Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 21: Còn Cậu Thì Hay Rồi, Ra Tay Là Tặng Hẳn Tàu Hỏa

Lẫm Đông thoát khỏi Bạch Nhất lắm lời, lái mô tô đi lòng vòng không mục đích quanh khu Tình Thiên. Sắp đến trưa, các hàng quán ăn uống đã mở cửa, Lẫm Đông là khách quen của mấy quán trong số đó. Ở “Đại Đông Logistics” không có ai nấu ăn, đến bữa ăn đều mua thẳng từ các quán này. Lẫm Đông chống chân bên lề đường, từ sau khi bị thương ở chân, cậu chưa từng quay lại mấy quán ăn bên này để ăn nữa. Hôm nay đã đến rồi, hay là…

 

Nghĩ vậy, cậu nhìn về phía quán ăn gần nhất. Bà chủ quán quen thuộc vốn đang đứng ngay cửa, vừa chạm ánh mắt với cậu thì lại đột nhiên quay người bỏ đi. Lẫm Đông nhíu mày, bà chủ này khá nhiệt tình, trước đây mỗi khi cậu đi ngang qua, bà ấy đều cao giọng chào hỏi. Những lúc trời nóng, dù cậu không ăn ở quán, bà cũng mời cậu uống trà thảo dược.


 

Lẫm Đông chỉ suy nghĩ một lát là hiểu ra, cũng giống như Tiểu Đỗ, có lẽ bà chủ quán này cũng đã nghe được những lời ong tiếng ve về cậu. Lẫm Đông bất giác bật cười, thật ra trong lòng cậu cũng không thấy nặng nề gì mấy. So với những tin đồn ngập trời lúc cậu còn là minh tinh, lời đồn lần này căn bản chẳng đáng để nhắc tới.

 

Nhưng khi cậu dừng mô tô, sải bước về phía quán ăn, trong lòng cũng dấy lên một thoáng ngạc nhiên. Trước đây, cậu ghét nhất là phải bận tâm đến tin đồn, những người không quan trọng muốn nói gì thì nói, muốn đồn thổi thế nào thì mặc kệ, nói trắng ra là đã quen trốn tránh. Vậy mà bây giờ, cậu lại cứ muốn đối mặt trực diện.

 

Bà chủ thấy Lẫm Đông đi vào, lúng túng đến mức cứ mân mê chiếc tạp dề. Khách tới cửa thì không thể đuổi đi được, nhưng bà vừa nghĩ đến những lời bàn tán xôn xao mình nghe được gần đây thì lại thấy bất an, không muốn tiếp Lẫm Đông chút nào. Lẫm Đông bình tĩnh đi đến bên quầy, dùng kẹp nhỏ gắp đồ ăn kèm: củ cải muối chua, đậu que, cà chua, rong biển… bày san sát hơn chục loại. Cậu thích nhất là củ cải muối chua. “Vẫn lấy bún bò, thêm một phần thịt bò, cảm ơn nhé, chị Mễ.”


 

Bà chủ vẫn đang mân mê tạp dề, có lẽ bị dáng vẻ thản nhiên như không có chuyện gì của cậu làm cho kinh ngạc, nên cứ đứng ngây ra đó một lúc lâu, không có động tĩnh.

 

Lẫm Đông đã gắp xong đồ ăn kèm, ngẩng đầu lên, cười nói: “Lâu rồi không đến, chị không nhớ tôi à?”

 

Bà chủ rùng mình một cái, hoàn hồn lại: “À, nhớ, nhớ chứ, chị còn đang nói sao lâu lắm không thấy cậu đến ăn bún đấy. Ngồi đi, chị đi trụng bún ngay đây.”


 

Lẫm Đông ngồi vào chỗ quen thuộc, lại quen đường quen lối đến tủ lạnh lấy một chai nước ngọt. Đây cũng là thứ trước kia cậu chưa bao giờ đụng đến, bây giờ lại thấy ngon và rất thích uống.

 

Bún trụng là xong ngay, nhưng nồi vừa nóng vừa nặng, bà chủ đặt nó lên quầy trước, rồi mới từ bếp trong đi vòng ra để bưng. Lẫm Đông nhanh chân bước tới: “Để tôi giúp cho.” Những lúc quán đông khách bận không xuể, cậu và Bạch Nhất luôn tự bưng, bà chủ rất cảm kích. Lần này cậu lại cầm lấy khay nhanh hơn bà chủ, bà chủ mấp máy môi, chỉ khó xử nói một câu: “Cảm ơn nhé.”

 

Giờ cao điểm ăn trưa vẫn chưa tới, trong quán tạm thời chỉ có một mình Lẫm Đông là khách. Cậu ung dung thong thả ăn bún, đồ ăn kèm hết lại đứng dậy đi lấy thêm, như thể hoàn toàn không nhận ra mình lúc này là một vị khách không mấy được chào đón.


 

Bà chủ vốn là người không giấu được chuyện trong lòng. Lẫm Đông là vị khách bà quý nhất, lúc mới nghe tin đồn nhảm, phản ứng đầu tiên của bà là không tin. Nhưng dần dần, mọi người đều nói như vậy, lại còn đồn có đầu có đuôi, bà không tin cũng phải tin. Bà cứ ngỡ Lẫm Đông sẽ không xuất hiện nữa, dù có xuất hiện thì chắc chắn gặp ai cũng sẽ khó xử. Nhưng người ta vẫn ổn đấy thôi, cử chỉ y như trước kia chẳng khác gì, khiến bà lại thành người khó xử nhất.

 

Bà chủ ho khan mấy tiếng, sau đó bưng trà nước đến ngồi đối diện Lẫm Đông. Lẫm Đông ngước mắt lên: “À đúng rồi chị Mễ, trưa nay giao năm phần bún bò đến cửa hàng tôi nhé, nhiều quá thì để Bạch Nhất ăn hai phần.”


 

Nghe cậu nói vậy, cuối cùng bà chủ cũng không nhịn được nữa: “Cậu chủ Lẫm à, dạo này cậu đi đâu làm gì thế? Cậu có biết người ta đồn về cậu thế nào không?”

 

Lẫm Đông tiếp tục ăn bún: “Ừm? Đồn thế nào?”

 

Những gì bà chủ nghe được còn bẩn thỉu ghê tởm hơn những gì Tiểu Đỗ nói. Lẫm Đông nghiễm nhiên trở thành một thành viên trong băng nhóm tội phạm của Ôn Tỉnh, là trai bao được Ôn Tỉnh bao nuôi. Ôn Tỉnh ở phía Nam buôn bán phụ nữ trẻ em, Lẫm Đông dựa vào vẻ ngoài ưa nhìn mà góp không ít công sức, rất nhiều phụ nữ đều bị Lẫm Đông lừa gạt. Bây giờ Lẫm Đông và Ôn Tỉnh cá chết lưới rách, hai bên thanh trừng lẫn nhau, Lẫm Đông đánh chết vệ sĩ của Ôn Tỉnh, bị cục trị an bắt quả tang nên giam giữ lại rồi.


 

Lẫm Đông mặt không đổi sắc lắng nghe. Bà chủ nói một hơi xong, trong lòng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, nhưng ngay sau đó lại lo lắng nhìn Lẫm Đông: “Cậu chủ Lẫm à, cậu nói thật với chị Mễ đi, có phải như vậy không?”

 

“Không phải.” Lẫm Đông vặn mở nắp chai nước ngọt. “Nếu em bị bắt rồi thì còn đến đây ăn bún được sao?”

 

“Vậy…”

 

“Mâu thuẫn giữa em và Ôn Tỉnh đơn thuần chỉ là gã ta nợ tiền công của em, những chuyện làm ăn khác của gã ta em hoàn toàn không biết.” Lẫm Đông giải thích đơn giản. Đôi vai căng thẳng của bà chủ cũng dần dần được thả lỏng, bà tức giận, nói: “Chị đã bảo là cậu không thể nào làm ra chuyện đó mà, lão già nhà chị cứ khăng khăng đi tin, tức chết chị mất! Cậu yên tâm, chị đảm bảo sẽ lấy lại danh tiếng cho cậu!”


 

Lẫm Đông cười cười, tỏ vẻ không mấy để tâm: “Không sao đâu chị, người ta muốn nói gì thì cứ để họ nói.”

 

“Thế sao được? Cậu còn chưa kết hôn, sự trong sạch của đàn ông quan trọng lắm!”

 

Trấn Sa Vũ chỉ lớn có từng này, giới làm ăn có chuyện gì là ngồi lê đôi mách nửa ngày sau đã thành đề tài bàn tán khắp đầu đường cuối ngõ. Lẫm Đông ăn bún xong rời khỏi quán, bà chủ đã sang hàng xôi bên cạnh để đính chính tin đồn về cậu rồi.


 

Cậu leo lên mô tô, nụ cười nơi khóe môi dần biến mất. Xem ra mấy cuộc điện thoại gọi buổi sáng vẫn chưa đủ. Ôn Tỉnh làm nhiều việc ác, cậu lại đúng lúc lẩn đi dưỡng thương vào mấy ngày tin đồn lan truyền dữ dội nhất, sự “mất tích” khó hiểu này đã trở thành bằng chứng phạm tội của cậu. Cậu buộc phải đích thân gặp mặt các đối tác làm ăn.

 

Suốt cả buổi chiều, Lẫm Đông lái mô tô chạy đến năm công trường, ba văn phòng đại diện. Quả nhiên đúng như cậu dự đoán, điện thoại không hoàn toàn xóa tan được sự lo ngại của các đối tác. Mãi cho đến khi thấy cậu đích thân đến cửa, nói rõ ngọn ngành, nhìn thấy miếng cao dán trên mắt cá chân trái của cậu, các ông chủ và cai thầu mới nở nụ cười yên tâm.


 

“Ông chủ Lẫm, lại phiền cậu đang bị thương mà còn phải chạy một chuyến thế này, thật ngại quá. Nhưng cậu cũng biết đấy, chúng tôi làm ăn đầu tư, chỉ sợ gió thổi cỏ lay.”

 

“Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi. Tôi đã nói mà, sao cậu có thể dây dưa với Ôn Tỉnh được chứ. Yên tâm, dự án của chúng ta vẫn tiếp tục làm, tôi còn có một phương án hợp tác mới đây, cậu xem thử xem.”

 

“Tổng giám đốc Lẫm, cuối cùng cũng gặp được cậu rồi. Cái cậu Tiểu Bạch nhà cậu ấy à, trông cứ ngốc nghếch thế nào ấy, tôi không yên tâm…”

 

Bận rộn cả buổi chiều, Lẫm Đông dựa vào một quầy b*n n**c giải khát uống nước, đầu óc tạm thời trống rỗng một lát. Trước đây cậu rất ghét xã giao, những cuộc hẹn mà người quản lý sắp xếp cho, cậu từ chối được là từ chối, nếu buộc phải đi thì cũng khó mà nặn ra nụ cười. Bây giờ cậu cũng không thích cười giả tạo hay nói những lời khách sáo, nhưng không biết từ bao giờ đã thích nghi được rất nhiều. Ngoài việc hơi mệt một chút, trong lòng lại không có cảm giác bài xích thừa thãi nào, thậm chí còn cảm thấy một sự vững vàng khi làm việc.

 

Nhưng vừa thả lỏng đầu óc, những lời Hàn Cừ nói với cậu tối qua lại từ từ hiện lên, những lời khiến cậu gần như cả đêm mất ngủ.

 

Thứ thu hút tôi ở cậu không chỉ là khuôn mặt.

 

Cậu đã thu hút Hàn Cừ.

 

Nhưng Hàn Cừ nói không hết lời, nói nửa chừng rồi bỏ chạy mất. Một người như cậu, rốt cuộc có điểm gì thu hút Hàn Cừ? Những gì Hàn Cừ có, cậu chẳng có thứ gì. Thứ duy nhất được công nhận một cách khách quan là khuôn mặt, nhưng Hàn Cừ lại nói không phải vì khuôn mặt.

 

Cậu đang cầm trong tay chai nước lạnh, nhưng hình như nước đã bị nhiệt độ trong lòng bàn tay cậu làm nóng lên, uống một ngụm chẳng có tác dụng hạ nhiệt nào cả. Cậu áp chai nước lên tai và má, không biết chúng có đỏ lên nữa không.

 

Mấy đứa trẻ mua nước chạy tới, va vào chiếc xe mô tô, cậu vội vàng giữ lại, chân trái hơi đau, nhói lên một cái. Rõ ràng không cần phải để ý, chân bị thương thỉnh thoảng đau một chút cũng là chuyện rất bình thường. Nhưng vừa nãy nghĩ đến Hàn Cừ, nên lời nói đùa của Bạch Nhất cũng bật ra.

 

“Mách lẻo cái gì chứ.” Cậu lẩm bẩm, “Không liên quan đến Đội trưởng Hàn.”

 

Thời gian không còn sớm nữa, về cũng được, mà đi thêm một công trường nữa cũng được. Lẫm Đông nhẩm tính khoảng cách, từ đây lái xe đến công trường của ông chủ Phổ cũng chưa đến mười phút, thôi thì đi luôn một thể vậy.

 

Trong số các đối tác của Lẫm Đông, ông chủ Phổ được xem là người có dự án khá lớn, cũng là người từng trải, không giống những người khác tin sái cổ vào tin đồn. Lẫm Đông vừa đến, ông ta đã niềm nở cười nói, không hề nhắc đến chuyện Ôn Tỉnh: “Tiểu Lẫm, lần trước nhờ đội xe của cậu mà lô hàng này của tôi mới được giao đến sớm hơn dự kiến.”

 

Lẫm Đông chủ động giải thích những biến cố trong thời gian qua, Ông chủ Phổ lắc đầu: “Tôi nhìn người tính ra vẫn có mắt nhìn đấy, cậu không phải loại người đó. Nhưng cậu còn trẻ, môi trường chung của nước M lại không tốt lắm, sau này cậu phải chú ý nhiều hơn, đừng chọc vào những kẻ…” Ông chủ Phổ suy nghĩ một chút, “…liều mạng.”

 

Lẫm Đông gật đầu, cảm ơn ông chủ Phổ. Ông chủ Phổ mời cậu uống trà, nói lát nữa có một bữa tiệc rượu, rủ cậu đi cùng.

 

Lẫm Đông từ chối tiệc rượu, nhưng trà thì vẫn có thể ngồi xuống uống một lát. Ông chủ Phổ nói về dự án của mình, hai mắt sáng rực. Thị trấn Sa Vũ và các trấn lân cận đều rất nhỏ, không thích hợp để phát triển, nhưng thích hợp để hợp nhất lại với nhau. Thành phố Thiên Sơn ở phía Đông có quy mô rất lớn, có nhiều cơ hội hơn. Công viên giải trí của ông chủ Phổ đã bắt đầu xây dựng ở thành phố Thiên Sơn, thành phố Thiên Sơn đến thị trấn Sa Vũ sẽ liên kết với nhau, trở thành vành đai kinh tế phía Nam.

 

Ông chủ Phổ thao thao bất tuyệt, nói rằng rất nhiều trẻ em ở nước M là trẻ mồ côi, nhưng trẻ mồ côi cũng xứng đáng có một tuổi thơ với công viên giải trí, hơn nữa tương lai sẽ còn có nhiều trẻ em ra đời hơn, ông muốn tạo ra những ký ức về công viên giải trí đáng nhớ cho chúng cả khi đã lớn lên.

 

Ban đầu, Lẫm Đông chỉ cảm thấy ông chủ Phổ là một doanh nhân vừa lãng mạn vừa thực tế, có lẽ cậu cũng có thể tham gia vào dự án công viên giải trí. Nhưng khi Ông chủ Phổ lấy bản vẽ thiết kế ra, mắt Lẫm Đông bỗng nhiên sáng lên.

 

Trong bản vẽ có một đoàn tàu hỏa mini, giữa khung nền được phác thảo nguệch ngoạc, trông như vừa chạy ra từ truyện cổ tích.

 

Ông chủ Phổ thấy Lẫm Đông hứng thú với chiếc tàu hỏa mini, cười nói: “Hồi nhỏ nhà tôi không có tiền, công viên giải trí chỉ có cái này là miễn phí, lần nào tôi cũng ngồi. Cho nên công viên giải trí của tôi, cũng phải có cái này!”

 

Lẫm Đông hỏi: “Cái này là đặt hàng riêng à? Cùng với các thiết bị hạng mục khác?”

 

Ông chủ Phổ cười lớn: “Các hạng mục khác, cái nào lớn một chút thì phải nhập từ nước ngoài về, nhưng loại nhỏ như tàu hỏa mini này thì xưởng bên này của chúng ta làm được, tôi đã bàn xong rồi.”

 

Lẫm Đông buột miệng: “Có thể đặt thêm giúp tôi một đơn hàng không? Chỉ cần một đầu tàu, kèm một toa chở hàng không có mái che.”

 

Ông chủ Phổ ngẩn người: “Cậu muốn…”

 

Lẫm Đông đứng dậy khoa tay múa chân: “Lớn chừng này là được rồi, còn phải có đường ray nữa, cho hai người lớn ngồi.”

 

Nghe Lẫm Đông nói xong kế hoạch trang trí sân nhà vườn ở ngoại ô của mình, Ông chủ Phổ như được khai sáng, vỗ đầu một cái: “Sao tôi không nghĩ ra nhỉ! Lát nữa về tôi cho lắp một đường ray ở nhà, con trai tôi tha hồ chơi!”

 

Ông chủ Phổ hợp tác khá nhiều với các nhà máy sản xuất ở nước M, lập tức đồng ý với Lẫm Đông, nói ông sẽ lo cho cậu vụ tàu hỏa mini và đường ray. Hai người càng nói chuyện càng vui vẻ, lúc Lẫm Đông đi, ông chủ Phổ còn dặn cậu sớm đến ký hợp đồng đầu tư công viên giải trí.

 

Mặt trời lặn, lúc Lẫm Đông leo lên mô tô, không khỏi cúi đầu mỉm cười. Ngày hôm nay cậu thật sự bận rộn, không chỉ đập tan tin đồn, mà còn định ra công việc mới, cuối cùng lại còn mua được tàu hỏa cho Hàn Cừ.

 

Người ta tặng quà cho người mình thích thì tặng xe sang. Còn cậu thì hay rồi, ra tay là tặng hẳn tàu hỏa.

 

Nghĩ đến đây, cậu lại bật cười. Đúng lúc này, điện thoại lại reo lên, tên Hàn Cừ nhấp nháy sáng lên trong màn đêm. Nụ cười của cậu chợt đông cứng lại, thầm nghĩ không xong rồi, lẽ nào Hàn Cừ đã về, phát hiện cậu không có ở nhà? Bạch Nhất còn nói muốn mách lẻo, không lẽ đã mách rồi?

 

“Đội trưởng Hàn, à—” Vừa nhấc máy, Lẫm Đông đã kéo dài giọng nói.

 

“Tôi về rồi, tìm khắp trên sân thượng mà không thấy cậu đâu cả?” Giọng Hàn Cừ truyền đến, không giống như vừa nhận được điện thoại mách lẻo.

 

Lẫm Đông nghĩ đến cảnh Hàn Cừ đi một vòng trong căn phòng trống trải, rồi lại lên tầng thượng đi một vòng, khóe môi đang mím chặt lại nhếch lên. “Tôi… tôi về Hẻm Tình Thiên có chút việc.”

 

“Cậu lấy mô tô đi rồi à?”

 

“…”

 

“Chân có sao không?”

 

Chân trái của Lẫm Đông lơ lửng giữa không trung, cả ngày hầu như không dùng sức. “Ổn mà, tôi về ngay đây.”

 

“Vẫn đi cái mô tô đó của cậu à?” Hàn Cừ đã xuống lầu, Lẫm Đông nghe thấy tiếng báo hiệu của thang máy. “Tôi qua chỗ cậu đón cậu nhé, cậu ăn tối chưa?”

 

Vừa nghe Hàn Cừ nói muốn đến Hẻm Tình Thiên, Lẫm Đông suýt nữa đã nhấn ga phóng xe đi mất. “À, được, anh đến đi, tôi đợi anh.”

 

Cúp điện thoại, Lẫm Đông không kịp suy nghĩ gì, vội vàng phóng về phía Hẻm Tình Thiên. Nếu để Hàn Cừ biết cậu lái mô tô chạy lòng vòng khắp thị trấn cả ngày, chắc chắn sẽ bị nói cho xem. Phóng một mạch về “Đại Đông Logistics”, Hàn Cừ vẫn chưa đến, Lẫm Đông chột dạ thở phào một hơi, cậu cởi mũ bảo hiểm, soi gương chiếu hậu, thấy cũng được, mặt không đỏ, tim không loạn, vuốt vuốt lại tóc một chút là ổn.

 

Bạch Nhất cũng vừa về, vừa ló đầu ra hỏi: “Anh, sao anh lại đến nữa rồi?”

 

“Nghỉ ngơi chút.” Lẫm Đông nói xong không vẫn chưa yên tâm, kéo cậu ta lại dặn dò: “Lát nữa Hàn Cừ tới, cậu cứ nói tôi ở đây xem sổ sách suốt, tính lương gì đó nhé.”

 

Bạch Nhất “Hê hê” một tiếng, nói lớn: “Anh sợ anh ấy cái gì chứ?”

 

Lẫm Đông sợ người ta đến nơi, một cước đá Bạch Nhất vào nhà. Thầm nghĩ, phải rồi, mình có gì mà phải sợ chứ? Mình là người trưởng thành, chân cũng đỡ rồi, lái mô tô một ngày thì có làm sao chứ? Đây vốn là nhà của mình mà…

 

Không đúng, vậy rốt cuộc Hàn Cừ đến đón cậu làm gì? Cậu cũng đâu nhất thiết phải về cùng Hàn Cừ, đây mới là nơi cậu nên ở mà!

 

Ánh đèn đường chiếu bóng người vào cổng sân trước, dòng suy nghĩ của Lẫm Đông đột ngột dừng lại, cậu ngẩng đầu lên, Hàn Cừ đã xuất hiện trước mặt.

 

Bạch Nhất vui vẻ vẫy tay: “Anh Hàn, đến đón anh của em à?”

 

Lẫm Đông vốn đang lòng đầy tâm sự, nghe thấy chữ “đón” này, theo phản xạ muốn phản bác. Nhưng Hàn Cừ lại thuận lý thành chương đáp: “Ừ, tôi lái xe đến.” Nói rồi quay sang Lẫm Đông, cười nói: “Để chiếc mô tô yêu quý của cậu nghỉ ngơi chút đi. Đi thôi?”

 

Ánh mắt Lẫm Đông đảo loạn xạ mấy vòng, đột nhiên tìm thấy cái bếp lò. “Đợi đã, Đội trưởng Hàn, phiền anh một việc.”

 

“Lại khách sáo rồi, việc gì?”

 

Lẫm Đông đi đến bên bếp lò, nhấc cái giá trên cùng xuống. “Tôi muốn chuyển cái này đến nhà vườn kia của tôi.”

 

Hàn Cừ có chút ngạc nhiên: “Chuyển bây giờ à? Không dùng ở đây nữa hả?”

 

Lẫm Đông nói: “Tôi mua bếp điện rồi, trong thị trấn dùng cái này không tiện.”

 

Hàn Cừ gật đầu, ôm cả cái bếp lò lên, sải bước ra cửa, Lẫm Đông cầm cái giá theo sau. Bạch Nhất chứng kiến toàn bộ sự việc, cậu ta ngây người ra một lúc: “Ủa, hai người lấy bếp lò của em làm gì? Em còn nấu lẩu cay mà!”

 

Lẫm Đông không quay đầu lại hét lên: “Mua bếp điện về lâu rồi mà cậu không dùng à? Dùng bếp điện mà nấu!”

 

Bạch Nhất dậm chân: “Người bị cướp đi rồi thì cũng thôi đi, sao đến cái bếp lò cũng không tha vậy!”


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 21: Còn Cậu Thì Hay Rồi, Ra Tay Là Tặng Hẳn Tàu Hỏa
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...