Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 14: Chuyện Thật Sự Trân Quý

Món chân giò hầm Bạch Nhất mang đến, Lẫm Đông ăn trưa xong vẫn còn hơn nửa. Buổi tối quanh cục trị an vẫn còn vài quán ăn đang mở cửa, Hàn Cừ hỏi Lẫm Đông muốn ăn gì, Lẫm Đông ngồi ở trên xe thấy có một quán bán bún sợi thủ công, cậu đề nghị mua một gói về, cùng nhau giải quyết nốt món chân giò hầm.

 

Hàn Cừ cười nói: “Cậu một ngày không bún thì cũng là miến, ăn không ngán à?”

 

“Nhập gia tùy tục mà, bên này người ta ăn bún ăn miến nhiều.” Còn một lý do nữa mà Lẫm Đông không nói ra, đó là bún và miến nấu rất nhanh, trụng qua nước dùng là xong, không giống mì và cơm, nấu hơi phiền phức. Bây giờ cậu cũng không cần kiểm soát tinh bột nữa, bún và miến trở thành lựa chọn tốt nhất khi cậu lười biếng.


 

Hàn Cừ xuống xe đi mua bún, tiện thể thái một miếng giăm bông về, còn xách theo một túi rau xanh. Lẫm Đông chớp mắt, thầm nghĩ thật ăn ý, giăm bông và rau xanh cũng là món cậu bắt buộc phải có khi trụng bún, chỉ vài phút là đủ cả tinh bột, protein và rau xanh.

 

Về đến nhà, Lẫm Đông vừa định vào bếp, Hàn Cừ đã đưa túi đựng quần áo cho cậu, bảo cậu tự đi mà dọn. Cậu cầm túi vào phòng ngủ, dở khóc dở cười, chỉ có mấy bộ quần áo này thì có gì mà dọn. Rõ ràng là Hàn Cừ không muốn cho cậu làm việc.

 

Quần áo trải ra trên giường, Lẫm Đông lại nghĩ đến cảnh xấu hổ ở nhà chiều nay, bây giờ quần áo của cậu đã đến chỗ ở tạm thời của Hàn Cừ, nên để ở đâu đây? Bên tường có một dãy tủ, cậu chưa mở ra bao giờ. Quay người quét mắt khắp phòng, hôm qua mới đến chỉ cảm thấy gọn gàng, bây giờ có sự so sánh với nhà mình, Lẫm Đông mới nhận ra trong tầm mắt gần như không có đồ vật dư thừa nào.


 

“Đội trưởng Hàn!” Lẫm Đông gọi, “Tôi có thể để quần áo trong tủ của anh không?”

 

Giọng nói của Hàn Cừ cùng với tiếng nước rửa rau vọng lại: “Cứ tự nhiên.”

 

Được cho phép rồi Lẫm Đông mới mở tủ ra. Cũng giống như cậu tưởng tượng, tủ rất trống, khu treo đồ chỉ treo ba chiếc áo, trên ngăn tủ có xếp vài bộ đồ gấp, góc dưới cùng đặt ngang một chiếc vali màu đen. Lẫm Đông không có quần áo cần treo, cậu đoán trong ngăn kéo chắc chắn là để q**n l*t và tất của Hàn Cừ, nên không dám mở cả ngăn kéo ra, chỉ cuộn đồ của mình lại cùng với những bộ quần áo khác nhét vào một ngăn trống.


 

Nước hầm chân giò rất trắng, sau khi đun sôi nổi bong bóng nước lớn. Lẫm Đông nhìn Hàn Cừ thái giăm bông, cho bún vào, trụng rau xanh, lúc nào cũng muốn nhúng tay vào, nhưng Hàn Cừ chỉ giao cho cậu nhiệm vụ đơn giản nhất – rửa hai cái bát to, hai cái đĩa nhỏ, hai đôi đũa.

 

Bún chân giò nóng hổi được bưng lên bàn, dưới đáy hai bát đều lót rau, một bát có hai miếng chân giò, giăm bông ít hơn một chút, một bát phủ đầy giăm bông. Lẫm Đông không hài lòng, muốn gắp miếng chân giò thừa trong bát mình cho Hàn Cừ, nhưng bị anh ra lệnh: “Cậu tự ăn đi, tôi có bị thương ở chân đâu.”

 

Thực ra Lẫm Đông chẳng tin vào cái gọi là ăn gì bổ nấy, hồi nhỏ bị ngã gãy chân, bị ép ăn chân giò, ăn đến mức cậu nghi ngờ mình sắp biến thành một chú heo con. Nhưng khi Bạch Thiểm bị thương, cậu cũng làm theo tục lệ quê nhà, hầm chân giò mang đến. Bây giờ lại đến lượt cậu, cậu vẫn không tin ăn gì bổ nấy có thể ứng nghiệm trên người mình. Nói cho cùng thì, có lẽ đó là một loại tâm lý, biết là không đáng tin, nhưng hy vọng người khác có thể khỏe lại.


 

Chân giò không cho đi được, Lẫm Đông đành tự mình ăn, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Hàn Cừ. Trong bát anh tuy không có chân giò, nhưng rõ ràng không bạc đãi bản thân, giăm bông đầy ắp. Lẫm Đông ăn chân giò cả ngày rồi, ngấy muốn chết, mấy miếng giăm bông trong bát mình ăn xong, càng nhìn của Hàn Cừ càng thèm.

 

Hàn Cừ vừa ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt “tham lam” của cậu, cậu vội vàng né đi, anh lại bật cười thành tiếng.

 

“Muốn ăn giăm bông à?”


 

“…”

 

“Không cho.”

 

“…”

 

Sau bữa tối, cuối cùng Lẫm Đông cũng giành được việc rửa bát, nhưng chuyện bếp núc thì vẫn là Hàn Cừ dọn dẹp. Một bữa ăn rất đơn giản, thậm chí món chính là chân giò hầm cũng không phải do bọn họ tự làm, nhưng Lẫm Đông vẫn cảm nhận được cảm giác bình yên và vững chãi giống như “cùng nhau sống qua ngày”.


 

“Lại đây, tôi xem chân cậu nào.” Lẫm Đông vừa tắm xong, trên đầu còn quấn khăn tắm, liền nghe thấy Hàn Cừ gọi mình ở phòng khách. Tim cậu bỗng đập thình thịch hai tiếng, nhớ ra Hàn Cừ hôm qua đã nói sẽ bôi thuốc cho cậu.

 

Sofa hình chữ L, hai người ngồi ở hai đầu góc gấp khúc, chân trái Lẫm Đông đặt lên đùi Hàn Cừ, anh nhè nhẹ ấn vào chỗ bị thương, Lẫm Đông lại không dám nhìn anh. Qua một ngày, chỗ sưng đã giảm đi khá nhiều, nhưng so với vùng da xung quanh vẫn còn hơi đỏ, có vết bầm. Hàn Cừ đổ thuốc vào lòng bàn tay, xoa lên rồi từ từ cử động khớp.

 

Cảm giác đau không rõ ràng lắm, thứ Lẫm Đông không chịu nổi là một cảm giác khác, đau, nhưng không phải cái đau trên bề mặt da, ngứa, cảm giác ngứa ngáy theo từng động tác của Hàn Cừ đang lan dần lên trên, khiến tim cậu đập nhanh không ngừng.


 

Thuốc làm chỗ bị thương nóng lên, có tác dụng hoạt huyết tán ứ, nhưng trong lồng ngực cậu lại có thứ gì đó tích tụ lại, hơi nóng theo mạch máu đẩy lên cổ, cậu không ngừng hít sâu, muốn làm cho trái tim mình đập chậm lại.

 

Khi Hàn Cừ đặt chân trái cậu xuống, cậu thở hắt ra một hơi dài, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.

 

“Tiêu sưng khá nhanh, mai…” Hàn Cừ ngẩng đầu, giọng nói chợt ngừng lại.

 

Lẫm Đông vội rụt chân về, xỏ dép lê định đi, “Thuốc, dầu thuốc nóng quá, tôi, hôm qua tôi tự, tự bôi cũng nóng hết cả người, tôi đi uống, uống ngụm nước!” Nói xong, Lẫm Đông liền kéo lê cái chân bị thương đến bên ấm nước, may mà nước bên trong đã nguội, cậu không tìm thấy cốc, rót đầy một bát lớn, uống một hơi cạn sạch.


 

Tay Hàn Cừ vẫn cầm chai dầu thuốc, ngón tay còn lưu lại hơi ấm trên da Lẫm Đông. Dầu thuốc sẽ nóng lên, chỗ sưng tấy bị thương cũng vậy, ngón tay anh cũng thế. Nhưng lồng ngực ẩn sau lớp vải thì không nên nóng. Hàn Cừ nhìn bóng lưng Lẫm Đông đang uống nước ừng ực, mu bàn tay chạm vào ngực mình, đột nhiên cảm thấy, có lẽ mình cũng cần phải uống một bát.

 

Lẫm Đông đứng quay lưng về phía Hàn Cừ một lúc lâu, cảm giác nóng bừng bừng khắp người cuối cùng cũng dịu đi, lúc này mới thản nhiên quay lại. Hàn Cừ cất dầu thuốc, đi rửa tay, ánh mắt hai người chạm nhau, Lẫm Đông cảm thấy anh hơi kỳ lạ, như có điều gì muốn nói. Sáng nay cậu đã có cảm giác này rồi, nhưng Hàn Cừ không có lý do gì để ngập ngừng, nên cậu cũng không nghĩ nhiều, lúc này cậu cũng có chút không nhịn được, hỏi: “Đội trưởng Hàn, có phải anh muốn nói gì với tôi không?”


 

Hàn Cừ vốn định ngồi xuống, nghe vậy thì sững lại. Trời còn sớm, chưa đến mức phải đi ngủ ngay, anh đi ra ban công, gió thổi qua, cảm giác bồn chồn vừa dấy lên đã dịu đi đôi chút. Lẫm Đông cũng đi tới, đứng ở đầu bên kia ban công. Hai người đều im lặng, chỉ có tiếng quần áo phơi khô xào xạc theo từng cơn gió thoảng qua.

 

Lẫm Đông lướt nhanh qua những chuyện xảy ra từ hôm qua đến hôm nay, phát hiện sự thay đổi tinh tế của Hàn Cừ xuất hiện sau khi Bạch Nhất mang chân giò hầm đến.

 

“À, chuyện này, đội trưởng Hàn.” Lẫm Đông gọi một tiếng, nhưng không nhìn về phía Hàn Cừ.

 

“Ừ?”

 

“Có phải sáng nay anh và Bạch Nhất đã nói chuyện về tôi không?”

 

Câu hỏi vừa thốt ra, Lẫm Đông bỗng trở nên vô cùng căng thẳng, cậu không biết mình sẽ nhận được câu trả lời như thế nào. Mười giây, nửa phút, Hàn Cừ vẫn không trả lời, cậu dần cảm thấy bất an và hối hận, có phải mình không nên hỏi như vậy không.

 

“Thật ra…” Lúc Lẫm Đông đang định mở lời chuyển sang chuyện khác để giảm bớt cảm giác ngượng ngùng, thì lời nói của Hàn Cừ lại xé tan nát bản nháp cậu vừa vội vàng chuẩn bị trong đầu——

 

“Chúng ta có một ‘đứa con’. Hôm nay tôi mới nhận ra được điều đó.”

 

Tai Lẫm Đông ong lên một tiếng, như tiếng sấm mùa đông hiếm gặp ở thị trấn Sa Vũ này. Cậu mở to mắt, lập tức quay sang nhìn Hàn Cừ, “Chúng ta… cái gì?”

 

Đêm ở thị trấn Sa Vũ có thể nhìn thấy sao, Hàn Cừ dựa vào lan can, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời sao, như đang tự lẩm bẩm, “Sao trước đây tôi lại không nghĩ ra nhỉ?”

 

Lời nói của Bạch Nhất như nổ tung trong đầu Lẫm Đông, có lẽ vì quá kỳ lạ nên ngược lại rất có sức thuyết phục, Lẫm Đông đã sớm chấp nhận rồi. Nhưng bản thân chấp nhận và Hàn Cừ đích thân nói ra, đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau!

 

“Anh…” Đến cả giải thích thế nào Lẫm Đông cũng không biết, “Anh đừng nghe Bạch Nhất nói linh tinh, cậu ta, tiếng Hán của cậu ta không tốt lắm, ngày nào không có việc gì làm là lại nghĩ lung tung, cậu ta, cậu ta nói đùa thôi.”

 

Ánh mắt Hàn Cừ lại dừng trên khuôn mặt Lẫm Đông, anh đã ngắm nhìn những vì sao, lúc này trong mắt như chứa đựng món quà của những vì sao, “Cậu không cảm thấy như vậy sao?”

 

Lẫm Đông càng rối hơn, “Không phải, đây không phải là cảm thấy hay không cảm thấy, chúng ta làm sao có thể có con được…”

 

Hàn Cừ cúi đầu cười khẽ, tiếng cười còn nhẹ hơn so với lúc trước, rồi lại nhìn Lẫm Đông. “Nhưng có Vũ Phong, ‘đứa con’ này, tôi cảm thấy đó là một chuyện rất…” Anh dừng lại một chút, cũng đang suy nghĩ tìm từ ngữ thích hợp, nhưng cuối cùng vẫn không nghĩ ra được từ nào để diễn tả chính xác nhất, “rất trân quý.”

 

Lẫm Đông ngây người, “Trân quý?”

 

“Cậu nghĩ mà xem, đối với tất cả mọi người ngoài chúng ta ra, Vũ Phong là một nhân vật trong phim truyền hình, hoặc là kiểu anh hùng mà trẻ con ao ước, có ai có thể coi cậu ấy là ‘con’ không? Hình như chỉ có cậu, bây giờ có thể thêm cả tôi nữa.” Hàn Cừ nói: “Bạch Nhất nói với tôi như vậy, tôi rất vui.”

 

Nhưng Hàn Cừ vẫn chưa thể diễn đạt được trọn vẹn lý do mình vui mừng, cách nói “đứa con” này, đã mang lại cho anh và Lẫm Đông một mối quan hệ độc nhất vô nhị, mang tính loại trừ.

 

“Vậy sao.” Cảm giác bồn chồn đang gào thét trong cơ thể Lẫm Đông cũng từ từ lắng xuống, cậu cũng yên tâm hơn phần nào, “Tôi lo anh sẽ cảm thấy rất hoang đường.” Thậm chí là ghê tởm, phản kháng.

 

Hàn Cừ lắc đầu, “Rõ ràng là rất phù hợp mà, giải đáp được một vài khúc mắc của chính bản thân tôi.”

 

Lẫm Đông không có thời gian để hỏi kỹ những khúc mắc của Hàn Cừ là gì, cậu đang thả mình đắm chìm trong cảm xúc hạnh phúc và thư giãn.

 

“Vẫn chưa cùng cậu xemVũ Sự, có muốn cùng tôi xem không?” Hàn Cừ nói: “Trong điện thoại của tôi có đó.”

 

Hai chân Lẫm Đông lập tức chạm xuống mặt đất hiện thực, cậu hơi lúng túng, nói: “Lần sau đi.”

 

Hàn Cừ cất điện thoại đi, cũng không cố nài. Anh nhận ra Lẫm Đông không muốn xemVũ Sự, có lẽ là sau khi giải nghệ không muốn xem lại tác phẩm cũ, có lẽ là nhìn thấy mặt mình sẽ cảm thấy ngại ngùng. Hôm nay nhắc đến “đứa con” của bọn họ, anh cũng không hề bình tĩnh như vẻ ngoài. Hai người lại rơi vào im lặng.

 

“Đội trưởng Hàn, anh có cảm thấy phiền không nếu tôi hỏi anh một chút chuyện riêng tư?” Sau khi đếm hết sao trên trời, Lẫm Đông đã mở lời.

 

“Vậy cậu cũng phải trả lời câu hỏi riêng tư của tôi.” Hàn Cừ cười nói.

 

Lẫm Đông gật đầu, “Tôi vẫn luôn tò mò, tại sao anh lại trở thành cảnh sát đặc nhiệm.”

 

“Chuyện này à, nói ra thì dài lắm.”

 

“Dài đến mức nào?”

 

Hàn Cừ nghĩ nửa phút, lúc anh không nói chuyện, Lẫm Đông liền nhìn khuôn mặt nghiêng của anh. Lẫm Đông đã xem hết các video tuyên truyền hàng năm của cục cảnh sát Lạc Thành, hy vọng tìm thấy bóng dáng của Hàn Cừ trong đó, nhưng anh chưa bao giờ quay, những người xuất hiện trên đó đều là đồng đội có hình tượng xuất sắc của Hàn Cừ.

 

Nhưng Hàn Cừ thực ra cũng rất đẹp trai, sống mũi cao thẳng, đường quai hàm gọn gàng, hốc mắt cũng rất sâu. Lúc anh bị thương nặng hôn mê, cả người trông rất gầy gò , khuôn mặt càng không có sức sống. Lúc đó Lẫm Đông nhìn anh mỏng manh như tờ giấy, cậu vẫn luôn cầu nguyện cho anh, giờ đây khuôn mặt góc cạnh đó đã bình yên xuất hiện trước mặt cậu, bỗng dưng Lẫm Đông cảm thấy mũi mình có chút cay cay.

 

“Tôi lớn lên cùng ông nội, chuyện này cậu biết rồi.” Mỗi khi Hàn Cừ nhắc đến ông nội, giọng điệu vẫn luôn dịu dàng hơn bình thường một chút.

 

“Ừm.” Lẫm Đông chống cằm lên lan can, giờ phút này thị trấn Sa Vũ gần ngay trước mắt dường như đã rời xa cậu, cậu trở về quê hương của mình, cũng trở về quê hương của Hàn Cừ.

 

Trong ký ức của Hàn Cừ, Lão Hàn là một ông lão tinh tường, nhưng cũng rất cố chấp. Lão Hàn thời trẻ là người có học thức, nhưng không giống như nhiều người có học thức tự cho mình thanh cao, ông đã sớm dấn thân vào thương trường, kiếm được một khoản tiền đủ cho con cháu ăn sung mặc sướng. Nhưng có lẽ duyên phận với người thân mỏng manh, Lão Hàn lần lượt mất đi vợ, con trai và con dâu, chỉ còn lại một đứa cháu trai thành tích học tập bình thường, cơ thể trông cũng không khỏe mạnh lắm, hai người sống nương tựa vào nhau. Ông dựa vào số tiền tích lũy được từ trước, cuộc sống của Lão Hàn và Tiểu Hàn cũng coi như đủ đầy và êm đềm trôi qua từng ngày.

 

Hàn Cừ lớn lên cũng giống như phần lớn những đứa trẻ có gia đình hạnh phúc khác, nhưng tư tưởng của Lão Hàn thì lại ngày càng thụt lùi, coi sự ra đi của người thân là sự trừng phạt của số phận đối với mình, nếu ông không hối cải thì đứa cháu duy nhất cũng sẽ gặp bất hạnh.

 

Thời đó các loại giáo phái rất thịnh hành, những người lớn tuổi luôn phải tin vào một giáo phái nào đó, dường như làm vậy mới thể hiện được mình có gu và hòa nhập với xã hội. Cả đời Lão Hàn độc lập khác người, tất nhiên việc ông tin vào giáo phái cũng không phải để theo đuổi sự hòa nhập với xã hội, ông bị những lời đường mật của kẻ truyền giáo tẩy não, cam tâm tình nguyện dùng tiền bạc để cầu phúc cho những người thân đã mất và còn lại, cầu xin “Chủ thần” phù hộ cho đứa cháu bảo bối của ông.

 

Sau khi cơn gió tà giáo quét qua, thực tế thì Lão Hàn đã bị lừa mất khoảng ba triệu, nhưng ông lão lại càng bướng bỉnh hơn, cảnh sát đến nhà mời ông cung cấp manh mối, hy vọng giúp ông đòi lại tiền, ông nhất quyết không hợp tác, còn giơ gậy đòi đánh cảnh sát, lớn tiếng nói mình không bị lừa.

 

Lão Hàn trở thành trò cười cho cả khu phố, vì ông có liên quan đến tà giáo, nên đã bị cảnh sát theo dõi đặc biệt suốt hai năm. Lúc đó Hàn Cừ đã học lớp 12, anh ở nội trú, chỉ cuối tuần mới về nhà. Mỗi lần về nhà, Lão Hàn đều nắm chặt tay anh, nói xấu cảnh sát với anh, rồi lại liên tục xác nhận xem anh có khỏe mạnh không.

 

Hàn Cừ ở độ tuổi đó, chính là lúc ghét tà giáo nhất, tư tưởng bảo thủ, anh không hiểu sao ông nội lại ngu ngốc như vậy, sự thật bày ra trước mắt mà vẫn không chịu hợp tác với cảnh sát. Suy đi nghĩ lại, anh thô bạo kết luận – ông nội không tin người ngoài, cảnh sát đều là người ngoài, nên ông nội mới bài xích như vậy, nếu anh mặc đồng phục cảnh sát đứng trước mặt ông nội, vậy chắc chắn mọi chuyện sẽ khác.

 

Trong ba năm cấp ba, Hàn Cừ đối với tương lai vẫn luôn ở trạng thái mơ mộng viển vông. Trong kỳ nghỉ hè trước khi vào cấp ba, anh bỗng nhiên cao vọt lên, Lão Hàn đưa anh đi nghỉ mát ở biển, anh trở về với làn da rám nắng, vừa khai giảng đã trở thành nam sinh được chú ý nhất. Sau đó là các trận đấu bóng rổ, bóng đá, đánh nhau, thậm chí cả hát karaoke, đâu đâu cũng có anh. Thành tích học tập tuy không nổi bật, nhưng cũng tàm tạm. Anh cảm thấy sau này đi đánh bóng, làm người mẫu, làm bác sĩ, cái gì cũng được, không có kỳ vọng gì đặc biệt, cũng chẳng có gì phải phản kháng.

 

Đối mặt với Lão Hàn bướng bỉnh, lần đầu tiên anh có một khao khát mãnh liệt muốn trở thành một ai đó. Anh muốn trở thành một cảnh sát, bắt giữ những tên tội phạm làm hại người dân bình thường, đánh thức những người già cố chấp như Lão Hàn.

 

Lão Hàn coi cảnh sát là kẻ thù, khi biết anh muốn thi vào trường cảnh sát thì tức đến mức không ăn được cơm. Hai người đều bướng, Lão Hàn càng không cho, Hàn Cừ càng nhất quyết phải làm cảnh sát. Cuối cùng người phải thỏa hiệp chỉ có thể là Lão Hàn. Sau kỳ thi đại học, chính Lão Hàn đã đứng giữa đám phụ huynh trung niên nhón chân, căng thẳng nhìn anh, câu đầu tiên nhận được từ anh là: “Tâm tưởng sự thành, tâm tưởng sự thành!”

 

Mùa hè nóng nực, Hàn Cừ như ý nguyện nhận được giấy báo trúng tuyển, đến mùa thu thì phải rời nhà đi học. Lão Hàn không còn trách móc anh nữa, hai ông cháu đi du lịch trong và ngoài nước hơn một tháng. Trước khi đến trường cảnh sát nhập học, Hàn Cừ thu dọn hành lý, Lão Hàn chuẩn bị cho anh quá nhiều đồ, lại còn không ngừng tăng thêm, anh thu dọn không xuể. Lão Hàn trìu mến nhìn anh, trong mắt thoáng có ánh lệ.

 

Giây phút đó, anh phát hiện ra ông lão bướng bỉnh này thực sự đã già rồi, cùng lắm chỉ nhấn mạnh với anh rằng mình không bị lừa, ba triệu đó là tự nguyện dâng cho “Chủ thần”. Đột nhiên anh không muốn sửa chữa Lão Hàn nữa, anh ôm lấy Lão Hàn, Lão Hàn lại chê anh sến súa, lẩm bẩm đẩy anh ra.

 

Nhưng anh biết Lão Hàn không nỡ xa anh, lúc chia tay ở sân bay, khi anh quay đầu nhìn lại, Lão Hàn vẫn đứng bên ngoài cửa kiểm tra an ninh, nhón chân nhìn anh. Giống như lúc đón anh thi đại học xong, cũng giống như lúc anh còn nhỏ, nhón chân ngóng chờ Lão Hàn đến đón.

 

Tà giáo vẫn còn không ít thế lực ngầm, mấy năm đó trường cảnh sát thường xuyên lấy các tà giáo từng một thời hoành hành ra làm ví dụ để giảng dạy. Hàn Cừ nghe, nhưng không về nói với Lão Hàn nữa. Năm anh học đại học năm ba, Lão Hàn qua đời, ông ra đi cũng coi như thanh thản, ông nắm tay anh nói: “Ông nội đã cầu xin ‘Chủ thần’ rồi, Ngài sẽ phù hộ cho cháu ngoan của ông.”

 

Lão Hàn đúng là người có duyên mỏng với người thân, chỉ có Hàn Cừ là người thân duy nhất tiễn biệt ông, nhưng Hàn Cừ đoán, Lão Hàn cũng không có nhiều tiếc nuối.

 

“Tiền tiêu đi là hy vọng anh được bình an.” Hốc mắt Lẫm Đông hơi đỏ lên, “Cho nên ông nội anh mới không cảm thấy mình bị lừa, trong định nghĩa của riêng ông, ông không phải là nạn nhân.”

 

Ánh mắt Hàn Cừ nhìn Lẫm Đông sâu hơn, Lẫm Đông nhìn lại, hơi ngại ngùng, “Vừa rồi tôi chỉ thuận miệng nói thôi.”

 

Hàn Cừ lắc đầu, “Cảm ơn cậu.”

 

Lẫm Đông không hiểu, chỉ nhìn Hàn Cừ.

 

“Trước đây tôi không hiểu ông của mình, còn trách móc ông, một lòng muốn sửa lại suy nghĩ của ông, thậm chí vì thế mà chọn làm cảnh sát.” Hàn Cừ nói: “Sau này khi tôi hiểu ông ấy rồi, nhưng ông ấy đã trở thành ‘trường hợp điển hình’, bị gắn mác nạn nhân, lại còn là một nạn nhân cố chấp. Nhưng trong lòng tôi, ông ấy chỉ là một ông lão bướng bỉnh, nếu không phải mong tôi tốt đẹp, ông ấy cũng không mất ba triệu đó, để mình trở thành nạn nhân.”

 

Gió thổi đến, một lọn tóc mái của Lẫm Đông bị thổi bay lên mặt, Hàn Cừ bất giác đưa tay lên, vén giúp cậu.

 

“Cho nên phải cảm ơn cậu, nếu ông lão biết có người hiểu cho mình, chắc chắn ông sẽ rất vui.”


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 14: Chuyện Thật Sự Trân Quý
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...