Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Chương 18: Anh Hàn Cừ, Chào Anh….
Xe chạy vòng vèo trên đường núi quanh co, Lẫm Đông ôm chiếc mũ len sặc sỡ tặng Tề Tuệ trong lòng – bây giờ bên ngoài chiếc mũ đã được thêm một túi gói quà xinh xắn. Cậu lại lần nữa cảm thán về duyên phận giữa Tề Tuệ và Hàn Cừ, “Tình hình nước M lúc đó, nếu Tiểu Tuệ gặp phải người khác, hoặc không gặp được ai cả, chắc đã không còn nữa rồi.”
Hàn Cừ nói: “Cũng không chắc. Phải xem là gặp được ai nữa.”
Lẫm Đông nghiêng đầu, “Hửm?”
“Nếu gặp phải anh Đông Đông của nó, chắc chắn anh Đông Đông sẽ tìm cách bảo vệ nó.” Hàn Cừ cười, liếc mắt nhìn Lẫm Đông một cái.
Mỗi lần nghe Hàn Cừ nói “Anh Đông Đông” là Lẫm Đông lại thấy tai mình nóng bừng, “Tôi, lúc đó tôi không ở nước M.”
“Vốn dĩ chỉ là giả sử thôi mà.” Hàn Cừ thở dài, “Thực ra lúc tôi bỏ cậu bé lại để quay về nhiệm vụ, tôi biết rõ mình đã từ bỏ một mạng người. Cậu bé có thể sống sót, là số mệnh của nó.”
“Anh không có lựa chọn nào khác mà.” Lẫm Đông nói: “Anh cũng đã làm hết sức vì cậu bé rồi.”
Hàn Cừ cong khóe môi, “Đúng vậy, không ngờ vẫn có thể tìm được cậu bé, càng không ngờ là cậu lại ‘tiếp quản’ nó.”
Lẫm Đông cúi đầu nhìn túi quà, túi và ruy băng là tối qua sau khi Hàn Cừ đan xong mũ, bọn họ đã lái xe đến tiệm tạp hóa gần đó mua. Giấy gói laser lấp lánh, phối với nơ bướm màu hồng huỳnh quang, không đứa trẻ nào lại không thích.
“Trong chuyện của Tề Tuệ, hình như chúng ta lại càng có duyên phận hơn.” Hàn Cừ nói.
“À, đúng vậy.” Lúc nãy khi Lẫm Đông nói Hàn Cừ và Tề Tuệ có duyên, thực ra phía sau còn có một câu nữa, bây giờ câu cậu chưa nói ra đã được Hàn Cừ nói mất rồi, cậu chỉ khẽ phụ họa theo, tim đập loạn mấy nhịp.
Không lâu sau, xe dừng lại trên khoảng sân trống của trường học Calis. Từ trong tòa nhà kiểu Tây vọng ra tiếng đọc bài ngây ngô non nớt của trẻ con, giáo viên, tình nguyện viên đang dẫn một nhóm trẻ tập thể dục trên sân thể dục.
Lẫm Đông đã liên lạc trước với chủ nhiệm tình nguyện viên, đối phương là một phụ nữ trung niên, bà mỉm cười chào đón bọn họ, “Cậu Lẫm, đã một thời gian rồi không gặp cậu, bọn trẻ nhớ cậu lắm đấy.” Vừa nói, chủ nhiệm cũng nhìn thấy Hàn Cừ đứng sau Lẫm Đông, bà cảm thấy vị này cũng rất quen mắt, “Vị này là…”
“Chào bà, tôi đã từng đến đây cùng ngài Luke.” Hàn Cừ nói.
Chủ nhiệm nhớ ra rồi, “Là anh trai của Tề Tuệ à! Tề Tuệ đang học tiết lao động, giúp chúng tôi trồng rau, cậu Lẫm biết chỗ đó đấy.”
Theo hướng chủ nhiệm chỉ, Lẫm Đông dẫn Hàn Cừ đi về phía cánh đồng phía sau trường học. Đã là mùa đông rồi, thị trấn Sa Vũ chỉ có nhiệt độ trên núi thấp hơn một chút, đi giữa núi non, không khí ẩm ướt nhưng cũng rất trong lành, dọc đường nở một vạt hoa dại không biết tên. Hàn Cừ cúi người ngắt một nắm, cầm trong tay xoay tới xoay lui.
“Trường học còn dạy trồng rau nữa à?” Hàn Cừ khá tò mò, ở Thị trấn Sa Vũ anh chưa thấy ai trồng trọt gì cả, mấy hôm trước cùng Lẫm Đông vào làng, dân làng bỏ hoang cả những thửa ruộng lớn, cũng không trồng thứ gì.
“Người địa phương không trồng, bọn họ sống nhờ biển.” Lẫm Đông giải thích, “Nhưng trường học Calis là do người nước ngoài mở, tình nguyện viên, giáo viên, có một số là người nước mình qua đây, đất đai ở núi sau cũng khá màu mỡ, không dùng thì phí. Rau trường trồng đã đủ ăn rồi, đợi đến sang năm, năm sau nữa, cây ăn quả trưởng thành, hoa quả cũng có thể tự cung tự cấp.”
Hàn Cừ vẫy vẫy nắm hoa dại trên tay, “Lợi hại.”
Phía trước đã nhìn thấy ruộng đất, dưới sự hướng dẫn của giáo viên, bọn trẻ đang tản ra lao động, giống như những cây nấm đủ màu sắc. Lẫm Đông tìm một lúc trong đám “nấm” đó, nhưng không thấy Tề Tuệ, vẫn là Hàn Cừ phát huy thị lực của xạ thủ bắn tỉa, khóa chặt mục tiêu, “Cậu xem đứa bé kia có phải không?”
Ở góc xa nhất, có bốn năm đứa trẻ đang đứng, không giống đang trồng rau, hình như đang tụ tập nói chuyện riêng. Lẫm Đông nhìn mà bật cười, ai mà chẳng từng là trẻ con, tiết thể dục, tiết thủ công luôn có những đứa trẻ không tuân thủ kỷ luật, việc chính không làm, tụm lại một chỗ chơi riêng.
“Lúc nhỏ chắc chắn cậu cũng như vậy.” Hàn Cừ đoán được Lẫm Đông đang nghĩ gì.
“Vậy còn anh?” Lẫm Đông nói: “Anh chưa bao giờ như vậy à?” Tôi không tin.
“Tôi á? Tôi là đứa cầm đầu ấy.” Hai người vừa nói cười vừa đi về phía Tề Tuệ, giữa đường lại phát hiện sự việc không giống như bọn họ tưởng tượng.
Tề Tuệ đột nhiên đẩy mạnh đứa trẻ phía trước, lớn tiếng la hét. Cậu bé nói tiếng nước M, Lẫm Đông hiểu tiếng nước M, nhưng lúc này Tề Tuệ nói không rõ ràng, cậu không nghe hiểu được câu nào, nhíu mày rảo bước nhanh hơn. Hàn Cừ cũng đuổi kịp, “Đừng vội, trẻ con đánh nhau thôi, chúng ta xem trước đã.”
Cuối cùng cũng đến đủ gần để nghe rõ Tề Tuệ đang nói gì, Lẫm Đông lại đột nhiên dừng bước. Mắt Tề Tuệ đỏ hoe, nhưng cố nén không cho nước mắt rơi xuống. Đám con trai vây quanh nó hét lên: “Anh Đông Đông của mày bị cảnh sát bắt rồi, anh ta là tội phạm! Anh ta không thể đến dạy mày được nữa đâu!” Tề Tuệ gào lên xé lòng, giơ nanh múa vuốt lao vào đám con trai, “Chúng mày nói bậy, chúng mày là đồ xấu xa, đồ bỏ đi!”
“Tụi tao mới không nói bậy! Nếu không sao anh ta không đến nữa?”
“Anh ấy là ông chủ lớn! Anh ấy rất bận!”
“Anh ta chính là bị cảnh sát bắt rồi! Tề Tuệ, mày cũng là đồ tội phạm con, xem sau này ai còn bao che cho mày nữa!”
Hàn Cừ định tiến lên, nhưng Lẫm Đông đã cản anh lại, cậu hít sâu một hơi, gọi: “Tiểu Tuệ!”
Tề Tuệ đang đánh nhau với đám con trai, nghe thấy tiếng gọi liền sững người, lập tức bị một thằng bé mập đè lên người. Nhưng nó không giãy giụa nữa, hai mắt nhìn chằm chằm vào Lẫm Đông, xác định người đến đúng là anh Đông Đông của nó thì đột nhiên bật khóc nức nở, “Oa——”
Đám con trai đều nhìn thấy Lẫm Đông, lại càng bị tiếng khóc của Tề Tuệ dọa sợ, thằng bé mập lăn một vòng, bị mấy đứa khác kéo chạy mất. Tề Tuệ vẫn ngồi trên đất, người đầy bùn đất và lá rau, bẩn như cục phân. Lẫm Đông nhanh chân tiến lên, chưa kịp ngồi xuống ôm nó, nó đã ôm chặt lấy chân Lẫm Đông, ngước khuôn mặt tèm lem nước mắt lên, “Anh Đông Đông, cuối cùng anh cũng đến rồi!”
“Được rồi, được rồi.” Lẫm Đông cũng không chê “cục phân” bẩn hề hề này, cậu bế Tề Tuệ lên, dùng tay áo lau mặt cho nó, “Nín đi nào.”
Nhưng Tề Tuệ lại khóc to hơn.
Hàn Cừ đi tới, đưa tay về phía Tề Tuệ, “Nào, để anh bế, có gì cứ nhằm vào anh, chân anh Đông Đông của nhóc bị thương rồi, bế không nổi nhóc đâu.”
Trước đó Tề Tuệ không hề để ý Hàn Cừ cũng đến, nhìn thấy Hàn Cừ, mắt nó tròn xoe, ngôn ngữ cũng chuyển sang tiếng Trung, “Anh, anh trai đến rồi!”
Không còn gánh nặng Tề Tuệ trong lòng, Lẫm Đông chống chân trái đứng vững hơn, Hàn Cừ dùng khẩu hình hỏi: Không sao chứ? Lẫm Đông lắc đầu, ra hiệu không sao.
Đám con trai chạy đi mách cô giáo, ngược lại còn bị cô giáo mắng cho một trận. Phía đầu ruộng này trở nên yên tĩnh, Lẫm Đông tìm một bờ đất cao, ba người cùng ngồi xuống đó. Tề Tuệ nín khóc, tay cứ nắm lấy tay áo Lẫm Đông, ấm ức vô cùng, “Anh Đông Đông, sao lâu thế rồi anh không đến?”
“Anh bị cúm, lại còn bị ngã đau chân nữa.” Lẫm Đông xoa đầu Tề Tuệ. Đứa trẻ này là đứa bé ngoan ngoãn hiểu chuyện nhất mà cậu từng gặp ở trường, rất thật thà, học hành chăm chỉ, lao động cũng siêng năng, bị bắt nạt cũng luôn tự mình chịu đựng, cậu chưa bao giờ thấy Tề Tuệ nổi khùng như hôm nay.
Tề Tuệ vội ngồi xổm xuống, hai tay nó cẩn thận vỗ nhẹ lên chân cậu, đau lòng nói: “Anh Đông Đông, đau đau.”
Lẫm Đông nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nó, “Không đau nữa, đã khỏi rồi.”
“Có phải cảnh sát đánh anh không?” Tề Tuệ nghẹn ngào nói: “Cảnh sát xấu xa!”
“Cảnh sát lại thành người xấu rồi à? Vậy lớn lên có còn muốn làm cảnh sát nữa không?” Hàn Cừ túm cổ áo sau của Tề Tuệ, xách nó như xách gà con sang phía mình, “Lại đây, để anh kể cho nhóc nghe chuyện của anh Đông Đông là thế nào.”
Hàn Cừ không nhắc đến quá trình Lẫm Đông đòi nợ Ôn Tỉnh, chỉ đơn giản nói Lẫm Đông đòi lại tiền hàng đáng lẽ phải nhận từ kẻ xấu, kẻ xấu muốn đổ tội cho Lẫm Đông, nhưng Lẫm Đông thông minh, đã giữ lại được bằng chứng chứng minh sự trong sạch của mình. Nghe xong, Tề Tuệ chớp đôi mắt sáng ngời, “Em biết ngay anh Đông Đông là người tốt mà, bọn họ nói bậy, em đã đánh trả lại giúp anh Đông Đông rồi!”
Lẫm Đông nghe mà cảm thấy lòng thật ấm áp, Hàn Cừ xoa đầu Tề Tuệ, “Chỉ là đánh nhau giống như chó con cắn người thôi.”
Tề Tuệ rụt người nép vào Lẫm Đông, dùng chân Lẫm Đông che Hàn Cừ. Hành động nhỏ của trẻ con khiến người ta bật cười, Lẫm Đông cầm túi quà laser lên, huơ huơ trước mặt Tề Tuệ, “Xem đây là gì này?”
Tề Tuệ vui vẻ nói: “Là quà cho em ạ!”
“Đúng, là Hàn…” Lẫm Đông ngừng một chút, “Là anh trai Hàn Cừ đan mũ cho nhóc đấy.”
“Oa!” Tề Tuệ ôm lấy túi quà, vô cùng trân trọng tháo nơ bướm ra, lúc lấy mũ ra lại reo lên một tiếng nữa, cậu bé vui mừng khôn xiết đội lên đầu.
Màu sắc của chiếc mũ đó trong mắt Lẫm Đông thực sự quá sặc sỡ, nhưng Tề Tuệ đội vào lại vừa vặn, giống như…
Lẫm Đông đang nghĩ, Hàn Cừ đột nhiên nói: “Cậu xem thằng nhóc này, người ngợm bẩn thỉu xám xịt, chỉ có cái đầu là sặc sỡ, có giống như bông hoa nở trên cục phân không?”
Lẫm Đông: “…”
Tề Tuệ sung sướng một hồi, cuối cùng cũng phát hiện ra điểm kỳ lạ. Cậu bé nhìn Lẫm Đông, lại nhìn Hàn Cừ, “Anh Đông Đông, anh trai, hai người, sao lại cùng đến thế ạ?”
“Hai người, quen nhau ạ?”
Tề Tuệ lao về phía Hàn Cừ, “Anh trai nói dối, lần trước còn giả vờ không quen anh Đông Đông!”
Lẫm Đông nhướng mày nhìn Hàn Cừ, Hàn Cừ vỗ vỗ Tề Tuệ, “Sao lại còn thích mách lẻo thế?”
Tề Tuệ bĩu môi, đối với việc Hàn Cừ và Lẫm Đông quen nhau vừa vui lại vừa không vui, “Vậy thì em không thể giới thiệu hai người quen nhau được nữa rồi.”
Phiền não của trẻ con thật muôn hình vạn trạng, Lẫm Đông mỉm cười, đứng dậy đi sang một bên, “Vậy giới thiệu lại một lần nhé?”
Tề Tuệ lập tức vui vẻ trở lại, chạy tới nắm tay Lẫm Đông, kéo Lẫm Đông đi về phía Hàn Cừ, bước chân nhanh thoăn thoắt, dáng vẻ sốt ruột trông rất buồn cười. Chạy đến nơi lại nắm tay Hàn Cừ, trịnh trọng nói: “Anh Đông Đông, đây là anh trai của em, là anh ấy đã cứu mạng em, anh ấy là một cảnh sát đặc nhiệm siêu lợi hại!”
Nói xong lại quay sang Hàn Cừ, “Anh trai, đây là anh Đông Đông, anh ấy dạy em tiếng Trung, sau này em có thể dùng tiếng Trung nói chuyện với anh rồi, anh ấy, anh ấy là ông chủ lớn, có rất nhiều tiền, còn đặc biệt đẹp trai nữa!”
Đoạn tiếng Trung này của Tề Tuệ chắc là đã luyện tập rất nhiều lần rồi, giống như đang tham gia cuộc thi ngâm thơ, mới nghe thì rất hài hước, nhưng nghe đến cuối, lòng Lẫm Đông càng thêm chua xót.
Ánh mắt hai người dần dần rời khỏi Tề Tuệ chuyển sang nhau, bốn mắt nhìn nhau, trong khoảnh khắc ngắn ngủi chạm mắt đó, đáy mắt mỗi người đều thoáng qua ý tứ sâu xa. Hàn Cừ phá vỡ sự yên tĩnh lúc này, “Anh Đông Đông, xin chào.”
Má Lẫm Đông nóng lên, theo cách gọi của Tề Tuệ, cậu nên nói: Anh trai, chào anh. Nhưng thực sự không nói ra lời, cậu cúi đầu, lại thấy Tề Tuệ đang mong đợi nhìn mình.
“…”
Một lát sau, cuối cùng Lẫm Đông cũng nhỏ giọng nói: “Anh Hàn Cừ, chào anh.”
Hàn Cừ cười đến không thấy mắt đâu. Tề Tuệ nhìn thấy nắm hoa dại Hàn Cừ để trên bờ đất, nhảy chân sáo đến, cầm lên, “Anh trai, đây là hoa anh tặng anh Đông Đông à?”
Hàn Cừ tự nhiên nhận lấy, đưa cho Lẫm Đông, “Đúng rồi, là anh trai tặng cho anh Đông Đông đó.”
“Oa! Anh Đông Đông mau nhận đi!”
Lẫm Đông cúi đầu, lúc nhận hoa dại tay lại chạm vào tay Hàn Cừ. Tề Tuệ vây quanh họ vỗ tay, vui đến mức hát vang lên. Lẫm Đông ổn định lại tâm trạng một chút, nghe rõ Tề Tuệ hát bài hát mà Hàn Cừ thỉnh thoảng ngân nga, chỉ là Hàn Cừ vốn đã hát lạc điệu, Tề Tuệ còn lạc điệu hơn nữa.
Tiết lao động kết thúc, Tề Tuệ chẳng làm gì cả. Lẫm Đông nói chuyện với cô giáo một lúc, gọi Hàn Cừ cùng đi thu hoạch rau, Hàn Cừ nói chân Lẫm Đông vẫn chưa làm việc được, một mình anh bao hết việc, buổi trưa ung dung đến nhà ăn ăn ké bữa trưa.
Tề Tuệ vì chuyện Lẫm Đông không đến trường mà cãi nhau với đám con trai hai ngày nay, bữa nào cũng ăn không ngon. Hôm nay có hai anh trai đi cùng, ăn còn nhiều hơn cả thằng bé mập, cuối cùng lúc đi trả khay thức ăn, bụng đã no căng.
Lẫm Đông hiếm khi đến một lần, buổi chiều ở lại dạy tiếng Trung cho bọn trẻ. Ban đầu không biết sắp xếp Hàn Cừ thế nào, nhưng Hàn Cừ nhanh chóng tìm được việc cho mình —— đi dạy tiết thể dục. Lẫm Đông yên tâm, nghiêm túc giảng bài.
Trẻ con trong trường tuy cũng có đứa thích bắt nạt người khác, giống như thằng bé mập đánh nhau với Tề Tuệ, nhưng nhìn chung, không có đứa trẻ nào phiền phức đến mức khiến người ta ghét từ tận đáy lòng. Chúng đều đã mất gia đình trong chiến tranh, nghĩ đến điểm này, Lẫm Đông lại càng thêm kiên nhẫn.
Tề Tuệ là đứa trẻ chăm chú nhất trong lớp tiếng Trung, mỗi lần Lẫm Đông đặt câu hỏi, cậu bé đều là người giơ tay hăng hái nhất. Lẫm Đông gọi cậu bé hai lần xong liền nhường cơ hội cho những đứa trẻ khác, sau khi tan học, cậu bé còn tủi thân nhìn Lẫm Đông.
Tiết học sau, Tề Tuệ phải đi học môn văn hóa khác, cậu bé không chịu đi, mãi đến sau khi chuông vào lớp reo, Lẫm Đông mới đưa cậu bé đến phòng học khác. Lẫm Đông thừa nhận mình thiên vị Tề Tuệ, nhưng đó là trong cuộc sống, còn lúc lên lớp thì đối xử với tất cả bọn trẻ như nhau, dụng tâm như nhau. Ba tiết học liên tiếp, dạy xong đã gần tối, còn khoảng mười mấy phút nữa, Lẫm Đông phát hiện cửa sau bị mở ra, hai bóng dáng một lớn một nhỏ lén lút lẻn vào, chính là Hàn Cừ và Tề Tuệ.
Vóc dáng của Hàn Cừ quá lớn so với bàn ghế, trông thật lạc lõng. Tề Tuệ kéo anh ngồi xuống chỗ trống ở dãy cuối cùng, còn đẩy sách vở của mình đến trước mặt anh, chỉ lên bục giảng, bảo anh nghiêm túc nghe giảng.
Hàn Cừ vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt của Lẫm Đông. Hàn Cừ cầm sách lên che mặt, chẳng khác gì đám con trai ngồi bàn cuối ăn vặt, ngủ gật thời đi học. Lẫm Đông không nhịn được cười, hắng giọng, tiếp tục phần bài giảng cuối cùng.
“Anh trai, anh Đông Đông dạy có hay không?” Lần đầu tiên Tề Tuệ nói chuyện riêng trong giờ học.
“Suỵt, cậu ấy thấy nhóc nói chuyện bây giờ, sẽ lấy mẩu phấn ném nhóc đấy.” Hàn Cừ hạ giọng nói.
Tề Tuệ rất ngạc nhiên, “Không thể nào! Sao anh Đông Đông lại ném mẩu phấn chứ?”
Bị đôi mắt ngây thơ của đứa trẻ nhìn chằm chằm, Hàn Cừ “Ồ” một tiếng, vừa rồi anh phản xạ có điều kiện nhớ lại hồi nhỏ của mình, trong lớp nghịch ngợm, chẳng phải sẽ bị thầy cô ném phấn vào đầu sao?
Nhưng Lẫm Đông thì khác.
“Anh Đông Đông rất biết giữ gìn đồ đạc, cũng rất đẹp trai.” Tề Tuệ ba câu không rời vẻ ngoài của anh Đông Đông nhà nó, Hàn Cừ chọc vào chóp mũi cậu bé, “Nhóc đúng là nông cạn.”
Tề Tuệ vẫn chưa hiểu được từ ngữ phức tạp như vậy, thấy Lẫm Đông nhìn qua, vội vàng ngồi ngay ngắn lại.
Tất cả các tiết học buổi chiều kết thúc, Lẫm Đông hứa hẹn sẽ sớm quay lại trong tiếng níu kéo của bọn trẻ. Tề Tuệ được chủ nhiệm cho phép, tiễn Lẫm Đông và Hàn Cừ ra đến cổng lớn của trường. Buổi trưa cậu bé đã rửa mặt, quần áo lấm lem cũng đã thay, đội chiếc mũ lòe loẹt, rất quyến luyến hai anh trai.
“Anh trai, sao anh Đông Đông không có mũ ạ?” Tề Tuệ đột nhiên nói.
Lẫm Đông và Hàn Cừ nhìn nhau, Hàn Cừ chưa kịp mở lời, Tề Tuệ đã cởi mũ của mình xuống, nhảy lên đòi đội lên đầu Lẫm Đông. Lẫm Đông bế cậu bé lên, cậu bé rất nâng niu đội mũ cho Lẫm Đông. Nhưng mũ trẻ con sao người lớn đội vừa được, hơn nữa màu sắc này, cho dù là Hàn Cừ đan, Lẫm Đông vẫn rất chê.
“Anh Đông Đông cũng có.” Hàn Cừ nói, đội lại mũ cho Tề Tuệ.
“Tôi cũng có?”
“Thật ạ?”
Lẫm Đông và Tề Tuệ đồng thanh nói.
“Đúng vậy, sao anh Đông Đông lại không có được chứ?” Dỗ xong đứa trẻ, lúc lên xe Hàn Cừ nghiêng người nói với Lẫm Đông: “Để lúc nào đan cho cậu một cái, kiểu dáng cậu chọn, đảm bảo hài lòng.”
Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
