Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Chương 12: Sao Lại Mặc Áo Khoác Của Tôi Nữa Rồi?
Lẫm Đông ngủ một giấc rất say, đến lúc Bạch Nhất bưng nồi chân giò hầm đến nhà mà cậu vẫn chưa tỉnh.
Khi Lẫm Đông mới gặp Bạch Nhất, em gái cậu ta là Bạch Thiểm bị ngã gãy chân. Nhà Bạch Nhất không có tiền, phải vay mượn khắp nơi mới đủ tiền chữa bệnh cho Bạch Thiểm, không còn dư dả để tẩm bổ. Lẫm Đông biết chuyện, hôm đó liền mua một đống xương có thịt mang đến nhà Bạch Nhất, bảo cậu ta hầm mỗi ngày. Bạch Nhất vô cùng cảm kích. Nhưng sau đó Lẫm Đông lại mua cả chân giò và đỗ tới, hầm thành một nồi trắng phau.
Bạch Nhất không hiểu tại sao phải ăn chân giò, Lẫm Đông giải thích cho cậu ta, bị thương ở đâu thì ăn bộ phận đó, như vậy sẽ mau lành hơn. Bạch Nhất nghĩ thông rồi thì nổi giận đùng đùng, vung nắm đấm về phía Lẫm Đông, nếu không phải Lẫm Đông phản ứng nhanh, cú đấm đó chắc chắn đã giáng lên mặt rồi.
Bạch Nhất vừa tức giận vừa thất vọng, cậu ta thật lòng kính trọng Lẫm Đông, vậy mà Lẫm Đông lại… lại nói chân em gái cậu ta là chân giò! Cậu ta thương em gái nhất trên đời, người khác bắt nạt cậu ta thì được, nhưng không được bắt nạt em gái cậu ta.
Lẫm Đông ngồi bệt dưới đất, nhíu mày nhìn Bạch Nhất mặt đỏ tía tai, dần hiểu ra vì sao Bạch Nhất tức giận. Cậu đứng dậy, phủi bụi. “Là lỗi của tôi, chưa nói rõ ràng với cậu.”
Hôm đó, Lẫm Đông kiên nhẫn giải thích cho Bạch Nhất về tập tục ở quê nhà, rằng hồi nhỏ cậu bị ngã đau chân, người lớn cũng hầm chân giò để bồi bổ, sau khi đỡ hơn thì đổi thành món chân giò kho ngon hơn.
…….
Bạch Nhất càng nghe càng đỏ mặt, cúi đầu xin lỗi Lẫm Đông, còn nhờ Lẫm Đông dạy cách hầm. Chân của Bạch Thiểm vì vấn đề nguồn lực y tế mà để lại di chứng, bây giờ đi lại vẫn khập khiễng, nhưng Bạch Nhất vẫn rất biết ơn Lẫm Đông. Hôm qua biết Lẫm Đông bị thương ở mắt cá chân, phản ứng đầu tiên của cậu ta là hầm chân giò.
Trời còn chưa sáng tỏ, khu chợ trong thị trấn vừa mở cửa là cậu ta đã lao vào đó. Bây giờ cậu ta có tiền rồi, mua chân giò cũng hào phóng y như Lẫm Đông hồi đó. Mua xong, cậu ta chạy về Hẻm Tình Thiên, rửa sạch rồi bắt đầu hầm. Đến khi trong hẻm trở nên nhộn nhịp, nồi canh chân giò hầm đậu trắng đầy ắp đã được cậu ta cho vào hai chiếc bình giữ nhiệt cỡ lớn.
Cậu ta tưởng Lẫm Đông đang ở trong làng, lái xe đến đó một chuyến nhưng không có ai. Gọi điện cho Lẫm Đông thì không ngờ lại tắt máy. May mà cậu ta có số điện thoại của Hàn Cừ, gọi thử thì đúng là Lẫm Đông đang ở cùng với Hàn Cừ. Biết Lẫm Đông tạm thời đang ở đối diện Cục trị an, Bạch Nhất mới yên tâm, thong thả lái xe đến đó, tiện đường còn mua một túi hoa quả.
Hàn Cừ mở cửa, Bạch Nhất định cất giọng: “Anh Đông Đông, em…”
“Suỵt—” Hàn Cừ chỉ vào bên trong, nói nhỏ: “Anh Đông Đông của cậu còn chưa dậy.”
Bạch Nhất sững sờ, nếu không phải hai tay đều đang xách đồ, cậu ta đã lập tức đưa tay lên bịt miệng rồi. Nhìn bộ dạng buồn cười của cậu ta, Hàn Cừ không khỏi bật cười, nhận lấy bình giữ nhiệt từ trên tay cậu ta. “Sao ngạc nhiên thế? Vào ngồi chơi đi.”
“Thôi, thôi ạ, anh ấy còn chưa dậy.” Bạch Nhất xua tay.
“Dậy sớm hầm canh thế này, chắc chưa ăn sáng đâu nhỉ?” Hàn Cừ nói: “Tôi vừa ra ngoài mua ít đồ, ăn cùng không?”
Bạch Nhất quả thực quên mất bữa sáng. “Vậy được, em xin ké bữa sáng.”
Trên bàn bày một bát bún và một tô cháo còn nguyên, cùng với xíu mại, trứng. Nhìn là biết Hàn Cừ mới ra ngoài mua sau khi nhận điện thoại của Bạch Nhất. Phần thanh đạm là của Lẫm Đông, phần còn lại Hàn Cừ và Bạch Nhất xử lý.
Bạch Nhất vừa ăn vừa hỏi thăm tình hình của Lẫm Đông, thấy cậu chưa tỉnh thì rất yên tâm. “Anh Đông Đông thường không ngủ lâu như vậy đâu, ở cửa hàng của bọn em, anh ấy là người đến sớm nhất. Có hôm em trực ca, em còn chưa dậy anh ấy đã đến rồi. Em hỏi sao anh ấy không ngủ thêm, ảnh nói ảnh ngủ ít quen rồi. Anh Hàn này, chắc chắn là giường chỗ anh đặc biệt thoải mái, anh xem, anh ấy ngủ say không muốn dậy luôn kìa.”
“Hôm qua mệt quá rồi, ngủ thêm một chút cũng là chuyện bình thường mà.” Hàn Cừ nói.
Bạch Nhất có khẩu vị khá đặc biệt, đến xíu mại cũng phải chấm với tương ớt chua ngọt. “Chuyện đó khác chứ, mối quan hệ của hai người đã tiến triển đến mức đó rồi.”
Hàn Cừ đặt đũa xuống. “Hửm? Đến mức nào rồi?”
Bạch Nhất liếc nhìn về phía cửa phòng ngủ, nhìn quanh một vòng rồi thần thần bí bí hạ giọng: “Anh Hàn, em biết hết rồi, hai người có một đứa con.”
Hàn Cừ sững người. “Con?” Trong giây lát, đầu óc anh lóe lên đủ mọi khả năng, nhưng mà, anh và Lẫm Đông làm sao có con được? Ai sinh ra?
Bạch Nhất vừa lắc đầu vừa đưa điện thoại của mình cho Hàn Cừ xem video. Video vừa mở, hình ảnh hiện ra chính là Lẫm Đông, không, nói chính xác hơn thì, thực ra là Vũ Phong.
Hàn Cừ nhướng mày. “Hửm?”
“Đây chẳng phải là con của hai người sao?” Bạch Nhất khẳng định chắc nịch. “Anh Đông Đông nói với em rồi, là anh đã hướng dẫn anh ấy diễn vai Vũ Phong, vai diễn này bề ngoài là anh ấy, nhưng cốt lõi thực chất là anh.”
Cuối cùng Hàn Cừ cũng hiểu được logic suy nghĩ của Bạch Nhất, anh dở khóc dở cười, nhưng đồng thời lại như vừa phát hiện ra điều gì đó mới mẻ, trong lòng dâng lên một niềm vui thích kỳ lạ.
Bạch Nhất vội vàng ăn bữa sáng, không đợi Lẫm Đông tỉnh lại đã định rời đi. “Anh Hàn, anh nói với anh ấy giúp em nhé, ở tiệm không cần anh ấy lo đâu, đã có bọn em rồi, bảo anh ấy cứ yên tâm dưỡng thương đi, tuyệt đối không được về cửa hàng!”
Hàn Cừ cười tiễn Bạch Nhất ra cửa. “Yên tâm đi, tôi sẽ trông anh Đông Đông của cậu ta ăn hết chân giò.”
Trong lúc mơ mơ màng màng, Lẫm Đông nghe thấy tiếng động ngoài phòng khách, nhưng không biết là Bạch Nhất đã đến. Cậu lật người lại, ôm chặt lấy chăn. Về chuyện ăn mặc, ở, đi lại, cậu chưa bao giờ bạc đãi bản thân, những chiếc chăn ở Hẻm Tình Thiên và trong căn nhà nhỏ ở trong làng đều là loại tốt nhất có thể mua được, nhưng không có chiếc chăn nào ấm áp như chiếc cậu đang ôm lúc này. Cậu ngủ mê man, mãi một lúc sau mới ngồi dậy được.
Cúi đầu nhìn chiếc chăn trong lòng, cậu cũng dần tỉnh táo lại. Cậu nhận ra sự ấm áp này có lẽ không đến từ bản thân chiếc chăn, mà vì đây là chăn của Hàn Cừ, hơi ấm còn vương lại trên đó giống như vòng tay của Hàn Cừ đang ôm lấy cậu.
Hai tai lại bắt đầu nóng bừng. Lẫm Đông vội lắc đầu, nhanh chóng ngồi dậy, cầm lấy điện thoại định xem giờ thì phát hiện nó đã tắt nguồn vì hết pin. Ánh nắng chiếu qua khe rèm cửa, có lẽ đã không còn sớm nữa. Cậu rón rén đi tới cửa, mở hé cửa nhìn ra ngoài.
“Làm trộm đấy à?” Giọng Hàn Cừ đột nhiên vang lên.
Lẫm Đông giật nảy mình, lập tức rụt người lại. Hàn Cừ đang xắn tay áo, tay còn ướt. “Ra ăn bữa trưa sớm đi, có món chân giò hầm đấy.”
“Anh hầm à?” Lẫm Đông đi ra phòng khách, lúc này mới thấy quần áo đang phơi trên ban công, phơi dưới ánh nắng chói lọi. “Quần áo của tôi… anh giặt rồi à?”
“Tiện tay thôi mà.” Hàn Cừ lấy khăn lau tay. “Đồ của tôi cũng giặt rồi, hôm nay trời đẹp, tối là khô thôi. Nhưng lát nữa vẫn phải qua nhà cậu lấy thêm mấy bộ đồ.”
Giọng điệu của Hàn Cừ quá đỗi tự nhiên, càng làm cho nhịp tim đập tựa sấm của Lẫm Đông như thể đang toan tính điều gì đó đen tối. Cậu cứng đờ như khúc gỗ đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, sau khi tạt vào mặt mình vài vốc nước lạnh mới áp chế được hơi nóng trên má.
Giặt quần áo, ừm, chỉ là giặt quần áo thôi mà. Lần trước áo khoác của Hàn Cừ để lại chỗ mình, mình cũng đã giặt cho anh ấy rồi. Rất bình thường, không sao hết.
Chân giò hầm vẫn còn nóng, vừa hay có thể ăn cùng với bún. Hàn Cừ múc canh ra. “Bạch Nhất hầm cho cậu đấy.”
Lẫm Đông gật đầu. “Tôi nếm ra rồi.” Đã hơn mười tiếng rồi cậu chưa ăn gì, đói muốn lả đi, nên ăn phở và chân giò rất nhanh. Chân giò hầm ngọt thì ngọt thật, nhưng hơi thanh đạm, may mà còn có củ cải ngâm ớt hiểm, giúp cân bằng hương vị. Ăn được một nửa, cậu phát hiện Hàn Cừ ngồi xuống đối diện. Cậu ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Hàn Cừ. “Đội trưởng Hàn, anh cũng ăn chút đi.”
“Tôi ăn rồi, cậu ăn đi.” Hàn Cừ nói xong thì chống cằm.
Lẫm Đông đành phải tiếp tục ăn, liếc mắt thấy Hàn Cừ vẫn luôn nhìn mình. Cậu lại ngẩng đầu lên lần nữa, Hàn Cừ cũng không hề dời mắt đi. Cảnh này có chút khó chịu, Hàn Cừ muốn nói gì sao? Lẫm Đông thầm đoán, tốc độ gặm chân giò và ăn bún cũng chậm lại. Nhận ra nếu mình cứ ăn từ tốn thế này, chắc Hàn Cừ cũng sẽ tiếp tục nhìn, cậu lại ăn như hổ đói.
“Tôi ăn no rồi.” Lẫm Đông đứng dậy dọn bàn, hoàn toàn không để ý đến cơn đau ở mắt cá chân trái.
“Cậu ngồi đi, để tôi.” Hàn Cừ còn nhanh hơn, vừa nói đã giằng lấy bát đĩa.
Lẫm Đông ăn nhờ ở đậu nhà Hàn Cừ, trên người còn đang mặc đồ ngủ của Hàn Cừ, cảm thấy rất áy náy. “Đội trưởng Hàn, hay là để tôi làm cho, tôi đi lại được mà, hơn nữa rửa bát đâu cần phải dùng chân. Anh đi làm việc khác đi.”
Hàn Cừ thả bát đĩa vào bồn rửa, vừa quay người lại thì thấy Lẫm Đông chân đi cà nhắc nhưng vẫn bước vội theo sau, thiếu chút nữa là đâm sầm vào anh.
“Xin lỗi.” Lẫm Đông bực bội vì cái chân không nghe lời của mình.
“Tôi bận việc gì khác cơ?” Hàn Cừ nói: “Chuẩn bị giao việc cho tôi à?”
Lẫm Đông nói: “Anh không đến Cục trị an sao? Tôi, tôi làm lỡ việc của anh rồi.”
Hàn Cừ bật cười. “Đây lại chẳng phải Lạc Thành, chẳng lẽ ngày nào tôi cũng phải làm việc cho Luke à?”
Lẫm Đông không muốn làm kẻ ăn không ngồi rồi, dù sao cũng đã tới bên bồn rửa rồi, liền dùng khuỷu tay huých nhẹ vào người Hàn Cừ, đẩy anh ra, sau đó mở vòi nước, nhanh nhẹn rửa bát. Hàn Cừ lùi lại hai bước, dựa vào mép bàn nhìn cậu bận rộn, trong đầu lại hiện lên câu nói của Bạch Nhất về “đứa con” của bọn họ.
Thật ra không phải đến lúc này mới nghĩ đến, mà từ lúc tiễn Bạch Nhất đi cho đến giờ, trong tai anh cứ văng vẳng hai từ “đứa con” kia. Anh và Lẫm Đông có một đứa con. Đứa con này tuy không phải là con theo quan niệm thông thường, nhưng Vũ Phong quả thực đã trở thành một mối liên kết đặc biệt giữa anh và Lẫm Đông, không một ai có thể chen chân vào được.
Mấy năm nay Lẫm Đông đối với anh luôn là một nhân vật đặc biệt. Cách ví von gây sốc này của Bạch Nhất lại cho anh một đáp án rõ ràng.
Lẫm Đông rửa xong bát đũa, lại phát hiện Hàn Cừ vẫn còn đang nhìn mình, lần này còn nhìn lộ liễu hơn cả lúc ở bàn ăn. Trong lòng cậu đột nhiên nhen nhóm một chút cảm giác khó chịu, không nhịn được lại hỏi anh: “Đội trưởng Hàn, có phải anh có chuyện muốn nói với tôi không?”
Đúng là Hàn Cừ có chuyện muốn nói, nhưng bị Lẫm Đông hỏi một câu đầy hờn dỗi như vậy, lời muốn nói lại nghẹn trong họng. Anh là người tưởng như thẳng tính, những lại bỗng trở nên ngại ngùng một cách lạ thường. Ban đầu khi dạy Lẫm Đông, trong mắt cậu tràn đầy khao khát thành công, khí thế đó sắc bén, vô cùng rạng rỡ. Nhưng Lẫm Đông mà anh thấy sau khi tỉnh lại thì đã thu mình và u ám hơn nhiều, vẻ dè dặt cẩn trọng của cậu khiến anh thấy khó chịu. Vừa rồi, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng trên người Lẫm Đông lại xuất hiện sự nồng nhiệt của ngày xưa.
Hàn Cừ lại có chút muốn lùi bước.
Hắng giọng một tiếng, Hàn Cừ cầm lấy áo khoác. “Tôi phải đi hỏi xem vụ án của đám người Ôn Tỉnh tra đến đâu rồi, cậu tạm thời đừng đi đâu hết, đồ ăn ở nhà có đủ cả.”
Lẫm Đông đã chuẩn bị sẵn tinh thần tranh luận với Hàn Cừ, nhưng Hàn Cừ lại định đi đến Cục trị an. Nắm đấm còn chưa kịp giơ lên đã tiu nghỉu rút về, cậu thở phào nhẹ nhõm. “Ồ, được, tôi đợi tin của anh.”
Cửa vừa đóng lại, cả hai người mang tâm sự riêng đều đứng ngây tại chỗ một lúc. Hàn Cừ day day thái dương, gạt bỏ hình ảnh “đứa con” ra khỏi đầu, sau khi bước vào Cục trị an thì nhanh chóng điều chỉnh về trạng thái làm việc.
Ở phía bên kia, Lẫm Đông, người vừa bị tước quyền làm việc, trở nên rảnh rỗi. Cậu muốn giúp Hàn Cừ làm chút gì đó, nhưng quần áo đã được giặt, nhà cửa cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ, nấu ăn cũng không đến lượt cậu. Sau khi xác nhận mình thực sự chỉ có thể tạm thời làm một kẻ vô dụng, với suy nghĩ không muốn gây thêm phiền phức cho Hàn Cừ, Lẫm Đông bôi thuốc rồi thì lại tự xoa bóp một lượt, xong thì ngồi yên trên sofa.
Ôn Tỉnh và mười mấy tên thuộc hạ của gã ta đang bị giam trong nhà tạm giam. Hàn Cừ đến xem qua. Hôm qua Ôn Tỉnh còn rất vênh váo, nhưng hôm nay gã ta biết mình đã đụng phải thứ dữ thì lập tức thành thật hẳn, tỏ ý nhất định sẽ hối cải, quyết không xâm phạm đến lợi ích của Lẫm Đông nữa, đồng thời cũng sẽ dốc hết sức bồi thường cho gia đình A Công.
“A Công chỉ có một người chị gái, nhưng đã mất tích, có thể là bị người ta bán lên phương Bắc, cũng không biết còn sống hay không.” Trong văn phòng của Luke khói thuốc mù mịt. “A Công làm bảo vệ cho Ôn Tỉnh là vì nghe người ta nói làm bảo vệ kiếm tiền nhanh, hắn ta muốn dành dụm tiền để lên phương Bắc tìm chị, mà tên Ôn Tỉnh này lại có mối ở phương Bắc. A Công coi Ôn Tỉnh là cái cây hái ra tiền, còn Ôn Tỉnh thì coi hắn ta là vật hy sinh.”
Hàn Cừ mở cửa sổ cho thoáng khí. Luke lại nói, theo luật pháp của nước M, A Công là người của Ôn Tỉnh, nên Ôn Tỉnh sẽ bị giam khoảng nửa năm đến một năm, sau đó bị trục xuất khỏi thị trấn Sa Vũ. Đây đã là hình phạt nặng nhất rồi.
Hàn Cừ nghe xong thì nhíu mày, nhìn ra ngoài cửa sổ trầm ngâm.
Luke nói: “Hàn tiên sinh, anh đang lo lắng cho bạn mình sao?”
Hàn Cừ hiểu rất rõ nước M, nên không cần Luke giải thích nhiều về hoàn cảnh khó khăn của bọn họ. “Với bản tính của Ôn Tỉnh, sau khi ra tù chắc chắn gã ta sẽ tìm Lẫm Đông gây sự.”
Luke khó xử nói: “Việc tôi có thể làm, cùng lắm là bây giờ chuyển Ôn Tỉnh đến thành phố Tiêu Lưu, cho gã ta đi tù ở thủ đô, nhưng thật lòng mà nói, thời gian gã ta bị giam cũng chỉ khoảng hơn một năm thôi.”
Hàn Cừ nói: “Ngài Luke, tôi hiểu rồi, gần đây phải phiền anh để mắt đến người của Ôn Tỉnh nhiều hơn.”
“Không vấn đề gì, đây là việc chúng tôi nên làm mà.” Luke lại thở dài. “Tôi hy vọng những người nước ngoài như các anh đến đây đầu tư, tôi thấy Lẫm tiên sinh làm ăn ở thị trấn Sa Vũ của chúng tôi rất tốt đẹp, tôi muốn cậu ấy ở lại, kiếm tiền ở đây và tiêu tiền ở đây. Nhưng tôi cũng nói thẳng với anh, ở thị trấn Sa Vũ này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Nếu anh thực sự không yên tâm thì có thể đưa cậu ấy rời đi.”
“Cảm ơn. Tôi sẽ bàn bạc với cậu ấy.” Hàn Cừ rời đi rồi lại quay lại. “Đúng rồi, cái camera siêu nhỏ của Lẫm Đông còn dùng được không?”
Luke vỗ trán. “Đã thu thập xong chứng cứ rồi, anh muốn lấy à? Ký tên là có thể mang đi.”
“Có cần Lẫm Đông đích thân đến ký không?”
“Về nguyên tắc thì là cần.” Nhưng Luke nhớ ra chân của Lẫm Đông không tiện đi lại nên mới nói, “Anh ký thay cho cậu ấy cũng được!”
Điện thoại của Lẫm Đông đã sạc đầy pin. Vừa mở máy đã nhận được điện thoại của Hàn Cừ, nói là muốn đi lấy quần áo cho cậu. Lẫm Đông hỏi: “Tôi đi cùng anh được không?”
Đã hẹn là Hàn Cừ sẽ đợi trong xe, Lẫm Đông tự mình xuống lầu. Chân cậu đã đỡ đau nhiều, mặc dù đi hơi chậm, nhưng vẫn đi được. Cậu chỉ sửa soạn qua loa, quần áo của cậu vẫn chưa khô, thấy chiếc áo măng tô của Hàn Cừ vắt trên lưng ghế, cậu liền khoác lên người rồi mở cửa. Ai ngờ Hàn Cừ lại xuất hiện ngay trước cửa nhà.
Lẫm Đông ngạc nhiên. “Sao anh lại lên đây?”
Hàn Cừ nhìn cậu từ trên xuống dưới. “Sao lại mặc áo khoác của tôi nữa rồi?”
Lẫm Đông nhất thời không nói nên lời, hai tay lúng túng đút vào túi áo. Hàn Cừ lại cười nói: “Đi nào, đi lấy quần áo của cậu.”
Nhìn bàn tay trước mặt, Lẫm Đông không lập tức nắm lấy. Một mặt là cậu đã quen tự lập khi ở nước M, vết thương nhỏ này hoàn toàn không cần ai đỡ. Mặt khác là do cái tật xấu của cậu, khi túi áo quá dễ chịu, tay đã đút vào rồi thì không muốn rút ra nữa.
Hai người “đứng hình” một lúc. Hàn Cừ hiểu sai ý, đột nhiên bước tới bế thốc Lẫm Đông lên theo kiểu bế công chúa. Lẫm Đông đứng hình, vội vàng giãy giụa: “Không cần, không cần đâu!”
Hàn Cừ nói: “Không phải là không đi được sao?”
Lẫm Đông mặt đỏ tai hồng. “Tôi đi được mà!”
Người trong lòng giống như một con linh miêu vừa bị bắt giữ, vẫn còn nét hoang dã, đến khóe mắt cũng đỏ lên. Tim Hàn Cừ như bị vành tai của con linh miêu kia khẽ cào một cái. Anh thả cậu xuống trước cửa thang máy, Lẫm Đông lao vào trong còn nhanh hơn cả anh, như thể chưa từng bị thương vậy.
Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
