Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 17: Cuộc Sống Thú Vị Biết Bao

Khi Hàn Cừ nhắc đến chuyện “ăn chung”, Lẫm Đông liền nghĩ ngay đến cái sân trong nhà vẫn chưa được dọn dẹp, mảnh đất trống đó nên trồng rau hay trải thảm cỏ nhỉ? Hay là trải thảm cỏ đi, tàu hỏa đâu thể chạy qua ruộng rau được.

 

Thấy Lẫm Đông quay mặt đi chỗ khác cười, Hàn Cừ cũng cười nói: “Ăn cơm chung thì có gì không đúng à?”

 

Lẫm Đông lắc đầu, “Được, nhưng tôi phải về dọn dẹp chút đã.”


 

Trước khi về đến chỗ ở, Hàn Cừ không hề biết Lẫm Đông định dọn dẹp cái gì. Lẫm Đông ôm chăn từ phòng ngủ ra ném lên ghế sofa, anh nhíu mày, “Cậu đây là…”

 

“Tôi muốn ngủ ở ngoài.” Lẫm Đông mở ghế sofa ra, nghiêm túc nói: “Bây giờ tôi cũng không làm gì nhiều, nhưng anh thì khác, ban ngày anh bận rộn như vậy, bay qua nhảy lại trên mấy cái thiết bị đó, tôi đều thấy cả rồi. Anh mới là người nên ngủ trong đó, nghỉ ngơi cho thật tốt.”

 

Hai hàng chân mày của Hàn Cừ giãn ra một chút, “Sao lại nói tôi bay qua nhảy lại?” Vừa nói, anh còn cố ý dang tay ra, làm động tác “vẫy cánh”, “Bay thế này à?”


 

Lẫm Đông vốn đang rất nghiêm túc, bị anh trêu chọc như vậy liền mất hết vẻ nghiêm nghị, “Dù sao tôi cũng quyết rồi, tôi nhất định phải ngủ ở sofa!” Lẫm Đông nằm vật ra sofa, cuộn chăn quấn lấy mình, chỉ để lộ hai mắt nhìn Hàn Cừ chằm chằm, thầm nghĩ anh không thể nào vác cả tôi vào trong được đâu.

 

Nhưng Hàn Cừ thật sự có thể.

 

“Á——” Cả người lẫn chăn đều bị Hàn Cừ vác lên vai, Lẫm Đông hét lên, “Đội trưởng Hàn!”


 

Từ phòng khách vào phòng ngủ chỉ có mấy bước chân, Hàn Cừ buông tay, Lẫm Đông lăn mấy vòng trên giường, tóc tai rối bù, lúc ngồi dậy ánh mắt vẫn còn có chút hoảng sợ. Hàn Cừ đúng là đồ không nói lý lẽ!

 

Hàn Cừ ngồi xuống mép giường, nói trước khi Lẫm Đông kịp phản đối: “Tôi nghe nói cậu ngủ không ngon lắm.”

 

Lẫm Đông đang định mở miệng liền ngậm lại, ngừng một chút rồi mới nói: “Bạch Nhất nói bừa linh tinh đấy, cậu ta cho rằng người ngủ không đủ tám tiếng đều sẽ chết, nhưng đâu phải ai cũng cần ngủ lâu như vậy.”


 

“Vậy tức là cậu ngủ không ngon.” Hàn Cừ nói: “Tôi ngủ rất ngon.”

 

“…” Lẫm Đông cạn lời, “Chúng ta so cái này à?”

 

“Tôi cứ đặt lưng xuống gối là ngủ được.” Hàn Cừ thật sự so kè, “Hơn nữa công việc ở mức độ này, chỉ như gãi ngứa thôi.”

 

“Thế cũng…” Lẫm Đông nói: “Tôi thì ngứa cũng chẳng thèm gãi.”


 

Hàn Cừ bật cười, “Cứ phải tính toán rõ ràng với tôi vậy sao?”

 

“Không phải!” Lẫm Đông vội vàng phủ nhận, “Tôi chỉ cảm thấy anh ngủ ở ngoài không ngon giấc thôi.”

 

“Cậu ngủ ở ngoài mới là không ngon giấc.” Hàn Cừ nói: “Đợi sau này về nước rồi, vẫn nên đến bệnh viện tốt khám xem sao.”

 

Lẫm Đông nhận ra Hàn Cừ đã vài lần vô tình hay cố ý nhắc đến chuyện sau khi về nước, còn cậu thì luôn lảng tránh chủ đề này. Việc bọn họ sống chung chỉ là tạm thời, về điểm này, cậu rất tỉnh táo.


 

Vấn đề ai ngủ phòng ngủ, ai ngủ sofa đã được giải quyết dưới sự ngang ngược của Hàn Cừ. Ngày hôm sau, Lẫm Đông và Hàn Cừ cùng nhau ra ngoài, đến chợ ăn tào phớ chua cay và bánh kếp, sau đó Hàn Cừ đến Cục trị an, Lẫm Đông thì mua thức ăn ở chợ. Hàn Cừ đặc biệt thích món cánh gà kho tàu, lại chỉ đích danh muốn ăn món này. Lẫm Đông vừa vui lại vừa hơi lo lắng, sợ Hàn Cừ sẽ ngán, nên mua thêm ít hải sản và thịt bò, dùng cần tây và các loại rau thơm nồng khác xào cùng với ớt thành một nồi.

 

Trên sân tập, Hàn Cừ chỉ xuất hiện một lát. Lẫm Đông không có thời gian canh trên tầng thượng, không nhìn thấy Hàn Cừ nên quay về bếp chuyên tâm nghiên cứu công thức nấu ăn.


 

Tại Cục trị an, Hàn Cừ đang xem cuộc thẩm vấn Ôn Tỉnh và những người khác qua màn hình giám sát. Cuộc xung đột này giữa Lẫm Đông và Ôn Tỉnh đúng là rút dây động rừng. Bề ngoài Ôn Tỉnh có vẻ là một thương nhân tuân thủ pháp luật, cùng lắm chỉ hơi tham tài háo sắc, nhưng Luke điều tra mấy ngày mới phát hiện, người này có tình nghi liên quan đến nạn buôn người.

 

Người chị gái mất tích của A Công tên là A Cẩn, rất có thể đã bị băng nhóm buôn người của Ôn Tỉnh bắt cóc. Lúc A Công tìm việc, hắn ta không hề biết Ôn Tỉnh có liên quan đến việc chị gái mình mất tích. Còn về sau này có biết hay không, người chết rồi không thể nói được nữa. Ôn Tỉnh sai thuộc hạ giết A Công, xem như là một mũi tên bắn trúng hai con chim, gã ta nghi ngờ A Công đã phát hiện ra điều gì đó nên phải diệt khẩu. Nhưng mà, Ôn Tỉnh không thừa nhận, cảnh sát tạm thời cũng chưa có bằng chứng xác thực.


 

Luke rất phấn khích. Nước M đang trong giai đoạn tái thiết, trăm công nghìn việc còn dang dở, chờ ngày khôi phục, lần nào Lý Đông Trì họp với các trưởng quan trị an địa phương cũng đều yêu cầu giải quyết vấn đề buôn người, mạng lưới giải cứu đang từng bước được thiết lập.Lần này Luke bắt được con cá lớn là Ôn Tỉnh, nếu điều tra tiếp, không chừng còn có thể nhổ tận gốc băng nhóm có liên quan đến gã ta, như vậy con đường thăng tiến của anh ta sẽ rộng mở hơn.

 

Luke đảm bảo với Hàn Cừ rằng, chắc chắn Ôn Tỉnh sẽ ngã ngựa trong tay anh ta, đám thuộc hạ của Ôn Tỉnh cũng đừng hòng thoát một tên nào.


 

Hàn Cừ không nói cho Lẫm Đông biết tiến độ điều tra của Cục trị an. Lúc ăn cơm, Lẫm Đông lại chủ động nhắc đến A Công, “Hôm nay ở chợ tôi nghe người ta nói về A Công.”

 

Hàn Cừ vừa xới thêm bát cơm quay lại, múc một muỗng nước sốt rưới lên, mùi thơm nức mũi, “Nói gì thế?”

 

Lẫm Đông thở dài, “Thực ra gia đình bọn họ cũng gần giống như nhà Bạch Nhất.”

 

Thời kỳ chiến loạn ở nước M, người lớn hầu như đều ra trận cả, trong nhà chỉ còn người già yếu bệnh tật sống lay lắt qua ngày. Nhà họ Bạch vốn cũng khá giả, nhưng chiến tranh nổ ra không bao lâu thì sụp đổ. Bạch Nhất, Bạch Thiểm và những người nhà họ Bạch khác đã chuyển đến sống trong một tòa nhà chung cư, kết quả tòa nhà đó bị bom đánh sập, bọn họ trở thành hai người duy nhất còn sống sót trong tòa nhà đó.

 

Hoàn cảnh của A Công và chị gái A Cẩn còn tệ hơn. Làng mạc đã sớm bị cướp sạch, A Cẩn bị người ta làm nhục, vì người em trai sống nương tựa lẫn nhau mà gắng gượng mấy năm, mắt thấy chiến tranh cuối cùng cũng có dấu hiệu lắng xuống thì lại đột nhiên biến mất chỉ sau một đêm.

 

Từ nhỏ sức khỏe của A Công đã yếu ớt, vận may cũng không tốt, lính đánh thuê chạy trốn chiếm mất nhà của bọn họ, A Công bị đánh đến đầu đầy máu me, tưởng chừng như sắp chết đến nơi, A Cẩn không quản nguy hiểm, nửa đêm vào thị trấn tìm bác sĩ, rồi không bao giờ trở về nữa. A Công gắng gượng sống sót, tỉnh lại liền đi tìm A Cẩn.

 

Trước khi làm vệ sĩ cho Ôn Tỉnh, ngày nào hắn ta cũng làm việc ở chợ. Thân hình hắn ta gầy yếu, sức lực không có, mấy ông chủ không muốn thuê hắn ta, hắn ta cũng chỉ đành đứng chờ ngoài chợ khi trời còn chưa sáng, xe giao hàng vừa đến là lao lên vác hàng đầu tiên, như vậy mới kiếm được chút tiền sống qua ngày.

 

Nhưng đối với hắn ta, chỉ sống sót thôi là chưa đủ, hắn ta phải đi tìm A Cẩn. Có một ngày hắn ta đột nhiên không đến chợ nữa, sau này mấy ông chủ nghe ngóng được tin tức, nói hắn ta đã tìm được công việc tốt, coi thường công việc ở chợ rồi, vì thế bọn họ còn chế nhạo hắn ta một thời gian.

 

Nay tin A Công chết lan đến chợ, những người quen biết A Công phản ứng mỗi người một khác. Có người cười nhạo hắn ta nhận việc gì tốt, rõ ràng là nhận trước tiền bán mạng mà; có người cảm thán cuộc đời hắn ta thật không dễ dàng gì, người giống như hắn ta, chỉ muốn sống sót thôi cũng là một điều xa xỉ.

 

Lẫm Đông ở chợ nghe rất lâu, tổng kết lại, cuộc đời này của A Công, trong mắt những người biết tên hắn ta, chỉ ba chữ “thật vô vị” là đủ để khái quát hết rồi.

 

“Thực ra phần lớn mọi người sống cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy.” Lẫm Đông đã ăn xong, xúc động nói.

 

“Sao lại không?” Hàn Cừ gắp cánh gà, “Ăn cánh gà kho rất thú vị mà.”

 

Chút chán nản của Lẫm Đông tan đi quá nửa vì lời nói của Hàn Cừ, trong mắt lại ánh lên nét rạng rỡ, một ý nghĩ đột nhiên xuất hiện trong đầu cậu, “Tôi muốn giúp A Công tìm chị gái cho anh ta.”

 

Hàn Cừ ngước mắt, “Định tìm thế nào?”

 

Lẫm Đông nói: “Tôi có tiền.”

 

“…” Hàn Cừ vừa cạn lời vừa giơ ngón cái với Lẫm Đông.

 

Lẫm Đông nói xong cũng nhận ra lời mình nói quá vô lý, “Thực ra tôi vẫn chưa có kế hoạch gì cụ thể, nhưng theo kinh nghiệm mấy tháng ở Thị trấn Sa Vũ của tôi, tiền bạc cũng có tác dụng trong việc tìm người, hơn nữa tôi làm về hậu cần vận tải, cũng có chút quan hệ.”

 

Hàn Cừ nhìn Lẫm Đông một lát, “Sau khi đến nước M cậu làm được nhiều việc ghê.”

 

Lẫm Đông không ngờ Hàn Cừ lại nói vậy, “Cũng, cũng không nhiều lắm, chỉ vận chuyển, giao chút đồ chuyển phát nhanh này nọ thôi.”

 

Hàn Cừ cứ nhìn cậu mãi, nhưng lần này không nói gì. Lẫm Đông nghĩ ngợi rồi đành nói thêm: “Ồ, còn chơi nhạc ở quán bar nữa.”

 

Hàn Cừ cười nói: “Anh Đông Đông của chúng ta bận rộn thật đấy.” Lẫm Đông định phản bác, Hàn Cừ lại nói: “Bận rộn một chút cũng tốt, đỡ phải rảnh rỗi rồi lại nghĩ cuộc đời vô vị.”

 

Lồng ngực Lẫm Đông như bị gõ nhẹ một cái, hóa ra Hàn Cừ vẫn để tâm câu nói vừa rồi của cậu.

 

“Cuộc sống thú vị biết bao.” Hàn Cừ tiếp tục gắp cánh gà, còn nhướng mày với Lẫm Đông, “Đúng không?”

 

Trong lòng Lẫm Đông bỗng dưng cảm thấy mềm nhũn, trịnh trọng gật đầu, “Đúng vậy!”

 

Giọng hát lạc điệu vọng ra từ ban công. Lẫm Đông đang lau tóc, nghiêng người nhìn ra, Hàn Cừ đang quay lưng về phía cậu, không biết đang làm gì ngoài ban công, trông không giống đang nghịch điện thoại. Lẫm Đông rón rén đi tới, nhưng chưa kịp lại gần, tiếng hát đã ngừng, Hàn Cừ quay người lại: “Định đánh lén hả?”

 

Lẫm Đông theo phản xạ đứng nghiêm, “Trình độ của tôi thế nào mà đòi đánh lén…” Lời chưa nói hết, cậu đã nhìn thấy chiếc mũ quen thuộc trong tay Hàn Cừ, “Đây không phải…”

 

Hàn Cừ giơ tay lên, trên cổ tay anh treo một cái túi đựng len, tay cầm cây kim đan to, những sợi len bình thường qua lại dưới mũi kim đã biến thành chiếc mũ có màu sắc vô cùng sặc sỡ.

 

Lần trước Hàn Cừ nói mũ là do anh tự đan, Lẫm Đông bán tín bán nghi, lần này thấy tận mắt càng kinh ngạc hơn, cậu đưa tay định sờ, “Anh biết đan thật à?”

 

Hàn Cừ buồn cười, “Vậy ra cậu chỉ giả vờ tin tôi thôi à?”

 

“Cho tôi xem lại nào!” Lẫm Đông hào hứng, “Chỗ này móc lên thế nào?”

 

“Thế này, rồi thế này, đơn giản lắm.” Hàn Cừ vừa nói vừa đan.

 

Lẫm Đông nhìn mấy lượt, đừng nói là tay làm theo, mắt nhìn còn chưa hiểu, “Không phải chứ, sao cái này khó thế?” Không đúng lẽ thường, Hàn Cừ dạy cậu dùng dao găm, dạy cậu vật lộn, cậu học rất nhanh mà.

 

Bắt gặp ánh mắt tự nghi ngờ bản thân của Lẫm Đông, Hàn Cừ lại cười, “Có người trời sinh là cái móc áo, biết nghĩa là gì không?”

 

Đầu Lẫm Đông toàn là “Sao anh ấy làm nhẹ nhàng thế, tại sao mình lại không biết làm”, cậu nghe không rõ đã lắc đầu.

 

Hàn Cừ nói: “Ý là, có người thì chỉ cần chìa tay mặc áo, chìa đầu đội mũ là được rồi.” Nói xong, anh giơ chiếc mũ sắp đan xong lên đầu Lẫm Đông ướm thử.

 

Lẫm Đông có thể nổi bật giữa rất nhiều minh tinh trẻ tuổi, ngoài ngoại hình đặc biệt xuất sắc ra, thì tinh thần không chịu thua đã ăn sâu vào trong máu cũng không thể thiếu. Bây giờ tuy đã buông bỏ, nhưng không chịu nổi sự khích tướng của Hàn Cừ, sao cậu lại chỉ có thể chìa đầu ra đội mũ được chứ!

 

“Để tôi!” Cậu giằng lấy cây kim đan to tướng của Hàn Cừ, cố sức đan hai mũi thì phát hiện bị lệch, Lẫm Đông ngẩng đầu tìm Hàn Cừ, chỉ thấy anh đang mang vẻ mặt xem kịch vui.

 

“Cậu đan đi chứ.” Hàn Cừ khoanh tay nói.

 

Thấy nếu đan tiếp thì chiếc mũ sẽ hỏng mất, Lẫm Đông đành hai tay dâng kim đan lên, “Anh Hàn, vẫn là phải nhờ anh thôi.”

 

Lúc này Hàn Cừ mới ra vẻ nhận lấy, tháo ra đan lại vài mũi, phần bị Lẫm Đông đan hỏng đã phẳng phiu trở lại. Hàn Cừ đưa về phía cậu, “Tiếp tục?”

 

Lẫm Đông lập tức xua tay, “Thôi thôi, làm hỏng thì không tặng cho bạn nhỏ ở Cục trị an được nữa.”

 

Hàn Cừ nói: “Cục trị an?”

 

Lần trước Lẫm Đông thấy chiếc mũ này, tưởng là Hàn Cừ làm tặng cho con của đội viên nào đó ở Cục trị an, “Không phải à?”

 

“Cục trị an đông người thế, tôi đan sao xuể?” Động tác tay của Hàn Cừ nhanh hơn, hoa văn chính của chiếc mũ đã đan xong, tối nay là có thể hoàn thành.

 

Lẫm Đông tò mò, “Vậy là cho ai?”

 

“Suýt thì quên nói, đứa bé này cậu cũng quen.”

 

Lẫm Đông càng tò mò muốn biết hơn, “Ai vậy?”

 

Hàn Cừ dừng tay, hắng giọng, dường như đang chuẩn bị điều gì đó, mấy giây sau, anh bắt chước giọng của Tề Tuệ, “Anh Đông Đông!”

 

Giọng điệu õng ẹo chưa từng có. Lẫm Đông cảm thấy mình sắp bị cái giọng đó kẹp chết tại chỗ rồi, cậu trợn mắt há hốc mồm nhìn Hàn Cừ, “Anh, anh…” Nhờ ơn của Hàn Cừ, tiếng gọi anh này của cậu cũng bất giác trở nên õng ẹo theo.

 

Hàn Cừ ghét bỏ lùi lại hai bước, “Sao cậu đột nhiên cũng õng ẹo thế?”

 

Lẫm Đông ngoài cháy trong khét, rốt cuộc là ai nói cái kiểu õng ẹo đó trước chứ! Cậu ho khan mấy tiếng, cuối cùng cũng lấy lại được giọng nói bình thường của mình, nhưng đầu óc rối như tơ vò, hoàn toàn không hiểu được tiếng “Anh Đông Đông” kia của Hàn Cừ là đang bắt chước ai.

 

“Ngày mai tôi nghỉ, có ra ngoài đi dạo không?” Hàn Cừ hỏi.

 

Lẫm Đông trấn tĩnh đáp: “Đi chứ, đi đâu?”

 

“Lái xe lên núi, hít thở không khí trong lành.” Hàn Cừ kết thúc mũi đan cuối cùng cho chiếc mũ, “Tiện thể đem cái mũ này đi tặng.”

 

Trong nhận thức của Lẫm Đông, xung quanh Thị trấn Sa Vũ chỉ có một ngọn núi, trường học Calis nằm ở trên đó. Nói đến mới nhớ, cũng đã khá lâu rồi cậu không đến đó dạy tiếng Trung. Ban đầu là bị cúm, Bạch Nhất bảo cậu đừng đi đến đó hại bọn trẻ lây bệnh, sau đó chân lại bị thương, không biết đám nhóc đó có nhớ cậu không.

 

Nghĩ đến những đứa trẻ có hoàn cảnh đáng thương nhưng lại rất đáng yêu đó, khóe môi Lẫm Đông khẽ cong lên, giọng nói cũng trở nên dịu dàng, “Tôi cũng thường xuyên lên núi.”

 

Trên tay đột nhiên cảm thấy mềm mại, Lẫm Đông hoàn hồn nhìn lại, phát hiện Hàn Cừ đã đặt chiếc mũ lên tay cậu.

 

“Dạo trước tôi có đến đó, Tề Tuệ chỉ vào ảnh của cậu, giới thiệu với tôi rằng, đây là anh Đông Đông của nó, còn nói muốn cho hai chúng ta gặp nhau.” Hàn Cừ nói, “Ngày mai hai chúng ta qua đó dọa nó một phen, cho nó biết chúng ta sớm đã quen nhau rồi.”

 

Nghe thấy cái tên Tề Tuệ, Lẫm Đông kinh ngạc, “Mũ này là cho Tiểu Tuệ? Hai người quen nhau à?”

 

“Đúng vậy, ‘Anh Đông Đông’ là tôi học theo nó đấy.” Hàn Cừ cười nói: “Anh Đông Đông còn được yêu thích hơn cả tôi, nó nói sau này muốn làm tài xế lái xe tải cho cậu.”

 

Tề Tuệ là đứa trẻ Lẫm Đông yêu thích nhất trong trường Calis, cậu vội hỏi: “Hai người quen nhau thế nào?”

 

“Ối chà, Anh Đông Đông muốn nghe chuyện kể trước khi đi ngủ rồi à.”


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 17: Cuộc Sống Thú Vị Biết Bao
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...