Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Chương 11: Tin Tưởng Mù Quáng
“Xin lỗi.” Lẫm Đông khẽ nức nở trong vòng tay Hàn Cừ, hai tay cậu vô thức nắm chặt lấy áo anh, nhỏ giọng nói đi nói lại: “Xin lỗi.”
Đây không phải là khoảnh khắc gian nan nhất trong cuộc đời cậu. Ngay từ khi còn là một ngôi sao nhỏ bé ai cũng có thể chà đạp, Lẫm Đông đã nếm trải đủ mọi cay đắng. Sau này, khi đã trở thành một đại minh tinh được vạn người săn đón, cậu vẫn phải đối mặt với rất nhiều điều bất đắc dĩ. Khi quyết tâm rời xa quê hương đến nước M, cậu cũng chỉ đỏ hoe mắt vào khoảnh khắc từ biệt cha mẹ. Ở nước M, khi phải xoay xở với những thương nhân, những thế lực anh chị ở địa phương, việc chịu thiệt thòi ngược lại càng khiến cậu thêm kiên cường, dũng cảm. Chỉ có giờ phút này, cậu mới không kìm được nước mắt.
Kể từ khoảnh khắc gặp Hàn Cừ năm đó, dường như cậu đã đặt một niềm tin mù quáng đối với người đàn ông này. Cậu không thể nắm bắt tốt vai diễn Vũ Phong, dù học hỏi khắp nơi cũng không tìm ra phương pháp, nhưng khi Hàn Cừ đứng giữa các đồng đội trong đội đặc nhiệm, mọi cử chỉ, hành động của anh đều thu hút ánh nhìn của cậu. Khi đó cậu còn chưa biết tên Hàn Cừ, nhưng cơ thể cậu đã bắt đầu bắt chước theo. Ngay cả khi bị Hàn Cừ chặn lại vì nghi ngờ là phần tử khả nghi, cậu vẫn còn đang mải mê nghiên cứu tư thế bắt người của anh.
Khi Hàn Cừ “phản bội” tất cả mọi người để thực hiện nhiệm vụ nằm vùng, ngay cả đồng đội cũng cho rằng anh đã về phe địch, thì cậu, một người bình thường không hề có kinh nghiệm trinh sát hình sự, lại tin tưởng vô điều kiện rằng Hàn Cừ vẫn là người cảnh sát đặc nhiệm năm nào.
Cậu không hiểu liệu có phải tình yêu mù quáng đã mang đến niềm tin mù quáng hay không, hay niềm tin mù quáng có trước rồi mới nảy sinh thứ tình yêu khó nói thành lời này. Nếu phải dùng một từ để diễn tả ý nghĩa của Hàn Cừ đối với cậu, thì có lẽ đó là “an toàn”.
Vì vậy, chỉ khi ở bên cạnh Hàn Cừ cậu mới không kìm được nước mắt, những cảm xúc dồn nén bấy lâu trong lòng tức khắc vỡ òa, tuôn trào, trút hết lên người Hàn Cừ.
Hàn Cừ không nói nhiều, chỉ vỗ nhẹ lên tóc cậu, cảm nhận được cơ thể trong vòng tay mình dần ngừng run rẩy.
“Là tôi chuẩn bị vẫn chưa đủ kỹ càng và chu toàn.” Sau khi khóc xong, giọng nói của Lẫm Đông cũng trầm hơn hẳn so với bình thường. Cậu luyến tiếc vòng tay của Hàn Cừ, nhưng vẫn gắng gượng ngồi dậy. Nhìn thấy vệt nước mắt ướt đẫm trên ngực áo Hàn Cừ, trong lòng cậu cảm thấy áy náy vô cùng.
“Hửm? Bắt đầu rút kinh nghiệm rồi à?” Hàn Cừ làm như không biết trên người và tay áo mình đều là nước mắt của cậu.
Nhờ thái độ của Hàn Cừ mà Lẫm Đông đã bình tĩnh lại đôi chút. “Tiền không lấy lại được cũng không sao, coi như mua quan tài cho Ôn Tỉnh. Chỉ cần sau này gã ta đừng ngáng đường tôi nữa là được rồi.”
“Cậu không muốn mạng gã ta, nhưng gã ta lại muốn mạng của cậu. Không lấy được mạng, gã ta đành chọn cách khác là tống cậu vào tù.” Hàn Cừ tổng kết: “Dù Ôn Tỉnh có hám lợi đến đâu thì cũng lớn lên ở nước M.”
Lớn lên ở nước M đồng nghĩa với việc đã trải qua những năm tháng chiến loạn kéo dài, đồng nghĩa với việc xem giết chóc dễ dàng như ăn cơm uống nước, đồng nghĩa với việc mạng người là thứ rẻ mạt nhất.
“Đúng vậy…” Lẫm Đông đưa hai tay luồn vào tóc, vò rối mái tóc của mình. “Cách nghĩ hoàn toàn khác nhau. Lẽ ra tôi nên mang theo súng… không đúng, lẽ ra tôi nên kiếm cho mình một khẩu súng.”
“Này này.” Hàn Cừ cười ngắt lời. “Không ai rút kinh nghiệm kiểu đó cả. Cậu đâu phải lớn lên ở đây, đừng trở nên giống bọn họ.”
“Tôi biết rồi.”
Hàn Cừ hỏi: “Đúng rồi, cậu sẽ về nước chứ?”
Lẫm Đông cúi đầu, không trả lời câu hỏi của Hàn Cừ, cậu cứng nhắc nói lảng sang chuyện khác: “Hôm nay tôi thể hiện không tốt lắm, lúc nhảy xuống, lẽ ra tôi không nên bị trẹo chân.” Không nhắc thì thôi, chứ vừa nhắc tới, mắt cá chân cậu lại đau nhói dữ dội.
Dường như Hàn Cừ thực sự bị chủ đề này đánh lạc hướng. “Ồ? Thân thủ tốt lên từ khi nào thế? Học của ai vậy?”
“Học của…” Lẫm Đông bắt gặp ánh mắt Hàn Cừ, nhưng lời đến miệng lại đổi hướng: “Đến nước M kiếm sống thì cũng phải biết chút võ vẽ phòng thân chứ.”
“Tôi còn tưởng cậu sẽ nói, là do ông thầy này dạy tốt chứ.” Hàn Cừ tỏ vẻ thất vọng.
Lẫm Đông ngỡ ngàng. “Đội trưởng Hàn…”
“Đùa chút thôi.” Hàn Cừ nói: “Trần Tranh đã kể cho tôi nghe tình hình lúc bọn họ tìm thấy cậu dưới tầng hầm trong nhà máy chế biến cỏ khô ở Tây Bắc, lúc đó cậu…”
Lẫm Đông đột nhiên thấy lạnh sống lưng, đó là khúc mắc khó vượt qua nhất trong lòng cậu. Mặc dù xét về kết quả, cậu bị bọn tội phạm ép buộc, đóng vai nhân vật chủ chốt, gián tiếp giúp Hàn Cừ hoàn thành nhiệm vụ nằm vùng, nhưng cậu không có góc nhìn toàn cảnh như Thượng Đế. Lúc đó, cậu chỉ vì sợ hãi, kinh hoàng mà buộc phải để bọn tội phạm lợi dụng.
Cậu đã vô số lần hồi tưởng, liệu Vũ Phong có khuất phục không? Liệu Hàn Cừ có khuất phục không? Cả hai đều sẽ không, vì vậy bọn họ mới là những anh hùng thực sự, còn cậu chỉ là một người bình thường sống dưới sự bảo bọc của bọn họ.
“Thân thủ của cậu lúc đó còn kém lắm.” Lời nói của Hàn Cừ như một đôi tay, kéo Lẫm Đông đang dần chìm xuống trong làn nước lạnh lẽo lên. “Bây giờ chạy parkour giữa làn đạn, còn đặc sắc hơn cả diễn xuất trong Vũ Sự nữa.”
Lẫm Đông buột miệng: “Anh đã xem rồi à?” Nói xong, cậu thấy Hàn Cừ nhướng mày, đột nhiên nhận ra, làm sao Hàn Cừ có thể chưa xem được chứ.
Khi Hàn Cừ hôn mê bất tỉnh, cậu ngày nào cũng túc trực bên giường bệnh, dùng điện thoại bật Vũ Sự cho Hàn Cừ nghe. Cậy Hàn Cừ không nghe thấy, cậu thì thầm kể lại quá trình quay phim, đoạn nào bị thương, đoạn đánh đấm nào là do cậu tự ý thêm vào sau khi học theo tư thế của Hàn Cừ. Ngày Hàn Cừ tỉnh lại, bộ phim Vũ Sự trên điện thoại cũng vừa chiếu đến tập cuối.
Hàn Cừ giơ ba ngón tay lên. Lẫm Đông không hiểu: “Hửm?”
“Sau đó tôi đã xem lại ba lần.”
“Anh…”
Hàn Cừ dứt khoát lấy điện thoại ra, cho Lẫm Đông xem bộ phim đã lưu. “Tôi tải về đấy.”
Vành tai Lẫm Đông nóng bừng. “Anh, anh xem nhiều lần thế để làm gì?”
“Còn không phải tại có người nào đó, vừa đến đã bật luôn tập cuối, spoiler trắng trợn như vậy.” Thấy Lẫm Đông dường như định đụng vào “kho báu” của mình, Hàn Cừ vội vàng cất điện thoại đi.
Lẫm Đông xấu hổ, đặt hai tay lên đầu gối, ngồi im không nhúc nhích.
Đúng lúc này, điện thoại của Hàn Cừ reo lên. Là Luke gọi tới. Pháp y đã khám nghiệm tử thi xong, vết thương chí mạng trên cổ A Công và vết thương trên cổ tay không phải do cùng một hung khí gây ra. Một tên bảo vệ đã thừa nhận giết A Công theo lệnh của Ôn Tỉnh. Hiện tại, Ôn Tỉnh và đồng bọn đã bị tạm giam.
Sau một đêm vật lộn, Lẫm Đông muốn về sớm để Hàn Cừ còn nghỉ ngơi, nhưng cậu chưa kịp nói ra thì Hàn Cừ đã lên tiếng trước: “Tạm thời cậu ở chỗ tôi đi.”
Lẫm Đông sững người. “Sao cơ?”
Hàn Cừ rất thận trọng: “Ôn Tỉnh bị bắt rồi, nhưng không thể đảm bảo không có thân tín nào của gã ta ở ngoài. Cậu ở một mình trong làng hay ở cửa hàng gì cũng đều không an toàn. Đợi vài ngày nữa nắm rõ tình hình rồi tính tiếp.”
Lẫm Đông lại nhíu mày. “Nhưng như vậy phiền anh quá.”
“Có gì đâu?” Hàn Cừ đưa tay về phía cậu, “Vừa hay tâm sự với cậu một chút.”
Hàn Cừ lái xe cảnh sát của Cục trị an. Suốt đường đi, lòng Lẫm Đông cứ thấp thỏm không yên, lại không nén nổi phấn khích. Hàn Cừ muốn nói chuyện với cậu, nói chuyện gì nhỉ?
Khi xe sắp đến Cục trị an, Lẫm Đông tưởng Hàn Cừ ở trong đó nên không tránh khỏi có chút bài xích. Nhưng xe lại rẽ vào một ngã khác, Hàn Cừ như đọc được suy nghĩ của cậu, anh nói: “Không ở trong đó đâu, ở đây này.”
Lẫm Đông biết khu nhà điều dưỡng đã được cải tạo này, trông giống khách sạn nhưng không mở cửa cho người ngoài, đúng là nơi này an toàn hơn nhiều so với chỗ ở của cậu.
Hàn Cừ ở tầng ba của một trong các tòa nhà ở đây, là một căn hộ khép kín có phòng khách và phòng ngủ. Nhà bếp khá đơn giản, đủ để nấu những bữa ăn thường ngày. Mặc dù Lẫm Đông đã tiêu hao rất nhiều sức lực, nhưng lại không hề buồn ngủ, cậu tò mò nhìn ngó xung quanh. Ghế sofa trong phòng khách có thể mở ra thành giường, dùng gối tựa làm gối đầu, tối nay cậu sẽ ngủ ở đây.
Hàn Cừ vừa cắm điện ấm siêu tốc thì thấy Lẫm Đông đang rất ra dáng chủ nhà, dọn dẹp chiếc giường sofa, dường như còn đang cân nhắc xem nên nằm đầu nào.
“Đi tắm trước đi, tắm xong rồi bôi thuốc, chỗ đó của cậu cần xoa bóp.” Hàn Cừ nói: “Quần áo thì mặc đồ của tôi, đã giặt sạch cả rồi, có ngại không?”
“Không ngại, không ngại đâu!” Miệng thì nói vậy nhưng má Lẫm Đông vẫn nóng lên.
Làn nước ấm nóng xối lên người, gột rửa bụi bẩn và mồ hôi. Lẫm Đông nhắm mắt, thẫn thờ trong giây lát. Khi tiếng gõ cửa vang lên, cuối cùng cậu cũng có cảm giác chân thực rằng mình sắp qua đêm tại nhà Hàn Cừ.
“Quần áo tôi để trên kệ nhé, q**n l*t là đồ mới đó.”
Tim Lẫm Đông nhảy lên một cái. “Vâng, được, cảm ơn Đội trưởng Hàn!”
Bộ đồ ngủ Hàn Cừ mang tới thực chất là một chiếc áo phông đã cũ và chiếc quần thể thao mỏng. Chất vải đã được giặt rất mềm mại, còn vương mùi nước giặt. Lẫm Đông thay xong, đứng trước gương, không nhịn được tặc lưỡi một tiếng. Cậu vốn biết Hàn Cừ to con hơn mình rất nhiều, lần trước mặc áo khoác của anh đã thấy rõ sự khác biệt này, nhưng bộ đồ ngủ mặc sát người này lại là chuyện khác. Nó rộng thùng thình, rộng đến khó tin, đường may vai áo tuột xuống tận bắp tay, cả tay áo và ống quần đều phải xắn lên mấy vòng.
Hàn Cừ thấy cửa phòng tắm mở, đang định gọi cậu ra bôi thuốc, vừa ngẩng lên nhìn đã bật cười thành tiếng. “Cậu thế này…”
“Bây giờ đang thịnh hành mốt oversize này mà.” Lẫm Đông tự trấn tĩnh, chân trái vẫn còn sưng, ống quần được xắn cao hơn một chút.
Trên chai dầu thuốc viết đầy chữ nước M. Lẫm Đông liếc qua vài dòng rồi vặn nắp đổ ra lòng bàn tay.
Hàn Cừ hỏi: “Có cần tôi giúp không?”
Lẫm Đông lập tức nhớ lại cảnh tượng trên sân thượng, lúc Hàn Cừ nắm lấy gót chân và bắp chân mình, vội vàng chột dạ cúi đầu: “Không cần, không cần đâu, cái này đơn giản lắm, thuốc cũng tương tự loại ở trong nước, tôi tự làm được.”
Hàn Cừ gật đầu, không nài ép, nhưng đứng bên cạnh nhìn Lẫm Đông xoa bóp. “Trước đây cũng từng dùng rồi à?”
Mùi dầu thuốc khá nồng, giúp cậu tỉnh táo hẳn. Lẫm Đông giả vờ tập trung. “Lúc đóng phim thỉnh thoảng bị thương.”
“Lúc đóng Vũ Sựà?”
“Không chỉ phim đó, đóng cảnh hành động ít nhiều gì cũng sẽ có va chạm.”
“Cũng tự bôi thuốc à?”
Lẫm Đông thoáng hồi tưởng lại quá khứ. Khi còn vô danh, những vết thương nhỏ hay bệnh vặt đương nhiên chỉ có thể tự mình xử lý. Sau khi nổi tiếng thì có cả ekip lo liệu mọi việc xung quanh, nhưng cậu đã quen tự bôi thuốc, việc này trước giờ chưa từng phiền đến người khác.
“Lần sau…” Hàn Cừ nói: “Để mai tôi giúp cậu.”
Lẫm Đông lập tức quay người lại. Hàn Cừ cầm lấy chai dầu, cười nói: “Không thì cậu cứ nghĩ mình là người biết bôi thuốc nhất.”
Lẫm Đông lẩm bẩm: “Tôi chắc chắn không bằng anh rồi.” Anh đã chịu bao nhiêu vết thương, chút thương tích này của tôi thì có đáng là gì?
“Tôi vừa nghĩ lại rồi.” Hàn Cừ nói: “Thực ra hôm nay cậu dùng dao găm, sư phụ vẫn là tôi đúng không?”
Chủ đề trong bệnh viện lại được khơi lại. Lẫm Đông ôm đầu gối, thu mình lại, ngầm thừa nhận.
Hàn Cừ lại nói: “Nếu cậu muốn kiếm súng, cũng có cách.”
Tuy rằng không lâu trước đó Lẫm Đông còn cho rằng mình chịu thiệt vì không có súng, nhưng lúc này đã tỉnh táo lại, lắc đầu: “Tôi không định kiếm súng. Tôi… tôi không kiểm soát được thứ đó.”
“Tốt lắm.” Câu trả lời này của Hàn Cừ khiến Lẫm Đông hơi khó hiểu. Sau một thoáng im lặng, Hàn Cừ lại nói: “Ít nhất điều đó cho thấy, cậu vẫn chưa bị nơi này đồng hóa.”
Lẫm Đông chống cằm lên đầu gối, nghiêng đầu nhìn gương mặt nhìn nghiêng của Hàn Cừ. “Không thể nào đâu. Tôi không phải người ở đây.”
“Vậy cậu sẽ về nước chứ?” Vẫn là câu hỏi trong bệnh viện, nhưng lần này Lẫm Đông khó lòng trốn tránh. “Tôi không biết.” Cậu chỉ có thể thành thật nói: “Tôi không muốn về lắm.”
“Không nhất thiết phải là nước M.” Hàn Cừ nói: “Ở đây rất cực khổ.”
Anh không hiểu đâu. Lẫm Đông thầm nghĩ. Đây là một quyết định cứng đầu, cậu không mong người ngoài hiểu được, ngay cả khi người đó là Hàn Cừ.
Lẫm Đông cười cười. “Ở đây cũng có rất nhiều cơ hội. Thực ra tôi cũng kiếm được không ít tiền. Chẳng phải tôi còn gặp được anh ở đây sao?”
Hàn Cừ nói: “Gặp tôi được coi là chuyện tốt à?”
Lẫm Đông dời ánh mắt đi. Câu nói này là đùa giỡn, hay chỉ buột miệng nói ra? Cậu quá để tâm đến Hàn Cừ, đến mức không thể phân biệt được. Một lát sau, cậu mới cố gắng nói bằng giọng điệu thoải mái nhất có thể: “Đương nhiên là chuyện tốt rồi.”
Ánh mắt hai người giao nhau dưới ánh đèn, sóng ngầm cuộn trào. Vài giây sau, Lẫm Đông giả vờ ngáp một cái, dụi mắt nói: “Tôi muốn đi ngủ rồi.”
Hàn Cừ lại không đứng dậy, chỉ hất cằm về phía phòng ngủ.
Lẫm Đông ngơ ngác.
“Bệnh nhân ngủ phòng trong.” Hàn Cừ ôm lấy chiếc gối bị Lẫm Đông đập bẹp dúm. “Cảm ơn anh Đông Đông đã giúp tôi trải giường.”
Lẫm Đông chưa kịp nói lời từ chối, Hàn Cừ đã đột ngột đứng dậy, đẩy cậu vào phòng ngủ. “Đừng tranh với tôi, cậu nên đi ngủ rồi.”
Cửa phòng ngủ đóng lại, Lẫm Đông mở to mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà. Bên ngoài vọng lại tiếng động khe khẽ, ánh sáng lọt qua khe cửa, là Hàn Cừ đang vệ sinh cá nhân.
Lẫm Đông nằm thẳng đơ như khúc gỗ. Trong đầu tua đi tua lại từng cảnh tượng vừa diễn ra, cuối cùng dừng lại ở khoảnh khắc Hàn Cừ bế cậu lên. Chiếc camera siêu nhỏ gắn trong áo tác chiến của cậu đã quay lại cảnh Hàn Cừ tiến đến, bế cậu lên. Đó lẽ ra phải là thước phim độc nhất vô nhị thuộc về riêng cậu, vậy mà giờ đây lại trở thành vật chứng cùng với chiếc camera, bị giữ lại ở Cục trị an.
Đèn bên ngoài đã tắt. Cậu dần ngửi thấy trong không khí có mùi hương chanh thoang thoảng, giống như trên bộ đồ ngủ, cơ thể dần thả lỏng. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu nghĩ, nhất định phải tìm cách lấy lại “vật chứng” của mình.
Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
