Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc

Chương 7: Của nợ


Chuyện Hạ Ngạn Hoài được tỏ tình quả thật đã gây xôn xao trên diễn đàn trường suốt một thời gian. Có người thương cảm cho cô gái nhỏ đã lấy hết can đảm bày tỏ tình cảm lại gặp phải một người chẳng hiểu phong tình, nhưng cũng có người cho rằng kiểu tỏ tình công khai thế này chẳng khác gì một dạng cưỡng ép đạo đức. Dù sao thì, chỉ cần đối tượng được tỏ tình là Hạ Ngạn Hoài thì tất cả chuyện này đều trở nên hợp lý.


Hôm đó, Lạc Cẩm Hi kéo bạn cùng phòng xuống ăn dưa. Chu Mạn San mặc nguyên bộ đồ ngủ rồi đi dép lê xuống, khi đi cô ấy còn lôi cả trưởng phòng ký túc xá là Đường Tuế Uyển theo, còn về phần cô bạn cuối cùng thì vừa nghỉ hè là đã vội đi nhận việc rồi.


Chu Mạn San lúc quay về còn lẩm bẩm một câu: “Tên Hạ Ngạn Hoài này, chẳng lẽ là kiểu trạch nam otaku mê anime à? Ba năm nay tớ đã thấy đủ loại mỹ nữ theo đuổi cậu ta rồi, chẳng phải người ta vẫn nói con gái theo đuổi con trai dễ như xuyên qua tấm lụa mỏng sao?”


“Hay là cậu ta thích kiểu con gái bình thường hơn?”


Lạc Cẩm Hi: “…”


Nói thật thì, cô cũng không biết rốt cuộc Hạ Ngạn Hoài thích kiểu con gái như thế nào.


Nhưng dựa trên kinh nghiệm nhiều năm quen biết, Lạc Cẩm Hi cảm thấy anh chắc chắn sẽ không thích mấy người rắc rối như cô, cứ hễ có cơ hội là đòi hỏi lãng mạn và mấy trò mang tính nghi thức, bằng không lúc trước hai bọn họ cũng chẳng cãi nhau ầm ĩ nhiều lần đến vậy. Cho nên, Hạ Ngạn Hoài hẳn là thích kiểu con gái lý trí, có chung tần số và suy nghĩ đồng điệu với anh. 


Dù kỳ nghỉ hè đã tới, nhưng trong trường vẫn còn lại khá nhiều sinh viên, hơn nữa lúc học năm nhất, Lạc Cẩm Hi cũng đã tham gia mấy câu lạc bộ. Có câu lạc bộ bình thường chẳng có mấy hoạt động gì, nhưng cũng có một số thỉnh thoảng lại phụ trách tổ chức các hoạt động. Mấy hôm gần đây đã có người tổ chức một buổi tụ tập. Lạc Cẩm Hi vốn là người không thể bị quên lãng, nên gần đây cô cũng bận rộn giao lưu xã giao khắp nơi. Chuyện thực tập, cô đã trực tiếp xin mẹ gia hạn thêm mấy ngày.


Về phía Hạ Ngạn Hoài, anh bảo vẫn còn việc ở trường, khi nào trở về thì vẫn chưa biết được.


Lúc này ở ký túc xá nam, Hạ Ngạn Hoài đang bị đám bạn cùng phòng nhìn bằng ánh mắt vô cùng ngạc nhiên. Lâm Tuần và Trần Đình Ẩn là hai thành phần cốt cán chuyên hóng chuyện, còn Hồ Thừa Vũ, người vẫn còn là vị thành niên thì chỉ đứng bên người làm khán giả quan sát.


“Mày, Tiểu Hạ à, coi như là tao van xin mày đó, mấy bữa nay Vương Tịnh Thi gọi điện khóc lóc với tao không biết bao nhiêu lần, còn bị bạn gái tao bắt gặp nữa. Mày nói xem tao là trợ giảng lớp của Vương Tịnh Thi, giờ mà chặn liên lạc của người ta thì cũng kỳ, bạn gái tao sắp chia tay tao tới nơi rồi, mày chịu khó ra mặt nói đỡ một câu giúp tao được không?” Trần Đình Ẩn suýt chút nữa là quỳ xuống cầu xin Hạ Ngạn Hoài.


Hạ Ngạn Hoài: “Mày không biết mặc kệ, không nghe máy à? Thương hoa tiếc ngọc như vậy, bị mắng cũng đáng.”



Sau vụ tỏ tình gây xôn xao tối hôm đó, Hạ Ngạn Hoài đã dứt khoát thẳng tay chặn Vương Tịnh Thi, vốn dĩ giữa hai người họ cũng chẳng có gì liên quan, trước đây kết bạn WeChat cũng là vì khoảng thời gian đó giáo viên hướng dẫn có hỏi qua ý kiến anh, rồi cho một số đàn em kết bạn với anh để tiện hỏi han chuyện học hành. Trong số những người này thì Vương Tịnh Thi không phải là người duy nhất nhắn những chuyện chẳng liên quan gì đến học hành, nhưng cô ta lại là người duy nhất cố chấp đến như vậy.


Sau đó không hiểu sao cô nàng kia lại thật sự có thể mặt dày đến mức tự dán mặt nóng vào mông lạnh người ta như vậy, phát hiện bị Hạ Ngạn Hoài chặn rồi liền chuyển sang quấy rầy bạn cùng phòng của anh, cụ thể là nhờ họ nói giúp vài câu để anh kéo mình ra khỏi danh sách chặn.


Lâm Tuần cũng cảm thấy bất lực: “Tiểu Hạ ca, nói một câu công bằng thì Vương Tịnh Thi trông cũng xinh, lại học cùng chuyên ngành với mày, hai người bọn mày ít nhiều cũng có chủ đề chung, ngoài cái tật dính người ra thì cũng chẳng có gì xấu, hay là mày nói thẳng với người ta là mày thích kiểu người thế nào, hoặc nói là mày có bạn gái rồi đi, như vậy có được không?”


Hạ Ngạn Hoài nghe xong lời cầu khẩn của bạn cùng phòng, biểu cảm trên mặt không có chút thay đổi nào: “Tao đang độc thân, tại sao lại phải bịa ra một người không có thật chỉ vì cô ta?”


Lâm Tuần: “…”


Hạ Ngạn Hoài vươn tay về phía bọn họ: “Đưa điện thoại đây.”


Hai người ngơ ngác đưa điện thoại cho anh, Hạ Ngạn Hoài nhận lấy, thao tác gọn lẹ, kéo luôn Vương Tịnh Thi vào danh sách đen. Chặn xong, anh liếc nhìn Hồ Thừa Vũ: “Tiểu Hồ, em chắc là không quen cô ta đâu nhỉ?”


Tiểu Hồ lắc đầu.


Hạ Ngạn Hoài lại liếc sang hai người bạn cùng phòng kia: “Từ lúc tao vào đại học đến giờ, gần như chẳng bao giờ phiền đến trợ giảng cả, mà giờ cũng đã năm hai rồi, cô ta còn có chuyện gì chính đáng cần tìm mày nữa? Giờ chỉ có một chuyện thôi, mày muốn chọn bạn gái hay là chọn an ủi đàn em, nếu chọn vế sau thì cứ việc gỡ chặn, rồi đi chia tay với bạn gái cho xong đi, đừng có làm lỡ dở người ta.”


“Còn mày nữa, Lâm Tuần, mày cũng không nỡ chặn số đàn em luôn à?”


Trong mấy chuyện xử lý quan hệ xã giao, Hạ Ngạn Hoài đối với con gái thì tát thẳng mặt, với con trai thì đấm hai quyền, còn với loại mặt dày vô liêm sỉ thì xuống tay như Hàng Long Thập Bát Chưởng.


Sức ảnh hưởng của anh ở trong phòng rất lớn. Trần Đình Ẩn giống như một như cô vợ nhỏ bị bắt nạt, ấm ức nhận lại điện thoại của mình, cầm chưa được bao lâu lại như nghĩ tới gì đó, bèn nói thêm một câu: “Thế còn bạn gái tao…. Mày có thể nói giúp một tiếng không? Giờ cô ấy không chịu tin lời tao nữa, tao cũng đâu có mặt mũi lớn như mày đâu.”


Trần Đình Ẩn là kiểu người được ví như kiểu máy lạnh trung ương, cậu ta không phạm phải sai lầm gì về nguyên tắc, nhưng lại quá kiên nhẫn với người khác phái. Mấy năm đại học cậu ta không chỉ quen một người, năm nhất một cô, năm hai một cô, giờ năm ba thì đang quen với một đàn chị khóa trên năm tư học khác chuyên ngành, gần đây người ta vừa mới tốt nghiệp nên bận rộn vô cùng, gọi điện cho bạn trai thì phát hiện máy thường xuyên bận, đến lúc gặp mặt nhau lấy điện thoại ra kiểm tra thì cười khẩy một cái. Chuyện này mà không nói rõ thì cô bạn gái hiện tại này của cậu ta cũng sẽ bay luôn.



Hạ Ngạn Hoài vốn định nói gì đó, nhưng đột nhiên nhớ ra Lạc Cẩm Hi đúng là đâu phải em ruột gái của mình, mẹ anh ngày nào cũng nhắc mãi chuyện muốn có cô con gái nhà sát vách, có tự tẩy não mình hay không thì anh không rõ, nhưng suýt chút nữa đã tẩy não anh rồi.


“Có chứ.” Hạ Ngạn Hoài đáp.


Hai chữ này thành công khơi dậy sự tò mò của mấy người còn lại: “?”


“Thật hay giả vậy?” Trần Đình Ẩn lập tức thay đổi sắc mặt: “Chẳng lẽ mấy năm đại học mày không yêu ai là vì đã thích cô bạn thân kia sao?”


Lâm Tuần còn khoa trương hơn: “Không phải chứ anh bạn, mày bưng cái mặt thế kia đi yêu thầm người ta à, hay là mày tỏ tình rồi nhưng bị người ta từ chối?”


Hạ Ngạn Hoài: “…”


Đúng là trí tưởng tượng của con người rất phong phú.


“Thần kinh.” Đây là đánh giá của anh dành cho hai người bạn cùng phòng, sau đó anh đeo tai nghe vào, tỏ rõ thái độ mặc kệ họ.


Trần Đình Ẩn tức mà không dám nói, chỉ lầm bầm: “Người gì đâu, không chịu nói rõ ràng còn công kích cá nhân như thế?”


Thật ra Hạ Ngạn Hoài là người khá dễ sống chung, mỗi kỳ thi cuối kỳ anh đều nhiệt tình chia sẻ tài liệu ôn tập, mấy bài tập nhóm cũng thường là anh một mình gánh cả nhóm giành lấy điểm cao, ngày thường anh còn hay mua cơm hộ bạn cùng phòng, đến cả lúc bạn cùng phòng thất tình, anh cũng biết thu lại cái miệng độc địa của mình. Ngoài cái vẻ ngoài nhìn có chút lạnh lùng ra, thì anh cũng chẳng có gì đáng chê cả. Trần Đình Ẩn từng nói may mà mình là trai thẳng chính hiệu, nếu không thì kiểu tình yêu đam mỹ này sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra với cậu ta.


Trường Đại học Thịnh An có quy định, sinh viên muốn ở lại ký túc xá trong kỳ nghỉ hè thì phải làm đơn xin phép, hơn nữa còn phải có lý do chính đáng. Chỉ có những người ôn thi, thực tập hoặc có việc khác mới có thể ở lại, còn lại đa phần đều phải rời trường đúng thời hạn.


Sau khi kết thúc buổi tụ tập, Lạc Cẩm Hi tình cờ gặp Lâm Tuần đang kéo va li đi ra ngoài, cô tự nhiên chào hỏi: “Lâm Tuần, cậu về nhà à?”


Lâm Tuần đang cúi đầu xem điện thoại, nghe tiếng chào liền ngẩng đầu lên. Cô gái đi tới từ phía đối diện mặc một chiếc váy màu đỏ, mái tóc dài buộc bím kiểu gì đó mà cậu ta không biết, nét đẹp rạng rỡ động lòng của cô khiến người ta không thể rời mắt. 



Bình thường khi ở trường, quần áo của Lạc Cẩm Hi đều rất đơn giản. Để được ngủ thêm nửa tiếng nên cô bỏ luôn bước trang điểm hàng ngày, dù sao thì chỉ riêng việc đến lớp học thôi cũng đã hao tổn không ít sức lực của cô rồi.


Phải đến khi cô đến gần hơn, Lâm Tuần mới phản ứng kịp, khẽ cười nói: “Không, hành lý nhiều quá nên tôi gửi bớt về nhà trước.”


“Cậu mới từ ngoài về à?” Những lời này có vẻ là hỏi thừa rồi.


Nhưng Lạc Cẩm Hi vẫn trả lời: “Ừ, vừa đi ăn với mấy người bạn về.”


Tối nay là buổi tụ họp của phòng ký túc xá, sau đó Đường Tuế Uyển và Chu Mạn San đều phải ra sân bay về nhà, nên giờ tranh thủ quay về luôn để thu dọn đồ đạc. Tối qua cả phòng còn tám chuyện tới tận ba bốn giờ sáng, Lạc Cẩm Hi thậm chí còn không biết mình ngủ lúc nào nữa. Cả phòng luyên thuyên kể chuyện hồi cấp ba, nói chuyện gia đình, nói cả chuyện yêu đương, tương lai, còn nói chuyện gì thì cô không nhớ nữa. Dù sao thì cuối cùng cũng nói đến những năm tháng đã từng gặp phải mấy tên cặn bã. Dù ế từ trong trứng nước cũng không tránh khỏi từng vấp phải những gã trai tồi.


Lạc Cẩm Hi còn nhớ rõ Chu Mạn San từng hỏi cô, rốt cuộc hình mẫu lý tưởng của cô là kiểu người như thế nào. Cô đã suy nghĩ rất nghiêm túc, nhưng phát hiện trong đầu mình đến cả một hình mẫu mơ hồ cũng không có, cuối cùng cô cũng chỉ nói một câu:  “Tớ cảm thấy, chỉ cần có cảm giác rung động thì người đó chính là hình mẫu lý tưởng của tớ, hơn nữa hình mẫu lý tưởng cũng có thể thay đổi theo thời gian mà, đúng không?”


“Cũng đúng.” Chu Mạn San gật gù: “Hồi nhỏ hình mẫu lý tưởng của tớ còn là Tôn Ngộ Không nữa kìa.”


“…”


Tạm biệt Lâm Tuần xong, Lạc Cẩm Hi lập tức bị hai bên trái phải tấn công. Đường Tuế Uyển và Chu Mạn San mỗi người giữ chặt một bên cánh tay của cô.


“Nói mau, người lúc nãy là ai? Nhìn cũng sáng sủa ra phết đấy chứ.”


“Cậu thích kiểu nam sinh có khí chất thư sinh nhã nhặn như này hả?”


Lạc Cẩm Hi há miệng, bỗng phát hiện đúng là rất khó giải thích thân phận của Lâm Tuần. Trước tiên là, cô đã đơn phương biết đến người ta từ năm nhất đại học, tuy rằng lúc đó cô và đối phương không quen biết, nhưng cô đã được nghe Hạ Ngạn Hoài nhắc đến cậu ta ít nhiều. Chỉ tới gần đây mới thật sự có tiếp xúc qua lại thôi.


“Không phải, không thích, các cậu đừng có phát huy trí tưởng tượng linh tinh.” Lạc Cẩm Hi kịp thời ngăn họ lại.



“Lúc nãy tớ thấy rõ vành tai cậu ta đỏ hết cả lên rồi.” Đường Tuế Uyển chậm rãi bổ sung thêm một câu.


Hà Hàm đi phía sau cũng tiếp lời: “Hình như lúc nãy cậu ta còn ngoái đầu lại nhìn cậu nữa đó.”


Trước những lời rêu chọc thế này, Lạc Cẩm Hi cũng không vội phủ nhận, sự tự tin không có chỗ phát huy của cô lại xuất hiện đúng lúc: “Người ta thích tớ cũng hợp lý thôi, tớ xinh đẹp thế này, tính cách cũng không tệ, thích tớ chỉ có thể nói là mắt thẩm mỹ của người ta tốt thôi.”


“…”


Lời này đúng là không phản bác được.


Đa phần mọi người đều là động vật sống bằng thị giác nông cạn, Lạc Cẩm Hi chỉ là chưa để mắt đến ai thôi. Nếu như cô thực sự có ý muốn theo đuổi ai đó, có lẽ cũng chẳng phải là chuyện khó khăn gì. Hầu hết những nam sinh cùng tuổi từng tiếp xúc với cô đều ít nhiều sẽ có thiện cảm, loại thiện cảm đó có thể chỉ dừng ở mức bạn bè, nhưng nếu cô thực sự chủ động thêm một bước, chắc chắn sẽ chẳng ai từ chối.


Chín giờ tối, Hạ Ngạn Hoài vừa bước vào ký túc xá đã nghe thấy cậu bạn họ Lâm không biết lại lên cơn gì, vỗ mạnh một cái vào bàn rồi hùng hồn tuyên bố: “Tao muốn theo đuổi Lạc Cẩm Hi!”


“?”


Lúc này trong phòng chỉ có ba người, cậu em chưa đủ tuổi thành niên hôm qua đã được phụ huynh đón về rồi. Lâm Tuần và Trần Đình Ẩn kéo một cái bàn nhỏ ra, trên đó bày bia và đồ nướng, nhìn qua hai người rõ ràng là đã uống không ít.


“Tiểu Hạ ca về rồi à? Có muốn uống một ly không?” Trần Đình Ẩn chỉ vào Lâm Tuần, cười nói: “Mày xem, tao đã bảo rồi mà, thằng nhóc này chắc chắn đã phải lòng người ta rồi, còn giả bộ nữa, bây giờ thì sao, hồn phách đều bị người ta câu đi mất rồi.”


“Lâm Tuần bảo sẽ theo đuổi nữ thần của mình đấy, Hạ Ngạn Hoài, mày thấy sao? Cảm thấy có hy vọng không?”


Kiểu này cũng giống như trước khi làm chuyện trọng đại thì phải nhờ bạn bè cổ vũ một chút vậy.


Hạ Ngạn Hoài nhìn Lâm Tuần đã ngà ngà say, nhếch mép: “Cứ theo đuổi đi.”


Anh cũng muốn xem xem ai có thể theo đuổi được cái đồ của nợ kia. 


Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Story Chương 7: Của nợ
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...