. Bạch Thiểm đặt tô lên bàn, quay người đi bưng món khác, không có ý gọi người còn lại. Lẫm Đông đành phải gọi: “Bạch Nhất, lát nữa rồi hẵng làm tiếp.”


 


Bình thường Bạch Nhất nghe thấy ăn cơm là chạy nhanh hơn bất cứ ai, nhưng lần này lại đợi đến khi Hàn Cừ đi tới bên cạnh, cậu ta mới nói: “Anh Hàn, anh đi trước đi, em phải rửa tay đã.”


 


Hàn Cừ cười nói: “Tôi không rửa tay à?”


 


Khi hai người rửa tay rửa mặt bên bồn nước, Lẫm Đông và Bạch Thiểm đã bày biện xong thức ăn. Món chính là mì lạnh, Bạch Thiểm trộn theo khẩu vị địa phương, thêm rất nhiều gia vị và rau xanh, cắm một đôi đũa chung, nếu không có Bạch Nhất ở đây thì ba người bọn họ có lẽ ăn không hết. Lẫm Đông nấu món cánh gà kho mà Hàn Cừ yêu cầu, lại xào thêm một đĩa thịt bò với cà chua, Bạch Thiểm thì hầm thêm một nồi hải sản. Số lượng món ăn tuy không nhiều, nhưng phần ăn rất nhiều.


 


Hàn Cừ vốn ngồi đối diện với món cánh gà kho, cách một cái tô cao, Lẫm Đông tuy nhìn thấy, nhưng cảm thấy Hàn Cừ tay dài chân dài, chắc chắn gắp tới, hơn nữa món hải sản hầm của Bạch Thiểm ngon hơn, lại ở ngay bên tay Hàn Cừ, nên cũng không cần thiết phải cố ý đổi món cánh gà kho đến trước mặt anh. Nhưng trước khi động đũa, Hàn Cừ tự bưng bát đi vòng qua, “Tiểu Bạch, đổi chỗ với tôi đi.”



 


Bạch Nhất ngồi đâu cũng được, vừa ngậm cánh gà vừa đổi chỗ.


 


Hàn Cừ ngồi xuống, ung dung gắp cánh gà, nếm thử xong quay đầu giơ ngón cái với Lẫm Đông. Trong lòng Lẫm Đông vui vẻ, gắp cho anh một bát mì lạnh đầy.


 


Ăn đến cuối cùng, người vẫn đang còn cắm đầu cắm cổ ăn quả nhiên chỉ còn lại Bạch Nhất, thấy mọi người đều đã ăn xong rồi, cậu ta bèn bê luôn cái tô đến trước mặt mình, gạt hết các món khác vào, ăn sạch sành sanh.



 


Sau bữa ăn, Bạch Thiểm định rửa bát, Hàn Cừ ngăn cô bé lại ngoài cửa bếp, “Cơm đều là em nấu, sao còn tranh rửa bát nữa vậy?”


 


“Em nên rửa mới đúng, mọi người đã vất vả cả buổi sáng rồi.” Bạch Thiểm vừa nói vừa chen vào trong, “Anh Hàn, anh mau đi xử lý mấy tấm ván đi.”


 


“Không cho tôi nghỉ trưa chút nào à?” Hàn Cừ nói với Lẫm Đông đang đi tới, “Người của ‘Đại Đông Logistics’ các cậu làm ăn thế hả?”


 


Bạch Thiểm vội nói: “Em không phải người của ‘Đại Đông Logistics’ đâu.”


 


“Đi nghỉ đi, đi dạo quanh đây với Bạch Nhất cũng được.” Lần này Lẫm Đông đứng về phía Hàn Cừ, “Con gái thì rửa bát làm gì.”



 


Hoàn toàn bị chặn ngoài cửa, Bạch Thiểm dậm chân, “Anh cũng nấu cơm mà, sao anh lại phải rửa bát!”


 


“Đây là nhà anh, anh cho phép anh rửa, không cho phép em rửa.” Lẫm Đông nói với cô bé.


 


Nồi niêu xoong chảo ném hết vào bồn, Hàn Cừ nhanh nhẹn rửa ráy. Bồn rửa trong bếp không lớn như bồn nước ngoài sân, Lẫm Đông tuy cũng muốn rửa, nhưng không chiếm được chỗ, đành phải nhìn Hàn Cừ rửa.



 


Hàn Cừ xắn tay áo, dù không dùng sức, mạch máu trên cánh tay vẫn rất rõ ràng, rắn rỏi, nổi lên rồi ẩn vào trong tay áo. Cậu luôn cảm thấy đường đi của mạch máu rất gợi cảm, không liên quan gì đến h*m m**n, đó là biểu hiện bên ngoài của sức sống mãnh liệt. Khi sự gợi cảm này xuất hiện trên người mình thích, đó lại là một thứ gì đó có sức hấp dẫn khác.


 


Lúc cậu đang nhìn đến nhập tâm thì lại bỗng nghe Hàn Cừ nói: “Hai anh em nhà này sao thế?”


 


Lẫm Đông nhướng mày, “Anh cũng nhìn ra rồi à?”


 


Hàn Cừ cười, “Tôi chậm tiêu vậy sao?”


 


“Không phải, chủ yếu là anh cũng không tiếp xúc nhiều với Bạch Thiểm.” Lẫm Đông đáp.


 


“Tôi tiếp xúc với Bạch Nhất nhiều mà, với tính cách của cậu ta thì sẽ không đến nỗi xa cách với em gái ruột như vậy.” Hàn Cừ nói.



 


Lẫm Đông nhìn ra ngoài, Bạch Nhất không biết đã đi lang thang ở đâu mất rồi, Bạch Thiểm ngồi ngẩn người dưới mái hiên.


 


“Bạch Nhất rất quý em gái của mình, chính vì quá quý nên mới có mâu thuẫn.” Lẫm Đông cảm thán.


 


Hàn Cừ hỏi: “Bạch Nhất là một thợ mộc giỏi, tay nghề không tồi, sao hai người lại quen nhau?”


 


Lẫm Đông nhớ ra mình chưa kể cho Hàn Cừ nghe chuyện xui xẻo của Bạch Nhất, cậu ta xem Lẫm Đông là ân nhân cứu mạng, nhưng thực ra Bạch Nhất cũng đã giúp cậu không ít.


 


Trong thời gian chiến loạn ở nước M, miền Nam chịu thiệt hại ít hơn miền Bắc, Bạch Nhất vừa bảo vệ gia đình, vừa theo một ông lão thợ mộc học nghề. Ông lão thợ mộc ấy thường nói với Bạch Nhất là, đợi chiến tranh kết thúc thì sẽ dẫn tất cả đồ đệ của mình mở một xưởng sản xuất đồ gỗ, lúc đó trăm việc còn đang dang dở, chờ khôi phục, các nơi đều đang xây dựng, nhu cầu đồ gỗ chắc chắn sẽ rất lớn. Đợi kiếm được nhiều tiền, mọi người muốn ra riêng lập nghiệp, ông sẽ tự tay đóng tặng một bộ đồ gỗ. Nhưng ông lão thợ mộc và đại đa số các sư huynh đệ của Bạch Nhất đều đã chết trong chiến tranh.


 


Bạch Nhất đợi đến khi hòa bình lập lại, tình hình nước M quả thực như lời ông lão thợ mộc nói, công cuộc tái thiết diễn ra nhanh chóng, nhu cầu thợ mộc rất lớn. Cậu ta vốn có thể đến thủ đô Tiêu Lưu, đó là địa bàn của Lý Đông Trì, là nơi an toàn và quy củ nhất trên toàn nước M. Nhưng khó mà rời bỏ quê hương được, vậy nên cuối cùng cậu ta và Bạch Thiểm đã quyết định ở lại.



 


Rất nhanh, Bạch Nhất đã tìm được một công việc lương rất khá, ông chủ là người giàu có từ thành phố Tiêu Lưu đến, lời ngon tiếng ngọt, hứa hẹn với Bạch Nhất, chỉ cần cậu ta làm tốt, công ty sẽ chia cho cậu ta một nửa. Bạch Nhất tuổi còn trẻ, không có ai dạy bảo, trên đời này còn có những người đáng sợ hơn cả quân phiệt cát cứ, lính đánh thuê. Cậu ta tràn đầy hy vọng, làm việc ngày đêm không ngừng nghỉ ở xưởng đồ gỗ.


 


Ban đầu, quả thực ông chủ đã trả cho cậu ta thù lao khá cao, nhưng từ tháng thứ hai trở đi, ông ta bắt đầu tìm lý do trì hoãn trả lương. Nhiều người trong xưởng đã bỏ đi, Bạch Nhất là người vất vả nhất, không chịu tay trắng rời đi, nên đã ở lại để xoay sở với ông chủ. Ông chủ trốn công nhân, trốn chủ nợ, Bạch Nhất bèn ngồi rình ở cửa nhà nhân tình của ông ta, cuối cùng cũng tóm được. Ông ta đã cùng đường bí lối nên liều mạng, cắn răng nói không có tiền, nhiều nhất chỉ có thể giao xưởng đồ gỗ lại cho Bạch Nhất.


 


Bạch Nhất đi học chẳng được mấy năm, hoàn toàn không hiểu gì về tài sản nợ nần, nhận được xưởng đồ gỗ còn mừng rỡ, cả đêm không ngủ được, mơ mộng làm sao để trở thành số một thị trấn Sa Vũ, số một nước M.


 


Ngày hôm sau, lúc trời vừa sáng, giấc mộng cũng tỉnh, ông chủ cũ đã cao chạy xa bay, khoản nợ hàng chục triệu đều chuyển sang cho Bạch Nhất, ông chủ hiện tại. Đối mặt với đám đòi nợ, Bạch Nhất nói không nên lời, cậu ta không hiểu tại sao mình từ nhỏ đến lớn làm việc chăm chỉ thật thà, một bát cơm cũng chưa từng nợ ai, vậy mà bây giờ lại đột nhiên gánh khoản nợ hàng chục triệu. Khoản nợ này làm sao cậu ta trả nổi?


 


Chủ nợ cũng là một kẻ lọc lõi, vừa nhìn là biết chuyện gì xảy ra, nhưng ông ta không hề thương hại Bạch Nhất, một mặt tìm luật sư đến ‘phổ cập kiến thức’ cho Bạch Nhất, mặt khác đe dọa uy h**p cậu ta. Biết được Bạch Nhất còn có cô em gái xinh đẹp Bạch Thiểm, chủ nợ càng nảy sinh ý đồ xấu xa.



Cuối cùng Bạch Nhất cũng hiểu rõ hoàn cảnh của mình, điên cuồng làm thêm, ban ngày đóng đồ gỗ, buổi tối ra bến cảng bốc vác hàng hóa. Bến cảng ở thị trấn Sa Vũ thường có hàng lậu ra vào, Bạch Nhất muốn nhanh chóng trả nợ, chẳng quan tâm gì đến hàng lậu hay hàng chính ngạch, không ngờ công việc này mới làm chưa được bao lâu thì Luke bắt đầu quản lý bến cảng nghiêm ngặt, lô hàng Bạch Nhất phụ trách vận chuyển bị mất, công việc bốc vác cũng mất luôn.


 


Cậu ta thực sự không trả nổi tiền, chủ nợ mất kiên nhẫn, định bán cậu ta cùng những người khác ra biển. Cậu ta dẫn Bạch Thiểm trốn đông trốn tây, chính lúc này đã gặp được Lẫm Đông, người mới đến thị trấn Sa Vũ không lâu, cả người vẫn còn rất mơ hồ.


 


Nhờ “sự giúp đỡ” của Ôn tỉnh, Lẫm Đông đã hoàn thành được vài đơn hàng, nhưng kinh doanh càng nhiều, vấn đề thiếu nhân lực càng rõ rệt. Tuy Lẫm Đông có tiền, nhưng nhân viên phù hợp không phải chỉ dựa vào tiền là tuyển được. Dạo đó ‘Đại Đông Logistics’ ngày nào cũng tuyển người, ngày nào cũng có người nghỉ việc, thời gian của Lẫm Đông gần như đều dồn vào việc thay đổi nhân sự, chưa nói đến việc công ty khó mà phát triển, mà mục đích ban đầu cậu đến nước M cũng đành phải gác lại.


 


Sau khi lại một lần nữa sa thải nhân viên không đạt yêu cầu, cậu tức giận đóng cửa công ty, lái xe máy phóng ra bờ biển. Cậu sinh ra và lớn lên ở thành phố trong đất liền, sau khi nổi tiếng tuy đã nhiều lần ra biển quay phim, nhưng mãi đến khi tới nước M mới thực sự cảm nhận được sự hùng vĩ của biển cả, và cả sự cô độc.


 


Xe máy chạy như điên dọc bờ biển, gió biển dữ dội cuốn theo bọt biển tanh nồng táp vào người cậu, biển cả dưới màn đêm giống như vực sâu đầy quái vật, cậu nghe thấy tiếng gầm trầm thấp của chúng. Cơn đau bắt đầu khuấy đảo dữ dội trong đầu cậu, màu sắc trước mắt dần méo mó tan rã. Một tiếng ‘RẦM’ vang lên, xe máy lật nhào trên bãi đất lầy lội đầy đá nhọn. Cậu đau ê ẩm khắp người, khoang mũi tràn ngập mùi tanh, không biết là từ nước biển, hay là máu của chính mình.


 


Phía trước có ánh đèn, là một nhà kho, một đám người kéo lê dụng cụ đi vào, bên trong vọng ra tiếng kêu thảm thiết. Lẫm Đông tỉnh táo hơn một chút, cậu kiểm tra cơ thể, phát hiện chỉ bị thương ở trán, chảy rất nhiều máu, nhưng chân tay không sao. Cậu loạng choạng đứng dậy, đi về phía nhà kho đó, có thứ gì đó ẩn sâu từ tận đáy lòng cậu dường như bị máu k*ch th*ch mà trỗi dậy, giờ phút này, cậu không sợ bất cứ điều gì.


 


Người bị đánh trong nhà kho đó chính là Bạch Nhất, thời hạn chủ nợ cho cậu ta chỉ còn lại ba ngày cuối, hôm nay cho cậu ta nếm mùi, cuối cùng nếu vẫn không trả được tiền, cậu ta sẽ bị đưa ra biển, bị mổ lấy nội tạng hay trực tiếp cho cá ăn, cái đó thì phải xem số mệnh của cậu ta, còn em gái cậu ta sẽ thuộc về chủ nợ, số phận có thể tưởng tượng được. Bạch Nhất khóc lóc thảm thiết, chủ nợ không hề động lòng, đúng lúc màn tra tấn đang đến cao trào, Lẫm Đông người đầy máu me xuất hiện ở cửa kho.


 


Sau này Bạch Nhất nhớ lại, nói cậu lúc đó giống như một ác quỷ bò lên từ địa ngục, cả khuôn mặt không chỗ nào không có máu, ngay cả lòng trắng mắt cũng đầy tơ máu đỏ, tay còn xách một cây gậy sắt, kéo lê trên mặt đất phát ra tiếng kêu rợn người.


 


Nhưng cây gậy sắt đó không phải Lẫm Đông dùng để đánh người, trước khi biết được ân oán của đám người trong kho, cậu không hề có ý định làm anh hùng cứu kẻ ngốc. Cậu chỉ là đã kìm nén quá lâu, sau khi ngã đầu rơi máu chảy thì chẳng muốn quan tâm gì nữa, buồn chán, muốn xem náo nhiệt, đi được nửa đường thì đi không nổi, tiện tay nhặt một cây gậy sắt làm gậy chống mà thôi.


 


Nhưng sự xuất hiện của cậu lại cực kỳ gây sốc đối với chủ nợ và đám tay sai, khuôn mặt đầy máu trông còn hung dữ hơn cả kẻ giết người, quần áo trên người rách nát, cây gậy sắt hình như còn dính máu, không biết vừa mới xử lý bao nhiêu người. Chủ nợ lòng dạ độc ác, càng hiểu loại người như cậu không thể chọc vào, lập tức ra lệnh cho thuộc hạ dừng tay, không đánh đập Bạch Nhất nữa.


 


Bạch Nhất dưới bản năng sinh tồn đã liên tục kêu cứu mạng, ồn ào khiến Lẫm Đông lại đau đầu. Cậu giơ cao cây gậy sắt, mạnh mẽ đập xuống đất, cả chủ nợ và Bạch Nhất đều giật bắn cả người. “Đừng ồn, có chuyện gì thì nói.”


 


Lúc đó tiếng nước M của cậu nói vẫn còn rất bình thường, ngắn gọn, nhưng chính vì thế lại càng có uy thế. Chủ nợ nhất thời không hiểu mối quan hệ giữa cậu và Bạch Nhất, rõ ràng cậu đến để cứu Bạch Nhất, nhưng lại có vẻ không quen thân với cậu ta lắm. Chủ nợ có chút kiêng dè người nước ngoài, nhưng lại không muốn tỏ ra yếu thế, lên giọng ra vẻ kể lại chuyện Bạch Nhất nợ tiền.


 


Đầu óc Lẫm Đông đang rối loạn, nhìn Bạch Nhất bị đánh bầm dập, lại nhìn chủ nợ, trong dạ dày đột nhiên cuộn lên một cảm giác buồn nôn. Bạch Nhất ngốc đến mức cậu muốn cười, nhưng lại giống hệt cậu năm đó tùy tiện ký hợp đồng bán thân với công ty quản lý, cậu nhìn thấy trên người chàng trai đáng thương này một chút bóng dáng xa xôi, mờ nhạt của chính mình. Còn chủ nợ, cũng cùng một loại với những kẻ đeo mặt nạ tươi cười trong giới giải trí kia.


 


Cậu đi tới, ngồi xổm xuống bên cạnh Bạch Nhất, “Cậu nợ bao nhiêu tiền?”


 


Chủ nợ nói ra con số.


 


Lẫm Đông đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào chủ nợ, một lúc sau, cậu cười lạnh một tiếng, “Chuyện nhỏ, tôi trả.”


 


Đừng nói là Bạch Nhất, ngay cả chủ nợ cũng kinh ngạc, người trước mắt là kẻ điên sao? Nhưng chính vì Lẫm Đông giống kẻ điên, ông ta mới càng không dám chọc vào.


 



 


Đây đúng là lời nói điên rồ, ngân hàng đã sớm đóng cửa, một khoản chuyển lớn như vậy, phải đến sáng mai mới thực hiện được. Chủ nợ sợ Lẫm Đông đổi ý, nhưng không muốn tỏ ra quá nhỏ mọn, miệng thì nói hai người cứ về bàn bạc thêm, sau đó cử người theo dõi Lẫm Đông và Bạch Nhất suốt đường đi.


 


Bạch Nhất bị gió biển thổi cho tỉnh táo lại, mang khuôn mặt sưng vù hỏi: “Anh, tôi còn chưa biết tên anh, sao anh lại giúp tôi? Anh thật sự định trả tiền giúp tôi sao?”


 


Lẫm Đông dùng chiếc xe máy cà tàng chở Bạch Nhất đi, cậu cũng lười nói chuyện, lúc vào đến thị trấn mới hỏi: “Cậu ở đâu?”


 


Với bộ dạng bây giờ của Bạch Nhất, cậu không dám để Bạch Thiểm nhìn thấy, “Anh, anh có thể, cho tôi ở nhờ một đêm không? Tôi…”


 


Lẫm Đông không đợi cậu ta nói hết, liền nhấn ga, trực tiếp chở cậu ta đến Hẻm Tình Thiên. Hai người máu me bê bết xông vào con hẻm, dọa những người đang cãi nhau xung quanh giật nảy mình. Lẫm Đông thản nhiên như không có ai, mở cửa vào nhà, Bạch Nhất do dự một lát, cuối cùng vẫn đi theo vào, còn dựng lại chiếc xe máy.


 


Lẫm Đông dẫn người về nhưng không quan tâm, tự mình đi tắm, gột sạch vết máu trên người, lúc ra ngoài lại phát hiện không có thuốc, Bạch Nhất đã chạy ra ngoài mua thuốc trong lúc cậu tắm, lúc này đang đứng bên bàn, vừa thấy vết thương chưa cầm máu của cậu, cậu ta vội vàng đặt thuốc xuống, “Anh, vết thương này của anh chỉ bôi thuốc không được, phải đến bệnh viện!”


 


Đêm đó, Lẫm Đông bị Bạch Nhất kéo đến bệnh viện, khâu vết thương, truyền dịch, giữa chừng, Bạch Nhất lại mua cơm rang về, nhất quyết bắt cậu ăn, cậu ăn được hai miếng, không ăn nổi nữa, phần còn lại Bạch Nhất ăn hết.


 


Lúc truyền dịch, cậu đã bình tĩnh lại, hỏi thăm tình hình gia đình Bạch Nhất. Cậu ta cũng đã bình tĩnh, vô cùng cảm kích việc cậu đã cứu mình, không cho rằng cậu thực sự sẽ giúp mình trả nợ.


 


“Anh, tiền tôi sẽ tự tìm cách, vẫn còn thời gian. Anh với tôimới quen nhau, tôi không thể để anh bỏ ra số tiền này được.” Bạch Nhất nói.


 


“Chậc.” Lẫm Đông cười lạnh lùng, “Cậu trả thế nào? Còn em gái cậu thì sao?”


 


Nhắc đến Bạch Thiểm, Bạch Nhất nắm chặt tay, bản thân cậu ta có thể chịu trăm ngàn khổ cực, nhưng không thể làm liên lụy đến Bạch Thiểm được.


 


“Tôi là loại người nói lời không giữ lời sao?” Lẫm Đông nói: “Chỉ hơn năm mươi vạn thôi mà, ngày mai cùng tôi đến ngân hàng.”


 


Mấy chục triệu bên này tương đương với năm mươi vạn bên Hoa quốc, tiền Lẫm Đông kiếm được trước đây, lấy ra số tiền này chẳng đáng là bao.


 


Hốc mắt Bạch Nhất đỏ lên, vậy mà lại bật khóc, “Vì, vì sao?”


 


Lẫm Đông cau mày, cậu ghét nhất phải đối phó với người khóc lóc sướt mướt. Tại sao lại giúp một người xa lạ như vậy? Chỉ vì Bạch Nhất có chút giống mình trước kia? Thật ra cũng không hoàn toàn là như vậy, nhưng cậu lười giải thích với Bạch Nhất.


 


“Cậu cứ coi như tôi ngốc nghếch nhiều tiền, đầu óc nóng lên đi.” Cuối cùng, Lẫm Đông chỉ buông lại một câu này.


 


Bạch Nhất khóc một lúc lâu, sau khi bình tĩnh lại thì nhìn quanh ‘Đại Đông Logistics’, “Anh, anh có cần thêm nhân viên không? Cái gì tôi cũng biết làm, không biết thì có thể học, tôi làm việc cho anh, dành dụm tiền trả lại cho anh!”



Lẫm Đông không hề nghĩ sẽ bắt cậu ta trả lại, nhưng hôm nay Lẫm Đông ra bờ biển lái xe máy, chính là vì không tuyển được người phù hợp, tâm trạng bực bội. Cậu nhìn Bạch Nhất một lượt, Lẫm Đông hỏi: “Biết lái xe không?”


 


“Tôi có bằng lái!”


 


“Vậy thì tạm thời giúp tôi giao hàng.”


 


Ngày hôm sau, Lẫm Đông nói là làm, trả hết nợ cho Bạch Nhất. Chủ nợ nhìn thấy khuôn mặt sạch sẽ của Lẫm Đông, còn tưởng đã đổi người khác, nhưng ánh mắt khinh thường của Lẫm Đông lại khiến ông ta tỉnh ngộ, một người vừa độc ác vừa có tiền như vậy, ông ta không thể chọc vào, nhận tiền xong không bao giờ tìm đến gây phiền phức cho Bạch Nhất nữa. Bạch Nhất lại khóc lớn một trận, thề sẽ trung thành tuyệt đối với Lẫm Đông. Lẫm Đông nghe mà nổi cả da gà, bảo cậu ta về báo bình an cho em gái.


 


Bạch Nhất chạy ra ngoài một lúc lâu, lại vội vàng chạy về, nghiêm mặt nói: “Anh Lẫm, có chuyện này anh nhất định phải giấu giúp em!”


 


Lẫm Đông mất kiên nhẫn, “Chuyện gì?”


 


“Đừng để Bạch Thiểm biết bọn họ đã dùng con bé để uy h**p em.”


 


Vì vậy sau này Bạch Nhất hoàn toàn ổn định ở ‘Đại Đông Logistics’, khi Bạch Thiểm nói chuyện với Lẫm Đông về việc gánh nợ, cô bé cũng vô cùng biết ơn Lẫm Đông đã cứu anh trai mình.


 


Sự xuất hiện của một trợ thủ đắc lực như Bạch Nhất đã vực dậy ‘Đại Đông Logistics’ đang trong tình trạng khủng hoảng nhân sự, cậu ta là người địa phương, rất quen thuộc với việc tuyển dụng, rất nhanh đã tìm được một nhóm người lành nghề, chiếc xe tải Lẫm Đông bỏ ra số tiền lớn mua về cuối cùng cũng có tác dụng. Ban đầu Bạch Nhất không nhận lương, bị Lẫm Đông làm mặt lạnh mấy lần, cuối cùng cũng biết điều hơn, cuộc sống của nhà họ Bạch cũng dần dần tốt đẹp hơn.


 


Lẫm Đông kể xong, phát hiện Hàn Cừ đang nhìn mình chăm chú, cậu theo phản xạ sờ lên mặt, thầm nghĩ có lẽ mình miêu tả quá chi tiết, chẳng lẽ Hàn Cừ đang tưởng tượng ra dáng vẻ đầy máu me của cậu?


 


Lúc máu chảy nhiều nhất chính cậu cũng không nhìn thấy, nhưng nhìn phản ứng của Bạch Nhất và chủ nợ, chắc hẳn là vô cùng đáng sợ.


 


“Ờ… bộ dạng lúc đó của tôi, có thể dọa chết anh đấy!” cậu thuận miệng phá vỡ sự im lặng kỳ lạ.


 


Hàn Cừ lại không tiếp lời, hỏi: “Còn có lý do nào khác không?”


 


“Hả?” Lẫm Đông ngẩn ra.


 


“Ý tôi là, cậu giúp Bạch Nhất, ngoài việc nhất thời bốc đồng, thấy cậu ta đáng thương, thì còn có lý do nào khác không?” Vẻ mặt Hàn Cừ rất chuyên chú, chuyên chú đến mức Lẫm Đông khó mà qua loa như với Bạch Nhất cho xong chuyện được.


 


Ánh nắng buổi chiều chiếu vào sân như thể bật bộ lọc quả cầu pha lê, Bạch Nhất đi dạo về, xách một túi nước ngọt, có lẽ Bạch Thiểm đã nhìn thấy cậu ta nên đứng dậy khỏi mái hiên, đi sang phía bên kia, quay lưng về phía cậu ta.


 


Lẫm Đông cúi đầu, mãi một lát sau mới ngẩng lên, đối diện với ánh mắt của Hàn Cừ. “Trước đây tôi là một kẻ tham sống sợ chết, nhưng người rất quan trọng với tôi thì không phải vậy, tôi muốn cố gắng hết sức giúp đỡ những người không còn cách nào khác, làm như vậy, có lẽ tôi sẽ đến gần anh ấy hơn một chút.”


 


Nói xong, Lẫm Đông không dám nhìn phản ứng của Hàn Cừ, quay người đi vào trong sân.


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 27: Làm Như Vậy, Có Lẽ Tôi Sẽ Đến Gần Anh Ấy Hơn Một Chút
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...