Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc

Chương 6: Xem náo nhiệt vui lắm phải không?


Lạc Cẩm Hi ăn dưa về trúc mã của mình xong cảm thấy vô cùng mãn nguyện, cô tạm biệt Lâm Tuần rồi quay về ký túc xá chuẩn bị ngủ trưa. Ngày thường đi học là vậy, ăn hơi no một chút là đã thấy lơ mơ buồn ngủ.


Còn ở phía bên kia, Lâm Tuần vừa ngân nga hát vừa quay về kí túc xá, không nhịn được chia sẻ niềm vui của mình với mấy người bạn cùng phòng.


“Các con trai của bố, đoán xem hôm nay bố gặp chuyện vui gì nào?” Cậu ta dang hai tay ra, hơi ngẩng đầu lên, tạo dáng giống y hệt cái biểu cảm “ta là hoàng đế” thịnh hành trên mạng.


Lời nói và hành động ngứa đòn giúp Lâm Tuần thu về vài cái lườm cháy mặt.


“Không ai quan tâm, được chưa?” Một cậu thiếu niên nghiện game đang tập trung chơi chẳng buồn liếc mắt nói.


Ngay tại vị trí gần ban công bên kia, cậu thiếu niên kia đang đeo tai nghe hình tai mèo, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, bàn tay thon dài trắng trẻo và gương mặt có thể gọi là điển trai, chính là kiểu diện mạo dễ khiến người khác nảy sinh mộng tưởng. Nhưng nhập học ba năm, so với gương mặt nổi bật của Hạ Ngạn Hoài cùng phòng, thì cậu thiếu niên này lại gần như không được ai để ý tới. Bởi vì cậu thiếu niên này đúng nghĩa là một thiên tài thực sự, vào đại học khi mới tròn 15 tuổi, nên hiện giờ còn phải đợi mấy tháng nữa mới chính thức trưởng thành. Cậu thiếu niên này không thể xem như là bạn học của ba người kia, năm đó cậu ta vốn là sinh viên được tuyển thẳng vào lớp dành cho sinh viên tài năng, bởi vì đủ loại cơ duyên mà tình cờ được phân vào ký túc xá của Hạ Ngạn Hoài. Chuyện sống chung thì chẳng có vấn đề gì, chỉ là dễ đả kích lòng tự trọng của người trưởng thành.


“Ê, Tiểu Hồ, hôm nay chú em công kích hơi mạnh rồi đấy, chơi game thua à?” Lâm Tuần đang vui nên không thèm so đo.


Hồ Thừa Vũ vừa mới gặp phải đồng đội “cực phẩm”: “…”


Tháo tai nghe ra, cậu ta bắt đầu lắng nghe tin vui của Lâm Tuần: “Nói đi anh Lâm, hôm nay anh đi trên đường nhặt được tiền hả?”


“Còn vui hơn cả nhặt được tiền.” Lâm Tuần chậc một tiếng: “Anh add được WeChat của nữ thần rồi đó.”


Ngay cả âm cuối của cậu ta cũng nâng cao thêm một tông, nghe rất phấn khởi. 


Mấy chủ đề kiểu nam nữ yêu đương thế này, trẻ vị thành niên trong phòng không hứng thú lắm, nhưng mấy người còn lại thì có.


Trần Đình Ẩn cười khẽ: “Là Lạc Cẩm Hi đó hả?”


Cũng không lạ khi Trần Đình Ẩn đoán trúng,vì dạo gần đây cái tên này xuất hiện trong ký túc xá của họ với tần suất khá nhiều.



Ngay cả Hạ Ngạn Hoài khi nghe thấy cái tên này cũng quay đầu nhìn một cái.


“Đúng vậy, vừa rồi tao còn đi ăn cơm với cô ấy, cô ấy nói chuyện siêu dịu dàng, cười lên cũng rất xinh.” 


Lúc Lâm Tuần nói, cả người cậu ta mang dáng vẻ của thiếu niên mới biết rung động lần đầu, đến cậu em nhỏ nhất trong phòng cũng nhìn ra. Trước đó trong buổi văn nghệ hoặc trên tài khoản chính của trường, mọi người đều đã thấy nhan sắc của của cô rồi.


Hồ Thừa Vũ là người thành thật, liền nói thẳng: “Anh Lâm, chị ấy xinh thật, nhưng anh định theo đuổi chị ấy hả?”


Lâm Tuân khựng lại: “Đừng nói bậy, chuyện còn chưa đâu vào đâu, người ta cũng đâu có ý gì với anh.”


Trần Đình Ẩn cất giọng thủng thẳng: “Thế có nghĩa là mày có ý với người ta, nhưng lại thấy người ta vừa xinh vừa giỏi nên tự thấy mình không xứng à?”


Lâm Tuần không đồng tình lắm với cách nói này của cậu ta: “Tao là đang ngưỡng mộ người ta, chứ cô ấy xinh hay không cũng chẳng ảnh hưởng đến việc cô ấy có tính cách tốt, học hành giỏi!”


Trần Đình Ẩn rõ ràng là kiểu người thích soi mói, chuyên bóc trần bản chất của sự thật: “Không có cái mặt đó của cô ấy, mày có thể thấy được tính cách của người ta không? Mày mà không chấm được khuôn mặt xinh đẹp của người ta thì cùng lắm cũng chỉ thấy người ta là kiểu nữ hiệp hội tụ đủ đức trí thể mỹ, chứ chẳng tự nhiên tôn người ta lên làm nữ thần của mình đâu.”


“…” Có người bị moi móc hết ruột gan.


Lâm Tuần: “Rồi, tao thấy cô ấy đẹp thì sao nào?”


“Không sao cả, thích thì theo đuổi đi, người ta học ba năm đại học chắc chắn không thiếu người theo đuổi, kiểu gì cũng có người đẹp trai hơn mày, đến cả họ theo đuổi còn không thành, chứng tỏ nữ thần của mày ít nhất không phải là kiểu người chỉ nhìn mặt.”


“Hơn nữa…” Trần Đình Ẩn như chợt nhớ ra thân phận trưởng phòng của mình, ánh mắt cậu ta đầy yêu thương nhìn về phía bạn cùng phòng của mình: “Tiểu Lâm của chúng ta thật ra cũng không tệ, mặt mũi coi cũng được, ba năm đều giành học bổng quốc gia, nhân phẩm cũng ổn, nếu được gái xinh để mắt tới cũng là chuyện hợp lý thôi, đúng không Tiểu Hạ ca?”


Hạ Ngạn Hoài là người nhỏ tuổi thứ hai trong ký túc xá, anh chỉ lớn hơn mỗi Hồ Thừa Vũ nên bình thường mọi người gọi anh là “Tiểu Hạ”, nhưng đến gần cuối kỳ thì đổi thành “Tiểu Hạ ca”.


Tiểu Hạ ca không hiểu sao lại dùng ánh mắt đặc biệt chanh chua đánh giá bạn cùng phòng của mình từ trên xuống dưới, rồi cuối cùng rất lạnh nhạt kết luận một câu: “Cũng thường thôi.”


“Tiểu Hạ ca, mày cũng đừng quá đáng thế chứ, đâu phải thằng con trai nào cũng vừa đẹp trai vừa đầu óc nhanh nhạy như mày đâu, nên lấy tiêu chuẩn của mày ra để so với người khác thì đúng là hơi quá đáng rồi.” Trần Đình Ẩn thay Lâm Tuần đòi lại chút công bằng.



Còn một chuyện nữa mà cậu ta không nói chính là, nhìn kiểu tiêu xài ăn mặc của Hạ Ngạn Hoài rõ ràng không giống là người xuất thân từ gia đình bình thường.


Hạ Ngạn Hoài không lên tiếng nữa mà chỉ yên lặng nghe trưởng phòng ký túc đang bày cách cho Lâm Tuần đi theo đuổi tiểu thanh mai của mình. Nghe được một nửa thì anh đã thấy chán, những chiêu trò ấy đều có người dùng qua rồi, Lạc Cẩm Hi căn bản sẽ không thích. Không theo đuổi nổi đâu. Lấy tư cách nhà gái mà xét, anh khắt khe một chút thì làm sao chứ?


So với kỳ thi cuối kỳ, điều khiến người ta mong đợi hơn chính là kỳ nghỉ hè sắp tới.


Lạc Cẩm Hi bình thường gần như không có giao lưu gì với Hạ Ngạn Hoài ở trường, ngoài việc đôi khi nói chuyện phiếm trên mạng, mà kiểu người như Hạ Ngạn Hoài một khi bận rộn là chẳng thèm ngó đến điện thoại, nên tìm anh nói chuyện còn chẳng bằng cô đi tìm người khác. Trái lại, cô lại khá có duyên với bạn cùng phòng của anh, sau hai lần gặp nhau ở thư viện, những lần gặp sau lại càng nhiều hơn.


Có lúc gặp ở căng tin, có lúc gặp ở trên đường, thậm chí ở trong siêu thị trường cũng có thể gặp. Lạc Cẩm Hi là kiểu người hòa nhã dễ gần, nên gặp mặt chào hỏi là chuyện bình thường.


Trong ký túc xá, cuối tuần này Hà Hàm lại đi cosplay, lần này cô ấy hóa thân thành một nhân vật nam tóc đen rẽ ngôi 7/3, Lạc Cẩm Hi nhìn không ra là nhân vật nào, cô chỉ biết bạn mình mặc một bộ âu phục rồi cứ thế đi luôn. Chu Mạn San phải chụp xong vài tấm trong phòng ngủ xong mới thả người đi. Đẹp trai quá.


Trưởng phòng ngủ như thường lệ lại ra ngoài hẹn hò với bạn trai. Bạn trai của cô ấy học ở một ngôi trường khác đây cách vài cây số, nghe nói hai người quen nhau trong buổi họp mặt đồng hương. Lúc mới yêu cô ấy còn từng mời cả phòng đi ăn một bữa ra trò, khi đó mọi người còn vui vẻ thống nhất ai là người tiếp theo thoát kiếp FA thì phải bao cả phòng đi ăn tiếp, ai mà ngờ được sau đó một người thì mải cosplay làm nam thần đi quyến rũ gái đẹp, một người lại mê mệt yêu đương với mấy nhân vật trên giấy, còn một người thì vẫn cứ khăng khăng theo đuổi cái gọi là cảm giác rung động chết tiệt ấy.


Lạc Cẩm Hi cảm thấy mối rung động thoáng qua thời cấp ba kia của mình thật sự quá ngắn ngủi. Sau này gặp lại người ấy, cảm giác đó cũng chẳng còn nữa. Cô luôn cảm thấy những mộng tưởng lúc đó rất lãng mạn, nhưng về sau cô mới phát hiện những điều lãng mạn đó không nằm ở đối phương, mà là do chính cái ảo tưởng tuổi mới lớn của cô đã tự gắn màu sắc mộng mơ cho tất cả. Mặc dù có phần hơi hư ảo, nhưng cô vẫn tin rằng mình sẽ lại có cơ hội được trải nghiệm cảm giác đó một lần nữa.


Lúc trước Lạc Cẩm Hi từng nói chuyện với bạn thân về chuyện rung động, cô thao thao bất tuyệt cả buổi, vậy mà bạn cô vẫn chỉ dùng một loại ánh mắt rất trừu tượng để nhìn cô. Cuối cùng, bạn thân cô còn lấy điện thoại ra, mở app video ngắn thường dùng, video đầu tiên hiện lên là một anh chàng c** tr*n khoe bụng sáu múi đang lắc hông, lướt tiếp xuống là một mỹ nữ mặc váy ren đen, chân đi giày cao gót đỏ, dùng ánh mắt khinh thường nhìn vào camera như đang Nhinh một chó, lại tiếp tục lướt một video nữa, thì xuất hiện một nam sinh trẻ trung đang mỉm cười ngọt ngào nhìn vào ống kính.


Bạn cô hỏi: “Cậu đã ngộ ra được gì chưa?”


Lạc Cẩm Hi: “Cái gì cơ?”


Bạn: “Ba video vừa nãy, tớ vừa nhìn đã thấy tim mình rung rinh tận ba lần, cái nào tớ cũng mê, muốn tớ phục tùng tuyệt đối cũng không vấn đề.” 


“Cho nên cái cảm giác rung động mà cậu đang tìm rốt cuộc là cái gì vậy? Là kiểu tình yêu thuần khiết thời trung học hả?”


“…”


Lạc Cẩm Hi vẫn cảm thấy có gì đó sai sai.



Lời thì thô mà lý lại không sai, nhưng vẫn hơi…


Lạc Cẩm Hi không phải dạng sẽ để bản thân mình thiệt thòi, nghe thì nghe thế thôi, chứ cô vừa trẻ vừa xinh thế này, chẳng lẽ lại không tìm được một ứng cử viên sáng giá khiến trái tim mình rung động hay sao.


Trước khi kỳ thi tới, đống luận văn và bài tập cuối kỳ đã đủ sức vùi dập sinh viên đại học. Trong bài luận dài mấy ngàn, mấy vạn chữ, không biết đã rót bao nhiêu nước, tra cứu dịch thuật bao nhiêu khái niệm, nhưng dù sao thì với trình độ của bọn họ cũng chẳng thể tạo ra ảnh hưởng gì với bất kỳ ngành nghề nào ở Trung Quốc cả.


Lạc Cẩm Hi viết luận văn đến choáng váng, tiện thể còn phải lôi quyển sách tiếng Anh ra ôn tập nữa. Không biết các chuyên ngành khác thi cử thế nào, nhưng chuyên ngành của cô thì phần thi tiếng Anh có một số câu sẽ lấy nguyên văn từ trong sách giáo khoa, nếu chăm chỉ một chút, chịu nhớ thêm một vài câu thì coi như là điểm tặng không.


Ngoài ra, cô còn chọn học một môn ngôn ngữ nhỏ, cũng phải thi.


Sinh viên chuyên ngành tiếng Anh chính là như vậy, từ vựng tiếng Anh và ngoại ngữ thứ hai nhiều vô kể, học hoài không hết, bài tập dịch thuật thì làm không xuể, đủ loại chứng chỉ thi mãi không xong, chưa kể đến còn có vô số bài thuyết trình nhóm trên lớp nữa.


Năm tư đại học cơ bản không có nhiều tiết học, tưởng rằng cuối cùng cũng thấy được ánh sáng phía cuối đường hầm, ai ngờ đón chờ lại là mùa thực tập, thi nghiên cứu sinh, thi công chức với tỷ lệ tìm được việc bằng 0. Người trong cuộc đã bắt đầu rơi lệ.


Nửa tháng trôi qua, kỳ thi cuối cùng cũng đã kết thúc, kỳ nghỉ hè chính thức bắt đầu, mặc kệ phía trước có chuyện gì, ít nhất lúc này cũng có thể thở phào một hơi nhẹ nhõm.


Tối hôm đó, Lạc Cẩm Hi đi ngang qua kí túc xá nam, phát hiện có không ít người đang tụ tập dưới lầu. Vừa thấy có náo nhiệt, bước chân Lạc Cẩm Hi rất tự giác lập tức đổi hướng. Người Trung Quốc bao đời nay vẫn luôn thích hóng hớt ăn dưa.


Vừa len được vào đám đông, Lạc Cẩm Hi đã nhìn thấy dưới sân kí túc xá nam có một vòng nến xếp thành hình trái tim, bên trong rải đầy cánh hoa hồng đỏ, đứng giữa vòng nến là một cô gái mặc váy trắng, trong tay ôm một bó hoa. Vừa nhìn đã biết chuẩn bị có một màn tỏ tình. Mọi người xung quanh đều háo hức kiễng chân chờ đợi nam chính xuất hiện, không ít người đã chuẩn bị sẵn điện thoại để ghi lại khoảnh khắc ngọt ngào của người khác. Tỏ tình công khai dưới lầu ký túc xá nam, dũng khí cũng đámg nể thật. 


Lúc đầu Lạc Cẩm Hi cũng nghĩ vậy, thậm chí cô còn cầm điện thoại hí hoáy nhắn tin rủ bạn cùng phòng xuống hóng chuyện, nhưng khi thấy rõ khuôn mặt của cô gái mặc váy trắng kia, cô khựng lại một chút, rồi có dự cảm không lành.


Đến khi nhìn thấy Hạ Ngạn Hoài xách túi đựng máy tính cùng bạn cùng phòng không biết gì đi vào ký túc xá, rồi bị Vương Tịnh Thi gọi lại, Lạc Cẩm Hi âm thầm nhắn cho bạn cùng phòng bảo họ không xuống cũng được, chắc không xem được cảnh trai gái có tình rồi thành đôi đâu. Theo lẽ thường, bất kể là nam hay nữ chủ động tỏ tình, điều kiện tiên quyết phải là cả hai đã tiến vào giai đoạn mập mờ có tình cảm với nhau.


“Đàn anh, em thích anh! Anh có bằng lòng làm bạn trai em không?”


Bỗng nhiên trở thành tâm điểm chú ý của đám đông, Hạ Ngạn Hoài thoáng khựng lại. Bên cạnh, Trần Đình Ẩn đang đi cùng anh cũng lặng lẽ lùi lại, chui hẳn vào trong đám đông, tiện thể hỏi bạn đứng cạnh: “Anh bạn, chuyện gì vậy?”


“Không thấy à? Gái xinh đang tỏ tình đấy, ái chà, đằng trai cũng đẹp nữa, đêm nay so với phim thần tượng còn hay hơn nhiều.”



Trần Đình Ẩn khẽ rít một tiếng: “Tôi thấy chắc không ổn đâu.”


Trái tim của Hạ Ngạn Hoài lúc này lạnh như thợ làm thịt cá suốt bốn mươi năm ở siêu thị lớn vậy, nếu ai tỏ tình cũng gật đầu đồng ý thì anh cũng đâu có ế đến giờ.


Trong đám đông dĩ nhiên cũng có người biết Hạ Ngạn Hoài, nên rất nhiều điện thoại đã chĩa về phía bọn họ quay video.


Hạ Ngạn Hoài khẽ nhíu mày, lạnh nhạt nói: “Bạn học Vương, nếu trước kia tôi có hành động hoặc lời nói nào đó khiến em hiểu lầm thì tôi xin lỗi.”


“Đàn anh, em biết hôm nay em làm vậy là có hơi bồng bột, nhưng em nghe nói học kỳ sau anh sẽ không thường xuyên ở lại trường nữa, em không muốn mình sẽ tiếc nuối. Anh cũng không cần phải trả lời em ngay hôm nay đâu, em chỉ hy vọng anh có thể cho em một cơ hội theo đuổi anh, chứ đừng lần nào thấy em cũng tránh mặt được không?” Vẻ mặt của Vương Tĩnh Thi lúc này có thể nói là vừa trang trọng vừa chân thành.


Lạc Cẩm Hi đứng giữa đám đông ít nhiều cũng có hơi xúc động, dám tỏ tình nơi đông người thế này cần bao nhiêu dũng khí cơ chứ. Cô còn nghe thấy vài bạn nữ sinh quanh mình sụt sùi như sắp lau nước mắt đến nơi.


“Bạn học Vương, nếu gặp người mình thích tôi sẽ chủ động, em không cần làm vậy, chuyện này đã khiến tôi cảm thấy rất phiền.”


“Nhưng anh còn chưa thử tìm hiểu em mà, sao anh biết sau này anh sẽ không thích em chứ?” Vương Tĩnh Thi không cam lòng nói.


Hạ Ngạn Hoài vẫn bình tĩnh như cũ: “Xin lỗi, tôi không thích em.”


Nói xong, anh liếc qua mấy thứ bài trí dưới đất rồi thản nhiên bổ sung thêm một câu: “Bày nến với cánh hoa ra thì nhớ quét dọn sạch sẽ, không nên gây thêm phiền toái cho người khác.”


Nam chính sau khi nói xong câu đó thì cứ như vậy nhẹ nhàng đi lên lầu.


Lạc Cẩm Hi: “…”


Vì sao hai người bọn họ cùng nhau lớn lên, mà Hạ Ngạn Hoài lại không học nổi một chút thói thương hoa tiếc ngọc nào từ cô chứ?


Cô gái đứng gần đó nhập tâm quá mức, buột miệng chửi một câu: “Chảnh chó cái gì, tưởng đẹp trai là giỏi lắm hả?”


Lạc Cẩm Hi còn chưa kịp cúi đầu gửi tin nhắn lên án Hạ Ngạn Hoài lạnh lùng vô tình thì điện thoại cô đã rung lên, là tin nhắn của Hạ Ngạn Hoài: [Xem náo nhiệt vui lắm phải không?]


Rốt cuộc là con mắt nào của anh nhìn thấy cô vậy?


Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Story Chương 6: Xem náo nhiệt vui lắm phải không?
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...