Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 15: Cậu Không Dám Ước Nguyện, Vậy Mà Hàn Cừ Lại Thực Hiện Điều Ước Xa Xỉ Đó Của Cậu

Trước khi đi ngủ, Lẫm Đông đã gọi điện cho Bạch Nhất để hỏi thăm tình hình của “Đại Đông Logistics”. Bạch Nhất hầm hầm nói, hôm nay lúc giao hàng, bên đối tác có một tay quản lý dự án mới đến, rất hống hách, coi bọn họ như đàn em mà hò hét ra lệnh, cậu ta đi lên nói lý lẽ, suýt chút nữa thì đánh nhau.

 

Lẫm Đông nghe vậy thì nhíu mày, nhưng Bạch Nhất lại cười phá lên, nói đã giải quyết xong rồi, tên đó là con ông cháu cha, bị sếp trực tiếp của hắn ta chỉnh cho một trận. Lẫm Đông thở dài, bảo Bạch Nhất ở ngoài phải chú ý một chút, đừng nóng nảy như vậy nữa.

 

“Em biết chừng mực mà, em thấy hắn ta chẳng biết gì sất, nên mới ra mặt giúp anh em.” Bạch Nhất hỏi: “Anh, chân giò hầm ngon không? Mai em…”


 

“Mai đừng hầm nữa.” Lẫm Đông vội nói.

 

“Sao vậy?” Bạch Nhất không vui, “Không ngon à? Em có thể cải thiện mà!”

 

“Ngon lắm, hôm nay bọn tôi ăn sạch đến giọt nước cuối cùng rồi.” Lẫm Đông không muốn làm phiền Bạch Nhất, cậu không có ở công ty, Bạch Nhất chính là đầu tàu của “Đại Đông Logistics”, làm gì có thời gian suốt ngày hầm chân giò cho cậu.


 

Bạch Nhất cười hề hề, “Không sao đâu anh, em không bận, hầm chân giò thôi mà, có tốn bao nhiêu thời gian đâu.”

 

Nhưng Lẫm Đông nhất quyết không muốn Bạch Nhất mang đồ đến nữa, bắt cậu ta phải nghỉ ngơi cho tốt, ngủ không đủ giấc mới dễ nổi nóng.

 

Bạch Nhất đồng ý thì đồng ý rồi, nhưng vẫn không nhịn được lo lắng: “Vậy mai anh ăn gì? Anh lại không ra ngoài mua đồ ăn được. Không ăn thêm chân giò, chân làm sao mà mau khỏi?”


 

“Có Hàn Cừ ở đây, còn sợ tôi thiếu đồ ăn à?” Lời cứ thế tự nhiên buột ra, mãi sau Lẫm Đông mới nhận ra vành tai mình nóng lên, bèn đổ lỗi tại do áp điện thoại sát quá, vội vàng đổi sang tai trái.

 

Bạch Nhất “Ồ” lên một tiếng, cười hì hì: “Ừ nhỉ, có anh Hàn ở đó, vậy em mặc kệ anh thật đấy nhé.”

 

Dặn dò Bạch Nhất xong, Lẫm Đông tắt đèn đi ngủ. Hôm nay cậu dậy quá muộn, ngày mai muốn dậy sớm một chút, làm bữa sáng cho hai người. Lúc nãy cậu thấy trong tủ lạnh có trứng, trong tủ bếp còn ít bột, đủ để làm bữa sáng rồi.


 

Nhưng giường của Hàn Cừ dường như có ma lực, ngủ một giấc tỉnh dậy, trời đã sáng trưng. Mở cửa ra thì thấy trên bàn đặt bữa sáng đựng trong hộp dùng một lần, Hàn Cừ đã ăn mặc chỉnh tề, đang cúi người bên bàn viết gì đó.

 

Thấy cậu ra ngoài, Hàn Cừ đứng thẳng người dậy, vo tờ giấy viết dở thành một cục, “Chào buổi sáng.”

 

“Chào buổi sáng.” Lẫm Đông cảm thấy áy náy, “Anh sắp ra ngoài à?”

 

Hàn Cừ ném cục giấy đi, “Hôm nay phải phối hợp huấn luyện cho cảnh sát đặc nhiệm của đội trị an, đã sắp xếp từ trước rồi. Buổi sáng cậu ăn tạm chút nhé, quán này tôi hay đến, mùi vị cũng không tệ.”


 

“Được.” Lẫm Đông nghe thấy tiếng hô của các cảnh sát đang luyện tập vọng đến từ phía cục trị an, vội vàng giục: “Đội trưởng Hàn, anh mau đi đi, tôi ở nhà một mình được rồi.”

 

Hàn Cừ cười nói: “Cậu còn gấp hơn cả tôi à?”

 

Lẫm Đông có chút áy náy, nếu cậu không bị thương mà ở nhờ chỗ của Hàn Cừ, thì Hàn Cừ căn bản chẳng cần mang bữa sáng về cho cậu, đã sớm đến cục trị an rồi. Điều cậu không muốn nhất chính là làm ảnh hưởng đến công việc của Hàn Cừ.


 

“Không sao, tôi không cần đi sớm thế đâu.” Hàn Cừ nói: “Nhưng mà cậu đã giục thì tôi đi đây.”

 

Lẫm Đông tiễn Hàn Cừ ra cửa, Hàn Cừ thay giày xong lại nói: “Bữa trưa đợi tôi về ăn cùng, tôi sẽ mang về.”

 

“Không…” Lẫm Đông theo phản xạ lại định từ chối, nhưng Hàn Cừ đã ngắt lời cậu: “Lại không à, lấy đâu ra lắm không thế, tôi chỉ đến đây giao lưu công tác, chẳng lẽ không được ăn cơm sao?”

 

Lẫm Đông: “Ồ…”


 

Hàn Cừ đi rồi, Lẫm Đông rửa mặt xong, kéo ghế ra ngồi xuống. Hàn Cừ mua về cháo trứng và bánh hấp nhỏ, điều buồn cười là bánh hấp nhỏ lại còn có vị hoa hồng, chắc là anh thấy đẹp mắt nên mua về.

 

Lẫm Đông ăn được hai miếng, chợt nhớ ra ban nãy Hàn Cừ đang viết giấy nhắn cho cậu. Thùng rác tối qua đã đổ một lần, bây giờ trong túi rác mới lồng vào chỉ có cục giấy nhàu nhĩ đó. Lẫm Đông đi tới, lúc lấy tờ giấy ra lại có cảm giác hơi chột dạ.

 

Tờ giấy được xé ra từ cuốn sổ Hàn Cừ mang theo bên người. Lẫm Đông mở nó ra, nét chữ “oai phong” của Hàn Cừ hiện ra trên đó——


 

Đông Đông (gạch bỏ), Lẫm Đông (gạch bỏ), Anh Đông, tôi đến cục trị an rồi, trên bàn là bữa sáng, đừng ra ngoài, đợi trưa tôi…

 

Khóe môi Lẫm Đông bất giác khẽ nhếch lên, ngón tay miết mạnh lên ba cách gọi tên của cậu trên giấy, muốn làm phẳng nếp nhăn. Chữ của Hàn Cừ rất to, đúng là chữ như người. Lẫm Đông đột nhiên lắc lắc đầu, không phải chữ như người, chỉ có điểm giống là người to thôi.

 

Cho dù bộ lọc tình yêu của cậu dành cho Hàn Cừ có dày như đít chai, thì cậu cũng không tài nào khen nổi cái chữ to kềnh càng chiếm hết cả ô vuông của Hàn Cừ. Nếu Hàn Cừ mà trông giống như chữ của anh ấy, vậy thì… Lẫm Đông vừa húp cháo, vừa cảm thấy mình thật nông cạn, lại vừa nghĩ, giả thiết này vốn dĩ chẳng có ý nghĩa gì, Hàn Cừ chính là Hàn Cừ.


 

Ăn sáng xong, Lẫm Đông dọn dẹp sơ qua căn phòng, tiếng hô luyện tập từ cục trị an vọng đến càng lúc càng lớn. Cậu rất muốn xem dáng vẻ của Hàn Cừ trên sân huấn luyện, nhưng mấy ô cửa sổ trong nhà đều không nhìn thấy được. Chân đã đỡ đau nhiều rồi, nhưng nghĩ đến lời dặn của Hàn Cừ, Lẫm Đông vẫn không dám mạo hiểm chạy đến cục trị an. Nhưng rất nhanh, cậu đã nghĩ ra một ý – đi lên sân thượng.

 

Tòa nhà này có tổng cộng năm tầng, có thể lên được sân thượng. Lẫm Đông đi thang máy lên tầng năm, rồi leo thêm một tầng cầu thang bộ, cửa sân thượng vừa mở ra, tầm nhìn lập tức trở nên thoáng đãng, hơn nửa sân huấn luyện của cục trị an đều thu hết vào tầm mắt.

 

Lần trước Lẫm Đông đến giao hàng, sân huấn luyện vẫn còn trống trơn, giờ đã được lắp đặt rất nhiều thiết bị vượt chướng ngại vật. Các cảnh sát đặc nhiệm trẻ tuổi của nước M có vẻ đã khởi động xong, đang chia nhóm luyện tập.

 

Giữa đám đông, Lẫm Đông dễ dàng tìm thấy bóng dáng của Hàn Cừ. Hàn Cừ không còn mặc bộ đồ thể thao lúc ra khỏi nhà nữa, mà là bộ đồng phục cảnh sát đặc nhiệm màu đen, đội mũ, anh đang nói gì đó với một nhóm cảnh sát đặc nhiệm. Lẫm Đông nhìn anh không chớp mắt, chỉ hận mình không thể nhìn xa vạn dặm, tai nghe được bốn phương tám hướng, vậy nên đành nhìn tạm bóng dáng anh vậy.

 

Không lâu sau, nhóm cảnh sát đặc nhiệm vây quanh Hàn Cừ đã tản ra, Hàn Cừ lấy đà chạy, thân hình cao ráo lập tức vươn dài, như một con báo săn bay vọt qua ba tổ hợp chướng ngại vật cao ngất, thân thủ vô cùng nhẹ nhàng, dường như chẳng tốn chút sức lực nào.

 

Lẫm Đông nhìn mà tròn mắt, các cảnh sát đặc nhiệm cũng reo hò cổ vũ. Tiếp đó, Hàn Cừ lại thị phạm thêm vài động tác nữa, không chỉ nhóm anh phụ trách, mà các nhóm khác cũng không nhịn được tiến lại gần xem.

 

Ban đầu Lẫm Đông còn tủm tỉm cười, mắt cong cong, nhưng chẳng biết từ lúc nào, sống mũi lại cay cay. Vậy mà cậu chỉ chăm chú nhìn Hàn Cừ, không nỡ bỏ lỡ bất kỳ động tác nào của một Hàn Cừ khỏe mạnh, cho đến khi nước mắt không báo trước rơi xuống, “lộp bộp” rơi trên đôi tay cậu vô tình nắm chặt.

 

Tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt, cậu vội lau đi, nhưng giọt lệ đầu tiên như thể đã phá vỡ bờ đê cảm xúc, cậu lau mãi không hết, thế giới như biến thành một tấm kính mờ, bóng dáng Hàn Cừ và sân huấn luyện nhòe thành những mảng sáng tối.

 

“Hức…” Trên sân thượng không một bóng người, cuối cùng cậu cũng mặc kệ bản thân mà nức nở thành tiếng. Hàn Cừ mà cậu lần đầu gặp cũng giống như bây giờ, mạnh mẽ mà nhẹ nhàng, dẫn theo một đám cảnh sát đặc nhiệm huấn luyện, được vây quanh, được noi theo, là người tỏa sáng nhất.

 

Trên người Vũ Phong hằn sâu dấu vết của Hàn Cừ, sao lại không chứ? Bởi vì ngay từ lần đầu gặp gỡ, Hàn Cừ đã như mặt trời rực rỡ, khắc lên người cậu một dấu ấn không bao giờ phai mờ được.

 

Nhưng đã rất lâu rồi cậu không được nhìn thấy một Hàn Cừ như thế này. Người trở về bên cạnh cậu là một thân thể gầy gò sắp chết, người đầy vết thương, bị dày vò đến không ra hình người, những múi cơ đẹp đẽ như tạc tượng ngày nào đã không còn nữa. Khi cậu cầu nguyện bên giường bệnh mong Hàn Cừ tỉnh lại, thậm chí cậu còn không dám ước trời cao có thể khiến Hàn Cừ trở lại như xưa, cậu sợ trời cao cho rằng cậu quá tham lam, đến cả nguyện vọng Hàn Cừ tỉnh lại cũng không thực hiện cho cậu.

 

Nhưng Hàn Cừ đã tỉnh lại, chỉ vậy thôi cậu đã mãn nguyện lắm rồi. Sau khi trùng phùng, cậu cố tình tránh nhắc đến tình hình hồi phục của Hàn Cừ, Hàn Cừ trông có vẻ rất ổn, cậu cũng giả vờ quên đi những lần nguy kịch trong phòng ICU, tự nhủ rằng, người còn là tốt rồi.

 

Mà bây giờ, cảnh tượng cậu không dám mơ tưởng lại xuất hiện ngay trước mắt, Hàn Cừ vẫn là ánh mặt trời rực rỡ nhất giữa vô số cảnh sát đặc nhiệm, những tai ương giáng xuống người Hàn Cừ dường như chỉ là một cơn bão bụi mù, Hàn Cừ đã hòa tan chúng, biến chúng thành một phần của sinh mệnh.

 

Đó là một Hàn Cừ khỏe mạnh, cậu không dám ước nguyện, vậy mà Hàn Cừ lại thực hiện điều ước xa xỉ đó của cậu.

 

Lẫm Đông úp mặt vào hai tay, bờ vai không ngừng run rẩy, nước mắt chảy qua khóe môi đang cong lên, cậu cũng không biết mình đang khóc hay đang cười. Lại dùng tay áo ướt đẫm lau nước mắt, đôi mắt như được gột rửa bỗng trở nên trong veo, gương mặt Hàn Cừ dần dần rõ nét.

 

Đúng lúc này, Hàn Cừ như cảm nhận được gì đó mà nhìn sang, ánh mắt lướt nhanh qua trái phải, rồi dừng lại trên người cậu. Cậu vẫy tay thật mạnh, Hàn Cừ bỏ mũ ra, đón ánh nắng mặt trời, mỉm cười và tùy ý giơ tay chào lại cậu.

 

Buổi huấn luyện sáng nay vẫn chưa kết thúc, Lẫm Đông trở về nhà, vội vàng rửa mặt. Cậu khóc một trận thật đã, lúc soi gương mới phát hiện bộ dạng mình thật thảm hại, trong lòng lập tức thầm kêu không ổn. Ban nãy ở trên sân thượng, cách xa như vậy, Hàn Cừ không thể nào nhìn rõ cậu đang khóc được. Nhưng trưa về gặp mặt trực tiếp, mí mắt đỏ một chút cũng khó che giấu được.

 

Lẫm Đông vội lấy khăn ướt chườm lạnh cho mắt, tai vểnh lên nghe ngóng tình hình ở trên sân huấn luyện. 12 giờ, sân huấn luyện không còn tiếng động nữa, Lẫm Đông gần như áp mặt vào gương, mí mắt đã hết sưng, chỉ còn vài tia máu đỏ trong tròng trắng. Lẫm Đông thở phào nhẹ nhõm, không sao, cho dù Hàn Cừ có hỏi, cũng có thể đổ lỗi tại vấn đề giấc ngủ.

 

Mười lăm phút sau, quả nhiên Hàn Cừ đã về, anh xách theo cơm canh từ nhà ăn cục trị an về. Dù sao Lẫm Đông cũng muốn che giấu việc mình vừa khóc, không chú ý liền tỏ ra nhiệt tình quá mức, từ lúc Hàn Cừ bước vào cửa đã bắt đầu chạy tới chạy lui lo liệu. Hàn Cừ còn chưa kịp đặt chìa khóa xuống, cậu đã giật lấy túi đồ ăn, vừa mở hộp thức ăn vừa đọc to tên các món ăn: “Ngó sen xào chua cay thịt lát, món này là món tủ đấy nhỉ, gà nấu nấm hương, món này chắc Luke chuẩn bị riêng cho các anh đúng không? Bít tết cần tây, miếng này cũng to quá đi!”

 

Hàn Cừ rửa tay xong, ngồi xuống thì Lẫm Đông vẫn chưa bình luận xong, cậu nói chuyện mà mặt mày hớn hở, hoàn toàn khác với bộ dạng phản ứng hơi chậm chạp lúc mới ngủ dậy buổi sáng. Hàn Cừ đột nhiên bật cười thành tiếng, Lẫm Đông lập tức khựng lại, cùng Hàn Cừ bốn mắt nhìn nhau.

 

Hàn Cừ nhướng mày, “Cậu…”

 

Lẫm Đông biết lúc này tuyệt đối không thể nhìn thẳng, vội đẩy suất cơm đến trước mặt Hàn Cừ, “Đội trưởng Hàn, mau ăn đi, chiều còn phải huấn luyện nữa!”

 

Hàn Cừ dở khóc dở cười, “Hay là để cậu ngồi vào vị trí của Luke đi.”

 

Lẫm Đông: “Hả?”

 

“Anh ta còn thông cảm cho tôi buổi sáng huấn luyện vất vả, trưa cho tôi nghỉ ngơi nhiều hơn, chiều không tập nữa, chỉ chia sẻ vài vụ án đã xử lý là được.” Hàn Cừ gắp một miếng bò bít tết, “Cậu thì hay rồi, tôi còn chưa ăn được miếng cơm nào đã giục tôi đi huấn luyện.”

 

Lẫm Đông thầm nghĩ, hình như mình diễn hơi lố rồi, bèn cúi đầu xuống ăn cơm, “Vậy anh ăn từ từ thôi.”

 

Hàn Cừ cũng không nói gì thêm, nhà ăn của cục trị an nhằm phục vụ cảnh sát nước ngoài đến giao lưu nên có nhiều món khác nhau, tấm lòng thì có, nhưng mùi vị thật sự là không ngon lắm. Hàn Cừ không kén ăn, anh vốn ăn nhanh hơn Lẫm Đông, còn Lẫm Đông thì lại lơ đễnh, lúc thì quan sát Hàn Cừ, lúc lại lo lắng sự bất thường của mình bị Hàn Cừ phát hiện. Lúc Hàn Cừ đặt đũa xuống, quang minh chính đại nhìn cậu chằm chằm thì cơm trong bát cậu mới vơi đi được quá nửa.

 

“Hôm nay làm sao thế?” Hàn Cừ cười hỏi.

 

Lẫm Đông giả ngu, “Ừm? Có gì đâu ạ, gà nấu nấm anh không ăn nữa à? Vậy tôi ăn hết nhé.”

 

Hàn Cừ nói: “Cậu còn đòi ăn hết, nãy giờ có thấy cậu ăn được mấy miếng đâu.”

 

Lẫm Đông nhanh chóng gắp vào bát mình, “Anh nhìn nhầm rồi, tôi vẫn đang ăn mà.”

 

“Mắt sao thế?” Hàn Cừ vừa hỏi câu này, đũa của Lẫm Đông liền dừng lại.

 

“Không, không sao mà.”

 

“Tôi thấy cậu rồi.” Hàn Cừ lại nói: “Trên sân thượng cảnh đẹp lắm hả?”

 

Lẫm Đông không nghe ra chút ý trách móc nào, hơn nữa cậu và Hàn Cừ đều đã vẫy tay chào nhau, chắc chắn là đã nhìn thấy nhau rồi, “À, tôi không có việc gì làm nên xem anh huấn luyện một chút thôi.”

 

Hàn Cừ nói: “Vậy sao đang xem lại khóc?”

 

Lẫm Đông há hốc miệng, ngây người một lúc lâu rồi thầm nghĩ, chắc chắn anh đang thăm dò mình, bèn ưỡn thẳng lưng, “Tôi khóc? Sao có thể chứ? Tôi đang yên đang lành khóc cái gì? Anh nhìn thấy à?”

 

“Tôi nhìn thấy.” So với vẻ cố tỏ ra hùng hồn của Lẫm Đông, Hàn Cừ ôn hòa hơn nhiều, nhưng lời nói ra lại khiến Lẫm Đông không có cách nào phản bác.

 

Lẫm Đông vẫn không tin lắm, “Anh… xa như vậy, anh nhìn nhầm rồi.”

 

Hàn Cừ cười cười, “Có phải cậu chưa được thấy thị lực của tôi không?”

 

Lòng Lẫm Đông thấp thỏm, Hàn Cừ chỉ từng sửa tư thế cầm súng cho cậu, cậu đúng là chưa từng tận mắt thấy Hàn Cừ bắn tỉa. Trong đội cảnh sát đặc nhiệm của cục cảnh sát Lạc Thành có biết bao nhiêu người xuất sắc, nhưng Hàn Cừ là người ưu tú nhất trong số đó, cũng có thể tưởng tượng được…

 

Nhưng cậu cũng đâu có ngờ Hàn Cừ lại dùng đôi mắt nhìn qua kính ngắm súng bắn tỉa đó để xem cậu có đang khóc sưng mắt trên sân thượng không cơ chứ!

 

“Là vì tôi sao?” Lẫm Đông đang bực bội thì đột nhiên nghe thấy giọng nói của Hàn Cừ, cậu ngẩng đầu lên liền bị ánh mắt sâu thẳm của anh bao phủ.

 

“Tôi…” Cậu không biết phải giải thích hành động mất kiểm soát lúc đó là như thế nào, hai má lại nhanh chóng đỏ ửng lên.

 

“Tôi hiểu.” Hàn Cừ nói.

 

Cậu mấp máy môi, Hàn Cừ hiểu, là hiểu cái gì?

 

Hàn Cừ đứng dậy, đi đến trước mặt cậu, dang hai tay ra, “Có muốn tự mình cảm nhận xem tôi có thật sự hồi phục rồi không?”

 

Luồng hơi nóng trong lồng ngực lại sôi trào, Lẫm Đông nắm lấy bàn tay Hàn Cừ đưa tới, vừa định dùng sức thì Hàn Cừ đã kéo mạnh cậu dậy, cậu mất trọng tâm, kinh ngạc kêu lên một tiếng, bị Hàn Cừ ôm trọn vào lòng.

 

Trái tim đối diện đang đập mạnh mẽ, Lẫm Đông vùi mặt vào vai Hàn Cừ, hai tay nhẹ nhàng lướt theo những đường cơ bắp của anh.

 

Hàn Cừ cảm thấy bờ vai mình dần ẩm ướt, giọng Lẫm Đông nhẹ như lông vũ, “Tốt quá rồi, Đội trưởng Hàn, thật tốt quá.”


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 15: Cậu Không Dám Ước Nguyện, Vậy Mà Hàn Cừ Lại Thực Hiện Điều Ước Xa Xỉ Đó Của Cậu
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...