Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Chương 22: Nếu Còn Sợ Hãi Thì Gọi Tôi Đến Bầu Bạn Với Cậu
Lẫm Đông không đóng cửa sổ xe, gió đêm mát lạnh lùa vào, tóc mái bay tán loạn trước mắt như cành hoa trong mưa. Xe đi qua ngã tư phía trước viện điều dưỡng mà không dừng lại, Lẫm Đông quay đầu hỏi: “Không về à?”
Hàn Cừ hỏi ngược lại: “Không phải cậu muốn chuyển bếp lò về nhà sao?”
Đúng là Lẫm Đông nghĩ như vậy, nhưng hôm nay muộn quá rồi, để bếp lò ở dưới lầu nhà Hàn Cừ tạm mấy ngày cũng không sao, đợi chân cậu lành hẳn, có thể tự lái xe chuyển qua. Nhưng Hàn Cừ muốn chuyển hôm nay, vậy thì càng tốt. Cậu cười nói: “Lại phiền anh rồi.”
Hàn Cừ liếc cậu một cái, cũng cười: “Chẳng thành thật chút nào.”
Lẫm Đông ngồi thẳng dậy, dây an toàn cũng bị cậu kéo căng ra: “Sao tôi lại không thành thật?”
“Trước đây mỗi lần ‘làm phiền’ tôi đều là cảm ơn dè dặt cẩn thận, hôm nay cảm ơn cứ như ông lớn vậy.”
“…” Lẫm Đông dựa người ra sau, lại ra vẻ ông lớn, nói nhỏ: “Thành thật cảm ơn anh thì anh lại không vui.”
“Cậu nói tôi cái gì?” Hàn Cừ giả vờ không nghe rõ.
“Vừa rồi đã thành thật cảm ơn ngài một lượt rồi!” Lẫm Đông mở mắt nói dối.
Vừa vào đến ngôi làng, bốn bề tối đen, đèn đường rất ít, chỉ có chút ánh sáng từ những ngôi nhà thưa thớt hắt ra, những ngôi sao trên trời cũng trở nên sáng rõ hơn nhiều, vầng trăng như chiếc đĩa bạc treo cao, Lẫm Đông cảm thấy nó giống như con mắt trên cành cây, vừa lạnh lẽo vừa quỷ dị.
Sau khi xe dừng lại, Lẫm Đông xuống trước mở cổng sắt, Hàn Cừ đi vòng ra cốp sau chuyển bếp lò ra, Lẫm Đông vội chạy tới định giúp một tay, Hàn Cừ tỏ vẻ rất chê bai: “Không cần cậu.”
Đèn trong sân đều được bật sáng hết lên, tầm nhìn lập tức trở nên sáng sủa, Lẫm Đông nhìn lại vầng trăng, nó đã không còn đáng sợ như vậy nữa. Hàn Cừ hỏi: “Bếp lò đặt ở đâu?”
Lẫm Đông nhìn quanh, chỉ vào khoảng đất trống góc tường: “Để ở đây đi, vừa chắn gió, vừa không có cây.”
Đặt bếp lò xong xuôi, Hàn Cừ đứng thẳng người dậy, nhìn vào trong nhà: “Có gì ăn không? Lót dạ một chút.”
Đã lâu Lẫm Đông không ở bên này, thức ăn sớm đã dọn sạch rồi. Hàn Cừ không nói thì thôi, vừa nói cậu cũng thấy đói, hôm nay đã tiêu hao không ít thể lực, bữa ăn gần nhất là bát bún bò ăn trước buổi trưa. “Chúng ta mau chóng…”
“Cái bếp lò này dùng bây giờ được luôn chứ?” Hàn Cừ ngồi xổm xuống xem xét bếp lò, trong lò vốn có than chưa cháy hết, anh ngẩng đầu lên, “Luke đưa cho tôi một thùng hải sản, hay là giải quyết ở đây luôn đi?”
Lẫm Đông lập tức ra cốp sau xem, quả nhiên bên trong có một thùng giữ nhiệt, mở ra, bên dưới những túi đá tỏa hơi lạnh là mấy gói hải sản. Chưa bao giờ nghĩ đến việc vào một đêm trăng mờ gió lớn, cậu lại cùng Hàn Cừ nướng hải sản ở một nơi xa lánh bụi trần, Lẫm Đông cố nén sự phấn khích: “Được thì được, nhưng anh biết làm không? Tôi không có gia vị.”
“Tôi vừa thấy ở đầu thôn có một tiệm tạp hóa nhỏ còn mở cửa, có thể có bán những thứ chúng ta cần.” Hàn Cừ hành động cực nhanh, anh đứng dậy, nói: “Để tôi đi xem sao, cậu rửa đám tôm cá này đi?”
Lẫm Đông lập tức nhận việc rửa hải sản. Mười lăm phút sau, Hàn Cừ từ đầu thôn trở về, không chỉ mua được đủ thứ gia vị linh tinh, còn mua thêm một túi than, xiên tre, khoai tây và ngô.
Bàn tay ướt sũng của Lẫm Đông cầm lấy xiên tre: “Mấy cái này cũng có à?”
“Nhà đó làm nghề buôn bán thịt nướng đấy, nghe nói mấy người con trai bây giờ vẫn đang bận rộn trên trấn, tiệm tạp hóa chỉ có hai ông bà già trông coi. Tôi thấy bọn họ có than, hỏi thử xem có bán cho tôi một ít không, ông cụ nghe nói chúng ta nướng đồ ăn ở nhà, liền cho một bó xiên tre.” Hàn Cừ xắn tay áo, cầm một con tôm lớn lên xem xét, nhanh nhẹn xiên que tre vào.
“Vậy mà cũng gặp được.” Trong lòng Lẫm Đông vui vẻ, cậu bê hai chiếc ghế đẩu thấp đến, cùng Hàn Cừ mỗi người một cái, cũng bắt đầu xiên tôm, xiên bạch tuộc. Xiên được một nửa, Hàn Cừ lại có việc khác để làm, lấy từng chai gia vị ra, nhóm lửa, ra vẻ chuyên nghiệp phết dầu lên vỉ nướng, rồi ném hai cái bắp ngô lên.
Lẫm Đông cứ cảm thấy sắp có chuyện không hay: “Đội trưởng Hàn, anh từng làm đồ nướng chưa vậy?”
“Làm rồi chứ, lúc chúng tôi huấn luyện dã ngoại, khi có điều kiện vẫn có thể nhóm lửa, nướng chút đồ ăn.” Hàn Cừ lựa chọn trong số hải sản đã xiên, lấy bạch tuộc ra thử trước. Trên vỉ nướng phết đầy dầu nóng, bạch tuộc lập tức cuộn tròn lại, Hàn Cừ lại phết thêm mấy lần nữa.
Lẫm Đông thích nghe anh kể về chuyện lúc huấn luyện, thực hiện nhiệm vụ: “Có điều kiện? Vậy không có điều kiện thì sao? Ăn gì?”
Hàn Cừ quay đầu lại, ánh mắt thăm thẳm: “Cậu sẽ không muốn biết đâu.”
“Tôi muốn biết mà!”
Hàn Cừ thở dài: “Bắt được gì ăn nấy, ăn sống.”
Lẫm Đông tưởng tượng ra cảnh đó, ngẩng đầu nhìn trời, sao mặt trăng lại trở nên âm u thế này.
Để tránh cậu tiếp tục liên tưởng, Hàn Cừ chỉ huy: “Nào, đặt những thứ cậu muốn ăn lên đây, tôi đi pha nước chấm.”
Lẫm Đông đói rồi, cũng không kén chọn, vơ một nắm xiên tre đặt lên, nhanh nhẹn phết dầu. Bản thân việc nướng đồ ăn không có gì khó, chỉ cần có bếp lò và than, lại phải ở ngoài trời, nên người bình thường ít khi tự làm. Bắt tay vào nướng thì lại đơn giản.
Lẫm Đông phết dầu lật mặt, Hàn Cừ rắc gia vị, chẳng mấy chốc, tôm, sò đặt lên đầu tiên đã có thể ăn được. Lẫm Đông dùng tay bóc đầu tôm, đầu ngón tay bị bỏng đỏ bừng mà vẫn không bóc ra được. Hàn Cừ cầm lấy, nhanh chóng bóc cả đầu lẫn chỉ tôm đi, Lẫm Đông nhìn mà kinh ngạc: “Anh làm sao mà bóc được vậy?”
“Chẳng qua là làm quen tay thôi.”
Có qua có lại, Lẫm Đông bóc cho Hàn Cừ mấy con sò, đang định tự khen mình một câu “Chẳng qua là làm quen tay thôi”, thì Hàn Cừ lại trực tiếp cầm một con sò chưa bóc, cắn lấy phần thịt bên trong, cười nói: “Cái này đâu cần bóc?”
Lẫm Đông quay đi ăn hết chỗ sò đã bóc, Hàn Cừ đứng bên cạnh cười rung cả vai.
Cả hai đều đói, lượt đầu tiên ăn ngấu nghiến, đến khi xiên tre dần chất đống trên mặt đất, tốc độ mới chậm lại. Hàn Cừ nhặt củ khoai tây bên cạnh bếp lò, rất nóng, phải chuyền qua chuyền lại trên tay một lúc mới bóc được vỏ. Bóc được một nửa, anh đưa cho Lẫm Đông, rồi lại lấy một củ khác lặp lại động tác vừa rồi.
Lẫm Đông chưa từng ăn khoai tây nướng kiểu này: “Không cần cho gia vị à?”
“Cứ ăn thế này thôi, rất thơm.” Hàn Cừ nói rồi tự mình cắn một miếng trước.
Lẫm Đông cắn một miếng nhỏ, rất nóng, rất ấm, tuy không thể nói là đặc biệt ngon, nhưng sau khi ăn hải sản đậm vị, có một món thanh đạm thế này quả thực rất dễ chịu.
Bếp lò tiếp tục cháy, Lẫm Đông ăn no nê, cả người được hơi ấm sưởi đến ngẩn cả người. Hàn Cừ nhìn cậu: “Tối nay cậu cứ nhìn chằm chằm vào mặt trăng.”
Đã rất lâu rồi Lẫm Đông không ngắm trăng. Có lẽ là vì lúc này có Hàn Cừ ở bên cạnh, không khí lại đặc biệt tốt, cậu nhìn lên mặt trăng, giãi bày: “Đôi khi tôi không dám nhìn nó, hôm nay có anh ở đây, tôi mới dám nhìn thêm vài lần.”
Hàn Cừ đặt cây cọ xuống, quay người lại: “Tại sao?”
Lẫm Đông mím môi, một lúc sau mới nói: “Lúc bọn họ đưa tôi đến Tây Bắc, trên suốt chặng đường đó, đêm nào tôi cũng nhìn thấy mặt trăng. Ngoài hoang dã, không có người, cũng không mấy khi nhìn thấy nhà cửa, toàn là cây rất cao, không có đèn đóm, mặt trăng đặc biệt to, đặc biệt sáng, bất động ở bên ngoài xe, như thể có ai đó đang theo dõi tôi. Nó sáng quá, tôi vừa quay đầu lại là nhìn rõ những khuôn mặt trong bóng tối, bọn họ đang chĩa súng vào đầu tôi.”
Trải nghiệm bị bắt cóc, bị áp giải suốt từ Lạc Thành đến ngôi làng biên giới vừng Tây Bắc, Lẫm Đông không mấy khi nghĩ lại, ngoài lần bị Trần Tranh cứu về và phải trả lời thẩm vấn, cậu gần như chưa từng kể với ai. Nhưng đối tượng tâm sự là Hàn Cừ, cậu phát hiện mình cũng có thể nhắc đến một cách rất bình tĩnh. Bọn tội phạm ép cậu giả dạng thành người bị cảnh sát theo dõi chặt chẽ để đánh lạc hướng điều tra của cảnh sát. Dưới ánh trăng chói mắt đó, cậu nhìn khẩu súng trong tay kẻ bắt cóc, có mấy lần chỉ mong chúng bắn luôn đi, bắn chết cậu cho xong.
Có lẽ là chìm đắm trong hồi ức quá sâu, hàn ý lan tỏa khắp người cậu, Lẫm Đông bất giác rụt vai lại, khẽ run rẩy. Đột nhiên, tầm mắt bị che khuất, bờ vai đang run rẩy được một bàn tay giữ lại. Cậu ngẩng đầu lên, thấy Hàn Cừ đang ngồi xổm trước mặt mình. Ánh đèn và ánh lửa từ bếp lò ở sau lưng Hàn Cừ, nhưng đôi mắt anh lại phản chiếu ánh sáng từ sâu thẳm trong lòng, theo ánh nhìn, rơi vào tim cậu, như một mồi lửa, xua tan đi cái lạnh mà ký ức mang lại.
“Đều đã qua cả rồi.” Hàn Cừ vỗ nhẹ lên vai cậu. “Đừng tự trách mình nữa, nếu còn sợ hãi thì gọi tôi đến bầu bạn với cậu.”
Sống mũi Lẫm Đông hơi cay, cậu hít một hơi thật sâu: “Tôi không sợ nữa rồi, một chút cũng không sợ nữa.” Như để chứng minh mình đã thoát ra khỏi trải nghiệm đó, Lẫm Đông nói xong liền cầm lấy hải sản, phết dầu, phết sốt. “Tôi sẽ ăn hết sạch chỗ này.”
“Đừng mà, vẫn nên để lại cho tôi chút chứ. Tôi làm nhiều việc hơn cậu đấy.” Hàn Cừ mở một chai nước đưa cho cậu.
“Vâng vâng, anh làm ‘quen tay’ luôn mà.” Lẫm Đông nói xong liền nghĩ đến chuyện huấn luyện dã ngoại Hàn Cừ vừa kể, cậu ghé sát lại ngửi ngửi trên người Hàn Cừ, rồi nhìn anh đầy nghi hoặc.
Lúc gặp Hàn Cừ hôm nay, cậu đã cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng cậu chỉ mải lo che giấu chuyện mình lái mô tô cả ngày, nên đã bỏ qua điểm không đúng đó. Bây giờ càng nghĩ càng thấy lạ, tối qua Hàn Cừ đâu có nói hôm nay có huấn luyện dã ngoại, sao sáng nay lại đột nhiên nhận nhiệm vụ? Nếu Luke thật sự có sắp xếp, thì cùng lắm là giấu các cảnh sát đặc nhiệm, không thể nào lại giấu cả người phụ trách huấn luyện là Hàn Cừ. Hơn nữa, người Hàn Cừ sạch sẽ thế này, trước khi làm đồ nướng không hề có mùi khói bếp nấu nướng, đâu có giống người vừa đi dã ngoại về?
Hàn Cừ bị nhìn đến phát ngượng, theo phản xạ đưa tay sờ mặt: “Mặt tôi dính gì à?”
“Đội trưởng Hàn, thật ra hôm nay tôi không ở Hẻm Tình Thiên cả ngày.” Hàn Cừ có chuyện giấu mình, Lẫm Đông không hỏi thẳng, ngược lại tự mình khai trước. Cậu mơ hồ đoán được chuyện Hàn Cừ giấu cậu có liên quan đến Ôn Tỉnh.
Hàn Cừ lấy thêm mấy cục than: “Tôi biết.”
Lẫm Đông có chút kinh ngạc: “Bạch Nhất mách lẻo với anh rồi hả?”
“Lúc tôi đến, hơi thở của cậu không ổn định lắm, giống như vừa mới chạy về.”
“Cái này mà anh cũng nhìn ra được à?”
“Cái này mà tôi cũng không nhìn ra được sao?”
Lẫm Đông cảm thấy mình rất thất bại, nhưng cậu nhanh chóng nghĩ thông suốt, Hàn Cừ là nhân vật thế nào chứ, cậu lại dám lấy vải thưa mà che mắt thánh với Hàn Cừ!
“Đi đâu? Làm gì?” Hàn Cừ giành lại thế chủ động hỏi.
Lẫm Đông đành phải khai báo, nhưng không lặp lại những lời bẩn thỉu trong tin đồn. Dù vậy, Hàn Cừ vẫn nhíu mày: “Có ảnh hưởng lớn đến công việc của cậu không?”
“Sợ gì chứ?” Lúc này Lẫm Đông lại rất ung dung. “Có người không muốn hợp tác nữa thì mặc kệ họ đi, còn có ối người muốn hợp tác với tôi. Hôm nay tôi còn…” Suýt nữa nói ra chuyện đặt tàu hỏa mini, Lẫm Đông vội sửa lời: “…còn ký thêm được mấy hợp đồng, việc làm ăn mở rộng ra ngoài Thị trấn Sa Vũ rồi!”
Lẫm Đông kể về ông chủ Phổ và công viên giải trí ở thành phố Thiên Sơn, không hề nhắc đến chuyện trong công viên có tàu hỏa mini. Ánh mắt Hàn Cừ thoáng hiện lên ý cười, nhưng khi mở lời lại dường như có thêm một chút dè dặt: “Cậu định phát triển ra ngoài thị trấn Sa Vũ rồi à?”
“Thị trấn Sa Vũ quá nhỏ, sớm muộn gì cũng phải thế thôi.”
Ngừng một lát, Hàn Cừ nói: “Nếu định cư ở đây rồi, còn về nước không?”
Lẫm Đông mở miệng: “Tôi…”
Ánh mắt Hàn Cừ nhìn sang giống hệt tối qua. Tối qua Hàn Cừ nói sức hút của cậu không chỉ ở khuôn mặt, hôm nay lại hỏi cậu có về nước không. Cậu không ngốc, khó mà bỏ qua ý tứ ẩn giấu trong những lời này. Nhưng cậu lại không dám, hoặc nói là không biết phải nghĩ sâu xa hơn như thế nào.
“Tôi đã thành thật khai báo rồi, còn anh thì sao?” Cậu bắt chước Hàn Cừ cắn thịt sò. “Hôm nay chắc chắn anh không đi huấn luyện dã ngoại.”
Hàn Cừ thừa nhận: “Sáng sớm Luke nói với tôi, nhận được tình báo, bên thị trấn Thái An có sào huyệt của Ôn Tỉnh. Lúc đó chưa rõ tình hình như thế nào nên không nói thẳng với cậu.”
Lẫm Đông biết sào huyệt của Ôn Tỉnh có liên quan đến buôn người, tim lập tức thắt lại: “Hôm nay phát hiện ra gì rồi? Bắt được người chưa?”
Hàn Cừ nói: “Bắt được một số người, nhưng vẫn chưa có tin tức gì về chị gái của A Công.”
Tin tình báo Luke nhận được này có liên quan đến A Cẩn, chị gái của A Công. Ban đầu A Cẩn có thể đã bị Ôn Tỉnh đưa đến sào huyệt ở thị trấn Thái An. Sau khi Ôn Tỉnh bị bắt, sào huyệt này mới lộ ra, có thuộc hạ và đối tác của Ôn Tỉnh chưa kịp rút đi. Luke không dám bứt dây động rừng, nên đã vội vàng thông báo cho Hàn Cừ.
Cục trị an của hai thị trấn hôm nay đã cùng hành động, lật tung sào huyệt lên, Hàn Cừ tự tay bắt giữ hai đối tác của Ôn Tỉnh, cảnh sát đặc nhiệm đưa ra khỏi phòng giam hơn chục phụ nữ và trẻ em đang chờ bị chuyển đi. Hành động xem như thành công, nhưng cảnh sát không hỏi ra được tung tích của A Cẩn.
Lẫm Đông nghe xong, im lặng một lúc lâu, lúc mở miệng lại mang theo một chút giọng mũi: “Nếu cứ tiếp tục điều tra, có phải A Công vẫn phải nằm trong tủ đông không?”
Hàn Cừ dịch chiếc ghế đẩu thấp, ngồi đối diện với Lẫm Đông: “Không cần, khám nghiệm tử thi đã hoàn tất, Luke nói mấy ngày nữa sẽ đưa đi hỏa táng.”
Lẫm Đông gật đầu: “Tôi có thể đi tiễn cậu ấy một đoạn được không?”
“Tôi đi cùng cậu.” Hàn Cừ đặt hết thức ăn còn lại lên bếp lò nướng cùng lúc, thấy Lẫm Đông nhìn chăm chú vào đống than, anh vỗ vào lưng cậu một cái: “Sao ỉu xìu thế, lát nữa về kiểu gì?”
Cảm giác mệt mỏi cả ngày của Lẫm Đông lúc này lại bùng phát, cậu duỗi chân ra: “Vậy thì không về nữa.”
Lúc nói câu này, cậu không có ý gì khác, đơn thuần chỉ là mệt quá rồi, nướng đồ ăn thì sướng miệng, nhưng dọn dẹp thì mệt, cậu không muốn dọn, muốn ngủ một giấc trước rồi tính sau.
Hàn Cừ hỏi: “Không về nữa à?”
Lẫm Đông lập tức phản ứng lại, trong nhà vườn tuy nhiều phòng, nhưng giường có thể ngủ được chỉ có một cái. “Ý tôi không phải…”
Là như vậy.
“Được, tôi cũng lười đi.” Hàn Cừ lại nói: “Ở lại nhà cậu một đêm vậy.”
Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
