Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc

Chương 8: Ký sự “phá phòng” của Tiểu Lạc khi đi làm


Chuyện Lâm Tuần nói muốn theo đuổi nữ thần vẫn chưa có thêm động tĩnh gì. Nguyên nhân là vì Lạc Cẩm Hi đã về nhà làm một thực tập sinh nhỏ nỗ lực phấn đấu trong công ty của gia đình.


Công ty nhà Lạc Cẩm Hi có vài thương hiệu, trong đó bộ phận phụ trách đối ngoại thường xuyên tuyển phiên dịch tiếng Anh. Bố cô ban đầu nói là sẽ cho cô đi cửa sau, nhưng kết quả vẫn yêu cầu cô nộp một bản sơ yếu lý lịch, sau đó còn bắt cô tham gia phỏng vấn. Đại tiểu thư Lạc Cẩm Hi cứ tưởng chỉ làm cho có lệ, ai dè sau khi bị HR tra hỏi xong, cô về nhà kiểm chứng lại, xác nhận rằng cái gọi là đi cửa sau mà bố cô nói chỉ là lừa cô thôi. Đại tiểu thư sắp nổi đóa rồi đây!


Nhưng ông Lạc giải thích thế này: “Nếu con không qua được vòng lọc hồ sơ thì bố sẽ can thiệp cho con quay lại. Nhưng bố biết thừa là con gái bố sẽ không thể nào bị loại được đâu, chỉ là phỏng vấn một vị trí thực tập sinh cỏn con thôi mà.”


Thật là nói kiểu gì cũng thành lời hay được.


Vị trí Lạc Cẩm Hi ứng tuyển là vận hành đối ngoại, mà chỉ cần dính đến hai chữ “vận hành” thì công việc cụ thể lẫn mức lương đều có thể khác nhau một trời một vực. Còn việc chính mà đại tiểu thư Lạc phụ trách là giao tiếp với các đại lý nước ngoài và theo sát tiến độ của các hạng mục. Ban đầu công việc của cô do cấp trên trực tiếp dẫn dắt, nhưng sau khi thấy cô nắm bắt nhanh, trình độ ngoại ngữ cũng ổn nên đã yên tâm giao cho cô tự xử lý. Trong tháng Bảy này, tuổi xuân của Lạc Cẩm Hi được định giá hai trăm tệ một ngày.


Cô chợt nhớ lại mùa hè năm hai đại học, rảnh rỗi không có việc gì làm nên cô theo chân bạn cùng phòng đi làm thêm, làm phiên dịch tiếng Trung cho người nước ngoài, lúc đắt nhất, giá trị con người của cô từng lên tới một nghìn năm trăm tệ một ngày.


Với công việc hiện tại, thật ra với Lạc Cẩm Hi mà nói thì cũng không khác biệt quá nhiều. So với phiên dịch tháp tùng thì ngồi văn phòng có vẻ nhẹ nhàng hơn một chút, nhưng việc cô phải làm lại không chỉ đơn giản là phiên dịch. Giao tiếp xuyên múi giờ và khác biệt văn hóa, nên ít nhiều gì cũng sẽ xảy ra vài chuyện mâu thuẫn.


Thỉnh thoảng cô có nhắn hỏi Hạ Ngạn Hoài xem dạo này anh đang bận gì, biết được gần đây anh bận tới mức ngủ cũng không ngon giấc, Lạc Cẩm Hi bỗng thấy yên lòng hơn nhiều. Chỉ cần thế giới này không chỉ có mình cô làm trâu làm ngựa là được rồi. Kết quả, Hạ Ngạn Hoài lại bảo phần mềm anh cùng một đàn anh thiết kế đã được bán đi, còn kiếm được một khoản kha khá.


Lạc Cẩm Hi: “…”


Bản thân thất bại đúng là rất buồn, nhưng bạn bè thành công lại khiến người ta hoàn toàn sụp đổ.


Đúng lúc Lạc Cẩm Hi còn đang cảm khái về sự khác biệt của thế gian thì điện thoại cô đột nhiên nhận được một khoản chuyển khoản, cô lập tức gửi một dấu hỏi chấm cho Hạ Ngạn Hoài.


Hạ Ngạn Hoài: [Lúc trước không phải cậu kêu gào trong nhóm là muốn mua túi à? Tài trợ kinh phí cho cậu đấy.]



Ngay khoảnh khắc đó, Lạc Cẩm Hi bỗng cảm thấy Hạ Ngạn Hoài cực kỳ ngầu. 


Tất nhiên cô không thiếu số tiền này, nhưng chuyện muốn mua túi là mấy hôm trước cô lảm nhảm trong nhóm bạn chung, cũng chỉ có khoảng năm sáu người, mà chủ đề kiểu túi xách với trang sức thông thường cũng chỉ có con gái thảo luận với nhau thôi. Trước đó từng có một anh chàng trong nhóm buột miệng chê gu thẩm mỹ của họ và bị giáo huấn cho một trận, từ đó trở đi, mấy chủ đề kiểu này, các chàng trai đều sẽ chọn cách im lặng. Lạc Cẩm Hi không hề biết Hạ Ngạn Hoài lại chịu khó đọc tin nhắn trong nhóm. Chỉ nói vu vơ một câu nhưng lại được người khác nhớ kỹ, ai mà không thấy bối rối chứ?


Người gần đây nhất từng chuẩn bị cho cô một niềm vui bất ngờ như vậy là bố mẹ cô, lần đó, hai người họ dẫn cô đi xem nhà, đến ngày ký hợp đồng, bố cô vu vơ bảo cô mang theo giấy tờ, rồi nói là mua cho cô đấy. Lạc Cẩm Hi lúc đó vui đến mức hôn bọn họ mỗi người một cái. Sau đó vừa về đến nhà, mẹ cô lại lấy ra một xấp giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất, Lạc Cẩm Hi mở ra xem, phát hiện tên chủ sở hữu toàn bộ đều là mình. Thì ra bố mẹ cô đã âm thầm tích góp mua nhà cho cô từ lâu, một vài căn trong số đó giờ đã tăng giá gấp đôi. Chỉ là trí nhớ của đại tiểu thư họ Lạc hơi tệ, cô hoàn toàn không nhớ nổi chuyện này, mà bố mẹ cũng chẳng bao giờ đả động đến chuyện họ đã mua nhà cho cô. Lúc đó, cô thật sự có tâm lý của một người đang nghèo rớt mồng tơi bỗng hoá thành triệu phú. Nhưng mà giàu vừa với siêu giàu thật sự vẫn có chút khác biệt. Đây chính là kiểu bất ngờ mà Lạc Cẩm Hi yêu thích.


Vì thế, lúc này đây, khi Hạ Ngạn Hoài vẫn đang bận rộn ở thành phố Thịnh An, sau khi dùng số tiền mình kiếm được chuyển cho cô bạn thanh mai đã nhận được một đoạn tin nhắn thoại dài đến mấy chục giây: “Anh Ngạn Hoài~ anh thật sự là người tuyệt vời nhất quả đất! Tối nay em sẽ nhắn nhân viên cửa hàng giữ túi lại, ngày mai nhất định sẽ cho cả thế giới biết phẩm chất tốt đẹp của anh, một người tuổi trẻ tài cao, trên hiếu thảo với cha mẹ, dưới quan tâm đến bạn bè, đẹp trai vô địch, thông minh hơn người, vì có anh mà hôm nay thế giới lại đáng yêu thêm một chút đó, anh chính là nam thần hội tụ cả sắc lẫn tài…”


Một màn nịnh nọt quá mức khoa trương như diễn kịch. Hôm nay là phiên bản anh Ngạn Hoài lâu rồi mới gặp.


Lạc Cẩm Hi cũng là người khá thực tế, mỗi khi được lợi hoặc có chuyện cần nhờ vả thì y như rằng cô sẽ điên cuồng tâng bốc người ta như vừa rồi, nhất định phải dốc hết cảm xúc và giá trị tinh thần cung cấp đủ đầy cho người ta.


Hạ Ngạn Hoài nghe xong tin nhắn thoại, chỉ trả lời đúng một dấu chấm, sau đó bảo mình bận rồi. Lạc Cẩm Hi ở bên kia trả lời lại bằng một biểu cảm mèo nhỏ đáng yêu.


Tối đến, khi đã làm xong việc, Hạ Ngạn Hoài tiện tay mở điện thoại, bấm vào xem mục Khoảnh khắc trên vòng bạn bè, nhìn thấy bài đăng mới nhất của Lạc Cẩm Hi đã nằm chễm chệ trên dòng thời gian. Là một bức ảnh cô chụp chung với một chiếc túi màu trắng, được chụp ở chế độ Live, bấm vào sẽ thấy cô cầm túi quay ra nhìn ống kính, rồi nháy mắt một cái ngọt lịm.


Dòng chú thích trên bài đăng là: [Ai hôm nay không làm mà vẫn có ăn? Là tui á! Là đồng chí Tiểu Lạc xinh đẹp rạng ngời đây nè!]


Lạc Cẩm Hi trước giờ vẫn là nhân vật hoạt động sôi nổi trên mạng xã hội, ngược lại, Hạ Ngạn Hoài không phải kiểu thích like dạo, đến cả bài mẹ mình đăng anh cũng chỉ xem chứ không thả tim. Gần đây, những bài đăng của Lạc Cẩm Hi thường xuyên xuất hiện lượt thích hoặc bình luận từ Lâm Tuần, tất nhiên cũng có những người khác nữa. Hạ Ngạn Hoài cụp mắt nhìn màn hình, không phải anh thấy Lâm Tuần có gì không ổn, mà là nếu để ý, sẽ thấy rõ cậu ta không đủ xứng đôi với Lạc Cẩm Hi. Trước kia anh từng lo chuyện bao đồng hơi nhiều khiến người ta thấy phiền, giờ thì thôi, chỉ còn biết hy vọng cô tự biết nhìn người, hoặc đối phương sớm biết điều mà rút lui. Dù sao thì đó cũng là cô gái mà anh nhìn lớn lên từng ngày, ít nhiều cũng sẽ nảy sinh cảm giác như thể đang lặng lẽ nuôi một cây cải trắng vậy.


Lạc Cẩm Hi hoàn toàn không nghĩ Hạ Ngạn Hoài chuyển tiền mua túi cho mình là có ẩn ý gì, cô chỉ đơn thuần cảm thấy anh vừa mới tự kiếm được một khoản nhỏ, muốn cho cô được hưởng xái chút không khí vui mừng.


Trong nhóm chat ký túc xá của Hạ Ngạn Hoài, Trần Đình Ẩn là người duy nhất có người yêu trong phòng nên đã hào hứng nhận vai quân sư tình trường cho Lâm Tuần, mặc dù đang nghỉ hè, không có mặt ở trường, nhưng cậu ta vẫn cam kết hỗ trợ chiến thuật cho Lâm Tuần qua mạng. Anh không rõ Lâm Tuần có nhắn tin gì với Lạc Cẩm Hi hay không, nhưng lại biết rất rõ rằng từ sau khi cô đi làm, tính khí cô bắt đầu tăng vọt. Có hôm, trong nhóm bạn thân khoảng năm sáu người, Lạc Cẩm Hi đột nhiên gửi một đoạn tin nhắn thoại, Hạ Ngạn Hoài vừa hay nhìn thấy. Lúc đó anh đang đeo tai nghe nên tiện tay bấm vào, vừa mở ra đã nghe thấy một âm thanh đầy ai oán của Lạc Cẩm Hi: “Tôi muốn cho nổ tung cả trái đất! Bắt hết mấy người bên A bên B vào tù cho rồi!”


“…”



Đi làm quả thực có thể khiến người ta phát điên.


Anh có hỏi thử kỳ thực tập của Lạc Cẩm Hi kéo dài bao lâu, cô trả lời ít nhất là ba tháng. Nghĩa là, trước tháng Mười, Lạc Cẩm Hi sẽ không quay lại trường.


Từ khi cô bắt đầu đi thực tập, cái nhóm kia trở nên vô cùng náo nhiệt, bởi vì mỗi ngày cô đều cung cấp tư liệu thực tế mới để châm chọc. Từ những sự kiện dở khóc dở cười với khách hàng A, đối tác B, đến đồng nghiệp kỳ lạ, rồi cả chuyện ở căng tin dưới công ty bán đồ uống đắt hơn tận năm xu, thậm chí chó chạy ngang qua cũng bị cô lôi vào châm chọc một trận. 


Lúc mới bắt đầu đi làm, Lạc Cẩm Hi còn khá hào hứng, cô nghĩ thầm rằng bao nhiêu năm rồi cũng nên tự kiếm chút tiền tiêu vặt. Để tránh bị chú ý, cô còn cố tình chọn toàn những bộ đồ khiêm tốn nhất trong tủ, cả túi xách cũng chọn loại ít phô trương hết mức. Kết quả là vẫn có đồng nghiệp nam thật sự không biết mấy nhãn hiệu thời trang, lại còn cảm thấy cô thuần khiết, chất phác, rất thích hợp để làm vợ. Từ nhỏ đến lớn, lần đầu tiên có người nói với cô rằng: “Tiểu Lạc à, em thật sự là cô gái thực tế, không màng vật chất nhất mà anh từng gặp.”


Chỉ vì cô bảo mình thích uống trà sữa của Mixue.


“…”


Mixue rốt cuộc đã đắc tội gì với anh ta vậy? Cô thích uống đấy thì sao?


Mãi cho đến khi chị quản lý phòng bên cạnh nổi tiếng là sành điệu trong công ty, đi giày cao gót ngang qua, vô tình nghe thấy đồng nghiệp nam kia đang khen Lạc Cẩm Hi mộc mạc, giản dị, liền thản nhiên buông một câu: “Mấy người không ngửi thấy mùi nước hoa trên người Tiểu Lạc à? Dùng cả tháng lương của mấy người cũng không mua nổi một chai đấy đâu.”


Nói xong, chị ấy dậm gót giày chậm rãi rời đi, theo tiếng giày ngày càng xa dần, thế giới cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh. Mấy đồng nghiệp nam từng có ý định rủ cô đi xem phim cuối tuần cũng lần lượt biết khó mà rút lui.


Lạc Cẩm Hi cũng từ đó mà giác ngộ, hóa ra có tiền thật sự có thể giúp mình tránh được rất nhiều phiền toái, khiến người ta tự biết thân biết phận. Vì vậy, cô nhanh chóng quyết định không chen chúc tàu đi điện ngầm đi làm nữa mà lấy chiếc xe gần như chưa từng sử dụng của mình ra lái đi làm. Nhưng vấn đề mới lại xuất hiện, đám đồng nghiệp nam vây quanh cô càng lúc càng nhiều. Họ chỉ nghĩ cô là con một trong một gia đình có chút điều kiện, thi nhau dò hỏi gia thế của cô, rồi ỡm ờ ám chỉ bản thân có thể chấp nhận ở rể, chấp nhận để con mang họ mẹ, thậm chí chấp nhận nghỉ việc ở nhà làm nội trợ toàn thời gian.


“…”


Cô thật sự muốn báo cảnh sát bắt mấy tên đàn ông chẳng chịu cố gắng mà chỉ muốn đi đường tắt này! Không thể trước tiên soi lại điều kiện của mình rồi hãy mơ mộng à? Dù cô có là nhà từ thiện cũng không thể mù quáng như vậy được!


Oán khí tích tụ quá nhiều, không xả ra thì sớm muộn cũng có chuyện, thế là nhóm bạn chung của họ lúc nào cũng nhận được cả trăm tin nhắn.



Ngoài Hạ Ngạn Hoài ra, nhóm còn bốn người nữa, trong bốn người đó có ba người là du học sinh lưu ban. Một người ở New York, một người ở Thụy Điển, một người ở Đức, không có hy vọng được tốt nghiệp. Mấy người bọn họ bất chấp chênh lệch múi giờ, thi nhau kêu ca oán thán, có lý hay không không quan trọng, miễn là nói ra được thì tâm trạng cũng khá hơn.


Thời gian thực tập của Lạc Cẩm Hi đúng là gà bay chó sủa, náo nhiệt vô cùng, có lúc về đến nhà nhìn thấy bố mẹ, cô chỉ biết thở dài, mới thực tập một tháng mà đã khiến cô ngộ ra được đạo lý nhân sinh.


Bố cô thì vui ra mặt: “Cẩm Hi, hôm nay lại có chuyện gì vui à?”


Mẹ cô liền đánh ông một cái: “Đừng trêu chọc con bé nữa.”


Sau đó, bà Trang lên tiếng đầy yêu thương: “Ngoan nào, nói với mẹ đi, mẹ không cười con đâu.”


“…”


Nhưng hai người bọn họ trước khi đi ngủ lại thường thì thầm to nhỏ với nhau.


Cuối tháng Tám, Lạc Cẩm Hi đã hoàn toàn thích nghi được với cuộc sống của một dân văn phòng chính hiệu. Hiếm hoi lắm mới có ngày cuối tuần thảnh thơi, cô ngồi đu đưa trên chiếc xích đu trong sân nhà, lơ mơ buồn ngủ.


Chiều tà, áng mây hắt ra một màu đỏ cam, ánh vàng dịu nhẹ cũng theo đó mà trải khắp mặt đất. Lạc Cẩm Hi rất thích ánh chiều tà khi hoàng hôn buông xuống, lại thêm gió thổi nhè nhẹ mang theo chút se lạnh, rất thoải mái. Cô nheo mắt lại. Cửa sân mở toang, bố cô vừa ra ngoài đi dạo. Nói là đi dạo, thực chất là tranh thủ ngắm con chó lông vàng của nhà chú Ngô cách đó hai nhà. Có thời gian rảnh là ông lại ra đúng giờ này, làm như tình cờ gặp chó nhà người ta. Nếu không phải vì mẹ cô bị dị ứng với lông chó thì chắc nhà họ đã nuôi một con rồi.


Xích đu đung đưa chậm lại, lúc Lạc Cẩm Hi sắp thiếp đi thì bất chợt nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ truyền đến từ cửa sân, ban đầu cô cứ tưởng là bố đã về, nhưng lại quá mức yên tĩnh. Cô mở mắt ra, đập vào mắt cô là đôi chân thon dài, ngước lên thì thấy ngay gương mặt cứng cỏi mà điển trai của Hạ Ngạn Hoài hiện ngay trước mặt. Lạc Cẩm Hi còn tưởng mình ngủ mơ thấy anh.


Cho đến khi Hạ Ngạn Hoài thản nhiên bước đến, đẩy nhẹ cô sang một bên rồi ngồi xuống bên cạnh.


“Cậu sao lại về rồi?” Lạc Cẩm Hi còn chưa hết ngỡ ngàng.


Hạ Ngạn Hoài nói: “Có thời gian thì về thôi.”



“Vậy cậu về được bao lâu?”


“Chắc khoảng một tháng.”


Lạc Cẩm Hi không biết nghĩ tới điều gì, đột nhiên im lặng một lúc lâu.


“Ý cậu là, bây giờ cậu bắt đầu được nghỉ một tháng?”


“Sao vậy?”


Người vẫn phải đi làm vào ngày kia lập tức sụp đổ, Lạc Cẩm Hi ghen tị đến mức giơ tay ra nhéo Hạ Ngạn Hoài: “Tại sao cậu lại không phải đi làm hả huhu… tôi phải đi méc chú Hạ bắt cậu đi làm mới được!”


Hạ Ngạn Hoài: “…”


Đúng lúc đó ông Lạc vừa từ ngoài về bước vào nhà với vẻ mặt mãn nguyện sau khi mới v**t v* con chó, vừa vào cửa liền thấy con gái đang bạo hành trúc mã của mình, ông lập tức kêu lên: “Ái chà, Hi Hi, con lớn rồi mà sao còn đánh người thế hả? Con không thể thấy người ta dễ bắt nạt mà cứ được đà lấn tới như thế đâu.”


Tiện thể ông còn quay sang chào Hạ Ngạn Hoài một tiếng: “Ngạn Hoài, con về lúc nào thế?”


Hạ Ngạn Hoài: “Chào chú Lạc, cháu cũng vừa mới về thôi ạ.”


“Ăn cơm chưa? Qua nhà chú ăn đi!”


“Dạ không cần đâu ạ, lát nữa cháu về nhà ăn.”


Khung cảnh đầm ấm thân tình quá.


Chỉ có điều sau đó Lạc Cẩm Hi bị bố ruột mình dạy dỗ một trận, cấm cô không được bắt nạt Hạ Ngạn Hoài nữa.


Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Story Chương 8: Ký sự “phá phòng” của Tiểu Lạc khi đi làm
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...