Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 20: Thứ Thu Hút Tôi Ở Cậu Không Chỉ Là Khuôn Mặt

Lẫm Đông biết đến trường học Calis là nhờ Bạch Thiểm, em gái của Bạch Nhất.

 

Trước khi chiến hỏa lan đến thị trấn Sa Vũ, nhà họ Bạch cũng thuộc dạng khá giả, làm kinh doanh, Bạch Nhất và Bạch Thiểm từ nhỏ đã theo bố mẹ làm từ thiện trong khả năng của mình. Chiến tranh đã xé nát hạnh phúc vốn có của hai anh em, hai người mất đi người thân, mệt mỏi chạy trốn, chẳng khác gì những người tị nạn tha hương cầu thực.

 

Chiến sự tạm lắng xuống, Bạch Nhất lập tức bắt đầu bôn ba kiếm sống. Bạch Thiểm mới mười bảy tuổi, vừa đi học vừa giúp đỡ những đứa trẻ nhỏ hơn mình, trở thành lứa tình nguyện viên đầu tiên của trường học Calis. Lúc đó tình hình trường học còn tồi tệ hơn bây giờ nhiều, thỉnh thoảng gặp phải cướp bóc, côn đồ, nhà cửa cũng không đủ. Các tình nguyện viên ngoài việc chăm sóc trẻ em, còn phải kiêm luôn bảo vệ, công nhân. Chân của Bạch Thiểm bị gãy khi đang sửa chữa trường học.


 

Cô bé rất hoạt bát. Khi Lẫm Đông xách một túi lớn xương thịt và giò heo đến nhà họ Bạch, cô bé cứ quấn lấy Lẫm Đông nói không ngừng, không kể khổ, chỉ kể về những đứa trẻ đáng yêu lại đáng thương trong trường học, kể về trường học dưới sự nỗ lực của mọi người mà ngày một hoàn thiện. Giò heo cũng không chặn được miệng cô bé, vừa húp bát canh hầm trắng ngần, cô bé vừa chớp mắt nhìn Lẫm Đông. Lẫm Đông biết cô bé có mong muốn còn lớn hơn cả móng giò hầm.

 

“Anh Lẫm.” Lúc đó hai anh em nhà họ Bạch vẫn chưa gọi Lẫm Đông là anh Đông Đông, Bạch Thiểm thăm dò hỏi: “Nếu anh rảnh, có thể đến trường học của tụi em xem thử không?”


 

Lẫm Đông thẳng thắn nói: “Tôi không giúp được gì nhiều đâu.”

 

Bạch Thiểm lắc đầu: “Không nhất thiết phải giúp đỡ ạ, bọn trẻ đáng yêu lắm, ở cùng chúng nó, phiền não cũng vơi đi nhiều.” Bạch Thiểm cắn môi, rồi nói tiếp: “Anh Lẫm, trông anh có vẻ rất ưu phiền. Anh trai em cũng nói, anh là người tốt, nhưng chưa bao giờ thấy anh cười cả. Em nghĩ anh đến thăm bọn trẻ, có lẽ sẽ vui hơn một chút.”

 

Lẫm Đông ngỡ ngàng khẽ hé miệng, dường như cậu đã hiểu lầm Bạch Thiểm rồi. Cậu mới đến nước M không lâu, những thứ khác không có, chỉ có tiền. Vừa đến thị trấn Sa Vũ đã mua mặt bằng lớn nhất ở Hẻm Tình Thiên, nhanh chóng mở công ty vận chuyển, xe tải lớn nhỏ đủ cả. Bạch Nhất bị ông chủ cũ lừa gạt, đòi lương không được, ngược lại còn mang món nợ bán cả bản thân cũng không trả nổi. Lẫm Đông cứu cậu ta, cho cậu ta công việc mới. Trong mắt bất cứ ai, Lẫm Đông cũng là một người nước ngoài vừa giàu có vừa giàu lòng nhân ái.


 

Ông Calis, người sáng lập ra ngôi trường cũng là một người như vậy. Cho nên Bạch Thiểm hy vọng Lẫm Đông giúp đỡ trẻ em ở trường học, tốt nhất là có thể quyên góp tiền bạc, vật chất định kỳ – Lẫm Đông vốn nghĩ như vậy.

 

Thấy Lẫm Đông ngơ ngác nhìn mình, Bạch Thiểm sốt ruột: “Anh Lẫm, em không có ý bảo anh bỏ tiền đâu. Anh đã giúp em và anh trai em quá nhiều rồi, anh ấy không bị bán ra biển, em còn bình an ngồi đây uống canh giò heo, đều là nhờ anh giúp tụi em. Em làm sao, làm sao có thể đòi hỏi anh nhiều hơn nữa chứ? Em chỉ là…”

 

Lẫm Đông tự trách mình quá thực dụng, vội an ủi Bạch Thiểm: “Tôi hiểu mà, cảm ơn em đã nghĩ cho tôi. Tôi không phải chưa bao giờ cười, nhưng mà…”


 

Ngày hôm đó, ngay cả chính Lẫm Đông cũng cảm thấy bất ngờ, cậu chưa từng kể hay tâm sự với ai về hành trình rời quê hương xứ sở, vậy mà lại thổ lộ một phần tâm sự với cô bé Bạch Thiểm không quá thân quen này. Chỉ là không nhắc đến Hàn Cừ, cũng như những chuyện kinh tâm động phách đã trải qua cùng Hàn Cừ và cảnh sát Hoa Quốc.

 

Tâm tư Bạch Thiểm rất tinh tế: “Anh cảm thấy mình chưa đủ tốt, không bằng một phần của người anh thích. Anh muốn trở thành người giống như anh ấy, nhưng làm thế nào cũng không được. Nhưng không phải vậy đâu anh Lẫm, anh đã rất tốt rồi, ít nhất đối với tụi em là như vậy, anh đã cứu anh trai em mà!”


 

Giọng nói trong trẻo của cô bé như dòng suối nhỏ, Lẫm Đông nhẹ nhõm cong môi. Không hẳn là lời an ủi của cô bé có tác dụng, nhưng vào khoảnh khắc đó, việc thổ lộ tâm sự ít nhất cũng đã giúp Lẫm Đông, giúp cậu buông bỏ được phần nào gánh nặng đè nén trong lòng bấy lâu nay.

 

“Những người tốt như các anh, đều quá khắt khe với bản thân.” Bạch Thiểm nói: “Cho nên em mới hy vọng anh Lẫm đến chơi với bọn trẻ một chút, có đứa biết kể chuyện cười, có đứa rất biết pha trò, ở với chúng nó một buổi chiều, cảm giác phiền não sẽ tan biến hết.”

 

Lẫm Đông đồng ý: “Lần sau em đến đó, để tôi đưa em đi.”


 

Bạch Thiểm không ở nhà dưỡng thương quá lâu. Lẫm Đông lái xe đưa cô bé đi tái khám, bác sĩ nói cả đời này cô bé sẽ phải đi khập khiễng, cô bé cười toe toét nói: “Đi được là tốt rồi, không bị bom nổ cụt chân trong chiến tranh, em đã may mắn hơn nhiều người rồi!”

 

Lẫm Đông sinh ra và lớn lên ở một đất nước hòa bình, khó có thể hoàn toàn hiểu được sự may mắn mà Bạch Thiểm nói. Lúc ra khỏi bệnh viện, Lẫm Đông bất giác muốn làm gì đó cho cô bé, con gái tầm tuổi này thích gì nhỉ? Mua vài cái váy đẹp? Hay mỹ phẩm? Hình như cậu rất ít khi thấy phụ nữ ở thị trấn Sa Vũ trang điểm.

 

Bạch Thiểm từ chối đề nghị đưa đi mua sắm của Lẫm Đông: “Anh Lẫm, anh đưa em đến trường học đi, em muốn ở cùng bọn trẻ một lát.”


 

Lẫm Đông không chút do dự đồng ý. Xe chạy trên đường núi, Lẫm Đông quan sát Bạch Thiểm mấy lần, môi cô bé cố gắng gượng gạo nở một nụ cười, nhưng đôi mắt lại có chút đỏ.

 

Sự xuất hiện của Bạch Thiểm đã gây ra một làn sóng reo hò như dời non lấp biển, bọn trẻ rất nhớ cô bé, tất cả đều xông lên vây quanh, ông Calis cũng đến, xem chân cô bé xong rất tự trách, đề nghị đưa cô bé về nước mình phẫu thuật. Bạch Thiểm lại cười lắc đầu.

 

Lẫm Đông đứng cách đám đông, nhìn về phía khung cảnh ồn ào náo nhiệt này, tâm trạng không hề bình lặng như lời Bạch Thiểm nói, cậu lại càng không muốn cười. Ngày hôm đó, cậu một mình đi vòng quanh trường học hai lượt, bọn trẻ nhìn cậu, có đứa tò mò, có đứa lộ vẻ cảnh giác. Đối với những gương mặt xa lạ này, nội tâm cậu không hề rung động. Đi mệt rồi, cậu ngồi nghỉ trên bờ ruộng phía sau trường học, tâm trạng ngược lại càng thêm sa sút.


 

Không phải ai cũng thích trẻ con, giống như Bạch Thiểm tìm thấy niềm vui khi chơi đùa cùng chúng. Trong mắt cậu, trẻ con là loài sinh vật phiền phức, cậu trước nay chỉ biết tránh xa. Trẻ em ở trường học đều là trẻ mồ côi, rất đáng thương. Sau khi đến xem hôm nay, cậu sẵn lòng quyên góp vật chất để chúng có cuộc sống tốt hơn. Nhưng điều này lại đi ngược với mục đích ban đầu của Bạch Thiểm khi đưa cậu đến đây.

 

Nhìn những đám mây trắng lững lờ trôi trên bầu trời, bên tai Lẫm Đông vang lên những lời trách móc từ xa vọng lại.

 

“Không có tình thương” là một điểm đen luôn bị lôi ra bàn tán khi cậu còn là ngôi sao. Trước khi đóng «Vũ Sự», cậu đã chạy vai quần chúng rất nhiều, đóng không ít vai phụ, trong đó có một bộ phim, một nửa cảnh quay của cậu đều là cùng với trẻ con.


 

Trẻ con có đứa ngoan, cũng có đứa không nghe lời. Là một diễn viên vô danh tiểu tốt không có tên tuổi, chỉ có thể tự mình dỗ dành bọn trẻ. Đứa trẻ diễn sai, cậu cũng bị vạ lây, một cảnh quay mất cả nửa ngày trời nhưng vẫn không được, trong lòng cậu thực sự rất tức giận bực bội, nhưng biết vai phụ này không dễ có được, thế nên chỉ có thể cố gắng nhịn.

 

Ngược lại, diễn viên chính đến muộn vừa vào phim trường, thấy cảnh trẻ con đứa khóc đứa quậy, lập tức sa sầm mặt mày nổi giận. Đạo diễn thì không dám mắng, mắng trẻ con thì không hả giận, vậy còn ai để ngôi sao lớn trút giận, chẳng phải là cậu, người đóng cặp với trẻ con sao? Diễn viên chính mắng cậu xối xả, cậu càng nghe càng tê dại, cả người không còn phản ứng. Diễn viên chính trút giận xong, cảnh quay tiếp tục, nhưng cậu lại không thể nào nhập tâm được nữa, lại bị đạo diễn mắng là đồ vô dụng.

 

Có một đứa trẻ nổi tiếng ngoan ngoãn, thấy cậu buồn bã, liền đến nắm tay cậu, lí nhí an ủi. Ngọn núi lửa trong lòng cậu sớm đã sắp phun trào, biết rõ đứa trẻ có ý tốt, nhưng cậu vẫn không thể nào nặn ra một nụ cười. Đứa trẻ nhiệt tình ôm chầm lấy cậu, nhưng hình ảnh cậu với gương mặt vô cảm lại bị người ta quay lại. Cậu hoàn toàn không biết gì, và bởi vì cậu chẳng là ai, nên đoạn video đó lúc ấy cũng không được tung ra.

 

Cậu nhìn thấy hình ảnh bản thân mình với gương mặt vô cảm đó là sau khi «Vũ Sự» nổi đình nổi đám. Lúc đó cậu tham dự một lễ trao giải, hiện trường có ngôi sao nhí, các ngôi sao khác đều giả tạo chụp ảnh cùng ngôi sao nhí, vẻ thân thiện khoa trương đến cực điểm, chỉ có cậu, suốt quá trình không hề tương tác với ngôi sao nhí nọ.

 

Cậu và ngôi sao nhí đó vốn không hề hợp tác, cũng chưa từng nói chuyện riêng. Theo nhận thức của cậu, ngôi sao nhí đó cũng không khác gì những đồng nghiệp khác, không quen biết thì không cần phải ép mình làm quen.

 

Nhưng hình ảnh trên thảm đỏ vừa được tung ra, cậu lập tức trở thành mục tiêu công kích. Việc cậu nổi tiếng vốn đã đột ngột, khiến người khác ghen tị, vô số cặp mắt không ngừng soi mói cậu, mong muốn tìm ra điểm đen. Tin đồn thất thiệt tràn lan, các tài khoản marketing dẫn dắt dư luận trên mọi nền tảng, một làn sóng lớn người hâm mộ kêu gào “sụp đổ hình tượng”. Lúc này, đoạn video năm xưa bị tung ra, trở thành bằng chứng đanh thép nữa cho việc cậu “không có tình thương”.

 

Cậu đã không còn là vai phụ bị ngôi sao lớn chỉ tay mắng mỏ năm nào, đội ngũ của cậu có khả năng tìm được diễn viên nhí đó, chứng minh cậu không cố ý lạnh mặt, nhưng cậu không cho phép đội ngũ làm vậy. “Tôi đúng là đã lạnh mặt, tôi cũng đúng là không thích trẻ con, đừng đi làm phiền người ta nữa.”

 

Đứa trẻ đó sớm đã không còn trong làng giải trí. Lúc đó chỉ có đứa trẻ ấy an ủi cậu, lòng biết ơn của cậu vẫn luôn ghi nhớ trong tim.

 

Vụ bê bối “sụp đổ hình tượng” này không kéo dài quá lâu, sau khi có “drama” mới xuất hiện, mọi người liền chuyển hướng chú ý, chỉ là mỗi khi có người hỏi Lẫm Đông có scandal gì, “không có tình thương” lại được phổ cập cho những người qua đường và người hâm mộ mới.

 

Trước đây Lẫm Đông không thấy việc mình không thân thiết với trẻ con có gì sai, bây giờ người đã không còn trong giới, cậu lại càng không để tâm. Khi Bạch Thiểm kể cho cậu nghe đủ chuyện thú vị ở trường học, cậu vốn nảy sinh ý định đến l*m t*nh nguyện viên, dù sao sau khi đến nước M cậu vẫn chưa tìm thấy niềm tin và điều mình kiên định muốn làm, đến trường học giết thời gian cũng không phải chuyện xấu. Nhưng bây giờ cậu đã hiểu ra, cậu không hợp l*m t*nh nguyện viên, trẻ con chỉ khiến cậu càng thêm phiền não.

 

Đứng dậy khỏi bờ ruộng, chuẩn bị rời khỏi trường học, Lẫm Đông nghe thấy tiếng đọc bài non nớt vang lên từng hồi, đứa trẻ nói ngọng nghịu, chỉ có thể nghe ra dường như đang đọc tiếng Hán. Lẫm Đông có chút tò mò, quay người lại, nhưng thoáng nhìn lại không thấy ai. Tiếng đọc bài tiếp tục vọng đến, nhỏ bé, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. Lẫm Đông bất giác bị thu hút, cậu men theo tiếng đọc đi về phía trước vài bước, mới nhìn thấy cậu bé đang ôm sách học bài trong đám cỏ cao.

 

Nghe thấy tiếng động, rõ ràng là cậu bé đã giật mình, nó ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lẫm Đông, chớp chớp đôi mắt to tròn, mãi một hồi lâu sau mới thốt ra một câu: “Anh, anh trai.”

 

Cậu bé nói tiếng Hán rất không chuẩn, trên người mặc bộ quần áo đồng phục của trường học, một cục bột trắng trẻo sạch sẽ, lại cứ thích ngồi xổm trong bụi cỏ. Nước M có rất nhiều người từ Hoa Quốc sang kiếm tiền, không ít trường học dạy tiếng Hán. Lẫm Đông đoán, bố mẹ đã mất của cậu bé có thể là người Hoa Quốc, nên mới chăm chỉ học tiếng Hán như vậy. Cậu cũng ngồi xổm xuống: “Sao lại học ở đây?”

 

Cậu bé nghiêng đầu, không hiểu. Lẫm Đông chuyển sang tiếng M đơn giản, vừa nói vừa khoa tay múa chân, cuối cùng cậu bé cũng hiểu, ê a giải thích. Lần này đến lượt cậu không hiểu. Một lớn một nhỏ cứ thế ngồi xổm trong đám cỏ cao, người nói kẻ đoán, cuối cùng Lẫm Đông cũng hiểu được đại khái. Cậu bé tên là Tề Tuệ, người nước M chính gốc, người nhà đều đã mất hết, ba tháng trước được tình nguyện viên đưa đến trường học sinh sống.

 

Trẻ mồ côi sau chiến tranh, tình cảnh đều giống với Tề Tuệ, nhưng điều Lẫm Đông cảm thấy kỳ lạ là, Tề Tuệ là người nước M, lại còn nhỏ như vậy, sao lại vội vàng tự học tiếng Hán? Tề Tuệ đã giải thích cho cậu, nhưng cậu nghe không hiểu. Tề Tuệ gấp đến mức sắp khóc, cậu bèn bế cậu nhóc lên, dùng tiếng M nói: “Không cần vội, học được rồi hẵng nói.”

 

Đưa Tề Tuệ về lại trường, giao cho giáo viên, Lẫm Đông cũng nên về rồi. Cậu tìm thấy Bạch Thiểm trong một phòng học, đang định gọi cô bé, lại phát hiện vai cô bé đang run lên. Lẫm Đông lặng lẽ quay người, dựa vào bức tường bên ngoài phòng học. Có đứa trẻ đi ngang qua, muốn vào trong, Lẫm Đông khẽ lắc đầu, ra hiệu im lặng.

 

Lúc Bạch Thiểm ra ngoài, cô bé đã lau khô nước mắt. Lẫm Đông giả vờ vừa mới đến: “Bọn họ nói em ở đây, về chứ?”

 

Bạch Thiểm lại nở nụ cười: “Hôm nay lại dạy thêm hai tiết, mệt chết em rồi!”

 

Trên đường xuống núi, Bạch Thiểm luôn kể về những chuyện nhỏ nhặt khi trở lại trường học. Trường học có nhu cầu dạy tiếng Hán, nhưng giáo viên rất ít, hơn nữa đều là người nước M như cô bé, bản thân cũng chỉ học được lớp da lông bên ngoài, dạy bọn trẻ quả thực là dạy sai, nhưng lại không thể không cắn răng mà dạy.

 

Lẫm Đông hỏi: “Em biết Tề Tuệ không?”

 

“Biết chứ! Tiểu Tuệ là chăm chỉ nhất, thằng bé chỉ muốn nuốt luôn cả cuốn từ điển.” Bạch Thiểm nói: “Thằng bé học còn nhanh hơn em dạy, nghe nói dạo này toàn tự học.”

 

“Tại sao thằng bé lại tích cực như vậy?”

 

“Cái này thì em không biết, để lúc nào em hỏi nó thử xem.”

 

Lẫm Đông im lặng hồi lâu, sắp đến nhà họ Bạch mới nói: “Tôi có thể thử dạy tiếng Hán.”

 

Bạch Thiểm mừng rỡ kêu lên: “Thật ạ?”

 

Lẫm Đông nhíu mày, quyết định này đến rất đột ngột, lúc thốt ra, chính cậu cũng rất không chắc chắn. Cậu không thích trẻ con, không thích gần gũi trẻ con, nhưng lại rất để tâm tại sao cậu bé ngồi trong bụi cỏ lại muốn học tiếng Hán đến vậy. Không nghe hiểu, cậu tự đặt ra thử thách cho mình, hoặc là nhanh chóng học tốt tiếng M, hoặc là dạy Tề Tuệ học tốt tiếng Hán.

 

“Ừm.” Lẫm Đông nói: “Tìm thời gian em giúp tôi giới thiệu nhé.”

 

Bạch Thiểm chắp hai tay, cảm kích đến mức mắt ngấn lệ: “Tốt quá rồi, anh Lẫm, anh thật là…”

 

Lẫm Đông bị cô bé nói đến mức cảm thấy có chút không được tự nhiên: “Được rồi, đừng phát thẻ người tốt cho tôi nữa.”

 

Xe dừng lại bên ngoài con hẻm cũ kỹ nơi nhà họ Bạch sinh sống, Bạch Nhất lao ra đón em gái: “Anh Lẫm, vào ăn cơm cùng đi, em hầm canh sườn rồi!”

 

Lẫm Đông từ chối.

 

Trước khi xuống xe, Bạch Thiểm đột nhiên nói: “Anh Lẫm, hôm nay cảm ơn anh.”

 

Lẫm Đông bất đắc dĩ nói: “Đã cảm ơn nhiều lần rồi.”

 

Bạch Thiểm lắc đầu: “Không, lần này khác, lần này là tự em muốn cảm ơn. Em biết anh ở ngoài phòng học.”

 

Lẫm Đông nhìn cô bé, một cô gái trẻ trung xinh đẹp như vậy, sao có thể không hề để tâm đến khuyết tật ở chân chứ? Cô bé chỉ không muốn những người xung quanh vì thế mà buồn bã thôi. Muốn nói vài lời an ủi, nhưng lại biết lời nói thật vô dụng, cuối cùng Lẫm Đông chỉ nói: “Không sao.”

 

“Vâng.” Bạch Thiểm hít sâu một hơi, “Anh Lẫm, anh đừng nói cho anh trai em biết nhé. Em khóc một chút là được rồi, sẽ vực dậy tinh thần ngay thôi, anh giữ bí mật cho em, được không?”

 

Lẫm Đông trịnh trọng nói: “Không nói cho cậu ấy biết. Nhưng mà, cũng không cần phải vực dậy tinh thần ngay lập tức, em cứ đối xử tốt với bản thân mình một chút.”

 

Bạch Thiểm cười, gật mạnh đầu: “Vâng! Em biết rồi!”

 

“Nói gì trong xe thế? Anh cũng muốn nghe!” Bạch Nhất sốt ruột gõ cửa sổ xe.

 

Bạch Thiểm chui ra: “Đến đây đến đây, đều tại anh xấu tính, vậy nên anh Lẫm mới không muốn ăn cơm anh nấu…”

 

Mấy ngày tiếp theo, Lẫm Đông bận rộn bàn chuyện hợp tác, Bạch Nhất lo liệu tuyển người. Ngoài những lúc bận rộn, Lẫm Đông có thời gian rảnh là học tiếng M, ép Bạch Nhất dùng tiếng M nói chuyện với cậu, còn nhờ người từ thành phố Tiêu Lưu mang về tất cả sách giáo trình tiếng Hán có thể mua được. Khi Bạch Thiểm đưa cậu đến trường học Calis dạy thử, cậu đã ghi chú kín mọi trang trong bộ giáo trình cơ bản.

 

Cậu lại nhìn thấy Tề Tuệ, cậu bé vừa nhìn thấy cậu, đôi mắt liền sáng như sao, ôm chặt lấy chân cậu, không cho cậu đi đâu cả: “Anh Đông Đông! Anh nói chuyện hay quá anh Đông Đông!”

 

Cậu sững người, đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy cách gọi “anh Đông Đông”, có chút ngây ngô, có chút đáng yêu, hoàn toàn khác biệt với khí chất lạnh lùng của cậu. Giọng nói mềm mại của đứa trẻ khiến lòng cậu mềm nhũn, bất giác đáp lại.

 

Chủ nhiệm giáo dục và ông Calis đều bày tỏ sự hoan nghênh trước sự xuất hiện của cậu, ông Calis còn hết lời khen ngợi, tán dương tài năng ngôn ngữ của cậu. Nếu là khen chuyện khác, có lẽ cậu sẽ cảm thấy chỉ là lời tâng bốc, nhưng tài năng ngôn ngữ, cậu đúng là có.

 

Nghe đến đây, Hàn Cừ không nhịn được ngắt lời: “Tôi cũng phát hiện ra, cậu hình như biết rất nhiều ngoại ngữ, mà nói còn rất tốt.”

 

Lẫm Đông có chút lúng túng: “Anh… làm sao anh phát hiện ra được?”

 

“Tôi là fan của cậu mà.” Hàn Cừ không hề che giấu, “Phim của cậu, show thực tế của cậu, tóm lại là tất cả tài nguyên tìm được trên mạng của cậu, tôi đều xem hết rồi. Cậu giao tiếp với người nước ngoài, phát âm y như họ.”

 

Lẫm Đông cảm thấy mình sắp bốc khói đến nơi: “Tất, tất cả đều xem rồi à…”

 

“Cậu học thế nào vậy? Tôi học tiếng M khó ghê.” Hàn Cừ cũng bỏ dở việc đang làm trên tay, ghé sát lại gần Lẫm Đông.

 

Gần quá rồi, Lẫm Đông thầm nghĩ, nhưng mà nhìn Hàn Cừ gần thế này, sống mũi và xương mày của người này đúng là rất đẹp nha, mắt cũng rất sâu… Nhận ra mình đang nghĩ gì, Lẫm Đông vội lắc đầu: “Tôi chỉ có chút tài năng này thôi, ngoài ra chẳng có gì.”

 

Gia đình Lẫm Đông rất bình thường, bên ngoại có mấy người làm đông y, bên nội đủ các ngành nghề, mức sống trung bình. Bố mẹ yêu cầu cậu học hành tử tế, tìm một công việc ổn định, lập gia đình rồi có đủ nếp đủ tẻ. Ông ngoại hy vọng cậu kế thừa y bát của mình, yêu cầu đối với cậu cũng nghiêm khắc nhất.

 

Nhưng từ nhỏ cậu đã không phải là người có khiếu học hành, thành tích luôn lẹt đẹt ở mức trung bình. Ông ngoại hận rèn sắt không thành thép, tự bỏ tiền mời gia sư cho cậu, nhưng cũng không kéo thành tích của cậu lên được bao nhiêu, ngược lại còn khiến cậu chán học.

 

Lớp tổ chức thảo luận xem lớn lên muốn làm gì, dường như ai cũng có mục tiêu rõ ràng, chỉ có cậu, chẳng muốn làm gì cả. Trong lớp có một đứa trẻ nghịch ngợm muốn làm kẻ trộm, không làm mà muốn có ăn, kết cục thảm hại là bị mời phụ huynh. Nhưng cậu lại cảm thấy đối phương còn tốt hơn mình, ít nhất cũng có một ước mơ.

 

Lần đầu tiên cậu được khen vì học tập là trong giờ tiếng Anh. Mặc dù cậu vẫn không có hứng thú như các môn học khác, nhưng không hiểu tại sao, cậu lại có thể dễ dàng bắt chước giáo viên. Trong khi các học sinh khác còn đang khổ sở vì phát âm, cậu đã có thể vừa xem phim bản gốc, vừa lặp lại với giọng chuẩn. Cô giáo tiếng Anh trẻ tuổi rất thích cậu, thường xuyên khen cậu giỏi, nói cậu là học sinh có năng khiếu ngôn ngữ nhất mà cô từng gặp.

 

Nhưng nói theo cách bây giờ, cậu đã không phát huy được năng khiếu của mình.

 

Tài năng kiểu này, có thể xem là món quà của số phận. Có người không có, bèn dốc hết sức lực theo đuổi, cầu mà không được. Có người sinh ra đã có, nhưng lại chẳng hề trân trọng.

 

Thành tích môn tiếng Anh của Lẫm Đông quá nổi bật, lần nào cũng đứng đầu khối. Cô chủ nhiệm vốn có chút thất vọng với cậu như nhìn thấy hy vọng, đã nói chuyện với cậu và bố mẹ cậu mấy lần, bảo cậu cố gắng thêm, một mặt dựa vào tiếng Anh kéo điểm, mặt khác bù đắp lại môn Toán và tổ hợp tự nhiên đang kéo chân cậu.

 

Nghe cô chủ nhiệm nói vậy, bố mẹ cậu như được tiêm máu gà, vừa đăng ký lớp học thêm cho cậu, vừa ngày ngày kể cho cậu nghe những câu chuyện truyền cảm hứng của ai đó. Tâm lý nổi loạn của cậu trỗi dậy, đừng nói Toán và tổ hợp tự nhiên, ngay cả tiếng Anh cậu cũng không học nữa.

 

Giai đoạn cấp hai chính là lúc nổi loạn. Dáng người cậu đã bắt đầu trổ mã, các bạn nữ tôn cậu làm hot boy trường. Bề ngoài cậu tỏ ra không quan tâm, nhưng trong lòng lại suy nghĩ làm sao để được yêu thích hơn. Thế là cậu học chơi guitar, chơi bóng rổ với đội tuyển trường, rồi thông qua người trong đội tuyển trường, giao du với đám côn đồ bên ngoài. Học hành không có phần cậu, đánh nhau thì không thiếu mặt cậu bao giờ.

 

Ba năm cấp ba trôi qua vô định, không biết bản thân mình muốn gì, không biết tương lai muốn trở thành người như thế nào. Khi nhận ra nên nghiêm túc lên kế hoạch, thời gian đã trôi đi mất. Cuối cùng ngay cả cô giáo tiếng Anh cũng thất vọng về cậu. Sau khi thi tốt nghiệp, cô tiếc nuối nói với cậu rằng: “Cô cứ tưởng em có thể làm nghề liên quan đến ngoại ngữ, phiên dịch, thậm chí là nhà ngoại giao… Thôi bỏ đi, sau này có cơ hội hãy ra nước ngoài nhiều hơn, với năng khiếu của em, đến một môi trường ngôn ngữ nhất định, học nhanh một ngoại ngữ nào đó không thành vấn đề. Đừng lêu lổng nữa.”

 

Cậu cảm thấy có lỗi với cô giáo tiếng Anh luôn dịu dàng khuyên bảo mình, nhưng cũng chỉ còn lại sự áy náy. Nhìn lại quãng đời trung học vô vị, cậu không chỉ đơn giản là không học hành tử tế, mà là sống cho qua ngày, không có niềm tin. Lần đầu tiên cậu cảm thấy khủng hoảng, vắt óc suy nghĩ, ngoại ngữ thì không trông mong được nữa rồi, vậy âm nhạc thì sao? Cậu chơi guitar cũng tạm ổn, các nhạc cụ khác cũng từng học qua, thử chơi nhạc xem sao? Sau khi trưởng thành, ngoại hình của cậu trong mắt người thường trở thành kiểu đẹp nghiêng nước nghiêng thành, gia nhập làng giải trí dường như là lựa chọn tốt nhất. Kiếm tiền nhanh, không mệt mỏi, dễ dàng nhận được tình yêu thương của vô số người.

 

Nhưng bố mẹ cậu lại cực lực phản đối, ông ngoại càng không thèm nói chuyện với cậu nữa. Mà cậu thì lại giống như tên của mình, tuy Lẫm Đông không có thù hận gì với gia đình mình, nhưng cũng chẳng thân thiết gì mấy, tình thân nhạt nhẽo. Rời nhà theo đuổi giấc mơ trở thành ngôi sao, cậu ít khi về nhà. Hơn hai năm sau, bố mẹ mới liên lạc với cậu, nói rằng gia đình đều đã nghĩ thông suốt rồi, sẵn lòng ủng hộ cậu, Tết nếu có rảnh thì về nhà ăn bữa cơm.

 

Ngôi sao đang nổi, Tết làm sao về nhà được, nhưng cậu lại đang thất thế, đã lâu không có việc làm, gần như muốn từ bỏ nghề này. Năm đó về nhà hàn gắn quan hệ gia đình, cậu nhìn thấy quyển sách giáo khoa tiếng Anh vẫn chưa bị vứt đi, buồn chán lấy ra xem thử, nghĩ bụng dù sao cũng không có việc gì làm, chi bằng ôn lại tiếng Anh, còn thuận tiện nhận một công việc ở đài phát thanh tiếng Anh.

 

Nhưng vì hợp đồng bán thân với công ty, ngay cả công việc nhỏ nhặt này cũng phải báo cho quản lý. Quản lý đang đau đầu vì công việc của đám ngôi sao nhỏ bọn họ, ban đầu không tin tiếng Anh của cậu tốt, nghe xong mắt liền sáng lên. Sau Tết trở lại công ty, cậu liền được quản lý đưa đi tham gia một chương trình tạp kỹ hát tiếng nước ngoài, tiền không nhiều, nhưng cuối cùng cũng có cơ hội lộ diện, thu hút được một lượng nhỏ người hâm mộ.

 

Hàn Cừ trước đây cày lại các chương trình của Lẫm Đông, cũng đã xem qua show tạp kỹ này, chân thành nói: “Như vậy tốt mà. Cậu hát hay hơn những người khác.” Nhưng vì lúc đó công ty của Lẫm Đông vẫn là công ty nhỏ, không có chống lưng, nên Lẫm Đông đã bị loại ở vòng thứ hai để làm nền cho người khác.

 

Lẫm Đông lắc đầu: “Nhưng sau lần đó, tôi càng tiếc nuối khoảng thời gian đã lãng phí trước đây. Nếu có thể quay lại thời cấp ba, tôi muốn lên kế hoạch tử tế cho cuộc đời sau này của mình.” Nói rồi, Lẫm Đông nhìn Hàn Cừ: “Tôi rất ngưỡng mộ những người có lý tưởng.”

 

Lời nói chỉ đích danh rõ ràng như vậy, đương nhiên là Hàn Cừ hiểu người trong lời cậu nói là mình.

 

“Nhưng cuộc đời không thể làm lại được.” Lẫm Đông hít sâu một hơi, mỉm cười: “Lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm như vậy, tôi đã quên mất chút tài năng đó của mình rồi. Trước khi đến nước M còn rất lo lắng không biết bất đồng ngôn ngữ thì phải làm sao.”

 

Nhưng sau khi đặt chân đến đây, ngôn ngữ lại không trở thành rào cản. Ở đây có rất nhiều người Hoa Quốc, người nước M biết tiếng Hán cũng không ít. Ban đầu cậu chỉ có thể dùng tiếng Hán, tiếng Anh, tiếng Tây Ban Nha để giao tiếp, nhưng không bao lâu sau đã học được cách đối thoại hàng ngày bằng tiếng M. Bỏ thêm chút công sức vào ngôn ngữ viết và ngữ pháp, việc đọc hiểu cũng không thành vấn đề.

 

Lẫm Đông học tiếng M theo kiểu tự mày mò, đến trường học Calis dạy tiếng Hán cũng không bài bản. Một nửa số trẻ con rất thích cậu, nửa còn lại vì nghe không hiểu, nên thường xuyên đi mách lẻo, cậu bé mập mạp hay bắt nạt Tề Tuệ là một trong số đó.

 

Mỗi lần tan học, Tề Tuệ đều quấn lấy cậu, đòi cậu dùng tiếng Hán nói chuyện với mình, tiết học sau bắt đầu rồi cũng không chịu về. Cậu quyết định trở thành tình nguyện viên, vốn dĩ là vì Tề Tuệ, Tề Tuệ lại quấn quýt cậu, ai cũng biết, Tề Tuệ là đứa trẻ cậu cưng chiều nhất ở trường học. Thắc mắc ban đầu của cậu cũng đã có lời giải đáp – Tề Tuệ tự mình nói cho cậu biết, mạng của cậu bé là do một anh trai người Hoa Quốc cứu, trước khi gặp lại anh trai đó, cậu bé nhất định phải tinh thông tiếng Hán.

 

Lúc Tề Tuệ nói những lời này vô cùng nghiêm túc, trong mắt là sự kiên định không phù hợp với lứa tuổi, hai nắm tay nhỏ siết chặt, như thể không gì có thể làm cậu bé lung lay. Lẫm Đông nhìn đứa trẻ nhỏ bé như vậy, trong lòng xúc động vô cùng.

 

Niềm tin mà cậu chưa từng có, lại hiện hữu trong mắt, trong tay đứa trẻ này. Cuộc đời cậu không thể bắt đầu lại từ đầu, nhưng cuộc đời Tề Tuệ chỉ vừa mới bắt đầu. Cậu bỗng nhiên bật cười, ôm Tề Tuệ vào lòng, khoảnh khắc đó, trong lòng dâng lên nhiệt huyết xa lạ, cậu đã có mục tiêu, cậu muốn dạy dỗ cho đứa trẻ này thật tốt.

 

Đuôi mắt Lẫm Đông ánh lên ý cười, những lời nói với Hàn Cừ chỉ dừng lại ở đó. Ý nghĩa sâu sắc hơn của Tề Tuệ đối với cậu, lúc này cậu vẫn chưa thể nói ra.

 

Hàn Cừ, Trần Tranh, Vũ Phong hư cấu, thậm chí cả Lý Đông Trì, những người này giống như những vì sao trên biển cả mênh mông, cậu muốn đến gần bọn họ hơn một chút. Nhưng mà, sau khi đến nước M, cậu giúp người dân địa phương xây dựng, dùng công việc lấp đầy bản thân, nhưng vẫn cảm thấy mông lung và trống rỗng.

 

Cho đến khi Tề Tuệ xuất hiện, ý nghĩa mà cậu theo đuổi đã trở nên cụ thể hơn. Trước mặt đứa trẻ này, cậu cảm thấy mình có ích, cậu giúp đỡ Tề Tuệ, đồng thời Tề Tuệ cũng đang chậm rãi nhưng mạnh mẽ kéo cậu đứng dậy từng chút một.

 

Cậu vẫn nhớ lần đầu tiên bị mấy đứa trẻ khiếu nại, chúng nói cậu dạy lung tung, nghe không hiểu. Sự tức giận của trẻ con không làm tổn thương cậu, nhưng cậu vẫn có chút thất vọng, một mình đi ra bờ ruộng, lúc thì ngẩn ngơ, lúc thì suy nghĩ liệu có nên thay đổi cách dạy học hay không. Không lâu sau, phía sau vang lên tiếng bước chân vội vã, cậu vừa quay đầu lại, liền thấy Tề Tuệ chạy tới.

 

“Anh Đông Đông.” Tề Tuệ lao vào lòng cậu, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ lo lắng, “Anh giận à?”

 

Cậu bật cười: “Sao anh lại giận được?”

 

“Bọn họ nói anh như vậy, nhưng mà, nhưng mà anh rất tốt!” Tề Tuệ gấp gáp nói.

 

Chút chán nản của cậu dễ dàng bị Tề Tuệ quét sạch. Một lớn một nhỏ chơi trốn tìm trong đám cỏ cao, mệt rồi thì ngồi trên tảng đá, cậu bứt cỏ đuôi chó, bện thành máy bay cho Tề Tuệ chơi, Tề Tuệ vui sướng chạy vòng quanh cậu. “Anh Đông Đông là tốt nhất! Thích anh Đông Đông nhất!”

 

Cậu cười hỏi: “Anh Đông Đông tại sao lại tốt nhất?” Tề Tuệ học bài nghiêm túc như vậy, cậu tưởng cậu bé sẽ nói: Anh Đông Đông dạy tiếng Hán giỏi. Thế nhưng cậu bé lại nói: “Anh Đông Đông, anh đẹp trai quá đi!”

 

“…”

 

Hàn Cừ bật cười thật lớn, mặt Lẫm Đông hơi đỏ lên, lúc này cậu mới nhận ra mình vừa mượn lời một đứa trẻ để tự khen mình: “Tiểu Tuệ nói quá rồi.”

 

“Trẻ con mới không nói dối.” Hàn Cừ rất tán thành gật đầu, “Anh Đông Đông đúng là rất đẹp trai mà.”

 

Lẫm Đông đang dùng chiến thuật uống nước, vừa nghe thấy, liền sặc đến mức phun cả vào tay Hàn Cừ. “Xin lỗi…” Lẫm Đông bật dậy, ho còn chưa dứt đã vội vàng lấy giấy cho Hàn Cừ.

 

“Đừng lo cho tôi.” Hàn Cừ lau tay vào quần áo hai cái, cười nói: “Có sao đâu, nhưng mà cái mũ hôm nay không đan được nữa rồi.”

 

Một phần chỉ bị ướt, không tiện thao tác, Hàn Cừ đặt chúng lên bàn. Lẫm Đông thực sự xấu hổ, cậu không muốn mất mặt trước Hàn Cừ nhất, nhưng lại luôn để Hàn Cừ thấy những mặt không mấy tốt đẹp của mình. Cậu chán nản ngồi phịch xuống ghế, áp má vào đầu gối, không muốn động đậy nữa.

 

Hàn Cừ lau xong nước, thấy cậu ngồi im không nhúc nhích, anh mỉm cười đi tới, ngồi xổm xuống, nhìn cậu từ dưới lên. Bắt gặp ánh mắt Hàn Cừ, cậu càng vùi mặt sâu hơn, chỉ để lộ đôi mắt. Hàn Cừ bật cười thành tiếng, dứt khoát ngồi xuống sàn. Hai người nhìn nhau một lúc, Lẫm Đông không nhịn được, lên tiếng trước: “Đội trưởng Hàn…”

 

“Cậu lúc nào cũng không hài lòng về bản thân.” Hàn Cừ chống hai tay ra sau, cả người nghiêng nghiêng, bộ đồ ngủ bó sát vào ngực và bụng, mơ hồ thấy được vài múi cơ bụng.

 

Lẫm Đông rất bất ngờ trước chủ đề đột ngột này, cậu bất giác ngẩng đầu lên.

 

“Để tôi đếm xem.” Hàn Cừ giơ tay phải lên đếm, lúc chống một tay, cơ bụng càng rõ hơn, “Cậu không hài lòng vì mình đã lãng phí tài năng, không hài lòng vì mình không có mục tiêu, rõ ràng trông rất đẹp, được khen còn xấu hổ…”

 

“Bởi vì đó là sự thật.” Lẫm Đông khẽ nói: “Tôi chính là kiểu người tầm thường gió chiều nào theo chiều ấy, thời học sinh thì lông bông, vào làng giải trí cũng…” Cậu dừng lại, khách quan mà nói, cậu ở trong làng giải trí cũng không tính là lông bông, để có được chỗ đứng, cậu cũng đã bỏ ra rất nhiều quyết tâm và nỗ lực, nhưng so với những đồng nghiệp tham vọng hừng hực kia, nỗ lực của cậu vẫn kém xa, nếu không cũng chẳng rời khỏi giới mà không chút lưu luyến gì.

 

Lẫm Đông lắc đầu, Hàn Cừ không ở trong làng giải trí, không thể hiểu được những kẻ thực sự tham vọng trong đó là như thế nào. “Các anh khen ngoại hình của tôi, tôi đương nhiên cũng vui, nhưng luôn có cảm giác như đang gian lận.”

 

“Tại sao?”

 

“Tôi chỉ có cái mặt này là được thôi.”

 

Nghe vậy, Hàn Cừ lại bật cười, Lẫm Đông cũng có chút ngượng ngùng, không nói gì nữa.

 

“Không chỉ có mỗi cái mặt là được đâu.” Hàn Cừ đột nhiên ấn vào đầu gối cậu ngay trước khi Lẫm Đông định nói tiếp, “Cậu mà còn phủ nhận nữa là đang nói tôi nông cạn đấy.”

 

Lẫm Đông sững sờ, không thể hiểu ngay ý của Hàn Cừ.

 

“Tóm lại, thứ thu hút tôi ở cậu không chỉ là khuôn mặt.” Hàn Cừ ho khan một tiếng, dường như cũng vì câu nói này mà có chút không tự nhiên.

 

Lẫm Đông càng kinh ngạc hơn, mãi một lúc lâu sau mới thốt lên một tiếng “A?” kéo dài.

 

“Ờ…” Hàn Cừ định nói gì đó, nhưng bị tiếng “A” của Lẫm Đông làm cho quên hết, anh đứng dậy, phủi phủi lớp bụi không tồn tại, “Ngủ sớm đi.”

 

Lẫm Đông thì nhanh chóng nằm lên giường rồi, nhưng căn bản không thể ngủ sớm được. Hiệu quả ru ngủ của chiếc giường này của Hàn Cừ đã biến mất, mãi đến 3 giờ sáng cậu vẫn còn suy nghĩ về lời nói của Hàn Cừ. Hàn Cừ muốn nói gì? Sao nói được một nửa lại không nói nữa? Thế này thì bảo cậu ngủ làm sao?

 

Ngày hôm sau, Lẫm Đông vì mất ngủ mà mãi gần sáng mới chợp mắt được. Lúc dậy thì Hàn Cừ đã đến cục trị an rồi, anh gửi cho cậu một tin nhắn, nói Luke tạm thời sắp xếp huấn luyện dã ngoại, nên anh sẽ về rất muộn.

 

Cậu ngơ ngác ngồi bên bàn ăn, như người mất hồn ăn hết bữa sáng bánh mì trứng rán Hàn Cừ làm, rồi dùng sức xoa xoa mặt mình một cái, cố gắng vực dậy tinh thần. Đã lâu rồi cậu không đến hẻm Tình Thiên, không thể lúc nào cũng điều hành mọi chuyện với Bạch Nhất thông qua điện thoại được. Luke đã bắt hết người của Ôn Tỉnh rồi, vậy nên cậu ra ngoài chắc cũng sẽ không gặp nguy hiểm gì. Lẫm Đông định quay về “Đại Đông Logistics” một chuyến, cũng vừa đúng lúc thanh toán tiền lương tháng này.

 

Chiếc mô tô lần trước cho Hàn Cừ mượn, Lẫm Đông vẫn chưa lấy lại, lúc này nó đang đậu trong viện điều dưỡng. Lẫm Đông cưỡi lên là đi, cảm nhận lại được cảm giác phấn khích khi lái xe đã lâu không có. Hẻm Tình Thiên vẫn đông đúc ồn ào như vậy. Lẫm Đông vừa về đến cửa tiệm đã nghe thấy tiếng cãi vã.

 

Có mấy nhân viên mấy ngày không thấy Lẫm Đông, lại nghe được vài lời đồn thổi, cho rằng cậu định cuỗm tiền bỏ trốn. Sắp đến ngày trả lương, nếu cậu thật sự bỏ trốn, tháng này coi như làm không công. Thế là họ tìm Bạch Nhất để đòi tiền. Bạch Nhất vừa nghe đã nổi cơn tam bành: “Có chuyện gì? Bỏ trốn cái gì? Ông chủ Lẫm vẫn khỏe mạnh bình thường, tôi thấy các người mới là không có chuyện gì đi tìm chuyện!”

 

“Khỏe mạnh bình thường? Thế sao không thấy người đâu? Cái ông chủ họ Ôn kia bị bắt rồi, cục trị an bắt nhiều người lắm! Anh ta ký hợp đồng với họ Ôn, cậu tưởng chúng tôi không biết à?”

 

“Hợp đồng của anh ấy thì liên quan gì đến các người? Họ Ôn là họ Ôn, ông chủ Lẫm là ông chủ Lẫm, tôi vẫn còn ở đây, rốt cuộc thì các người sợ cái gì?”

 

“Cậu thì là cái thá gì! Cậu chỉ là một thằng tay sai thôi!”

 

“Cậu!”

 

Thấy sắp động thủ đến nơi, Lẫm Đông lái xe mô tô đâm vào cửa một cái rầm. Tiếng cãi vã lập tức dừng lại, mấy cặp mắt đều đổ dồn về phía cậu.

 

Nhân viên đòi lương trước hạn kinh ngạc: “Ông… Ông chủ Lẫm, anh về rồi?”

 

Bạch Nhất như tìm được chỗ dựa, lập tức xông lên: “Anh, sao anh lại đến đây!”

 

Lẫm Đông liếc cậu ta một cái: “Không phải cậu nói với tôi không có chuyện gì sao? Tôi mà không đến nữa, nhà sắp bị cậu cho dỡ rồi đấy.”

 

Giọng cậu cố hạ rất thấp, chỉ đủ cho Bạch Nhất nghe, những người khác không nghe thấy. Nhân viên cầm đầu chính là Tiểu Đỗ, người có ông chú cho Lẫm Đông thuốc cảm hôm trước. Làm việc thì cũng chăm chỉ đó, nhưng chính vì quá chăm chỉ nên sợ công sức bỏ ra không được đền đáp nhất, nghe gió tưởng mưa. Lẫm Đông không đến, cậu ta liền cho rằng ông chủ đã bỏ trốn. Lúc này thấy Lẫm Đông rồi, không biết những lời vừa nãy bị nghe thấy bao nhiêu, lúng túng lùi vào giữa những người khác.

 

“Bọn họ…” Bạch Nhất rất tức giận, Lẫm Đông giơ tay ngăn cậu ta lại, đi vào trong sân. Chân cậu vốn chưa khỏi hẳn, lúc lái mô tô đã phóng túng một phen, vừa nãy còn cố ý đâm vào cửa, ngồi trên xe không cảm thấy gì, xuống xe mới nhận ra có chút không ổn. Gần đây cậu quen dùng lực chân phải, đi lại hơi khập khiễng, mọi người vừa nhìn đã nhận ra sự khác thường ở chân trái cậu.

 

Tiểu Đỗ lên tiếng: “Ông chủ Lẫm, anh bị sao thế này?”

 

“Chân tôi thế này rồi, còn bỏ trốn được à?” Lẫm Đông cố tình đi khập khiễng rõ hơn, Bạch Nhất rất biết ý tiến lên đỡ cậu. Đối mặt với mấy nhân viên gây sự này, cậu cười cười, như thể vừa rồi bọn họ chỉ đang nói đùa: “Mấy hôm trước bị ngã đau chân, không ra ngoài được, nên ở nhà nghỉ ngơi.”

 

Tiểu Đỗ và những người khác nhìn nhau, vẫn chưa hoàn toàn yên tâm: “Ông chủ Lẫm, cái ông chủ Ôn kia…”

 

“Bị bắt rồi.” Trong mắt Lẫm Đông thoáng qua vẻ chán ghét, như thể nghe thấy cái tên này là đã thấy buồn nôn, “Vì gã ta nên tôi cũng phải đi phối hợp điều tra mấy lần.”

 

“Vậy anh, vậy chúng ta…”

 

“Nếu tôi có vấn đề gì, cục trị an có để tôi về không?”

 

“Cũng phải cũng phải.” Tiểu Đỗ lau mồ hôi, cuối cùng cũng thả lỏng hơn một chút.

 

Ánh mắt Lẫm Đông lướt qua mặt mấy người bọn họ, không ai dám nhìn thẳng vào cậu. Cậu cười một tiếng: “Hôm nay tôi vội qua đây, chủ yếu là để đối chiếu sổ sách, đối chiếu xong là phát lương ngay, Bạch Nhất lơ mơ hồ đồ, làm sai thì phiền phức.”

 

Vừa nghe lương có hy vọng, lòng Tiểu Đỗ và những người khác lúc này mới hoàn toàn yên tâm, vẻ lo lắng trên mặt cũng tan biến hết, vội vàng chuẩn bị đi làm việc. Lẫm Đông cũng không nói nhiều, người ta sống vì miếng cơm manh áo, đặc biệt là những người làm công ở tầng lớp dưới cùng ở nước M, nói đến tiền thì tầm thường, nhưng tiền chính là thứ bọn họ liều mạng vì nó, cậu có thể hiểu được.

 

Bạch Nhất theo Lẫm Đông vào nhà, lấy hóa đơn hàng hóa, sổ sách thu chi gần đây ra cho Lẫm Đông xem. Lời Lẫm Đông vừa nãy chỉ là nói cho người khác nghe, không phải thật sự chê Bạch Nhất hồ đồ. Bạch Nhất nghiêm túc đưa cậu xem xét, cậu lại thấy phiền, đang định bảo Bạch Nhất đừng làm phiền mình thì lại thấy Tiểu Đỗ xoa tay, lén lút thập thò ở cửa.

 

“Sao thế?” Lẫm Đông hỏi.

 

“Chỉ là cái đó…” Tiểu Đỗ gãi gãi gáy, rất ngại ngùng, “Anh Lẫm, xin lỗi, tôi đã nói anh như vậy.”

 

Chuyện này đối với Lẫm Đông đã qua rồi, nhưng Tiểu Đỗ muốn xin lỗi, cậu cũng chấp nhận: “Tôi tạm thời chưa bỏ trốn được đâu, cũng cần người làm việc chăm chỉ. Còn bên ngoài nói thế nào, tôi không quản được.”

 

“Vâng vâng.” Tiểu Đỗ gật đầu, “Tôi nhất định sẽ làm việc chăm chỉ!”

 

Lẫm Đông cũng gật đầu: “Vậy thì tiền sẽ không thiếu phần của cậu.”

 

Được đảm bảo, Tiểu Đỗ lúc này mới ưỡn ngực thẳng lưng đi ra. Bạch Nhất mang trà sữa vừa mua, chưa uống ngụm nào đến cho Lẫm Đông. Lẫm Đông nghĩ đến những lời đồn Tiểu Đỗ nghe được, xua tay bảo cậu ta tự uống, rồi bắt đầu gọi điện cho các đối tác.

 

Bạch Nhất ngồi xổm trên đất ngậm ống hút trà sữa, nghe Lẫm Đông dùng giọng điệu trang trọng gọi điện thoại. Cậu ta quen thói báo tin vui không báo tin buồn, Lẫm Đông lại đúng là bị thương, những lời khó nghe đó cậu ta đều không nói cho Lẫm Đông biết. Có vài ông chủ tìm đến tận nơi muốn gặp Lẫm Đông, cậu ta cũng tìm lý do từ chối. Mỗi lần báo cáo công việc đều tỏ ra nhẹ nhàng, thực ra cúp điện thoại là lại đau đầu nhức óc. Lẫm Đông mà không về nữa, cậu ta cũng muốn bỏ trốn luôn rồi.

 

Lẫm Đông gọi điện thoại xong, không chỉ trấn an được các đối tác, mà còn tìm hiểu được vài dự án mới. Bạch Nhất vừa nghe đã phấn chấn tinh thần, nhảy cẫng lên: “Anh, vẫn là anh lợi hại.”

 

“Là ai lừa tôi nói không có tôi còn thuận lợi hơn lúc tôi ở đây?” Lẫm Đông nhướng mày nhìn cậu ta.

 

Chủ đề này không nên mở ra, Bạch Nhất cắn vào lưỡi, đảo mắt một vòng, vội vàng chuyển hướng sang Lẫm Đông: “Anh, chân anh khỏi cũng nhanh thật đấy.”

 

Lẫm Đông lắc lắc chân trái: “Còn nhanh? Không thấy tôi vừa nãy đi cà nhắc vào à?”

 

“Chưa khỏi mà anh còn dám lái mô tô?” Bạch Nhất khoa trương kêu lên một tiếng, “Anh còn dám đâm xe vào cửa?”

 

Lẫm Đông đứng dậy, đi lại đàng hoàng hai bước: “Khỏi rồi khỏi rồi! Đừng có kêu nữa!”

 

“Khỏi rồi mà anh còn ở nhà anh Hàn? Anh ấy không cho anh đi hay là anh ở lâu quá nghiện luôn rồi hả?”

 

Bước chân nghiêm trang của Lẫm Đông đang định đá ra không thu về được nữa: “Tôi… Cái này… Tôi chưa khỏi hẳn mà.”

 

Bạch Nhất khoái chí, lập tức vòng lại: “Anh chưa khỏi hẳn mà dám lái mô tô, còn đâm vào cửa? Anh Hàn có biết không?”

 

Lẫm Đông bị cậu ta nói cho tức muốn chết, xông ra sân, cưỡi lên mô tô phóng đi. Giọng Bạch Nhất vẫn đuổi theo sau: “Anh lại lái mô tô! Em mách anh Hàn đấy!”


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 20: Thứ Thu Hút Tôi Ở Cậu Không Chỉ Là Khuôn Mặt
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...