Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Chương 13: Có Tôi Ở Đây, Hãy Dựa Dẫm Vào Tôi Nhiều Hơn
Những ngôi làng bên ngoài thị trấn Sa Vũ tiêu điều quạng quẽ, những đống đổ nát chưa kịp dọn dẹp đã phơi bày vết thương của cuộc chiến loạn cách đây không lâu. Trên đường Lẫm Đông hỏi thăm về A Công, bấy giờ mới biết được từ chỗ Hàn Cừ rằng, A Công là người làng bên cạnh, nhưng ngôi làng đó còn đổ nát hơn nhiều so với ngôi làng Lẫm Đông đã chọn, gần như không còn ai sống ở đó nữa. Hàn Cừ nói người thân của A Công chỉ còn lại một người chị gái, Lẫm Đông lập tức muốn đến nhà A Công xem thử.
“Không vội, đợi chân cậu khỏi rồi hẵng đi. Chị gái của A Công đã mất tích lâu rồi, bình thường cậu ấy cũng không có ở trong làng.” Hàn Cừ lái xe trên con đường làng quanh co. Vì anh lái xe của cục trị an nên thỉnh thoảng có dân làng ló đầu ra nhìn, ánh mắt căng thẳng nhìn ngó xung quanh.
Lẫm Đông tựa vào lưng ghế, giọng nói có chút trầm xuống, cảm xúc tự trách giống như những đống bùn nhơ cuộn trào, quấn lấy người cậu, lan dần lên trên, khiến cậu đứng ngồi không yên.
Hàn Cừ liếc mắt nhìn sang bên phải, “Không phải lỗi của cậu.”
Lẫm Đông không nói gì.
“Nếu A Công ở một xã hội bình thường thì còn có thể làm một người bình thường, nhưng ở đây, không tránh khỏi số phận bị những kẻ như Ôn Tỉnh để mắt tới.” Hàn Cừ nói, “Với thể chất và khả năng phản ứng của cậu ấy mà đi làm vệ sĩ cho người ta thì thực chất là bán mạng cho đối phương rồi. Ôn Tỉnh căn bản không coi trọng chút võ vẽ đó của cậu ấy, lúc đầu thuê cậu ấy chính là có ý định lợi dụng mạng sống của cậu ấy. Không có lần này thì cũng có lần sau.”
Lẫm Đông khẽ “Ừm” một tiếng, “Tôi biết, tôi cũng ở thị trấn Sa Vũ một thời gian rồi, người ở đây… người bình thường, đều không dễ dàng gì. Nhưng mà…” Cậu dừng lại một lát, “A Công bị hại chết vì những chuyện khác, và bị hại chết vì tôi, điều đó không giống nhau.”
Hàn Cừ đáp: “Đương nhiên là không giống nhau rồi, cậu là một cá thể độc lập, hơn nữa còn là người lương thiện.”
Lúc này đột nhiên nhận được “thẻ người tốt”, Lẫm Đông nghiêng đầu nhìn Hàn Cừ.
“Muốn chấp nhận và tiêu hóa chuyện này thì cần phải có thời gian, đối với cậu, thời gian đó có thể sẽ dài hơn một chút.” Hàn Cừ từ từ dừng xe, kiên nhẫn chờ một đàn vịt phía trước đi qua, “Cho nên vừa rồi tôi mới nói, đây không phải lỗi của cậu, cậu không cần phải vừa đau buồn, tiếc nuối cho hắn ta, lại vừa tự trách bản thân mình.”
Giọng điệu Hàn Cừ điềm tĩnh kiên định, như một làn gió ôn hòa nhưng không kém phần mạnh mẽ, từng chút một thổi bay lớp bùn lầy đang bao bọc lấy Lẫm Đông. Hình như cuối cùng cậu cũng ngửi thấy một thoáng không khí trong lành giữa không khí ẩm ướt mục nát, không kìm được hít một hơi thật sâu, cảm giác bồn chồn bất an tràn ngập cơ thể dần lắng xuống.
“Cảm ơn.” Cậu nói ra lời từ tận đáy lòng mình.
Trong mắt Hàn Cừ thoáng qua chút ý cười, “Với tôi sao lại nói nhiều lời cảm ơn vậy?”
Lẫm Đông vội nói: “Không phải khách sáo, là thật sự cảm thấy biết ơn.”
“Thế Bạch Nhất bận trước bận sau vì cậu, sao không nghe cậu nói cảm ơn?”
“Bạch Nhất…” Lẫm Đông lại không biết giải thích thế nào.
Hàn Cừ nói thay cậu: “Bạch Nhất là đàn em của cậu, thân thiết với cậu hơn.”
Mùi giấm chua không nên xuất hiện lại lơ lửng trong không khí. Hàn Cừ lại có thể ghen tỵ kiểu này sao? Lẫm Đông không nghĩ ngợi gì mà phủ định ngay, vậy thì chắc chắn chỉ là nói đùa. “Đội trưởng Hàn, vậy anh cũng làm đàn em của tôi đi!” Đáp lại lời nói đùa chỉ có thể là một lời nói đùa khác, Lẫm Đông chỉ vào ngôi nhà vườn phía trước, “Tới rồi, chỗ đó đó.”
Hàn Cừ dừng xe, tháo dây an toàn, nhoài người về phía cậu, “Được thôi, anh Đông Đông.”
Không còn dây an toàn ràng buộc, khoảng cách giữa Hàn Cừ và cậu lập tức gần đến mức vượt qua phạm vi giao tiếp thông thường. Lưng cậu áp sát vào lưng ghế, mắt lại mở tròn xoe. Hàn Cừ cười rồi lùi lại, ngón cái và ngón trỏ tay phải làm thành một vòng tròn hoàn hảo, đặt lên mắt mình, “Trước đây tôi đã phát hiện ra, mắt cậu có thể mở tròn thế này nè.”
Cơ bắp căng cứng của Lẫm Đông thả lỏng, cậu bất giác đánh nhẹ vào cánh tay Hàn Cừ, “Không khoa trương đến thế đâu!”
“Anh Đông Đông xuống xe có cần đàn em phục vụ không?” Hàn Cừ bắt đầu diễn.
Vành tai Lẫm Đông nóng lên từng đợt, cậu vội vàng tập tễnh xuống xe.
Ngôi nhà này lớn hơn nhiều so với ngôi nhà của “Đại Đông Logistics”, chỗ đó để vài món đồ linh tinh, kê thêm cái bếp lò đã thấy chật chội, chỗ này nhổ hết cỏ dại đi còn có thể trồng rau.
Trồng rau là do Hàn Cừ nói, anh đi vào dạo một vòng liền tỏ ra hứng thú với khoảng đất trống bên phải. Mà Lẫm Đông ban đầu muốn làm một bãi cỏ ở đó, nhưng xét thấy phòng ốc còn chưa dọn dẹp xong hết, việc làm vườn chỉ có thể tạm gác lại.
“Bãi cỏ?” Hàn Cừ nghe Lẫm Đông nói về kế hoạch, trầm ngâm vài giây, tay quơ một cái, “Vậy có thể làm một đường ray trên đó.”
Lẫm Đông ngẩn ra, “Đường ray? Đường ray gì?”
Hàn Cừ hào hứng nói: “Tàu hỏa chứ gì, vừa hay chạy xuyên qua bãi cỏ.”
“Cái sân bé tí tẹo này của tôi mà cũng chạy được tàu hỏa à?” Lẫm Đông kinh ngạc tột độ.
“Không phải loại tàu hỏa cậu nghĩ đâu, là tàu hỏa nhỏ, chỉ có một đầu tàu thôi.” Hàn Cừ bắt đầu tưởng tượng, “Vừa hay có thể chạy từ cửa phòng ra đến cổng sân.”
Lẫm Đông: “…”
Hàn Cừ: “Quá hợp để trang trí bãi cỏ.”
Không phải! Lẫm Đông thầm nghĩ, ai nói trên bãi cỏ nên mọc ra một cái tàu hỏa?
Hàn Cừ lại nói: “Còn có thể giải quyết vấn đề bãi cỏ trống trải.”
Trong đầu Lẫm Đông hiện lên cảnh đầu tàu phun khói đen kịt, chạy vù vù qua bãi cỏ của cậu, khói phun đầy mặt cậu. Cậu vội lắc đầu, cái sân này tuyệt đối không cho phép sự tồn tại của tàu hỏa! Nhưng hình ảnh tiếp theo, Hàn Cừ ngồi trong đầu tàu, đang cười vẫy tay với cậu, hỏi cậu có muốn đi nhờ xe ra cổng sân không.
… Hình như cũng không phải là không thể cân nhắc.
Nhà thiết kế chẳng ra đâu vào đâu Hàn Cừ đã “quy hoạch” xong sân vườn, dường như cuối cùng cũng nhớ ra hôm nay đến đây để làm gì, “Vào lấy mấy bộ quần áo.”
Lẫm Đông dẫn Hàn Cừ vào phòng mình thường ở, sạch sẽ thì có sạch sẽ đó, nhưng đồ đạc chất hơi lộn xộn. Nhìn quanh một lượt, thứ gọn gàng nhất lại chính là chiếc áo khoác của Hàn Cừ. Lẫm Đông mang về giặt sạch phơi khô, lúc này nó được gấp ngay ngắn, đặt ngay giữa giường. Mà chiếc chăn đáng lẽ phải gấp hơn lại cuộn thành một cục tùy tiện, nhường chỗ cho nó.
“Cái áo khoác này của tôi…” Hàn Cừ cười nói: “Ở chỗ cậu sống tốt quá nhỉ.”
Lẫm Đông hít một hơi lạnh, nhớ lại tình hình lúc đó. Sau khi áo khoác của Hàn Cừ phơi khô, cậu vốn định cất vào tủ treo lên, nhưng nhìn hàng loạt quần áo của mình trong tủ, đột nhiên cảm thấy nhét chiếc áo này của Hàn Cừ vào có chút kỳ lạ.
Nếu là người khác có lẽ cậu chẳng hề để tâm những điều này, nhưng chủ nhân chiếc áo khoác đó lại là Hàn Cừ, cậu có tâm tư gì với anh, bản thân cậu rõ nhất. Càng hiểu rõ lòng mình, lại càng để ý, như thể việc để quần áo của Hàn Cừ và quần áo của mình sát vào nhau là báo hiệu một ý đồ đen tối không thể nói ra vậy.
Không để trong tủ thì có thể để ở đâu? Trong phòng này không có chỗ nào khác để treo quần áo. Đồ của Lẫm Đông thì vứt bừa bãi trên sofa, trên kệ, nhưng đồ của Hàn Cừ thì không thể vứt như vậy. Hôm đó cậu đã cẩn thận gấp đi gấp lại chiếc áo khoác này cho phẳng phiu, nhìn nó ngay ngắn đến mức có thể đặt trên kệ trưng bày ở cửa hàng thời trang nam làm hàng mẫu, cuối cùng đặt nó ở giữa giường, ngắm nghía một hồi rồi mới đóng cửa rời đi.
Lẫm Đông vừa xấu hổ, vừa cầm lấy áo khoác nhét vào lòng Hàn Cừ, “Trả lại cho chủ nhân rồi đấy!”
Hàn Cừ lại ấn vai cậu, bắt cậu ngồi xuống, “Cậu đừng vội trả về cho chủ nhân của nó, đi đi lại lại, chân không đau à?”
“Không đau, tôi đi… Hít!” Lúc đứng dậy Lẫm Đông có hơi dùng sức một chút, chân trái lập tức “giở trò”, đau nhói.
“Cho nên mới bảo cậu đừng có cử động lung tung mà.” Hàn Cừ càng giống chủ nhà hơn, “Lấy quần áo nào, cậu nói đi, tôi lấy cho.”
“Ừm, cái tủ đằng kia, áo hoodie, cái màu xám ấy, còn quần nữa, cái nào cũng được.” Lẫm Đông thẳng lưng, Hàn Cừ đi về phía nào, nửa thân trên của cậu lại nghiêng về phía đó.
Từng là ngôi sao nhiều năm, dù bây giờ đã thành một thương nhân làm ăn ở một đất nước khác, nhưng gu ăn mặc của Lẫm Đông vẫn không chê vào đâu được, cậu cũng rất thích mua sắm. Trong tủ quần áo một nửa là đồ mặc thường ngày, nửa còn lại khá thời trang và phá cách, mặc khi đến “Vũ Lâm Tình” làm khách mời biểu diễn.
Rõ ràng là Hàn Cừ hứng thú với nửa sau hơn, lúc giúp Lẫm Đông lấy áo hoodie, tiện tay lật xem mấy cái, còn rút ra một chiếc, “Cái này cũng mang theo nhé?”
Đó là một bộ vest màu đỏ sẫm có hoa văn thêu chìm, nếu mặc thì còn phải phối thêm trang sức tương ứng, Lẫm Đông kiên quyết lắc đầu.
Hàn Cừ lại rút ra một chiếc khác, chiếc này còn khoa trương hơn, khắp nơi là lỗ rách, giống như một miếng giẻ lau đính kim cương. Đầu Lẫm Đông lắc lia lịa, lắc nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh.
Hàn Cừ ngắm nghía từng chiếc áo của Lẫm Đông xong, tỏ vẻ tiếc nuối vì chỉ lấy áo hoodie và quần thể thao. Hỏi: “Thật sự không mang cái khác nữa à?”
Lẫm Đông đỏ mặt nói: “Có.” Vừa nói vừa chỉ vào ngăn kéo phía dưới tủ quần áo.
“Tôi đã nói mà, mang cả những kiểu quần áo có phong cách khác đi.” Nhưng Hàn Cừ kéo ngăn kéo ra, chỉ thấy bên trong bày một hàng q**n l*t.
Thấy động tác của Hàn Cừ dừng lại, Lẫm Đông lại định đứng dậy, “Ơ, cái này để tôi tự lấy!”
“Suýt nữa thì quên mất.” Nhưng cử chỉ của Hàn Cừ thì lại chẳng có chút ngại ngùng nào, anh cầm q**n l*t đặt lên trên áo hoodie, còn đếm thử, “Đủ không?”
“Đủ rồi!”
Hàn Cừ lại đi mở ngăn kéo khác, lẩm bẩm: “Vớ, vớ. Tìm thấy rồi.”
Thấy Hàn Cừ dùng bộ đồ ngủ bọc q**n l*t lại, cuối cùng Lẫm Đông cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng sau khi Hàn Cừ gói ghém xong tất cả quần áo cần mang đi vào túi, lại hỏi: “Thật sự không mang gì khác nữa à?”
Lẫm Đông nhấc chân trái lên, xoay qua xoay lại hai vòng, “Vài ngày nữa chạy cũng không vấn đề gì.”
Hàn Cừ đặt túi xuống, bước về phía cậu. Cậu lập tức cảm nhận được áp lực, nhưng không khó chịu. Hàn Cừ hỏi: “Chân khỏi rồi thì về hẻm Tình Thiên, hay là ở đây?”
Lẫm Đông ngẩng đầu nhìn Hàn Cừ, mắt anh rất sâu, lại đứng ngược sáng, càng làm cho ánh mắt anh trở nên trầm tĩnh, sâu thăm thẳm. Lẫm Đông nghĩ một lát, “Không thể cứ ở lì nhà anh mãi được.”
“Cậu thế này mà gọi là ở lì à?” Hàn Cừ ngồi xổm xuống, đồng tử được ánh sáng chiếu vào, giống như hình ảnh phản chiếu của những áng mây trên mặt hồ bỗng tan đi. “Chân què mà còn mong mau chóng chạy đi.”
Lẫm Đông nghĩ đến cảnh bị bế lên, hai bàn tay chụm vào nhau xoa xoa.
“Nói chuyện nghiêm túc.” Hàn Cừ nói: “Vấn đề của Ôn Tỉnh không phải một sớm một chiều là giải quyết được. Có thể cậu sẽ gặp phải nguy hiểm.”
Hiểu được Hàn Cừ đang quan tâm đến mình, lồng ngực Lẫm Đông nóng lên. Một lúc sau, cậu gật đầu, “Tôi biết, tôi sẽ để ý cẩn thận.”
“Để ý cẩn thận vẫn chưa đủ.” Hàn Cừ nói: “Có tôi ở đây, hãy dựa dẫm vào tôi nhiều hơn.”
Lẫm Đông sững người một lúc, trái tim đập mạnh khiến giọng nói cũng bất giác cao lên, “Được, được!”
Vốn dĩ lấy quần áo xong là về, nhưng Hàn Cừ tiện tay dọn dẹp vệ sinh một chút, khoảng đất trống trong sân trở nên sạch sẽ hơn nhiều. Lẫm Đông cầm chìa khóa khóa cổng lại, đột nhiên lại đẩy cổng ra. Hàn Cừ đã khởi động xe, tưởng cậu quên đồ gì đó, một tay chống lên ghế phụ hỏi, “Còn muốn lấy gì nữa à? Tôi đi lấy cho.”
Lẫm Đông lại lắc đầu, nhìn về phía bãi cỏ trong tưởng tượng, “Đội trưởng Hàn, tôi quyết định rồi.”
Hàn Cừ xuống xe, nhanh chân đi đến bên cạnh cậu, “Sao thế?”
“Tôi muốn lát đường ray trên bãi cỏ, rồi kiếm một cái đầu tàu về.” Ánh mắt Lẫm Đông long lanh trong sáng, “Loại đầu tàu có toa chở hàng lộ thiên ấy, tôi không biết lái tàu, sẽ ngồi trong toa hàng.”
Hàn Cừ không ngờ cậu đột nhiên dừng lại là để nghiền ngẫm chuyện tàu hỏa, mỉm cười, “Hồi nhỏ tôi thích lái tàu hỏa nhất, mỗi lần lái tàu, tôi đều ngồi ở đầu tàu.”
Trên đường về thị trấn Sa Vũ, Lẫm Đông nghe Hàn Cừ kể chuyện lái tàu hỏa suốt quãng đường. Gần nhà Hàn Cừ có một công viên nhỏ, không có nhiều thiết bị vui chơi, trò được yêu thích nhất là một chiếc tàu hỏa chạy xuyên qua bụi cây.
Chiều thứ Sáu, Hàn Cừ vứt cặp sách là chạy đi ngồi tàu hỏa, nếu chậm một chút là không giành được vị trí đầu tàu, không được làm lái tàu. Nhưng cậu bé năm đó chưa phải là cảnh sát đặc nhiệm uy phong sau này, chưa cao lớn, thể trạng cũng không tốt lắm, chỉ dựa vào tốc độ nhanh nên luôn là người đầu tiên trèo lên tàu. Nhưng gặp phải cậu bé mập hay bắt nạt thì hết cách, người ta chỉ cần dùng khuỷu tay đẩy một cái là Hàn Cừ đã ngã xuống.
Những đứa trẻ khác được bố mẹ đưa đi, còn Hàn Cừ thì là ông nội đưa đi. Ông cụ cả đời không tranh cãi với ai, thấy cậu bé lăn một vòng từ trên tàu xuống, cũng chỉ có thể ôm cậu bé phủi bụi, đặt cậu bé lên đuôi tàu.
Lẫm Đông không tưởng tượng ra được cảnh Hàn Cừ bị bắt nạt, sốt ruột hỏi: “Anh không giành lại à?”
“Có giành chứ, nhưng giành không lại.” Hàn Cừ cười nói tiếp, trong lòng cậu bé rất không phục, tức giận vì ông nội không giúp mình, đêm về nghĩ đến người khác có bố mẹ chống lưng, mình thì chỉ có một ông nội không biết đánh nhau, lại ấm ức đến bật khóc.
Lúc Lẫm Đông ở bệnh viện chăm sóc Hàn Cừ đã nghe nói anh mất bố mẹ từ rất sớm, lớn lên cùng ông nội. Nhưng đây là lần đầu tiên Hàn Cừ tự mình nhắc đến việc mất bố mẹ. Cậu muốn nói gì đó, nhưng bầu không khí nặng nề nhanh chóng bị tiếng cười của chính Hàn Cừ cắt ngang.
“Tuy ông cụ đánh không lại người trẻ tuổi, nhưng mà ông có tiền.” Hàn Cừ nói, sau đó ngày nào nhà tôi cũng có thịt bò ăn, ông nội đặc biệt thuê một dì giúp việc nấu ăn, ép tôi ăn thịt. Khoảng nửa tháng sau, tôi lại thất bại trong cuộc chiến giành đầu tàu, về nhà lại thấy phòng khách bày một cái đầu tàu mà tôi hằng mơ ước!
Lẫm Đông kinh ngạc trước diễn biến này, “Cho nên anh lái tàu hỏa ở nhà?”
“Là tàu hỏa đồ chơi rất nhỏ.” Hàn Cừ nói, nhà của tôi và ông nội không phải biệt thự, chiếc tàu hỏa đồ chơi nhỏ bé đó quả thực là một vật khổng lồ trong phòng khách. Ông nội vốn thích sạch sẽ, mỗi cuốn sách trong thư phòng đều có vị trí riêng sắp xếp đâu ra đấy, vậy mà vì đứa cháu bị bắt nạt, lại sẵn lòng biến phòng khách thành sân chơi.
Trong lòng Lẫm Đông dâng lên một cảm giác mềm mại, “Vậy sau đó thì sao?”
“Sau đó tôi ăn nhiều thịt bò, không còn ai giành lại được với tôi nữa.” Rõ ràng là Hàn Cừ đang nói lời khoe khoang, nhưng giọng điệu lại rất dịu dàng, “Không lừa cậu đâu, tôi đã làm lái tàu rất lâu, cho đến khi không muốn làm nữa.”
Khi về đến chỗ ở, màn đêm đã bao phủ toàn bộ thị trấn Sa Vũ. Hàn Cừ dừng xe, Lẫm Đông nói: “Đợi khi nào bãi cỏ và đường ray được làm xong, anh lại làm lái tàu một lần nữa, chở tôi nhé.”
Hàn Cừ đặt tay trái lên vô lăng, quay người nhìn Lẫm Đông, “Không vấn đề gì.”
Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
