Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Chương 19: Có Phải Là Đại Diện Cho Tên Của Cậu Không?
Người dân trấn Sa Vũ thích đi chợ vào buổi chiều tà, kết thúc một ngày làm việc, mua chút đồ dùng gia đình, hoặc vài món đồ nhỏ xinh yêu thích để tự thưởng cho mình. Lẫm Đông và Hàn Cừ xuống núi trở về thị trấn, lúc đi ngang qua một khu chợ. Hàn Cừ nhìn quanh một lát, rồi dừng xe lại ở bên đường: “Đi thôi, mua len nào.”
Lẫm Đông ngạc nhiên: “Mua luôn bây giờ à?”
“Đã nói là làm, phải làm ngay khi còn nóng chứ.” Hàn Cừ đã vòng sang bên ghế phụ, nhưng Lẫm Đông vẫn chưa ra khỏi xe. Anh vịn cửa xe, đỡ lấy cánh tay Lẫm Đông: “Từ từ thôi.”
Hôm nay Lẫm Đông dùng chân quá sức, chân trái đã bắt đầu đau âm ỉ, lúc bước ra cậu khẽ nhíu mày, nhưng vẫn cười nói: “Anh thì muốn làm ngay khi còn nóng, lại bảo tôi từ từ thôi.”
“Cậu nhắc tôi mới nhớ đấy, hay là cậu cứ ở đây đợi đi, tôi vào chọn một mình.” Hàn Cừ nói: “Cậu bớt đi lại một chút, lát nữa tôi gọi video cho cậu xem.”
Lẫm Đông lắc đầu: “Đoạn đường này có sá gì, tôi…” Cậu nuốt lời lại, chỉ cúi đầu mỉm cười.
Nhưng Hàn Cừ đã đoán được cậu định nói gì: “Người này chắc đang nghĩ, nếu mình không đi theo, gã họ Hàn kia thể nào cũng đan cho mình cái mũ diêm dúa y hệt của Tề Tuệ.”
Lẫm Đông cười đáp: “Biết đâu còn diêm dúa hơn.”
“Đấy gọi là vui tươi, lộng lẫy!” Hàn Cừ bênh vực gu thẩm mỹ của mình. Vừa nói, hai người vừa đi vào khu chợ. Lúc này, người từ trong chợ đi ra đông hơn, Lẫm Đông bị va phải hai lần, Hàn Cừ kéo cậu sát vào người mình, bàn tay vẫn luôn nắm chặt cánh tay cậu không buông. Lẫm Đông mấy lần cúi xuống nhìn chỗ bị nắm, mím môi, nhưng đôi mắt lại bất giác cong lên.
Ngành thủ công đan lát ở phía nam nước M rất phát triển, trong chợ cũng có nhiều sạp hàng bán nguyên liệu. Tuy Lẫm Đông ở thị trấn Sa Vũ lâu hơn Hàn Cừ, nhưng cậu chưa từng đi dạo qua những sạp hàng này, hoàn toàn mù tịt về các loại len đủ màu đủ vẻ. Ngược lại, Hàn Cừ thì giống như người địa phương, chỗ này sờ sờ, chỗ kia ngó ngó, cầm mấy loại len lên so sánh màu sắc, chất lượng. Người bán hàng vừa nhìn đã biết anh là người sành sỏi, không dám giới thiệu lung tung, lấy mẫu hoa văn vải dệt ra, giới thiệu kiểu dáng cho anh.
“Hai màu này thế nào?” Hàn Cừ cầm hai cuộn len lên, bảo Lẫm Đông lại xem.
Lẫm Đông vừa nhìn, huyết áp lập tức tăng vọt, đó là một cuộn màu tím, một cuộn màu hồng! Tím phối với hồng, ra cái thể thống gì chứ? Cái mũ của Tề Tuệ tuy diêm dúa, nhưng nền là màu đỏ tươi, làm nổi bật sự trang trọng, còn của cậu đây thì…
“Đội trưởng Hàn.” Lẫm Đông chắp tay, “Anh tha cho tôi đi!”
“Không đẹp à? Hai màu này phối với nhau rất sang mà.” Hàn Cừ lại cứ nhất quyết chọn hai màu này, “Tôi nói cậu nghe, màu tím này không phải tím bình thường, nó hơi ngả xám, còn màu hồng này thì rất nhạt, chỉ để điểm xuyết thôi. Bây giờ nhìn có thể không hợp, nhưng khi lên hoa văn rồi sẽ rất hợp với cậu.”
Ban đầu Lẫm Đông chỉ muốn gào lên “Không nghe, không nghe”, nhưng nghe xong câu cuối cùng của Hàn Cừ, cậu bỗng bị thu hút: “Tại sao lại hợp với tôi?”
Hàn Cừ lại nhất thời không đáp được: “Khó tả lắm, chỉ là ngay cái nhìn đầu tiên thấy hai màu này, tôi đã tưởng tượng ra dáng vẻ chúng hòa quyện vào nhau, cảm thấy rất hợp để cậu đội.”
Lẫm Đông lập tức bị thuyết phục. Cậu vẫn chưa chấp nhận được sự phối màu kỳ lạ này, nhưng Hàn Cừ nói nó hợp với cậu, nên cậu muốn xem thử, dáng vẻ mình đội chiếc mũ này sẽ ra sao.
Thấy Lẫm Đông lộ vẻ mong đợi, Hàn Cừ vui vẻ bảo người bán hàng gói lại, rồi chọn thêm ít len trang trí. Lẫm Đông có cảm giác như mình đang liều mạng, bất kể Hàn Cừ đan cho cậu thứ kỳ quái dị hợm gì, cậu cũng sẽ đội!
Cả hai đều hứng thú với việc đan mũ, bữa tối cũng giải quyết qua loa. Về đến chỗ ở, Hàn Cừ lập tức tìm giấy, thiết kế hoa văn. Lẫm Đông gọi điện xong cho Bạch Nhất, liền ghé vào mép bàn xem. Hàn Cừ vung bút xoẹt xoẹt, trên giấy xuất hiện những đường nét nguệch ngoạc. Mi mắt Lẫm Đông lại bắt đầu giật giật, đây là vẽ cái gì vậy?
Hình tượng lung linh của Hàn Cừ lặng lẽ xuất hiện những vết rạn.
“Bông tuyết à?” Cuối cùng Lẫm Đông cũng nhận ra một hình vẽ tương đối rõ ràng giữa một mớ đường nét hỗn độn.
“Ừ.” Hàn Cừ dựng tờ giấy lên ngắm nghía, có vẻ không hài lòng lắm, “Bông tuyết này chưa đủ sắc lạnh.”
Lời này của Hàn Cừ quả thật rất trừu tượng. Lẫm Đông thấy anh đan ra được một bông tuyết ra hồn đã là tốt lắm rồi, còn về khí chất của bông tuyết, là sắc lạnh hay đáng yêu, thì không phải là chuyện mấy cuộn len hồng hồng tím tím này có thể giải quyết được.
Nhưng mà bông tuyết… Lẫm Đông nghĩ, có phải là đại diện cho tên của cậu không?
Cậu lại chấp nhận chiếc mũ thêm vài phần. Lúc Hàn Cừ bắt đầu gầy mũi đan, Lẫm Đông hỏi: “Đội trưởng Hàn, tay nghề này của anh là học từ ai vậy?”
Động tác trên tay Hàn Cừ trông rất thành thạo, nhẹ nhàng: “Hồi nhỏ tôi mặc áo len, có nhiều cái là do ông nội tôi đan cho.”
“Ông nội?” Lẫm Đông kinh ngạc: “Ông nội cũng biết làm cái này à?” Từ những lời miêu tả trước đây của Hàn Cừ, cậu đã hình dung ra được hình ảnh của Lão Hàn: Thời trẻ là người có học thức, sau này kinh doanh, đến lúc mất vẫn đắm chìm trong thế giới tinh thần của mình, công việc chưa từng gặp trắc trở, nhưng khả năng tự lo liệu cuộc sống lại rất bình thường.
“Vốn dĩ cũng không biết, nhưng hồi nhỏ tôi không hiểu chuyện, vừa khóc vừa làm loạn với ông, hỏi ông tại sao các bạn khác có áo len mẹ đan, bà đan, còn tôi thì không?” Hàn Cừ cười cười cuộn len, “Thế là ông nội đã đi học.”
Vào thời Hàn Cừ còn là một đứa trẻ, áo phao vẫn được xem là đồ xa xỉ, chỉ con nhà giàu mới mặc nổi. Đến mùa đông, đa số trẻ con đều mặc áo len chồng lên áo len, bên ngoài khoác áo bông dày cộp. Nhưng Lão Hàn lại mua cho Hàn Cừ áo phao mềm mại và áo giữ nhiệt, không cần đến áo len.
Các bạn học đều ngưỡng mộ Hàn Cừ có áo phao, giờ thể dục mọi người đều cởi áo khoác ngoài, Hàn Cừ không bị gánh nặng nhiều lớp áo len, nhẹ nhàng chạy về nhất. Nhưng niềm vui của Hàn Cừ không kéo dài được bao lâu, bởi vì áo len của mọi người đều rất đẹp, đủ màu sắc sặc sỡ, ngực áo của con trai có hình gấu con, hổ con, rồng, của con gái thì màu hồng phấn, có hoa, thỏ, công chúa.
Tan giờ thể dục, vì nóng, nhiều người không mặc áo khoác ngay, tụm lại so xem áo len của ai đẹp hơn, mẹ ai đan giỏi hơn. Hàn Cừ đứng ngoài đám đông, lần đầu tiên cảm thấy lạc lõng, như thể mình bị cô lập.
Nhưng cậu bé không phải kiểu người trốn đi buồn bã một mình. Từ nhỏ, Lão Hàn đối với cháu trai của mình luôn là đòi gì được nấy, anh tin lần này Lão Hàn cũng sẽ thỏa mãn nguyện vọng của mình. Về đến nhà, anh còn chưa kịp quẳng cặp sách đã lao vào thư phòng của Lão Hàn: “Ông ơi, con muốn áo len!”
Đây đương nhiên không phải yêu cầu gì quá đáng. Lão Hàn thấy mặt anh đỏ bừng, tưởng anh bị lạnh, lập tức đưa anh ra trung tâm thương mại mua ba chiếc áo len lông cừu đặc biệt ấm áp. Lúc đó anh cũng rất vui, vì trên áo len cũng có gấu con và hổ con, còn có một chiếc màu xanh lá cây, có hình cây thông Noel. Sáng sớm hôm sau, anh gặp phải khó khăn lớn, phân vân mãi giữa gấu con và hổ con, suýt nữa thì muộn học, lúc chạy đến trường thì mồ hôi nhễ nhại vì nóng.
Anh mặc quá ấm rồi. Bình thường một chiếc áo giữ nhiệt, một chiếc áo sơ mi, một chiếc áo phao là đã rất ấm áp, hôm nay lại thêm áo len lông cừu, anh cảm thấy chiếc áo len như một ngọn lửa đang nướng mình. Chịu đựng đến giờ thể dục giữa giờ, anh đắc ý cởi áo phao ra, đứng ở hàng đầu của đội hình lớp – anh tập thể dục rất đẹp, sớm đã được chỉ định làm người dẫn tập. Hôm đó anh đã nghiêm túc hơn bao giờ hết, nghĩ rằng sau khi tập xong, mọi người sẽ vây quanh khen áo len của mình.
Nhưng… không có chuyện gì xảy ra.
Cả ngày hôm đó, anh không mặc lại áo phao nữa, cứ hết giờ học là lại lao vào đám đông, mong có ai đó mắt sáng lên, hét lớn “Hàn Cừ, áo len của cậu đẹp quá đi”. Đến chiều sắp tan học, cuối cùng anh cũng không nhịn được nữa, khoe áo len với bạn cùng bàn, bạn bàn trên bàn dưới: “Áo len mới của tớ là hổ con đó!”
“Thật nè! Mẹ cậu đan cho à?”
“Không đẹp bằng của tui, của tui là bà ngoại đan cho đó!”
“Tui cũng có một cái áo có hình hổ con, là bà nội tui đan cho đó!”
“Hàn Cừ, hổ con của cậu là ai đan vậy?”
“Tui…” Hàn Cừ nắm chặt áo len, “Của tui là, ông nội, mua.”
“Mua à…” Mọi người rất thất vọng, lập tức mất hứng. Bạn cùng bàn nói: “Mẹ tui bảo, áo len phải do bố mẹ tự tay đan mới tốt, đồ bán bên ngoài đều là máy đan.”
Hàn Cừ tiu nghỉu về nhà, nhanh chóng cởi áo len ra: “Ông ơi, con muốn áo len!”
Lão Hàn không hiểu nổi anh: “Hôm qua mua không vừa à? Ông đưa con đi đổi.”
Anh thế mà lại rơi nước mắt: “Con không cần! Con muốn ông đan cho con!”
Lão Hàn tức đến râu dựng ngược: “Ông làm sao đan cho con được?”
“Con cứ muốn! Mọi người đều có, chỉ mình con là không có!” Hàn Cừ vừa khóc vừa gào. Lão Hàn nghe xong chuyện ở trường của anh thì nhíu mày im lặng. Anh bỗng nghĩ đến mẹ mình, cả bà ngoại và bà nội chưa từng gặp mặt, khóc càng dữ dội hơn.
Mãi một hồi lâu sau, Lão Hàn nói: “Ông không biết, nhưng ông có thể đi học. Chúng ta cứ đan thử xem, nếu xấu thì vẫn mặc đồ mua, được không?”
Hàn Cừ lập tức nín khóc mỉm cười. Anh không quan tâm xấu hay đẹp, anh chỉ muốn chiếc áo len do chính tay ông nội đan.
Sau ngày hôm đó, tối nào Lão Hàn cũng ở trong thư phòng đan áo len. Hàn Cừ làm xong bài tập, chuẩn bị đi ngủ thì chạy sang xem ông đan, ông vẫn đeo kính lão mày mò. Hàn Cừ có chút áy náy, trước đây buổi tối, Lão Hàn không viết thư pháp thì cũng đọc sách, bây giờ việc đan áo len đã chiếm hết thời gian rảnh rỗi của ông rồi.
Những lúc ít bài tập, Hàn Cừ liền ngồi đan cùng ông, ban đầu chỉ giúp cuộn len, sau đó dứt khoát tìm kim đan, cùng học với ông. Lão Hàn đã quen tay, cầm tay chỉ việc sửa lỗi cho anh. Khi mùa đông sắp kết thúc, anh cũng nhận được chiếc áo len đầu tiên do người nhà đan, cũng học được những mũi đan cơ bản nhất.
Đó vẫn là một chiếc áo len hình hổ con, nền đỏ, hình hổ và nền lòe loẹt sặc sỡ, trên lưng còn đan phiên âm tên của Hàn Cừ. Hàn Cừ vui vẻ mặc áo mới đi học, nóng đến ngứa ngáy khắp cả người, nhưng vẫn không chịu cởi.
Lúc đó vì trời đã ấm lên, nhiều bạn học đã không mặc áo len nữa, anh lại bị cười nhạo, nhưng lần đó anh rất vui, gặp ai cũng khoe áo len mới. Mùa đông năm sau, lại có khá nhiều bạn học bắt chước anh, cũng đan tên sau lưng áo len.
Cho đến khi lên cấp hai, áo len đan tay không còn thịnh hành nữa, nhưng mùa thu nào Hàn Cừ cũng nhận được áo len Lão Hàn đan, bắt đầu đan từ mùa hè, kiểu dáng mỗi năm một khác, ngày càng tinh xảo.
“Vậy nên cái mũ cho Tiểu Tuệ, thực ra là màu anh học theo ông nội.” Lẫm Đông nói: “Là màu của chiếc áo len đầu tiên của anh.”
Hàn Cừ đã đan xong một vòng, màu tím ngả xám trong tay anh như đột nhiên có sức sống, huyền bí, mơ màng, tựa như một bài thơ tự sự không lời. “Đúng vậy, mấy cậu trai nhỏ thích những màu mè lòe loẹt kiểu đó.”
Hàn Cừ tiếp tục kể, sau khi lớn lên anh không mặc áo len đan tay nữa, nhưng việc này lại trở thành một thú vui lúc tuổi già của Lão Hàn, đồ lớn thì ông đan chăn trong nhà, đồ nhỏ thì đan găng tay, khăn quàng tặng cho trẻ con hàng xóm. Anh học ông bữa đực bữa cái, nhiều năm trôi qua, vẫn còn nhớ những điều cơ bản.
Lúc chia tay Tề Tuệ, anh từng hứa với cậu bé, nếu còn gặp lại, anh sẽ trả lại cho cậu bé một chiếc mũ đan tay. Sau khi bình phục vết thương, tuy vẫn chưa có tin tức của Tề Tuệ, nhưng anh vẫn nhớ đến lời hứa này. Miền nam nước M có kỹ thuật đan lát độc đáo, anh hỏi thăm Lý Đông Trì, Lý Đông Trì nhanh chóng tìm cho anh một nghệ nhân thủ công. Anh và nghệ nhân đó trao đổi qua mạng, nghệ nhân đó rất kinh ngạc vì nền tảng của anh tốt như vậy, học đâu biết đó.
“Chắc là dù bề ngoài có thay đổi muôn hình vạn trạng thì bản chất của nó vẫn vậy, có nền tảng rồi, học gì cũng nhanh.” Hàn Cừ bắt đầu thêm những sợi len hồng vào giữa màu tím, có sợi dày sợi mảnh, đứt quãng. Trên bản vẽ Lẫm Đông còn chưa nhìn ra, nhưng lúc này lại rất trực quan, đó là tuyết bay trong không trung, rõ ràng là một hình ảnh rất cô đơn, nhưng vì màu sắc mà trở nên dịu dàng kỳ diệu.
Lẫm Đông nóng lòng muốn xem hình dáng chiếc mũ sau khi hoàn thành, cậu thúc giục: “Bông tuyết đâu? Khi nào thì bông tuyết mới xuất hiện?”
Hàn Cừ quay đầu nhìn cậu một cái, rồi lại đặt cả len và kim đan xuống: “Gấp thế à?”
Lẫm Đông rất gấp: “Tối nay đan xong được không?” Hay là thức đêm đi?
Hàn Cừ cười nói: “Tha cho tôi đi, mai tôi còn phải đi làm thuê cho Luke nữa.”
Lẫm Đông nghĩ cũng phải, nhưng lại thật sự rất muốn thấy thành phẩm, khẽ bĩu môi một cái.
Hàn Cừ bắt gặp vẻ mặt không tình nguyện này của cậu: “Cậu đúng là rất hợp làm nhà tư bản độc ác.”
“Phúc lợi nhân viên của tôi tốt lắm!” Lẫm Đông phản bác, “Mọi người đều bị cúm, tôi đưa họ đi truyền dịch, còn tôi…”
Hàn Cừ ngắt lời: “Còn cậu tự mình đi giao hàng, giao đến tận cục trị an của chúng tôi đúng không?”
Lẫm Đông nhớ lại cảnh gặp lại Hàn Cừ ở cổng cục trị an, bất giác sờ sờ tai.
Hàn Cừ nghỉ tay một lát rồi cầm len lên đan tiếp: “Nhà tư bản độc ác lại rất tốt với trẻ con nhỉ, bận như vậy mà còn đi l*m t*nh nguyện viên. Vẫn chưa hỏi cậu, ở trường học nhiều trẻ con như vậy, sao lại thân với Tề Tuệ nhà chúng tôi thế?”
“Gì mà Tề Tuệ nhà chúng tôi.” Lẫm Đông cười nói: “Bây giờ nhóc con đó thân với tôi hơn.”
Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
